Trang Thơ và Truyện của Phạm Thanh Khâm               |                 www.ninh-hoa.com



 

Phạm Thanh Khâm

- Sinh trưởng ở Ninh Ḥa.
  Học tại các trường Mỹ Lệ,
    Đức Trí, Nam Thông,
   Vơ Tánh, Chu Văn An,
  Cao Đẳng Nông Lâm Súc.

- Làm việc tại Bộ Nông Nghiệp Sài G̣n với chức vụ sau cùng  là Giám Đốc
  Nha Canh Nông đến tháng
  2, 1974 được gởi đi du học
Hoa Kỳ về ngành
 Kinh-Tế Nông-Nghiệp.

- Định cư cùng gia đ́nh ở
  Hoa  Kỳ và được tuyển dụng làm chuyên gia cho nhiều dự án phát triển nông nghiệp tại
  20 quốc gia ở Phi Châu và Á
  Châu với các cơ quan phát
  triển quốc tế IFDC, ISNAR,
   USAID, UNDP, IFAD, FAO.  
  
- Từ năm 2004 đến 2006,
 là thành viên của toán chuyên gia tổ chức toàn bộ guồng máy hành chánh
  của  các Phủ Bộ thuộc nội
  các  chính phủ A-Phú-Hăn
  (Second Emergency Public
    Administration Program
  SEPAP) do Ngân Hàng Thế
   Giới tài trợ.


- Từ năm 2008, nghỉ hưu trí


 
? ˜ { @

 


 

 

 

 

 

 

  MONROVIA BUỒN

Phạm Thanh Khâm

 

 

 

         

         Thủ đô Monrovia có băi biển trải dài. Đó là nơi duy nhứt của đất nước Liberia để tôi t́m dịp thả chân đi bộ hít thở gió biển trong lành của đại dương, để tôi có thể thực sự t́m những giây phút thư giản trong chuyến công tác này. Nhưng vừa gặp mùa mưa vừa hội họp liên miên, chỉ nh́n từ trên xe những lúc đi ngang, tôi không c̣n lựa chọn nào khác hơn là vào internet t́m những ǵ thích đọc, viết email cho gia đ́nh, bè bạn và không quên viết kể chuyện ngắn trong chuyện dài Phi Châu vào những ngày nghỉ cuối tuần như đă hứa với Anh Thành. Bài tạp ghi tuần này tôi ghi vài nét tiêu biểu của một trong những thủ đô buồn mặc dù Monrovia đă có gần 1.3 triệu con người chen chúc nhau ăn lấy sống ngủ lấy sáng.

 

         Hậu quả của nội chiến đă để lại một thủ đô hư nát. Trước nội chiến, tiền tệ lưu hành ở Liberia là đô-la Mỹ. Hiện tại đồng đô-la xanh được thay thế bằng tiền Liberia đô-la. Tô xuất vào đầu tháng 7, 2008 là 1 $US đổi được 63 Liberia đô-la. Tuy nhiên đô-la Mỹ vẫn được xử dụng song song trong mọi dịch vụ. Quân đội Liên Hiệp Quốc đang giữ nhiệm vụ của quân đội quốc gia, có nghĩa mọi lực lượng vơ trang đă bị giải tán. Lực lượng cảnh sát c̣n yếu v́ thiếu nhân số và phương tiện di động, nên vấn đề an ninh cá nhân và trật tự trong thành phố không đảm bảo đúng mức. Cướp của ban đêm, cướp giựt ban ngày tại một số khu phố chợ trầm trọng.

 


 Counter đổi tiền tại Monrovia. Ảnh chụp ngày 4/7/2008

 

         Nhân dịp ghé một tiệm grocery của người Lebabese mua ít đồ thực dụng, tôi được một khách hàng kể chuyện mấy tên cướp mang súng và chiếc xe pick up xông vào tư gia ở khu đông nam thành phố gần nơi ông ở, lấy tất cả những ǵ chất được trên xe. Khổ chủ chỉ van xin các tên cướp tha mạng. Súng đạn vẫn c̣n giữ trong tay nhiều người và được chôn giấu nhiều nơi. Chương tŕnh giải giới trả tiền mặt thu lại súng đạn chưa có kết quả mong muốn. Nạn thất nghiệp cao, số quân nhân cũ sau ngày tan hàng không t́m được việc làm, tổ chức xuống đường đến trụ sở quốc hội, đ̣i gặp Tổng thống đă xảy ra. Khi kể những tin cướp của ban đêm, ông khách hàng đưa ra nhận xét khá thực tiễn. Mấy người cùng nghe với tôi vừa sắp hàng trả tiền hàng vừa chăm chú nghe hết lời kể của ông. Ông nói giá trả cho một cây súng ngắn trong khoảng 300-350 US$, cây M16 khoảng $400-450 cho người mang súng muốn giải giới. Số vũ khí chôn dấu có thể dành cho những mưu đồ về sau. Nhưng số c̣n giữ trong tay nhiều nguời đă cho các tên cướp cơ hội làm tiền nhiều hơn trị giá cây súng!

 


 
Chủ tiệm Grocery ở Monrovia và tôi.
Ảnh chụp ngày 4/7/2008

 

         Câu chuyện nghe thoáng ở tiệm grocery kể trên đă phản ảnh thực trạng an ninh trong thành phố. Người ngọai quốc phải ở trong các “gate community”, kín cổng cao tường có người canh gát. Giá sinh hoạt mắc mỏ. Có nhiều tiệm ăn Tàu. Giá gấp 2 hay 3 lần so với giá cả ở Hoa Kỳ. Khi ở Kabul, A Phú Hăn tôi bị “cấm túc”, nay ở Liberia tuy không có giới nghiêm hay người ôm bom chờ sẵn ở đâu đó nhưng sự đi lại của tôi rất cẩn trọng. Monrovia trở thành một thủ phủ buồn, công việc chuyên môn chiếm gần hết ngày giờ, chỉ cho tôi thoáng nghĩ về một dân tộc không may, về một phần đất trên địa cầu không mang lại hạnh phúc cho họ dù những nhu cầu cần thiết tối thiểu. Hy vọng sự phục hồi của đất nước này nhanh chóng hơn.

 

         Đại Sứ Hoa Kỳ ở Monrovia tổ chức một buổi lễ long trọng kỷ niệm lần thứ 232 lễ Độc Lập July 4, có Phó Tổng Thống Liberia đến tham dự. Sau nghi lễ hát quốc ca của Mỹ và Liberia, mọi người hiện diện nâng ly (toast) và thưởng thức các món ăn nhẹ. Tôi có dịp chụp với Phó Tổng Thống Joseph N Boakai ảnh sau đây.

 


 Phó Tổng Thống Liberia Joseph N Boakai và tôi.
Ảnh chụp ngày 4/7/2008

 

         Sau nội chiến, nhiều bích chương đọc được ở dọc đường ghi hai chữ Forgiveness Reconciliation. Hy vọng họ phải ḥa giải và tha thứ lẫn nhau sau cuộc chiến đẫm máu. Nước Liberia lại bắt đầu phát triển từ con số không. Phần tôi, sau 45 năm làm việc trong lănh vực phát triển nông nghiệp, tôi sẽ tiếp tục đóng góp trong khả năng chuyên môn cho lănh vực này.

 

         Ngày nghỉ qua nhau. Tôi sẽ viết thêm các tạp ghi khác lần tới.

 

 

                      

 

  

 

 

Viết tại Monrovia, ngày 4/7/2008
Phạm Thanh Khâm
 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Phạm Thanh Khâm             |                 www.ninh-hoa.com