H Ọ P  M Ặ T  Đ Ồ N G  H Ư Ơ N G  Và  T H Â N  H Ữ U

* HỘI NGỘ TH TRẦN B̀NH TRỌNG/NINH H̉A

Ra Mắt Sách "ĐẶC SAN HỘI NGỘ"- Quyển 1 & 2

Và "CHA MĂI BÊN ĐỜI" - Nguyễn Thị Phương Hiền

Tại Nhà Hàng Grand Garden Restaurant

Westminster, California Ngày 05/11/2017



 

 

 

KHÁCH KHÔNG MỜI

 

 

 

 

 

 

 

Đất nước Mỹ được mệnh danh là “xứ sở thiên đường”, niềm mơ ước của biết bao người. Tôi c̣n được nghe nói ai đă đến Mỹ, mà chưa đến ngắm cảnh đẹp bang Cali, thăm thủ phủ Little SaiGon của người Việt, th́ cũng như chưa đến và chưa hiểu nước Mỹ.

 

Từ đó đă khơi dậy tính ṭ ṃ muốn khám phá cảnh đẹp thiên đường, muốn trải nghiệm t́nh yêu quê hương trên xứ người, thỏa bao mong ước luôn thầm ấp ủ trong tôi.

 

Rồi giấc mơ ấy nay cũng đă thành sự thật. Tôi rất may mắn vừa sang Mỹ hay tin đoàn Việt Nam sang Cali tham dự buổi “Hội ngộ và ra mắt đặc san kỷ niệm 60 năm trường Trần B́nh Trọng” và dịp này cũng ra mắt quyển hồi kư của một cựu nữ sinh trường nhà.

 

Tâm tư tôi bắt đầu nhen nhúm niềm nao nức muốn biết v́ sao qua nửa thế kỷ rồi mà t́nh thầy tṛ vẫn thắm đượm, và cô nữ sinh ấy viết những ǵ về cha cô ấy nhỉ?

 

Bao thắc mắc với những câu hỏi tự đặt ra tại sao? V́ sao?...

 

Tôi đặt chân đến Cali ngày 1/11, hội nhập cùng đoàn VN cùng đi thưởng ngoạn những danh lam thắng cảnh đẹp nổi tiếng trên thế giới nhưng trong tôi vẫn không lấy ǵ làm ngạc nhiên. Đất nước hùng vĩ, cảnh thiên nhiên đẹp như bức tranh vẽ nhưng không khiến tôi bận ḷng hay suy nghĩ. Thế nhưng, h́nh ảnh làm tôi nhớ và cảm động trong khao khát là t́nh thầy tṛ khi chúng tôi đi thăm một vị thầy với chức vụ lúc ấy là thầy Hiệu trưởng, đấy là thầy cựu Hiệu trưởng Trần Chu Đức ở Santa Barbara ngày 2/11/2017. Năm nay thầy đă xấp xỉ tuổi 80, tóc thầy bạc trắng với giọng nói ấm áp, tŕu mến, khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt hiền hoà “đẹp lăo”. Những cô cậu học sinh ngày ấy nay cũng vào tuổi 70, tóc cũng đă ngă dần bạc trắng. Thời gian th́ cứ trôi, tuổi vẫn cứ lớn theo thời gian, nhưng t́nh cảm thầy tṛ của những ngày ngồi ghế nhà trường đang quay về trong hồn nhiên, nhắc lại những kỷ niệm buồn vui, nghịch ngợm của tuổi học tṛ. Tôi vô cùng xúc động khi nh́n một vị thầy với đôi tay run run trao cho đồng nghiệp và học tṛ những món quà lưu niệm. T́nh cảm thầy tṛ sao đáng quư, đáng yêu đến thế!

 

 Đi thăm thầy cựu Hiệu trưởng Trần Chu Đức 

 

 

 

 

Sau lần chứng kiến t́nh thầy tṛ gần gũi, thân thương, ḷng tôi nao nao mong đến ngày 5/11 dự buổi lễ “Hội ngộ và Ra mắt sách”.

 

Đất nước hùng vĩ, thiên nhiên tươi đẹp nhưng vẫn không sánh được cái đẹp của t́nh người xa quê hương! Các thầy tṛ của trường Trần B́nh Trọng năm ấy, tuy ở cách xa nhau tại nhiều thành phố trên nước Mỹ và ngoài nước Mỹ, đă vui mừng tề tựu trong buổi lễ mừng Hội ngộ, trang nghiêm và ấm áp t́nh quê hương của con người Việt Nam nói chung, thầy tṛ trường Trần B́nh Trọng nói riêng. Ngập tràn trong buổi lễ là những h́nh ảnh vô cùng đẹp: thầy tṛ, bằng hữu gặp nhau tay bắt mặt mừng, những lời thăm hỏi chân t́nh, những nụ cười rạng rỡ…

 

Buổi lễ diễn ra trong nghi thức trang nghiêm, long trọng “theo nghi thức lễ của một Quốc gia, Cộng đồng người Việt Nam nước sở tại”. Tiếp theo là phần phát biểu của quư thầy cựu Hiệu trưởng, quư vị giáo sư… và phần tặng hoa, tặng quà cho các thầy cô. Thật đáng quư h́nh ảnh ba vị cựu Hiệu trưởng và cựu giáo sư tiêu biểu cho ba thời kỳ của lịch sử ngôi trường đă thân ái bên nhau chụp ảnh lưu niệm và cùng cắt “Bánh Sinh nhật mừng trường Trần B́nh Trọng đạt tuổi 60”.

 

 

Bảo Trâm với ca khúc CON NGƯỜI NINH HOÀ
"Cuộc sống yên b́nh cho tôi nụ cười, dân Ninh Hoà đó
chính là tôi. Tuổi thơ ấy tôi không sao quên được..."

Trong không khí tưng bừng của ngôi trường Trần B́nh Trọng tái hiện sau gần 50 năm, tiếp theo, tôi dần dần tự trả lời được câu hỏi tôi đă tự đặt ra mấy hôm trước: “Cô nữ sinh ấy viết những ǵ về cha cô ấy nhỉ?”. À, cô ấy là tác giả quyển “Cha măi bên đời”. Cô ấy là người Việt Nam, sống tại Việt Nam, tại sao phải vượt nửa ṿng trái đất để gắn kết với buổi lễ quan trọng của chúng tôi? Bao nhiêu câu hỏi, chất vấn, thắc mắc, giả thuyết đặt ra với nhiều người, với nhiều ư khác nhau. Giờ đây, với tôi, câu trả lời rất đơn giản: “Ngày xưa cô ấy là học tṛ ngoan, chăm học, được nhận phần thưởng hàng năm, được thầy thương bạn mến – Cha cô đă rất vui và hănh diện. Ngôi trường Trần B́nh Trọng là mái ấm hạnh phúc của hai cha con cô. Tất cả điều ấy vẫn măi như vậy, không thay đổi, không suy suyển, cho dù vật đổi sao dời, cho dù cha cô đă ra đi, cho dù nửa thế kỷ đă qua!”. Thế nên cô đă tha thiết mong mỏi, và quư thầy sau khi xem xét học lực và hạnh kiểm của cô, sự gắn bó đặc biệt của cha cô trong hội Phụ huynh học sinh, đă cho phép cô được ra mắt quyển sách viết về cha ḿnh trong ngày vui Hội ngộ của ngôi trường thân yêu.

 

C̣n cha của cô ấy là người như thế nào nhỉ? Cha cô là một sĩ quan Quân lực VNCH xuất thân từ trường Vơ bị Liên quân Đà Lạt. À ra vậy, thật là một câu trả lời chính xác cho nhiều người!

 

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi cho là cô ấy đă rất thông minh, chọn nơi tốt đẹp nhất, tràn đầy t́nh thân ái, với ân t́nh thầy tṛ và bằng hữu bền vững qua mấy mươi năm, để niềm vui của cha con cô được hoà lẫn và theo cùng ḍng chảy đến bến bờ hạnh phúc.

 

Trong chuyến đi chơi trên đất Mỹ lần này, khởi đầu tôi chỉ là một người khách không mời, nhưng tôi đă được chứng kiến và trải nghiệm những t́nh cảm cao đẹp, ấm áp, trong sáng, tươi vui. Tôi đă được học hỏi rất nhiều. Tôi xin cám ơn mọi người, từng ngày qua, đă đón nhận tôi trong ṿng tay thân ái.

 

 

 

 

 

 

  Bảo Trâm

    Ninh Ḥa, tháng 11-2017

 

 

 

Sinh Hoạt Đồng Hương - Ra Mắt Sách Năm 2017

 

 

 www.ninh-hoa.com