www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

 

Sơ Lược Về Cách

Ra Bài Và Giải Đáp SUDOKU 

Giáo Sư Tô Đồng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


 

     MỘT THỜI ĐNHỚ    


GS Tiến Sĩ Tô Đồng

Khoa trưởng
trường Đại Học Dược Khoa Sài G̣n
1974-1975.

    

 

K 2

Tiếp theo Kỳ 1

 

             Tổng Y Viện Duy Tân có các Bác Sĩ Đinh Văn Tùng, Nguyễn Duy Chi, Vũ Phạm Tiến, Dược Sĩ Thân Trọng Tuệ... Tôi có dịp ăn đầy tháng con của Bác Sĩ Tùng, nổi danh về Phẫu Thuật, và nhiều lần tṛ chuyện với Bác Sĩ Chi, một kho kiến thức rộng răi. Bác Sĩ Tiến thân như thời c̣n học trung học, tuy mới lập gia đ́nh với chị Chí Thuần. Quảng Trị có Bác Sĩ Nguyễn Ngọc Bẩy, Dược Sĩ Nguyễn Hữu Quỳnh. Bác Sĩ Bẩy có biệt tài săn bắn hổ và là một người khôn ngoan. Dược Sĩ Quỳnh hiền hậu, chăm chỉ, sau khi di tản sang Mỹ đă học lại từ đầu tại Đại Học UCSF để trở thành một Pharm. D. Người bạn đồng cảnh với tôi chờ đợi vào ngành Giảng Huấn là Bác Sĩ Nguyễn Thế Minh, phục vụ cho Bệnh Xá Huế. Chúng tôi thường xuyên gập nhau chỉ để đánh một vài ván cờ tướng, chơi mấy bàn pingpong, hay ăn uống nhậu nhẹt với Đại Úy Đằng, người cậu hiếu khách của Bác Sĩ Minh. Có những tối trời mưa tầm tă, ông cũng cho xe tới đón chúng tôi về tiểu đoàn ông ăn nhậu, có món cháo cá mới vừa lưới được là tôi ưa thích nhất. Sau này tôi có nhiều lần cùng đánh mạt chược với ông. Dược Sĩ Thân Trọng Tuệ tốt nghiệp tại Pháp về phụ trách Pḥng Thí Nghiệm Tổng Y Viện. Ông là một cao thủ bóng bàn, nhưng có dượt cho tôi cách mấy cũng chẳng kết quả ǵ. Ông đă cho tôi mấy ngày vui khi mời tôi về thăm nhà ông tại làng Nguyệt Biều. Chúng tôi c̣n hay ăn uống tại Câu Lạc Bộ Thể Thao Huế bên bờ sông Hương, khi các con cà cuống bay xà tới, lách tách dưới ánh đèn đêm.  

 

             Mấy tháng sau th́ một phái đoàn của Nha Quân Y ra thanh tra miền Trung. Đại Tá Giám Đốc Trần Quang Diệu cùng với Dược Sĩ Đại Úy Chỉ Huy Trưởng Kho Y Dược Trung Ương Đặng Trần Lợi có hỏi han và giải đáp một số thắc mắc của Đại Đội Kho Y Dược 21. Đại Tá Diệu tướng ngũ đoản, tính t́nh dễ dàng. Đại Úy Lợi là một vị đàn anh trong Quân Dược, anh của Lạc và Long là hai bạn cùng lớp trung học với tôi. Tôi biết được đôi điều khó khăn trong vấn đề dự trù ngân sách, số lượng thuốc men, sự phế thải y cụ hư hỏng, thuốc quá hạn, thuốc phát cho gia đ́nh binh sĩ. Tất cả tùy thuộc viện trợ Mỹ. Tôi được khuyến khích viết bài Góp Ư về việc sử dụng Dược Sĩ trong Quân Đội. Nhưng bản Góp Ư tôi nộp lên không có hồi âm. Kể cả khi Y Sĩ Trung Tá  Phạm Văn Hạt lên thay Đại Tá Diệu. 

 

             Người ta nói Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm muốn Sĩ quan khi được lên Tướng phải có ít nhất là Tú Tài một. Có lẽ v́ vậy nên tôi đă nhận dậy lớp luyện thi Tú Tài cho Trung Tá Lê Quang Trọng và một số sĩ quan của Sư Đoàn 2. Chỉ cần Toán Lư Hóa, các môn khác kiến thức của họ quá đầy đủ. Nhà để xe của Tư Dinh Trung Tá được trang bị bảng đen phấn trắng, bàn ghế thầy giáo, học tṛ. Lớp tổ chức nghiêm chỉnh một tuần lễ hai tối, nhưng sau ít buổi tôi đành bỏ cuộc, v́ thấy gây nhiều phiền phức cho các thành viên. Tôi khó quên được vị Sư Đoàn Trưởng cao ráo trắng trẻo, đeo kính cận, ưa nhạc cổ điển tây phương và rất nhă nhặn này.  

 

             Lúc tôi ở Đà Nẵng thời Đệ Nhất Cộng Ḥa c̣n phôi thai, và là thời chuyển tiếp giữa hai hệ thống cũ và mới. Trong Quân Đội chỉ có một số nhỏ cố vấn Mỹ và Thông Dịch Viên. Phi Luật Tân mới được biết đến qua các giàn nhạc tuyệt hảo tại Sài G̣n, những nhân viên phụ trách bảo tŕ Quân Cụ, hay số xe nhà binh được tân trang lại như mới. Quân vụ thị trấn do một sĩ quan giáo phái là Thiếu Tá Giám điều hành. Nha Sĩ Trung Úy có người xuất thân từ các trường chuyên môn về răng tại Pháp. Một số Nữ Trợ Tá PAF "Personnel Auxiliaire Féminin", nếu muốn ở lại làm việc phải học một khóa huấn luyện rồi đậu kỳ thi chuyển ngạch thành Y Tá , Dược Tá trong Quân Đội. Tôi được trao việc giảng dậy thuốc men thông thường và ở trong ban giám khảo kỳ thi này tại Tổng Y Viện Duy Tân. Tại đây, tôi c̣n trực tiếp lănh trách nhiệm khi cho đốt kho phế thải tồn trữ những vật hư hại lâu năm, để ngăn ngừa sự thất thoát y cụ, sự ô nhiễm cho cơ sở. Đại Úy Kilpatrick giúp hoàn tất thủ tục về phía Mỹ sau khi sự kiện xẩy ra. 

 

             Cũng tại Tổng Y Viện này, tôi được chứng kiến từ đầu đến cuối một ca mổ của Bác Sĩ Tùng cho một đồng nghiệp có dược pḥng tại tỉnh lỵ. Một buổi tối bỗng nhiên ông cho tôi biết Dược Sĩ D. có triệu chứng bị sưng ruột dư "appendicite", lượng bạch huyết cầu trong máu lên cao. Tôi được mặc y phục giải phẫu, vô pḥng mổ để quan sát những động tác chính xác, nhanh nhẹn, khéo léo của Bác Sĩ Tùng. Tôi thấy tài mổ xẻ có một không hai của ông đă cứu sống Dược Sĩ D. Sau thời di tản, ông đă trở thành môt Giáo Sư Đại Học nổi danh vùng Galveston, Texas của Hoa Kỳ. Dược Sĩ D. sau sang Pháp lập nghiệp và tôi lại có dịp gập lại tại một Đại Hội Quốc Tế ở Paris.  

 

             Tôi hay phải đi xe qua đèo Hải Vân ra Huế, ra Quảng Trị. Đường đi quá hẹp, nên phải mở một chiều để tránh bớt tai nạn. Xe hai phía đều leo lên đỉnh đèo, rồi từ đó đợi giờ cùng đổ xuống dốc. Một lần ngồi chờ trong một quán nước trên đó, tôi gập Tướng Nguyễn Văn Mạnh, Tổng Thanh Tra Quân Đội. Ông cho biết phải về họp với Tổng Thống Diệm ngay trong ngày, nên rất vội về phi trường Đà Nẵng. Tới giờ mở đèo, xe Jeep ông dẫn đầu rồi tới xe của chúng tôi. Trời mưa tầm tă, đường trơn như bôi mỡ, xe ông chạy thật chậm, xe chúng tôi dễ dàng theo sau. Tôi nói với tài xế của tôi là ông Tướng này quá hay, vội việc mà cẩn thận như vậy th́ hiếm có. Tới gần thành phố th́ tạnh mưa, quăng đường này rộng răi thẳng tắp. Xe của ông Tướng bỗng chạy rất nhanh rồi biến mất trong tầm nh́n. Lúc sau chúng tôi mới biết xe ông bị lật xuống ruộng, trong lúc không ngờ nhất. Người ông lấm bùn be bét, đúng cảnh dở khóc dở cười. Chúng tôi vội ngừng xe sát bên lề xem ông có cần giúp ǵ? Một chiếc camion trở tới không kịp thắng bỗng tông vào làm bẹp ghế ngồi phía sau xe chúng tôi, nhưng may mắn không làm ai bị thương.  

 

             Người tài xế của tôi thật giỏi và trung thành. Lần ra về tối từ Đông Hà, xe hỏng điện giữa đồng không mông quạnh mà trời đen như mực, bác tài cũng cố công sửa để đưa tôi về đến Huế trong đêm. May là đất nước đang an b́nh, không sợ nguy hiểm ǵ. Có lần trên đèo xe chúng tôi bị hư hộp số, bác tài đă t́nh nguyện ở lại chờ xe khác kéo về, khi tôi được Đại Úy Hiền của Ủy Hội Kiểm Soát Đ́nh Chiến cho quá giang trong chiếc xe Peugeot 203. 

 

             Ngày xưa, doanh trại Đại Đội Kho Y Dược 21 có một biệt thự lớn dành cho vị Tướng Quân Dược chỉ huy. Biệt thự này trở thành tư dinh của Trung Tướng Trần Văn Đôn, lúc đó coi Quân Đoàn I. Một buổi sáng chủ nhật ông qua doanh trại chúng tôi, ra lệnh cho tôi tŕnh diện gấp tại bộ tư lệnh. Chỉ là chuyện để lính chơi chọi cầu "boules" trong khi chưa hẳn hết giờ làm việc, ban An Ninh đă tịch thu những trái cầu này. Tôi có tŕnh bầy lư do về sự xích mích giữa toán lính già coi sóc bên biệt thự và các lính trẻ của Đại Đội tôi. Ông thông cảm ngay, bỏ qua chuyện này, c̣n hứa sẽ cho tu bổ doanh trại chúng tôi nếu có yêu cầu. Ông là một vị Tướng có học, cao lớn, vui vẻ nhanh nhẹn.  

 

             Thành phố Đà Nẵng an b́nh đẹp đẽ, công việc dễ dàng nhàn hạ, giới Y Nha Dược vui vẻ hài ḥa, đă cho tôi một thời để nhớ. Hơn một năm sau, tôi mới nhận được giấy nghỉ dài hạn không lương để về ngành Giảng Huấn Đại Học. Tôi sẽ trở về Sài G̣n để c̣n lo giấy tờ xuất ngoại. Nhân viên Đại Đội Kho Y Dược 21 đă hoàn tất gấp công việc kiểm kê kế toán, mấy cô thư kư đă không ngại đánh máy ngày đêm, để tôi kịp thời bàn giao cho Dược Sĩ Lưu Sơn, người bạn cùng lớp được trưng dụng về thế tôi tại Đà Nẵng. Ngoài Thiếu Tá Thọ và một vài bạn bè mời tiệc tiễn đưa, Đại Đội đă mổ lợn ăn mừng tôi được chuyển sang lănh vực khác. Trung Úy Hằng thay mặt Đại Đội nói lên những lời chúc tụng cảm động. Thôi từ nay xin Giă Từ Quân Dược. Nhưng làm sao tôi quên được thân t́nh của tất cả các anh chị em trong Đại Đội tôi?

 

San Diego, 9 tháng 1, 2008

 

HẾT

 

 

 

 

Giáo Sư Tô Đồng
Khoa trưởng
trường Đại Học Dược Khoa Sài G̣n
1974-1975.

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com