Họp Bạn Trung-Học Ninh Ḥa -
    Trần B́nh Trọng


 

QUÊ NHÀ:

 

Niên Khóa 59-63
 
Họp Mặt - Niên Khóa 1959 - 1963
Năm 2011

Xem Bài Viết Của một Nhóm Học Sinh
 

Niên Khóa 63-70
 
Họp Mặt - Niên Khóa 1963 - 1970
Năm 2010

Xem Bài Viết "Kư Sự HỌP MẶT LẦN THỨ 15 Của Nhóm Cựu HS Trần B́nh Trọng."
Quách Tấn CANG

 

Niên Khóa 63-70
 
Họp Mặt - Niên Khóa 1963 - 1970
Năm 2009

Xem Bài Viết "LAN MAN...Ngày Ấy"
Trần Văn SUM

 

Niên Khóa 63-70
 
Họp Mặt - Niên Khóa 1963 - 1970
Năm 2006

Nguyễn Thị PHƯƠNG HIỀN


Niên Khóa 65-71
 
Họp Mặt 20/11/2005 - Tứ 4 (1968-1969)

  Xem bài viết "Tâm T́nh Họp Bạn"
     của
Trương Thị Huệ
     


 

Niên Khóa 74-75- Lớp 12C
 
Họp Mặt 19/9/2004  

   Xem bài viết của thầy Dương Anh Sơn
     
Huỳnh Trịnh Tuyết Hoa

  Xem bài viết "Cũng Một Kiếp Người"
     của
Diệp Thế Lâu
   

  Xem bài viết:" Buổi Họp Mặt Gia Đ́nh 12C"
   
của H Thị Hoa    


 
Họp Mặt 13/7/2003
 

    Xem bài viết tường thuật buổi họp mặt
                 
 Tuyết Hoa và Ngọc Lan


Niên Khóa 68-75
 
Họp Mặt 2/2001
 


Niên Khóa 67-74
 
Họp Mặt 12/2/2002 tại tư gia anh chị
      Nguyễn Đẹp
 


Niên Khóa 59-63, 60-64 và 62-68
   Họp Mặt 1/2002:
 

 

 

HẢI NGOẠI: 

 

Niên Khóa 59-63
 
Họp Mặt - Niên Khóa 1959 - 1963
Năm 2009

Xem Bài Viết "Tâm T́nh Ngày Hội Ngộ Khóa 1 Ban Anh Văn"
 

 

Liên Niên Khóa:

  Họp Mặt 28/5/2005 tại California (USA)
      Một số h́nh ảnh:
 

     
   
Xem bài tường thuật:
        Góc Trời Kỷ Niệm của Linh Vũ


   Họp Mặt 1/3/2003 tại California (USA)
 

TBT_Hop-mat_1-3-03_1.jpg (116333 bytes)
H́nh số 1

TBT_Hop-mat_1-3-03_2.jpg (75191 bytes)
H́nh số 2

TBT_Hop-mat_1-3-03_3.jpg (72981 bytes)
H́nh số 3

 


      Xem bài tường thuật của Linh Vũ 

 

 

 

     

 

 

Tâm T́nh Ngày Hội Ngộ

Học Sinh Ban Anh Văn

Khóa I Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa,

Niên khóa:1959 – 1963

 

 

 

 

 

 

Học Sinh Khóa I Ban Anh Văn Trần B́nh Trọng 1959 – 1963 ( Trước cổng trường )

Khóa I ban Anh Văn Trần B́nh Trọng 1959 – 1963
( trước pḥng học lớp Đệ Tứ II – Ban Anh Văn )

Hàng trên:   Mai cát,  Phan Lừa,  Nguyễn Sinh,  Lê Văn Quán, Phan Xông, Trần Bé, Phạm Tẻ, Hoàng Trọng Cử,  Tạ B́nh, Biện Phỉ, Huỳnh VănTrừ,  Từ Ḥa Nhứt,
Mai Hữu Thực, Cao văn Ngọc, 
Hàng giữa: Trương Tấn Thảo, Nguyễn Thị Ngờ, Ngô Thị Dồm, Cô Phương Lan, Liên Bích Ảnh, Mai Thị Thứ, Phùng Thị Như Lư, Nguyễn Ngọc Đỗ, Từ Mậu Lâm,
Vơ Đ́nh Long, Phan MộngPhúc.
Hàng dưới: Trần Thạnh, Mai Hữu Thọ, Nguyễn Lộc, Trần Hữu Sơn, Nguyễn Đức Phu, Nguyễn Văn Tuấn, Lê Văn Khoa, Trần Ngọc Quân, Phạm Thành Măng.
 

Học Sinh Khóa I Ban Anh Văn Trần B́nh Trọng 1959 – 1963 ( Trước cổng trường )

7 chàng học sinh Khóa I ban Anh Văn Trần B́nh Trọng – Tháng 7 năm 2011
( sân sau nhà Nguyễn Sinh) : Sinh -Thảo - Lừa – Quán -Thọ -Tâm - Sơn

 

8 học sinh khóa I ban Anh Văn Trần B́nh Trọng – Tháng 7 năm 2011
( tại nhà Nguyễn Sinh- Houston ):
 

Trương Tấn Thảo-Nguyễn Sinh-
Phạm Thúc Tâm-Mai Hữu Thọ-
Lê Văn Quán-Liên Bích Ảnh-
Phan Lừa – Trần Hữu Sơn

Nắng Houston

 

Nắng Houston tôi đi mà chợt mát

Bởi quanh tôi có đám bạn ngày xưa

Đôi kính râm, đạo mạo “ cụ” Phan Lừa

Mai Hữu Thọ, trán lưa thưa mấy sợi tóc

 

Nguyễn Sinh vui mà tưởng như bật khóc

Nước mắt quanh tṛng, tay ôm chặt bạn xưa

Trương Tấn Thảo, với cây đàn và tiếng hát vẫn đong đưa

Phạm Thúc Tâm,  tṛn đầy và  hồn nhiên như thuở trước

 

Vào tuổi lục tuần, nếu có điều ǵ mơ ước

Phải hỏi chàng Lê Văn Quán,  trai tơ

Tóc đen mượt,   mặt hồng hào. bóng láng như mơ

Bí quyết hả? ngày mai, đừng suy nghĩ!

 

Giữa rừng gươm, một bông hoa tuyệt mỹ

Dáng thẹn thùng như cô gái mười ba

Liên Bích Ảnh,  ơi Liên Bích Ảnh,

Vẫn lặng trầm  vẫn đôi mắt bao la.

 

Trời Houston, tôi đi mà chợt nhớ

Đám bạn hôm nay và Trần B́nh Trọng ngày xưa

Bốn mươi tám năm, biết nói sao cho vừa!

Này các bạn,…ta vẫn nhớ, khi ta c̣n hơi thở.

 

 Trần hữu Sơn

 

 

Chúng tôi đến sân bay Houston vào buổi trưa của một ngày cuối tháng 6.

“ Ông già Sinh “, nước da sạm nắng, chiếc quần sọt màu cứt ngựa, chiếc áo ngắn tay màu lam nhạt, chân mang đôi dép da nâu, đứng chờ chúng tôi ngay dưới cầu thang của pḥng đợi. Tôi nhận ra Sinh không mấy khó khăn, mặc dù Sinh lẫn lộn trong đám đông. Năm vừa rồi, sau 47 năm mất liên lạc kể từ ngày rời trướng Trần B́nh Trọng, Sinh và Trinh có ghé nhà tôi, lưu lại đôi ba ngày. nhân chuyến du lịch qua Âu Châu. Do vậy tôi nhận ra Sinh dễ dàng.

 

Cũng từ chuyến gặp gỡ kỳ diệu năm ngoái, chúng tôi đă phanh ra manh mối của một số bạn học cũ hiện đang ở nước ngoài. Từ đó manh nha ư nghĩ gặp nhau, cùng cưu mang phương cách họp mặt và cuối cùng h́nh thành ngày hội ngộ hôm nay.

Sinh đón chúng tôi, tươi cười dẫn ra băi đậu xe ở trên tầng cuối cùng.

 

Từ cái mát lạnh trong pḥng đón khách bước ra ngoài, hơi nóng tạt vào da thịt làm cho tôi choáng váng. Bầu trời Houston hôm nay, đứng từ trên nóc của phi trường nh́n lên, trong vắt một màu xanh. Nắng chang chang. Hơi gió hừng hực.

 

Kể từ ngày vượt biên và được nhân dân Ḥa Lan cho tỵ nạn tính đến nay gần 1/3 thế kỷ. Các tế bào trên da của tôi đă làm quen với khí hậu của vùng cận hàn đới, cho nên chúng cảm thấy vô cùng khó chịu khi phải tiếp nhận một cách sỗ sàng các tia nắng gay gắt của trời Houston. Thêm vào đó, các tia phản chiếu từ nền xi măng của băi đậu xe làm tăng thêm sức nóng cháy da của lớp không khí chung quanh.

Sinh dẫn chúng tôi đến chiếc xe Microbus 7 chỗ ngồi, mới cáu cạnh. Đúng là dân Mỹ. Cái ǵ cũng to, chuyện ǵ cũng lớn, ngay cả “ Problems” cũng không phải nhỏ. Ở cái “ xứ của tôi “, dân Âu Châu, ít thấy ai trong đám bạn bè lưu mong mà có chiếc xe lớn như vậy, ngoại trừ những người có cửa tiệm. Mà có cửa tiệm ở Âu Châu th́ hiếm vô cùng. Trái với ở Mỹ như tôi thấy khi lưu lại Seattle trong tuần qua., cái lớn này là chuyện hết sức b́nh thường.

Tôi đưa mắt ngắm nh́n chiếc xe trước khi mở cửa bước vào. Sinh nh́n tôi hiểu ư. Không chần chờ, Sinh cho biết vừa mướn chiếc xe này đặc biệt dành riêng cho ngày hội ngộ. Đón, đưa, dẫn đi mua sắm, thăm viếng Houston và các vùng phụ cận.

Già Sinh này coi vậy mà chơi ngon thiệt!

Chừng tiếng đồng hồ sau, xe rẽ vào khu “ NASA”.

 

Con đường từ đầu xóm NASA dẫn vào nhà Sinh, mùa này nở đầy hoa. Nếu nói rằng những cánh hoa màu hồng lẵng lơ, màu đỏ thẩm mọng, màu vàng gạch nung…đang nở rộ bên đường, trưa hôm nay, ngày mai và những ngày kế tiếp, là để đón mừng những cô cậu học tṛ trường Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa của gần nửa thế kỷ trước đây, hôm nay mới gặp lại nhau,…không phải là những vi von quá đáng.

Sinh cho xe chạy chậm lại, hất hàm nh́n tôi:

- Nhà của tao đó.

Nếu như Sinh không nói, tôi cũng có thể nhận ra đó là nhà của Sinh, v́ trước sân nhà tôi đă thấy bóng dáng của một người đàn bà mà chúng tôi đă làm quen trước đây khi Sinh đến Ḥa Lan. Vâng, đó là Trinh, “ cô bé “ cũng từ ḷ Trần B́nh Trọng mà ra. Khóa đàn em, nếu nói theo phong cách của nhà binh. Cô bé đă “ bị “ ông lính “ không quần” ỷ làm lớn, khóa đàn anh, cưỡng chiếm trái tim từ thuở nàng c̣n là nữ sinh năm cuối của trường Nữ Trung Học Nha Trang.

Theo như Trinh kể lại, tôi nhớ ra khu nhà của Trinh ở Ninh Ḥa. Thuở ấy, tôi và Sinh là dân Vạn Giả vào trọ học ở Ninh Ḥa. Năm đệ ngũ, hai đứa được gia đ́nh ông bà Hương Thơ, thân phụ và thân mẫu của Nguyễn Đức Phu, bạn học cùng lớp, cho trú ngụ. Nhà ông bà Hương Thơ nằm khiêm nhường phía sau văn pḥng Hợp Tác Xă Nông Nghiệp, đối diện với Đ́nh Mỹ Hiệp. Nhà của Trinh nằm bên kia đường, bên hông Đ́nh làng.

Khi tụi này lấy xong bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp, rời Ninh Ḥa về Vơ Tánh, vài năm sau Trinh theo gia đ́nh từ Di Linh về Ninh Ḥa. Trinh vào lớp Đệ Tam Trần B́nh Trọng– vào thời tụi này, chưa có đệ nhị cấp – là lúc hầu hết bạn bè khóa I đă rời ghế nhà trường trung học.

 

Xe đậu vào sân, chúng tôi bước xuống chào bà chủ nhà. Chị Sinh bỏ vội cái kéo cắt cây vào góc nhà, chạy đến ôn tồn thăm hỏi chuyến đi của chúng tôi.

Căn nhà của Sinh thật độc đáo. Khang trang, gọn gàng và rất dễ thương. Vẫn biết trước, phần lớn người Việt ở Mỹ đều có nhà riêng; nhưng nhà riêng như cái nhà này của Sinh, hoàn toàn nằm ngoài dự phóng của tôi.

 

Mấy tuần lễ sau cùng trước ngày họp mặt, chúng tôi liên lạc thường xuyên với nhau. Nhất là với vợ chồng Sinh, người chịu trách nhiệm dung chứa, lo ăn, lo ngủ cho một đám lu la kèm theo mỗi đứa một “ cái rờ mọt “ nữa, trong suốt ba ngày hội ngộ,…, tôi có ngỏ ư đó không phải là dễ. Thế mà, cứ mỗi lần nhấc điện thoại lên nói chuyện, góp ư … Sinh đều gạt qua, và cho rằng đó là “ chuyện nhỏ “, đừng quan tâm. Nay đă đến đây rồi, sau ba ngày với đám bạn bè xả láng và sau một tuần với riêng vợ chồng Sinh, tôi mới nhận ra những ư nghĩ vẫn vơ về vật chất mà tôi thường đề cập đến, đối với vợ chồng Sinh quả thật là chuyện” rất nhỏ”.

 

 Căn nhà tuyệt vời của Sinh-Trinh.

 

Sinh và Trinh vồn vă hối thúc tụi này xách va li lên pḥng riêng. Mỗi một cặp, một pḥng với đầy đủ tiện nghi cần thiết. Bước vào pḥng riêng của ḿnh, tôi có cái cảm giác là tôi đang đi nghỉ hè tại một khách sạn 4 sao, 5 sao nào đó ở bên Mỹ.. Này là pḥng vợ chồng mày, kia là của vợ chồng thằng Tâm, sáng sớm thứ bảy nó đến. Bên cạnh là pḥng của vợ chồng đứa em vợ mày. Pḥng tắm, nhà cầu, khăn tắm, kem đánh răng, chai nước lọc, xà bông gội đầu, giấy đi cầu, cái cắt móng tay…cái nào cũng mới toanh, trắng mượt,…được sắp đặt ngăn nắp vào đúng vị trí của nó. Thật là chu đáo. …

 

Phía dưới, một cái pḥng rộng thênh thang, hai vợ chồng Sinh dành riêng cho “ ba thằng độc thân “ gôm vào một, không cần biết tụi nó có phải dân GAY hay không.. Ngày mai tụi nó lần lượt kéo đến.

- C̣n Vợ chồng thằng Thảo ở đâu? bao giờ đến?

Tôi chợt nhớ và hỏi nhỏ Sinh.

Sinh không trả lời ngay cho tôi. Sinh lục trong túi quần lấy ra tờ giấy xếp làm tư gần như nhàu nát. Ấn tượng này đă làm cho tôi nghĩ đến h́nh ảnh của Sinh suốt mấy tuần qua. Chắc ngày nào Sinh cũng lật đi lật lại, đọc tới đọc lui, xếp ngang, xếp dọc… cho nên tờ giấy trắng khổ A 4 mới nên nổi nầy.. Sinh cầm tờ giấy đưa tay ra thật xa, nhíu mày mà vẫn chưa đọc được. Tôi ghé mắt, thoáng nh́n tờ giấy, đầy cả hàng chữ viết vội. Có mấy hàng bị gạch bỏ, bôi nhọ. Hỏi Sinh, Sinh nói v́ có thằng thay đổi chuyến bay, thay đổi giờ đi, ngày đến., cho nên phải sửa tới sửa lui. Sinh cậm cụi lập danh sách của các bạn, ghi số người tham dự, chuyến bay đến, giờ đi…để chia pḥng, để tính giờ đến phi trường đón, đưa ra sân bay .. Tội nghiệp cái thân già.

 

Từ thuở “ Ông già. Sinh “ …. chưa già, Sinh vốn rất cẩn thận và chu đáo trong công việc của ḿnh. Cũng nhờ cái đức tính ấy, Sinh đă từng được cả lớp đề cử lănh phần thưởng hạnh kiểm cuối năm.

Đọc thoáng qua tờ giấy, tôi thấy hai vợ chồng Thảo 3 giờ sáng thứ bảy đến Houston nhưng nó dặn Sinh khỏi phải đón. Hai vợ chồng nó đi thẳng đến khách sạn. Thảo e rằng nhà Sinh đông người – mặc dù Sinh đă sắp xếp pḥng riêng cho hai vợ chồng nó trước rồi – nên nó đă mướn pḥng ngủ ở gần Trung Tâm NASA, cách nhà Sinh độ chừng một hai cây số ǵ đó. Thôi cũng được, tùy theo ư muốn của tụi nó, Sinh tiếc rẻ nói vậy..

 

Tắm rửa đâu đó xong xuôi, Trinh dọn cho tụi này một bàn đầy tôm và ghẹ luộc chín đỏ. Trinh vui vẻ mời tụi này đến bàn.

Ông bà già tôi vốn là là dân biển. Tôi được sinh ra và lớn lên bên bờ của vùng biển rất nên thơ. Ngày trước vùng biển của tôi có tên là Vịnh Bến Gội. Sau này người ta khoát lên ḿnh nó một cái tên mỹ miều hơn, Vịnh Văn Phong. Với cái gốc quanh năm tắm nước mặn, đôi chân lúc nào cũng dính bùn và cái tay c̣n hôi mùi tanh của cá, th́ chuyện con tôm con cá đối với tôi coi như những đồ dùng thường ngày lấy trong túi ra. Thế nhưng, giờ đây, đứng trước hai cái mâm đầy cua tôm luộc chín nằm trên bàn, cái gọi là con người ở biển của tôi… biến đâu mất.

 

Con tôm, cái ghẹ của xóm biển tôi ngày xưa chẳng thắm vào đâu so với con ghẹ ở Mỹ đang nằm ch́nh ́nh trước mặt tôi. Vừa nhiều, vừa lớn, vừa …đẫy đà. Tháng trước, mấy thằng bạn mail qua mail lại, nói về con ghe Mỹ, tôi cứ tưởng là tụi nó nói đùa cho vui. Thằng Lâm, thằng Tâm ở măi trên phía Bắc Mỹ, mà cũng biết cái yếm, cái mu của con ghẹ Mỹ cái to lắm, to đến độ bàn tay của tôi trám không hết. Nhưng có thằng, như là thằng Sinh, vừa có nhiều kinh nghiệm lại vừa “ ta về ta tắm ao ta “, xác nhận rằng, tuy nhỏ, nhưng con ghe cái Việt ngọt nước hơn ! Tôi cười trong bụng v́ cứ coi như tụi nó chọc chơi. Thế mà, thiệt mới chết.

 

Trước mặt tôi, một đống ghẹ, ngỗn ngang đực, cái, nằm thách thức và khiêu khích tôi. Con nào con nấy to tổ bố.. Tôi chăm chú lựa một con ghẹ cái. lật ngữa nó lên. Nh́n cái yếm của nó là biết ngay con cái.. Đặt thử bàn tay lên, tôi thấy,…cũng vừa trám. Quả đúng là ghẹ Mỹ.

 

Mặt trời xuống thấp dần. Các tia nắng nghiêng nghiêng xuyên qua tàng lá cây xồi già phía sau nhà của Sinh, đổ những vết trắng đen loang lỗ lên tấm thảm cỏ xanh được chăm sóc thật đẹp mắt.. Ngày đă về chiều. Tối nay tôi theo Sinh ra phi trường đón Quán – Lê Văn Quán. Sinh ghi trên giấy 11.45 PM đi đón, về nhà 1.30 khuya.

Tuần rồi khi vừa từ Ḥa Lan đến Seattle dự đám cưới của đứa cháu vợ, Quán có gọi điện thoại mời vợ chồng tôi đến nhà. Với Quán, chúng tôi xa nhau đúng 48 năm. Sau khi thi Trung Học Đệ Nhất Cấp, tôi không hề biết Quán đi đâu, làm ǵ và ở nơi nào. Quán đối với tôi cũng vậy. Một người bà con của tôi, cũng là bạn “ đấu tranh “ của Quán ở Seattle đă đưa vợ chồng tôi đến thăm nhà Quán tại Tacoma. Chúng tôi nhận ra nhau, không giây phút tần ngần. Quán vẫn không cao thêm centimeter nào so với trước. Nhưng thật là lạ lùng, Quán cũng c̣n non trẻ như ngày xưa. Cùng tuổi với tôi nhưng Quán c̣n “ ngọt nước” lắm! Tóc vẫn c̣n đen mượt, da mặt láng trơn. Hỏi ra v́ đâu mà được vậy, Quán cười hồn nhiên, triết lư sự đời: đừng bao giờ suy nghĩ nhiều về tương lai. Cứ thụ hưởng thoải mái những ǵ ḿnh đang có. Ngon thiệt!

Được tin Bích Ảnh chiều thứ sáu ghé nhà Sinh., Quán và tôi rộn ràng. Cũng như Quán, đă gần nửa thế kỷ rồi, tôi chưa h́nh dung được cô bạn học cùng lớp ngày xưa, nay sẽ ra như thế nào.

 

Với trí nhớ của tuổi quá lục tuần, hiện ra trong tôi cô học tṛ Liên Bích Ảnh, một cô gái Tàu lai Việt duy nhất trong lớp. Ảnh có cái dáng thon thon, nho nhỏ, mảnh mai, trầm lặng, e thẹn trước đám đông nhưng rất chăm học…Và chiều nay th́ sao?

Có tiếng người rộn ràng ở ngoài sân. Trinh nhanh miệng đánh tan không khí đợi chờ:

- Bích Ảnh đến rồi đó. Hôm nay có ông xă của Ảnh ở nhà, cùng đến với Ảnh.

Tụi này đứng lên, chờ Bích Ảnh.

Trước khung cửa, đi bên cạnh một người đàn ông cao ráo, tôi nhận ra Bích Ảnh. Và người đàn ông bên cạnh chắc chắn là ông chồng của Ảnh.. Ḥa lẫn trong những lời thăm hỏi xă giao, chào đón vui mừng của cả người trong nhà lẫn khách mới đến, tôi bắt gặp trên gương mặt của Ảnh lẫn lộn niềm hân hoan cùng sự lúng túng …không tên. Đôi cánh tay thừa của Ảnh có lẽ không biết phải phản ứng như thế nào trước mặt hai ông già bạn học năm xưa, xa nhau gần nửa thế kỷ, nên chỉ c̣n có cách co lại trước ngực, che giấu xúc động. Tôi đoán già, nếu không có ông xă và những người không cùng lớp, chắc là Bích Ảnh đă bật khóc thật nhẹ trong ḷng v́ sung sướng khi nh́n lại hai ông bạn học ngày xưa. Một ông tóc c̣n xanh muớt ông kia đầu tóc đă bạc phơ…

Bích Ảnh vẫn thế, nhẹ nhàng và trầm lặng. Tôi bấm bụng nghĩ như thế, khi mọi người ngồi vào bàn dùng cơm chiều.

 

Buổi tối có gió ở bờ hồ thổi vào nên ngồi ở sân sau mát hơn hồi xế chiều. Thấy tôi hai tay cứ đập lia lịa lên hai bắp chân, Trinh đưa cho tôi một vài miếng vải lấy trong máy giặt, cái mà Sinh gọi là vũ khí chống muỗi. Tôi nhét hai ba miếng vào trong túi quần mà tụi muỗi cứ nhào tới bu vào tôi như điếc không sợ súng. Muỗi, tụi mày đón chào khách lạ hay tại máu Ḥa Lan thơm hơn máu Mỹ, hở muỗi?

 

Sinh lại lấy tờ giấy nhàu nát ra, đến sát bóng đèn bên hông nhà đọc lại. 5.15 giờ sáng mai hai vợ chồng Tâm đến; 8.30 giờ Tho từ Oklahoma qua và cậu học tṛ cuối cùng Phan Lừa, 10.30 giờ, một ḿnh một ngưạ từ Boston cởi mây đến Houston. Với cái thời khóa biểu dày đặc như vậy, tối nay ông già Sinh lẽ ra phải ngủ sớm mới được. Nhưng làm sao mà ông ta đi ngủ sớm được. Bạn bè cả hàng mấy mươi năm chưa gặp, có cả trăm chuyện chưa nói, hàng ngàn chuyện chưa nghe mà biểu ông ta đi ngủ sớm đi,…th́ chơi hơi ép ông ta quá. Không phải chỉ tôi nghiệp cho ông già Sinh, c̣n chị Sinh nữa. Trinh vẫn chưa chịu nghỉ lưng, mặc dù đă hai ngày rồi, cho dù chỉ mới là hai ngày tiền hội ngộ nhưng chị vẫn cứ lo hết món ăn sáng bánh Pâté Chaud, buổi trưa nem nướng Ninh Ḥa, buổi chiều cá hấp Houston, tay liền tay mà vẫn tươi cười rộn ră.

 

Bên ngoài, ông già Sinh chạy như con thoi đón đưa khách. Bên trong chị Trinh loay hoay như con vụ lo các bữa ăn. Mấy lần xuống bếp đ̣i rửa mấy cái chén để lấy điểm, chị cũng gạt tay. Chị hờn mát, la lên: nhà tui tui biết cái nào ở đâu, lấy cái ǵ chỗ nào, lẹ lắm anh ạ. Để tôi làm! Thôi, chị giành làm, th́ làm đi, tôi lên nhậu với mấy ổng một chầu cho thỏa thích.

 

 Sinh-Thảo-Lừa-Quán-Thọ-Tâm-Sơn

 

Trưa thứ bảy, cả đám học tṛ ḥ hẹn nhau có mặt đông đủ tại nhà Sinh. Vợ chồng Thảo, vợ chồng Tâm, vợ chồng Sơn, Lừa, Thọ, Quán, Bích Ảnh và dĩ nhiên vợ chồng Sinh.

Ngoại trừ 2 cậu học tṛ mà Ảnh đă gặp chiều hôm qua, trưa nay c̣n có 4 cậu nữa đang chờ Ảnh đến. Hôm nay Ảnh đến một ḿnh nên mấy cậu học tṛ tha hồ mà chọc. Tôi dẫn Ảnh ra sân sau, nơi có bốn chàng…già đang chờ Ảnh nhận diện. Cứ như là ở nhà….chứa!!! Có biết ai đó không Ảnh? Ồ, Thảo. Phải rồi, hay quá. C̣n ba ông kia, nhận ra chưa? Ảnh nh́n chăm chú, hết ông này đến ông kia, ông nọ rồi hết ông nọ, ông kia, đến ông này …cuối cùng lắc đầu, lúng túng. Thọ đó, Ảnh không nhớ sao? Ḿnh gặp nhau một lần ở Phan Rang đó mà. Ừ phải rồi, ông dược sĩ Mai Hữu Tho, nhà thuốc Tây năm nào ở Phan Rang. Mà sao…. Nghe Ảnh nói đến đó, Thọ ṿ đầu…không thấy sợi tóc nào, cười thích thú.

Ông ngồi giữa coi bộ dễ nhận ra hơn phải không Ảnh? Cố suy nghĩ thêm đi Ảnh. Nhắc bồ bé. Từ pḥng ngủ nhà Ảnh, chạy thẳng qua cầu Dinh, dừng chân trước trường Tàu,…và xoay… Biết chưa ? Chịu thôi. Tâm, Phạm thúc Tâm. Ồ Tâm,. Dạo này phát tướng quá…ai mà nhớ cho nổi..

C̣n ông cuối cùng kia là ai vậy? Đôi kính mát, áo bỏ trong quần, sao mà đạo mạo thế ? Ai mà dám…hỏi. Ảnh không biết đâu. Lừa, Phan Lừa đó Ảnh ạ. Ôi anh Lừa. Xin lỗi nhé, lâu quá không gặp, ai cũng thay đổi theo thời gian, nên không nhận ra đó thôi. Có ǵ mà lỗi với phải, thôi ngồi xuống đây với tụi này…

 

Pḥng khách được trang trí nhanh chóng trở thành pḥng ăn. Bữa ăn trưa với đầy đủ khách thập phương, nói nói, cười cười ồn ào như …lớp học vừa nghe tiếng chuông báo hết giờ..

 

 

Ngồi đây đi Ảnh, chụp với tôi một tấm h́nh..

 

Ngồi đây đi Ảnh, cạnh tôi nè, chụp một tấm h́nh làm kỷ niệm coi! Thọ mạnh miệng ra tay trước. Sao hồi c̣n đi học hỗng mời “ người ta “ mà bây giờ lẹ vậy? Tâm la lớn giành mối, tới ngồi bên tôi đi, ngồi đằng đó đủ rồi. Lại chụp h́nh. Ngồi cạnh thằng Thảo nữa chứ, người duy nhất mà trưa nay Ảnh nhận ra đó. “Có ǵ không” sao mà nhớ dai vậy Ảnh? Cái ông này nghĩ bậy bạ quá. Tai Thảo ít thay đổi. Vă lại với cái giọng nói ấm cúng đó, ai mà quên được. Th́ ra.

Cố bé một ḿnh đang đi lạc vào động quỹ quái. Một đám con trai già ngắt già ngơ mà cứ làm như là con trai tơ lâu ngày không thấy….đàn bà vậy. Đúng rồi và c̣n hơn thế nữa bạn ạ. Bốn mươi tám năm rồi chứ phải ít ǵ đâu. Biết bao nhiêu kỷ niệm biết bao nhiêu là mơ ước. Giờ gặp lại nhau, mừng muốn chết, hơn cả mèo thấy mỡ, sao lại không cho tụi này…mở miệng. Thôi th́ cứ nói đi, nói cho đă cái tuổi già để rửa hận cái thời ấu thơ dại dột không dám ngỏ lời. Đáng kiếp.

 

 

Bích Ảnh ..lạc vào động của 7 ông già.

 

C̣n ai nữa trong đám ḿnh ở ngoài này? Huỳnh văn Trừ ở Anh, Từ Mậu Lâm ở Gia Nă Đại và Phùng Thị Như Lư, nghe nói từ Florida chuyển về Cali rồi, nhưng không ai biết địa chỉ. Lâm giờ chót phải khước từ; Trừ cho biết ngay từ đầu v́ vợ con c̣n bận công việc, không xin nghỉ được. Tiếc vô cùng. Lần sau cố t́m cho ra địa chỉ và cố gắng có mặt nhé. Tụi này trông lắm đó.

 

Đêm văn nghệ giă từ diễn ra tưng bừng trong căn pḥng vừa được trang trí gọn gàng để tiếp khách vừa thiết kế ngay ngắn như một pḥng ăn lại vừa chưng bày ấm cúng như một pḥng trà. Dàn karaoke Sinh tậu từ đứa em vợ để dành cho cho ca sĩ Linh Vũ, biệt danh của Quán nhà ta. Các dĩa DVD với những vũ điệu Tango chuyên đề đặc biệt cho các bước chân lă lướt của Tâm, Thảo, Quán, Thọ. Và cây đàn Tây Ban Cầm mới cắt chỉ, là nhạc cụ chuyên biệt cho tay đàn một thời oanh liệt Trương Tấn Thảo. Những t́nh khúc …không tên - bởi v́ không c̣n nhớ đâu là đầu, đâu là đuôi của câu chuyện - đă khơi dậy những ước mơ không thực hiện được của thời ấu thơ, và cố níu kéo một cách tuyệt vọng lớp tuổi già để lùi trở về quá khứ, đă làm cho một đám học tṛ vừa là ca sĩ vừa là thính giả, vừa là diễn giả vừa là khách mời…say mê quay cuồng sáng đêm.

 

 

Làm sao có đủ lời để giă từ! Làm sao có đủ nghị lực để chia tay! Thôi th́ tụi bay lại đây cho tao ôm lấy một lần. Ông già Sinh ràn rụa nước mắt, đưa tay choàng nắm lấy mấy thằng đực rựa, tưởng như can đảm lắm, mà thật ḷng trên mi của mỗi thằng đều thấy âm ấm ḍng nước ở đâu đó tuôn ra..

Mấy bà ngồi ở bên ngoài mắt cũng đỏ như vỏ của các con ghẹ luộc.

Ôi, tuyệt vời.

 

Sau một tuần lạc vào thiên thai, chúng tôi giă từ các nàng tiên trở về trần thế.. Chiếc va li cồng kềnh hơn v́ nhốt đầy kỷ niệm. Nắng Houston vẫn chang chang, nhưng không c̣n hừng hực như ngày đầu chúng tôi mới đặt chân đến Houston.

 

 

Ḥa Lan, một ngày đầu tháng Tám năm 2011

 

Trần Hữu Sơn.

 

 

 

  Những Ngày Xưa Thân Ái...

 

“ Khổ chủ “ ngày hội ngộ Khóa I ( 1959 – 1963 ) Trần B́nh Trong
tại Houston 2-4/7/ 2011

 

Tiếng chim gọi đàn của anh Sơn đă làm gạch nối cho các cánh chim già t́m về những ngày thơ ấu.

 

Các anh chị đă đến Houston trong những ngày nóng nhất trong năm. Các anh chị đến đây đă làm thay đổi cả thời tiết cho căn nhà chúng tôi.

Các anh chị đă đem đến nguồn tươi mát của bao kỷ niệm thuở học tṛ, mái trường xưa, nhóm bạn cũ của những ngày xưa thân ái.

Anh chị Sơn, anh chị Tâm, anh chị Thảo, anh Lừa, anh Quán, anh Thọ, chị Ảnh.

Các anh ồn ào, tíu tít như bầy chim …già. Kỷ niệm học tṛ thật sự đă trở về trong trái tim của mỗi người.

Sự thân thiết, sự chân t́nh trong t́nh bạn của các anh làm tôi xúc động. Ít ra trong giây phút ấy, các anh đă tạm quên đi những bận rộn lo âu trong cuộc sống để ḥa ḿnh sống lại vài ngày của t́nh bạn thơ ngây, trong trắng của lứa tuổi 12, 13.

Thật quá đẹp!

 

Vậy mà đă 48 năm xa cách trường xưa, xa cách bạn bè cùng lớp.

Thời gian vẫn cứ trôi qua lặng lẽ, nhưng ḷng người th́ lúc nào cũng ôm ấp đầy kỷ niệm thân thương, vẫn mong chờ có một ngày nào đó để trở lại tuổi thơ, để trở lại với nhau. Và các anh thật sự đă t́m được lại với nhau. C̣n ǵ sung sướng cho bằng.

 

Các chị và tôi cũng cùng chung vui với cái vui của các anh. Chúng tôi, những người phụ nữ luôn luôn đứng bên cạnh các anh, cũng rộn ràng, cũng bùi ngùi xúc động theo từng lời tâm t́nh của mỗi anh. Thời gian như ngập ngừng không muốn trôi, v́ những bịn rịn của chia tay; Trên mi mắt của các chị cũng long lanh những giọt nước chia sẻ t́nh bạn.

 

Tôi chắc chắn trong trái tim của các anh các chị họp mặt Trần B́nh Trọng niên khóa 1959 – 1963 sẽ không bao giờ phai nḥa những h́nh ảnh thân thương, đầy kỷ niệm của lần hội ngộ kỳ diệu này.

 

Tất cả chúng ta đă t́m lại được những ngày XUÂN trong mùa hè hanh nắng Houston.

 

Tôi xin được chia sẻ niềm hạnh phúc này và xin gởi lời cám ơn đến tất cả các anh chị đă đem lại cho anh Sinh và tôi những hạnh ngộ tuyệt vời.

 

 

Tuyết Trinh.

(Viết thay cho anh Sinh )

 

 

 

Các bạn thân mến,

 

 

Vợ chồng tôi về đến một khách sạn nhỏ nằm trong khu vực của Houston Johnson Space Center chỉ cách nhà vợ chồng N Sinh khoảng một dặm vào khoảng 2 giờ rưỡi sáng. Cho đến giờ phút nảy, tôi không mường tượng ra được cuộc họp mặt với các bạn học cũ sau hơn 48 năm này sẽ diễn biến ra sao. Tôi không có được một trí nhớ tốt như các bạn đồng môn và cũng không nhớ ǵ nhiều về những ngày xưa thân ái dưới mái trường Trần B́nh Trọng. Tôi tự nhủ, cuộc gặp gỡ này chắc hẳn phải vô cùng thích thú. Con đường từ khách sạn dẫn đến nhà vợ chồng Sinh thật đẹp, thật êm đềm với những hàng cây trải dài bóng mát. Thật là một khu vực lư tưởng cho những ai không c̣n phải bận tâm và miệt mài v́ vấn đề sinh kế. Cái thói quen dè dặt như thường lệ của tôi bao nhiêu năm nay đă biến mất ngay giây phút đầu tiên gặp gỡ, tay bắt mặt mửng. TH Sơn, LV Quán, MH Thọ, PT Tâm đă đến sớm tự lúc nào. Chỉ c̣n P Lừa sẽ đến vào lúc xế chiều và LB Ảnh sẽ ra mắt trong buổi cơm tối.

 

Từ đó, những tiếng cười rộn ră, những tiếng nói vang vang tưởng chừng như không dứt, như không c̣n biết cái không gian là đâu và thời gian là lúc nào nữa. Rồi P Lừa đến. Rồi LB Ảnh xuất hiện. Tiếng cười vang dội ḥa lẫn với tiếng nói náo nhiệt cứ như thế mà tiếp tục. Trong bữa cơm chiều, thôi th́ bao nhiêu câu chuyện của những ngày xa xưa đă được đưa ra với những giọng điệu thật nâng niu, đầy sự tŕu mến. Không có một nét nào phảng phất sự châm biếm hay chê bai. Quả thật hay. Rồi cứ như thế, tiếp tục kể cho nhau nghe, rồi lại hát cho nhau nghe. Lời nhạc tưởng chừng như đồng lơa với những chuyện xưa đă đưa chúng tôi sống lại những giây phút êm đềm của những ngày thân thương đă một thời xa lắm rồi. Đă hơn hai giờ sáng nhưng dường như chưa ai muốn rời bàn tiệc. Nhưng ai cũng biết là ḿnh cần phải ngủ vài ba tiếng đồng hồ để phục hồi năng lực hầu có thể tiếp tục cuộc vui trong những ngày kế tiếp.

 

Ngày hôm sau lại đến với những tiếng cười nói rộn ră, vang lên tưởng chừng như tăng gấp bội. Có lẽ cái “sức” đó có được một phần là do những món ăn biển đượm đầy nét quê hương như tôm, cua, ghẹ luộc, cá thu chiên, cá hố muối mặn chiên ḍn, canh mồng tơi nấu với tôm, khổ qua xào trứng, vân vân và vân vân, mà vợ chồng Sinh đă nhọc công sửa soạn và nấu nướng rất chu đáo. Quá ngon và quá đă. Đúng như lời chị Sinh nói, có tiền chưa chắc đă mua được những món ăn nấu nướng theo kiểu miền Trung này.

 

Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn, nhưng tôi tin là âm hưởng của nó sẽ c̣n lưu lại trong ḷng mọi người rất lâu. Nhiệt thành. Chân t́nh. Thân ái. B́nh dị. Và nước mắt đă chảy dài trên g̣ má của những người với tuổi đời ngoài sáu mươi cùng với những thăng trầm và biến đổi. Khóc như chưa từng được khóc! Những giọt nước mắt của sự thân thương, của hạnh phúc tuổi ngây thơ ngày đó và của tuổi xế chiều bây giờ. Chắc chắn đó sẽ là một trong những thứ cần thiết trong hành trang mà chúng ta sẽ mang theo để tiếp tục đoạn đường của những năm tháng c̣n lại của một đời người. Cám ơn tất cả các bạn rất nhiều, và đặc biệt là vợ chồng Sinh cũng như vợ chồng Sơn đă tạo nên cơ hội gặp gỡ đáng nhớ để đời này. Mến chúc các bạn và gia đ́nh luôn được vạn sự an lành và hạnh phúc. Ngày mai, thứ hai, tôi trở lại nhiệm sở. Rồi cũng lại bận bịu công việc như thường lệ. Rồi cũng lại chạy đua với thời gian tưởng chừng như không bao giờ hết. Con đường đi và về 100 dặm mỗi ngày chắc sẽ khác hơn xưa. Bên tôi, tôi đang có được một t́nh bạn quá sâu đậm.

 

Trương Tấn Thảo

 

 

 

 Hội Ngộ Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa

 Mai Hữu Thọ

 

 

Mai Hữu Thọ và Ái nữ vừa tốt nghiệp Bác Sĩ Nhăn Khoa

 

 Chúng tôi là những học sinh may mắn, đă đậu vào khóa đầu tiên năm 1959 tại trường trung học công lập Trần B́nh Trọng do Dân Biểu Ngô Đ́nh Nhu địa phận Ninh Ḥa Vạn Giă khởi xướng. Quận Ninh Ḥa là một trong những quận đầu tiên có trường trung học đệ nhất cấp thời bấy giờ. Trong khi chờ đợi việc xây cất trường mới, học sinh của lớp đệ thất A (Anh văn) và lớp đệ thất B (Pháp văn) phải học tạm tại hai pḥng của "Phong Trào Cách Mạng Quốc Gia", cạnh trường tiểu học Ḥa Nguyên.

 Sinh hoạt bạn bè và học vấn của chúng tôi thật gần gũi, thắm thiết, thâm t́nh trong tinh thần tương thân, tương trợ lẫn nhau.

Sau 4 năm (1959-1963) vui chơi cùng bạn bè, miệt mài với sách vở trong các môn học thuộc về Đức dục, Trí dục & Thể dục. Hè năm 1963 chúng tôi chia tay, kẻ ở người đi, tay sắp xa nhưng tim không xa. Những con chim non tung ḿnh vô hạn, mang theo những kỷ niệm êm đềm ngây thơ, trong trắng, đầy mơ mộng, của tuổi trẻ đầy nhiệt huyết đến khắp nhiều nơi thân yêu.

 

 "Thương hải biến vi tan điền"

 

 48 năm xa cách biền biệt, chúng tôi bị cuốn hút trong xă hội chiến tranh, súng nổ, bom rơi, di tản, tù tội, vượt biên v. v. . . Mỗi người một ngả, thành bại nổi trôi trên ḍng đời nghiệt ngă, một mất, một c̣n, khó ai có thể đoán trước được. Mạng sống coi như chỉ mành treo chuông.

 

Xa mặt nhưng không cách ḷng, cuối cùng, chúng tôi cũng liên lạc được với nhau. Nay được Hội Ngộ, mặt đối mặt, tay trong tay, ôm chầm lấy nhau thắm thiết thật là hạnh phúc vô cùng, không ǵ có thể so sánh được. Trước khi gặp mặt, ḿnh đă ḷng dặn ḷng là cố mím môi, không rơi lệ, "đàn ông mà !, nam tử hán đại trượng phu !". Nhưng khi hạnh phúc quá! ḿnh đă rơi lệ !!!

 

Tưởng bây giờ là bao giờ,

Rơ ràng mở mắt, c̣n ngờ chiêm bao.

Giọt châu thánh thoát quện bào,

Mừng mừng tủi tủi biết bao là t́nh.

(Truyện Kiều)

 

 Sau vài ngày đêm hàn huyên tâm sự, với những người bạn tâm đắc Nguyễn Sinh, Trần Hữu Sơn, Trương Tấn Thảo, Lê Văn Quán, Phan Lừa, Phạm Thúc Tâm những kỷ niệm ngày xưa, t́nh thầy tṛ, t́nh bạn bè, đặc biệt sôi động và hấp dẫn nhất là t́nh yêu đầu đời của những trái tim vừa chớm biết yêu, chưa dám thố lộ, chưa dám nắm tay, chưa biết được mùi tóc!!!. Giờ này những bí mật về t́nh yêu đầu đời đều khai ra hết. Thật là thú vị !!! như là sống lại thời trẻ thơ ngày nào ! Tiếp đến là cuộc họp mặt với nữ học sinh học giỏi thời bấy giờ là Liên Bích Ảnh. Ảnh là nữ sinh duy nhất trong cuộc Hội Ngộ này, "hoa lạc giữa rừng gươm ", nên nàng bị thăm hỏi hơi nhiều!!! Ảnh vẫn giữ được mẫu người phụ nữ Á đông lư tưởng như ngày nào. Đó là điều hiếm và quư ở xứ văn minh cờ hoa này.

 

Ăn uống và nhậu nhẹt th́ tha hồ "đớp" liên tù t́ !!!. Anh Chị Sinh, gia chủ, đă chuẩn bị từ tháng trước rồi, cộng với sự hỗ trợ của chị Phụng, chị Liên, chi Ḥa v. v. . . th́ phái nam chỉ phải ráng "đớp" và "đớp" mà thôi !!! Ngoài ra c̣n có văn nghệ, văn gừng bỏ túi tại gia, karaoke, khiêu vũ v. v...

 

Tất cả chúng tôi vô cùng hân hoan, vui vẻ, hạnh phúc trong lần Hội Ngộ hiếm có này. Chân thành cám ơn Anh Sinh, Chị Trinh đă tổ chức thành công tốt đẹp cuộc Hội Ngộ Trần B́nh Trọng này.

 

 

 Ngày 4 tháng 7 Năm 2011

 (Ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ)

 

 Mai Hữu Thọ

 

 

 

Gởi đám bạn già
Phạm Thúc Tâm

 

Tâm - Hoa

 

Tao biết hầu hết tụi mày đều lớn tuổi hơn tao, có đứa lớn hơn đến 2,3 tuổi, nhưng tao vẫn gọi mày tao như đă gọi cách đây 48 năm khi cùng học một lớp dưới mái trường Trần b́nh Trọng thân yêu.

 

Cách đây hai năm, tao chưa liên lạc được với đứa nào cả, t́nh cờ thấy một mẫu nhắn tin của thằng Thọ trên Ninh-hoa.com, lần lần thằng Sơn xuất hiện kéo theo Sinh, Lâm, Trừ, Ảnh, Thảo, rồi Quán, Lừa.... Đến nay có lẽ đă trên 10 khứa, nói dóc với nhau qua email. Rồi thằng Sơn vận động cho một cuộc hội ngộ mùa hè, dưới sự bảo trợ của Sinh. Cám ơn cả 2 đứa Sinh và Sơn.

 

Tụi ḿnh đă vui đùa với nhau hết cỡ, khan cả tiếng, rát cả cuống họng, hơn hai ngày dài mà mỗi đêm chỉ ngủ đựơc ba bốn tiếng đồng hồ. Thằng Quán, dân chơi thứ thiệt tuyên bố chưa có cuộc vui nào kéo dài và xă láng như ở nhà thằng Sinh. Tao nhớ măi h́nh ảnh thằng Sinh ôm hết mấy đứa, miệng mếu như ông già, nước mắt đầm đ́a, tụi tao cũng khóc theo. Mấy bà vợ bên ngoài, không liên hệ ǵ cũng ràn rụa nước mắt. Không gian chùng xuống một lúc trong hạnh phúc tuổi thơ. Rồi những kỷ niệm ngày xưa, đứa nào dạn dĩ, đứa nào nhút nhát với gái, đứa nào cua đứa nào, những bí mật thời con nít đều khai ra hết. Rồi hát xướng, nhảy đầm, dù chỉ bận quần sọt, đi chân không cũng nhuần nhuyễn, chân thực, dân dă, kể cả các bà vợ không màu mè, khách sáo.

 

Liên bích Ảnh bị đám lâu la tấn công tới tấp, hoa lạc giữa rừng gươm, đôi mắt rưng rưng, nói câu này lộn qua câu khác, không đâu vào đâu. Ảnh đang sống trong hạnh phúc tuổi thơ khó t́m lại được. Cảm động và chân t́nh quá....

Thằng Thảo, trước đây trong một email, bao nhiêu tội lỗi của mày tao kể ra hết. Lần này, mặt đối mặt, tao định xử đẹp mày theo lối giang hồ hiểm ác, mắt đền mắt răng đền răng, nhưng rồi trước mặt tao bây giờ là một cụ già tóc trắng, tai nghễng ngăng, mắt lem nhem. . . làm sao tao nở ra tay hở Thảo!!!!

 

C̣n thằng Thọ, tao khuyên mày một câu: lớn tuổi rồi, yên phận đi, bày đặt học theo lối dân chơi, cạo đầu trọc lóc để vài cọng sau ót lơ thơ. Bộ mày đang gát ṣng bài nào đó hở Thọ. Yên trí đi, Thảo nó hứa vô photoshop cấy tóc cho mày, không ai biết đâu.

 

Thằng Sinh, cái miệng mày móm xom, nhưng móm có duyên. Thời Tổ Quốc Không gian, tay dao tay súng đâu rồi. Tao hứa sẽ đẫn mày đi cua mấy bà già trầu, chắc ăn như bắp, quên Ngô thị Ḍm đi, mày không c̣n xứng với 'em" Ḍm nữa đâu.

 

Thằng Quán, phong độ lắm đó con, nhưng coi chừng, mấy thằng lùn mă tử mà lạng quạng với mấy em có chồng 6, 7 bó có ngày ăn lựu đạn đó. Muốn lắm th́ "tự xử" đi, đừng gây thêm tội lỗi nữa.

 

Sơn ơi, mày giỏi lắm, làm thơ, phổ nhạc, rồi diễn tả bài hát qua cảm xúc của ḿnh, hay lắm. . . Có điều tao muốn hỏi nhỏ mày, mày có bị "bóng" không? Sao tao thấy mày cứ ôm thằng Quán mà hôn thắm thiết, mắt mơ màng trước bàn dân thiên hạ. Tao có bằng chứng hẳn hoi, tấm h́nh tao chụp được không dễ ǵ tiết lộ đâu, khi kẹt tiền tao cho mày biết để kiếm chút cháo. Tao nghe nói bên Ḥa Lan họ cho tụi mày cưới nhau rồi đó, chừng nào có tin vui cho tao biết.....

 

"Thưa quí anh chị em", thằng Lừa th́ lúc nào cũng thưa với gởi, anh với chị. Trước đây mày nên tu thành Cha là hay nhất, lúc nào cũng nhỏ nhẹ từ tốn. Mày có thưa gởi ǵ tao cũng gọi mày là thằng Lừa của một thời xưa thân ái. Mày không làm ǵ được tao đâu v́ tao ở cách xa mày ngàn dậm!!! Một điều chắc chắn là khi nào Sơn nó cưới Quang, nó sẽ mời mày chủ hôn. Khi đó ḿnh sẽ có dịp gặp nhau lần nữa. OK?

 

Chào đám già rậm rật.

 

 

Phạm Thúc Tâm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Niên khóa 1959 -1963

 

 

 

trở về trang nhà: www.ninh-hoa.com