n và Thơ

n Chân Cầu Sắt
Truyện Ngắn của Thụy Nguyên




Thụy Nguyên

Cựu học sinh 
Trung học Ninh Ḥa
(Trần B́nh Trọng) 
Niên khóa 1960-1964


 

T


  Dấu T́nh Xưa  
 
Kiếp Sau      
 
Nguyệt Cảm 
 
Hoài Niệm Mùa Thu
 
Trăng Thu Dạ Khúc
 
C̣n Đâu Màu Tím
     Thụy Xưa
 

  Màu Hoa Tím Tôi Yêu
 
Mộng Liêu Trai
 
Nỗi Niềm Vào Hạ 
  Lối Phượng Buồn 
 
Xa Em T́nh Nhớ  
 
T́m Lại Chút Hương
     Xưa  
  40 Năm T́nh Gặp Lại
 
Em Đi Sầu Ở Lại


                               

Truyện/Tùy Bút


  Bên Chân Cầu Sắt

                  

Mấy trường quanh chỗ tôi ở sắp đến kỳ nghỉ hè, nhắc tôi nhớ lại những mùa thi cử hồi tôi c̣n ở bậc trung học vào những năm đầu của thập niên 60. Tôi hồi tưởng các bạn của tôi thời ấy và những câu chuyện liên quan đến nàng Thụy, người tôi yêu với đầy đủ chi tiết "bên chân cầu Sắt"

Như những chiều cuối tuần của mùa thi, tôi và Sự lo ôn bài vở để chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Thường th́ hai đứa gặp nhau tại ấp Đông Thành gần G̣ Lăng v́ nơi đây yên tĩnh rất tiện cho việc học chung, thế mà chiều nay Sự lại đổi ư gặp tôi tại nhà. Sau những giờ mệt nhọc vùi đầu vào đống sách vở, Sự rủ tôi đi bộ dạo mát trên "đàng luồn cái thị".

Thấy có lư, tôi gật đầu tán đồng ư kiến:

- "Ừ, th́ tụi ḿnh cũng nên đi dạo cho khuây khỏa"

Tôi cười nhẹ:

- "Học quá tụi ḿnh phát điên!"

Bài vở ngổn ngang trên bàn vẫn đâu để đấy và tấm bảng đen treo lủng lẳng trên tường có bài toán quỹ tích giải dở dang cũng ngưng ngang giữa chừng. Hai đứa đứng thoắt dậy, rời ghế và nhanh chóng đi ra khỏi nhà. Trước đầu ngơ nhà tôi là con đường "trong" của xóm Rượu chạy ngang, đầy cỏ mọc hai bên đường gập ghềnh với những trũng đất lồi lơm.

Ban đầu, hai đứa định đi lên trên "đàng luồn cái thị" rồi ṿng về như tôi đă dặn trước với người nhà nhưng v́ trời hôm ấy đẹp quá khiến cả hai không c̣n nghĩ đến việc trở về nhà học bài nữa. Sẵn trớn, hai đứa tấp vào nhà bạn Sái trong con hẻm sâu từ đường Lê Lợi, nằm sau chợ Ninh Ḥa nhưng không gặp Sái ở đó. Tiếp tục về hướng cầu Gỗ, Sự và tôi quyết định lên thăm bạn Xuân có nhà ở sau hạt kiểm lâm cách bến xe chạy tuyến Dục Mỹ không xa lắm.

Cả ba hợp mặt, đương nhiên, ba chàng có nhiều mẩu chuyện vui buồn của tuổi học tṛ đem ra bàn bạc. Tâm sự học đường, thi cử, nói bóng nói gió, bong long ba loa ǵ đi nữa nhưng Xuân và Sự hầu như không quên những chuyện của các người đẹp cùng lớp trong "xóm nhà lá" như HTTD, TTĐL, HTMĐ v.v… Riêng tôi, tôi có một mối t́nh đơn phương thầm kín nên tôi hơi ích kỷ và không muốn hai bạn đề cập đến tên của người tôi yêu.

Xuân có khiếu thổi sáo và làm thơ hay như một bài thơ trữ t́nh có tựa đề bắt đầu bằng bốn chữ H,T,T và D v́ Xuân đang hồi yêu nàng này tha thiết. HTTD là một trong những hoa khôi cùng lớp với cả ba, có nhà nàng ở Dục Mỹ. Sự th́ chưa có đối tượng nhưng có máu văn nghệ ca hát hay, một cây nói tếu và có tài giả gái khỏa thân độn ngực căng phồng nẩy lửa nhảy múa, nhiều lần làm tôi cười ḅ lăn ra đất. Dầu tôi không muốn nhưng cô nàng Thụy lớp Lục II, học sau chúng tôi hai lớp, thường được hai bạn đề cập tới và cấp đôi cho tôi trong các buổi họp mặt bạn bè.

Nắm được tẩy của tôi và cũng muốn làm tôi vui nên Sự chiều tôi và đề nghị cả bọn ba đứa đi cầu Sắt tắm sông. Không đợi Xuân có ư kiến, tôi chụp ngay cơ hội:

- Chà, nay nghe Sự phát biểu, tôi nghe được ghê đó!

Sự là một người bạn tốt hiểu tôi, tuy nhiên tôi làm bộ phát biểu như vậy là để đánh trống lảng thế thôi. Không chần chờ, tôi nhanh nhẹn ừ lớn. Xuân không có một chọn lựa nào khác nên dù muốn dù không cũng phải tháp tùng theo gót của tôi và Sự. Có thêm sự hỗ trợ đắc lực của hai thằng bạn, tôi có mồi mạnh dạn bước đi.

Rời nhà Xuân, cả ba cuốc bộ theo con đường rầy xe lửa lơm chơm với sỏi đá sắc bén. Vừa đi tôi vừa thầm nghĩ đến nàng Thụy, cô học tṛ thùy mị mà tôi yêu say đắm. Càng nghĩ đến nàng tôi càng hồi hộp, càng run làm đôi chân của tôi khó bước. Tôi vừa khập khểnh bước trên những mô đá, vừa ước mong được nh́n thấy nàng trên băi cát thơ mộng cạnh chân cầu Sắt mà tôi đă hơn một lần nh́n thấy nàng ở đó. Nàng thường đến đây để giặt giũ quần áo vào mỗi xế chiều cuối tuần.

Sự hội ngộ với nàng nơi chân cầu trong những giây phút sắp tới đă khiến tim tôi đập th́nh thịch v́ run v́ mừng và v́ yêu. Nàng sắp xuất hiện trước mắt tôi và lần này, tôi không dại ǵ để mất cơ hội nữa. Tôi tự hứa với ḷng là tôi quyết tâm đến gần và sẽ khai khẩu gợi chuyện với cô ả.

Trước mặt Thụy, tôi muốn chứng minh cho hai bạn Xuân và Sự dẹp bỏ cái tư tưởng ám ảnh về tôi: "nhát như con thỏ đế" như bạn Quang và Khoa, cũng là hai bạn cùng lớp từng quan niệm và đánh giá tôi như một liễu yếu đào tơ. Và c̣n những bạn khác nữa cùng lớp với tôi cũng sẽ không nói tôi là con thỏ đế nhát ấy nữa.

Cầu Sắt đen thui lù lù hiện ra trước mặt tôi hồi nào chẳng hay trong khi tôi cứ măi bận tâm về việc gặp Thụy sắp tới. Cảnh vật bao quanh cầu đứng im thinh thít đợi chờ, như muốn chứng kiến cảnh hội ngộ của tôi và Thụy trong ṿng khoảnh khắc đến. Và tôi cứ hy vọng và vẫn hy vọng…

Buổi xế chiều êm ả, chậm chạp trôi qua. Chiếc xe ngựa đông người trên con lộ đất duy nhất dẫn về Quang Đông, đang khó nhọc di chuyển. Một hai chiếc xe gắn máy rồ ga vụt chạy làm bụi bay mù một góc trời Điềm Tịnh. Chân cầu Sắt có nước sông Dinh trong mát rề rề chảy về hướng cầu Dinh. Dọc dài hai bên sông là những bụi tre mọc tương đối chằng chịt xen lẫn một vài tàng cây cổ thụ to lớn. Sóng nhỏ gợn lăn tăn nối tiếp nhau dạt vào hai bên bờ. Chiều hôm nay thật mát, thật đẹp, thật nên thơ, và tôi mơ ước thật t́nh tự…. Chuyện ǵ đến sẽ đến!

Và ước mơ của tôi đă đạt, hai chị em Thụy xuất hiện trên băi cát vàng óng ánh, ngồi giặt quần áo sát mé sông. Một bức tranh tuyệt mỹ đang phô bày một "Thúy Kiều và Thúy Vân" duyên dáng dưới buổi chiều nhạt nắng. Sự có mặt của Thụy làm ḷng tôi ngây ngất, dạt dào một t́nh yêu rất chân t́nh trong tôi.

Nước bắn tung tóe lẫn tiếng đùa giỡn cố ư của ba chàng "ngự lâm pháo thủ" dưới nước làm Thụy bắt đầu chú ư. Chắc chắn nàng đă nhận ra ba đứa chúng tôi v́ tôi thấy nàng quan tâm đưa mắt lén nh́n về hướng có tiếng ồn ào dậy sóng dưới nước do ba chàng ngự lâm pháo thủ khuấy động.

Sự và Xuân bắt đầu nhập đề, xúi tôi trổ tài một tay bơi nhà nghề cho nàng thấy. Được hai thằng bạn mắc dịch xúi, tôi cũng muốn lấy le trước mặt nàng nhưng một điều chắc là việc này khó hơn là tôi đă tưởng. Tôi chỉ mới biết bơi chập chạ dù hơn những năm dài bắt chuồn chuồn cắn nát rún, nên tôi dư biết khả năng của tôi.

Tánh nam nhi bồng bột của tôi và lời giục của Xuân và Sự đă khiến tôi làm một anh hùng "rơm" bơi vào chỗ nước sâu và xoáy; không may ḍng nước đă cuốn tôi vào cái "ḷng chảo" ác nghiệt sát chân cầu. Tôi "giă gạo" gần chết, hụp lên hụp xuống mấy lần uống nước sặc sụa cũng chỉ v́ yêu Thụy mà sắp đổi mạng sống của tôi. Nhưng tôi muốn được chết đuối để biến thành một con ma da linh thiêng nơi chân cầu Sắt để mỗi chiều cuối tuần hiện về kéo chân người tôi yêu theo tôi, người đă làm cho cuộc đời tôi khổ sở.

Tôi nghĩ là tôi đă chết đuối nơi đây nhưng thầy bói nói mạng của tôi không bị chết yểu, tôi sắp chết nhưng tôi lại điên rồ tin vào số mệnh của ḿnh. Xuân lẫn Sự bỗng tái mặt, cả hai cảm thấy hối hận nên hối hả liều ḿnh cứu bạn, và nhanh tay đẩy tôi thoát khỏi tử thần.

Nhờ vậy, tôi c̣n sống ngồi đây hôm nay viết bài kỷ niệm "Bên Chân Cầu Sắt" này gửi hai bạn và người tôi yêu.

Hai thằng bạn ác ôn thấy cứu được tôi, rồi cười một cách khoái trá làm tôi sượng sùng. Nh́n vào sự đùa giỡn quá lố của Sự và Xuân, tôi hiểu hai thằng bạn đang nẩy ra một kế khác, muốn thách đố tôi thêm. Quả thật, Xuân vừa giỡn nước vừa hỏi tôi:

- Đố mày dám lên bờ gặp Thụy.

Giống như ư của Xuân, Sự gằn giọng:

- Dám không?

Tôi vẫn không trả lời, trầm ngâm im lặng dưới nước, tôi suy nghĩ có nên "dám không". Hai thằng bạn quỷ này chẳng cho tôi nghỉ xả hơi, và cả hai biết rằng tôi chưa hoàn hồn sau trận "giă gạo" đùa giỡn với tử thần. Nước văng tung tóe khắp chân cầu Sắt lẫn tiếng cười dai như đỉa đói của hai thằng bạn làm tôi tự ái muốn làm chuyện "dám không" mà hai bạn một lần nữa thách đố.

Thấy tôi câm miệng hến, Sự vừa tạt nước vào người tôi như muốn đánh thức tôi và vừa lập lại lời nói:

- Dám lên bờ gặp Thụy không?

Xuân và Sự đă đẩy tôi vào chân tường, tôi chỉ có một đường đi là dám làm chuyện "dám không". Trên đường đến đây ban năy, tôi đă hứa với chính ḿnh là mạnh dạn kia mà nhưng giờ tôi do dự. Tâm trạng của tôi lúc ấy, hoàn thành một sứ mệnh mà hai bạn thách đố, quả thật là khó khăn lắm lắm!

Hai thằng bạn thúc măi, tôi cảm thấy lạnh chân hơn. Hướng về bờ, thấy hai chị em Thụy đang ngồi giặt quần áo, tôi lại càng phân vân hơn nữa. Thấy tôi c̣n chần chừ, Xuân và Sự không ngớt kích động tinh thần cho tôi phấn khởi để rời mặt nước. Bên bạn bên t́nh, hai thái cực không cân xứng mà tôi đang đương đầu đối phó.

Tôi hít một hơi mạnh để tự trấn an:

- Đây là một dịp tốt để tôi khai khẩu gợi chuyện với nàng…nhưng…

Lấy cớ mượn nàng cục xà bông, một ư nghĩ vừa chớm nở trong tư tưởng của tôi làm tôi phấn khởi. Tôi lấy lại phong đ rồi quyết định rời khỏi nước lên bờ gặp Thụy.

Tôi bỗng dùng dằng "tiến thối lưỡng nan" khi từ xa tôi bắt gặp ánh mắt long lanh của Thụy liếc nh́n tôi. Những dự tính và sắp đặt trong trí tôi trước đó, tôi phải làm ǵ nhưng khi đến gần nàng tự dưng biến mất. Tôi rụt rè tiến đến bên Thụy gần hơn…

Như một kẻ gần mất hồn, tôi lên tiếng:

- Thụy cho tôi mượn cục xà bông !

Thụy h́nh như ngạc nhiên và bỡ ngỡ trong giây lát. Nàng thẹn thùng trao cục xà bông để đáp lại lời yêu cầu của tôi. Tôi đưa tay lấy cục xà bông trong tay nàng rồi chà vội lên tóc. Tôi run lên đến cả tên của tôi, tôi cũng không c̣n nhớ nữa. Trạng thái biến đổi một cách đột ngột trước một đối tượng tôi yêu làm tim của tôi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Trả lại cục xà bông trong tay Thụy, tôi ấp úng:

- Cám ơn!

Trở lại dưới nước nơi có Xuân và Sự, hai bạn đă mục kích trọn vẹn sự việc của tôi và Thụy. Hai bạn trố mắt nh́n tôi, thán phục tôi rồi phá cười lên. Tôi hoàn hồn lặn xuống nước gội tóc...

Sáng hôm sau, có tin đồn lớn lan ra khắp lớp và bạn bè trêu chọc tôi ngay trong buổi chào quốc kỳ. Các bạn làm tôi "quê" quá v́ lẽ tôi đă dùng cục xà bông mà Thụy giặt "quần" để gội đầu. Dĩ nhiên, tin đồn hấp dẫn này được mấy chị trong "xóm nhà lá" của lớp tôi chiếu cố và thường làm đề tài nóng hổi để chọc tôi trong những giờ ra chơi hoặc đầu giờ học.


Tôi vẫn nhớ măi câu chuyện này bên cầu Sắt v́ đây là kỷ niệm tôi thương nhất tôi nhớ nhất "cục xà bông" của nàng đă trao tôi, tay trong tay. Tôi nuối tiếc không tâm sự nhiều hơn trước mặt Thụy. Dự tính thật nhiều nhưng rốt cuộc chẳng thốt nên câu. Tôi non dại quá, đă để mất một dịp may. Tôi đă để mất một cơ hội tốt mà tôi thành thật xin cám ơn hai bạn Xuân và Sự đă tạo cho.

Chờ một dịp may khác, chắc lâu lắm và cũng có thể không bao giờ có, và chắc chắn không có, phải không Thụy?

 

Cuối  tháng 5, 2003

Thụy Nguyên
Cựu học sinh trường trung-học Trần-B́nh-Trọng Ninh-Ḥa
Niên khóa 1960 – 1964

 

  

  Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com