www.ninh-hoa.com Truyền Thuyết NHA PHU Non Nước BA HỒ


LONG H T̀NH S
 

Huyết L Nha Phu

 

Kỳ 1 | Kỳ 2 | Kỳ 3 | Kỳ 4 | Kỳ 5 | Kỳ 6 | Kỳ 7 | Kỳ 8

N
GUYỄN HƯƠNG

sinh quán tại thôn Phú Hữu, Xă Ninh Ích,
Huyện Ninh Ḥa. Trước dạy học tại trường Thiên Ân.
 
Hiện định cư tại Jametown, Greenboro, Mỹ Quốc.

         
 

 

PHẦN 4

 

   

 kể rằng:

 

       Thuở đó trước Công nguyên đời Hán. Dân tộc Chăm-pa rất phú cường hùng mạnh, trên th́ vua hiền, dưới th́ có bề tôi liêm khiết yêu thương con dân, v́ thế nhà nhà an lạc.

 

        Vào những năm cuối đời vua Thiết Phu Đà, vùng biển đông thường xuất hiện lũ cướp biển chúng quấy phá dân lành, chẳng những cướp của chúng c̣n cướp đàn bà con gái đẹp, đưa về những sào huyệt của chúng từ những rặng đảo xa tận ngoài biển Đông. Narit tên chủ tướng vô cùng ác bạo, gốc hắn là Chà và Mă Lai ǵ đó.  Nhà vua bao phen sai binh tướng đi tiểu khử nhưng không thành, cũng v́ thế mà bọn cướp càng lộng hành, bạo tợn.

 

       Năm ấy tuy tuổi cao nhưng vua quyết thân hành mang quân vượt trùng khơi diệt loài hải khấu. Đă mấy ngày đêm đoàn thuyền chiến nhà vua phăng phăng sóng nước, hướng về rặng đảo phía Tây Nam bể Đông ( có lẽ nay là Trường sa).

 

       Hoàng hôn trên biển qua nhanh, trăng mười sáu như cái mâm bạc từ giữa ḷng biển cả trồi lên giữa mặt nước, nhỏ ánh vàng lung linh mênh mông.

 

       Trên đài thuyền chỉ huy vua phát hiện từ xa một đoàn thuyền lạ thuận gió xuôi nhanh lên phía Bắc. Tức khắc vua ra lệnh cho thống soái An Kha Lịch cho hải binh bủa thuyền lập thành thế trận, đồng thời đội thuyền tiến sát bám sang ra lệnh đoàn thuyền lạ dừng lại buông neo.

       Biết là quan quân của vương quốc nào đây, đoàn thuyền lạ dừng lại và tuân theo mọi mệnh lệnh cùng mọi sự khám xét đúng theo thông lệ trên biển của mỗi xứ.

       Vua đích thân ngự sang một thuyền lớn nhất của đoàn thuyền, thoáng nh́n cách bài thiết bên trong khoang thuyền vô cùng ngăn nắp gọn đẹp, điều đó nói lên chủ nhân của nó thuộc vào hạng tao phong lịch lăm.

 

       Bây giờ trước mắt vua là đôi nam nữ thanh xuân. Trang thanh niên c̣n rất trẻ đang trong thế đứng hiên ngang oai vệ, tay tra vào đốc kiếm, gă nam nhân có làn da trắng hồng hào khoảng hai mươi tuổi ngoài. Nàng nữ nhơn tuổi khoảng chừng mười chín, đôi mươi làn da thịt nàng trắng trẻo, mịn màng. Nàng có mái tóc mây đen nhánh bo tṛn đầu, lồ lộ khuôn mặt đẹp thanh tao trang nhả nhất là đôi mắt nàng to đen láy đầy vẻ cương nghị.

       C̣n bên trong khoang thuyền thảy đều một lũ con gái da màu, hầu hết c̣n rất trẻ. Đọc trong ánh mắt các cô, vua c̣n thấy vương vấn một nỗi khiếp đảm kinh hoàng vừa mới trải qua.

 

       Một khi biết là vua Chiêm họ đồng loạt mọp đầu tâu bày, nào là họ ở vùng này xứ nọ, họ là con dân Chiêm quốc đă bị bọn cướp biển bắt đi, cha anh họ bị bọn cướp giết hại khi ra sức chống lại chúng. Nay bọn họ may mắn nhờ anh em chàng du hiệp giải cứu ( chỉ hai người trẻ tuổi), sau bao ngày giao chiến thập tủ nhất sinh, cuối cùng lũ giặc bể tan tác hết.

 

       Vua tṛn mắt say sưa nghe kể, nhưng như c̣n chưa tin qua lời của bọn này vua quay sang hai người trẻ tuổi, vua hỏi rơ tên họ, nguyên quán, nguyên nhân sao bềnh bồng trên biển, để rồi giải cứu nhóm người bất hạnh kia.

 

        Đến lượt chàng trai trẻ tâu bày một cách cung kính. Chàng nói bằng một giọng Chăm rất chuẩn:

 “ Tâu bệ hạ! thần vốn là con dân nước Âu Lạc tên Tự Tiểu Long, c̣n đây ( chỉ người con gái) Tiểu Nha bào muội của thần. Sở dĩ thần và em gái cùng môn hạ bềnh bồng trên biển đông là v́ mười tám năm trước thân phụ của thần là bộ tướng nhà Thục Phán bị bọn Triệu quân đánh bại và sát hại. Anh em thần may nhờ một hiệp nhân cứu thoát cưu mang, người đưa anh em thần sang lánh nạn tận đảo vàng ( nay là Singapore), rồi người truyền thụ cho vơ công lẫn văn học. Nay ân sư truyền cho về thăm cố thổ, hải tŕnh thần ước chừng quá nửa, vào một buổi sáng cách nay khoảng mươi hôm giữa cảnh mênh mông trời nước sóng êm, gió lặng, th́ từ những rặng đảo xa xuất hiện hàng trăm thuyền buồm, chúng bất thần đâm thẳng vào đoàn thuyền bọn thần miệng ḥ la vang dội, chúng hung hăng vung đao chém chặt.

 

       Trước đó ân sư có dặn rằng vùng biển Đông này thường xảy ra cướp biển, chúng giết hại thuyền nhân đoạt cả ghe thuyền, xác người chúng thả xuống biển không chút xót thương. Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, anh em thần và môn đệ quyết cho chúng một trận tan tác. Bị thất bại thảm hại một số tên sống sót cố quay thuyền bỏ chạy, chẳng buông tha bọn thần cấp tập trung theo đến tận sào huyệt chúng từ những rặng xa mù. Nơi đây lũ thần phải kịch chiến với chúng hơn mấy trăm tên, lại có công sự kiên cố, tính ra phải mất hơn mươi ngày đêm bọn thần mới triệt hạ hoàn toàn lủ cướp. 6, hai tên chánh phó đều vong mạng bởi lưởi gươm anh em thần, số c̣n lại đồng loạt nằm sấp xuống đất dập đầu xin tha mạng. Thần cho mở kho lẫm phân phát bạc vàng thóc gạo và cấp vài chiếc thuyền buồm cho họ quay lại cố hương, lương thiện làm ăn bỏ nghề hải khấu. Lại có một số tên có quê hương nhưng không người thân thích đă tha thiết xin anh em thần nhận làm môn đệ sống chết có nhau.

 

       C̣n đây ( chỉ đám con gái) những người con gái này vừa là dân của đại vương c̣n là thần dân các vương quốc lân cận với đại vương, giờ anh em thần giao lại để họ sớm về với gia đ́nh, người thân. Ngay lúc này anh em thần với môn hạ xin bái biệt đại vương.

 

 

 

Xem Phần 5

 

        

NGUYỄN HƯƠNG
 

 


Vườn Hoa Văn Học Nghệ Thuật của Nguyễn Hương

 


trở về Ninh-Hoa Dot Com
1