www.ninh-hoa.com



 

 

 

Siêu Khoa Học Tôn Giáo - Vũ Trụ Quan

Giáo Sư Trần Cao Tần

 

Lời Giới Thiệu

PHẦN MỘT-PHẦN HAI

Chân Lư -
Vũ Trụ H́nh Thành

PHẦN BA

Vũ Trụ Ta Bà  1 | 2

PHẦN BỐN

Đường Giác Ngộ

 Kỳ 1    2   |   3

Kỳ  4   |   5 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


SIÊU KHOA HỌC TÔN GIÁO

Tiểu Thừa Và Trung Thừa Phật Giáo

GS Trần Cao Tần
Tiến Sĩ Toán học

Giáo sư Toán Đại học Loras tại Iowa, Hoa Kỳ
 

    

 

TẬP 2:
PHẦN
NĂM

ĐƯỜNG VÀO PHẬT-TÁNH

TÁNH-KHÔNG VÀ THẬT-TÁNH

 

  

           Trong Phần Ba, đă thấy về không tánh và tánh-không. Cần nhắc lại rằng các tánh-chất của một vật đều do nơi cái Tưởng của các loài khoác lên vật đó. V́ cái Tưởng của các loài khác nhau, nên các loài thấy các tánh-chất khác nhau đối với cùng một vật. Như thí-dụ đă nêu lên nhiều lần là cái “bàn” đối với loài người lại là cái “nhà và lương-thực” của loài mọt. Vậy th́ các pháp đều không có Tự-Tánh, nghĩa là không có một tánh-chất nhất-định đối với tất cả mọi loài chúng-sanh. Nói khác hơn các pháp đều KHÔNG TÁNH. Mọi pháp đều không tánh, như vấy tất-cả các pháp có cùng một tánh-chất chung là TÁNHKHÔNG, tức là tánh-chất KHÔNG CÓ TỰ-TÁNH. Tánh-không này là tánh-chất chung phổ-quát cho mọi pháp. Đó là TOÀN-TÁNH của vũ-trụ. Toàn-tánh này do A-Lại-Da Thức mà ra, tức là cái thức trùm khắp pháp-giới. Chính A-Lại-Da Thức hiện ra tất-cả các pháp. V́ vô-minh nên nhiều người không biết A-Lại-Da Thức này, và quan-niệm sai-lầm là có một Đấng Sáng-Tạo dựng ra vũ-trụ và loài người. Từ đó lôi-kéo nhiều người vào sự mê-tín không có trí-huệ.

 

          Vô-minh cũng không có tự-tánh. Để hiểu được điều này, hăy xem thí-dụ một người bị lạc đường, nhưng khi có người chỉ con đường đúng rồi, th́ sự ‘lạc đường’ đâu c̣n nữa. Nếu sự ‘lạc đường’ có tự-tánh, th́ sau khi biết đúng đường rồi, sự ‘lạc đường’ ắt phải c̣n nghĩa là người kia vẫn tiềp-tục đi lạc. Điều đó vô-lư.

 

          Vô-minh không có tự-tánh, th́ A-Lại-Da thức cũng không có tự-tánh. V́ thế các pháp hiện ra đều không c̣ tự-tánh như đă thấy ở trên.

 

          Mỗi thức đều có một căn tương-ứng của nó. Các thức về Thấy, Nghe, Ngửi, Nếm, Chạm, Nghĩ có các căn tương-ứng là Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Thân, Óc. Thức Mạt-Na thứ bảy là cái thức về cảm-xúc có căn là Tim. Cái toàn-thức A-Lại-Da có căn là Như-Lai-Tạng, nghĩa là cái tạng chứa đựng tất-cả pháp-giới.

          Nhưng A-Lại-Da Thức không có tự-tánh, nên Như-Lai-Tạng cũng không có tự-tánh.

          Vậy th́ tất-cả từ vô-minh đến tám thức và cả pháp-giới đều không có tự-tánh.

          Do nơi cái Vô-Tánh này, ai siêu-việt trở về được Cảnh-Giới Nguyên-Thủy vừa-động-vừa-tĩnh vừa chẳng-phải-động-chẳng-phải-tĩnh, nơi một niệm Ngộ sẽ Nhập vào Chơn-Minh-Diệu-Giác. Như một người hết lạc đường là đi đúng đường về nhà và bước vô nhà.

 

          Có người hỏi vậy th́ Chơn-Minh-Diệu-Giác có tự-tánh hay không? Câu hỏi này hoàn-toàn vô nghĩa v́ Chơn-Minh-Diệu-Giác vượt ngoài không-gian, thời-gian, vượt mọi định-luật của vũ-trụ, vượt sự suy-nghĩ và lời nói của chúng-sanh, cho nên câu hỏi trên vô-nghĩa. Nhưng để chỉ Cảnh-Giới Hoàn-Toàn Siêu-Việt đó, phương-tiện duy-nhất là danh-từ và ngôn-ngữ được dùng ở đây. V́ phải dùng danh-từ và ngôn-ngữ để chỉ Cảnh-Giới Siêu-Việt, nên phải tạm đặt thành tên cho Cành-Giới đó là Chơn-Minh Diệu- Giác, hay Phật-Tánh v.v…Trong Kinh Kim-Cang, thường hay có những biểu-thức như sau: Phật không phải là Phật nhưng tạm gọi là Phật v.v…

 

          Cảnh-Giới Siêu-Việt vượt ngoài cái đối-đải của tự-tánh và vô-tánh, nhưng để chỉ cho chúng-sanh hiểu được Cảnh-Giới đó, phải tạm-dùng danh-từ Thật-Tánh. Thật-Tánh không phải là thật-tánh nhưng tạm gọi là thật-tánh.

          Đến đây đọc-giả đă hiểu v́ sao trong các phần trước, chữ thật-tánh đă được dùng.

          Ngay như danh-từ Niết-Bàn cũng thế. Niết-Bàn không phải là Niết-Bàn, nhưng tạm gọi là Niết- Bàn.

          Những pháp tu để ngộ-nhập Thật-Tánh rất cao-siêu đă được Phật giảng rất nhiều trong Kinh Lăng- Nghiêm nhưng rất khó hiểu đối với nhiều người. Những lời giảng của Phật tùy theo các câu hỏi của các đệ- tử cho nên Kinh Lăng-Nghiêm rất khó đọc để theo dơi từng bước. Đọc văn-tự trong Kinh đă rất khó hiểu rồi, muốn khai-mở được Mật-Nghĩa lại càng khó hơn nữa. Các Phần 1, 2, và 3 về vũ-trụ-quan đă được viết từ những lời giảng của Phật và tŕnh bày theo phương-pháp tổng-hợp của tôn-giáo và khoa-học. Thật ra đó là yếu-tính của Siêu-Tôn-Giáo và Siêu-Khoa-Học v́ sự tŕnh-bày đó thống-nhất Vô-Minh với Sáng-Tạo, và thống-nhất tôn-giáo với khoa-học. Bài viết này được tŕnh-bày về mặt siêu-tôn-giáo nhiều hơn siêu-khoa học.  Siêu-Khoa-Học sẽ được viết trong một bài khác với những lư-thuyết toán-học và cơ-học.

 

          Để có thể hiểu được Đường Vào Phật-Tánh theo Kinh Lăng-Nghiêm, đọc-giả hăy lắng tâm đọc kỹ nhũng phần tŕnh-bày trong Phần Năm này. Cách tŕnh-bày ở đây theo một thứ-tự khác hơn trong Kinh Lăng-Nghiêm để cho người đọc dễ hiểu hơn và thấy được Phật Pháp theo một hệ-thống từ trước đến sau và từ thấp lên cao. Phật-Pháp cao-siêu vô-cùng tận và những lời giảng của Phật có ư-nghĩa thâm-sâu không một ai có thể hiểu-biết hết được. Chỉ có Phật cùng Phật mới thấy trọn nghĩa mà thôi.

 

          Xin Phật từ-bi gia-hộ cho đệ-tử đừng mắc phải sai-lầm trong bài viết này. Nếu đệ-tử v́ hiểu-biết chưa thấu-triệt mà mắc phải sai-lầm, cúi xin Chư Phật Từ-Bi Tha-Thứ và Gia-Hộ. Đệ-tử xin gánh-chịu tất cả những sai-lầm đó, đừng để một ai khác mắc phải.

 

          Trong các phần viết về Vũ-Trụ-Quan, đă thấy về Như-Lai-Tạng và A-Lại-Da-Thức. Hai con đường Siêu-Việt và Sa-Đọa cũng đă chỉ rơ. Con đường Siêu-Việt là con đường 5 giai-đoạn trở về Phật- Tánh khởi từ cuộc sống Sa-Đọa đầy tội-lỗi đau-khổ hiện-tại. Từ giai-đọan Sa-Đọa nhờ giữ Ngũ-Giới trở về giai-đọan hết sa-đọa nhưng c̣n Nhiễm-Trược. Từ giai-đoạn Nhiễm-Trược nhờ hành Thập-Thiện trở về giai-đoạn Thanh-Tịnh của A-La-Hán và Duyên-Giác. Sau giai-đoạn Thanh-Tịnh là giai-đoạn Như-Thị hay Chánh-Tịnh của Trung-Thừa Phật-Giáo. Trong Kinh Lăng-Nghiêm Phật dạy cả 2 pháp-môn Tiệm-Tu của Trung-Thừa Phật-Giáo và Đốn-Ngộ của Đại-Thừa Phật-Giáo. Pháp tu Đốn-Ngộ là trở về giai-đoạn Như- Lai-Tạng-Thức hay Chân-Tịnh để Nhập Phật-Tánh. Đọc-giả hăy chú-ư kỹ về những từ Thanh-Tịnh dùng cho A-La-Hán và Duyên-Giác, từ Chánh-Tịnh dùng cho Bồ-Tát Trung-Thừa, và Chân-Tịnh dùng cho các Đại-Địa Bồ-Tát trong Đại-Thừa.

 

          Như thế, Kinh Lăng-Nghiêm cao-siêu vô-cùng, ai hiểu được và tu được theo pháp-môn Đốn-Ngộ sẽ nhảy-vọt ngộ-nhập ngay Phật-Tánh. Đốn-Ngộ là tôn-chỉ của Thiền-Tông. Thiền-Tông chia ra nhiều phái với những phương-pháp khác nhau. Các phương-pháp công-án của Thiền-Tông Trung-Hoa rất dễ bị sai-lạc đối với người đời nay nếu chưa nắm vững được Mật-Nghĩa. Ngay khi đă khai-mở được Mật-Nghịa rồi, vẫn c̣n có-thể bị sai-lạc trên đường khám-phá ra Thật-Nghĩa. Điều tệ-hại nhất là có người chỉ học thuộc những câu nói của một số thiền-sư rồi cứ lập đi lập lại trong vọng-tưởng khiến cho nhiều người hiểu lầm là đă đắc đạo.

 

          Trong Kinh Lăng-Nghiêm, 25 vị thánh đại-diện cho những vị đă chứng-ngộ tŕnh-bày chỗ sở-ngộ và phương-pháp sở-ngộ của ḿnh. Những sự chứng-ngộ này đều là Đốn-Ngộ Đại Thừa. Trong các phẩm cuối 8, 9, và 10 của Kinh Lăng-Nghiêm, Phật chỉ pháp-môn Tiệm-Tu cho hàng Trung-Thừa v́ trong những phẩm trước, Ông A-Nan nghe giảng về Đốn-Ngộ nhưng vẫn chưa chứng-ngộ được.

 

          Trong Phần Năm của bài viết này, xin sẽ tŕnh-bày hai pháp-môn Tiệm-Tu theo Kinh Lăng- Nghiêm, rồi sau đó trong Phần Sáu sẽ tŕnh-bày các pháp-môn Đốn-Ngộ.

 

          Căn-bản của mọi pháp tu giải-thoát là Trị Bốn Bệnh-Gốc Sát, Đạo, Dâm, Vọng. Như đă biết, chính bốn bệnh-gốc này đă làm Ngũ-Uẩn Thanh-Tịnh trở thành Ngũ-Uẩn Nhiễm-Trược, từ đó mọi sự sađọa, tội-lỗi, đau-khổ xảy ra. Và cũng từ bốn bệnh-gốc này, xuất-hiện các bệnh trầm-kha khác là Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi, Ác-Kiến. Các căn-bệnh này tạo ra các lớp vô-minh chồng-chất lên nhau dày-đặc che-lấp mất Tâm Thanh-Tịnh và Trí Sáng-Suốt của chúng-sanh. Con đường sa-đọa này đă kéo dài vô-lượng kiếp, và nếu ai không thức-tỉnh sẽ bị lặn-hụp trong bao nhiêu kiếp nữa không biết ngày nào mới thoát được.

          Nhưng nếu ai gặp được Chánh-Đao, học và hiểu được Chánh-Đạo rồi theo đúng Chánh-Đạo mà tu tâm sửa tánh, th́ đă hết bị lạc đường. Người đó an-vui phấn-khởi bước trên Con Đường Siêu-Việt trở về Niết-Bàn An-Lạc.

 

          Để giữ vững trên Chánh-Đạo không bị tà-ma ngoại-đạo làm ḿnh lạc-đường, Phật dạy TỤNG CHÚ LĂNG-NGHIÊM. Chú Lăng-Nghiêm rất dài gồm có 5 thời, khi nào có th́-giờ nên trang-nghiêm tụng toàn-bộ. Hằng ngày, vào những lúc bận-rộn công-việc nên định-tâm tụng câu cuối của bài chú cũng có vô-lượng công-đức bảo-vệ người tŕ-chú tránh mọi tai-nạn và tà-ma ngoài-đạo.

 

Có hai pháp-môn Tiệm-Tu:

 

1/ Pháp-môn Tiêu-Lạc Ngũ-Uẩn từng bước thiền-định để tiêu-lạc Sắc, đến Thọ, đến Tưởng, đến Hành, đến Thức để tiến lên Thập-Địa Bồ-Tát.

2/ Pháp-môn Bồ-Tát Hạnh gồm có 44 Hạnh Bồ-Tát là Thập-Tín, Thập-Trụ, Thập-Hạnh, Thập- Hồi-Hướng, và Tứ-Gia-Hạnh để tiến lên Thập-Địa Bồ-Tát..

 

PHÁP-MÔN TIỆM-THỨ TIÊU-LẠC NGŨ-UẨN

 

          Phật dạy rằng ngựi tu thiền mà không diệt sát, đạo, dâm sẽ không đến được thánh-quả. Người đă dứt sát, đạo, dâm và theo đúng chánh-pháp mà tu thiền-định sẽ được chánh-định huyềndiệu, hai niệm có-không đều không, cả hai cái không đó cũng diệt vong, th́ c̣n đâu là có sát-đạo-dâm hay không sát-đạo-dâm nữa.

 

          Trong thời thiền-định, các quỷ, thần, thiên-ma, yêu-tinh thường xúm lại phá-rối. Các ma ở trong trần-lao, người tu thiền ở trong Diệu-Giác, ví như gió thổi ánh-sáng, dao chặt nước lă, làm sao động được.

 

          Người tu thiền-định như nước sôi, ma như nước đá, nước sôi làm tan nước đá. Các ma cậy thần-lực nhưng chỉ là khách, người tu thiền là chủ của ngũ-uẩn. Nếu chủ-nhân mê th́ khách mới đắc-ư khinh-dễ. Đang thiền-định, giác-ngộ, không mê, th́ các ma không phá-khuấy được. Ngũ-uẩn tiên-tan th́ thành-tựu quangminh, tà-ma đều thọ khí u-ám, quang-minh năng-trừ u-ám, gần th́ bị tiêu-tan, làm sao ma dám tới phá loạn thiền-định.

 

TIÊU-LẠC SẮC-UẨN.

 

          Người ngồi đạo-tràng phải dứt-sạch các niệm, các niệm đă ly, ly-niệm sáng-tỏ, động-tịnh không dời, nhớ-quên như một, TRỤ CHỖ ẤY MÀ VÀO CHÁNH-ĐỊNH, như người tỏ mắt ở nơi tối-tăm. Tánh đă thuần-tịnh nhưng tâm chưa phát sáng, đó là bờ-cơi của SẮC-UẨN.

 

1/ Trong định, mắt thấy mầu-sáng, thấy tứ-đại (Địa. Thủy, Phong, Hỏa) không ràng-buộc, trong giây-phút thân không bị ngăn-ngại. Do dụng-công nên tinh-minh lan ra cảnh, đó là cảnh lành, chứ chưa phải chứng-thánh. Nếu tưởng là Thánh-giải sẽ bị tà-ma dẫn-dụ.

2/ Dừng tâm ấy chiếu-soi tỏ rơ thân-thể, thoạt-nhiên từ trong thân bắt ra những sên-lăi mà thân vẫn b́nh-an. Đó tinh-minh lan ra thân-thể, chưa phải là chứng-thánh.

3/ Dùng tâm-ấy chiếu-soi rỗng-sáng cả trong ngoài. Trừ ra sắc-thân, c̣n bao-nhiêu hồn-phách, ưchí, tinh-thần bấy-giờ giao-tiếp lẫn nhau, làm thành người chủ mới. Thoạt-nhiên nghe tiếng pháp giữa hưkhông hoặc ở mười phương, đồng thời KHAI MỞ MẬT-NGHĨA. Đó là thành-tựu căn-lành, chưa phải chứng-thánh.

4/ Dùng tâm ấy lóng-sạch, thấu-triệt, bên trong hào-quang phát-hiện, tỏ-rạng mười phương. Thấy tất-cả chúng-sanh đều hóa-thành Như-Lai. Thoạt thấy Phật Tỳ-Lô-Giá-Na ngồi đài thiên-quang, có ngàn Phật vi-nhiễu trăm-ức quốc-độ cùng hoa sen đồng xuất-hiện. Đó là tâm-hồn linh-thông, soi các thế-giới, chưa phải chứng-thánh.

5/ Dùng tâm ấy mầu-nhiệm sáng-tỏ, quán-sát không ngừng, vượt các sự ngăn-ngại, đàn-áp thân tâm. Thoạt thấy mười phương biến thành bảo-vật đủ màu sắc chiếu sáng. Đó là công-lực vượt được các ngăn-ngại, đàn-áp, chưa phải chứng-thánh.

6/ Dùng tâm ấy sáng-suốt không loạn, thoạt trong bóng tối thấy các vật rơ như ban ngày. Đó là tâm chính-chắn soi-sáng các chỗ u-ám, chưa phải chứng thánh.

7/ Dùng tâm ấy thấu-triệt tṛn-khắp, cảnh ngoài và thân tứ-đại đều sạch hết, chỉ một hướng thuầnchơn, nhưng chưa chứng-thánh.

8/ Dùng tâm ấy thành-tựu trong-sạch, thấy mười phương núi sông đất đá đều thành cơi Phật, toàn bảo-vật, hào-quang chiếu sáng, thấy hằng-sa Như-Lai khắp không-gian. Nh́n xuống thấy địa-ngục, ngó lên thấy thiên-cung, không chướng-ngại. Đó là nhờ tư-tưởng ưa thánh chán phàm lâu ngày thành-tựu, chưa phải chứng-thánh

9/ Dùng tâm ấy quan-sát sâu-xa, chợt giữa đêm thấy chợ, tỉnh, thân-tộc, quyến-thuộc ở phưong xa, hoặc nghe lời nói, đó là tâm vượt các sự đàn-áp ngăn-ngại mà thấy nghe như thế, chưa phải chứng-hánh.

10/ Dùng tâm ấy chiếu-soi rơ-ràng, trừ-diệt được tà-tâm của ḿnh trước kia bị ma-quỷ dựa-nhập nói pháp tà, nay sáng-tỏ thông-đạt nghĩa-mầu của chánh-pháp, nhưng chưa chứng-thánh.

Mười thứ thiền-định hiện-cảnh như thế đều do sắc-uẩn dụng-công biến ra. Đến chỗ này, nhờ chánh-định nên sắc-uẩn đă tiêu-lạc, thoát khỏi kiếp-trược, thấy Tâm chư Phật rơ-ràng như bóng sáng hiện trong gương. Người đó dường như có sở-đắc rồi nhưng chưa dùng được.

 

TIÊU-LẠC THỌ-UẨN

 

1/ Hành-giả ở trong vị-trí như thế, sáng-suốt mầu-nhiệm lớn-lao, cảnh-giới của thọ-uẩn hiện ra như người tay chân y-nhiên, thân không cử-động mà có xúc-cảm từ bên ngoài. Thoạt-nhiên tâm khởi ra ḷng thương vô-hạn, đối với cả côn-trùng cũng thương như con, đén nỗi rơi lệ. Đó là mở được sự ràng-buộc của càm-xúc, nhưng chưa phải chứng thánh, nếu biết lỗi không mê, lâu ngày lỗi sẽ diệt. Nếu tưởng là thánh-giải, sẽ bị ma-thương nhập vào tâm-phủ, hễ thấy người th́ khóc-thương vô-hạn, làm mất chánh-thọ, từ đó phải bị sa-đọa,

2/ Trong định-tâm ấy, thấy sắc đă diệt, thọ-uẩn trong-sáng, thắng-tướng hiện-tiền, thoạt sanh thầnlực vô-hạn, sánh ngang chư Phật, một niệm vượt ba vô-lượng kiếp. Đó là công-dụng lừng-lẫy vượt qua sự ngăn-ngại, nhưng chưa phải chứng thánh. Nểu tưởng là thánh-giải, sẽ bị ma-cuồng nhập tâm-phủ, khoekhoan ngă-mạn, trên không thấy có Phật, dưới không thấy có người. làm mất chánh-thọ, từ đó phải sa-đọa.

3/ Trong định-tâm ấy, thoạt-nhiên trí-lực suy-vi, tiến không thấy chứng, lui mất địa-vị cũ, dùng nhớ-tưởng làm tinh-tấn, đó là tâm không có huệ, tất phải bị lỗi. Nếu tỏ-ngộ được th́ không lỗi, nhưng chưa chứng thánh. Nếu tưởng thánh-giải th́ bị ma-nhớ-tưởng nhập tâm-phủ, làm mất chánh-thọ, phải bị sa-đọa.

4/ Trong định-tâm ấy, sức huệ phát-sanh, huệ mạnh hơn định, mất sự dũng-mănh, lại tự nghi ḿnh là Phật Lô-Xá-Na. Đó là dụng tâm mất tánh suy-xét, say-đắm theo sự thấy-biết. Nếu tỏ-ngộ được th́ khỏi lỗi. Bằng không sẽ bị ma-hạ-tiện nhập tâm-phủ, nói với người là ḿnh đă đắc pháp Vô-Thương, làm mất chánh-thọ, phải bị sa-đọa.

5/ Trong định-tâm ấy, chưa đặng điều mới, tâm cũ đă đứt, thoạt-nhiên lo-buồn vô-tận, như uống thuốc độc, ḷng không muốn sống, thường cậy người khác hại mạng ḿnh cho sớm giải-thoát. Đó là tu mà mất phương-tiện. Nếu không biết lỗi sẽ bị ma-ưu-sầu nhập làm mất chánh-thọ, sẽ bị sa-đọa.

6/ Trong định-tâm ấy, cảm-thấy an-ổn, thoạt-nhiên sanh vui-mừng vô-hạn. Đó là khinh-an, thiếu trí-huệ kềm-chế, nhưng chưa chứng thánh. Nếu tưởng thánh-giải sẽ bị ma vui-mừng nhập làm mất chánhthọ, sẽ bị sa-đọa.

7/ Trong định-tâm ấy, tự cho là đủ, thoạt sanh tâm đại-ngă-mạn, dám khinh-thị chư Phật và chư thánh. Đó là cái thấy tối-tăm, không có trí-huê. Nếu không biết lỗi sẽ bị ma dại-ngă-mạn nhập làm mất chánh-thọ, sẽ bị đọa địa-ngục vô-gián.

8/ Trong định-tâm ấy, bên trong tinh-minh, các lư tṛn-sáng, thoạt sanh ra sự khinh-an vô-lượng, tự nói chứng thánh, đặng đại tự-tại. Đó là do huệ được khinh-an thanh-tịnh, nhưng chưa phải chứng thánh. Nếu không biết th́ bị ma-ưa-khinh-thanh nhập, làm mất chánh-thọ, sẽ đọa địa-ngục A-Tỳ.

9/ Trong định tâm ấy, bên trong tỏ-ngộ, tánh hư-không thoạt sanh ra tâm đoạn-diệt, bác-bỏ luật nhân-quả. Nhập vào không, bác-bỏ luôn lư đoạn-diệt. Nếu không biết lỗi, sẽ bị ma-không nhập, chê bai giữ-giới, trước đàn-việt ăn thịt, uống rượu, dâm-dục. V́ có sức ma ám-ảnh, nên đàn-việt không ngờ-vực.

Quỷ nhập tâm lâu ngày, hạng ấy không phan-biệt sạch dơ, ăn phẩn, uống nước tiểu, mê-chấp ngoan-không, dắt người vào tội-ác, mất chánh-thọ, sẽ bị đọa địa-ngục.

10/ Trong định tâm ấy, chấp-trước hư-không, thoạt sanh ra tâm yêu-mến vô-hạn, yêu quá phát cuồng, khởi tâm tham-dâm, đó là chạy theo tâm không có trí-huệ, rơi vào các thứ dục. Nếu không tỏ-ngộ th́ bị ma-dục nhập tâm-phủ, nói tham-dục là bồ-đề, dạy người tự-do hành dục, lại nói hành dâm là đạopháp.

Thời mạt-pháp ám-muội, sức ma-quỷ đó làm hư-hại hàng vạn người. Khi ḷng ma đă chán, ra khỏi thân-thể, không có oai-đức, sẽ bị đại-nạn. Những kẻ lầm-lạc đi theo cũng bị xuống địa-ngục vô-gián. Người tu chánh-định đă tiêu-lạc được sắc-uẩn cùng thọ-uẩn, tâm thoát-ly h́nh-sắc như chim sổ lồng. Từ đây, thân phàm có thể tu theo các bậc Bồ-Tát, tự-tại sanh qua lại các cơi, không có chi ngăn-ngại. Hành-giả này có thể tâm ĺa thân, nhập-diệt để lại thân-xác cho đời sau thấy sự mầu-nhiệm của Phật-Pháp.

 

TIÊU-LẠC TƯỞNG-UẨN

 

Ví như người ngủ mê, mớ nói ra, tuy người ấy không biết nhưng lời nói đă thành, âm-vận có thứ lớp phân-minh, khiến các người thức đều rơ biết lời nói, như thế là cảnh-giới của tưởng-uẩn. Người tu tiêulạc tưởng-uẩn sẽ bị 10 loài ma ở ngoài phá-phách, thử-thách. Nếu sáng-tỏ không lầm tin, th́ sẽ tiến lên trên đường siêu-việt, bằng không sẽ tự hủy-hoại và đọa địa-ngục.

1/ Thọ-uẩn đă tiêu-lạc nhiệm-mầu, không lo nghĩ tà-vạy, nên sự định tṛn-sáng phát tỏ, trong chánh-định phấn-khởi tinh-thần, thích tham-cứu sự khéo-giỏi. Bấy giờ thiên-ma t́m cơ-hội nhập xác người, đến bên hành-giả, nói đă thành đạo Vô-thượng, ngồi tọa-cụ thuyết pháp, biến-hóa ra tu-sĩ hoặc Đế-Thích hoặc phụ-nữ, chiếu hào-quang, khiến người tu lầm-tưởng là Bồ-Tát, tin theo phá luật-nghi, làm chuyện tham-dục, nói điềm tai-ương kỳ-dị khiến người đời sợ-hăi, gia-cư tan-nát. Đó là quái-quỷ lâu năm thành ma phá-rối. Đến khi quỷ ấy nhàm-chán bỏ xác người th́ kẻ bị nhập kia cùng người tu mà tin lầm kia cùng bị

đại-nạn. Nếu biết được, không tin lầm, sẽ không bị đọa địa-ngục vô-gián.

 

2/ Thọ-uẩn đă tiêu-lạc nhiệm-mầu, sự định tṛn-sáng phát-tỏ, trong chánh-định hành-giả thích dungoạn, quan-sát khắp nơi. Bấy giờ loài Bạt-quỷ nhập xác người, đến chỗ người tu, hoá ra thân bằng vàng chiếu sáng, nói là đă thành đạo Vô-thượng, nói pháp khiến người nghe tin lầm là Bồ-Tát, xui người phá luật-nghi, ḷng ưa dâm-dục, nói Phật giáng ở đâu, ai là Phật hóa thân, ai là Bồ-Tát hóa-thân, khiến người khao-khát, bị tà-hiến dấy lên diệt mất chủng-trí. Đó là Bạt-qủy lâu năm thành ma phá người. Đến khi quỷ ấy nhàm chán, bỏ xác người th́ những kẻ đó cùng người tu kia cùng bị đại-nạn. Nếu biết trước, không bị mê-muội th́ sẽ không bị đọa địa-ngục vô-gián.

 

3/ Thọ-uẩn đă tiêu-lạc mầu-nghiệm, sự định tṛn-sáng phát-tỏ, trong chánh-định tâm thích quansát sự thấy-biết của ḿnh, tham-cầu sự khế-hiệp. Bấy-giờ loài Mỵ-quỷ nhập xác người , đến chỗ người tu, thuyết-pháp, khiến cho thính-giả trước khi nghe tâm đă khai-ngộ, mỗi niệm dời-đổi, hoặc đặng túc-mạngthông, hoặc đặng tha-tâm-thông, hoặc thấy địa-ngục, hoặc biết các sự tốt-xấu, mỗi người vui-mừng đặng cái chưa từng có. Đó là những thần-lực của Thiên-ma. Người nghe u-mê, tin lầm là Bồ-Tát, ḷng tŕu-mến, phá luật-nghi, làm việc tham-dục, nói Phật có lớn có nhỏ, Phật trước Phật sau, Phật thật Phật giả, Phật nam Phật nữ, Bồ-Tát cũng vậy. Các người nghe bị mất bổn-tâm, nhập tà-giáo. Đến khi Mỵ-quỷ nhàm-chán, bỏ xác nguời th́ người tu cùng các đệ-tử kia đều bị đại-nạn. Nêu biết trước, không tin lầm th́ sẽ không bị đọa địa-ngục vô-gián.

 

4/ Thọ-uẩn đă tiêu-lạc nhiệm-mầu, sự định tṛn-sáng phát-tỏ, trong chánh-định hành-giả muốn t́m cội-gốc, cứu-xét cùng-tột vật-hóa, trí sáng-suốt nghiên-cứu phân-biện. Bấy-giờ ác-qủy Cổ-Độc lâu năm thành ma nhập xác người, đến bên người tu nói là ḿnh đă thành-đạo Vô-thượng, có oai-thần hàng-phục thính-giả, khiến người chưa nghe đă sanh tâm khán-phục. Ma nói Phật, Niết-bàn, Pháp-thân hiện trong nhục-thân, phụ-tử truyền-nối nhau sanh ra Pháp-thân thường-trụ bất-tuyệt. Cơi hiện-tại là xứ Phật, không có cơi Phật nào khác, cũng không có tướng kim-sắc. Các người nghe bị u-mê, tin lầm là Bộ-Tát, nói các căn là cơi tịnh, hai giống nam nữ là Bộ-đề, Niết-bàn. Đến khi ma nhàm chán bỏ xác người, th́ các đệ-tử cùng người tu mê-làm kia đều bị đại nạn. Nều biết trước không mê-lầm, th́ sẽ không bị đọa địa-ngục vô gián.

 

5/ Thọ-uẩn đă tiêu-lạc nhiệm-mầu, sự định tṛn-sáng phát-tỏ, trong chánh-định hành giả thích huyền-ứng, tham-cầu minh-cảm. Bấy-giờ loài Lệ-quỷ lâu năm thành ma nhập xác người đến bên hành-giả nói là ḿnh đă thành đạo Vô-thượng. Do ma-lực khiến cho thính-giả vừa thấy thân, sanh tâm ái-nhiễm, không muốn rời xa, thân làm nô-bộc, cúng-dường các thứ, chẳng ngại khó-nhọc, khởi phép ái dính-mắc như keo sơn. Đén khi ma nhàm-chán, bỏ xác người, th́ các người đó cùng người tu kia đều bị đại-nạn. Nếu biết trước, không mê-lầm th́ không bị đọa vào ngục vô-gián.

 

6/ Thọ-uẩn đă tiêu-lạc nhiệm-mầu, sự định tṛn-sáng phát-tỏ, hành-giả thích yên-tịnh, chuyên-cần sửa ḿnh, tham-cầu sự trong-sạch sâu-kín. Bấy-giờ loài Đại-lực quỷ lâu năm thành ma nhập xác người, đến bên hành-giả nói ḿnh đạ thành đạo Vô-thượng. Bày ra nhựng tṛ phu-phép kỳ-dị, khiến người thấy đều bái-phục. Khi ai khởi tâm ǵ, ma đều biết trước. Nhục-mạ đồ-chúng, phô-bày việc riêng-tư của người khác.

Đến khi ma nhàm-chán bỏ xác người, th́ những kẻ theo và người tu mê-lầm kia đều bị đại-nạn. Nếu biết trước không me-lầm th́ sẽ không bị đọa địa-ngục vô-gián.

 

7/ Thọ-uẩn đă tiêu-lạc nhiệm-mầu, sự định tṛn-sáng phát-tỏ, trong chánh-định hành-giả thích trikiến, chuyên-cần khổ-hạnh, ham tu Túc-mạng-thông, biết quá-khứ vị-lai. Bấy-giờ nhiều loài quỷ thần lâu năm thành ma nhập xác người, đến bên hành-giả nói là đă thành đạo Vô-thượng. Thoạt-nhiên nơi thuyếtpháp đắc đại bảo-châu, hoặc hoá làm súc-sanh miệng ngậm hột châu, hay kinh-sách, các vật kỳ-dị. Làm những tṛ biến-hóa lạ. Khởi ăn toàn rau, hoặc hằng ngày chỉ ăn một hột mè hay một hột bắp, nhưng thân vần mập, v́ có ma-lực gia-hộ. Chê-bai các người tu, bày tṛ tham-dục. Đến khi ma nhàm-chán bỏ xác người th́ tất cà những kẻ kia cùng nguời tu đều bị đại-nạn. Nếu biết trước không mê lầm th́ sẽ không bị đọa địa-ngục vô-gián.

 

8/ Thọ-uẩn đă tiêu-lạc nhiệm-mầu, sự định tṛn-sáng phát-tỏ, trong chánh-định hành-giả thích tuluyện thần-thông, biến-hóa, tham-cầu thần-lực. Bấy-giờ, nhiều loài quỷ thần lâu năm thành ma nhập xác người, đến bên hành-già nói ḿnh đă thành đạo Vô-thượng. Bày ra các tṛ ảo-thuật như cầm đèn, tay bắt ánh-sáng chia cho các thính-giả, hoặc đi trên nước, hoặc đi giữa hư-không, hoặc chui vao trong b́nh, hoặc chun trong đảy, đi xuyên qua vách, thảy đều không ngại, chỉ đối với đao-binh th́ không được tự-tại.. Thường hay nói thần-thông tự-tại. Khen ngợi sự hành-dâm, dùng việc cọ rún để truyền pháp. Đến khi ma nhàm-chán bỏ xác người, th́ tất-cả cùng người tu đều bị đại-nạn. Nếu biết trước không mê-lầm th́ sẽ không bị đọa vô-gián địa-ngục.

9/ Thọ-uẩn đă tiêu-lạc nhiệm-mầu, sự định tṛn sáng phát-tỏ, trong chánh-định tâm thích nhậpdiệt, nghiên-cứu hóa-tánh, tham-cầu thâm-không. Bấy-giờ loài Tinh-linh lâu năm thành ma nhập xác người, đến chỗ người tu, nói đă thành Vô-thượng đạo, tàng-h́nh giữa đại-chúng, lẳng-lặng hiện lại, khi c̣n khi mất, hoặc hiện thân trong-sáng như ngọc lưu-ly, hoặc xông hương thơm, hoặc tiểu ngọt như đường phèn, chê-bai giới-luật, khinh-bỉ các thầy xuất-gia, bác-bỏ nhân-quả, nói chết là hết, tất-cả thánh phàm đều c̣n tham-dục, thọ dục cũng đắc tâm-không. Đến khi ma nhàm-chán bỏ xác đi, th́ tất-cả đều bị đại-nạn. Nếu biết trước không mê-lầm sẽ không bị đọa địa-ngục vô-gián.

 

10/ Thọ-uẩn đă tiẹu-lạc nhiệm-mầu, sự định tṛn sáng phát tỏ, trong chánh-định hành-giả thích trường-thọ, dứt phân-đoạn sanh-tử, mong thay-đổi tướng vi-tế cho được vĩnh-cửu. Bấy-giờ Tự-Tại Thiênma nhập xác người, đến bên người tu, nói là đă thành Vô-thượng đạo, hiện ma-lực đi ngàn dậm trong nháy mắt, làm cho người ta nghi lầm là Phật hiện-tiền. Lại nói chúng-sanh là con của ta, ta sanh ra chư Phật, ta thật là vị Phật căn-bản xuất-thế, chứng-quả không cần tu-hành. Ở thời mạt-pháp, các loài ma này hiện ra trong Phật-giáo, xuất-gia hành-đạo, hoặc nhập xác người, hoặc tự hiện-h́nh đều nói đă chứng-quả Vôthượng, khen-ngợi sự dâm-dục. Thầy ma, đệ-tử cũng ma, dâm-dục truyền-kế nhau. Đó là tà-tinh, yêu-mị, gần th́ chín đời, xa th́ trăm đời, khiến người tu chân-chánh hóa thành quyến-thuộc của ma. Nếu không biết, bị mê-lầm, phải làm dân ma, tiêu mất Chánh-biến-tri, bị đọa địa-ngục vô-gián. Mười thứ thiền-định hiện-cảnh như thế đều do tưởng-uẩn dụng-tâm phát-sanh các sự. Đó là mười thứ vọng-tưởng trong-tâm lần-lượt được tiêu-lạc. Do các vọng-tưởng này mà mười thứ ma hiện ra pháphách ngăn-trở người tu-hành. Như động-niệm tiêu, vọng-tưởng trừ, th́ tâm giác-ngộ trong-sáng như trừ sạch bụi nhơ, hoàn-toàn soi thấu gốc-ngọn của luật vô-tánh. Người ấy ra khỏi được phiền-năo trược.

 

      

 

 

 

 

GS Trần Cao Tần
Tiến Sĩ Toán học

Pháp-danh: Chánh-Đạt

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com