www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Giáo Sư Tô Đồng

 

Cảm Nghĩ Về Một Tiệc Thượng Thọ

Kỳ 1    Kỳ 2   Kỳ 3

Kỳ 4    Kỳ 5

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


 

Cảm nghĩ về một tiệc thượng thọ
GS Tiến Sĩ Tô Đồng

Khoa trưởng
trường Đại Học Dược Khoa Sài G̣n
1974-1975.

    

 

Mến tặng chị Vũ Ngọc Chi

và anh Vũ Nhân

 

  K 2 :

 

                                   

 
 

Tiếp theo Kỳ 1

Một chút thơ văn

 

Bố tôi hoạt động trong ngành Giáo Dục, rồi ngành Bảo Tồn Bảo Tàng. Khi về hưu, bố tôi có soạn tập Di Tích Danh Thắng Diễn Ca, dùng thể thơ ca dân gian để phổ biến giá trị của các di tích lịch sử tới đại chúng. Tập sách được nhà Xuất Bản Văn Hóa Thông Tin cho in năm 2003.  Nhưng xin trở lại với bài hát nói bố tôi làm trong buổi họp mặt, nhắc tới thú vui chơi trông cháu khi về già:

 

Tự mừng thọ thất tuần:

Mưỡu:

Năm nay lên lăo bẩy mươi,

Vẫn c̣n quắc thước hơn người trung niên,

Lại mừng con thảo vợ hiền,

Bắc Nam ḥa hợp tiến lên kịp thời.

Nói:

 

Xuân mừng thượng thọ,

Tuổi bẩy mươi thường hiếm có xưa nay.

Với thời gian khoa học tiến bộ thay,

Mốc bách tuế dễ mấy ai không tới?

Tổ quốc vang lừng tin thắng lợi,

Danh hương văn thái, nếp từ lâu.

Xa gần con cháu bạn bầu,

Đều đóng góp trước sau cho tuổi lăo.

Lúc dỗi dăi, vần thơ, trông cháu,

Vẫn thi đua phụ lăo giỏi như ai:

Mừng nhau hạnh phúc lâu dài.

 

Bác Chu Thế Hựu, anh mẹ tôi, là người vạm vỡ khỏe mạnh, da ngăm ngăm đen. Nhà chỉ có hai anh em ruột, nên bác rất chiều và nể trọng mẹ tôi. Dù ông ngoại chỉ cho mẹ tôi học chữ nho, thế mà được ông anh dậy lén, mẹ tôi cũng biết quốc ngữ và dăm ba câu tiếng Pháp. Tuy nhớ thuộc lầu lầu đủ truyện văn chương thơ phú, ca dao tục nhữ, nhưng không thấy mẹ tôi làm thơ bao giờ. Bác Hựu có hai bà vợ, bà cả ở quê trông nom ruộng đất, bà hai ở tỉnh theo chồng. Có thời bác dậy học ở Bạch Hạc, lúc lên bác chơi tôi được dịp bơi lội tại bến nước chẩy cuồn cuộn của ngă ba sông Việt Tŕ, thật là thú vị. Một vài anh chị con bác có khi ở với chúng tôi để đi học. Bài của bác Hựu ngụ tại Hải Dương, có nói tới bố tôi tuổi ngọ, mẹ tôi tuổi mùi:

 

Mừng thọ thất tuần:

 

Mưỡu:

 

Xuân sang mừng chú bẩy mươi,

Mừng cô sáu chín, ngọ mùi ước mơ,

Vững vàng cùng lái con đ̣,

Đưa thuyền hạnh phúc tới bờ vinh quang.

Nói:

Xuân đi, xuân lại,

Mừng chú cô c̣n măi măi tiến lên,

Tuổi tuy cao, nhưng sung sướng như tiên,

Sống thoải mái, ngoài bách niên rất dễ!

Trung hiếu chân truyền đa thế hệ,

Danh hương rực rỡ tiếng vang xa.

Ngày xuân con cháu đầy nhà,

Bầy tiệc ngọc, bạn gần xa đến dự.

Tích thiện, hảo căn, sinh đại thụ,

Xây nền nhân, c̣n hưởng thụ dài lâu.

Thỏa ḷng như ư sở cầu.

 

Bác Vũ Trọng Khải cao lớn, trắng trẻo, khỏe mạnh, tiếng nói oang oang. Bác người Cự Đà, là nhà kinh doanh thành công nhất trong họ. Bác gái là con thúc bá ruột với bố tôi, da trắng như trứng gà bóc, tướng vượng phu ích tử. Bác có bốn trai bẩy gái, đều vẻ quí phái sang trọng, nhưng hiền nhất là chị Chi, đẹp nhất là chị Tân. Tôi thân nhất với anh Vũ Nhân, học ở Albert Sarraut, sau sang học trường Hải Quân Brest tại Pháp. Anh hào hoa phong nhă, cùng tuổi Quư Dậu, cùng lang bạt kỳ hồ từ tuổi đôi mươi. Khi Hà Nội bị tiếp thu năm 1954, gia đ́nh bác ở lại, may mà chị Chi và anh Nhân di cư vào Nam. Thời Pháp thuộc, bác khai thác lâm sản các tỉnh thượng du như Thái Nguyên, Tuyên Quang, Việt Tŕ..., công nhân của hăng bác dùng voi và trâu chở cây rừng về miền xuôi. Chú Tô Phụng, em thứ hai của bố tôi, cũng làm việc cho bác, nên tôi có dịp lên Tuyên Quang nghỉ hè. Lúc Hà Nội bị tạm chiếm, bác làm đại lư độc quyền dầu "Standard Vaccum Oil Company" cho toàn miền Bắc. Mỗi lần về làng, bác phải đậu ô tô phía ngoài sông Nghĩa Trụ, v́ nơi cầu có xây một cột đá lớn ngăn xe nặng đi qua. Nếu không lái xe hơi th́ bác đi mô tô, trông thật oai phong lẫm liệt. Là một đại gia, bác ở một villa rộng răi, kiến trúc tuyệt đẹp, đường rải sỏi trắng bao quanh, gần khu Cột Cờ. Thỉnh thoảng có dịp gập bác, bác lại ân cần thăm hỏi chuyện học hành, vậy mà tôi vẫn thấy e sợ, có lẽ v́ trông bác rất có uy. Nhà bác sau trở thành Tư Dinh của Đại Sứ Nga, rồi Ṭa Đại Sứ Ḥa Lan. Và bác đă làm bài hát nói sau đây trong tiệc thọ, mong mỏi ngày đoàn tụ ḥa b́nh:

 

Mừng thọ thất tuần:

 

Mưỡu:

Trăm hoa tỏa ngát hương trời,

Mừng xuân Ất Măo rạng ngời giang sơn.

Công tư vẹn cả đôi đường,

Nước vang chiến thắng tóc đương pha màu.

Nói:

Thọ tỷ Nam Sơn,

Khắp toàn gia phấn khởi rộn bài ca,

Vui ḥa b́nh hạnh phúc chan ḥa.

Đời tươi sáng nở hoa mầu rực rỡ,

Oanh liệt bao phen trong khói lửa,

Vẻ vang muôn thuở tóc sương pha.

Bạn bè con cháu gần xa,

Thơ chúc thọ gửi đà tới tấp,

Nào những lúc vần thơ nhàn hạ,

Hưởng tuổi trời, lăo giả an chi,

Mừng xuân hạnh phúc ai b́.

 

Xem Kỳ 3

 

 

 

 

Giáo Sư Tô Đồng
Khoa trưởng
trường Đại Học Dược Khoa Sài G̣n
1974-1975.

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com