www.ninh-hoa.com



 

 

 

Siêu Khoa Học Tôn Giáo - Vũ Trụ Quan

Giáo Sư Trần Cao Tần

 

Lời Giới Thiệu

PHẦN MỘT-PHẦN HAI

Chân Lư -
Vũ Trụ H́nh Thành

PHẦN BA

Vũ Trụ Ta Bà  1 | 2

PHẦN BỐN

Đường Giác Ngộ

 Kỳ 1    2   |   3

Kỳ  4   |   5 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


SIÊU KHOA HỌC TÔN GIÁO

Tiểu Thừa Và Trung Thừa Phật Giáo

GS Trần Cao Tần
Tiến Sĩ Toán học

Giáo sư Toán Đại học Loras tại Iowa, Hoa Kỳ
 

    

 

TẬP 2:
PHẦN BỐN

ĐƯỜNG GIÁC NGỘ

SIÊU KHOA HỌC TÔN GIÁO

 

 

Sau đây xin lược ba mươi bảy phẩm trợ-đạo của pháp-môn Tứ-Diệu-Đế theo Phật-Học Phổ-Thông của Thích-Thiện-Hoa và Phật-Học Từ-Điển của Đoàn-Trung-C̣n.

 

TỨ NIỆM-XỨ (4)

TỨ CHÁNH-CẦN (4)

TỨ NHƯ-Ư-TÚC (4)

PHÁP NGŨ-CĂN (5)

PHÁP NGŨ-LỰC (5)

THẤT GIÁC-CHI (7)

BÁT CHÁNH-ĐẠO (8) 

 

TỨ  NIỆM-XỨ:  

 

                1/ Thân bất-tịnh (Thân-thể nhơ nhớp)

                2/ Thọ thị khổ (Thọ-cảm là khổ)

                3/ Tâm vô-thường (Tâm-ư thay-đổi hoài)

                4/ Pháp vô-ngă (Muôn vật đều không thật có)

 

TỨ CHÁNH-CẦN

 

          1/ Đừng phạm tội-lỗi nữa nếu đă phạm

`               2/ Tội lỗi nào chưa phạm th́ chớ có phạm

                3/ Tập làm điều thiện ḿnh chưa làm

                4/ Tăng-trưởng điều thiện ḿnh đă làm

 

TỨ NHƯ-Ư-TÚC

 

              1/ Muốn tu các thần-thông

              2/ Thê-nguyẹn tu đến Niết-Bàn

              3/ Giũ-ǵn tư-tưởng tinh-tấn

              4/ Tham cứu đạo-lư

 

PHÁP NGŨ-CĂN

               

                1/ Ḷng tin hăng-hái

                2/ Thệ-nguyện mạnh-mẽ

                3/ Tâm-niệm quả-quyết

                4/ Tâm định không lay-động

                5/ Trí-huệ sáng-suốt

 

PHÁP NGŨ-LỰC

 

          1/ Sức tin

                2/ Sức nguyện

                3/ Sức niệm

                4/ Sức định

                5/ Sức huệ

 

THẤT GIÁC-CHI

 

1/ Phân-biệt chánh tà

                2/ Tinh-tấn chánh-pháp

                3/ Hoan-hỉ chánh-pháp

                4/ Thân-tâm khinh-an

`               5/ Niệm giác-ngộ

                6/ Định giác-ngộ

                7/ Xả giác-ngộ

 

BÁT CHÁNH-ĐẠO

 

                Bát-Chánh-Đạo đă tŕnh-bày ở phần trước để đọc-giả phân-biệt chánh với tà trước khi đi vào các hạnh khác của Tứ-Diệu-Đế.

                Đi vào các pháp tu-hành, đọc-giả hăy đọc chánh-kinh của Phật, hoặc đọc bộ Phật-Học Thổ-Thông của Thích-Thiện-Hoa ở tŕnh-độ dễ hiểu hơn. Đọc-giả cũng cần tham-khảo các bậc chân-tu đầy-đủ đạo-đức và kinh-nghiệm.   

          Pháp-môn Tứ-Diệu-Đế là nơi Luật Sanh-Tử mà định-tâm để tiêu-lạc mạng-trược và vượt ṿng sanh-tử. Về phương-pháp là nơi Luật Vô-Thường mà thấy thân-tâm ḿnh và thế-giới chung-quanh đều vô-thường, luôn thay-đổi, đâu có ǵ c̣n giữ đựợc măi mà châp-trước cho khổ tâm. Nơi ô-trược mà thấy thân-tâm ḿnh như mọi người đều bất-tịnh, nên không c̣n tham-dục. Do thấy thân-tâm vô-thường và bất-tịnh, hành-giả ly các niệm tham, sân, si lắng tâm ḿnh nơi trạng-thái Thanh-Tịnh. Giống như ly nước yên-lặng để cho cặn-bụi đều lắng xuống đáy ly, th́ nước được trong sáng. Với sự tinh-tấn an-định, tâm hành-giả dần-dần trở thành hoàn-toàn thanh-tịnh. Tâm đă hoàn-toàn thanh-tịnh th́ nghiệp-chướng đâu c̣n chỗ nào để lôi-kéo, hành-giả thoát được ṿng sanh-tử. Khi đă thoát ṿng sanh-tử, hành-giả sẽ phát-nguyện sanh về một cơi nào ước-muốn. Rồi sẽ theo nguyện-lực của ḿnh mà ra đời nơi đó để tiếp-tục tu-hành các phương-pháp tiêu-lạc ngũ-uẩn. Xin nói rơ sự khác nhau giữa nghiệp-chướng sanh-tử và thệ-nguyện sanh-tử. Nghiệp-chướng sanh-tử là do nơi nghiệp-lực lôi-kéo người sắp chết sanh về một cơi do nghiệp-lực quyết-định mà người chết hoàn-toàn bị bó tay không tránh-thoát được. Nếu bị nghiệp-lực lôi-kéo xuống địa-ngục, th́ phải xuống địa-ngực, rồi tùy theo tội-ác nặng-nhẹ mà rơi vào địa-ngục nào. Nếu có nhiều phước th́ nghiệp-lực đưa lên các cơi trời vi-diệu. C̣n thệ-nguyện sanh-tử là do nơi ước-nguyện mà ra đời nơi nào mong-ước để tiếp-tục tu lên cao hơn nữa. Người đă thoát ṿng sanh-tử th́ Tự-Tại đối với sự sanh-tử, làm chủ sự sanh-tử của ḿnh. Sau này tiếp-tục tu đến khí tiêu-lạc được ngũ-uẩn là hoàn-toàn không c̣n sanh-tử nữa, từ đó do tâm Từ-Bi mà diệu-dụng hiện ra hoá-thân hay báo-thân để cứu-độ chúng-sanh.

 

Một pháp-môn khác của Tiểu-Thừa Phật-Giáo là nơi Luật Luân-Hồi mà định-ư Quán-Chiếu Nhân-Duyên để giải-thoát khỏi chúng-sanh-trược và vượt ṿng luân-hồi. Đó là pháp tu Thập-Nhị Nhân-Duyên. Như đă thấy trong Phần Ba, Thập-Nhị Nhân-Duyên là quá-tŕnh 12 giai-đoạn làm thành ṿng luân-hồi của chúng-sanh trong sáu cơi.

 

                VÔ-MINH --- HÀNH --- THỨC --- DANH-SẮC --- LỤC-NHẬP --- XÚC --- THỌ --- ÁI --- THỦ --- HỮU --- SANH --- TỬ.

 

                Cần phải quán-sát Mật-Nghĩa của 12 nhân-duyên. Vô-minh đây là sự si-mê u-tối do các gốc Sát, Đạo, Dâm, Vọng, và các bệnh Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi, Ác-kiến tạo ra. Các lớp vô-minh này lôi kéo chúng-sanh trong ṿng luân-hồi của chúng-sanh-trược. Chúng-sanh-trược do hành-trược làm thành. Đó là Vô-minh duyên Hành. Trong cái ṿng luân-hồi của chúng-sanh-trược, phải nhận-chịu lấy một kiếp sống mới. Kiếp sống mới này là mạng-trược do thức-trược làm thành. Đó là Hành duyên Thức. Khi đă nhận lấy một kiếp sống mới, phải đi t́m lấy một thân-xác mới cho mạng sống. Đó là Thức duyên Danh-sắc. Đă có thân-xác là phải có sáu căn. Đó là Danh-sắc duyên Lục-nhập. Do nơi sáu căn mà tiếp-xúc với ngoại cảnh. Đó là Lục-nhập duyên Xúc. Do sự tiếp-xúc sinh ra cảm-giác. Đó là Xúc duyên Thọ. Do cảm-giác sinh ra sự yêu-thương. Đó là Thọ duyên Ái. Do ái sinh ra sự tham-chấp tranh-thủ. Đó là Ái duyên Thủ. Do chấp-thủ nên có vợ chồng con cái và mọi cái chung quanh, những cái này là hữu-dục, hữu-sắc, hữu vô-sắc cũng chính là nghiệp trong tam-giới dục, sắc, và vô-sắc. Đó là Thủ duyên Hữu. Do các nghiệp này mà rồi phài chịu một lần sanh tiếp-theo. Đó là Hữu duyên Sanh. Đă có sanh th́ phải có chết. Đó là Sanh duyên Tử. Khi chết, vô-minh lại tiếp-tục lôi-kéo trong ṿng hành-trược của chúng-sanh luân-hối. Cứ như thế bánh xe luân-hồi tiếp-tục lăn từ kiếp này qua kiếp khác.

Về mặt phương-pháp là nơi Luật Nhân-Quả mà quán-chiếu cái ṿng dây-xích 12 nhân-duyên trói buộc chúng-sanh trong ṿng luân-hồi. Cái gốc của sự vay-trả đó là Vô-Minh. Nhờ định-ư soi-xét nên thấy được rơ-ràng nhiều lớp Vô-Minh chồng-chất lên nhau che-lấp mất Trí-Huệ của ḿnh. Giữ tâm thanh-tịnh, quán-chiếu lư nhân-duyên cho thật rơ-ràng đến khi tự ḿnh ngộ được Mật-Nghĩa của luân-hồi. Trí-huệ trở nên sáng-suốt soi-chiếu các lớp vô-minh, làm cho các lớp vô-minh từ gần đến các lớp vô-minh xa hơn tiêu-lạc đi. Đến một lúc, trí-huê soi-sáng cả 12 nhân-duyên của ṿng luân-hồi. Đến đây sẽ chứng-ngộ được là Vô-minh diệt th́ Hành diệt. Hành diệt th́ Thức diệt. Thức diệt th́ Danh-Sắc diệt. Danh-Sắc diệt th́ Lục-Nhập diệt. Lục-Nhập diệt th́ Xúc diệt. Xúc diệt th́ Thọ diệt. Thọ diệt th́ Ái diệt. Ái diệt th́ Thủ diệt. Thủ diệt th́ Hữu diệt. Hữu diệt th́ Sanh diệt. Sanh diệt th́ Tử diệt. Như vậy cả ṿng luân-hồi nhân-quả đều diệt. Nhờ sự soi-sáng tṛn-khắp đó, hành-giả vượt khỏi ṿng luân-hồi nhân-quả.

 

Như thế, pháp tu Thập-Nhị Nhân-Duyên là nương nơi luật Luân-Hồi mà định-ư thật sâu-thẳm để tiêu-lạc chúng-sanh-trược. Nơi Luật Nhân-Quả mà quán-chiếu soi-sáng Vô-Minh rồi phá-tan ṿng luân-hồi nhân-quả. Từ đó do sự phát-nguyện sẽ sanh vào một cơi nào ḿnh mong-ước để tiếp-tục tiến lên đến chỗ Ngộ-Nhập Phật-Tánh.

 

Về Sự Thực-Hành, theo Phật-Học Phổ-Thông, pháp môm Tiểu-Thừa có 5 pháp quán:

 

1/ Quán Sổ-Tức để đối-trị bệnh tán-loạn của tâm-trí

2/ Quán Bất-Tịnh để đối-trị ḷng tham-dục

3/ Quán Từ-Bi để đối-trị ḷng sân-hận

4/ Quán Nhân-Duyên để đối-trị ḷng si-mê

5/ Quán Giới-phân-biệt để đối-trị chấp-ngă

 

Năm pháp quán ấy gọi là Ngũ-đ́nh-tâm-quán. Theo Kinh Phật, ai đă dứt hết Sát, Đạo, Dâm, Vọng vá thực-hành năm pháp quán trên để nhập định, rồi trừ ḷng tham-dục, buông-xả hết ḷng sân-hận, soi-sáng hết sự si-mê, chứng-ngộ được sự Vô-Ngă, hành-giả đó vượt khỏi ṿng luân-hồi sanh-tử. Đây là phương-pháp vừa an-định tâm vừa soi-sáng vô-minh để chứng-ngộ Vô-Ngă, nhờ đó dứt hết luân-hồi sanh-tử.

 

                Theo lời của Thiền-sư Thanh-Từ th́ lối tu thiền thường dùng Tứ-Niệm-Xứ, quán thân bất-tịnh, quán thọ là khổ, quán tâm vô-thuờng, quán pháp vô-ngă. Quán măi cho tới khi nào tâm ḿnh không c̣n dấy động nữa th́ được định. Khi quán như vậy sẽ từ-từ qua những bậc sơ thiền, nhị thiền, tam thiền và tứ thiền. Sơ thiền là Ly Dục Sanh Hỉ-Lạc, tức là ĺa tham-dục mà được vui-vẻ. Nhị thiền là Định Sanh Hỉ-Lạc, tức là tâm an-định sanh hỉ-lạc. Tam thiền là Ly Hỉ Diệu-Lạc, tức là ĺa cái vui-mừng thô để được cái vui-mừng nhẹ-nhàng hơn, mầu-nhiệm hơn gọi là diệu-lạc. Tứ thiền là Xả Niệm Thanh-Tịnh, tức là buông hết các niệm để được thanh-tịnh. Bốn bậc thiền này đưa hành-giả đến các cơi trời dục-giới và sắc-giới. Khi đă đến được cơi trời Sắc-Cứu-Cánh cao nhất của sắc-ǵới, hành-giả có hai đường:

 

                1/ Định-tâm để đi thẳng vào Diệt-Tận-Định tức là diệt hết sắc, thọ, tưởng. Khi đă thành-tựu Diệt-Tận-Định, hành-giả thoát ṿng sanh-tử, đắc quả A-La-Hán;

                2/ Nhập-định vào Tứ-Không là Không Vô-Biên-Xứ, Thức Vô-Biên-Xứ, Vô Sở-Hữu-Xứ, Phi-Phi-Tưởng-Xứ. Trong các định này, hành-giả sẽ đến các cơi trời Vô-Sắc-Giới. Ở cảnh-giới Phi-Phi-Tưởng-Xứ, nếu không biết, sẽ bị kẹt nơi cảnh trầm-tịch hoài. Nều biết, sẽ nhập vào Diệt-Tận-Định, từ đó đắc quả A-La-Hán.

 

                Trong Kinh Đại-Duyên Phương-Tiện thuộc bộ Trường A-Hàm, Phật dạy pháp-môn Thiền Giải-Thoát gồm có tám môn:

 

                1/ Quán sắc-thân ḿnh, giải-thoái ḷng tham-luyến sắc-thân,

                2/ Quán sắc-thân người, giải-thoát ḷng tham-luyến sắc-thân người,

                3/ Giải-thoát được cả 2 thứ trên,

                4/ Vượt khỏi sắc-tưởng, diệt tư-tưởng về các hữu-đối sắc, không niệm-tưởng tạp loạn, được an-trụ vào Không-xứ,

                5/ Vượt khỏi Không-xứ vào Thức-xứ,

                6/ Vượt khỏi Thức-xứ vào Vô-Sở-Hữu-Xứ,

                7/ Vượt khỏi Vô-Sở-Hữu-Xứ váo Phi-Tưởng-Phi-Phi-Tưởng-Xứ

                8/ Vào Diệt-Tận-Định

 

                Đối với 8 môn giải-thoát trên, nếu tu theo chiều thuận từ 1 đến 8 và theo chiều nghịch từ 8 đến 1, xuát-nhập từ môn này qua môn khác một cách tự-tại th́ sẽ được giải thoát khỏi luân-hồi sanh-tử.

 

                Phần Bốn này giúp cho độc-giả thấy được Chánh với Tà, và chỉ hai phương-pháp Chánh-Định của Tiểu-Thừa Phật-Giáo là Tứ-Diệu-Đế và Thập-Nhị Nhân-Duyên, ai tu theo đó hoàn-măn sẽ vượt khỏi ṿng Sanh-Tử Luân-Hồi.

                Phần Năm sẽ viết về các pháp tu Trung-Thừa theo Kinh Lăng-Nghiêm.

 

 

 

 

 

 

 

 

GS Trần Cao Tần
Tiến Sĩ Toán học

Pháp-danh: Chánh-Đạt

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com