TÂM T̀NH HỘI NGỘ

Nguyễn Thị Thí

 

 

 

Chiếc xe dừng lại, Thi Thi cùng Anh Sinh, phu quân tôi, chân rảo bước về hướng nhà hàng Thành Được ở phía góc trái trong khu phố gần Great Mall Milpitas cạnh thành phố San Jose.

 

 

Hôm ấy, một ngày nắng ấm thật đẹp trời. Từ sáng sớm, trời trong mây trắng, ánh nắng chan ḥa, những tia nắng óng ả xuyên cành cây kẽ lá, chiếu rọi cả một vùng phố thị. Chim chóc lượn cành, hót ríu rít như gọi đàn. Bầu trời xanh quang đăng, dịu mát khác hơn mọi ngày. Không khí thật ấm áp đặc biệt, cảnh vật tươi vui như bừng lên sức sống trong những ngày Đông lạnh lẽo trên đất nước cờ Hoa, như để sưởi ấm ḷng người của những kẻ xa quê.

 

Theo giờ hẹn, chúng tôi gặp nhau nơi đây. Giây phút ngỡ ngàng vụt qua nhanh, với ánh mắt nụ cười chào hỏi, tay bắt tay vui mừng trong dịp tao phùng trên đất khách quê người hiếm hoi này. Những lời giới thiệu để làm quen nhau trong lần đầu gặp gỡ. Bên tai tôi văng vẳng lời nói của bạn khi vừa mới nh́n thấy nhau:

“ Chị Thi Thi đó hả, giống như h́nh chụp trong trang Web quá !”.

 

Trong ḷng tôi thầm nghĩ, tự hào với cái tuổi về chiều mà vẫn c̣n cái nét lăo niên tươi vui qua h́nh ảnh nên được bạn nhớ và nhận diện ngay.  

 

Trước phút giây gặp gỡ với niềm vui duyên hạnh ngộ, trong chúng tôi, mỗi người đều như khơi dậy những nỗi niềm chân chất lắng đọng t́nh quê hương Ninh Ḥa Dục Mỹ. Những câu chuyện kể đầy ắp bao kỷ niệm với t́nh quê Ninh Ḥa thân thương một thời mà mọi người đă sống qua miền đất “Nem chua, Muối mặn” để rồi với đôi lời giới thiệu cá nhân hầu tất cả cùng hiểu rơ và biết thêm trong mối kết nghĩa thân t́nh.

 

Trong căn pḥng khá rộng của nhà hàng, cảnh trí thoáng mát, vào giờ cao điểm ăn trưa của công nhân hăng xưởng tựu về đây nên không khí sinh hoạt rất đông vui. Thông thường những bữa ăn trưa thật nhanh, theo khoảng thời gian ngắn đă qui định, thực khách vào ra khá tấp nập để tranh thủ kịp giờ trở lại làm việc. Sau đó nhà hàng trong không khí b́nh thường, là nơi thuận tiện được chọn đến gặp gỡ bạn bè, đồng hương trong những lần tao ngộ như hôm nay. Đoàn chúng tôi cùng hàn huyên, tṛ chuyện và sinh họat rất thoải mái một thời gian cũng khá lâu, thiết nghĩ có nhiều thú vị và cảm thấy dễ chịu hơn.

 

 Mừng vui họp mặt hôm nay,

 Cùng nhau kết nghĩa tỏ bày t́nh thân.

 Đồng hương thân hữu xa gần,

 Tâm t́nh trải rộng sau lần gặp nhau.

 

 Tết Xuân hoa nở muôn màu,

 Ḷng người rộn khắp nhịp cầu trao duyên.

 Tương phùng một buổi hàn huyên,

 Niềm vui gói trọn, t́nh thương vuông tṛn! 

 

Tưởng cũng nên nhắc đến Bác Thành Được là một nghệ sĩ cải lương thượng thặng của Việt Nam. Sau khi đến Mỹ, Bác đă tiếp tục sinh hoạt cải lương một thời gian khá lâu để duy tŕ nền văn hóa dân ca nước Việt hầu tỏa khắp bốn phương lời ca tiếng hát độc đáo của Bác đến tất cả mọi người và lưu lại những nét vàng son một thời của văn đàn nghệ sĩ cải lương; đồng thời làm nền tảng cho thế hệ đàn em và các con cháu thế hệ mai sau có tâm huyết trong nhịp cầu giữ vững sự bền chặt và phát huy nền văn nghệ truyền thống cổ truyền của dân tộc Việt Nam. Sau khi rời ghế sân khấu cải lương vào những năm gần đây, Bác Thành Được bước sang làm thương mại phối hợp với những bàn tay cốt cán của thân nhân gia đ́nh. Dầu vậy, thỉnh thoảng Bác cũng c̣n sinh hoạt văn nghệ lai rai với các hội đoàn văn nghệ cải lương nơi đây, nên Bác đă thiết kế nhà hàng có một sân khấu nhỏ để giúp điều kiện thuận tiện cho việc sinh hoạt văn nghệ này.

 

Hôm ấy, Thi Thi đă đến t́m gặp Bác Thành Được để cũng muốn thăm hỏi sức khỏe Bác và giới thiệu với đồng hương về những tấm thạnh t́nh muốn gởi đến Bác trong lần viễn du của khách đồng hương Ninh Ḥa Dục Mỹ. Nhưng tiếc thay không gặp được Bác để cùng chia sẻ những cảm t́nh đầy ngưỡng mộ đến vị nghệ sĩ cải lương lăo thành đáng kính!

Thiết tưởng đây cũng là một lư do nêu ư kiến được chọn nhà hàng Thành Được làm nơi gặp gỡ đón mời khách phương xa viếng thăm miền đất thung lũng hoa vàng đầy t́nh người!

 

Bên ngoài ánh mặt trời càng rực sáng, le lói xuyên qua cành cây ngọn cỏ, phản chiếu những cánh cửa gương trong suốt như đem không khí ấm nồng vào từng nhịp thở trái tim của mỗi người. Ḷng người càng thấy ấm áp trong tấm thân t́nh được có dịp ngồi bên nhau, chia sẻ những t́nh cảm tâm tư đă hằng lắng sâu về quê hương yêu dấu mà một thời ḿnh đă trải qua trong cuộc đời.

 

 

Những nụ cười thoải mái như c̣n măi âm vang sau câu chuyện kể hài hước.

Ḍng kỷ niệm đă gợi lại những mối t́nh nóng bỏng của thời trai trẻ nơi quân trường Dục Mỹ nắng cháy da người.

Những mối t́nh tươi đẹp đầy mộng mơ và nhiều hoài băo tương lai của tuổi thư sinh nơi mái trường Trung học dấu yêu một thời đă lùi vào dĩ văng…

 

Những chuỗi ngày với bao kỷ niệm buồn vui trong thời gian phục vụ tại quân trường Dục Mỹ mưa nắng dăi dầu được khơi lại qua câu chuyện kể đầy t́nh thắm quân trường một thuở. Chàng Sĩ quan Lê văn Ngô ngày ấy rất hào hoa phong nhă, một thời đă là vị Thầy giảng dạy tại trường Trung học Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa, trải qua một mối t́nh đẹp đầy tơ vương với cô nữ sinh Hà đáng yêu, xuất thân từ mái trường Trung học Vơ Tánh Nha Trang ngày nào.

 

 Yêu em từ thuở tṛn trăng,

 Nay đà năm cháu t́nh măng măi c̣n…!

 

 

 

Mối t́nh đằm thắm, trân trọng của Thầy Cô giáo cùng nhịp bước song hành. Vẳng bên tai một câu hỏi vui tếu của Thầy niên trưởng: “ Ai đă cua ai ? ”.

Tiếp liền câu trả lời:“Chắc T cua S quá, v́ chàng hiền lành và bô trai ra phết ngày ấy !”.

Tiếng cười vui rộn lên trong ánh mắt ngạc nhiên và ṭ ṃ của mọi người.

 

Chắc có lẽ Ông trời đưa đẩy Thí Sinh đă có duyên tơ tóc gắn bó cùng nhau.

Ngày xưa Cha Mẹ đặt cái tên Thí thật xấu quắt nhưng tấm ḷng người con vẫn trân quí và bởi lẽ này duyên phận đă gặp được người bạn đời để ghép lại thành cặp tên thật đặc biệt.

Tôi muôn vàn đội ơn bậc Song Thân và trân quí người bạn trăm năm để có được cái diễm phúc này!

 

 Thí Sinh tên ghép đẹp đôi,

 Mang nhiều ư nghĩa sống đời bên nhau.

 

Từ đó cái tên của hai chúng tôi thường đi song hành, có Thí th́ nhắc đến Sinh. Các bạn thân của tôi cũng thường hay trêu:

_ Thí, khéo lựa người có tên hay quá, ghép với nhau tạo ư nghĩa tuyệt vời!

 

Đôi lúc tôi chợt nghĩ lại với lời nói nửa đùa nửa thật của người Anh Cả, Thầy Lê Văn Ngô đă làm tôi suy ngẫm:

_ Có lẽ chàng rể Ninh Ḥa có ǵ đặc biệt chăng? Đúng thế không?

 

Thêm vào nữa một mối t́nh thật đậm đà, dễ thương của người con trai Ninh Ḥa và nàng dâu Hội Phước rất mực đảm đang, hiền ḥa, khéo léo, luôn tươi cười vui tính. Anh Chị Nghiệp Liên tuy mới được quen biết trong lần họp mặt trước đây nhưng mối thân t́nh rất chan ḥa gắn bó. Có phải chăng đó là bản chất thật quí báu của người con dân Ninh Ḥa mà miền đất núi Vọng non Ḥn đă từng ấp ủ và gieo mầm hạt giống tốt. V́ thế cho dù ở tận phương trời góc bể nào, tâm tưởng của Ninh Ḥa vẫn luôn lan tỏa và kết chặt t́nh thân mến, yêu thương, nghĩa đại đồng như c̣n vang vọng măi muôn phương, nơi có người Ninh Ḥa Dục Mỹ góp mặt và đặt chân đến.

 

 Quê Anh thị xă Ninh Ḥa,

 Nàng dâu Hội Phước trăm hoa tự hào !

 

 

Món nem Ninh Ḥa là một đặc sản nổi tiếng. Ai ở xa một lần ghé ngang Ninh Ḥa cũng đă có dịp dừng chân thưởng thức và măi c̣n lưu luyến.

 

Muối mặn Ḥn Khói, vị đậm đà của những hạt óng ánh xuyên dưới nắng mai, được các bà Mẹ quê nặng gánh oằn vai, kĩu kịt đôi gióng vun xới thành đống sản phẩm. Chúng ta không khỏi tự hào miền đất Ninh Ḥa trù phú thực phẩm và lương thực trên những cánh đồng ngút ngàn thẳng cánh c̣ bay.

 

 Muối Ḥn Khói gạo Đồng Hương,

 Nem Ninh Ḥa với t́nh thương vô vàn!

 

Nhắc đến Ninh Ḥa Dục Mỹ có một mối thân t́nh sâu đậm của những người con dân sống ở đây. Niềm hân hoan mừng đón đoàn khách viễn du ghé thăm vùng đất thung lũng hoa vàng San Jose trải rộng trong ḷng người.

 T́nh quê Dục Mỹ suối ngàn,

 Ra đi một bước muôn vàn nhớ thương.

 Tấm ḷng rộng mở tha phương,

 T́nh thân gặp gỡ đồng hương nhớ về.

 

Sau buổi hàn huyện tṛ chuyện vui vầy, kết chặt ṿng tay nồng ấm, nguồn gợi cảm như dâng lên trong ḷng mỗi người qua từng ánh mắt nụ cười đầy ắp t́nh đồng hương viễn xứ.

 

 Lần gặp gỡ đầu tiên em đến viếng,

 Tấm t́nh thân chan chứa thêm đậm đà

 TIẾN LIÊN HIỀN một ḷng Mẹ lẫn Cha

 HỒNG LAN bạn tham gia cùng du lịch.

 

 

Ai trong chúng ta cũng cảm thấy tự hào về quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn, Cha Ông đă bao đời gầy dựng với mồ hôi nước mắt để có nên h́nh hài ngày hôm nay. Mỗi mảnh đất quê hương Ninh Ḥa Dục Mỹ đă được thay da đổi thịt qua nhiều thế hệ, để rồi con cháu mai sau vẫn tiếp nối theo gương của tiền bối, phát huy cao đẹp và giữ vững nền tảng cùng truyền thống từ ngàn xưa c̣n lưu lại. Vốn sinh ra từ miền đất nóng cháy da người, Minh Nguyệt đă được nuôi dưỡng từ Song Thân và hun đúc từ hạt giống nẩy mầm tốt của quê hương đất nước, tuy rời xa xứ và bạn hữu khá lâu nhưng tấm ḷng vẫn dạt dào t́nh quê, đậm đà t́nh bạn. Minh Nguyệt đă cùng tham dự cuộc vui mừng chào đón đoàn khách viễn du và được dịp kết thân t́nh đồng hương chan ḥa quí mến. Thật là một niềm hạnh phúc vô vàn t́m gặp được trong mỗi chúng ta !

 

 Hạnh duyên gặp được đồng hương,

 Tâm t́nh linh hoạt mến thương dạt dào.

 Nụ cười dáng dấp thanh tao,

 San Jose hội ngộ tự hào có TRANG!

 

 

Ninh Ḥa Dục Mỹ vốn là nơi dừng chân của bao chàng trai trẻ trong thời chiến chinh. Những người con mang ḍng máu binh nghiệp của Cha Ông cũng đă có dịp ghé qua miền đất hiền ḥa này trong những ngày tháng quân trường nắng cháy và khơi dậy một bầu nhiệt huyết trong từng trái tim con người sống nơi viễn xứ. Tuy Ninh Ḥa Dục Mỹ không phải là quê Cha đất Mẹ, cũng không phải là nơi sinh trưởng, nhưng nơi đây đă ghi lại trong ḷng du khách mỗi lần ghé qua hoặc có dịp viếng thăm những t́nh cảm sâu đậm bởi cái tính chân chất thật thà của người con dân địa phương, cái dễ mến dễ thương với phong cảnh hữu t́nh, cái vẻ đẹp hồn nhiên được tạo hóa an bài, đă ru ḷng khách thập phương có tâm hằng ngưỡng mộ.

 

 TRÂM ANH ḍng máu Thân Sinh,

 Quân trường Dục Mỹ thắm t́nh quê hương.

 Ninh Ḥa mảnh đất t́nh thương,

 Dạt dào nồng ấm vấn vương t́m về !

 

 

Trước khi rời nhà hàng trong dạt dào niềm vui chưa dứt, một món quà kỷ niệm của đoàn khách trao tặng Thầy Cô Lê văn Ngô chứa chan bao ân t́nh Thầy cũ tṛ xưa.

Đoàn khách viễn du cùng chúng tôi đến thăm khu Thương xá người Việt Century Mall San Jose. Dạo một ṿng qua nhiều cửa tiệm bày bán đủ thứ, đặc biệt những cửa hàng vàng bạc, ngọc thạch quí giá, ánh đèn sáng trưng, làm nổi bật hẳn, lôi kéo thị hiếu của mọi người nhất là nữ giới.

Bên ngoài, ánh trời chiều c̣n rực sáng, lan tỏa những tia nắng vàng óng ả, chúng tôi đă ghi lại nơi đây vài tấm h́nh mượt mà ẻo lả của khách đường xa. Những cụm mây trắng lững lờ bay, vài chim chóc lượn cành dưới bầu trời xanh xanh vạt nắng, từng cơn gió nhẹ hiu hiu thoảng qua khẻ làm se lạnh làn da. Những cụm bông trắng tỏa đều trên cành cây theo hướng mắt nh́n về một phía chân trời.

 

 

Đứng nh́n cảnh vật trời mây cây lá, với không khí ấm mát dễ chịu vào Đông của San Jose hôm nay, khác hẳn mọi ngày, thật đă chiêu đăi khách viễn du một thời điểm tuyệt vời đáng nhớ trong lần gặp gỡ đầu tiên này.

Chúng tôi hàn huyên sinh hoạt vui chơi trong giây lát, thấm thoát mặt trời đă ngả về chiều. Tiết trời Đông lạnh đă trở về sau một ngày nắng ấm thật đẹp của miền thung lũng điện tử. Chúng tôi rời khu phố thương măi sầm uất của người Việt, tiễn chân đưa xe về hướng núi đồi trọc lá Evergreen.

Trên đường xe cộ đông nghịt như mắc cửi vào giờ cao điểm tan sở, tài xế phu quân tôi phải nhả từng bước ga, xe chạy từ từ trên lộ tŕnh đến nhà Trâm Anh theo giờ hẹn để có cuộc họp mặt buổi tối cùng với gia đ́nh.

 

Tuy đoàn du khách đang có những bước chân trên các nẻo đường của miền đất nước Hoa Kỳ, nhưng tâm hồn các bạn vẫn luôn hướng về quê nhà. Một cú điện đàm khá lâu từ Phương Hiền, Hoàng Lan với Thu Thủy Sài G̣n. Nhân đó, Thi Thi cũng được cơ hội tiếp chuyện với người bạn phương xa, tuy chưa một lần gặp nhưng trong tâm đă có dịp đề cập đến qua bài thơ “Nghĩ Chuyện Đời” Thi Thi đă sáng tác thời gian cách đây không lâu lắm.

 

Sau những giây phút hàn huyên vội vàng, tất cả đều gởi trao những lời tâm t́nh chúc tụng tốt đẹp cho nhau ở hai phương trời cách biệt. Bác Tài vẫn thong dong đưa xe về hướng đồi núi, sau khi vượt qua nhiều cổng đèn, khúc quẹo phải trái theo bản đồ hướng dẫn để đến địa điểm đă hẹn.

Đoàn chúng tôi đă tới viếng thăm mái ấm t́nh yêu của Trâm Anh và Quang một thời gian ngắn mươi phút sau đó.

Căn nhà xinh xắn, tọa lạc trên một góc đầu đường, thuận tiện và thoáng đăng. Lúc này ánh nắng buổi chiều tà yếu ớt dần, xuyên ngọn cây cành lá để sót lại đường vệt chấm tỏa sáng của những tia nắng vàng vọt trước khi mặt trời lặn tắt. Nh́n h́nh ảnh đôi bạn gặp gỡ lần đầu, tươi cười bên nhau như muốn tâm sự vơi đầy, chứa chan t́nh thân mật.

 

 Thi Thi mừng đón HIỀN LAN,

 Tâm t́nh kết chặt vô vàn nhớ ghi.

 Dù cho cách trở sá ǵ,

 Email thăm hỏi những khi rỗi th́.

Riêng đôi bạn luôn có sự gắn bó bền chặt, mến thương trong t́nh quê hương cùng trang lứa.

 

 HOÀNG LAN t́nh cảm đầy vơi,

 PHƯƠNG HIỀN gắn bó khó rời đi xa.

 Dù cho đây đó xa nhà,

 HIỀN LAN vẫn mực đậm đà bên nhau !

Sau một ṿng dạo quanh căn nhà xinh xắn của Quang Anh, nh́n những cành cây cam trĩu trái óng vàng, cành lá sum sê đă làm chúng tôi không muốn rời chân. H́nh ảnh thướt tha trong chiếc khăn choàng của khách viễn du đă ghi lại cảnh trí này với những nét đẹp gợi cảm, cười vui, say mê, thích thú. Lân la măi bên cây nhà lá vườn, đến khi ánh mặt trời dần tắt nhường chỗ cho bóng đêm buông xuống, chúng tôi mới chịu lùi chân.

 

 

Nh́n những tàn cây rụng lá, trơ trọi giữa trời Đông tiết lạnh, một phần nào đă làm ḷng người cảm thấy đ́u hiu, quạnh quẽ. Nhưng bên cạnh đó, với những tấm ḷng cởi mở, những tâm t́nh chan chứa t́nh thân mật, với những cử chỉ tŕu mến, ngồi bên nhau, hàn huyên tâm sự vơi đầy, tuy chỉ mới một lần gặp gỡ đầu tiên, cũng đă làm ấm ḷng nhau trong cuộc đời tha hương viễn xứ !

 

H́nh ảnh này đă nói lên được bao t́nh cảm dạt dào, thắm đẫm của người con dân Ninh Ḥa Dục Mỹ, vốn có bản chất hiền ḥa, mang nặng t́nh yêu quê Cha đất Tổ.

 

 

Trong ḷng mỗi người cùng trân quí những t́nh cảm mến thương nhau, măi gắn bó và cùng nhịp bước tâm t́nh, mở rộng bàn tay, khơi mào nét bút trên Ninh-ḥa.com.

 

 

Dưới ánh sáng vàng óng ả trong căn pḥng ấm cúng, với bàn tay rất mực khéo léo của Trâm Anh đă trang trí bàn ăn mỹ thuật và chuẩn bị thết đăi một bữa cơm tối trang trọng, ngon miệng và đậm t́nh quê hương. Đặc biệt món soup khai vị thật tuyệt vời! Bên cạnh đó có sự góp sức bàn tay và yểm trợ tinh thần của chàng phu quân Trâm Anh, một buổi họp mặt chuẩn bị thật chu đáo với đầy đủ nhiều món ăn tuyệt hảo.

 

 

 

Trang, người em gái thật quán xuyến, năng nổ và rất hoạt bát trong sinh hoạt đồng hương. Một đức tính dễ thương dễ mến, ngay buổi đầu gặp gỡ, Trang đă để lại trong ḷng mọi người những tiếng cười vang, một câu chuyện t́nh hấp dẫn không thể quên được trong cuộc đời của một phụ nữ luôn nặng đạo hiếu nghĩa Song Thân.

Vui hơn nữa, Tuấn_mẫu người đúng với tên gọi, bạn học của Quang và Trâm Anh ngày nào, cũng được mời đến tham dự trong lần gặp gỡ tối hôm ấy.

 

  Đón chào bạn khách phương xa,

 Mừng vui họp mặt tại nhà QUANG ANH.

 Chúc lời vạn sự phúc lành,

 Nghiệp doanh tiến măi ḷng dành tin yêu !

 

 

Thật là một buổi họp mặt đầy ư nghĩa, nêu cao t́nh đồng hương thân hữu nồng ấm, t́nh tha phương viễn xứ dạt dào, t́nh người, t́nh quê luôn được trân quí.

 

 Nơi đây thung lũng t́nh yêu,

 Đông qua Xuân tới càng nhiều vấn vương.

 Trao lời thăm hỏi đồng hương,

 Lời thương lời nhớ nẻo đường đi qua…

 

 

Thấm thoát sau vài giờ hàn huyên kết thân t́nh, hai chiếc bánh T́nh Thương được san sẻ tâm t́nh. Ḷng thưởng thức, không quên nét đậm đà t́nh cảm của người con Ninh Ḥa Dục Mỹ mang đến chung vui!

 

 

Với những bàn tay khéo léo đă đưa nhẹ nhàng thoăn thoắt tạo từng mẫu bánh nhỏ mời thực khách tráng miệng. Trâm Anh óng ả trong chiếc áo vàng tươi trẻ và rạng ngời trong cuộc sống. Ngọc Liên, nàng dâu Hội Phước, với nét hiền thục duyên dáng mang màu đỏ hy vọng của sắc Xuân tươi thắm.

 Màu xanh vườn lá đáng yêu,

 Lục b́nh hoa tím những chiều trôi sông.

 Nơi đây chan chứa tấm ḷng,

 Ninh Ḥa Dục Mỹ nối ṿng T̀NH THƯƠNG !

 

 

 Tâm t́nh luyến lưu c̣n măi lắng đọng vào tâm tư mỗi người. Biết bao nỗi vui mừng trong lần gặp gỡ trao nhau t́nh thắm duyên đậm đà!

 Nụ cười luôn nở trên môi,

 Đưa chân tiễn bạn ḷng tôi nhớ nhiều.

 Thường vào những lúc trời chiều,

 Chạnh ḷng nghĩ đến những điều ghi tâm…

Cuộc vui nào rồi cũng tàn.

Những ṿng tay bắt, lời chúc tụng tốt đẹp gởi cho nhau, lời cám ơn vang vọng cả gian pḥng, cái vẫy tay chào tạm biệt. Nh́n cảnh kẻ ở người đi, mặt c̣n ngoảnh lại, chân bước ngập ngừng, người đưa tiễn…

Kể sao cho xiết nỗi ḷng bịn rịn nơi được dừng chân đến. Quả thật t́nh cảm tâm tư như bát nước đầy!

 

 Gặp nhau rồi lại chia tay,

 Ghi bao kỷ niệm một ngày khó quên.

 Chúc nhau cuộc sống êm đềm,

 Mong ngày gặp lại được thêm bạn hiền…

 

 Gởi lời:

 Cám ơn bạn đă ghé thăm,

 T́nh người viễn xứ rất hăm hở mừng.

 Tuổi chiều bóng xế đồi lưng,

 Văn thơ nét bút tưng bừng măi ghi…

 Và:

 Dạt dào t́nh cảm trái tim,

 Cám ơn bạn đă đi t́m đến nơi.

 San Jose thung lũng tuyệt vời,

 Thân t́nh kết chặt khó rời trong tâm !

 

 Vài ḍng tâm t́nh viễn xứ:

 

 Quê hương núi Vọng non Ḥn,

 Tha hương viễn xứ mỏi ṃn đợi trông.

 Ninh Ḥa quê cũ hoài mong,

 Một ngày thăm lại ḍng sông trữ t́nh.

  

 Xa quê nhớ măi cầu Dinh,

 Chiếc cầu t́nh sử quê ḿnh đẹp thay.

 Làm sao quên được t́nh này,

 Ghi vào kỷ niệm chuỗi ngày bôn ba.

 

 T́nh quê t́nh nước đậm đà,

 Ra đi một bước thật là năo tâm.

 Hướng về quê cũ xa xăm,

 T́nh người viễn xứ, t́nh thâm lắng ḷng… !

 

  

 

 

 

 

ThiThi

3/2012

 

 

 

 

 

Hội Đồng Hương NH-DM

 

 

 

 www.ninh-hoa.com