www.ninh-hoa.com



 

 

 

Những Ḍng KNiệm

Giáo Sư Tô Đồng

 

Lời Giới Thiệu

 

CHƯƠNG 1

Lời Phi Lộ

CHƯƠNG 2

Tuổi Xanh Ở Miền Bắc

CHƯƠNG 3

Quê Nội Quê Ngoại

CHƯƠNG 4

Vài Nét Về Đông Y

CHƯƠNG 5

Tháng Ngày Ở Thượng Phú  

CHƯƠNG 6

Những Năm Học Và Mùa Thi Đă Qua 1 | 2

CHƯƠNG 7

Những Cư Xá Sinh viên Của Chúng Tôi
 
1  |  2   |  3  

CHƯƠNG 8

Trường Dược Sài G̣n Và Tôi
1  |  2  |  3

CHƯƠNG 9

Một Kỷ Niệm Về Ngành Bào Chế 

CHƯƠNG 10

Đường Về Quê Mẹ

1  |  2 

CHƯƠNG 11

Ngành Khảo Cứu
Y Dược Tại Hoa Kỳ

1   |   2   |  3  

CHƯƠNG 12

Lời Kết 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


NHỮNG D̉NG KNIỆM
GS Tiến Sĩ Tô Đồng

Khoa trưởng
trường Đại Học Dược Khoa Sài G̣n
1974-1975.

    

 

CHƯƠNG 7

K 10 :         

Những Cư Xá Sinh Viên Ca Chúng Tôi


            

Đại Học Xá Chợ Lớn

 

           Tại sao nhiều bạn của tôi hay viết lại kể lại về Đại Học Xá Minh Mạng Chợ Lớn?

           một thời sinh viên sống động? Hay v́ đang tuổi thanh xuân với những chuỗi ngày đầy vui buồn? Không, theo tôi, có lẽ đúng hơn là v́ một nơi mà sự chung đụng đă làm t́nh bè bạn trở thành có thật, rất nhiều sinh viên đối với nhau thân thiết không kém ǵ anh em ruột thịt. Nhất là trong cảnh huống của những ngày mới di cư vào Nam đầy hoang mang lo lắng. Thời của một số sinh viên được làm convoyeur theo tầu chở đồng bào di cư từ Bắc vô Nam, được đi những hội nghị Bandung ở Mă Lai Á, Birmingham ở Anh, được tham dự những Work camp tại Nhật. Đi họp hội nghị Bandung có Trần Thanh Hiệp, Birmingham có Huỳnh Ngọc Thiện, Bùi Minh Đức và Nguyễn Văn Thành. Dự trại hè bên Nhật kỳ đầu có Hà Thị Phấn, Lưu Bội Chu, rồi tới Nguyễn Tuyết Bích, Bùi Minh Đức.

 

           Đại Học Xá nằm trên một khu đất rộng cuối đường Minh Mạng số 230, chung quanh có hàng rào cây thưa. Từ ngă sáu Chợ Lớn đi qua khu Cư Xá giáo sư và nhân viên làm cho đại học th́ tới khu Cư Xá sinh viên. Đại Học Xá trông sang hông nhà thờ ngă sáu cổ kính. Cổng vào xây gạch trên có bảng tên lớn, có hai cánh cửa rộng mở sang hai bên. Đường chính trải nhựa chạy thẳng qua hai dẫy nhà sinh viên nằm thẳng góc, dẫy nhà đánh số chẵn 2, 4, 6, 8 bên tay phải, dẫy số lẻ 1, 3, 5, 7 bên tay trái. Mỗi dẫy có nhiều pḥng trông ngay sang pḥng của dẫy đối diện, và cách nhau bằng con đường đất rộng trồng nhiều cây trứng cá. Cửa pḥng mở ra một vỉa hè xi măng dài có rănh nước, và các pḥng cùng trong một dẫy tựa lưng vào nhau, pḥng phía đầu đánh số 1. Mỗi pḥng có sáu giường ghép từng đôi một, có tủ hai cánh ngăn giữa, có bàn học chạy theo chiều dài và kê sát một hàng cửa sổ nhỏ, đủ chỗ cho sáu sinh viên độc thân. Tường thấp, mái lợp fibrociment nhưng có trần bằng carton, nên nhà ở cũng thoáng và mát. Ngoài các ṿi nước phía trước pḥng, cuối mỗi dẫy có các pḥng vệ sinh, pḥng tắm.

 

           Theo con đường chính, qua khu sinh viên tới khu đất trung tâm có dựng một cột cờ. Rẽ sâu phía tay trái có nơi đặt bàn ping-pong, chỗ để xe máy, chỗ dành cho th hớt tóc, rồi tới khu nhà ăn nhà bếp. Câu lạc bộ sinh viên gồm một quán ăn có quầy bán hàng, với nhiều dẫy bàn ăn có ghế dài hai bên. Rẽ chếch phía tay phải là Ty Y tế sinh viên. Thời tôi ở có các bác sĩ Bùi Quốc Hương, Thái Minh Bạch dễ dàng nhanh nhẹn trông coi. Cùng với các y tá thật là hiền hậu vui tính, như bà Hiền, bà Tích, có bà Hồng phụ y tá rất siêng năng. Bà Tích, phu nhân của tướng Phạm Hữu Nhơn, có tài chích gân thật giỏi ít ai b́. Bùi Đ́nh Nam và tôi thường nhờ bà chích cho mỗi ngày Bévitine và Vitascorbol của Spécia, hai thứ sinh tố B1 25mg và C 500mg trộn lẫn, để lấy sức vào dịp học thi.

 

           Hai dẫy phía ngoài, cả chẵn và lẻ, dành cho sinh viên đă lập gia đ́nh, các anh chị Ngô Văn Hiếu, Quan quang Hoa, Bùi Xuân Ḥa, Phạm Hy Khang, Đỗ Như Kim, Nguyễn Tư Mô, Vơ Tư Nhượng, Tạ Văn Quang, Doăn Quốc Sĩ, Uông Ngọc Thạch. Rồi tới nhiều dẫy số chẵn dành cho các sinh viên độc thân miền Trung. Bên dẫy số lẻ có nhiều sinh viên độc thân miền Bắc, nhưng cũng có người chỉ ở tạm một thời gian ngắn. Chúng tôi ở dẫy 7. Dẫy 7 pḥng 1 có Vơ Đạm, Nguyễn Tiến Đạt, Đặng Quốc Phú. Dẫy 7 pḥng 2 có Đào Quốc Anh, Bùi Thế Cầu, Nghiêm Hữu Đôn, Trịnh Đ́nh Thiện, Nguyễn Hùng Tín, Vương Tú Toàn, Nguyễn Đ́nh Thông, Nguyễn Văn Tuấn, Nguyễn Văn Vinh. Dẫy 7 pḥng 3 có Phùng Quốc Anh, Chu Bá Bằng, Trương Sĩ Lăng, Nguyễn Khắc Minh, Bùi Đ́nh Nam, Nguyễn Xuân Nghiên, Trần Như Nguyên, Bùi Đức Phương, Nguyễn Văn Thiệu và tôi. Dẫy 7 pḥng 4 có Đàm quang Hưng, Nguyễn Bích Như.

 

           Sinh viên tại đại học xá thuộc đủ thành phần Y Nha Dược, Quốc Gia Hành Chánh, Sư Phạm, Khoa Học, Văn Khoa, Luật Khoa. Nhiều sinh viên đẹp trai, học giỏi, nhưng ít con nhà giầu. Chúng tôi thường gọi nhau bằng những biệt danh rất là tếu. Ǵ cũng cười như T. toét, Ph. toét. Điệu bộ kiểu cách như T. lọ. Ít vẻ sáng sủa như T. tịt, T. xỉn. Cao lớn khỏe mạnh như V. tồ, Đ. cồ. To con lực lưỡng th́ lấy tên chàng Vọi trong chuyện Trống Mái của Khái Hưng làm h́nh dung từ như Th. Vọi. Hùng dũng anh chị như C. xế, K. xế. Mập mạp như Th. béo. Bụng bự như K. phệ. Tươi trẻ như M. con. Đứng tuổi như H. già. Có khi lấy h́nh dạng đầu tóc để gọi tên như T. sọ dừa, T. đầu xù, B. xoăn, H. hói. Cận nặng như Q. mờ. Răng đưa ra như N. vẩu. Khôn ngoan như Th. hạm. Hiền lành thật thà là T. thầy, nhưng nếu thật quá lành như ông thủ từ giữ chùa th́ biến thành thủ Đ., thủ Ph. Tên người ta đem ghép thêm chữ để cố cho thành nghĩa như N. mực, Tô ḿ. Đẹp trai nhưng hay ngạc nhiên ngây thơ là Phùng Há. Tính giống cậu ấm, được quá nuông chiều coi như ấm đă sứt ṿi rồi, th́ gọi là T. sứt. C̣n có biệt danh không ra đâu vào đâu cả, v́ chẳng biết xuất xứ ra sao, như Kèo, Cột. Thật ra gọi tên như vậy để cho thân mật hay muốn trêu nhau cho vui mà thôi. Cũng để phân biệt những bạn cùng tên, như nếu hỏi đến T. th́ là T. nào? T. lọ, T. lác, hay T. thầy? Chúng tôi c̣n dùng chữ phó cạo để chỉ người có tài khen nịnh, dễ làm người nghe khoái chí, và lâu dần trở thành nghiền. Thiên hạ ai cũng có ít nhiều tài này cả, thích khen mà cũng thích được khen. Phó cạo cao cấp nhất có lẽ là Ng. V. H.

 

           Về giảng hay th́ đại học xá có nhiều người lắm, sinh viên đều thi nhau chức phó giảng cả. Nhưng giỏi nhất trong bè bạn phải kể V. V. Tr, việc ǵ dù khó đến đâu anh cũng giảng thành dễ hiểu. Không hiểu tài này anh học trường nào hay là thiên phú? Minh và Bằng tuy ở nhà với gia đ́nh nhưng hay đến ở pḥng 3 để cùng học. Một cập bài trùng. Minh thú đọc tiểu thuyết nhật báo Trăng Nước Đồng Nai của Nguyễn Hoạt, không hiểu có phải v́ anh có ít nhiều cảm t́nh với một cô bạn học miền Nam hay không? Nghiên th́ thỉnh thoảng mới đến đại học xá chơi. Lúc này anh đă nổi danh với những lớp luyện thi tú tài tại Sài G̣n và kiếm rất nhiều tiền. Trung kiên nhất có Nam, Thiệu, Phùng Quốc Anh và tôi. Chúng tôi thích đọc các truyện của nhóm Sáng Tạo, Tự Do, Văn Nghệ Tiền Phong. Bạn bè ở pḥng 2 và 3 có lệ thường đi ăn chơi cùng, lúc về th́ chung tiền đều nhau. Lối đóng góp này được gọi theo tên một thần ái t́nh của Ấn Độ là KAMA, hay không ai mời ai. Chúng tôi cũng sinh hoạt trong Đoàn Sinh Viên Đại Học Hà Nội rồi. 

 

           Tổng Hội Sinh Viên Quốc Gia mà chủ tịch đầu tiên là Nguyễn Tấn Chức, như đi dự lể tiếp thu Trường Luật từ giáo sư người Pháp, đi phản đối Uỷ Hội Quốc Tế Đ́nh Chiến tiếp tướng Văn Tiến Dũng ở Catinat. Phải đọc Những Ǵ C̣n Nhớ của bác sĩ Từ Uyên viết, mới thấy rơ các hoạt động của sinh viên thời ấy. Nam có lần đứng ra tổ chức các lớp hè bổ túc cho học sinh trung học tại trường tiểu học Cầu Kho Chợ Lớn. Tôi có tham dự vào ban giáo sư t́nh nguyện. Anh nhờ tôi viết một diễn văn cho ngày khai mạc, mà phải làm sao ghi vào một câu anh ưa thích nhất: ”các em là h́nh ảnh chúng tôi năm mười năm về trước...”. Bây giờ, giả dụ có viết lại, tôi phải đổi thành năm sáu mươi năm về trước! Khi sinh viên tổ chức tết, có lần Nguyễn Tiến Đạt và tôi nhận đóng vở kịch Tuyển Phu. Đạt đóng vai tráng sĩ to lớn khỏe mạnh, tôi vai văn nhân chân yếu tay mềm. Nhưng vào lúc cuối tôi bị cảm cúm phải có người thế. Cảm thật chứ không v́ cô gái tuyển phu hiện ra quá xấu nên hai chàng hỏi vợ đều sợ đến té xỉu!

 

           Tại đây môn ping-pong là môn vui nhộn nhất. Ai thắng một ván th́ được chơi tiếp ván sau. Có nhiều cầu thủ giỏi nên ở lại măi. Tôi chỉ chơi tàm tạm, thường đánh cùng Nguyễn Hữu Bao, Nguyễn Thế Minh, Từ Ngọc Quang. Có lần tổ chức giải Bóng bàn Sinh viên mới thấy nhiều nhân tài, mà Hà Xuân Du là một. Âm nhạc th́ chỉ thấy Phạm Văn Ngọc chơi Violon.

 

           Nhân viên làm tại đại học xá có ông Bưởi coi việc thư từ, ông Chánh coi xe cộ của viện. Những người bản chất rất trung hậu. C̣n ông phó cạo vui tính đến hớt tóc cho inh viên, vừa cắt khéo vừa nói chuyện hay. Và ông thợ giặt hiền lành thường xuyên đến tận pḥng nhận quần áo đem về giặt ủi.Có dạo Sài G̣n chiếu phim Vacances Romaines. Một câu chuyện t́nh tuyệt đẹp tại Rome giữa công chúa và nhiếp ảnh gia, đóng bởi hai tài tử gạo cội Audrey Hepburn và Grégory Peck. Chúng tôi thường đi Mobylette nay đua nhau mua Vespa thấy trong phim ảnh.  Lúc đầu chỉ có Vespa 125 của Pháp, sau mới xuất hiện Vespa 175 của Ư đẹp, mạnh và tốt hơn. Cũng có các bạn Ban, Vinh chơi xe Lambretta. Nhiều chủ nhật cả nhóm rủ nhau đi năm bẩy chiếc xe sang nhà Bè hóng gió mát.

           Sinh viên lúc này đă nhiều người mua xe hơi loại nhỏ như Fiat 1100, Citroen 2CV, Renault 4 CV.

 

            Một hai năm đầu anh Bùi Đ́nh Nam trông nom câu lạc bộ. Rồi xẩy ra sự xích mích với một số sinh viên, nên quán cơm được giao lại cho một ủy ban quản trị gồm 6 người, trong đó có Vơ Đạm. Tôi v́ mua chung chiếc xe Peugeot 203 với Nam lúc đó để cùng đi cùng về các lớp học và pḥng thực tập, cũng cảm thấy bquán cơm này. Bạn bè dẫy 7 pḥng ất tiện nếu tiếp tục ăn ở, 2 và bèn rủ nhau đi ăn cơm tháng ở tiệm Sinh Kư, một nh à hàng nổi danh v́ món vịt quay ở ngay gần đại học xá. Chúng tôi quen ông chủ tiệm này, nhưng ông có nói là không ăn được đâu. Mà quả thật nhưvậy, cho dù ông đă làm riêng thực đơn riêng cho chúng tôi mà ăn cơm tầu đến ngày thứ ba th́ chán ngấy chịu không nổi. Nhân viên nhà hàng th́ khác, v́ họ ăn uống rất giản dị như các người trong nhà bếp. May mắn ngay sau đó chúng tôi có bà Hồng cho ăn cơm tháng trong ít lâu!

 

           Ngại nhất là những ngày tết. Đường Trần Hưng Đạo có hiệu Quốc Hương bán đủ các món Bắc chính hiệu rất ngon, gị chả, bánh chưng, thịt đông dưa chua, nhưng lại không mở vào ngày tết. Có lần Nam và tôi lái xe ḷng ṿng quanh Sài G̣n Chợ Lớn mà măi mới t́m được một hàng ăn tầu ở chợ cũ mở cửa ngày mồng một. Nhưng món ăn tầm thường. Năm sau thử đi ăn tết tại nhà anh của Nguyễn Văn Thiệu, ông Thiện ấy dành riêng cho ba chúng tôi một mâm thịnh soạn. Nhưng cũng không phải là giải pháp tốt, v́ ăn mà cảm thấy quá phiền phức cho người chủ nhà. Tới khi ra trường rồi th́ có chuyện khác để lo, nên ăn uống tết nhất không c̣n là vấn đề nữa.

 

           Hầu hết sinh viên ở đại học xá sau này thành danh và giữ những chức vụ quan trọng trong chính quyền quốc gia. Phải kể vài nhân vật trong những ḍng sau, là những ǵ chưa quên. Giáo sư có Vũ Xuân Châu, Kiều Quang Đạo, Đàm Quang Hưng, Lưu Trung Khảo, Đinh Tiến Lăng, Nguyễn Bích Như, Doăn Quốc Sĩ, Lê Thuần Vinh. Bác sĩ có Đào Quốc Anh, Phùng Quốc Anh, Vũ Ban, Chu Bá Bằng, Nguyễn Hữu Bao, Bùi Thế Cầu, Vơ Đạm, Phạm Quí Điểu, Nghiêm Hữu Đôn, Ngô Văn Hiếu, Quan Quang Hoa, Vũ Lan, Nguyễn Khắc Minh, Phạm Văn Ngọc, Vơ Tư Nhượng, Đặng Quốc Phú, Uông Ngọc Thạch, Nguyễn Đức Thành, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Hùng Tín, Vương Tú Toàn, Trịnh Quang Vinh. Nha sĩ có Phạm Hy Khang, Đỗ Như Kim, Nguyễn Tư Mô, Lê Xuân Chân.

 

           Dược sĩ có Bùi Xuân Ḥa, Phạm Song Nam, Bùi Đ́nh Nam, Trần Như Nguyên, Tạ Văn Quang, Trần Cẩn Thành và tôi. Đốc sự hành chánh có Lê Văn Kim, Trịnh Đ́nh Thiện, Nguyễn Đ́nh Thông. Kỹ sư có Hoàng Hồng, Hà Quang Thuấn, Nguyễn Thanh Hùng. Luật sư có Nguyễn Tiến Đạt, Vũ Văn Huấn, Nguyễn Duy Nguyên, Lư Quốc Sỉnh, Trần Cự Uông, Nguyễn Văn Vinh. Vinh sau làm cho Quân Pháp. Hà Quang Thuấn và Hoàng Hồng du học về khí tượng tại Pháp. Nguyễn Bích Như du học về Nguyên Tử Lực tại Bỉ, sau làm Giám Đốc Nguyên Tử Lực Cuộc Đà Lạt. Nguyễn Văn Cơ đi Tân Tây Lan sau về dậy cho hội Việt Mỹ. Nguyễn Văn Tuấn sang Pháp học nha sĩ rồi ở lại Lille hành nghề tư. Tôi trở lại đại học xá vào cuối năm 1958. Trong lúc chờ đợi giấy tờ đi Pháp, tôi tạm nhận dậy toán lư hóa tại trường Chu Văn An, và kèm thêm Trần Như Nguyên học thi dược khóa hai. Vào chiều tối ngày 4 tháng 12, Vơ Huỳnh lái chiếc xe Ford Fairlane 500 đến chở tôi ra phi trường, cùng với Vơ Đạm, cô Minh. Theo sau là chiếc xe Chevrolet Bel Air của Bùi Đ́nh Nam do ông Hồ lái, có thêm Nguyễn Văn Thiệu, Trịnh Đ́nh Thiện. Tôi luôn luôn nhớ những người bạn trung kiên này, Nam quí trọng bè bạn, Thiệu có khiếu tổ chức, Thiện rất biết cách sống. Tôi vẫy tay chào từ biệt đại học xá Minh Mạng và ông Bưởi, người đă mở hai cánh cổng thật rộng để tiễn tôi tới một phương trời khác lạ xa xôi.

 

 

.

     (Mời xem: Nhà Đông Dương Paris trong Kỳ 11)

 

 

 

 

Giáo Sư Tô Đồng
Khoa trưởng
trường Đại Học Dược Khoa Sài G̣n
1974-1975.

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com