www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Giáo Sư
Nguyễn Đức Tường

 

Vào Đời - 1

Vào Đời - 2

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 

 


GS
Nguyễn Đc Tường
Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA

 

 

 

 

VÀO ĐỜI - 2

 

 

 

Tiếp theo Kỳ-1

 

Ga Hướng Lại cách nhà Tâm chừng ba cây số, chơ vơ giữa đồng nên rất thoáng. Nhà ga chia làm hai: một bên là ghi-sê bán vé, bàn giấy cùng máy móc để kiểm soát tàu hỏa; phía bên kia là căn nhà riêng của xếp ga, gồm nhiều buồng. Mỗi ngày hai lần, tàu hỏa hú c̣i sùng sục chạy đến, đón thả hành khách ở phủ. Ông xếp ga Hướng Lại là bác Hiệp, bạn thân của bố nó. Cuối tuần, thỉnh thoảng bố đạp xe đạp, đèo Tâm đi thăm bác Hiệp. Bác có cô con gái tên Kiều Diễm. Cái Diễm xấp xỉ tuổi Tâm, khi ấy chừng sáu bảy tuổi, hai đứa chơi với nhau rất thân. Tâm nhận ra, mỗi khi chơi đi trốn đi t́m cùng với những trẻ con khác, Diễm bao giờ cũng cặp kè với nó. Một trưa thứ bảy râm mát, Diễm rủ Tâm đi bộ chơi dọc đường tàu hỏa. Đường đi xa tít, đến bây giờ Tâm vẫn c̣n nhớ cái mùi hăng hắc của creôzốt sơn trên gỗ kê đường tàu để giữ cho gỗ khỏi mục. Đang đi, bất ngờ Diễm dừng lại, bảo Tâm,

 

"Tâm buồn đi đái không? Ḿnh đái ở đây cũng được, không sao đâu."

 

Nói sao làm vậy, Diễm tụt quần ngồi xổm xuống đất. Tâm không dám nh́n, c̣n đang luống cuống th́ Diễm đă giục,

 

"Sao Tâm không tụt quần ra, đái đi?"

 

Tâm lúng túng tụt quần, nhưng xấu hổ quá, nó cứ đứng trơ như phỗng, không sao đái được.

 

"Tâm ơi! Tâm đâu rồi?" Tiếng anh Th́n, con cụ bá, gọi làm nó giật ḿnh, trở về thực tại.

 

"Em đây!" Tâm lên tiếng trả lời rồi chạy vội vào trong bếp. Nó nhớ đến những viên đất tṛn ủ trong đống tro trấu mà nó đă vùi nung từ đêm hôm trước để làm đạn đi bắn chim với anh Th́n. Khi Tâm vào đến nơi, anh Th́n đang ngồi bới tro t́m đạn. Nó ngồi thụp xuống bên cạnh, giúp anh xếp đạn.

 

"Mấy viên này để bắn chim sẻ," Tâm nói, "những viên này to hơn, để bắn chim cu!"

 

Chị Nhâm ngồi bên cạnh đang nấu cám cho lợn, quay sang cười nói với Tâm,

 

"Ừ, chú chịu khó chờ, lúc nào ông nội ngủ hăy bắn, thế nào cũng trúng!"

 

Tâm hỏi lại chị Nhâm được nửa câu, "tại sao lại phải chờ ông nội..." th́ nó nghĩ ra, biết bị mắc hỡm chị Nhâm. Tâm nói lửng lơ, "Chị..." rồi lảng đi theo anh Th́n ra đào củ ráy để sửa soạn làm mồi câu cá.

 

H́ hục đào măi mới được mấy củ ráy, nó đem ra nghiền nát, bọc vào lá khoai cho khỏi khô, rồi ngâm mai cua với nước vo gạo, trộn lẫn, để làm bả câu cá. Cẩn thận đổ sản phẩm vừa pha chế vào nửa cái lon vỡ, Tâm đem lon cất dấu tận cuối vườn v́, trong ṿng vài ba tiếng đồng hồ, nếu để gần nhà, mùi hôi thối sẽ xông lên nồng nặc, không ai chịu được. Mỗi khi câu cá, bả được ném xuống nước ở chỗ định thả câu, chỉ trong ṿng vài phút là ở ngay đó, cá đă đến, tăm nổi lên sùng sục.

 

"Có thật là cá, v́ ăn củ ráy của ḿnh, bị ngứa mép mà cắn câu không, hở anh?" Tâm hỏi anh Th́n.

 

"Anh không biết nhưng anh thấy cách này bao giờ cũng được cá. Đi câu suông, ít khi được cá lắm!"

 

Không ǵ thuyết phục hữu hiệu hơn là một xâu cá. Đi câu với anh Th́n bao giờ cũng được cá, xâu lớn xâu nhỏ. Lần đầu tiên cá cắn câu, Tâm đánh vật măi mới kéo lên được con cá rô dài như con dao to bản, bề ngang bằng bốn ngón tay. Sau này, lớn lên đọc Hemingway, nhớ lại cảm giác đầu tiên, nó thấy nó cũng anh hùng như nhân vật của Hemingway trong truyện Ông Già và Biển Cả.

 

Khi Tâm sửa soạn sắp đi bắn chim th́ chị Mít ra hiệu gọi nó ra ngoài. Chị đưa cho Tâm một bát lạc luộc khá hậu hĩ, Tâm móc túi đưa cho chị thêm năm đồng nữa. Trước đó mấy tuần, v́ một câu chuyện t́nh cờ, Tâm chung với chị Mít năm đồng, chị bàn:

 

"Hay là thế này, chú chịu khó để dành chung với chị thêm năm đồng nữa, tổng cộng là mười đồng cho chị làm vốn, mỗi ngày chị sẽ trả lăi cho chú một bát lạc to như bát này."

 

Tâm tính nhẩm trong đầu, hùn vốn với chị có mười đồng mà mỗi ngày được ăn một bát lạc to như thế này th́ lăi quá! Tâm bằng ḷng. Nó nghĩ đă làm một công việc đầu tư rất có lợi. Dành dụm ít ngày, Tâm có thêm năm đồng nữa. May hay không may cho Tâm, ư định cường hào ác bá, cho vay nặng lăi vừa manh nha th́ đă bị dập tắt v́, mấy ngày sau đó, chị Mít cho nó thêm đúng một bát lạc luộc nữa rồi lờ tịt đi mà nó không dám ho he đ̣i!

 

Buổi chiều, anh Th́n rủ Tâm đi câu. Vừa ra khỏi ngơ, hai anh em đă nghe thấy tiếng lao xao vang lại từ khu nhà ông lư. Quân và Nam đang đá cầu, thấy Tâm đi qua, chúng nó chạy ra rủ Tâm vào chơi. Tâm không cưỡng được nên vào để anh Th́n đi trước.

 

Quân và Nam là hai anh em con chú con bác. Quân là con ông lư. Mấy đứa trạc cỡ tuổi nhau; v́ là con mấy vị chức sắc trong làng, lại là con út trong nhà, nên chúng không phải làm ǵ, chỉ lo việc đi học ở trường làng, và cũng như Tâm, mấy tuần nay cả ngày lông nhông chơi nghịch. Hai đứa như đẻ sinh đôi, rất thân nhau, đi đâu cũng cùng đi nhưng chúng cũng hay chửi nhau, nhiều khi rất tục tĩu. Ấy là Tâm nghe các cụ nói như vậy; chúng nó con nhà khá giả song cứ mở miệng là nói tục. Các cụ kể một câu chuyện nói là chuyện vui: Một lần trong lớp học, thằng Quân không hiểu cái ǵ đó, đă dơ tay đứng lên, rất lễ phép hỏi, "Thưa thày, thế kia th́ làm thế đếch nào được ạ?" Đối với Tâm, chuyện không có ǵ buồn cười cả, trái lại, nó thấy ngôn ngữ của hai đứa bạn mới chứa đựng nhiều mầu sắc. Nó nhặt được cái "đếch", mang về nhà, để rồi bị mắng, thiếu điều bị lấy xà pḥng rửa miệng.

 

"Tám mốt, tám hai, tám ba…" giọng Quân đều đều đếm, chân nó tiếp tục đá cầu, bàn tay phải theo thói quen, ngửa ra để giữ thăng bằng. Nam chờ, sốt ruột, nó làm đủ mọi tṛ khỉ để phá Quân nhưng Quân vẫn cứ tiếp tục. Cuối cùng, sắp sửa một trăm, Nam không dằn được nữa, nó bốc một nắm vừa sỏi vừa cát để vào ḷng bàn tay Quân. Bị cú này, Quân lăng trí, đá trượt quả cầu. Mới đếm được đến chín mươi chín! Nó giận quá, tiện tay ném luôn nắm sỏi và cát vào mặt thằng Nam. Bị ném bất ngờ, cát vào cả hai mắt, Nam vừa lấy tay dụi vừa chửi ầm lên:

 

"Đ.. mẹ mày, cát bắn đầy mắt ông rồi!"

 

Tâm đă nghe chúng nó chửi nhau thế này nhiều lần, lời qua tiếng lại một chốc rồi thôi, rồi lại làm ḥa như chẳng có ǵ xảy ra. Không may cho Nam, lần này bất ngờ bà bác, mẹ thằng Quân, đang đứng phơi quần áo gần đó. Bà nghe thấy. Quay sang phía thằng Nam, bà tốc váy, chống nạnh ngang hông, giận dữ kêu tướng lên:

 

"Con nhà mất dạy! Mẹ nó đây, mày có giỏi th́ mày đ.. mẹ nó đi!"

 

Cả một vùng trời đen tối! Khốn khổ hai thằng bé, Nam và Tâm, khó mà biết đứa nào lúng túng hơn đứa nào. Giọng Nam lạc hẳn, cao hơn b́nh thường một quăng tám, nó luống cuống kêu to:

 

"Tôi không thèm! Tôi không thèm!"

 

C̣n Tâm bị đạn lạc oan, mặt đỏ như gấc, cúi gầm xuống. Nó đă bỏ lỡ cơ hội trực diện với sự đời một lần thứ nh́. 

oOo 

Đêm hôm đó, súng bắt đầu nổ đ́ đùng dưới tỉnh, mở màn Toàn Quốc Kháng Chiến! Và như thế, Tâm vào đời, hoàn toàn không hành trang.

 

 

07/2005

 

 

HẾT

 

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Đc Tường

Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com