Văn và Thơ

Nón Bài Thơ và Em | Tiếng Sét Ái T́nh | 
Lời Th́ Thầm của Mẹ


Trần Thị Nết

Cựu học sinh 
Trung học Ninh Ḥa
(Trần B́nh Trọng)
Niên khóa 1962-1968

Thơ

Một Thoáng Nhớ Về
Nhớ Bạn Xưa
Lần Gặp Lại...
T́nh Theo Mây Trôi...
Lời Mơ
Lời Này Cho Anh
Theo Anh...Em Xuống
Áo Dài Bay Trong Gió

Đêm Nay Mới Thật..
Nhắm Mắt...Để Ngỡ..
Ḿnh có Ǵ Cho Nhau
Cầu Sắt và Chuyện...
Nón Bài Thơ và Em
Tiếng Sét Ái T́nh
Lời Th́ Thầm của Mẹ

Chuyện T́nh Tuổi Thơ
Tôi và Biển Lửa
Anh ơi! Hăy Vững...
Làm Bạn Với Nàng...
Tṛ Chuyện Với Gió...
Một Thời Áo Trắng...
Happy Valentine's day Những Nẻo Đường..
Em Và Xe Đạp
Học Tṛ và Me Chín
Làm Sao Để Nhớ
Một Đôi Bạn,,,,
Thuở Ấy
Chuyện Ngày Nhỏ
Thăm Trường Xưa  
Thuở Ấy Và Tôi 
Đánh Thức Tuổi Học Tṛ
                              

 

 

Những bài Văn Thơ Tiêu Biễu




              



 


Nón Bài Thơ và Em | Tiếng Sét Ái T́nh |
Lời Th́ Thầm của Mẹ



 

Nón Bài Thơ và Em
(Viết để tặng những mối t́nh học tṛ ngày xưa - tuổi nhỏ...)


Ngày xưa - áo trắng Em đi học.
Nón lá xinh xinh - Em - dáng học tṛ
Từ lá rừng Nón được đan - khéo léo.
Điểm bài thơ t́nh ư đẹp như mơ.

Dây vải màu thêm đẹp Nón Bài Thơ.
Làm duyên dáng cô nữ sinh áo trắng.
Tuổi vào mơ có anh theo gót nhỏ.
Nón nghiêng nghiêng - e thẹn má em hồng.

Trần B́nh Trọng với bao tà áo trắng.
Sao anh chỉ thấy... áo nàng dáng hoa.
Nón Bài Thơ che nắng - Em - tan trường.
Làm bấn loạn tim anh - trai mới lớn.

Anh ngẩn ngơ sao thấy...Em xinh quá.
Tại Em dễ thương? hay Nón dễ thương?
Để chiều về anh thơ thẩn làm thơ.
Rồi biếng học - tương tư: Em - Nón Lá.

Dưới đèn dầu - đêm về bên sách vở.
Học với hành - anh chỉ thấy tên Em?
Rồi...anh nắn nót viết tên hai đứa.
Cạnh bên nhau - anh vẽ một trời mơ.

Mơ ngày sau hai đứa đi chung lối.
Lời yêu em - anh ngại chưa hé môi.
Để khi t́nh - rồi theo mây trôi.
Anh ôm kỷ niệm với bao tiếc nuối.

Lần ...thẩn thờ nh́n mưa bay em nhớ.
Anh ngày xưa …của tuổi nhỏ dại khờ.
Chiều tan trường Em - Nón Lá hồn nhiên.
Nào đâu biết làm tim anh xao động ?

Nhiều năm rồi xa cách người đôi ngă.
Nón và Em - vẫn hoài đẹp ư thơ ?
Anh xứ người ôm măi chuyện t́nh mơ.
Hồn thi sĩ...trải thành thơ kỷ niệm.

Trong thi phẩm có chuyện t́nh thơ mộng.
Cậu bé mười ba - t́m (măi) "Lá Diêu Bông". (*)
Anh mười ba - t́nh đầu yêu không nói.
Để rồi hoài nhớ măi: - Một dáng thương.

Trần Thị Nết
  10/2003

Ghi chú: (*) Lá Diêu Bông - thơ Hoàng Cầm.


 


Tiếng Sét Ái T́nh
(Viết theo chuyện của anh Sơn và tặng những ai từng gặp tiếng sét ái t́nh...)


Thời sinh viên đi học Sài G̣n.
Tham gia cuộc quyên tiền cứu trợ.
Vào ngơ hẻm đến một căn nhà,
Tôi - Bạn - tŕnh bày Miền Trung băo lụt.

Đó là một gia đ́nh người bắc.
Chủ nhà thật niềm nở dễ thương.
Nghe người lạ - cô gái khoảng mười lăm.
Rón rén ra nh́n chúng tôi nói chuyện.

Tôi tự hỏi: - Nàng người? hay Tiên nữ?
Không...nàng cô gái - con chủ nhà.
Nàng tuyệt quá - cả bọn tôi ngơ ngẩn.
Tôi như ch́m trong mắt đẹp thôi miên.

Như lạc bước trên da nàng trắng mịn.
Suối tóc nhung... ôm gọn bờ vai nhỏ.
Tôi ngất ngây tim loạn xạ từng hồi.
Và...run run lắp bắp chẳng thành câu.

Để đêm về tôi như kẻ mộng du.
Trong giấc ngủ chập chờn nàng Tiên nữ.
Có phải đây - tiếng sét ái t́nh?
Nên vừa gặp nàng - tôi đă yêu ngay.

Tuần lễ sau - b́nh tĩnh tôi dạn dĩ.
Làm quen gia đ́nh - gợi chuyện cô Tiên.
Nàng không nói - chỉ mỉm cười bẽn lẽn.
Tôi nói thật nhiều nàng chẳng nói chi.

Mẹ nàng bảo: - Nàng không biết nói.
Nàng đă câm từ thuở mới vào nôi.
Tại sao trời đọa đày cô gái đẹp?
Tôi nghe buồn - thương xót một đời hoa.

Để t́nh tôi cho nàng - t́nh như mơ.
Cũng vào tuyệt vọng - t́nh vào ngơ tắt.
T́nh rồi cũng trôi - t́nh có thế.
Tôi và nàng hai khoảng cách chia xa.

Trần Thị Nết
  10/2003

 





Lời Th́ Thầm Của Mẹ
(Tặng những bà mẹ...học tṛ Trần B́nh Trọng ngày xưa,
Riêng thương yêu cho hai con: Hưng & Hạnh)
 

Tối nay - gia đ́nh ḿnh quây quần,
Ba đọc sách - các con bên cạnh mẹ.
Mẹ thật nhớ - ngày hai con c̣n bé,
Giờ chim non của mẹ lớn cả rồi.



Chim non ơi - hăy nghe mẹ nói chuyện
Mẹ kể con nghe...về gốc nguồn.
Hai con ạ - ḿnh người Việt Nam.
"Giống Lạc - Hồng văn hiến 4000 năm".

Nước Việt ta xa cách đại dương,
Gia đ́nh ḿnh từ một quận nhỏ.
Ninh Ḥa một thị trấn hiền ḥa,
Mẹ đă lớn lên...tuổi thơ ở đó..

Rồi một ngày - quê hương ḿnh lửa khói.
Từng đoàn người rời xứ...ra đi
Ba mẹ đă...tay bồng tay bế.
Xếp luyến thương - rẽ sóng t́m bờ.

Ngày ra đi hai con thật bé,
Chưa hiểu ǵ: - Xứ sở quê hương.
Thời gian rồi hai con khôn lớn.
Các con cần biết - nguồn gốc cha ông.

Lần t́m về - đất mẹ quê hương.
Ba mẹ muốn con ḿnh nh́n tận mắt.
Việt Nam dấu yêu với quận Ninh - Ḥa.
Con ơi! những người thân ḿnh nơi đó.

Ngày ấy - ḿnh sống vui bên họ hàng,
Với bao kỷ niệm đong đầy mến thương.
Giả sử ngày đó nếu không ly loạn.
Th́ ḿnh có lẽ...chắc vẫn nơi đây.

Th́ thầm cùng con mẹ có đôi lời:
Dù bây giờ ḿnh...xa quê hương.
Con ơi! Nguồn gốc ḿnh vẫn người Việt.
Nghe lời mẹ: - Sống sao cho đáng sống.

Để không xấu danh - con cháu Tiên Rồng.
Và con cháu Ninh - Ḥa quê cha ông.
Hai con thương...con hiểu rồi chứ?
Nhớ nghe: - Ḿnh người Việt gốc Ninh - Ḥa.

Nghe chuyện kể - con ngă đầu vào mẹ.
Chim mẹ x̣e cánh... ấp ủ chim con.
Mùa hè nghỉ học - hai con về thăm,
Ngỡ đông lạnh - mẹ thương yêu che ấm.

Trần Thị Nết & Nguyễn Phước Sơn
  
Kỷ niệm tháng 6/2003


(Thành thật cám ơn chị Hà Thị Thu Thủy đă giúp đánh máy trọn các bài thơ này)

 

  

Trở Về TH-TBT Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com