H Ọ P  M Ặ T  Đ Ồ N G  H Ư Ơ N G  Và  T H Â N  H Ữ U

LỄ KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH HÔN

& Ra Mắt Sách "Y HỌC THƯỜNG THỨC"

Của Bác sĩ LÊ ÁNH & Bác sĩ Nguyễn Thị Kim Hoàn

Tại Chandler, Arizona Ngày 11/11/2017



 

THƯƠNG MẾN GỬI ĐẾN

ANH CHỊ LÊ ÁNH

 

Nguyễn Thị Thanh Tịnh

 

 

 

 

 

Hằng năm cứ đến ngày mồng 8 tháng 10 Âm lịch là ngày giỗ của ông nội chúng tôi. Cũng như mọi năm, sau khi công việc nấu nướng đă xong, mấy chị em ngồi ôn lại những kỷ niệm xưa, chị Tư Tuyết, chị Năm Sương hỏi thăm chúng tôi về anh Ánh, anh Banh, anh Bon, anh Biên ( những người em trai của anh Lê Ánh). Cứ thế câu chuyện xoay quanh giữa hai gia đ́nh Mợ Ba ( má anh Lê Ánh ) và má chồng tôi. Mặc dù bà con xa nhưng v́ thường xuyên đi lại và có nhiều t́nh cảm với nhau nên thấy gần gũi và thương yêu như người một nhà, nhất là đối với anh Lê Ánh. Nhớ chuyện ngày xưa, cách đây gần 50 năm, hễ trong nhà có người đau bệnh là lên Pleiku để anh Ánh chữa, đă không tốn tiền, khi về c̣n có quà bánh mang theo nữa. C̣n mợ Ba cứ rảnh rỗi là từ Ḥn Khói lên Ninh Hoà chơi với má, hai người nằm bên nhau rù rỉ cả đêm không chán.

 

Và cũng rất vui, khi xem lại album gia đ́nh, tôi nhận ra tấm ảnh cưới của anh Lê Ánh và chị Kim Hoàn, nh́n chẳng thay đổi bao nhiêu dù nửa thế kỷ đă qua. Vẫn nét thư sinh hiền lành, dáng vẻ khoan thai, nụ cười tươi thân ái…

 

Tôi xin ghi lại bài văn tôi đă soạn cho anh Thắng (anh Sa) chung vui trong ngày kỷ niệm Đám Cưới Vàng của anh Lê Ánh và chị Kim Hoàn tại Mỹ :


Tôi thường nghe gia đ́nh chồng kể cho nghe về anh Lê Ánh, một người anh mẫu mực, hiếu thảo, tài giỏi, là tấm gương cho con cháu noi theo. Từ năm 74 đến 85 tôi nhiều dịp gặp anh: vầng trán cao, chiếc cằm vuông, sống mũi thẳng, dáng người dong dỏng, nụ cười hiền lành, thật dễ mến. Anh giống mợ Ba rất nhiều.

 

Năm 75 về Ninh Hoà, không thấy anh Hoàng chồng chị Sương, tôi nghe gia đ́nh bảo: anh Hoàng đang ở Pleiku để anh Ánh chữa bệnh cho (anh ấy đang bị thương ở chân). Rồi những năm sau đó gia đ́nh cũng như xă hội lâm vào cảnh đói nghèo, thuốc men thiếu thốn, mỗi lần má bệnh, má ho nhiều, da tái xanh, chữa

hoài không khoẻ. Thế là má lên Pleiku cho anh Ánh chữa. Chỉ khoảng mười lăm hai mươi ngày, má về, cả nhà mừng rỡ v́ má khoẻ ra, da dẻ hồng hào, lại c̣n đem về bao nhiêu là quà anh Ánh gởi cho.


Cứ thế liên tục mấy lần, cứ mỗi lần bệnh là má đi lên Pleiku. Một hôm má đi Pleiku về, đem theo một miếng cao trăn và chai mật ong anh Ánh gởi cho con trai út của vợ chồng tôi. Năm đó cháu 28 tháng mà chưa biết đi. Anh nhắn với má: mỗi lần ăn cháo, cắt miếng nhỏ cao trăn và một chút mật ong ăn chung với cháo. Ăn nửa miếng cao trăn là con đă bước được vài bước. Tôi mừng rỡ vô cùng và ḷng biết ơn khôn nguôi. Con chị Tuyết là Xù cũng bệnh hoài không khỏi, cứ một lần đi đại tiện là ra máu, ở nhà cháu uống nhiều thứ thuốc nhưng cứ tái đi tái lại, da xanh mét vi mất nhiều máu quá. Gia đ́nh đưa em lên anh Ánh chữa trị. Hơn một tháng sau, cháu về da hồng hào khoẻ mạnh, anh lại c̣n cho quà cáp, thuốc bổ mang về. Cả gia đ́nh đều mang ơn anh ấy rất nhiều, nhưng chưa một lần được trả . 


Hàng năm cứ vào ngày đám giỗ ông nội của anh, vợ chồng tôi đều về dự. Tôi bước qua nhà cũ của anh chơi, trước nhà có cây mận trĩu quả, màu đỏ tươi của mận không xua đi được cái buồn của căn nhà. Tôi ngồi trên bộ ván mường tượng dáng mợ Ba đi ra đi vào, chiếc lưng cong, nụ cười móm mém, gương mặt phúc hậu, chẳng bao giờ mợ giận ai hay to tiếng với ai. Mợ thật hiền lành.


Vài ḍng biết ơn em xin bày tỏ cùng gia đ́nh anh. Mến chúc anh chị trăm năm hạnh phúc, dồi dào sức khoẻ, các cháu thành đạt, mọi sự như ư.

 

Thương mến măi…


 

 

 

 

  Nguyễn Thị Thanh Tịnh

    Ninh Ḥa, tháng 11-2017

 

 

 

Sinh Hoạt Đồng Hương - Ra Mắt Sách Năm 2017

 

 

 www.ninh-hoa.com