www.ninh-hoa.com



 

 

 

Siêu Khoa Học Tôn Giáo - Vũ Trụ Quan

Giáo Sư Trần Cao Tần

 

Lời Giới Thiệu

PHẦN MỘT-PHẦN HAI

Chân Lư -
Vũ Trụ H́nh Thành

PHẦN BA

Vũ Trụ Ta Bà  1 | 2

PHẦN BỐN

Đường Giác Ngộ

  Kỳ 1    2   |   3

Kỳ  4   |   5 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


SIÊU KHOA HỌC TÔN GIÁO

Vũ Trụ Quan
GS Trần Cao Tần
Tiến Sĩ Toán học

Giáo sư Toán Đại học Loras tại Iowa, Hoa Kỳ
 

    

 


PHẦN BA

VŨ-TRỤ TA-BÀ

 

SÁU CƠI CỦA VŨ-TRỤ TA-BÀ

CÁC CƠI TRỜI

 

Như đă thấy, vũ-trụ Ta-Bà có một cấu-trúc đặc-thù với sáu cơi theo thứ-bậc từ cao xuống thấp là:

 

1/ CƠI TRỜI

2/ CƠI NGƯỜI

3/ CƠI THẦN A-TU-LA

4/ CƠI SÚC-SANH

5/ CƠI NGẠ-QỦY

6/ CƠI ĐỊA-NGỤC

 

Một chúng-sanh ra đời trong một cơi nào đều do nghiệp-lực của chúng-sanh đó đă tạo-tác ra theo đúng luật luân-hồi.

Trước-tiên, xin nói về Cơi Trời. Trong Kinh Lăng-Nghiêm, Phật đă chỉ rơ Cơi Trời gồm có 3 tầng trời khác nhau do nơi phúc-đức của chúng-sanh mà thành, và chúng-sanh nào có đầy-đủ phúc-đức sẽ được sanh trên các tầng trời đó. Ba tầng trời từ thấp lên cao được gọi tên là :

 

A.- CƠI TRỜI DỤC-GIỚI

B.- CƠI TRỜI SẮC-GIỚI

C.- CƠI TRỜI VÔ-SẮC-GIỚI

 

A.- Cơi TRỜI DỤC-GIỚI có 6 tầng trời từ thấp lên cao là:

 

1.- TRỜI TỨ-THIÊN-VƯƠNG

2.- TRỜI ĐAO-LỢI

3.- TRỜI TU-DIỆM

4.- TRỜI ĐÂU-XUẤT

5.- TRỜI LẠC-HÓA

6.- TRỜI THA-HÓA

 

Các tầng trời này c̣n lục-dục tức là các dục của sáu căn do ngũ-trược tạo ra. Cái dục căn-bản nhất quyết-định sự khác-biệt của sáu tầng trời này là DÂM-DỤC. Khi ngột người tu-nghiêm-túc 10 diều thiện của pháp tu THẬP-THIỆN th́ được sanh lên các tầng trời này, nhưng tùy theo mức-độ thanh-tịnh của người này về sự dâm mà lên tầng nào. Như lời Phật chỉ về Trời Tứ-Thiên-Vương, những người ở thế-gian chẳng cầu Chơn-tâm thường-trụ, tu phép xuất-thế nhưng chưa bỏ được sự ân-ái mà tâm chẳng si-mê tàdâm, trong-sạch sáng-tỏ, sẽ lên Trời Tứ-Thiên-Vương. Và đối với tầng trời dục-giới cao-nhất là Trời-Tha- Hóa, th́ những người đó không có tâm thế-gian mà đồng như sự thế-gian, trong lúc giao-hợp, tinh-thần siêu-việt ở ngoài dục-cảnh nên được lên tầng Trời Tha-Hóa.

 

B.- CƠI TRỜI SẮC-GIỚI có 18 tầng trời chia thành 5 mức-độ được gọi tên theo các mức thiền là: SƠ- THIÈN, NHỊ-THIỀN, TAM-THIỀN, TỨ-THIỀN, và BẤT-HOÀN-THIỀN.

1/ Sơ-Thiền gồm có 3 tấng trời: PHẠM-CHÚNG, PHẠM-PHỤ, ĐẠI-PHẠM

2/ Nhị-Thiền gồm có 3 tầng trời là: THIỂU-QUANG, VÔ-LƯỢNG-QUANG, QUANG-ÂM

3/ Tam-Thiền gồm có 3 tầng trời là: THIỂU-TỊNH, VÔ-LƯỢNG-TỊNH, BIẾN-TỊNH

4/ Tứ-Thiền gồm có 4 tầng trời là: PHƯỚC-SANH, PHƯỚC-ÁI, QUẢNG-QUẢ, VÔ-TƯỞNG

5/ Bất-Hoàn gồm có 5 tầng trời là: VÔ-PHIỀN, VÔ-NHIỆT, THIỆN-KIẾN, THIỆN-HIỆN, SẮCCỨU- CÁNH.

Sơ-đồ trên được ghi lại từ Kinh Lăng-Nghiêm, quyển 9.

Theo Phật-Học Từ-Điển của Đoàn-Trung-C̣n, xuất-bản năm 1967, Tập Nh́, trang 792, th́ phần 4/ và 5/ như sau:

4*/ Tứ-Thiền gồm có 3 tầng trời là: VÔ-VÂN, PHƯỚC-SANH, QUẢNG-QUẢ

5*/ Tịnh-Phạm-Địa gồm có 7 tầng trời là: VÔ-TƯỞNG, VÔ-PHIỀN, VÔ-NHIỆT, THIỆN-KIẾN, SẮC-CỨU-CÁNH, H̉A-ÂM, ĐẠI-TỰ-TẠI.

 

Xin chỉ lược nơi đây một số điều Phật chỉ về các Cơi Trời Sắc-Giới. Độc-giả hăy đọc chính kinh để hiểu đầy-đủ hơn.

Nói về Trời Phạm-Chúng là những người thế-gian tu-tâm, không nương theo pháp-thiền định, không có trí-huệ, chỉ giữ thân không hành dâm-dục, không tưởng nhớ, không ái-nhiễm, không muốn ở lại dục-giới, sẽ lên Trời Phạm-Chúng.

Dục-tập đă đoạn-trừ, tâm ly-dục hiện rơ, an-vui tùy-thuận các luật-nghi, sẽ lên Trời Phạm-Phụ.

 

Thân-tâm mầu-nhiệm, tṛn-đủ oai-nghi, trong-sạch giới-cấm, sáng-suốt tỏ ngộ, sẽ lên Trời Đại- Phạm. Ba tầng trời này chưa phải là Chánh-định, nhưng tâm đă thanh-tịnh, dục-lậu không c̣n động, khổ-năo không ép-bức, gọi chung là Sơ-Thiền.

Đối với Nhị-Thiền, chưa phải thật tu Chánh-định, nhưng tâm thanh-tịnh, dứt hết thô-lậu, lo-rầu không ép-bức.

Đối với Tam-Thiền, chưa phải đắc-pháp Chánh-định, nhưng đầy-đủ tùy-thuận lớn-lao, được vui vô-tận, thên-tâm an-ổn, trong ḷng yên-lặng hoan-hỉ.

Đối với Tứ-Thiền, là mức-độ mà phước-đức đă phát-sanh, dứt sạch nhân khổ, buông luôn sự vui, xả cả hai khổ-vui, đoạn-trừ tướng thô-trọng, sẽ lên Trời Phước-Sanh.

Tâm xả viên-dung, thắng-giải thanh-tịnh, tùy-thuận vi-diệu, cùng-tột đ̣i vị-lai, sẽ lên Trời Phước Ái.

Tâm thành-tựu được tịnh-quang vô-lượng, phước-đúc tṛn-sáng, tu chứng nhị-trụ, sẽ lên tầng trời Quảng-Quả.

Tâm dứt hết khổ-vui, tṛn đủ đạo xả, dứt hết lo-nghĩ, thọ mạng 500 kiếp, lấy sanh-diệt làm nhân, không phát-minh tánh bất-sanh-diệt, sẽ lên tầng Trời Vô-Tưởng.

Bốn bậc của Tứ-Thiền này tuy chẳng phải tu pháp vô-vi, bất-động, nhưng các cành khổ-vui của thế-gian không thể lay-chuyển được.

Đối với 5 tầng Trời Bất-Hoàn, các tập-khí ở hạ-giới đều dứt-tuyệt, các sự khổ-vui cũng tiêu-mất, ngôi-vị không phải ở hạ-giới, nên tâm xả là chỗ an-lập.

Dứt hết khổ-vui, tâm tranh-chấp không c̣n giao kết, sẽ lên Trời Vô-Phiền.

Độc-hành khắp nơi, không kết chỗ nào, sẽ lên Trời Vô-Nhiệt.

Thấy tṛn khắp mười phương thế-giới , lóng sạch trầm-cấu, không bị h́nh-tướng ngăn-ngại, sẽ lên Trời Thiện-Kiến.

Cái tinh-kiến hiện-tiền, cái thấy trong-sáng, không có chi ngăn-ngại s4 lên Trời Thiện-Hiện.

Thấy rốt-ráo căn-cơ, tột-cùng cái tánh của sắc-tánh, cái thấy không c̣n ranh-giới, sẽ lên Trời Sắc-Cứu-Cánh.

Pháp tu của 4 loại thiền trên chưa phải là Chánh-Định, nên nhiều sách gọi là Thiền Ngoại-Đạo.

 

Thiền Ngoại-Đạo có 2 đường khác nhau là:

a/ Đường thứ nhất là Thiện-Phước, nhưng chưa đi đến các pháp tu Thánh-Đạo để giải-thoát luân hồi sanh-tử hay cao hơn để ngộ-nhập Phật-Tánh. Những người tu theo đường này sẽ thành những vị trời phước-thiện hay làm những điều lành, cứu-giúp bảo-vệ những người hiền,

b/ Đường thứ hai là Ma-Phước, cũng có công-năng tu-luyện tâm, nhưng ư c̣n trong ác-nghiệp.

Những kẻ này sẽ thành những loài thiên-ma hay những ma-vương trên các cơi trời, chuyên cản-trở những người hiền-lương, phá-phách những người tu-hành chân-chánh, phá-hoại ngay cả Phật-Pháp. Phật có nói rằng sau khi Phật diệt-độ sẽ có các loài ma-vương nhập vào đạo giả làm người tu-hành để phá-hoại Phật- Pháp.

 

C.- CỠI TRỜI VÔ-SẮC-GIỚI gồm có 4 tầng là: TRỚI-KHÔNG-XỨ, TRỜI-THỨC-XỨ, TRỜI-VÔ-SỞ- HỮU-XỨ, TRỜI-PHI-TƯỞNG-PHI-PHI-TƯỞNG-XỨ.

Vượt lên trên khỏi tầng Trời Sắc-Cứu-Cánh, có 2 đường tu:

 

a*/ Nhờ nơi Tâm-Xả, phát-minh trí-huệ sáng-suốt tṛn khắp, siêu-thoát khỏi trần-giới, đác quả ALa- Hán, vượt khỏi ṿng luân-hồi sanh-tử,

b*/ Biết rơ sắc-thân quái-ngại, buông cả tâm-xả, dứt hết quái-ngại, nhập vào cảnh-giới KHÔNG, những vị này sẽ sanh lên Trời-Không-Xứ là tầng Trời-Vô-Sắc-Giới thứ nhất.

Quái-ngại đều dứt, từ vô-quái-ngại trở về thức A-Lại-Da, nhưng c̣n mang thức Mạt-Na vi-tế, những người này sẽ lên Trời-Thức-Xứ.

Cái sắc-không đă tiêu, thức-tâm cũng diệt, thấy mười phương lặng-lẽ, không c̣n chỗ tới, những vị này sẽ lên Trời-Vô-Sở-Hữu-Xứ.

Thức-tánh bất-động, suy-cứu đến chỗ tột-cùng, thấy cái tánh tận trong cái vô-tận, như c̣n hoặc chẳng c̣n, như hết hoặc chẳng hết, bậc tu này là Trời-Phi-Tưởng-Phi-Phi-Tưởng-Xứ.

Chư Thiên ở các cơi trời đều là phàm-phu, nghĩa là c̣n lăn-lộn trong ṿng luân-hồi sanh-tử.

 

Theo Phật-Học Từ-Điển, các chư thiên trong sáu cơi Trời Dục-Giới có đủ khoái-lạc về Ngũ-Dục (tức là sắc-dục, thanh-dục, hương-dục, vị-dục, xúc-dục) và vẫn c̣n dâm-dục. Ở hai tầng Trời Tứ-Thiên-Vương và Đao-Lợi, chư thiên c̣n hành-dâm như loài người trên địa-cầu. Ở tầng Trời-Dạ-Ma, th́ ôm-ẩm nhau mà hành dâm. Ở tầng Trời-Đâu-Xuất th́ nắm tay nhau mà hành dâm. Ở tầng Trời-Hóa-Lạc th́ quay

mặt nh́n nhau mà cười là hành dâm. Ở tầng Trời-Tha-Hóa th́ quay mặt nh́n nhau tức là hành dâm.

Sự tham-dục có hai loại: sắc-tham tức là tham các vật có h́nh-tướng, và vô-sắc-tham tức tham những cái vô h́nh-tướng. Khi đắc quả A-Na-Hàm th́ đă dứt hết sắc-tham. Khi đắc quả A-La-Hán th́ dứt hết tham-dực tức là dứt hết sắc-tham và vô-sắc-tham.

Các chư Thiên đều có rất nhiều công-phu luyện tâm và luyện trí. Sự luyện đó có thể là Thiện hay Ác. Tâm Tranh-Chấp chỉ dứt hết khi lên tầng Trời-Vô-Phiền trong Cơi Bất-Hoàn. Chư Thiên trong các cơi Dục-Giới và Sắc-Giới vẫn c̣n tâm tranh-chấp nên vẫn c̣n chiến-tranh với nhau.

Do có nhiều công-phu tu-luyện, nên chư Thiên có nhiều năng-lực vượt xa loài người. Lúc Phật Thích-Ca c̣n tại-thế, mỗi khi Phật thuyết-pháp, các Bồ-Tát, Chư Thiên và các thiện-thần hiện ra ngay tại đạo-tràng để nghe pháp. Các vị ấy hiện ra với THÂN-XÁC GIỐNG NHƯ NGƯỜI, và biến đi khi buổi thuyết-pháp chấm-dứt. Các vị ấy cũng đối-đáp với Phật và với các đệ-tử NGƯỜI của Phật như các ông ANan, Xá-Lợi-Phất, Muc-Kiền-Liên v.v…

Các loài ác-ma trên các cơi trời cũng có năng-lực hiện ra trên thế-gian để phá-phách người đời hay ngăn-chận chánh-pháp rồi biến đi. Có khi chúng hiện ra ứng-thân không có thân-xác chỉ một người hay một ít người thấy. Có khi chúng hiện ra với thân-xác như người rồi biến đi. Kẻ nào thấy ma hiện ra là do có ác nghiệp với chúng. Ai không có ác-nghiệp với chúng th́ chúng không thể hiện ra phá-phách được. Điều này giải-thích v́ sao có người thấy ma, có người không bao giờ thấy.

Ngay những bậc trời c̣n tâm tranh-chấp cũng có nhiều khả-năng hiện ra để dụ-dẫn người thế-gian lập nên các môn-phái tà-đạo. Các bậc đó vẫn c̣n là chúng-sanh tham, sân, si, và khi hết phước cũng sẽ bị đoạ xuống những cơi dưới nếu không biết theo Thiện-Đạo hay Chánh-Đạo. Ai hiểu được đạo sẽ phân-biệt được Chánh với Tà, biết được đâu là Chánh-Đạo, đâu là Tà-Đạo rồi theo Chánh mà tu và hành-động để sửa-đổi và phá-bỏ những cái Tà.

 

Vị vua trên cơi trời Đao-Lợi là Ngài Đế-Thích, là một trong những vị Thiên-Vương ủng-hộ Phật-Pháp. Trong nhiều tiền-kiếp của Phật Thích-Ca, Ngài Đế-Thích từng hiện ra để sách-tấn thử-thách các hạnh Bố-Thí và Nhẫn-Nhục của Phật, nhờ đó mà Phật mau sớm thành đạo. Ở Việt-Nam, nhiều chùa thờ Ngài với tên là Ngọc-Hoàng Thượng Đế. Theo Niết-Bàn Kinh, Ngài Đế-Thích có nhiều tên khác nhau là Kiều-Thi-Ca, Bà-Sa-Bà, Phú-Lan-Đà-La, và Ma-Pháp-Bà.

Trên cung trời Đâu-Xuất, Bồ-Tát Di-Lạc đang thuyết pháp độ sinh. Phật Thích-Ca đă thọ-kư cho Ngài sẽ giáng xuống trần-gian KIẾP CUỐI-CÙNG THÀNH PHẬT VÀ THÀNH-TỰU PHẬT-PHÁP CỦA NGÀI. Trong buổi đầu thuyết pháp 2600 năm trước, Phật Thích-Ca đă dùng cái logic hoàn-chỉnh nhất là:

 

Tiền-Đề -- Chính-Đề -- Phản-Đề -- Hợp-Đề để thuyết Tứ-Diệu-Đế: Khổ -- Tập -- Diệt – Đạo. Trong các điều-kiện xă-hội lịch-sử của 2600 năm trước tại India, Phật đă dùng Tiền-đề KHỔ để thuyết-pháp cứu-độ chúng-sanh trước-tiên thoát qua khổ-năo rồi dẫn-dắt chúng-sanh thoát ṿng luân-hồi nhân-quả, sau đó đưa chúng-sanh đến ngộ-nhập Phật-tánh để sau-cùng thành Phật. Phật đă nói trong Kinh Pháp-Hoa rằng Phật ra đời chỉ v́ một việc lớn là độ chúng-sanh KHAI, THỊ, NGỘ, NHẬP TRI-KIẾN PHẬT. Rất nhiều người không hiểu giáo-lư của Phật nên cho rằng đạo Phật là bi-quan yếm-thế. Họ cần hiểu rằng Tiền-đề KHỔ chỉ là một phương-tiện thuyết pháp ở thời-đại xa-xưa. Trong Kinh BÁT-NHĂ BA-LA-MẬT, Phật đă nói rơ rằng Kinh này sẽ truyền xuống phương Nam, rồi truyền sang phương Tây, từ đó truyền lên phương Bắc, nơi đây Kinh này sẽ làm Phật-sự. Sau này Phật Di-Lạc ra đời sẽ thuyết pháp: SẮC CHẲNG PHẢI KHỔ CHẲNG PHẢI LẠC. Đó là Tiền-đề Phật Di-Lạc sẽ dùng trong thời thuyết pháp đầu-tiên khi Ngài toàn giác thành Phật. Từ Tiền-đề đó Ngài sẽ lập nên Chính-Đề, Phản-Đề và Hợp-Đề. Loài người sẽ hiểu rơ giáo lư này khi Phật Di-Lạc giáng xuống trần thuyết pháp.

Trong các giáo-phái theo SÁNG-TẠO SIÊU-NHIÊN cũng có tiên-tri rằng Jesus Christ sẽ tái giáng-sinh xuống trần cứu-độ loài người. Ngài đă ra đời 2000 năm trước ở một nơi không có Phật-Pháp và đă tu Hạnh Nhẫn-Nhục. Sự xả thân trên cây Thánh-Giá là sự thành-tựu trọn-vẹn NHẪN-NHỤC BA-LA MẬT.

 

Đó là pháp tu của một Bồ-Tát đă Ngộ Nhập Phật-Tánh. Ở Việt-Nam có nhiều vị đă xả thân để thành tựu các Hạnh Ba-La-Mật, linh-hiển nhất là Bồ-Tát Quảng-Đức đă xả thân trong lửa đỏ v́ đạo-pháp. Có nhiều người Việt-Nam đă thấy Bồ-Tát Quảng-Đức hiện ra cứu độ. Tác-giả cũng có được duyên-phước thấy Ngài hiện ra thật-tướng trong lửa đỏ linh-thiêng bất-sinh-bất-diệt, bất-tăng bất-giảm.

 

CÁC CƠI ĐỊA-NGỤC

Tiếp theo đây, xin nói một số điều về Cơi Địa-Ngục theo Kinh Điạ-Tạng và Kinh Lăng-Nghiêm.

Ai giữ được Ngũ-Giới th́ kiếp sau sẽ tái-sanh làm người.

Ai giữ đươc Thập-Thiện th́ kiếp sau sẽ sanh lên Cơi Trời.

Đối-nghịch với Thập-Thiện là Thập-Ác.

Ai phạm 10 điều ác sẽ bị xuống Địa-Ngục vô-cùng khổ-sở.

Những cảnh địa-ngục đều ở trong núi Thiết-Vi toàn bằng sắt. Địa-ngục lớn có 18 sở, thứ nữa có 500, thứ nữa có trăm ngàn, tên gọi đều khác nhau.

Nói về Địa-Ngục A-Tỳ là ghê-sợ hơn hết, thành sắt giáp ṿng hơn tám muôn dặm, cao hơn một muôm dặm. Lửa cháy khắp trên thành. Trong ngục thành đó có các nhà ngục liên-tiếp nhau đều có danh hiệu khác nhau. Riêng có một sở ngục tên là Vô-Gián, lửa cháy hực-hở từ trên suốt dưới. Rắn sắt, chó sắt phun lửa đuổi nhau chạy từ bên này sang bên kia.

Trong ngục Vô-Gián có giường rộng khắp muôn dặm. Một người thọ tội tự thấy thân ḿnh nằm chật cả giường. Đến ngh́n muôn người thọ tội cũng thấy thân ḿnh nằm chật cả giường. Những người thọ tội chịu đủ sự khổ-sở. Trăm ngh́n quỷ Dạ-Xoa cùng với loài ác-quỷ răng nanh bén nhọn, mắt chói sáng, móng tay cứng như đồng móc ruột, bầm thịt, cầm chỉa lớn bằng sắt đâm vào ḿnh người tội, dồi lên không rồi hứng lấy để lại trên giường. Có diều-hâu bằng sắt mổ mắt người tội. Có rắn sắt cắn đầu người tội. Các lóng đốt khắp thân-thể đều bị đinh dài đóng xuống giường. Lưỡi bị kéo ra rồi cày bừa trên đó. Nước đồng sôi đổ vào miệng. Dây sắt nóng đỏ quấn lấy thân. Một ngày một đêm muôn lần chết muôn lần sống lại. Đó là do nghiệp-tội mà cảm-thấy như thế. Trải qua ức kiếp không lúc nào mong ra khỏi được. Lúc thế-giới này hư-hoại th́ sanh qua địa-ngục ở thế-giới khác…

Địa-ngục Vô-Gián có năm điều nghiệp-cảm nên gọi là vô-gián.

1/ Tội nhân trong đó chịu khổ ngày lẫn đêm

2/ Một người tội thấy thân ḿnh đầy chật cả ngục, nhiều người tội cũng thấy thân ḿnh đầy chật cả ngục

3/ Nhũng khí-cụ hành-h́nh như chỉa-ba, gậy, diều-hâu, rắn, chó, sói, cối xay, cưa, đục, dao, mác, chảo dầu sôi, lưới sắt, dây sắt, ngựa sắt, da sắt niền đầu, nước sắt rưới thân, đói th́ ăn sắt nóng, khát th́ uống nước đồng sôi. Từ năm trọn kiếp những sự khổ-sở nối nhau không một giây ngừng-ngớt

4/ Không luận là nam hay nữ, già hay trẻ, trời, rồng, quỷ, thần, hề gây tội ác theo đó mà cảm-lấy

5/ Ai bị đọa vào ngục đó th́ từ khi mới vào cho đến trăm ngh́n kiếp, muôn lần chết muôn lần sống lại, muốn cầu tạm ngừng một niệm cũng không được.

Đó là những cảnh địa-ngục thật-sự có trong các thế-giới, đều do tội-nghiệp nặng-nề của chúng sanh tạo ra. Ngay trong thế-gian này mỗi nước đều có ngục-tù do nơi tội-lỗi của loài người mà thành.

Không ai thoát được luật nhân-quả. Hễ làm tội th́ phải đền tội. Tội nặng sẽ tạo nên nghiệp-lực lôi kéo xuống địa-ngục.

V́ ḷng Từ-Bi thương-xót cho chúng-sanh dưới địa-ngục, Ngài ĐỊA-TẠNG BỒ-TÁT đă phátnguyện cứu-độ chúng-sanh cho đến bao-giờ không c̣n chúng-sanh nào trong địa-ngục Ngài mới thành Phật. Ngài hiện thân DIỆM-MA SỨ-GIẢ mà hoá-độ địa-ngục. TRÍ-BẢO SỨ-GIẢ mà hoá-độ loài ngạ-quỷ

ĐẠI-LỰC SỨ-GIẢ mà hoá-độ súc-sanh. ĐẠI-TỪ THIÊN-NỮ mà hoá-độ A-Tu-La. BẢO-TẠNG THIÊN NỮ mà hoá-độ loài người. NHIẾP-THIÊN SỨ-GIẢ mà hoá-độ cơi trời. Sau khi Phật diệt-độ 1500 năm, vào đời nhà Đường niên-hiệu Vĩnh-Huy, Địa-Tạng Bồ-Tát đă hiện ra trong nhà họ Kim tại nước Tân-La tức là Korea ngày nay, lấy tên là Kim-Kiều-Giác, 24 tuổi lên núi tu, nhập-định 75 năm, và tịch năm 99 tuổi.

Trong giờ phút hiện-tại, ai muốn KHỎI BỊ ĐỌA VÀO ĐỊA-NGỤC sau này, hăy biết ăn-năn sám hối tội-lỗi rồi phát-nguyện GIỮ TR̉N NĂM GIỚI, THỰC-HÀNH MƯỜI ĐIỀU THIỆN, KHÔNG PHẠM MUỜI ĐIỀU ÁC.

Ai biết được Chánh-Pháp, hiểu được giáo-lư Phật-Pháp, tu-hành BÁT-CHÁNH-ĐẠO không những tiêu-giảm được các tội trong quá-khứ mà c̣n có công-đức được Phật gia-hộ. Trong cuộc sống hiện tại được an-vui hạnh-phúc và sau này sẽ lên những cơi trời an-vui vi-diệu. Gặp được quư-nhân và bạn-hiền giúp-đỡ. Gặp thiện-tri-thức hướng-dẫn cho pháp tu Chánh-Định nhờ đó sẽ tiến lên các quả thánh.

Những người biết tu con đường thiện-phước và con đường chánh-định c̣n lo ǵ sự khổ trong các địa-ngục kia.

Đến đây, đọc-giả đă thấy rơ-ràng nhân-quả của phúc và tội. Tất cả đều do nơi chính ḿnh. Hăy tránh đi cái ṿng nhân-quả xấu. Hăy quyết-tâm thực-hiện nhân-quả lành. Ngay trong giờ phút hiện-tại này.

 

Và bắt đầu từ giờ phút này. Khi ai hạ quyết-tâm như vậy, tất-cả Phật và chư Thánh đều vui-mừng.

Tiếp theo, xin chỉ nói lược về các Thần, nhưng không đi vào nhiều chi-tiết như cơi trời và địangục.

Các vị Thần là những ai có nhiều công-phu tu thiền ngoại-đạo nhưng thiên nhiều về luyện các môn pháp riêng thường được gọi là luyện phép. Các pháp tu của họ chưa phải là chánh-đạo nên chưa được các quả thánh. Năng-lực của họ rất cao có thiện cũng như có ác. Họ có rất nhiều thần-thông phép-tắc.

Tùy theo công-năng của họ mà họ sẽ thành một trong 4 loại Thần: Quỷ-Thần, Thú-Thần, Nhân-Thần, và Thiên-Thần. Các loại thần này đều có thiện hay ác. Các thiện Thần thường hay giúp-đỡ người cóphước. Khi Phật thuyết pháp, các thiện Thần cũng hiện ra nghe pháp. Các Thiên-Thần là những vị thần trên các cơi trời mà các người Âu-Mỹ hay tin-tưởng nơi sự giúp-đỡ khi họ cầu-nguyện.

Từ nơi phúc-tội của các nghiệp thiện-ác mà được siêu-việt hay bị sa-đọa.

Trong Kinh Pháp-Hoa, Phật đă nói tất-cả chúng-sanh đều có Phật-tánh. Hăy nh́n các sóng trên biển. Các sóng là h́nh-tướng mà nước là bản-chất. Cũng vậy, chúng-sanh là những h́nh-tướng do vô-minh tạo mà bản-chất là Phật-tánh. Do có Phật-tánh nên có tánh siêu-việt, và do vô-minh nên có tánh sa-đọa..

Cho nên sự sống của chúng-sanh luôn trước hai con đường là con đường siêu-việt và con đường sa-đọa.

 

SA-ĐỌA VÀ SIÊU-VIỆT

 

Để hiểu được rơ về hai con đường sa-đọa và siêu-việt, có thể chia quá-tŕnh h́nh-thành của vũ-trụ và chúng-sanh ra năm giai-đoạn.

1/ Giai-đoạn Như-Lai-Tạng-Thức là giai-đoạn nguyên-thủy vừa-tĩnh-vừa-động, vừa chẳng-phải tĩnh-chẳng-phải-động

2/ Giai-đoạn Như-Thị từ trạng-thái nguyên-thủy đến khi ngũ-uẩn bắt-đầu h́nh-thành

3/ Giai-đoạn Thanh-Tịnh từ khi ngũ-uẩn h́nh-thành c̣n trong trạng-thái thanh-tịnh đến khi bắt đầu bị nhiễm-trược

4/ Giai-đoạn Nhiễm-Trược từ khi ngũ-uẩn bị sát, đạo, dâm làm ô-trược đến khi sáu cơi luân-hồi bắt đầu h́nh-thành

5/ Giai-đoạn Sa-Đọa từ khi sáu cơi luân-hồi h́nh-thành cho đến ngày nay.

Có thể h́nh-ảnh-hóa quá-tŕnh này với h́nh-ảnh của một cây cổ-thụ như sau:

1/ Giai-đoạn Như-Lai-Tạng-Thức là Gốc-Rễ của cây cổ-thụ

2/ Giai-đoạn Như-Thị là Thân cây

3/ Giai-đọan Thanh-Tịnh là các Cành-Nhánh cây

4/ Giai-đoạn Nhiễm-Trược là Hoa-Lá

5/ Giai-đoạn Sa-Đọa là Trái-Hột để tiếp-tục mọc những cây con.

H́nh-ảnh trên biểu-thị hai con đường của sự sống.

Con đường Sa-Đọa là con đường đi lạc trong vô-minh: Từ Gốc-Rễ Như-Lai-Tạng-Thức đến Thân cây Như-Thị rồi Cành-Nhánh Thanh-Tịnh, cho đến Hoa-Lá Nhiễm-Trược và Trái-Hột Sa-Đọa của ngày nay.

Con đường Siêu-Việt là con đường Giác-Ngộ đi trở về: Từ sự Sa-Đọa hiện-tại biết làm điều thiện nên hết bị sa-đọa nhưng thân-tâm c̣n Nhiễm-Trược, rồi dần-dần hết nhiễm-trược tu-tập theo đúng Chánh Đạo nên thân-tâm được Thanh-Tịnh, tiếp-tục Chánh-Định tu trở về trạng-thái thấy các pháp yên-tịnh Như-Thị, cao-sâu hơn nữa trở về cảnh-giới Như-Lai-Tạng-Thức, nơi đây do một niệm Ngô sẽ Nhập vào Phật-Tánh bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm.

Hăy xem thí-dụ một đứa bé ngu-si trốn cha mẹ bỏ nhà đi chơi bị lạc đường. Bắt đầu lạc-đường là tâm-trạng hoang-mang hoảng-hốt sợ-hăi. Càng đi xa càng hốt-hoảng sợ-hăi nhiều hơn. Rồi bị vấp ngă thương-tích khắp thân-xác. Lạc vào rừng rậm bị thú dữ rượt-đuổi cắn xé đau-khổ vô-cùng. Cứ tiếp-tục đi lạc trong các xóm làng thành kẻ ăn-xin, trộm-cắp bị tù-tội. Đến khi gặp được quư-nhân giúp-đỡ thoát qua những tai-nạn, chữa lành cho những vết thương. Rồi lại chỉ cho đúng con đường trở về nhà cha-mẹ. Trên con đường trở về, cũng thấy những cảnh vật trước kia khi c̣n đi lạc, nhưng bây-giờ tâm được yên-vui, không c̣n hoảng-hốt sợ-hăi. Càng đi trở về nhà cũ càng phơi-phới an-lạc. Đến khi gặp lại được cha-mẹ là niềm hạnh-phúc lớn nhất.

Đứa bé con ngu-si kia là chúng-sanh mê-tối. Cha là Phật, mẹ là Kinh. Ngôi nhà là Phật-Tánh. Con đường đi lạc là con đường Sa-Đọa do Vô-Minh che-lấp. Con đường trở về là con đường Siêu-Việt của sự Giác-Ngộ. Đi lạc là quên Phật, quên Kinh, và lạc mất ngôi nhà Phật-Tánh nên bị mọi nỗi lo-sợ, đau-khổ, bị những kẻ ác, kẻ tà hăm-hại. Nhờ gặp được Chánh-Pháp nên giác-ngộ biết đúng con đường trở về với ngôi nhà Phật-Tánh, không c̣n lo-sợ, đau-khổ, lại đươc an-vui ngay trong cuộc sống hiện-tại và sẽ được Phật- Pháp-Tăng gia-hộ cho công-đức vô lượng.

Đến đây là kết-thúc phần viết về Vũ-Trụ-Quan theo quan-diểm tổng-hợp của tôn-giáo và khoa học, đồng-thời là sự thống-nhất của hai nền-tảng chánh-yếu của tôn-giáo là Vô-Minh và Sáng-Tạo. Nguồngốc, bản-thể và hiện-tượng chân-thật của vũ-trụ và chúng-sanh đă được tŕnh-bày rơ-ràng theo những lời nói chân-thật của Phật là vị Duy-Nhất trong Vũ-Trụ này đă toàn-giác và đă thấy rơ toàn-thể Chân-Lư.

Đọc-giả cũng đă thấy hai con đường sa-đọa và siêu-việt lúc nào cũng hiện-bày trước mặt. Sa-đọa và siêu-việt do nơi Vô-minh và Phật-tánh ở mỗi chúng-sanh. Thiện-ác do nơi ḿnh làm. Phúc-tội do nơi ḿnh tạo. Được an-vui hạnh-phúc hay bị đọa-đày đau-khổ đều do chính ḿnh tạo nghiệp. Nếu hiểu được Chánh-Pháp và tu-tập được Chánh-Định th́ vượt lên trên cả thế-gian. Nếu theo tà-đạo sẽ bị sa-đọa thành súc-sanh hay ngạ-quỷ hay xuống địa-ngục.

Hiểu được những điều này và áp-dụng vào cuộc sống là thấy được con đường Giác-Ngộ theo đúng Chánh-Đạo.

Đến đây là hết Tập Một về Nguồn-Gốc, Bản-thể và Hiện-Tượng của vũ-trụ.

Tiếp-theo trong Tập Hai là phần viết về ĐƯỜNG GIÁC-NGỘ và ĐƯỜNG VÀO PHẬT-TÁNH.

 

     

 

 

 

 

GS Trần Cao Tần
Tiến Sĩ Toán học

Pháp-danh: Chánh-Đạt

 

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com