THƠ VUI:

 

 Trang Thơ Vui

 Trang Thơ Vui - 1
 
Trang Thơ Vui - 2
 
Trang Thơ Vui - 3
 
Trang Thơ Vui - 4
 
Trang Thơ Vui - 5

 Trang Thơ Vui - 6

 Trang Thơ Vui - 7

 Trang Thơ Vui - 8

 Trang Thơ Vui - 9
 Trang Thơ Vui - 10
 Trang Thơ Vui - 11
 Trang Thơ Vui - 12
 Trang Thơ Vui - 14

 

 

 

 

Văn Thu


 Thầy Cúng  Chữa Bệnh
 Cầu Dumar
 WC
 

 

Văn Quanh


 
Alibaba và Cây Đèn Thần

 

 

 

Culet


 Bài Học Đầu Tiên

 Ai Tội Nghiệp Ai 

 Sấm Hay Đánh Rắm

 

 

 

 

Minh Trí

 

 Chuyện Cô Cúc

 


 

Giang Ninh



 V́ Ai Mà Nên Nổi Này

 Chuyện Xảy Ra Ở Mỹ
 

 

 

Lệ Huyên

 


 Chiêm Bao Thấy Trái Bầu
    Đánh Con Ǵ
 Chụp H́nh Gia Đ́nh
 

 

 

Phương Nguyên

 

 Ông Địa Mĩm Cười
 Mát Th́ Có Mát Nhưng
    Vất Vả

 Nhà Bà Sáu Hụ
 Bác Sĩ Nhăn Khoa

 Hiểu Lầm

 

 

Con Bác Tám

 


 Bác Tám Đi Xe Bus 
 




 

 

  Họa Thơ Tú Trinh: Vợ Chồng Đánh Nhau
TUỔI XUÂN QUA 
Lê Anh Dũng
Thơ vui

 

 

Họa thơ Tú Trinh

Vợ chồng đánh nhau!

 

Vợ chồng ông cứ đánh nhau hoài

Chân ghế bay lên suưt bể vai

Con cái hăi hùng khóc mếu máo

Nồi xoong móp méo ngă lăn chài

Hay là tuổi tác c̣n xung khắc

Hoặc giả t́nh yêu đă nhạt phai?

Ngồi lật từng trang thư, kỷ vật

Mà nghe thổn thức lệ lăn dài.

 

Tú Trinh

 

 

Họa lại

 

Tuổi xuân qua...!

 

Về già lục đục đánh nhau hoài,

Quên lúc yêu xưa vai sánh vai,

Đêm bảy ngày ba phang tuyệt diệu,

Sáng ôm chiều ấp úm môi chài...!

Tuổi đă xế chiều... x́u bất lực,

Sức c̣n thoi thóp... nẫy tàn phai!

Chán quá, sao ông c̣n sống nhĩ?

Căi vả, đánh nhau ... cứ dài dài!

 

leanhdung

 

 

  LẠI Đ̉I LY DỊ  
Vợ CHỒNG ĐÁNH NHAU 
Tú Trinh
Thơ vui

 

 

 

LẠI Đ̉I LY DỊ

Thơ vui

 

Cái thuở c̣n xuân phải mết nhau

Lấy nhau thề hẹn cả ngàn câu

Cùng quỳ trước tổ đường hai họ

Cùng kư vào hôn thú một màu

Con cái đẻ ra gần chục đứa

Cửa nhà cất lại tới trăm khâu

Vậy mà nay lại đ̣i ly dị

Mới bốn giờ khuya đă đánh nhau.

 

 

TÚ TRINH

 

                        
                        

 

 

VỢ CHỒNG ĐÁNH NHAU

Thơ vui

 

Vợ chồng ông cứ đánh nhau hoài

Chân ghế bay lên suưt bể vai

Con cái hăi hùng khóc mếu máo

Nồi xoong móp méo ngă lăn chài

Hay là tuổi tác c̣n xung khắc

Hoặc giả t́nh yêu đă nhạt phai?

Ngồi lật từng trang thư, kỷ vật

Mà nghe thổn thức lệ lăn dài.

 

TÚ TRINH

 


  ĂN VỤNG BỊ BẮT QUẢ TANG
ĐI ĂN ĐÁM GIỖ ĐÁNH LỘN
Tú Trinh
Thơ vui

 

 

ĂN VỤNG BỊ BẮT QUẢ TANG

Thơ vui

 

Hai người ḥ hẹn tại nhà riêng

Sung sướng nào hơn phút diện tiền

Tại chiếc xe con đen bóng lộn

Do đôi guốc tím để triền triền

Cuộc vui chưa trọn th́ tàn lụi

Lửa ái vừa nhen đă lụy phiền

Nó cứ như con ve múp rụp

Nên càng thêm tức tối cuồng điên...

 

TÚ TRINH

  

 

 

ĐI ĂN ĐÁM GIỖ ĐÁNH LỘN
Thơ vui

Bao nhiêu hờn giận ở đâu xa

Gặp bữa kỵ cơm lại nổ ra

Kẻ bảo đồ to mồm rộng họng

Người rằng thứ láo chị lừa cha

Lên tay xuống ngón thoi rồi đá

Đạp ghế xô bàn hét với la

Gia chủ hoảng hồn: làng nước bớ...

Láng giềng chạy lại: chuyện ǵ ha?

 

 

TÚ TRINH

 


  HAI ÔNG KHAI BỊNH TÂM THẦN
Tú Trinh
Thơ phiếm

 

HAI ÔNG KHAI BỊNH TÂM THẦN
Thơ phiếm

  

 

Hai ông qua Mỹ ngồi cười

Ăn tiền trợ cấp đă mười mấy năm

Một ông khai bịnh tâm thần

Thường hay cởi áo cởi quần chạy rong

Một ông khai bịnh ngông ngông

Tàng tàng, mát mát, lông bông tối ngày

Lâu lâu lại bị mát dây

Những khi nắng cực thường hay la làng

Một ông cao lớn dềnh dàng

Giáo chức biệt phái thuộc hàng quan hai

Một ông tốt mă bô trai

Trước đi lính kiểng tuổi ngoài sáu mươi

Cả hai nhàn nhă phong lưu

Sống trên nước Mỹ cứ như Sài G̣n

Buổi sáng trời đẹp nắng lên

Nhởn nhơ thả bộ trên đường Bolsa

Cà phê thuốc lá ph́ phà

Trên trời dưới biển ba hoa chích cḥe

Buổi chiều ngọn cỏ vàng hoe

Hai ông lại dựng một ve trên bàn

Ṿng quanh Iraq Iran

Cuba Mông Cổ Sudan Bỉ Lào...

Tràn đồng xỏ rế tào lao

Một ly ly một rượu vào lời ra:

-Mười lăm năm cơi người ta

Tà tà như tớ tiền ra vô đều

Lè phè vẫn có người yêu

Thong dong vẫn có người kêu lănh tiền

Cày chi cho cực cho phiền

Ngồi không vẫn có mười ngàn một năm

Tính ra đồng bạc Việt Nam

Cũng là tỉ phú thuộc hàng tai to?

 

-Mười lăm năm xứ cờ hoa

Mỗi năm tớ có hăm ba ngh́n đồng

Ngoài tiền trợ cấp ngồi không

Làm chui mỗi tháng ngh́n đồng ngon ơ

Năm ngoái tớ về Cần Thơ

Sa Đéc, Châu Đốc, Mỹ Tho, Biên Ḥa

Năm kia tớ về Quảng Đà

Hải Pḥng, Hà Nội, Cát Bà en roi

Con gái mười tám hai mươi

Thơm như múi mít đẹp như thiên thần

Em cười cục đá cũng mềm

Huống chi tớ một trái tim ngu khờ

Lời em chẳng phải là thơ

Nhưng sao êm ái như bờ suối xa

Môi thơm ḿnh ngọc tay ngà

Lả lơi mời gọi thiết tha dịu dàng

Mười cô lồ lộ hở hang

Tớ như vua Trụ giữa ngàn cung phi

Ngày năo nùng đêm mê ly

Hồn tớ bay tới những v́ sao xa

Cuộc đời tựa giấc mơ hoa

Sáu lăm cứ ngỡ như là ba lăm

Năm nào tớ cũng về thăm

Có năm khấm khá về thăm đúp bồ

Em chờ em đợi em mơ

Được làm dâu xứ cờ hoa mỹ miều

Đô la em chẳng cần nhiều

Chỉ cần đủ sống đủ tiêu đủ tiền...

Qua đây em cứ khai điên

Khai khùng khai chạm đời em sẽ khà (khá)

Tiền vô như nước sông Đà

Làm chui trốn thuế ai qua cũng giàu

Xe hơi cửa tiệm nhà lầu

Em nghe khoái quá trông mau đi Mỳ (Mỹ)

Đến khi qua Mỹ khai ǵ?

Em khai em mát hay đi bất thường

Oái oăm thay chuyện kiết tường!

Hôm qua em đă đi luôn một lèo

Pḥng không gối chiếc lạnh lèo (lẽo)

Em đi chẳng để một lời bái bai.

 

-C̣n tớ th́ chẳng giống ai

Không có loại máu ba hai dê xồm

Trâu già ham gặm cỏ non

Hảo ba đồ ngọt sẽ c̣n khổ, lo

Tớ đây tuổi Tư quanh co

Thích sa hủ nếp càng to càng khoài (khoái)

Nói không thích gái là sai

Tớ đây thích gái tuổi ngoài ba lăm

Chủ tiệm thực phẩm tiệm ăn

Tiệm neo tiệm áo tiệm khăn tiệm vàng

Tiệm nào cũng được miễn sang

Vàng đeo đầy cổ hột xoàn đầy tay

"Nhất gái một con"* càng hay

Hồng diện trường túc mày ngài càng mê*

Ban ngày tớ tỉ tớ tê

Tớ ch́u tớ chuộng tớ đê (để) trên đầu

Ban đêm tớ hạ tớ hầu

Tớ ca tớ ngợi trăm câu ngh́n lời

Ngồi không mà hưởng của trời

Lên xe xuống ngựa trên đời ai hơn?

Ngồi không mà hưởng món ngon

Cơm no ḅ cỡi hỏi c̣n thua ai?

Ngồi không ngày tháng càng dài

Bạn bè khích lệ tớ bày viết văn

Thơ văn tớ viết có rằn

Tớ hay chửi đổng chửi phăng chưởi càn

Chửi tục tỉu chửi xiên quàng

Chửi ẩu chửi tả được đăng báo mùa

Báo cho báo chợ báo chùa

Thơ triết thơ lư thơ chua thơ hài

Thấy ai mày đá mặt chai

Tớ phang tớ nện có thai cũng sầy (sẩy)

Thấy ai lên giọng múa may

Tớ cho một đạp có say cũng t́nh (tỉnh)

Từ ca sĩ đến minh tinh

Nhà văn nhà báo nhà binh nhà quàn

Nhà thương nhà thổ nhà quan

Thầy kiện thầy bói thầy lang thầy mù

Thầy chùa cha cố mục sư

Địa phương, biệt động, nhảy dù, hải quân

Cộng đồng tôn giáo hội đoàn

Từ tướng tới tá từ quan tới thầy

Trong ngoài nam bắc đông tây

Tớ đánh, tớ phá, tớ xay, tớ nghiền

Thấy ai có chức có quyền

Có tiền có tiếng tớ điên tớ khùng

Tớ ganh tớ tị tớ sùng

Tớ chửi xả láng chưởi lung tung xèn

Tớ lôi cả chuyện con sen

Những thằng tài xế ông nem bà chà (chả)

H́nh sex chụp lén trong nhà

Chồng ba vợ bốn chẳng tha mạng nào

Tớ làm cho loạn cào cào

Mặt mày dớn dác áo mào (măo) te tua

Hiền hung tớ cũng chửi bừa

Vậy mà Văn Hạc lại đưa lên b́nh:

Nhà văn của thế kỷ ḿnh

Thuộc ḍng hội nhập chính danh hiện đài (đại)

Tờ Thế Vụ cũng lên bài:

Thuộc ḍng minh họa thứ hai cung đ́nh

Tớ nghe tớ sướng trong ḿnh

Tớ thưởng riêng tớ một b́nh sa kê.

 

Vầng trăng đă gác cành lê

Hai ông vẫn cứ tỉ tê ḷng ṿng:

Trường dài túc cẳng bất không

chi chi lao mệt, vẫn không dứt điềm (điểm)

Canh ba sương xuống đầy thềm

Bốn bề ếch nhái gọi đêm ́ xèo.

 

TÚ TRINH

(Aug, 2006)

*Hồng diện đa dâm thủy (tục ngữ)

*Trường túc bất chi lao (tục ngữ)

 

 

  TIỂU BANG TÔI CÓ MỘT BÀ 
Tú Trinh
Thơ
phiếm
 

 

TIỂU BANG TÔI CÓ MỘT BÀ

Thơ phiếm

 

  

 

 

Tiểu bang tôi có một bà

vô cùng kênh kiệu, rất là hung hăng.

Với người yếu thế bà hăm:

- Cạo đầu móc mắt bẻ răng tuột quần.

Thù ai suốt kiếp măn phần

sống ghim trong bụng chết cần mang theo.

Với người đói rách khổ nghèo

bà khinh khi chẳng khi nào bắt phôn

nếu mà gơ cửa bấm chuông

bà nh́n lổ gió rồi buông tấm màn.

Với người thế lực cao sang

bà trân bà quư sáng thăm tối quà.

Giao du bà lựa toàn là

kỹ sư bác sĩ những nhà kinh doanh

những người qua trước bảy lăm

giàu sang phú quư tiếng Anh như gị (gió)

Ăn mặc bà rất mo đồ (model)

thời trang hang hở như là A. Bynes*

Việt Nam đẹp chiếc áo dài

bà hứ bà hó chê bai quê mùa.

Bây giờ chưa phải là vua

nhưng ḷng chối bỏ buổi xưa cơ hàn.

Ngày nào trên bến Hoàng Giang

ai mặc chiếc áo vá quàng sang sông

Ngày nào trên quăng Cư Mông

ai gánh gánh vải con công tố hồ (hộ)

Ngày nào trên rẫy Lô Cồ

ai hái giỏ bắp khỉ ho cu gù.

Bây giờ chưa phải là chi

nhưng ḷng đă muốn quên đi cội nguồn

Đóng vai hoàng tộc vương tôn

lên tay xuống ngón miệng buông những lời:

- Muốn chơi phải lựa mà chơi

chiếc áo sang trọng chọn nơi lịch sừ (sự)

Bạn tôi toàn những bà bừ (bự)

quư phái trưởng giả cũng như bà hoàng.

Nhưng dù công chúa công nương

hay công ǵ cũng phải nhường tôi thôi.

Bởi v́ tôi có xe hơi

nhà lầu cửa tiệm khắp nơi khắp vùng.

Con tôi đứa ở nước Bung

đứa Anh đứa Pháp đứa Hung Gia Lời (Lợi)...

Rể tôi ở khắp mọi nơi

đứa Zaire đứa Mễ đứa Hồi đứa Miên...

Nay đi nước Bỉ thăm con

Mai đi Kuwait, Gabon thăm chàu (cháu)

Mốt đi du lịch thăm Tàu

thăm Nga thăm Thổ, Phi châu, rồi về

Củ Chi, Châu Đốc, Cần Giờ

thăm mồ mấy lăo chồng hờ bảy lăm.

Sau ra Hà Tĩnh, Thanh Cầm

thăm mồ chồng thứ xây năm vừa rồi.

Chồng tôi chết ở nhiều nơi

có hai ông chết trên đồi Blao.

V́ tôi có lưỡng quyền cao

có đường pháp lệnh ông nào cũng de.

Mỗi lần chồng chết khỏe re

tôi ẳm tiền tử mua xe tậu nhà.

Nhà năm tầng ở quận Ba

đất bảy mẫu ở Khánh Ḥa, Cà Mau

vườn mười mẫu ở Vũng Tàu

nhà hàng Ấn ở Băi Sau ở Huề (Huế)

đồn điền cà ở Plé-

ku, Ban Mê Thuột bốn bề tốt tươi...

Chỗ nào cũng có đất tôi

mỗi lần về nước tôi như bà hoàng.

Ngày đêm tôi vái tôi van

cho tôi khỏe mạnh b́nh an đời đời

Cho tôi ăn hết của tôi

ḷng tôi và của cải tôi khó ĺa.

 

 

TÚ TRINH

Aug/2006

*Amanda Bynes: Nữ tài tử Mỹ nổi tiếng,
20 tuổi (1986)

 

 

 

  BỐN ÔNG B V CÀM RÀM 
Tú Trinh
Thơ
phiếm
 

 

BỐN ÔNG B V CÀM RÀM

Thơ phiếm

 

  

 

 

Bốn ông chẳng việc ǵ làm

Ngồi không bị vợ càm ràm chán chê

Rủ nhau đến quán cà phê

Cà kê dê ngỗng kéo lê một ngày:

 

- Thời trai tôi chẳng thua ai

Xuống Đông, Đông tĩnh, lên Đoài, Đoài tan

 

- Thời trai tôi rất hiên ngang

Đánh Đông dẹp Bắc nên trang sử hùng

 

- Thời trai tôi cũng đă từng

Dọc ngang trời rộng vẫy vùng biển khơi

 

- Thời trai tôi cũng thượng đài

Tuyệt quyền nhị đẳng huyền đai phải nhường

 

- Bây giờ dở dở ương ương

Ra đường lạc chẳng biết phương nào ṃ?

Về nhà ủ rủ co ro

Nửa đêm thanh vắng vợ xô xuống giường

 

- C̣n tôi từ lúc tha phương

Ở nhờ quê vợ lâu dường như ngu

Nói năng chẳng nhớ đuôi đầu

Mười câu có đến chín câu sang đàng

 

- C̣n tôi danh lợi không màng

Cả ngày chẳng muốn nói năng một lời

Nhưng vừa mở miệng hé môi

Là nàng đă nhảy vô ngồi tụng kinh

Tụng từ sương sớm b́nh minh

Tụng qua giờ ngọ bài kinh vẫn c̣n

 

- C̣n tôi sức lực hao ṃn

Đầu óc lú lẫn chẳng c̣n như xưa

Nhưng vừa về tới giậu thưa

Trăm lời đay nghiến cũng vừa tuôn ra

Dằn mâm xáng chén bằm nhà

Chưởi chồng rồi lại chưởi cha nhà chồng

 

- C̣n tôi th́ khác các ông

Có được cô vợ siêng năng đi chùa

Từng đêm mơ gơ chuông khua

Nhà êm cửa ấm chẳng thua kém người

Nhưng vừa nhác thấy bóng tôi

Là nàng đă xổ những lời ai bi:

Sao không chết phứt nó đi

Cho tôi thoát cái nợ ǵ của ai

Chẳng đi khuất mặt khuất mày

C̣n mang cái xác về đây làm ǵ?

 

Chiều rồi chẳng biết làm chi

Bốn ông mới gọi tắc xi xuống cồn

Xuống cồn xem lửa đầu non

Xem trăng đáy biển nửa đêm chưa về.

 

 

TÚ TRINH

 

 

Phù hợp với chủ trương của ninh-hoaDOTcom: giáo dục, lành mạnh, mỹ thuật, phi chánh trị
 www.ninh-hoa.com dành quyền lựa chọn và đăng tải tác phẩm nhận được.

www.ninh-hoa.com