www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

 

Sơ Lược Về Cách

Ra Bài Và Giải Đáp SUDOKU 

Giáo Sư Tô Đồng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


 

     MỘT THỜI ĐNHỚ    


GS Tiến Sĩ Tô Đồng

Khoa trưởng
trường Đại Học Dược Khoa Sài G̣n
1974-1975.

    

 

K 1

     

             Sau năm năm dùi mài kinh sử tại Đại Học Y Dược Hỗn Hợp hết Hà Nội rồi Sài G̣n, khóa Dược Sĩ chúng tôi ra trường ngày 29 tháng 6 năm 1957. Trong lớp khoảng chừng ba chục sinh viên, mà khóa đầu sau bốn kỳ thi liên tiếp về năng lực "définitif" của năm cuối, chỉ c̣n hơn mười người tốt nghiệp. Lần hồi, những người phải thi lại cũng đậu xong văn bằng Dược Sĩ Quốc Gia "Pharmacien d'État" này. Lúc đó, nhà trường chưa có thông lệ tổ chức lễ măn khóa, c̣n chúng tôi cũng chẳng họp nhau liên hoan ǵ cho bơ với công đèn sách. Mà lời dặn ḍ phải hành nghề ra sao chỉ c̣n sót lại đôi điều đă được học trong môn Nghĩa Vụ Luận "Déontologie" của cụ Dược Sĩ Minh có Dược Pḥng ở Chợ Lớn, gồm mấy trăm trang tiếng Pháp in ronéo. Bạn bè đồng môn bắt đầu xa dần như một đàn chim đủ lông đủ cánh rời tổ ấm bay đi muôn phương. Tất cả đều có tâm trạng mừng vui lẫn lộn thời buổi ra trường, người t́m cách mở tiệm, người tính toán hợp tác kinh doanh, người lo thành lập gia đ́nh. Đối với tôi, thật là một thời đáng nhớ, tuy câu chuyện tính ra đă hơn nửa thế kỷ. 

 

             Trong khóa chỉ có một ḿnh tôi là Quân Dược, trái hẳn với những lớp trên tôi và dưới tôi, ít ra cũng hai ba người. Vào tháng 7 năm 1957, Nha Quân Y bổ nhiệm tôi làm Dược Sĩ Trung Úy phụ trách Đại Đội Kho Y Dược 21 Đà Nẵng, thay thế Dược Sĩ Nguyễn Bá Quư được giải ngũ sau thời hạn trưng tập. Nhẽ ra giản dị nhất là trước mắt phục vụ Quân Đội mười năm, rồi sau sẽ nghĩ chuyện hành nghề tư, chuyện làm giầu. Nhưng trong thời gian này, tôi băn khoăn lo lắng đủ điều, v́ chót tính dự kỳ thi tuyển đầu tiên vào ngành Giảng Huấn Y Dược. Lại chẳng có lư do ǵ để bỏ cuộc. Và cho dù may mắn đậu được th́ thủ tục hành chánh sẽ vô cùng khó khăn phức tạp nên tôi không mấy hi vọng có thể nhanh chóng xuất ngoại du học, như Giáo Sư Khoa Trưởng Y Khoa Phạm Biểu Tâm đă đoan chắc với tôi lúc tốt nghiệp. Hoài băo được học tiếp ở miền trời văn minh xa lạ đă quyến rũ tôi đến khoa tướng số, để mà nửa tin nửa ngờ là lời ông thầy Minh Lộc đoán rằng tôi sắp đi xa may ra có thể là đúng. Không lẽ đi xa chỉ là xách vali đi Đà Nẵng nhận việc? V́ vậy khi lên đường, tôi có lại chào ông ta. Ông c̣n nói chắc rằng tôi sẽ đi du học xa, không phải là đi làm ở một thành phố miền Trung. Ấy thế mà đúng. Trước lúc tôi đi Pháp vào cuối năm sau, ông ta nhất định tiễn tôi một chầu hát ả đào tại vùng Phú Nhuận Sài G̣n, ngụ ư nhắc tôi hăy luôn luôn nhớ đến quê hương. Quê hương-đất nước-thời đại-con người, như những bài hát nói, những câu vọng cổ, ai mà quên được.

 

             Đà Nẵng là một thành phố đẹp mang nhiều nét tây phương tại miền Trung. Dân chúng c̣n thưa thớt, tính t́nh hiền ḥa, chân thật. Khí hậu gần như hai mùa dễ chịu, không có cái nắng gay gắt của Sài G̣n, hay những cơn mưa dài lê thê ướt sũng của Huế. Chừng bốn chục cây số về phía bắc qua con đèo Hải Vân ẩn lẫn một vùng trời nước, và Lăng Cô với ṣ huyết trứ danh, là Kinh Thành Huế. Hai chục cây số về phía Nam là Hội An, một thị xă nhỏ bé cổ kính, nhà phố như những hộp diêm. Phi trường Đà Nẵng ở ngay phía Tây Nam và gần sát thành phố.  Băi biển Tiên Sa cát trắng mịn màng, đây đó c̣n kiếm được vỏ ṣ vỏ ốc óng ánh mầu sắc. Một nghĩa trang thâm u mấy thế kỷ trước, là nơi yên nghỉ của các Cố Đạo Y Pha Nho đầu tiên sang nước ta giảng đạo. Chùa Non Nước biệt lập một góc trời-núi-biển, với các bậc đá đi tuốt lên cổng Tam Hợp Môn trang nghiêm. Nơi đây người ta bầy bán nhiều đồ thủ công kỷ niệm, những tượng Phật từ bi bằng đá cẩm thạch, đá hoa cương. Thắng cảnh vùng này c̣n có Ngũ Hành Sơn, như Kim Sơn, Thủy Sơn, Hỏa Sơn... Một Trung Học Công Lập nổi tiếng là trường Phan Chu Trinh. Trên đường Độc Lập có một rạp chiếu bóng lớn sang trọng, của một ông Đại Úy họ Đào. Khu chợ hàng hóa đủ loại, người mua bán nhộn nhịp ồn ào. Nhiều phố có các quán ăn uống. Tôi thường xuyên tới một quán kem, nghe những bài hát êm dịu của Elvis Presley, Doris Day, Pat Boone, Patti Page, Nat King Cole, The Platters... cho qua th́ giờ.

 

             Tôi đáp máy bay quân sự DC3 hai động cơ cánh quạt ra Đà Nẵng. Băng ghế dài bằng sắt, dọc hai bên thân máy bay, ngồi ngang tuy không tiện nghi nhưng an toàn. Phi hành đoàn lịch sự. Những máy bay này chạy như những con thoi giữa Sài G̣n Đà Nẵng, tuần lễ thường có hai ba chuyến. Sớm tinh sương đă phải ra phi trường Tân Sơn Nhất, gần trưa tới Đà Nẵng. Khác với Air Việt Nam lúc đó dùng DC4 bốn động cơ, hành khách ngồi thoải mái êm ái hơn nhưng phải trả tiền vé chừng 1500 đồng một lượt. Đi lại nhiều lần nên tôi quen với Đại Úy Nguyễn Khoa Dánh, một sĩ quan không quân hào hoa phong nhă, ưa bè bạn, thích nhậu nhẹt.  

 

             Lúc mới tới, tôi ở tạm Câu Lạc Bộ Sĩ Quan Đà Nẵng, trước khi về căn nhà nhỏ trong doanh trại Kho Y Dược 21. Câu Lạc Bộ là một ṭa nhà lớn hai tầng, pḥng ngủ trên lầu một. Ở tầng trệt là pḥng khách có nhiều báo chí nội địa lẫn ngoại quốc, pḥng chơi có bàn bida bàn pingpong, pḥng ăn có quầy rượu. Sân đất bao quanh rất rộng, đậu được nhiều xe. Nhiều cây phượng vĩ c̣n nở hoa đỏ rực ngày hè. Chính nơi đây, tôi quen biết một số bạn mới, Đại Úy Lê Qúy B́nh, anh của Lê Quư Biên ở Paris, Trung Úy Ngô Văn Lợi, anh của Bác Sĩ Ngô Văn Hiếu. Trung Úy Lợi hiền lành, cao lớn trắng trẻo như người Pháp, tiếng nói nhỏ nhẹ, sau làm Tỉnh Trưởng Quảng Ngăi. Bạn bè cũ nơi đây thật nhiều. Tại một villa đường Nguyễn Du, có Đại Úy Hành Chánh Quân Y Từ Dương, Bác Sĩ Nghiêm Xuân Húc, Dược Sĩ Nguyễn Tiến Châu. Đại Úy Từ Dương, anh của Bác Sĩ Từ Uyên, là người mà tôi nể trọng v́ tính rộng răi thẳng thắn. Sau ông trở thành Đại Tá Quân Pháp, có lúc phụ tá hành chánh cho Tướng Nguyễn Ngọc Loan. Ngành Luật sư dù nơi nào hay thời nào mà có những người như ông th́ hay biết mấy. Bác Sĩ Húc mực thước và đầy kiến thức, được bạn bè trọng vọng ngay cả khi ông về hưu sau khi phụ trách Y tế Sinh viên cho Đại Học Oklahoma, Still Water.  Dược Sĩ Châu là em Bác Sĩ Nguyễn Tiến Hỉ, người nhỏ bé nhưng dễ dàng vui tính. Bác Sĩ Nguyễn Hữu Nam, Dược Sĩ Thân Trọng Tuệ đều mới lập gia đ́nh và ở thuê các biệt thự trong tỉnh. Bác Sĩ Nam hiền từ chất phác, là một tài năng chuyên về sản phụ khoa, hiện ngụ cư tại Montréal. Tôi thường tâm sự với ông khi gập khó khăn trong cuộc sống hay công việc. Dược Sĩ Tuệ cao lớn, da bánh mật, là một bạn thân của tôi, nhanh nhẹn, hiếu động, chịu khó, biết làm đủ mọi nghề. 

 

             Tôi trực thuộc Sở Quân Y Quân Khu II, mà vị Chỉ Huy Trưởng là Y Sĩ Thiếu Tá Tô Đ́nh Cự, sau là Y Sĩ Thiếu Tá Nguyễn Văn Thọ. Bác Sĩ Thọ là  một nhà  thông thái, ngoài Y Học c̣n giỏi về Văn Hóa, Triết Học, Tôn Giáo.   Nhiệm vụ của tôi là điều hành Đại Đội Kho Y Dược 21, yểm trợ y cụ, thuốc men từ Kho Y Dược Trung Ương Sài G̣n cho Quân Khu II và Quân Đoàn I tại miền Trung. Quân Y Quân Đoàn I thuộc quyền Y Sĩ Thiếu Tá Phạm Hà Thanh. Ngoài Tổng Y Viện Duy Tân, có các Bệnh Xá Sư Đoàn.

 

             Đại Đội Kho Y Dược 21 ngoài hai Sĩ Quan Hành Chánh Quân Y, một Thượng Sĩ, mấy Hạ Sĩ Quan và khoảng ba chục binh sĩ, c̣n có thêm ba bốn nhân viên dân chính. Cơ sở rộng răi này có từ thời Pháp thuộc, pḥng ốc rất khang trang, giá thuốc kê đặt ngăn nắp trong các kho. Thuốc của Pháp xếp theo lệ cũ. Thuốc của Mỹ sắp theo lối mới. Chỉ khác là theo thứ tự hàng ngang hay hàng dọc. Hai hệ thống Số Danh bộ Pháp Mỹ cùng được áp dụng. Đại Đội có hai xe Jeep, một chiếc Dodge 4x4 và hai chiếc GMC để chuyên chở y cụ và dược phẩm tiếp liệu tới các đơn vị. Đại Đội gồm nhiều nhân viên giỏi và thạo việc. Đại Úy Hành Chánh Quân Y Bùi Ngọc Khánh đầy kinh nghiệm, sau xin sang làm việc cho Tổng Y Viện Duy Tân. Tôi được Trung Úy Hành Chánh Quân Y Đặng Công Hằng và một vị Thượng Sĩ đầy kinh nghiệm giúp đỡ trong mọi công việc. Đại Úy Kilpatrick cố vấn Mỹ có pḥng riêng ngay kế bên pḥng tôi. Ngoài việc đọc công văn, duyệt xét phê chuẩn phiếu xin tiếp liệu, thỉnh thoảng tôi mới phải đi đến tận nơi quan sát nhu cầu thật sự của một vài cơ quan để cấp phát thuốc men cho đúng. Có quá nhiều th́ giờ rảnh rỗi nên tôi tha hồ xem đi xem lại các chuyện tầu mua của nhà sách Khai Trí, hay đọc những sách Toán Vi Phân Tích Phân, Cơ Học Thiên Thể mượn của Trường Đại Học Khoa Học Sài G̣n qua ông Vân, người quản thủ thư viện hiền lành.

 

Xem Kỳ 2

 

 

 

 

Giáo Sư Tô Đồng
Khoa trưởng
trường Đại Học Dược Khoa Sài G̣n
1974-1975.

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com