Trung Học Vạn Ninh
 

CÂU CHUYỆN VƯỢT BIÊN -2
Cô Đặng Thị Tuyết N

 

Cô Đặng Thị Tuyết N

 


  

Hiện cư ngụ:
Tiểu bang California,
Hoa Kỳ.

 


 

 

Lần thứ tư : Nghỉ xả hơi hai tháng, vợ tôi lại t́m mối cho tôi đi nữa, nơi khởi hành là Bến Tre. Tụi tổ chức tham quá. Số lượng là năm mươi người, chúng lại c̣n nhận thêm người do công an gởi.

Tài công không chịu lái, sợ chết ch́m hết. Cải lộn rùm trời. Chuyến đi bể. Cả ghe bị bắt trọn. Tôi bị giam ở Bà Bèo ( K.20), làm lao động.

 

Ai đă từng bị tù ở k.20 mới thấy hăi hùng. Con trâu bừa rơm làm việc đến nỗi sau khi tháo ách ra nó nằm chổng bốn vó lên trời, thế mà tuị tôi, '' những sĩ quan Cộng ḥa '' chịu nổi đấy. Nơi đây tôi gặp con trai Hồ Hữu Tường là Hồ Sỹ Tú. Lư lịch anh Tú khi khai chắc tức cười lắm. Tôi khai tôi là thợ sửa xe đạp. Thằng cha công an hù tôi : '' mặt mày anh sáng sủa thế kia chắc là sĩ quan ngụy nói láo là thợ sửa xe chứ ǵ ? '' Tôi b́nh tĩnh đáp : '' Mặt mày tôi là trời sinh ra, tôi dốt nát, anh không tin th́ nh́n chữ viết của tôi anh sẽ biết tôi học đến đâu ''. Tên này thấy tôi nói có lư, không hỏi thêm nữa. Số là chữ tôi rất xấu. Hồi c̣n đi học, tôi thường bị Ba tôi đánh, thầy giáo la v́ chữ tôi nguệch ngoạc. Nay điều này lại giúp tôi để nói dối.

'' Họa chi v́ phúc là vậy ''. Khi bị thẩm vấn, lời khai của mọi người nhiều khi tức cười lắm. Có một ông Tàu già khi bị hỏi: Động cơ nào thúc đẩy anh đi ? Ông đáp gọn lỏn: '' Sáu lốc''.'' Thế là hồ sơ của ông có câu '' Đi v́ ngu ''. Một bà khác bị hỏi : Tại sao chị bỏ nước ra đi ? Bà đáp :'' Tôi đi v́ thấy người nhà bà hàng xóm nhà tôi ở Mỹ gởi kẹo chocola về, ăn ngon quá ''. Thế là hồ sơ bà có câu :''Đi v́ tham ăn''.

  Đôi lần ở k.20 tôi có ư vượt ngục, nhưng quanh trại tù là ḍng sông lớn, bơi không giỏi khó thoát nên tôi vội bỏ ư định đó. Sau này bạn tôi kể có một Luật sư tên Trung bơi qua sông và thoát. Hiện nay anh ta định cư ở Úc.

   Nhờ chịu cực giỏi, lao động tốt, sau bảy tháng tôi được tha. Về nhà, đă bị xóa hộ khẩu, tôi sang ở nhà ông bà nhạc bên Gia định. Đi hoài không được, tôi cũng nản, nhưng không sợ. Cứ như người ghiền x́ ke, hễ đâu có mối là tôi đi.

    Lần thứ năm : Tôi đi cùng cậu Thanh, em vợ tôi, khởi hành ở Rạch Giá. Người tổ chức quyết định đi Thái Lan cho gần. Ghe chở ba mươi người, đi chui một trăm phần trăm. Tám giờ tối khởi hành, chờ hoài tài công không đến. Chủ ghe nói ông Ngọc, một khách hàng có kinh nghiệm lái tàu cả ba mươi năm, đề nghị ông Ngọc lái thay tài công.

Nhiều người ngần ngừ, ai cũng sợ bị bắt, cuối cùng đều đồng ư để ông Ngọc lái. Gần mười giờ tối, ghe khởi hành, trời tối đen như mực, sóng vỗ vào mạn ghe nghe ràm rầm. Trời mờ mờ sáng, một ḥn đảo xuất hiện, mọi người vỗ tay reo tưởng đă đến bờ vinh quang. Gần tới bờ ai nấy té ngửa : công an đứng lố nhố đang chờ chúng tôi. Té ra là đảo Phú Quốc. Thế là trọn ghe bị bắt. Chúng tôi bị áp tải vào đất liền.

 

Đây là lần đầu tiên cậu Thanh đi, vợ cậu đưa cho cậu năm chỉ vàng để khi nào tới đảo có tiền đánh điện tín và chi tiêu.Sau này mới vỡ lẽ ra như sau: Số là ông Ngọc vô t́nh kể chuyện với chủ ghe rằng trước khi di cư vào Nam(1954), cha ông có tàu buôn chạy đường Nam Định Hải Pḥng, lúc đó ông ngọc mười tám tuổi, người lái tàu dạy cho tập lái và có lần chính ông lái một ḿnh suốt đường đi Nam Định Hải Pḥng. Chủ ghe biết vậy không mướn tài công nữa để tiết kiệm được bốn người (tài công, vợ, hai con), lại vừa được tiền ông Ngọc.Thế là hắn có một tài công '' có trên ba mươi năm kinh nghiệm lái tàu ! ''

 

Lúc tới đất liền, khi đi đường, cậu Thanh dúi cho tên công an áp tải năm chỉ vàng và thế là hai anh em tôi trốn thoát. Tôi lại lang thang nơi này nơi kia, bạn bè rủ tôi về Hóc Môn gặt lúa. Tôi làm việc rất siêng năng và luôn luôn hát những bài ca cách mạng. Mọi người xung quanh đều nghĩ rằng tôi đă là một con người mới hoàn toàn. Rời Hóc Môn về Saig̣n để chữa bệnh sốt rét : tôi lại có mối đi. Đi đường Vũng Tàu, lần này tôi đi cùng hai mẹ con D́ Hên, em vợ tôi. Vợ tôi đi xem bói, thầy bói nói: đi ba xui, nên cho thêm thằng Phước, con tôi đi cùng ( bốn người: mười cây). Thầy bói c̣n tán rằng thằng Phước mạng thủy tương sinh với mạng mộc của tôi, có Phước, được Hên, phen này thế nào cũng tới nơi. Tôi th́ lại nghĩ khác, tôi dặn d́ Hên và thằng Phước rằng, nếu chẳng may bị bắt th́ d́ Hên nhận thằng Phước là con để nó được về sớm, thằng Phước đừng nhận tôi là bố nó. Nghe tôi nói, vợ tôi vội '' phủi phủi '' và lườm tôi.

 

     Ghe khá lớn, đă ăn thua với chủ ghe rồi, công an c̣n gởi thêm người nữa, chủ ghe không chịu v́ vợ con hắn cũng ở trong chuyến này. Công an phản phé, gài bắt khi thấy người cuối cùng đă lên tàu.

 

Khi khai lư lịch d́ Hên nhận Phước là con. Ba mẹ con d́ bị giam ở khu A. Tôi bị giam ở khu B. Tôi khai tôi là thợ hớt tóc (khi học tập cải tạo tôi có được nghề này) tôi đi hôi, t́nh cờ đi qua gặp chuyến nên nhảy đại lên ghe, không mất tiền bạc ǵ cả và cũng chẳng biết chủ ghe là ai Các anh cai tù, tóc anh nào cũng dài. Tôi được lệnh hớt tóc cho mọi người. Họ đưa cho tôi một cái tông đơ rất cùn. Khi hớt có lúc đứt cả da đầu người đương hớt, kêu oai oái. Khổ cho tôi, hễ thấy tôi làm việc th́ thằng Phước đứng ngoài cửa sổ ngó vô. Tôi lườm nó, có ư đuổi nó đi nhưng nó không biết. Có lần tôi giả vờ nói :'' con nít đi chơi chỗ khác, kẻo tóc bay vô miệng '', nhưng nó cũng không hiểu. Rồi một hôm, tên công an đang hớt tóc chợt nh́n nó la lên : '' Nó là con anh phải không? '' _ Không, tôi đáp.

    Hắn tiếp : anh mũi tẹt, mặt phèn phẹt, mặt nó giống anh như đúc.

Có đúng th́ nhận đi, tụi tôi đỡ phải '' làm việc ''. Tôi thản nhiên chỉ một ông Tàu cũng có gương mặt như tôi đang đi tới chỗ chúng tôi mà nói : mặt ai mà chẳng phèn phẹt, mặt ông kia cũng phèn phẹt như tôi, người giống người là thường, không tin anh thử hỏi nó th́ biết.

Tên công an gọi Phước lại, nạt nó :

     _ Ba mày đây phải không?

     _ Dạ, không phải. Nó đáp.

     _ Tại sao mày hay đến đây ?

Thằng nhỏ cũng lanh trí nói : '' Cháu thấy hớt tóc cũng ngồ ngộ, tóc cháu dài muốn nhờ bác ấy hớt dùm nhưng chưa dám nói ''.

Tên công an hơi khờ nhưng c̣n chút ḷng nhân không hỏi thêm nữa và bảo tôi hớt tóc cho thằng nhỏ. Tôi mừng hết lớn, vừa hớt tóc vừa nói :'' Tao hớt cho bay xong, bay không được đến đây nữa nghe không.

 

Xém tao chết oan v́ mày ''. Thực ra, d́ Hên sai thằng Phước ḍ la xem tôi thế nào và đă dặn nó nếu có bị công an hỏi th́ cứ nói muốn hớt tóc. Ba mẹ con d́ Hên bị tù một tháng th́ được về. Tôi lại ở tù lần nữa. Cái nghề hớt tóc đă hại tôi, hồ sơ tôi không được xét xử, họ giữ tôi có lợi cho họ ; hớt tóc khỏi tốn tiền. Vợ tôi phải chuộc tôi ra một cây, cho người môi giới ba chỉ nữa. Tù lần thứ sáu vượt biên này mười tháng.

     Về nhà, tôi chán đời lắm, lại đi lang thang.

      Một hôm đang đi trên đuờng Trương Minh Kư, chợt có tiếng la :  

'' Trời, Thầy Thọ, em nh́n măi mới ra, trông thầy tệ quá! '' Đó là Minh, một học tṛ cũ của tôi hồi tôi c̣n là sinh viên đi dạy giờ ở G̣ Công.

Hàn huyên một đổi, hắn hỏi nhỏ tôi :'' Thầy muốn đi không? '' Tôi giả vờ trợn mắt : '' bộ bay muốn gài bẫy tao hả? ''

Hắn thành thực: '' Không, em nói thật đấy, em đang đi t́m người, nhà em có ghe, thầy đi em lấy rẻ thôi.''

Tôi hẹn hắn đến nhà tôi nói chuyện kín đáo hơn. Tôi nhận lời đi với gia đ́nh Minh.

     Lần thứ bảy này khởi hành ở Cà Mâu. Ghe đi sông dài mười mét .

Anh Ba của Minh lái ghe, có Điệp, chị Minh là người chỉ huy, thu tiền, lo việc bốc người . Minh là thợ sửa máy. Tôi và anh Tốn, bạn cô Điệp, trước làm ở hàng không Việt Nam, là người tính tọa độ. Có hải bàn, máy bơm nước. Lần này tôi đem theo hai đứa trai, thằng Phước và thằng Lộc. Ba cha con mất bốn cây '' kiềng vàng, ṿng vàng lưỡng long chầu nguyệt '' của vợ tôi đều dùng vào chuyến đi này cho hai thằng con. Anh chị Tốn cùng ba đứa con cộng chung với bà con họ hàng nhà Minh tất cả là hai mươi lăm người lớn nhỏ.

    Chúng tôi để ra sáu tháng để '' điều nghiên ''. Khi đi bán muối, lúc bán củi, lúc bán chuối, lúc bán dừa, bán khoai.

 

    Thời gian này là thời gian tôi giang hồ nhất. Cuộc đời bềnh bồng trên sông nước. Đêm rằm, neo ghe trên sông, trăng sáng vằng vặc, sóng nước mênh mông, hồn tôi nở ức tới vô biên, t́nh tôi bao trùm vũ trụ, tôi thấy cô đơn hơn bao giờ hết và chợt hiểu tại sao Lư Bạch ôm bóng trăng mà chết! Đêm không trăng, muôn ngàn v́ sao lấp lánh trên bầu trời, hàng trăm con đom đóm lập loè trên hàng cây bần hai bên bờ sông. Tôi nghĩ đến thân phận ḿnh, không biết tôi sẽ đi về đâu?

 

Có thể sẽ sống huy hoàng nơi đất khách quê người, cũng có thể sẽ ch́m sâu dưới ḷng đại dương; tôi nghĩ đến Má tôi, nghĩ đến vợ con tôi, nước mắt tự nhiên trào ra không sao cản lại được.

    Đi theo ghe thường xuyên, da tôi dễ bắt nắng, có hai tháng tôi đen như củ súng, lúc về nhà Má tôi không nhận ra tôi, như vậy càng tốt.

Người xấu xí ít ai để ư. Minh có lần nói với tôi : vượt biên nhận những người đẹp trai, nghệ sĩ dễ bị lộ và nó đă từ chối không nhận bác sĩ Lân, một bạn tôi v́ anh Lân khá đẹp trai!

    Tụi tôi chở hàng đi qua các đồn công an biên pḥng, la cà vào làm quen, rủ công an đi ăn nhậu. Anh Ba là một bợm nhậu, tính t́nh hời hợt, vui đâu chầu đấy nên sau có hai tháng anh đă quen rất nhiều công an. Anh Tốn mách kế : nên chơi với tụi công an trẻ dể dễ lừa nó.

 

    Một hôm, sau khi '' đánh chén '', một công an trẻ mở lời: '' các anh có quen ai muốn vượt biên mách mối cho em với, tụi bên sông ông Đốc làm ăn mập lắm, ở đây em đói dài ''. Thật là '' buồn ngủ lại gặp chiếu manh ''. Anh Ba đưa mắt nh́n tôi, tôi hiểu ư, liền nói :'' những người vượt biên bị gài nhiều, thành ra họ dè dặt lắm ''.Dũng đáp :'' Em    không như vậy đâu, anh cứ t́m đi, rồi anh cũng có phần ''.

Tôi ỡm ờ :'' Chia tư nhé, chú ba, tôi một ''. Dũng bắt tay tôi liền.

 

    Về nhà, chúng tôi bàn tính. Những chuyến đi buôn sau có thêm ông Thái là cậu của Anh Ba. Hôm đó đang nhậu cua rang muối, tôi làm ra vẻ hớn hở nói với Dũng: '' Dũng à, anh t́m đưọc một chỗ, họ hẹn rằng nếu thoát, họ đưa Dũng bốn cây, vàng họ sẽ giao cho anh và cậu Thái giữ, họ yêu cầu ngày họ '' đổ quân ''th́ Dũng đừng xét các ghe nhỏ,

'' Dũng có chịu không? '' Dũng đồng ư liền.

Một tuần sau, tôi đưa cho Dũng một radio cassette, nói dối là của '' khách hàng ''biếu, cứ mười ngày hoặc hai tuần lại cho Dũng quà, khi th́ tiền, khi th́ vải vóc, quần áo, khi th́ rượu mạnh, bánh kẹo ngoại quốc.

 

 

Xem Kỳ 3

 

 

 

 

 

ĐNG THỊ TUYẾT N

6/2010

 

 

 



 

  

 

Trở Về TH Vạn Ninh Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com