H Ọ P  M Ặ T  Đ Ồ N G  H Ư Ơ N G  Và  T H Â N  H Ữ U

PHẠM THANH KHÂM

Ra Mắt Sách "Thuở Phiêu Bồng"

Tại Minneapolis, Minnesota Ngày 25/8/2013


 

 

TẢN MẠN
 

Chuyến Đi Minnesota

*Vinh Hồ

***

 

PHẦN 3

 

 III. Lên đường:

 

 Buổi sáng ngày 22/8/13, trước khi lên đường, tôi nhận phone của thầy Ngô:

-Em chưa đi hay sao mà c̣n post thơ lên Diễn Đàn? Anh mới đọc bài thơ tả cảnh của em hay lắm!

-Dạ cám ơn Thầy, có phải Thầy đọc bài Băi biển Trà Cổ ?

-Đúng rồi!

-Vợ chồng em đă chuẩn bị xong xuôi, c̣n nửa tiếng nữa mới đi thưa Thầy. Trong lúc chờ đợi, em mở máy gởi 1 bài thơ lên Diễn Đàn Văn Nghệ Tự Do cho vui vậy mà! C̣n Thầy Cô chừng nào đi?

-Anh chị cũng sắp tới giờ. Thôi chúc hai em lên đường b́nh an.

-Vợ chồng em cũng xin chúc Thầy Cô trong chuyến đi được vạn sự tốt đẹp. Hẹn gặp Thầy Cô chiều nay tại Minnesota.

 Sau đây là bài thơ mà Thầy tôi đă đọc trước khi lên máy bay, xin ghi lại đây, kính mời quư vị xem qua.

 

Băi biển Trà Cổ

 

Nằm gần biên giới đẹp hiền ḥa,

Trà Cổ biển trời xanh thiết tha.

Sa Vĩ điểm đầu tiên chữ S,

Ka Long sông bát ngát phù sa.

Nhà thờ Thiên Chúa trông đường bệ,

Cửa khẩu Bắc Luân nghe xót xa.

Băi biển đầu tiên của tổ quốc,

Ta mơ một chuyến về thăm qua.

 

Vinh Hồ

22/8/13

 

 *Lời chú thích: Sông Ka Long bắt nguồn từ TH chảy qua TP Móng Cái. 

 

Băi biển Trà Cổ (nước cạn) nằm trên bán đảo thuộc TP Móng Cái, Quảng Ninh, dài đến 17km từ mũi Sa Vĩ đến mũi Ngọc. Mũi Sa Vĩ là điểm đầu tiên trên h́nh chữ S của VN. Trà Cổ là băi biển đầu tiên trên bản đồ đất nước, nằm sát biên giới, có nhiều địa danh như: Nhà thờ Trà Cổ, đ́nh Trà Cổ xây dựng năm 1462.

 

 Đúng 10:00AM cháu Hải Dân (con trai lớn) chở vợ chồng chúng tôi trực chỉ Phi trường Orlando (MCO) cách nhà độ 14 miles. Dân hỏi:

-Đi hăng nào vậy Ba?”

-Sun Country Airlines.

-Hăng này nghe mới? Dạ mấy giờ cất cánh?

-1:00 PM, sẽ bay trong ṿng 3 giờ 20 phút là đến phi trường MSP của tiểu bang Minnesota.

-Đi giờ này thong thả!

-Ba muốn đi trước 3 tiếng cho rộng răi thời gian.

-Ba mua vé có mắc lắm không?

-Má con nhờ cháu Vân mua trước 3 tháng trên online, 2 vé mà chỉ có $600 USD.

-Rẻ đó Ba!

-Thời buổi văn minh làm cái ǵ cũng nhanh chóng dễ dàng, chẳng cần đến dịch vụ, cứ ngồi nhà lên website t́m hăng hàng không nào hạ giá (save) là mua. Khỏe re!

-Vé máy bay điện tử có nhiều tiện lợi lắm đó Ba?

-Không những tiện lợi mà c̣n rẻ hơn vé giấy. Hiện nay các hăng hàng không trên thế giới đă sử dụng vé máy bay điện tử trong việc đặt chỗ, bán vé, làm thủ tục hàng không (check-in) cho hành khách.

-Đối với các hăng hàng không, mỗi chiếc vé điện tử tiết kiệm được khoảng $9 USD so với vé giấy. Có nhiều hăng c̣n cho hành khách làm thủ tục check-in qua trang mạng trong ṿng 24 giờ trước giờ bay, hoặc sử dụng dịch vụ self-service tại các quầy check-in tự động ở sân bay.

-Ḿnh muốn book Flight, Cruises, Car, hay Hotel với giá SAVE th́ lên trang mạng nào?

-Ba lên website http://www.cheaptickets.com.

-Cháu Vân đă lên trang mạng này để mua giùm vé SAVE cho Ba Má đó. Một lát nữa vào phi trường, họ sẽ xuất vé cho ḿnh. Tiền th́ họ đă lấy trước trong thẻ Credid Card rồi.

 

 Khi xe rẽ vào đường 436, Đoàn Thủy Tiên lên tiếng:

-Thời gian Ba Má đi vắng, ở nhà con phải lo học hành và tưới giùm măng cầu cho Má.

- Má yên tâm, 2 ngày con tưới 1 lần.

Tôi cũng dặn:

-C̣n hai hàng kiểng của Ba, con nhớ tưới mỗi ngày, nắng này mà không tưới là đi đoong hết.

-Dạ!

 Khi đến gần phi trường, trên đường có treo nhiều tấm bảng lớn đề tên các hăng máy bay nằm ở Terminal A hay ở Terminal B.

 

 

Follow green "Terminal B" signs.

 

 Nh́n thấy Sun Country nằm ở bên Terminal B, Dân cho xe chạy theo các mũi tên chỉ dẫn… và cuối cùng dừng xe trước Ticketing Lobby của Terminal B. Sun Country nằm ngay ở cửa (door) số 1.

 

 

Ticketing Lobby

 

 Dân bỏ hành lư xuống xe, phụ kéo vào bên trong. Dân ôm Cha Mẹ chào tạm biệt, rồi ra xe chạy đi v́ sợ đậu lâu, nhân viên an ninh sẽ tới làm khó dễ. Trước quầy đă có nhiều người, chúng tôi xếp hàng sau lưng họ, hờ sẵn trên tay thẻ ID, giấy copy lịch tŕnh chuyến bay, chờ làm thủ tuc Check-In.

 Sau khi cân thùng hành lư, chàng nhân viên thu tiền cước $25 USD, đưa vé cho chúng tôi. Trên tấm vé có in những chữ: Boarding Pass, ELECTRONIC, họ tên hành khách, số chuyến bay, ngày giờ bay, số ghế (seat): 11B (mua vé sớm có chỗ ngồi ở phía trước).

 

 Chúng tôi kéo vali cá nhân của ḿnh đi bộ theo sau 1 người Mỹ đến khu vực có hàng trăm hành khách đang xếp 2 hàng dài. Th́ ra đó là khu vực kiểm soát an ninh (Security Checkpoint).

 

 Trước ngày khủng bố không có trạm kiểm soát an ninh phiền toái chờ đợi lâu lắc này. Ḿnh có thể tiễn chân thân nhân lên tận cổng, thời gian ngồi chờ, có thể nhâm nhi ly cà phê, chuyện tṛ vui vẻ đến khi thân nhân ra cổng lên máy bay mới quay về nhà. Thời vàng son vĩnh viễn không c̣n nữa!

 


Airport Security checkpoint (security check-in area).

 

 Và bây giờ th́ phải cởi giày, tháo dây nịt, lấy mọi thứ trong người ra bỏ trên khay nhựa để kiểm tra qua hệ thống mắt thần điện tử: 1 cho hành lư và 1 cho người.

 

 Tôi qua trót lọt, nhưng bà xă tôi bị mở giỏ lục soát, lôi ra 1 chai Zephyrhills đựng nước sinh tố cây nha đam tự chế, đă uống chỉ c̣n nửa chai, nhưng vẫn bị bắt liệng thùng rác.

 

 Kiểm soát an ninh xong, chúng tôi t́m bảng chỉ dẫn để xem chuyến bay ḿnh đi nằm ở cổng nào? Theo mũi tên hướng dẫn chúng tôi đến trạm xe điện (train station). Đây là loại xe điện tối tân, cửa đóng mở tự động, chạy trên đường sắt chỉ có 1 ray (monorail: mono (one) and rail). Phi trường Orlando có 4 tuyến monorail dẫn ra 4 airsides: Airsides 1: gồm gates 1-29 + Airsides 2: gồm gates 120-129 + Airsides 3: gồm gates 30-59 + Airsides 4: gồm gates 60-99.

 

 

Bản đồ phi trường MCO.

 

 

Trên xe điện ở phi trường MCO.

 

 

Trạm xe điện ở phi trường MCO.

 

 Chạy độ 5 phút, xe điện ngừng, chúng tôi bước ra, lội bộ đến cổng 93, xem đồng hồ th́ mới 11giờ sáng. Như thế là phải ngồi đợi 2 giờ nữa!

 

 Nh́n ra cửa kính thấy phi đạo chạy dài phía xa. Chiếc máy bay đề chữ Sun Country, dưới đuôi sơn màu đỏ rất nổi nằm bất động sát cầu tàu chờ giờ cất cánh.

 

 Phi trường quốc tế Orlando (cách trung tâm thành phố Orlando khoảng 12 miles) là một trong những phi trường hiện đại ở Mỹ, là phi trường bận rộn thứ 2 của FL sau phi trường quốc tế Miami, là phi trường bận rộn thứ 13 ở Hoa Kỳ, cũng là phi trường bận rộn thứ 29 trên thế giới (tính về số lượt khách). Sở dĩ được như thế là nhờ thành phố Orlando, nơi du lịch nổi tiếng thế giới với các khu giải trí và những công viên độc đáo… Mỗi năm, Orlando thu hút hơn 50 triệu lượt khách du lịch, vượt xa New York (44 triệu) và Paris (27 triệu).

 

 

 

 Trước giờ bay khoảng 15 phút, hành khách bắt đầu ra cổng lên máy bay theo thứ tự được xướng thành nhiều đợt, ưu tiên cho số ghế từ lớn tới nhỏ. Đây là 1 sáng kiến hay nhất của hăng máy bay này.

 

 Máy bay hơi nhỏ chứa độ 200 khách. Trước khi cất cánh, hành khách được nhắc nhở thắt dây an toàn, ngồi yên tại chỗ, khi nào dấu hiệu đi toilett từ đỏ bật thành xanh th́ mới được rời chỗ tới nhà vệ sinh được đặt ở trước và sau máy bay. V́ máy bay nội địa nên không có ăn trưa, chỉ phục vụ nước lọc, nước ngọt, cà phê.

 

 Tôi xin 1 ly cà phê sữa nhâm nhi nh́n ra cửa sổ thấy mây trắng nằm bầy bầy… Từ phi cơ thấy mây ở xa tít dưới đất, cũng giống như khi đứng dưới đất thấy mây xa tít tận trên trời vậy. Có nghĩa là máy bay bay rất cao, ở 1 độ cao khoảng 10 cây số.

 

 Tôi nhắm mắt thả hồn bay về trái đất. Trái đất dưới kia nằm im ĺm, bất động và nhỏ bé so với vũ trụ bao la bất tận, nhưng lại có sự sống, có muôn vạn điều diệu kỳ, hấp dẫn. Và ngay bây giờ, chúng tôi đang bay đến 1 nơi đầy hấp dẫn, diệu kỳ và lạnh đứng thứ nh́ ở nước Mỹ:

 Tiểu bang Minnesota vào mùa Hè.

 

 

 

Vinh Hồ

 (C̣n tiếp)

 

 

 

 

 

 PHẦN 4

 

IV. Đến thăm nhà anh chị Thành & Giỏi:

 

   Vượt qua 1,300 miles sau 3 giờ 20 phút, chiếc máy bay xinh đẹp mang số 342 đáp xuống phi trường Minneapolis-St. Paul International Airport (thuộc tiểu bang MN) một cách êm ái nhẹ nhàng (không như chiếc máy bay đáp xuống Tân Sơn Nhất khi tôi về VN năm ngoái ù tai chịu không nỗi).

 Vợ chồng chúng tôi kéo vali vừa đi, vừa ngước nh́n t́m dấu hiệu chỉ lối đến khu vực nhận hành lư (baggage claim area) tại Main Terminal. Chưa kịp gọi th́ Nguyễn văn Thành đă gọi:

   - Bạn tới chưa?

   - Máy bay vừa hạ cánh 5 phút Thành ơi! Vợ chồng tôi đang đi xuống.

   -Bạn đến khu Baggage Claims, tôi đang đợi bạn ở đó.

   Sau 3 phút chúng tôi gặp nhau. Tôi bắt tay Thành, trông anh vẫn khỏe khoắn lực lưỡng như 2 năm trước gặp ở Orlando. Thùng hành lư t́m hoài không thấy trên hệ thống baggage belt đang chạy ṿng tṛn…  Hồi lâu tinh mắt, Thành phát hiện ra nó đang nằm lẻ loi nơi b́a tường, chẳng biết tay nào cắc cớ lôi xuống để ở đó, Thành đến vác hộ giùm… Chúng tôi cùng đi ra ngoài đường. ĐTT lấy máy ảnh chụp hai anh em tôi 1 pô.

 

 
Nguyễn văn Thành, Vinh Hồ tại Terminal 2-Humphrey.

 

   Thành lấy phone gọi:

   -Anh Khâm ơi! Anh lái xe chạy tới cửa số…  tụi em đang chờ anh.

 

   Thành cho tôi biết đă đi đón anh chị Khâm bên Terminal 1-Lindbergh rồi mới tạt qua Terminal 2-Humphrey đón tôi. Anh chị Khâm đến trước tôi 1 giờ.

 

Terminal 2-Humphrey.


    Phi trường quốc tế Minneapolis-Saint Paul (có mă số là MSP) cách trung tâm Minneapolis 12 miles về phía nam, cách St Paul 14 miles về phía tây-nam, cách Burnsville 14 miles về phiá bắc, là phi trường lớn nhất và bận rộn nhất ở vùng Upper Midwest (gồm 5 bang: MinnesotaIowaSouth DakotaNorth Dakota, và Wisconsin). Là một sân bay hỗn hợp quân sự và dân dụng, được xếp thứ 15 ở Hoa Kỳ (2009), xếp thứ 30 trên thế giới (2008) tính về lượng hành khách. Số lượt khách năm 2010 là 32.839.441. Phi trường này có Termiinal 1 và Termiinal 2, cách nhau khoảng hơn 3 miles.

 

 

Terminal 1-Lindbergh

 

   Chiếc VAN 8 chỗ ngồi của anh Khâm (mướn tại phi trường) từ từ ngừng lại. Anh chị Khâm bước xuống xe. Chúng tôi mừng rỡ đến bắt tay anh chị, anh th́ mới gặp ở Orlando 2 năm trước, c̣n chị th́ đây là lần đầu được diện kiến. Cả hai ông bà tuổi quá thập tuần nhưng trông vẫn c̣n khỏe mạnh. Anh có nét phong trần của các tài tử điện ảnh trong những phim cao bồi miền viễn Tây, c̣n chị th́ trông phúc hậu, b́nh dị.  

 

   Bỏ hành lư lên xe, Anh Khâm chở chúng tôi chạy theo xe anh Thành về khách sạn Hampton Inn.

 

Anh Phạm Thanh Khâm lái chiếc VAN.  

 

    ĐTT làm thủ tục check-in xong, tất cả mọi người kéo vali về pḥng. Pḥng anh Khâm kế pḥng tôi. Rồi tất cả đến thăm nhà anh chị Thành&Giỏi trên đường Thomas Ave, thành phố  Burnsvill, MN, cách Hampton INN 2.5 miles về phía Tây.

 

   Burnsville, thành phố lớn thứ 10 trong tiểu bang MN (sau khi xây dựng xa lộ I-35), có dân số 60.306 người (năm 2000), cách Minneapolis 15 miles về phía nam, nằm trên bờ Nam của sông Minnesota, có Trung tâm Burnsville mua sắm, có Khu trú ẩn động vật hoang dă quốc gia ở Thung lũng Minnesota…

 

   Hai xe chạy khoảng 7 phút th́ tới nhà anh chị Thành-Giỏi. Trước nhà là 1 thảm cỏ xanh rờn, bên phải trồng một cây cao to (không biết tên) tàn lá sum sê, lá nào lá nấy gần bằng cái mâm,  bên trái trồng 1 cây hoa anh đào mà theo lời gia chủ, mỗi độ Xuân về, hoa nở một màu hồng rực rỡ. Căn nhà có 2 tầng, tầng dưới âm vào ḷng đất, là nơi làm việc của Trang chủ www.ninh-hoa.com. Tầng trên là pḥng khách và các pḥng ngủ. Pḥng khách có cửa mở thông ra sân thượng, nơi đây yên tỉnh, thoáng mát, nh́n bao quát khu vườn rộng cả mẫu ta, có trồng nhiều cây ăn trái như lê, táo tây. Trên cành đeo lủ khủ những trái và dưới gốc trái chín rụng đầy… Trông hoang vắng! Dường như chẳng có ai màng đến, đặt chân đến? Có lẻ trồng chỉ để chơi cho vui vậy thôi! Tôi ngắm nghía... Không ngờ ngay giữa đô thị mà lại có một ngôi nhà yên tỉnh (như trong phim) giữa một khung cảnh có vẻ hoang dă như thế này! Và cũng chính nơi đây đă ra đời trang web đầu tiên của Ninh Ḥa,  www.ninh-hoa.com mà số lượt người thăm đă lên 1 con số đáng nể.

 

   Chị Thành chắc có nhiều kinh nghiệm đi máy bay nội địa (đói bụng) nên thấy chúng tôi đến nhà, chẳng nói chẳng rằng, chị bắt nồi cơm lên, và chỉ 15 phút sau đă dọn ra cùng với món thịt heo kho trứng thơm phức càng làm… đói bụng. Thành bận đi đón ai ở phi trường? Ở nhà chúng tôi làm chủ nồi cơm vừa được bới ra. Thấy trên tay mỗi người bưng một chén cơm đầy nóng hổi thơm phức mùi gạo nàng hương, tôi lên tiếng:

   -Hễ cái ǵ vừa chín tới là ngon nhất!

   Bà xă tôi hỏi:

   -Cái ǵ là cái ǵ?

   -Trái cây vừa chín tới (chín bói) bổ ra, nồi cơm vừa chín tới bới ra, con gái vừa tới tuổi dậy th́ bước ra, tựa cửa nh́n xa, như 2 câu thơ của Xuân Diệu trong bài Đây Mùa Thu Tới:

   “Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói 
    Tựa cửa nh́n xa nghĩ ngợi ǵ.”

 

    Có phải v́ chuyện “chín tới” và “đang đói” mà cơm cạn nồi hồi nào không hay? Chén cuối cùng tôi không ăn trứng kho thịt, mà ăn với nước mắm nhỉ (?) dằm trái ớt xiêm cũng vừa vừa chín tới, cơm th́ 10 hạt như chục suông dài không mẽ một hạt, cộng với vị ớt cay xè, vừa ăn vừa hít hà vừa chảy nước mắt... Thoáng nh́n ra song cửa, trời cũng vừa nghiêng chiều, càng thấy bữa cơm ngon chi lạ! H́nh như đă lâu rồi chưa gặp 1 bữa cơm nào ngon như vậy! Dù anh Khâm (vốn người trầm tĩnh) không nói, nhưng tôi biết anh cũng có một bữa cơm ngon chẳng khác ǵ tôi.

   Ăn xong, tôi thả bộ ra vườn hái một trái apple đưa lên miệng cắn thử.

 

 

Trái apple nhà anh chị Thành&Giỏi

 

   Bỗng từ hiên nhà có người nh́n thấy (bắt tại trận) nói vói ra:

   -Anh đi ra góc vườn hái lê ăn mới ngọt, ngoài đó có 2 cây lê sai trái lắm!

 

 

Trái lê nhà anh chị Thành&Giỏi

 

   Hồi nảy khi mới đến nhà, Thành có cho biết điện nhà anh bị hư, anh có gọi thợ điện đến sửa, bây giờ nh́n anh này, tôi nghĩ tại sao một “người làm” mà lại tử tế với ḿnh như thế, mời ḿnh ra góc vườn hái lê ăn? Mấy ngày sau gặp lại, tôi mới biết anh là em ruột của Thành: Nguyễn Xuân Hoàng, 1 cây bút trẻ viết bài thường xuyên trên www.ninh-hoa.com.

 

   Anh Thành về tới, chưa kịp ăn uống ǵ th́ đă đến giờ đi đón Thầy Cô Ngô. Anh Khâm và tôi đi theo. Anh Khâm làm tài xế lái chiếc VAN, anh Thành ngồi bên chỉ đường, trực chỉ phi trường MSP. Thầy Ngô gọi Thành cho biết chuyến bay bị trễ mất nửa giờ. Thành ra anh Khâm cứ phải lái xe chạy ṿng ṿng phi trường gần cả giờ đồng hồ, mỗi lần đậu lại là bị an ninh đến đuổi như đổi tà.

   Tôi nghĩ suốt cả 1 tuần lưu lại tại MN, bác tài Khâm và bác tài Thành chắc phải vất vả lắm! Sau này tôi được biết anh Thành có đêm chỉ ngủ có 2, 3 tiếng. Nhưng dù ngủ ít, vẫn thấy anh y như vậy chớ không ốm? C̣n anh Khâm th́ cứ bị thức khuya (v́ có ngày nào “phái đoàn” đi chơi chịu về sớm đâu), nhưng lại phải dậy sớm (có lẽ v́ quen con mắt đâu hồi c̣n ở A Phú Hăn). Trong lúc khách sạn c̣n đang ngủ say, không biết làm ǵ, anh Khâm xuống pḥng vi tính mở máy check mail, sáng nào cũng đọc 3, 4 chục cái e-mail từ bốn phương gởi về chúc mừng Lễ Kim Khánh và Buổi ra mắt sách của anh.

   Đón Thầy Cô Ngô chở về nhà Thành dùng cơm tối xong, hai xe chở 3 gia đ́nh về Hampton INN. Anh Thành chạy trước dẫn đường, anh Khâm chạy theo sau. Đội h́nh này đă trở thành qui luật bất di bất dịch và quen thuộc trên những nẻo đường MN, không thể thay đổi. V́ nếu thay đổi, th́ với hệ thống highway của MN hiện đại nhất nh́ nước Mỹ, “phái đoàn” có thể sẽ như “thuyền không lái ngựa không cương” chạy sáng đêm, chạy hết xăng… mà vẫn chưa về tới nhà.

   Nhiều ngày, nhiều lần ngồi ở ghế sau, tôi muốn "đứng dậy" bước lên thay tay lái để anh Khâm thư giản một chút, nhưng nghĩ lại với “tài nghệ” và thành tích lái xe “siêu đẳng” của ḿnh, sợ phái đoàn 8 nhân mạng không ai chịu ngồi, nên tôi tự động ngồi xuống.

 

 

Hampton INN

 

   Đêm đầu tiên tại Hampton INN, khí hậu dễ chịu, khung cảnh ấm cúng, bốn bề vắng lặng… Cả 3 gia đ́nh tạm trú trong 2 căn pḥng (205 và 207) ch́m vào giấc ngủ an lành nhiều mộng đẹp.  

 

 

  (C̣n tiếp)

 

 

 

 

 

 

VINH HỒ

10/2013

 

 

 

Sinh Hoạt Đồng Hương - Ra Mắt Sách

 

 www.ninh-hoa.com