www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

Siêu Khoa Học Tôn Giáo - Vũ Trụ Quan

Giáo Sư Trần Cao Tần

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

Main Menu

 
 

 


SIÊU KHOA HỌC TÔN GIÁO

Đại Thừa
GS Trần Cao Tần
Tiến Sĩ Toán học

Giáo sư Toán Đại học Loras tại Iowa, Hoa Kỳ
 

    

 


KẺ KHÔNG T̀M CHÍNH M̀NH
 

 

NĂNG LƯỢNG
 

Về công thức biến đổ giữa năng lượng và trọng lượng đă được chứng minh, ứng dụng vào các đơn vị căn bản của siêu khoa học, có thể nêu thành định đề thứ hai:

 

ĐỊNH- ĐỀ 2:

 

ĐỐI VỚI VI TỬ NHỎ NHẤT VIETA, SỰ BIẾN ĐỔI TỪ NĂNG LƯỢNG CĂN BẢN THIENA e THÀNH TRỌNG LƯỢNG CĂN BẢN TRANA m THEO CÔNG THỨC

 

           e = mc2.

 

Định đề này có một giá trị rất quan trọng, v́ nó giải thích sự xuất hiện của trọng lượng từ năng lượng. Theo khoa học, trọng lượng cũng có thể biến đổi thành năng lượng theo công thức e = mc2. Như vậy, sự biến đổi giữa năng lượng và trọng lượng có thể xảy ra hai chiều.

Định đề này nói về sự biến đổi hai chiều giữa đơn vị năng lượng nhỏ nhất là Thiena với trọng lương căn bản nhỏ nhất là Trana. Nếu ứng dụng vào những khối lượng lớn hơn như một khối năng lượng e kết thành do N đơn vị năng lượng căn bản e,

e = Ne, biến đổi thành một khối trọng lượng m, th́

 

e = Ne = Nmc2

 

Mở rộng định đề 2 cho bất cứ h́nh thức năng lượng nào th́

 

e = mc2

 

 m = Nm

 

Vậy e = Ne biến thành m = Nm.

 

Như thế, có thể nói trong các phương tŕnh vật lư cơ học, khi nói một năng lương e tức là nói một bội số N của e, và một trọng khối m tức là một bội số M của m. Vậy th́ khi đặt nên một phương tŕnh cho các đơn vị căn bản e, m, chỉ cần nhân với một bội số sẽ có phương tŕnh của các năng lượng e và trọng lượng m.

 

NĂNG LƯỢNG THỜI GIAN

NĂNG LƯỢNG KHÔNG GIAN

 

Khoa học từ xưa đến nay có hai vấn đề chưa giải quyết là: Thời gian biến đổi thành năng lượng được không? Không gian biến đổi thành năng lượng được không?

 

Theo lư thuyết của siêu khoa học, câu trả lời là được. Khi một khối lượng m di chuyển với vận tốc v, năng lượng chuyển động là 1/2mv2 (kinetic energy) . Nếu đơn giản m đi, th́ có 1/2v2 là năng lương của chuyển động thuần túy. Nhưng chuyển động là thời gian, nên có thể nói thời gian do chuyển động với vận tốc v có năng lượng thời gian là 1/2v2 (time-energy). Như vậy trong chuyển động của khối lượng m với vận tốc v, ta thấy hai yếu tố m và 1/2v2 có nghĩa khác nhau, và được kết hợp nhau làm thành năng lượng chuyển động (kinetic energy). 

 

Nếu kết hợp năng lượng thời gian 1/2v2 với một khối lượng khác m’ th́ có năng lượng chuyển động khác 1/2m’v2. Nếu kết hợp khối m với năng lượng thời gian 1/2v’2, th́ năng lượng chuyển động là 1/2mv’2.

 

C̣n không gian năng lượng (space-energy) là sao? Theo toán học, bất cứ một điểm nào trong không gian đền cần phải quy chiếu vào một hệ thống quy chiếu. Chúng ta đă định nghĩa được hệ thống quy chiếu trong không gian tuyệt đối, nên xác định được vị trí của một hiện tượng. Xét hai vị trí có khoảng cách là h và sức hút vạn vật giữa chúng tượng trưng bằng vectơ gia tốc là g. Nếu đặt một vật khối lượng m tại một trong hai điểm đó và quan sát viên ở điểm thứ hai th́ khối lượng m đó có THẾ NĂNG (potential energy) là mgh.

 

Hăy xem một trường hợp đơn giản dễ hiểu của một khối m trên mặt đất ở độ cao h. Khối lượng m đó có THẾ NĂNG là mgh. Nếu lược m đi, th́ c̣n lại biểu thức gh gọi là NĂNG LƯỢNG KHÔNG GIAN tại vị trí đó so với quan sát viên tại vị trí kia. Như thế, NĂNG LƯƠNG KHÔNG GIAN LÀ NĂNG LƯƠNG DO SỨC HÚT VŨ TRỤ GÂY NÊN. Nên nhớ rằng các năng lượng thời gian và năng lương không gian tự chúng không có tác dụng được, mà phải kết hợp với một trọng khối mới thành năng lượng có tác dụng được. Điều này giải thích v́ sao từ bao lâu nay, tất cả các nhà khoa học đều bị bó tay trước hai vấn đề này.

 

Có thể tóm tắt những khái niệm căn bản của Siêu Khoa Học vừa tŕnh ở trên như sau:

 

Vieta = Vi tử căn bản nhỏ nhất

Laca = Kích thước của Vieta, là đơn vị độ dài nhỏ nhất

Satna = Đơn vị thời gian tuyệt đối nhỏ nhất

Thiena = Đơn vị năng lượng nhỏ nhất e

Trana = Đơn vị trọng khối nhỏ nhất m

 

Định dề 1 : Laca/Satna = c = 3. 108 m/sec

 

Định đề 2 : e = mc2

 

Định đề 2 mở rộng: e = mc2

 

Trong câu chuyện của chú bé đầu một vá, nêu lên những khái niệm căn bản về siêu khoa  học như thế này cũng tạm gọi là đủ.

 

 

 

 

 Xem Kỳ 25

      

 

 

 

 

 

GS Trần Cao Tần
Tiến Sĩ Toán học

Pháp-danh: Chánh-Đạt

 

 

  

 

 

 

 

 

 

 

www.ninh-hoa.com