www.ninh-hoa.com



 

 

 

Siêu Khoa Học Tôn Giáo - Vũ Trụ Quan

Giáo Sư Trần Cao Tần

 

Lời Giới Thiệu

PHẦN MỘT-PHẦN HAI

Chân Lư -
Vũ Trụ H́nh Thành

PHẦN BA

Vũ Trụ Ta Bà  1 | 2

PHẦN BỐN

Đường Giác Ngộ

  Kỳ 1    2   |   3

Kỳ  4   |   5 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


SIÊU KHOA HỌC TÔN GIÁO

Tiểu Thừa Và Trung Thừa Phật Giáo

GS Trần Cao Tần
Tiến Sĩ Toán học

Giáo sư Toán Đại học Loras tại Iowa, Hoa Kỳ
 

    

 

TẬP 2:
PHẦN BỐN

ĐƯỜNG GIÁC NGỘ

SIÊU KHOA HỌC TÔN GIÁO

 

 

Trong các phần 1, 2, 3 độc-giả đă thấy nguồn-gốc, bản-thể và hiện-tượng của vũ-trụ.

Những người quen với các lư-luận khoa-học có thể ngạc-nhiên tự hỏi v́ sao không thấy tác-giả dùng các lư-thuyết khoa-học đă và đang phổ-biến về vũ-trụ trong bài viết này. Trong Phần Mở đầu, chỉ có một câu ngắn là tác-giả không chấp-nhận thuyết Big Bang theo đó vũ-trụ bắt đầu bằng một vụ nổ vô-cùng to-lớn.

 

Như đă nói nhiều lần, bài viết này chỉ thẳng CHÂN-LƯ bao-gồm nguồn-gốc, bản-thể và hiện tượng của vũ-trụ dựa trên những lời Thật của Phật để chỉ CHÂN-LƯ. Những lời nói của Phật là những lời nói hoàn-toàn đúng sự thật để chỉ CHÂN-LƯ mà Phật đă thấy biết rơ-ràng và tṛn-khắp sau khi Phật đă toàn-giác.

Ngày nay nhũng lư-thuyết lớn của khoa-học vật-chất như thuyết Cơ-học Tuyệt-đối do Newton, Euclid và Galileo, thuyết Cơ-học Lượng-tử do Planck, De Broglie và nhiều người đóng góp, thuyết Cơ-học Tương-đối do PointCarré, Einstein, Lorentz, và thuyết String do nhiều người xây-dựng… tất cả đều gặp phải nhiều bế-tắc không giải-quyết được.

 

Có nhiều lư-do của các sự bế-tắc này.

 

1/ Phương-tiện chính-xác duy-nhất được dùng để xây-dựng và chứng-minh trong các lư-thuyết là TOÁN-HỌC CỦA LOÀI NGƯỜI. Nhưng ai cũng biết rằng toán-học có những mâu-thuẫn nội-tại ngay trong nền-tảng của nó, chẳng hạn như mâu-thuẫn của Russell là ngọn núi chận đường các nhà toán học.

Chưa có ai giải-quyết được cái mâu-thuẫn này. Có vài người đă cố tránh-né nó bằng cách thiết-lập các hệ- thống nguyên-lư để đi ṿng quanh, nhưng lại kẹt trong các phạm-vi hạn-hẹp của các nguyên-lư đó. Nói chung, khoa-học vật-chất đành chấp-nhận các mâu-thuẫn như những vấn-đề bất-khả giải-quyết rồi cứ tiếp tục dùng những lư-thuyết toán-học như-thị để áp-dụng vào cơ-học và vật-lư.

 

2/ Khoa-học của loài người cho đến ngày nay đều dựa trên các sự thấy-nghe-hay-biết của loài người cùng với các sự quan-sát và đo-lường bằng những phương-tiện vật-chất, từ đó đặt ra những giả- thuyết rồi xây-dựng thành những lư-thuyết về vũ-trụ. Cái gốc của mọi lư-thuyết khoa-học là sự thấy-nghe hay- biết của loài người. Nhưng như đă thấy trong các phần trước, cái ư-thức của loài người rất hạn-hẹp.

 

Nói riêng về cái thấy trong thế-giới vật-chất này mà thôi, th́ cái thấy do nhục-nhăn của con người không thể nh́n qua một bức tường, không thể thấy những ngân-hà xa-tắp, không thể thấy được những vi-tử thật nhỏ, không hề thấy được các chúng-sanh khác trong các ngân-hà. Đối với thế-giới tâm-linh, th́ con mắt khoa-học chỉ là con mắt mù. Những lư-thuyết khoa-học được xây-dựng theo quy-nạp khởi đầu từ sự thấy nghe- hay-biết của loài người, và chập-chững như đứa bé con dần-dần từng bước lập nhiều giả-thuyết rồi kiểm-nghiệm với thí-nghiệm và quan-sát đo-lường. Những giả-thuyết nào không thích-hợp th́ loại bỏ.

Những giả-thuyết nào thích-hợp th́ khai-triển thêm cho đến khi gặp những bế-tắc mới th́ lại đặt những giả- thuyết mới khác rồi tiếp-tục một giai-đoạn kiểm-nghiệm mới v.v… V́ Chân-Lư vượt khỏi không-gian và thời-gian, vượt khỏi vô-cùng xa cái thấy-biết và cái khả-năng quan-sát đo-lường của loài người, cho nên chắc-chắn là khoa-học không bao-giờ đạt đến được Chân-Lư Niết-Bàn Vô-Ngă nếu không có sự hướng-dẫn sáng-suốt của Chánh-Đạo.

 

Một số các nhà khoa-học sau nhiều năm mài-miệt với khoa-học cuối-cùng đi t́m chân-lư trong Phật-Giáo. Điều đó rất phấn-khởi, nhưng chưa được thỏa-đáng, v́ muốn hiểu được Mật-nghĩa của Kinh- Phật đă là một điều rất khó, huống là hiểu được Thật-nghĩa cũa Phật-Pháp.

 

3/ Ư-thức của tất cả chúng-sanh đều bị Vô-minh che-lấp tùy theo cọng-nghiệp của mỗi loài và biệt-nghiệp của mỗi cá-thể. Trong sáu cơi luân-hồi, ư-thức của những kẻ nơi địa-ngục hoàn-toàn đen-tối do những tội-lỗi quá nặng-nề và sự đau-đớn cùng cực làm cho hoàn-toàn si-mê. Ư-thức của loài quỷ toàn là si mê, sân-hận, giận-giữ, cuồng-điên và đói-khát. Ư-thức của loài súc-sanh si-mê, tàn-sát ăn thịt lẫn nhau. Ư thức của các thần có trí hiểu-biết, có năng-lực nhưng ác nhiều hơn thiện. Ư-thức của loài người có lư-trí và t́nh-cảm, có năng-lực thiện-ác ngang nhau. Ư-thức của các trời có trí sáng-suốt, nhiều năng-lực, thiện nhiều hơn ác.

 

4/ Do ư-thức khác nhau, nên có nhiều mức-độ khác nhau về thấy-biết. Kể từ loài ngưới trở lên, có năm mức-độ thấy-biết là: cái thấy-biết của người, cái thấy-biết của trời, cái thấy-biết của huệ-nhăn, cái thấy-biết của pháp-nhăn, và cái thấy-biết của Phật-nhăn. Cái thấy-biết của loài người rất hạn-hẹp trong một khoảng không-gian nhỏ-bé của thế-giới vật-chất. Cái thấy-biết của các trời gồm cả hai thế-giới tâm-linh và vật-chất. Cái thấy-biết của huệ-nhăn khắp các địa-ngục đến khắp các cơi trời, và hiểu được bản-thể nguồn gốc của vũ-trụ. Cái thấy-biết của pháp-nhăn quán-chiếu được thật-tánh và thật-tướng của các pháp trong vũ-trụ. Cái thấy-biết của Phật-nhăn trùm-khắp các pháp-giới và chúng-sanh cùng tất-cả các vũ-trụ của chư Phật.

 

Như vậy, nếu chỉ căn-cứ trên cái thấy-biệt rất-giới hạn của loài người để xây-dựng các lư-thuyết, th́ các lư-thuyết đó chưa thể khai-mở được Chân-Lư, nhưng có thể giúp loài người phát-triển được hoàncảnh chung-quanh để cải-tiến xă-hội và cuộc sống. Hỡi ôi, do nghiệp thiện-ác của loài người, xây dựng được bao nhiêu th́ chính loài người lại tàn-phá giết-hại lẫn nhau bấy nhiêu! Về mặt tôn-giáo ngày nay là một sự hỗn-độn cuồng-bạo lấy giết-chóc làm tôn-chỉ và phương-tiện. Có bao-giờ một tôn-giáo chân-chính lại chủ-trương giết người! Đó là ma-giáo tà-đạo do các loài ma-vương hiện ra trên thế-gian để làm hao-tổn chánh-phước của loài người. V́ khi bị hao-tổn chánh-phước th́ những kẻ theo họ sẽ biến-thành các chúng ma phục-vụ cho các ma-vương, đến khi hết phước th́ bị đọa xuống địa-ngục vô-cùng khổ-sở.

 

Vũ-trụ gồm hai thế-giới vật-chất và tâm-linh. Điều này vượt qua khỏi khoa-học vật-chất, cho nên đă đến lúc cần phải có Siêu-Khoa-Học nghiên-cứu cả hai thế-giới vật-chất và tâm-linh trong toàn-thể của vũ-trụ. Nhưng khi nghiên-cứu về thế-giới tâm-linh, cũng đề-cập tới Chân-Lư vượt khỏi không-gian và thời gian, thống-nhất Vô-minh với Sáng-tạo, nên đó cũng là Siêu-Tôn-Giáo. Siêu-Khoa-học và Siêu-Tôn-Giáo là hai mặt không tách rời nhau được. Nói chung, đó là SIÊU-KHOA-HỌC-TÔN-GIÁO, là nhu-cầu thiết yếu  của thế-kỷ 21. Hi-vọng rằng những ai quá nặng về đầu-óc khoa-học vật-chất, sau khi đọc bài viết về Vũ-trụ-quan này mà vẫn c̣n thắc-mắc hay chưa hiểu được rơ, th́ một bài viết về lư-thuyết toán-cơ-học của vũ-trụ gồm hai thế-giới âm-dương sẽ giúp họ giải-tỏa thắc-mắc và hiểu được vấn-đề rơ hơn.

 

Xin nói thêm về thái-độ của các nhà khoa-học trong mấy thế-kỷ nay. Đa số các nhà khoa-học ở Âu-Mỹ đă thấy rất nhiều sai-lầm trong các quyển kinh của các tôn-giáo theo Sáng-Tạo, và khoa-học vật chất đă làm công-việc sửa-sai cho các tôn-giáo đó. Tôn-giáo đúng-nghĩa phải là ánh sáng soi đường cho khoa-học, chứ không-thể ngược lại nhờ khoa-học vật-chất sửa-sai và dẫn đường. Rơ-ràng là những quyển kinh kia không đúng và không thể chỉ được Chân-Lư mà tôn-giáo nào cũng hứa-hẹn. Thế-kỷ 19 là sự trổi dậy của khoa-học chống-đối những sai-lầm về giáo-lư Sáng-tạo, và thế-kỷ 20 là sự vùng-lên của khoa-học thoát ra ngoài sự kềm-tỏa của tôn-giáo Sáng-Tạo.

 

Sự vùng lên đó đưa đến chỗ cực-đoan của chủ-nghĩa vật chất Vô-Thần, đại-biểu là chủ-nghĩa Marxism trong triết-học, thuyết tiến-hoá của Darwin, và thuyết tương đối của Einstein trong khoa-học. Chủ-nghĩa vật-chất vô-thần Marxism đă sụp-đổ. Thuyết tương-đối đang bị duyệt-xét các sai lầm. Thuyết của Darwin cũng đang bị nằm trên bàn mổ. Những sai-lầm giáo-lư trong những quyển kinh Sáng-Tạo đă gây ra t́nh-trạng phân-hóa tư-tưởng, nhiều hệ-phái tôn-giáo Sáng-tạo ra đời dựa trên các quyển kinh sách sai-lầm, rồi tranh-chấp lẫn nhau. Suốt mấy ngàn năm, nhiều kẻ tự cho ḿnh là tiên-tri viết nhiều sách chứa đựng những sai-lầm và huyền-hoặc, khiến cho bao nhiêu người khác bị mê-tín không hiểu-biết lẽ thật. Thế-kỷ 21 bắt đầu với sự tranh-chấp đẫm máu về tôn-giáo trên toàn thế-giới ẩn-núp dưới nhiều chiêu-bài khác nhau. Một tôn-giáo chân-chính dứt-khoát không thể là một thứ chủ-nghĩa chiến tranh dù được biện-minh bằng bất-cứ lư-do nào hay che-đậy dưới bất-cứ h́nh-thức nào. Những kẻ vô-thần, những kẻ theo chủ-nghĩa duy-vật đọc những lời thật về Chân-Lư này hăy thức tỉnh ngay để trở về con đường chân-chánh. Bao nhiêu năm lầm-lẫn làm những chuyện ác-độc, giết-hại người vô-tội, chiếm-đoạt tài-sản của người khác. Những kẻ đó nên biết rằng địa-ngục A-Tỳ đang chờ, không thể nào tránh-thoát nếu ngay giờ-phút này không biết ăn-năn sám-hối tội-lỗi rồi làm những điều thiện, điều chánh. Hỡi những kẻ tội-lỗi vô-cùng nặng-nề kia, ánh-sáng chân-lư đă vạch ra rơ-ràng rồi, hăy thức-tỉnh ăn-năn sám-hối đi sẽ được vơi tội hay khoan-hồng. Chánh-Đạo Từ-Bi luôn-luôn cứu-khổ, cứu nạn cho tất-cả mọi người. Khi hiểu được Chánh-Pháp, các người sẽ thấy những kẻ trước các người lúc sống trên thế-gian là những lănh-tụ tàn-ác vô-nhân-đạo giờ đây đang rên-xiết đau-khổ cùng-cực ở địa-ngục Vô gián đời-đời kiềp-kiếp không có ngày ra. Bám-giữ quyền-lực, tham-nhũng hối-lộ rồi khi chết có mang theo được ǵ đâu ngoài những tội-ác đă tạo và địa-ngục đang chờ. Hăy biết rằng trong thời-kỳ mạt-pháp này: KẺ THIỆN TH̀ C̉N, KẺ ÁC BỊ DIỆT.

 

Con người luôn-luôn t́m Chân-Lư – Chân-Lư Thật-Sự -- đừng để tà-ma ngoại-đạo lường gạt theo chúng để rồi sẽ bị đọa vào địa-ngục khổ-sở vô-cùng. Cơi-Vĩnh-Hằng hay Niết-Bàn là Toàn-Năng, Toàn- Chân, Toàn-Thiện, Toàn-Mỹ, là Thường, Lạc, Ngă, Tịnh chỉ ngộ-nhập được do nơi sự tu-tập đúng Chánh Đạo và sự giác-ngộ của ḿnh, chứ không một ai, không một thần-linh nào có thể ban cho ḿnh được. Đừng nghe lời phỉnh-gạt của các ma-vương hiện ra theo các môn tà-đạo xúi-giục bao nhiêu kẻ làm những chuyện giết người điên-cuồng tổn-hại cho chính mạng sống của họ và những người chung-quanh. Đừng v́ những tham-vọng vật-chất, tiền-bạc, những danh-tướng hăo-huyền mà gây chiến-tranh có thể tàn-sát cả loài người. Hăy đi theo con đường Thiện-Đạo và Chánh-Đạo để tạo thêm phước-đức cho loài người và cho chính ḿnh. Không có của-cải vật-chất nào mang theo được khi xuôi tay đổi kiếp, chỉ có nghiệp thiện-ác do chính ḿnh tạo ra sẽ theo ḿnh từ kiếp này đến kiếp khác.

 

BÁT-CHÁNH-ĐẠO 

 

Ai cũng thấy rơ rằng loài người chỉ sống trong một của sáu cơi luân-hồi. Một kiếp sống chỉ là một giai-đoạn ngắn-ngủi trong một chuỗi dài của vô-lượng kiếp. Nếu có phước th́ được sanh lên cơi trời, hay cơi người, hay cơi thần. Nếu vô phước th́ sanh ra làm thú-vật, hay ngạ-quỷ, hay xuống địa-ngục. Cái ṿng luân-hồi cứ lẩn-quẩn cột chúng-sanh trong đó. Sự trói-cột là do nghiệp-lực của chúng-sanh tự ḿnh tạo ra. Nhưng nghiệp-lực cũng do chúng-sanh tự ḿnh thay-đổi trong giờ-phút hiện-tại. Nếu ngay lúc này biết làm những điều lành, th́ các quả lành sẽ tạo nên phước và khiến cho nghiệp-lực nhẹ đi, nhờ đó sẽ bớt tai-nạn lẽ ra rất nặng-nề, đồng thời sẽ tăng thêm may-mắn hạnh-phúc mà ḿnh được hưởng ngay trong cuộc sống hiện-tại, rồi sau này sẽ lên những cơi trời an-vui vi-diệu nhờ chính phước-đức của ḿnh tạo nên. Nhưng trên thế-gian này, bên cạnh những thánh-nhân và những người hiền luôn-luôn có những ma-quỷ và những kẻ ác. Một bên là hạnh-phúc, một bên là đau-khổ. Một bên là siêu-việt, một bên là sa đọa.

 

Siêu-việt là đường-hướng khai, thị, ngộ, nhập Niết-Bàn An-Lạc. C̣n sa-đọa là sự tuột dốc rơi xuống địa-ngục. Đâu có ai muốn thấy những điều xấu, gần những kẻ ác, hay gặp những ma-quỷ. Mỗi người trong chúng ta đều muốn hạnh-phúc trên trần-gian, an-vui vi-diệu trên các cơi trời, được chư Thánh, chư Bồ-Tát, chư Phật hộ-niệm.

 

Sự thử-thách cam-go nhất cho mọi người là sự phân-biệt giữa Chánh với Tà. Ở vào thời kỳ mạt pháp này, chung-quanh toàn là những kẻ tà-ma ngoại đạo. Phật đă nói trong Kinh Hoa-Nghiêm: “Này! các người phải tự thắp đuốc lên mà đi! Các người hăy lấy Pháp của ta làm đuốc! Hăy theo Pháp của ta mà tự giải-thoát! Đừng t́m sự giải-thoát ở một kẻ nào khác, ngoài các người!... “Chỉ có đạo ta là quư-báu. Chỉ có Chân-Lư của đạo ta là bất di, bất dịch. Hăy tinh-tấn lên để giảithoát…” Lời của Phật rơ-ràng sáng-tỏ như thế, nhưng vẫn có người lầm-lẫn, cắt-xén đi để xuyên-tạc ưnghĩa. Họ ngắt lấy một phần ‘Hăy tự ḿnh thắp đuốc lên mà đi!’ rồi cho rằng ḿnh đă đạt đạo không cần Phật pháp, tự ḿnh làm “đạo” và tự ḿnh “tu” đạo của ḿnh! Nếu những kẻ đó không thức-tỉnh sám-hối quay trở về đường chánh th́ sẽ xuống địa-ngục A-Tỳ không có ngày ra.

 

Trong 49 năm Phật thuyết ba tạng kinh mà chưa có một người nào học hết và hiểu hết Thật-Nghĩa trong đó. Nhưng Phật lại nói Phật-Pháp nhiều như lá trong rừng, và ba tạng kinh kia chỉ là một nắm lá trong bàn tay. Cũng như công-đức của chư Phật vô-lượng dù có nói hết một kiếp hay nhiều kiếp cũng không nói hết được. Vậy mà có kẻ hiểu sai-lầm rằng tất cả kinh Phật chỉ là một nắm lá trong bàn tay so với lá trong rừng, rồi cho rằng ḿnh biết nhiều hơn cả Phật-pháp, nói những lời tà-ma ngoại-đạo gạt-gẫm nhiều người. Đó là Nhất-xiển-đề, mất tất-cả hạt giống Phật. Đó là Đại Ma-vương xuống trần để phá đạo. Kẻ đó sẽ bị xuống địa-ngục Vô-Gián đời-đời kiếp-kiếp. Ai nghe theo loài ma đó cũng sẽ bị xuống địa-ngục không có ngày ra. Hăy thức-tỉnh, lánh xa loài ma-quái đó và nói cho người khác biết đó là Ma-vương phá-đạo để tấtcả cùng lánh xa.

 

Trong các phần trước, có nói ai tu theo Chánh-Định tiêu-lạc được ngũ-uẩn th́ sẽ tự-tại trước sự sống và sự chết, nghĩa là vị đó có thể Tâm Ĺa Thân một cách diệu-dụng. Nhiều thiền-sư đạt đạo đă thực hiện tâm ĺa thân và để lại thân-xác nguyên-vẹn để người đời sau thấy sự mầu-nhiệm của Phật-Pháp. Nhưng có những kẻ không hiểu pháp tu diệu-dụng đó, chạy theo phép “xuất-hồn” của tà-ma ngoại-đạo. Khi họ luyện được phép xuất-hồn tà-đạo th́ họ thấy “hồn” của họ xuất ra khỏi xác nhưng giữa xác và hồn của họ có một đường ruột nối liền hai lỗ rún. Hồn của họ có thể bay trên không và sợi rún kia cứ kéo dài ra không bao giờ đứt, cho đến khi họ nhập lại vào xác th́ đường rún kia rút ngắn lại và biến mất. Độc-giả hết-sức cẩn-thận chỉ đọc về pháp ma-đạo này cho biết qua rồi buông-bỏ ngay. Nếu nghĩ đến nó th́ sẽ bị loài ma quỷ dựa-nhập và lôi-kéo theo đường tà của chúng mà đọc-giả không biết và không chống-cự lại được v́ chưa đủ công-đức. Sở-dĩ tác-giả viết về phép ma-đạo này ở đây là để cảnh-tỉnh mọi người biết rơ và lánhxa những loài ma-quỷ đó. Phật có dạy để không bị lạc vào đường tà hay bị ma-quỷ dựa nhập, hăy tụng CHÚ LĂNG-NGHIÊM. Khi nào có th́-giờ th́ tụng trọn bài chú gồm có 5 thời. Vào những lúc đang làm việc hay bận-rộn, có thể tụng thầm câu cuối của Chú Lăng-Nghiêm cững đủ thần-lực để trừ tà:

ÁN A-NA-LỆ, TỲ XÁ ĐỀ BỆ RA BẠT XÀ RA ĐÀ RỊ, BÀN ĐÀ BÀN ĐÀ NỄ, BẠT XÀ RA BÁN NI PHẤN, HỖ HỒNG ĐÔ LÔ UNG PHẤN TA BÀ HA.

 

Thần-chú này tối linh. Rất nhiều người và tác-giả đă được thần-chú này bảo-hộ mầu-nhiệm không thể nghĩ-bàn. Xin chân-thành khuyến-khích các đọc-giả hăy thành-tâm tụng chú này sẽ được sự lợi-lạc mầu-nhiệm vô-cùng. Sau một thời-gian thành-tâm tụng chú thường-xuyên, đọc-giả sẽ tự ḿnh thấy sự thayđổi trong tâm-tri ḿnh thanh-tịnh sáng-suốt hơn, và rồi đọc-giả sẽ tự ḿnh thấy được Chánh khác với Tà.

 

Tuy-nhiên, có thể nhiều độc-giả c̣n thắc-mắc làm sao để phân-biệt Chánh với Tà trong cuộc sống nhiều căng-thẳng trong xă-hội ngày nay, nhất là các xă-hội Âu-Mỹ.

 

 

 

 

 

GS Trần Cao Tần
Tiến Sĩ Toán học

Pháp-danh: Chánh-Đạt

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com