H Ọ P  M Ặ T  Đ Ồ N G  H Ư Ơ N G  Và  T H Â N  H Ữ U

LỄ KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH HÔN

& Ra Mắt Sách "Y HỌC THƯỜNG THỨC"

Của Bác sĩ LÊ ÁNH & Bác sĩ Nguyễn Thị Kim Hoàn

Tại Chandler, Arizona Ngày 11/11/2017



 

Chuyện T́nh 50 Năm

Và Phỏng Vấn
Trong Lễ Giới Thiệu Sách:
"Y HỌC THƯƠNG THỨC"

 

Lê Ánh

 

 

 

 

 

Chuyện t́nh 50 năm

 

Câu chuyện bắt đầu trước đây trên hơn nửa thế kỷ.  Đó là vào khoảng năm 1964.  Lúc bấy giờ tôi là một Nội trú Khoa Mắt cũng gọi là Nhăn Khoa, Bệnh viện B́nh Dân Sài G̣n dưới sự điều khiển của Giáo sư Nguyễn Đ́nh Cát.  Công việc hằng ngày của Nội trú là thay mặt Giáo sư Trưởng Khoa, giúp việc chăm sóc điều trị bệnh nhân trong Khoa pḥng, phụ giúp Giáo sư Trưởng Khoa giải phẫu và hướng dẫn sinh viên y khoa đang thực tập tại Khoa pḥng.  Tôi đang là nội trú Khoa Mắt và trực Ngoại khoa.

 

Ở Việt Nam, sinh viên y khoa thực tập tại các chuyên khoa (Tai, Mắt, Mũi, Họng) thường là những sinh viên năm thứ 3, 4, 5.... sau khi đă thực tập qua các Khoa căn bản Nội, Ngoại, Sản, Nhi, rồi sau đó trở lại đi thực tập các khoa căn bản với thời gian dài hơn để thi bệnh lư ra trường.  Các sinh viên y khoa năm thứ 1, 2 thường thực tập ở các Khoa căn bản với thời gian ngắn.

 

Một lớp sinh viên y khoa năm thứ 3 đang thực tập tại Khoa Mắt lúc bấy giờ.  Tôi nhận thấy một cô sinh viên y khoa vóc dáng cao hơn trung b́nh, mảnh khảnh, nho nhă, hiền lành, chăm chỉ, siêng năng muốn thực tập mổ các tiểu phẫu về bệnh mắt.  Tôi sẵn sàng giúp cô ấy mổ bằng cách phụ cho cô ấy mổ trong những ngày đầu trong thời gian thực tập tại Khoa Mắt.

 

Dần dà với thời gian, chúng tôi quen nhau nhiều hơn và trở nên thân mật.  Đến một hôm, người em trai của cô ta đưa cho tôi một lá thư.  Trong thư cô viết là mời tôi đến dùng cơm trưa tại nhà cô.  Lúc bấy giờ, tôi có dùng một chiếc xe lambretta 125 phân khối để đi đến trường Đại học Y khoa dự lớp học và đi thực tập các bệnh viện và các pḥng thí nghiệm.  Khi đă là nội trú tại Khoa Mắt, tôi ít dùng xe và chiếc xe vẫn thường để dưới chân cầu thang xoắn lên đến lầu 3 khu Nội trú (ăn và ở).

 

Hôm ấy (ngày tôi được mời dùng cơm) sau buổi thực tập tại Khoa Mắt, tôi đưa cô ta về nhà.  Đây là dịp tôi tŕnh diện Ba Má và các em trong gia đ́nh cô.

 

Từ đó về sau, những ngày tôi không phải trực gác, tôi đưa cô ta đi ngắm cảnh đồng quê ở vùng Phú Lâm, ngoại thành phố Sài G̣n-Chợ Lớn vào những buổi chiều nắng ráo.   Những giờ phút rời khỏi bệnh viện đến vùng ngoại ô hưởng “hương đồng gió nội” để quên đi những giờ phút làm việc mệt nhọc, có lúc khá căng thẳng khi gặp những bệnh  khó khăn và bệnh t́nh cần cấp cứu.

 

Phú Lâm, một vùng đồng ruộng lúa ở thời “con gái” mênh mông bát ngát.  Trời chiều gió mát, cánh đồng ruộng xanh tươi như một tấm thảm xanh trải dài mút mát.  Gió chiều nhẹ đưa gợn nên những làn sóng trên mặt thảm xa dần rồi biến mất trên màu xanh lúa biếc.  Xa xa vài cánh c̣ trắng chậm chạp bay về đâu giữa bầu trời không ánh nắng. 

 

Bên kia thôn làng, vài ngôi nhà ngói đă hoen màu, ẩn núp dưới những tàn dừa màu xanh thẫm.  Khói chiều vươn lên từ những mái tranh xa tít tận chân trời.  Cảnh đồng quê quyến rũ chúng tôi quên cả thời gian trôi qua khá nhanh. 

 

Sau khi dạo mát, chúng tôi thường vào các quán “Đồng Quê” để thưởng thức những món ăn đặc sản tại địa phương.  Đến gần chiều tối, chúng tôi mới ra về để rồi sống lại cảnh ồn ào náo nhiệt nơi phố xá.

 

Bao nhiêu lần đi ngắm cảnh đồng quê, đến một hôm chúng tôi thay đổi không khí, đi xem phim ở một rạp chiếu bóng ở Đa Kao.  Vào đến trước rạp chiếu bóng, chúng tôi nh́n qua vách tường bên cạnh mới biết được hôm ấy rạp đang chiếu  cuốn phim “Hiệp Sĩ Mù Đánh Gió”.  Đọc qua tựa đề phim nghe cũng khá hấp dẫn và khá lư thú.

 

Lấy vé vào rạp, chúng tôi mới biết rạp chiếu phim thường trực.  Phim được chiếu liên tục.  Khán giả xem xong cuốn phim có thể ngồi lại xem tiếp. . .

 

Vào rạp, chúng tôi t́m chỗ ngồi vào hàng ghế cuối cùng sát vách tường, đối diện với màn ảnh, đang c̣n chỗ trống.  Nói là xem phim nhưng qua hết cuốn phim, khi ra về, tôi không biết nội dụng cuốn phim đă nói những ǵ và những t́nh huống ǵ đă được diễn ra trong suốt cuốn phim.... Nhưng dù sao đi nữa hôm ấy chúng tôi được hưởng một thời khắc khá tuyệt vời!

 

Đến mùa Hè niên học 1966-67, tôi về quê thăm gia đ́nh.  Lúc bấy giờ các Nội trú chỉ được nghỉ 1 tháng, theo sự lựa chọn và đăng kư trước.  Tôi chọn vào dịp hè.  Thời gian c̣n lại là phải làm việc trong Khoa của ḿnh.  Về quê thăm gia đ́nh, tôi xin phép Mẹ đi vào Sài G̣n làm lễ dạm hỏi.  Lúc bấy giờ, Cha tôi đă qua đời từ năm 1960.  Tôi chỉ c̣n một ḿnh Mẹ tôi.

 

Cô Ba (Má của Vơ Sa) giúp Mẹ tôi và hai Bà từ quê vào đến Sài G̣n, ở tạm nhà số 15/7 Nguyễn Trăi, Chợ Lớn.   (Nơi đây khi mới vào Sài G̣n, tôi đă ở trọ và ăn cơm tháng tại đây cùng vài anh bạn đồng hương cùng đi học với tôi.  Sau một thời gian, khi tôi học Quân y, tôi và Hiền , bạn cùng lớp, vào ở tại Câu Lạc bộ Sĩ Quan An Đông).

 

 Mẹ và Cô Ba đi đến nhà cô ấy để dạm hỏi với sự trợ giúp của các bạn sinh viên y khoa: bạn Nguyễn Đệ (có chiếc xe Renault cũ kỷ chở lễ vật), bạn Nguyễn Văn Hiền và vài người bạn sinh viên y khoa cùng lớp.

 

Sau lễ dạm hỏi, Mẹ và Cô Ba trở về quê.

 

Gần cuối năm 1967, tôi xin phép để về quê xin phép Chú Năm (Lê Hạnh) và Mẹ làm lễ hỏi và lễ cưới.  V́ xa xôi, tôi có xin phép Chú Năm (Lê Hạnh) và Mẹ là làm đám hỏi và đám cưới gần nhau cho thuận tiện.  Chú Năm lănh việc coi ngày giờ cho đám hỏi và đám cưới.  Lúc bấy giờ, tôi đang là Nội trú Khoa Chấn Thương Chỉnh Trực dưới sự điều khiển của Giáo Sư Trần Ngọc Ninh.  Tôi xin phép Giáo Sư nghỉ một thời gian để lo việc đám hỏi và đám cưới.  Thầy Ninh đă vui vẻ cho tôi nghỉ một tháng để lo mọi việc. 

 

Đám hỏi một tuần trước đám cưới và ngày cưới là 11/11/1976, đúng 50 năm trước đây.

 

Chúng tôi tổ chức đám cưới tại nhà cô dâu và chiều hôm ấy đăi tiệc tại nhà hàng Đồng Khánh Chợ Lớn.

Sau đám cưới, Mẹ và Chú Năm trở về lại quê Phú Thọ Ḥn Khói và ba hôm sau chúng tôi đáp máy bay về Nha Trang, nghỉ tại đây và hôm sau về nhà Cha Mẹ tôi để làm lễ ra mắt Ông Bà và bà con trong gia tộc.

 

Vài hôm sau, chúng tôi trở lại Nha Trang và sau đó đi Đà Lạt thăm quan một tuần lễ.  Chúng tôi đi Đà Lạt bằng đường bộ từ Phan Rang qua đèo Ngoạn Mục.  Đi đường bộ để ngắm cảnh núi rừng và cảnh đèo Ngoạn Mục nổi tiếng là đẹp nên người Pháp đă cho cái tên “Belle Vue” từ khi bác sĩ Yersin mới khám phá ra vùng cao nguyên này từ năm 1893.   Đa Lạt được mang danh là “Thành phố Thơ mộng” với khí hậu rất mát mẻ, nhất là thời tiết tháng 11 trong năm thật tuyệt vời.

 

Dạo chơi ở Đa Lạt, qua các nhiều đồi thông trong những buổi chiều, chúng tôi thăm thác Cam Ly, hồ Than Thở,...   Tôi mang theo máy ảnh và tự chụp lấy ảnh thác Cam Ly, những đồi thông,... , trở về Hồ Xuân Hương.  Trời về chiều, bầu trời lăng đăng ít cụm mây trắng trôi lờ đờ.  Mặt hồ phẳng lặng như tờ.  Quanh hồ cây cối lặng yên.  Sau những hàng cây bên kia bờ hồ bao phủ màn sương chiều mờ ảo. 

 

Ở Đa Lạt một tuần lễ, chúng tôi trở về lại Nha Trang để thăm lại băi biển miền thuỳ dương cát trắng và vài ngày sau trở về lại Sài G̣n. 

 

Cuối năm 1968, tốt nghiệp Y khoa Bác sĩ, tôi chọn nhiệm sở Quân Y viện Pleiku.  Cao nguyên Pleiku là nơi “nắng bụi mưa bùn”, nơi chiến tranh ŕnh rập, khói đạn mịt mù.  Thế mà, tháng 8/1969, vợ tôi đang làm việc tại Bệnh viện Nhi Đồng Sài G̣n (nay là Nhi Đồng I) đă xin thuyên chuyển lên làm việc tại Khoa Nhi Trung Tâm Y tế Toàn Khoa Pleiku, mà mọi người  thường gọi là Bệnh Viện Dân Y Pleiku:

 

“Thương nhau mấy núi cũng trèo,

Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua”.

 

Pleiku là nơi xảy ra nhiều chiến tranh ngày càng ác liệt và đă nhiều lần vợ con tôi phải bồng bế di tản  (mùa hè đỏ lửa 1972) và sau là di tản chiến thuật trước 1975.  Cảnh sống thật vất vả và lo âu.  Đúng là cảnh:

 

“Đi đâu cho thiếp theo cùng,

Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam”.

 

Sau cuộc đổi đời 1975, từ Pleiku đă lại về Sài G̣n, vợ tôi phải trở về lại Pleiku tŕnh diện Ty Y tế Pleiku và làm việc lại tại Khoa Nhi Bệnh viện Tỉnh Gia Lai-Kontum.  Tôi cùng đi Pleiku với vợ tôi, các con chúng tôi gửi lại nhà Ông Bà Ngoại ở Sài G̣n.  Lúc bấy giờ, cuộc sống của chúng tôi rất hoang mang lo sợ, không biết những ǵ sẽ xảy ra v́ đời sống có nhiều đổi thay.

 

Đến lúc tôi phải tập trung học tập cải tạo tại trại tù Plei Bông, vợ tôi đang làm việc tại Bệnh viện, nhưng mỗi hai tuần đi thăm nuôi, tiếp tế lương thực cho tôi.  Thật là gian khổ cho vợ tôi!

 

Đến năm 1985, chúng tôi đều đă được chuyển về Sài G̣n.  Vợ tôi làm việc tại Bệnh viện Từ Dũ, tôi làm việc tại Bệnh viện Nguyễn Tri Phương.  Sau cuộc đổi đời 1975, việc học hành của các con có vẻ khó khăn và khó có thể tiến thân.  Chúng tôi bàn bạc t́m đường cho các con đi học.  Tôi đưa 4 đứa con vượt biển và vợ tôi phải ở lại nhà.   Lúc đó, hoàn cảnh thật thê lương buồn thăm với tinh thần lo âu và tâm trạng như Thầy Lê Văn Ngô đă than thở (bài thơ này Thây Lê Văn Ngô tặng chúng tôi khi tôi có lễ mừng thượng thọ 80 tại San Jose):

 

“Người đi mang cả ḷng thương nhớ,

Kẻ ở mong chờ ruột thắt teo”.

Thuyền nhân

 

Sau 4 năm xa cách, kẻ chân trời người góc bể, đến tháng 12 năm 1991, vợ tôi được đi Mỹ qua diện bảo lănh.

 

Trải qua hơn 50 năm trên đường đời nhiều chông gai, trắc trở, khó khăn đầy gian nan lo sợ và nguy hiểm, tuy nhiên bên cạnh tôi luôn luôn có Kim Hoàn, như Thầy Trần Ngọc Ninh đă viết:

Bên cạnh sự thành công của người đàn ông, tôi (Thầy) không quên người đàn bà dấu mặt dấu tên nhưng không bao giờ vắng bóng”.  Đây là câu nói của Ông Thầy tôi, nhưng đối với tôi, Kim Hoàn luôn bên tôi như h́nh với bóng và đă chịu bao nhiêu khó khăn, cực nhọc, cuộc sống luôn bị dồn ép đầy lo lắng!!!  Xin cám ơn em.

 

 

 

Phỏng vấn trong buổi GIỚI THIỆU sách

Y HỌC THƯỜNG THỨC

&

Bút Tre Magazine có vài câu hỏi với bác sĩ Lê Ánh trong dịp Giới thiệu 2 quyển Y HỌC THƯỜNG THỨC tại Chandler, Arizona, Hoa Kỳ ngày 11/11/2017.

 

Trong dịp kỷ niệm 50 năm ngày Thành Hôn của bác sĩ, bác sĩ có giới thiệu một quyển sách y học?

Xin trả lời: Thưa vâng.  Là một hội viên Hội Á Mỹ Cao Niên Arizona, tôi thường nói chuyện về Y Học để chia sẻ những hiểu biết của ḿnh về việc giữ ǵn sức khoẻ cho các anh chị trong Hội , thường là cứ mỗi hai tuần trong các buổi họp.  Tôi nhận thấy một số các anh chị khi có vấn đề liên quan đến sức khoẻ thường ít muốn nói ra và khi đi khám bệnh là mọi việc đều do bác sĩ quyết định.

Một số các chị lại ngại ngùng hay nể t́nh bác sĩ điều trị nên không muốn làm phiền bác sĩ và chịu đựng bệnh t́nh của ḿnh để rồi t́nh trạng bệnh tật đă trở nặng.  

Những điều ấy làm tôi suy nghĩ nhiều.

 

Cơ duyên nào bác sĩ biên soạn quyển Y HỌC THƯỜNG THỨC?

 

Xin trả lời:  Từ những suy nghĩ vừa nêu trên nên chúng tôi mới nảy ra ư biên soạn quyển Y Học Thường Thức để chia sẻ những hiểu biết về y học cho độc giả ngoài y giới.

Chúng tôi chia sẻ vấn đề y học với anh chị và nhận thấy các anh chị thắc mắc muốn t́m hiểu bệnh nhưng cảm thấy khó khăn.

 

Đó là động lực chúng tôi cần biên soạn quyển Y HỌC THƯỜNG THỨC dưới dạng VẤN ĐÁP để dễ hiểu và dễ nhớ một bệnh lư hay một hội chứng bệnh lư.  Thêm vào đó là một phần viết về CHUYÊN ĐỀ để bổ sung vào phần VẤN ĐÁP.

 

Mục đích bác sĩ giới thiệu quyển sách vừa nói trên?

 

Xin trả lời:  Xin nêu lên 3 mục đích:

Sách được biên soạn để quư độc giả t́m hiểu bệnh để pḥng bệnh và hội nhập ḍng y khoa Mỹ;

Để độc giả hiểu bệnh phối hợp cùng bác sĩ điều trị bàn bạc  và t́m ra kết quả điều trị tốt nhất;

 

Để độc giả có ư thức pḥng bệnh gồm những việc sau đây:

-ngừa bệnh không để bệnh xảy ra trong tương lai;

-biết được bệnh và chữa bệnh sớm trong giai đoạn chưa gây triệu chứng;

-biết được t́nh trạng sức khoẻ hiện tại, t́m mọi phương cách giúp cho cuộc sống khoẻ mạnh và an toàn.

Có điều ǵ đặc biệt bác sĩ chia sẻ thêm cùng quư độc giả?

Điều chúng tôi muốn nhấn mạnh là với  một số phương thức chữa bệnh đă được tŕnh bày trong 2 quyển sách này, chúng tôi không có dụng ư dùng quyển sách này để thay thế cho bác sĩ điều trị của quư vị.  Mọi sự chữa trị bệnh đều do bác sĩ điều trị thực hiện và theo dơi cho người bệnh;

 

Chúng tôi ước mong quyển sách này sẽ mang lại cho quư độc giả một cái nh́n mới hơn trong việc t́m hiểu bệnh, biết bệnh để ngừa bệnh và ư thức được việc chữa trị bệnh cần có sự tham gia của chính người bệnh với bác sĩ điều trị để cùng thảo luận ḥng đạt được hiệu quả cao nhất trong điều trị bệnh.

Xin cám ơn.

 

Bút Tre Magazine cám ơn bác sĩ đă bỏ nhiều công sức để biên soạn 2 quyển Y Học Thường Thức cho bà con người Việt chúng ta may mắn t́m hiểu những bệnh tật và hoà nhập ngành y học của mỹ trong vấn đề pḥng bệnh và chữa bệnh.

 

 

 

 

 

 

Lê Ánh

   11/11/2017

 

 

 

Sinh Hoạt Đồng Hương - Ra Mắt Sách Năm 2017

 

 

 www.ninh-hoa.com