Sông Dinh - Ảnh: Dương Tấn Long

 

 

 

 

 

THƠ VUI:

 

 Trang Thơ Vui

 Trang Thơ Vui - 1
 
Trang Thơ Vui - 2
 
Trang Thơ Vui - 3
 
Trang Thơ Vui - 4
 
Trang Thơ Vui - 5

 Trang Thơ Vui - 6

 Trang Thơ Vui - 7

 Trang Thơ Vui - 8

 Trang Thơ Vui - 9
 Trang Thơ Vui - 10

 

 

 

Văn Thu


 Thầy Cúng  Chữa Bệnh
 Cầu Dumar
 WC
 

 

Văn Quanh


 
Alibaba và Cây Đèn Thần

 

 

 

Culet


 Bài Học Đầu Tiên

 Ai Tội Nghiệp Ai 

 Sấm Hay Đánh Rắm

 

 

 

 

Minh Trí

 

 Chuyện Cô Cúc

 


 

Giang Ninh



 V́ Ai Mà Nên Nổi Này

 Chuyện Xảy Ra Ở Mỹ
 

 

 

Lệ Huyên

 


 Chiêm Bao Thấy Trái Bầu
    Đánh Con Ǵ
 Chụp H́nh Gia Đ́nh
 

 

 

Phương Nguyên

 

 Ông Địa Mĩm Cười
 Mát Th́ Có Mát Nhưng
    Vất Vả

 Nhà Bà Sáu Hụ
 Bác Sĩ Nhăn Khoa

 Hiểu Lầm

 

 

Con Bác Tám

 


 Bác Tám Đi Xe Bus 
 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

   Người Ninh Ḥa kể lại:

 

Bài Học Đầu Tiên

 

 

Thầy tôi đưa một tờ giấy nhật tŕnh mới lên cao và hỏi chúng tôi: "Các tṛ có thấy cái ǵ không?"

“Dạ, tờ giấy trắng ạ”, anh Minh Tư vội đáp.

Đoạn thầy tôi lấy cây viết, điểm một chấm ở giữa tờ giấy, lại đưa lên cao cho chúng tôi xem và lặp lại câu hỏi như trước.  Chúng tôi vui mừng v́ câu hỏi quá trực tiếp, sự kiện quá đơn giản, cả bọn đều ồ nhau: “Dạ, dấu chấm ạ.”

Thầy tôi mỉm cười châm răi nói: "Làm người ở cơi ta bà nầy là như vậy, thọ lănh những cái nhỏ nhặt mà họa khổ vào thân…." 

Sao tâm ḿnh không đặt ở cái tờ giấy trắng to kia mà chỉ ở cái chấm tí tẹo nọ?  Ví dụ tuy đơn giản nhưng phản ảnh rất sâu rộng trong hầu hết những giây phút của cuộc đời này.  Mỗi giây bạn răi tâm từ và sống trong chánh niệm đó là những giây bạn an tại trong cơi cực lạc rồi đó.       

 

        CuLet


Cầu Dumar

 

Một thí sinh sau khi đổ hai kỳ thi viết:  Đợt 1 và đợt 2, giờ chỉ c̣n thi vấn đáp (Oral) quyết định số phận.

Tới phiên thí sinh này, một giáo sư người Tây làm Giám Khảo hỏi môn thi vấn đáp:

- Anh cho tôi biết chiếc cầu lịch sử của Pháp tên ǵ ?

Cả hơn 1 phút đồng hồ trôi qua, anh thí sinh này chẳng nhớ cầu nào và tên ǵ để trả lời vị giam khảo.  Biềt ḿnh hỏng thi, anh đỏ mặt lầm bầm quen miệng chửi thề:

- Đ. M.

Giám khảo người Tây nghe hai chữ Đ. M. trúng phóc câu hỏi: cầu Dumar.  Giám khảo khen và cho điểm đậu:

- Très bien!

Anh thí sinh này mừng trong ngơ ngác .......

 

         Văn Thu

 




   Người Ninh Ḥa kể lại:

 

  THẦY CÚNG CHỮA BỆNH


Bà Nă
m có đứa cháu ngoại mắc bệnh ăn cắp vặt, bà nghe nói có ông thầy cúng ở thôn Phước Đa rất hay, nên bà mang đứa cháu đến gặp thầy để nhờ thầy cúng, bà mong cho đưa cháu ngoại bỏ đi thói hư tật xấu đó. Cúng kiến xong ba ngày sau, ông thầy ghé ngang nhà bà Năm. Bà hỏi:

- Thầy đến có việc ǵ không thưa Thầy?

Ông Thầy trả lời với giọng nói e dè:

- Bà nói giùm thằng cháu ngoại của bà có lấy cái quẹt Zippo của tui, cho tui xin lại.

Bà Năm: !!!!!!!!

 

Văn Thu

 

   Người Ninh Ḥa kể lại:

 

  Ông Địa cười mỉm

 

Có một bà đi buôn đường dài, lo sắp xếp hàng hóa, đóng gói bao bị chuẩn bị chất hàng lên xe. Công việc vội vă. Bà chợt nhớ tới Ông Địa, đứng trước bàn thờ thắp nhang khấn vái, nhưng chưa chuẩn bị (không mua kịp được lễ vật).

Lần thứ nhất: Bà đứng cầu khẩn lâm râm: “Ông Địa cho con đi trót lọt lần này, con về cúng Ông con 2 cẳng”. - Ông Địa nghĩ trong bụng, nó thành tâm dù không có lễ vật như vậy ta cho nó đi trót lọt lần này, chắc chắn về nó nhớ cúng ta con 2 cẳng (chắc con gà hay con vịt) ǵ đây. Lần thứ nhất bà ta đi trót lọt . Về đến nhà lo giao hàng hóa, đóng hàng để chuẩn bị đi chuyến lần thứ hai, công việc tất bật, tiền lời vô như nước. Nhưng lần này bà cũng quên không mua lễ vật mà tạ lễ.

Lần thứ nh́: Đúng trước bàn thờ Ông Địa khấn vái: “Chuyến đi này ông pḥ hộ cho con đi thuận buồm, xuôi gió về con cúng Ông, con 4 cẳng để bù đắp lần quên trước”. Ông Địa nghĩ trong bụng, chắc chắn là "con heo hay con ḅ" thôi ta pḥ hộ cho nó đi trót lọt.

Lần thứ ba: Trước khi đi bà ta cũng quên không mua sắm lễ vật để cúng Ông Địa. Lần này bà khấn vái: "Chuyến đi này ông pḥ hộ cho con gặp nhiều may mắn để con tạ ơn ông không như 2 lần trước con hứa rồi quên. Lần này bà ta lại hứa cúng Ông Địa tăng số lễ vật lên, cúng cho ông 1 con 4 cẳng và 2 con 2 cẳng". Ông Địa nghĩ thầm trong bụng, lần này chắc hắn nó phải nhớ, cho ta ăn một bữa no nê. Thôi th́ ta pḥ hộ cho nó đi trót lọt như hai lần trước, để nó về nhớ tạ lễ cho ta. Sau ba lần khấn vái Ông Địa, những chuyến hàng vào ra trên đường buôn bán và lăi, bà lời tiền vô như nước, lo măi mê đóng hàng hóa, đi về bà cũng quên như ba lần trước.

Lần thứ tư: Trước khi đi, bà ta sực nhớ chạy tới Ông Địa, nhưng lễ vật cũng không có. Bà thắp 3 nén hương mà ḷng lâm râm khấn vái Ông Địa: "Ông Địa tha lỗi cho con v́ bận rộn công việc hàng hóa, nên con không nhớ mua lễ vật cúng tạ ông". Trong chuyến này thông suốt qua được các trạm kiểm soát dọc đường, con về mua ngay lễ vật cúng ông và lần này con hứa sẽ về cúng cho ông con 10 cẳng". Ông Địa ngẫm nghĩ thôi th́ cho nó đi trót lọt, chắc chắn là nhất quá tam trong ba lần nó hứa sẽ phải có, lần này lễ vật tăng lên chắc chắn là " 2 con ḅ, hoặc heo ǵ đó và kèm theo 1 con gà hoặc vịt " tổng cộng th́ mới đủ con 10 cẳng.

Chuyến đi đó trót lọt, trên đường đi lần về tiền lời vô như nước. Nhưng lần này bà ta không quên sách mang lễ vật đến ngay bàn thờ Ông Địa để mà tạ lễ. Đó là một con cua luộc chín đỏ rực. Bà đứng trước bàn thờ khấn vái lâm râm; " Con hứa hôm nay con mới làm đúng theo lời hứa, con dâng cúng Ông Địa 1 con 10 cẳng". Ông Địa ngẫm nghĩ đúng là con 10 cẳng, không như ông đă nghĩ. Nên từ độ đó miệng Ông Địa lúc nào cũng mỉm cười.
bị mắc lừa, thật là dân gian !
 

Phương Nguyên


 

Người Ninh Ḥa kể lại:
 

   Chiêm Bao Thấy Trái Bầu Đánh Con Ǵ?
 

Chị Tám xóm tôi có tật mê số đề.
Sáng nay tôi thấy chị vừa đi vừa khóc mếu
máo.

- Tức ơi là tức, u mê chi e mê dữ. Nằm thấy trái bầu mà không chịu đánh con Kỳ Lân.
- Xổ con kỳ lân chị nằm chiêm bao thấy trái bầu có ǵ mà tức? tôi hỏi.
- Bầu là bầu bí, bí là bí thủ, thủ là thủ kỳ, kỳ là kỳ lân. Rơ ràng trời cho mà không chịu hưởng tức ơi là tức.
 

Lê Huyền

 

 

Phù hợp với chủ trương của ninh-hoaDOTcom: giáo dục, lành mạnh, mỹ thuật, phi chánh trị
 www.ninh-hoa.com dành quyền lựa chọn và đăng tải tác phẩm nhận được.