H Ọ P  M Ặ T  Đ Ồ N G  H Ư Ơ N G  Và  T H Â N  H Ữ U

PHẠM THANH KHÂM

Ra Mắt Sách "Thuở Phiêu Bồng"

Tại Minneapolis, Minnesota Ngày 25/8/2013


 

 

TẢN MẠN
 

Chuyến Đi Minnesota

*Vinh Hồ

***

 

PHẦN 6

 

   

VI. Đi lạc:

 

 - Đi lạc lần 1:

 

 Nhớ lời anh Thành dặn từ Macy’s về Hampton INN chỉ có 2 lần rẽ phải, anh Khâm cho chiếc VAN chở 3 gia đ́nh rời Macy’s rẽ phải vào con đường Co Rd 42W/ Egan trước mặt. Chỉ cần chạy 0,6 mile, rẽ mặt vào đường Nicollet Ct 0,1 mile là tới cửa khách sạn, nhưng trên xe có người ao ước:

 -Giờ này mà có 1 tô phở nóng, thêm ít lá quế tươi, ít cọng giá sống, ít lát ớt, ít lát chanh, vừa ăn vừa thổi th́ hết sẩy đó bác tài ơi!

 

 

 

 Đang đói nghe nói mà thèm!

 Giọng cô Hà rổng rang:

 -Ăn đồ Mỹ hoài cũng ngán, ḿnh đề nghị bác tài chịu khó t́m một nhà hàng VN đi!

 Chị Ánh cũng tham gia:

 -Phải rồi! chẳng lẽ cả thành phố Burnsvill mà không có 1 tiệm ăn VN.

 Bác tài Khâm lên tiếng, giọng khào khào mệt mỏi:

 -Có ai biết tiệm phở nằm ở đâu không?

 ĐTT đảo mắt nh́n qua cửa kính xe, lên tiếng:

 -Có Super Target nằm bên tay trái kia ḱa, vào đó biết đâu có tiệm VN.

 Chị Trân lạc quan:

 -Phải rồi! Hễ gặp người VN là t́m ra tiệm phở.

 Super Target nằm đối diện với Macy’s bên kia đường Co Rd 42W/ Egan Dr, cách Macy’s chưa tới 1km.

 

Burnsville Super Target, Burnsville, MN.

 

 Bác tài Khâm cho xe dừng trước một ngă ba rồi rẽ trái vào một khu thương măi rộng thênh thang có nhiều đường ngang lối dọc đầy dẫy những shop là shop. Bác chạy lên, chạy xuống, chạy qua, chạy lại nhiều lần mà chả thấy 1 tiệm VN nào. Rồi bác chạy 1 đoạn thật xa về phía Tây cũng chẳng thấy tiệm quán ǵ của người VN. Bỗng Cô Hà tinh mắt nh́n thấy 1 tiệm nails nằm bên tay trái, reo lên:

 -Tiệm nails! tiệm nails kia ḱa!

 Bác tài cho xe dừng lại trước cửa, chạy vào một lát rồi chạy ra, vui vẻ nói:

 -Có tiệm phở rồi! Cam Ranh Bay gần đây.

 Và chỉ 1 phút sau, Cam Ranh Bay nằm ngay trước mặt. Bác cho xe đậu vào parking… Mọi người xuống xe… và bước vào nhà hàng.

 Cam Ranh Bay, tiệm ăn của người VN rộng răi, khang trang, sạch sẽ. Cô tiếp viên VN trẻ đẹp xinh xắn mang những quyển thực đơn đến để trên bàn… Tôi hỏi:

 -Xin lỗi, ông chủ có phải là người Cam Ranh không cô?

 -Dạ thưa phải!

Tôi nói:

 -Người Ninh Ḥa đến ủng hộ người Cam Ranh đây! Hi hi!

 -Dạ thưa các cô chú đây là người Ninh Ḥa? Chắc từ xa đến?

 -Các cô chú là người Ninh Ḥa đến từ nhiều tiểu bang: Florida, Cali, Texas. Đi t́m một tiệm phở mà phải mất gần 1 tiếng đồng hồ. Thành phố này chắc ít người VN?

 -Dạ cũng có khá đông mà ở rải rác, thưa chú.

 

 Thấy mọi người gọi thức ăn, tôi cũng gọi một tô phở ḅ viên thơm phức.
 “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Giữa buổi chiều nơi xứ người được ăn một tô phở đậm đà hương vị quê hương, bên cạnh là những người ḿnh quư mến th́ thật là hạnh phúc, nhớ đời!

 Xin cám ơn anh chị Khâm đă vất vả đi t́m ra tiệm phở mà c̣n giành quyền khoản đăi nữa. Nhờ thế mà chiều Thứ Sáu chúng tôi có một kỷ niệm đẹp, dễ ǵ có được trên ḍng đời luân lưu bất tận này.

 

 

Cam Ranh Bay: 1006 County Rd 42 W 
Burnsville, MN

 

 Ra khỏi nhà hàng, các bà lại đ̣i đi chợ VN để mua thức ăn cho buổi tối như ḿ gói, phở gói…

 -Nếu có đói bụng th́ chế nước sôi vào là có 1 bữa ăn tối dă chiến ngon lành.

  Bác tài hết ḿnh đi t́m, nhưng t́m măi không ra chợ VN. Bác chạy thật xa về hướng Đông gần 3 km th́ gặp 1 chợ Thái (Rearn Thai Market) nằm trên đường 14600 10th Ave S # 100, Burnsville. Mọi người vào đó mua đồ ăn. Tiệm bán đủ loại thực phẩm Á đông. ĐTT mua 1 hủ muối bọt và nhiều ḿ gói, phở gói.

 

Rearn Thai Market ở Burnsville.

 

 Khỏe rồi! Thấy không c̣n ai đ̣i hỏi ǵ, bác tài rời chợ Thái rẽ phải vào đường Co Rd 42 E chạy phoong phoong trông thoải mái lắm… Đáng lẽ chạy chừng 1 mile rẽ trái vào Nicollet Ct để về khách sạn, bác lại ngon trớn chạy băng qua luôn, trong lúc mọi người đang nói chuyện riêng chẳng ai hay biết trời trăng ǵ cả. Chạy một đỗi thật xa, giật ḿnh biết ḿnh chạy lạc đường, bác tháo mồ hột t́m chỗ vắng vẻ gần mấy đống đất đổ cao như núi, dừng xe lại:

 -Chết cha! tôi quên ghi địa chỉ hotel, chẳng biết nó nằm trên đường nào?

 Phái đoàn ba gia đ́nh lặng thinh. Bác sĩ Ánh đề nghị:

 -Nếu không ai nhớ th́ ḿnh gọi hỏi anh Thành?

 Thầy Ngô lo ngại:

 -Hai bữa rày mất ngủ, giờ này Thành nó ngủ say như chết, gọi chắc ǵ nó bắt phone.

 Mặt trời chiều lấp ló ở phương Tây c̣n nửa cây sào. Hàng thông xanh ngă bóng xuống mặt đường. Những con chim sếu đầu đỏ săi cánh bay về tổ. Tôi lục xấp giấy tờ trong túi áo t́m ra tờ giấy cũ vẽ bản đồ từ phi trường về nhà Thành và từ nhà Thành về khách sạn Hampton Inn đưa cho anh Khâm. Anh mừng rỡ:

 -Vậy mà nảy giờ nín thinh!

 Anh Khâm nh́n bản đồ miệng lẩm bẩm:

 -14400 Nicollet Court...

 Anh quay xe chạy một mạch, cuối cùng dừng trước cửa hotel thật là tài:

 -Mời các anh các chị xuống xe, tôi c̣n đưa ông bà Bs Ánh về Liv INN.

 

 

Hampton Inn, Burnsville, MN.

 

 Các bà lên tiếng:

 -Không xuống xe! cứ đưa ÔB Bs Ánh về trước cái đă.

 Bác Khâm quay xe ra khỏi khu vực, rẽ trái vào đường Co Rd 42 W/Egan Dr rồi rẽ mặt vào highway I-35W N chạy hơn 1 miles, th́ thấy tấm bảng quảng cáo LiV INN treo cao bên trái đường. Bs Ánh nói:

 -LiV INN ḱa, tới rồi đó!

 

 

 

 Bác tài rẽ phải vào exit 2, rồi rẽ trái vào Burnsville Pkwy, và thay v́ chạy chừng 50 mét rẽ trái vào Aldrich Ave S (là tới LiV INN), bác lại rẽ trái hơi sớm, nên bị lọt lên highway trở lại. Biết lộn rồi, nhưng không có cách ǵ quay đầu lại được, bác cứ thế mà chạy… Đêm tối đen, mặt trời đă lặn từ lúc nào.

 Đă thế lại c̣n kẹt xe. Thấy cả 1 đoàn xe dài thườn thượt nối đuôi nhau như con rắn mái gầm ở trước mặt, bác than thở:

 -Kẹt kiểu này có nước chết! Tới sáng mai luôn!

 Cả một tiếng đồng hồ mà xe chỉ nhích lên có một chút xíu, bác buồn bực:

 -Cho ngủ trên xe luôn.

 Có ai than thở:

 -Bác tài ơi! mắc tiểu quá rồi!

 -Mắc tiểu cũng phải chịu thôi.

 Và cuối cùng, bác cũng quay được đầu xe đưa ÔB Bs Ánh về khách sạn. Nh́n hai ông bà bước đi lảo đảo rồi mất dạng sau khung cửa vắng vẻ, bác Khâm mới chịu quay xe ra. Tôi nghe bác thở phào nhẹ nhỏm và mọi người cũng bắt đầu cười nói râm ran vui vẻ. Nhưng thay v́ rẽ vào đường Nicollet Ct để về Hampton Inn, bác lại rẽ vào đường Nicollet Ave v́ đêm tối quá nh́n không rơ. Biết lộn, bác t́m đường quay lại. Bác lên highway 35E… rồi chuyển sang highway 35W… Trời tối đen, trên xa lộ không đèn, Bác chạy phoong phoong làm mọi người nín thở nh́n nhau. Khi xe chạy ngang qua khu vực Hampton Inn nằm sát bên tay phải, mọi người nhận ra x́ xào mừng rỡ, tôi đùa:

 -Hay là bác tài cho xe tắp lề để phái đoàn xuống xe trèo qua hàng rào, đi tắt về khách sạn gần xịt, coi bộ có lư à nghen! Xe để đây, mai ra lấy.

 Mọi người cười x̣a vui vẻ.

 Bác tài chạy một đỗi… lại thấy tấm bảng Liv Inn bên tay trái.

 

LiV Inn, Burnsville, MN.

 

Tôi lại đùa:

 -ÔB. Bs Ánh nếu c̣n thức nh́n ra cửa sổ thấy xe ḿnh, chắc ngạc nhiên và thắc mắc không hiểu tại sao giờ này mà phái đoàn vẫn c̣n lui tới ở đây?

 Mọi người lại cười ngặt nghẽo.

 Lần này bác Khâm chạy khỏe re, dừng xe ngay trước cửa Hampton Inn cho phái đoàn về pḥng. Về pḥng xem đồng hồ đă quá 9 giờ PM, Thầy Ngô đang chuẩn bị đi tắm, tươi cười nói:

 -Ngày nay vui thật là vui! Nhờ lạc đường mà chúng ta có nhiều kỷ niệm nhớ đời.

 Tôi cười:

 -Dạ đúng như vậy đó thưa Thầy. Em thấy đường sá ở Tiểu bang Minnesota thiệt là khó chạy?

- Khó quá đi chớ!  

 

 

Hampton Inn (cách LiV Inn 2.3 miles)

 

 - Đi lạc lần 2:

 Sáng Thứ Bảy 24/8/2013 vẫn ăn sáng như thương lệ. Chị Trân có lẽ nhớ nhà, nhớ con gái, ngủ không được, nên dậy sớm và xuống pḥng ăn sớm nhất.

 

Chị Trân

 

 Sau khi ăn sáng xong, bác Khâm chở phái đoàn đến một tiệm uốn tóc VN ở downtown Burnsvill cho các bà làm đẹp: chải tóc giá tối thiểu là 15 USD. Anh Khâm cho xe quay ra, hẹn các bà 1 giờ sau sẽ đến rước về.

 Anh lái xe lên phi trường đón 2 ái nữ là Linh Thảo & Linh Châu từ Houston bay đến phi trường MSP, Terminal 1-Lindbergh (nằm trên đường Glumack Drive, St. Paul, MN) vào lúc 11 giờ sáng. Thầy Ngô ngồi ghế trước cầm bản đồ viết tay của Anh Thành chỉ đường. Bác sĩ Lê Ánh và Vinh Hồ ngồi ghế sau tháp tùng.

 

 

 

 Từ tiệm uốn tóc lên phi trường xa khoảng 16 miles. Chuyện 2 cô con gái tới MN nằm trong kế hoạch “tuyệt đối giữ kín” của anh Khâm, không cho chị Trân là bà xă của anh biết.

 Bác tài chạy păng păng trên xa lộ I-35W N gần 10 miles rồi xuống exit 9A vào xa lộ I-494 E/ MN-5 E. Anh chỉ cần chạy khoảng 4 miles nữa rẽ trái là vào khu vực phi trường, nhưng lại bị kẹt xe trầm trọng chẳng khác ǵ đêm hôm qua. Khúc xa lộ 494 bị nghẽn 3 lanes chỉ c̣n 1 lane, gần 2 giờ mà chỉ nhích lên có 1km… Thành ra khi đến phi trường, hai ái nữ của anh đă chờ đến mỏi cả mắt, ră cả ruột. C̣n ở tiệm uốn tóc th́ các bà cũng chờ dài cả cổ, sốt cả ruột, cứ hỏi nhau không biết các ông đi đâu? Cứ gọi tới tắp, hết chị Trân gọi, chị Ánh gọi, cô Hà gọi, đến ĐTT gọi và đều được bác tài trả lời 1 câu bất di bất dịch:

-Bị kẹt xe trên xa lộ.

 Chị Trân không tin đ̣i gặp Vinh Hồ xác nhận, và thêm Bs Ánh xác nhận nữa, chị mới chịu tin, v́ các bà nghi oan các ông không phải kẹt xe mà đang ở đâu có thể là trong pḥng tắm hơi (!?)

 Sau khi chờ đợi 2 giờ, các bà được một khách hàng người VN tốt bụng của tiệm uốn tóc đưa về khách sạn chuẩn bị đi dự tiệc cưới 6 giờ chiều.

 Đón 2 cháu lên xe, các cháu than đói bụng và mọi người nói cần đi restroom.

 Bác sĩ Ánh đề nghị t́m McDonald, nhưng nh́n quanh không thấy, bác tài cho xe rẽ vào exit, chạy loanh quanh… t́m được một tiêm ở dọc đường.

 Xong xuôi mọi người lên xe, bác tài trở lại xa lộ 494. Nhưng thay v́ chạy về hướng West, bác lại chạy về hướng East. Bác chạy càng lúc càng xa. Xe băng qua cầu sông Minnesota một đoạn, th́ hai cô gái ngồi phía sau xe mở iphone ra xem, biết chạy lạc đường, đă kêu Tía:

-Mau mau t́m đường quay trở lại Tía ơi!

 Bác tài đă kịp thời quay xe lại.

 Lúc bấy giờ không khí trên xe vui vẻ hẳn lên, Bác tài nói:

 -Hai bữa rày tôi biết sợ đường sá ở Minnesota! Về nhà, Vinh Hồ nhớ ghi lại chuyện đi lạc này trong bài tản mạn đó nhen.

 Tôi ngạc nhiên hết sức và trong bụng nghĩ thầm: bác tài Khâm này hay thật! Tại sao bác biết tôi sẽ viết bài sau chuyến đi? Và biết cả tên cái tựa đề là Tản Mạn? Lạ nhỉ? Hay là 20 năm ở Phi châu và Trung Đông, bác đă học được bùa ngăi của người Ba Tư, Ai Cập huyền bí? Thế nhưng tôi lại nín thinh luôn, không dám hứa, v́ không chắc là ḿnh có thể viết được!

 Thầy Ngô tham gia:

 -Đường sá khó đi, các bảng chỉ đường ghi không rơ ràng ǵ hết!

 Tôi thêm:

 -Hỏng biết trong tự điển hết tên đặt hay sao, mà cứ đặt trùng tên, làm “đau cái điền” khách xa quá xá cở?

 Bác sĩ Anh dí dỏm:

 -Như vậy th́ có nên giáng cấp nhân viên giao thông Minnesota không?

 Thầy Ngô hăng hái:

 -Sao lại không? Tôi đề nghị phạt nhân viên giao thông dựng bảng chỉ đường xuống 1 cấp.

 Tôi bồi thêm:

 -Phải kư củ và phạt trọng cấm nữa.

 Cả xe cười lăn lóc.

 Xin thay mặt toàn xe, cám ơn hai cháu trẻ tuổi Linh Thảo & Linh Châu. Nhờ hai cháu sử dụng iphone đúng lúc mà toàn xe không bị lạc và quay về hotel an toàn. Chớ không th́ chiếc VAN dám “thuận đường xuôi gió” sẽ băng qua cầu Wakota trên sông Mississippi và rồi không biết sẽ “trôi dạt” về phương mô?

 

I-494 Bridge over the Minnesota River.

 

 

 

 Về Hampton Inn, ba cha con lên pḥng 207 gơ cửa… Chị Trân mở cửa bước ra nh́n thấy 2 cô con gái, tṛn mắt sững sờ, ngạc nhiên đến tột độ, rồi từ từ nhỏ 2 ḍng lệ chảy dài trên má, giọng nói cũng lạc đi:

 -Chớ hai con tới đây để làm ǵ mà không chịu báo cho mẹ biết?

 - !!!

 - Có phải 2 con đến để dự đám cưới chiều nay không?

 -!!!

 Hai cháu không biết trả lời sao, chỉ ôm mẹ vào ḷng. Tôi đứng bên chứng kiến, biết rơ sự thật, và cũng biết được v́ sao hai cô không trả lời 2 câu hỏi của mẹ. Ḷng cảm phục tánh chân thật trong sáng của thế hệ hậu duệ trưởng thành ở Mỹ.

 Anh Khâm đứng sững, nh́n 3 mẹ con, không nói một lời nào.

 Chuyện thật mà cứ tưởng như trong chiêm bao!

 

 

 

 

  (C̣n tiếp)

 

 

 

 

 

 

VINH HỒ

11/2013

 

 

 

Sinh Hoạt Đồng Hương - Ra Mắt Sách

 

 www.ninh-hoa.com