www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Giáo Sư Tô Đồng

 

Cảm Nghĩ Về Một Tiệc Thượng Thọ

Kỳ 1    Kỳ 2   Kỳ 3

Kỳ 4    Kỳ 5

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


 

SƠ LƯỢC V THỬ NGHIỆM
SAN ĐỊNH CỦA DƯỢC PHÂM

GS Tiến Sĩ Tô Đồng

Khoa trưởng
trường Đại Học Dược Khoa Sài G̣n
1974-1975.

    

 

  K 5 :

 

Cảm nghĩ về một tiệc thượng thọ

Mến tặng chị Vũ Ngọc Chi

và anh Vũ Nhân

 

                                   

 
 

Tiếp theo Kỳ 4

Một chút thơ văn

 

Lá thư không gửi

 

V́ không phải là nhà văn, nhà thơ, tôi để chậm trễ cho đến nay khi viết ra những ḍng này. Nói đến thơ văn, tôi khó quên được bác Tiên Đàm Nguyễn Tường Phượng, người đă dậy cho tôi môn Việt Văn trong những tháng ngày tản cư ở làng Ngọc Nha, phủ Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Bác tôi là một giáo sư Việt Văn nổi danh của Hà Nội, nguyên là chủ bút báo Tri Tân. Người mập mạp, vai rộng, đầu to trán vuông, tóc cắt ngắn, đeo kính cận trắng dầy cộp. Tuy ra hậu phương không mang theo được sách báo, nhưng nhân vật, điển tích bác nhớ vanh vách, thơ phú bác thuộc lầu lầu. Lưng bác hơi gù như phải mang nặng quá nhiều bồ chữ. Bác thường nói đùa với tôi là bác có ba bồ th́ đă truyền cho tôi mất hai, đủ loại văn chương truyền khẩu, văn chương bác học, thơ Đường, thơ mới. Kỷ niệm với bác, là sự thôi thúc phải trở về với thực tại trong cuộc sống tản cư vô vọng vào đêm mồng một tết năm 1950, bên bờ ao làng Khuốc huyện Quỳnh Côi tỉnh Thái B́nh. Là sự ăn uống mừng vui tại nhà ông Đức Phong, một người cháu bác có Hiệu Thuốc Bắc phố hàng Bồ, lúc vừa được trở lại thủ đô năm đó. Là sự chia tay quyến luyến khi tôi phải giă từ Hà Nội vào tháng 7 năm 1954 để theo trường Quân Y Trung Ương vào Nam. C̣n là dăm ba lá thư bác gửi cho tôi khi tôi đang theo học tại Paris, nhằm nhắc nhở lại quăng đời ly loạn năm xưa. Nhưng bác đă ra đi miền Đào Hoa Lưu Thủy nên không được thấy thơ bác trong dịp xuân Ất Măo. Bác gái trán cao, dáng dấp sang trọng quí phái, lời nói thanh tao, nhiều người tiếng tăm theo đuổi, v́ vậy mà trái với thường t́nh, bác trai theo trường phái văn người vợ ḿnh. Hai con bác ở nhà là anh ngỗng chị vịt, đă được bác nuông chiều như nâng trứng hứng hoa. Vào dịp tôi về thăm Hà Nội năm 2004, anh Hải Hồng có ứng khẩu tặng tôi một bài thơ, và chị Hải Yến đă tặng tôi một vài bài chị viết cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt với bút hiệu Đan Chi trong Hội Mỹ Thuật Việt Nam.

 

Trong họ tôi nhiều người ưa thích văn chương. Em Tô Đang tôi làm thơ cũng dễ dàng như bài Dâng mẹ, đất trùm bom lửa suốt ṿng tuổi xuân:

 

                   Ấy mà, con đă lớn lên,

                   Ấy mà, Đất mẹ b́nh yên đă về..

 

Tô Dũng con anh Tô Hạch có tặng tôi một tập thơ Giai Điệu Xuân in năm 2002, đọc cũng được lắm:

Đời vẫn nồng say t́nh mặc khách,

Duyên c̣n ấp ủ giấc hương quan.

Anh Tô Tưởng chững chạc, cẩn trọng, từng viết Ngọn Lửa Tàn khi c̣n nhỏ tuổi. Con cháu anh có người ở Pháp, người ở Mỹ. Anh Băng Hồ Đặng Trần Phiến, một nhà văn bẩm sinh, một người con chí hiếu, luôn thương yêu họ Tô bên ngoại, năm ngoái c̣n gửi tôi vài bài anh diễn thuyết về ḍng họ văn chương Đặng Trần.

 

Thơ phú vốn ở trong huyết quản của dân Việt, ai ai cũng sính làm thơ. Nhiều khi chỉ để tâm hồn mơ mộng, thoát khỏi cảnh tục lụy của cuộc sống rất khó khăn trong nhiều thế hệ gần đây. Dù là thơ cũ, thơ mới, thơ tự do hay thơ con cóc. Một vài người học tṛ năm xưa gửi cho tôi đọc những bài không hẳn là thơ, và cũng không phải là văn, thế mà cũng có bài hay lắm. Thú thưởng ngoạn thơ thay đổi tùy thời, tùy vùng, tùy người. Thơ của Bút Tre, lắt léo và lạ lùng, ngắt câu theo hứng, xuống ḍng tùy nghĩa. Thơ hài cú của Nhật, ấp ủ ít nhiều tính thiền, kỳ bí và đạo pháp. Nhưng dù làm theo thể nào th́ thơ cũng phải chuyên chở được những tâm tư của người viết.

 

Tôi đă giữ đến nay mới sao chép lại mấy vần thơ của thế hệ cha ông để gửi đến một vài anh chị em thật gần gũi, mà nhiều người nay đă vào tuổi thọ. Tôi rất thích thú thấy được những vần thơ mộc mạc, chân thành, thoát ra từ t́nh cảm giản dị v́ có chung một di thể, một ḍng máu chung. Có lẽ ước mong của các cụ về đất nước nhiều lần đă vô vọng, nhưng trong những hoàn cảnh lạ lùng khó khăn ấy, các cụ vẫn đặc biệt giữ được t́nh anh em bà con nội ngoại trong ḍng đời.

 

Newport Coast, California, 9 tháng 3, 2009

 

HẾT

 

 

 

 

Giáo Sư Tô Đồng
Khoa trưởng
trường Đại Học Dược Khoa Sài G̣n
1974-1975.

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com