www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Tà Áo Văn Quân

Giáo Sư
Nguyễn Đức Tường

 

Lời Giới Thiệu  

Tà Áo Văn Quân

Bài Không Tên Không Tên Kỳ 1   Kỳ 2  

KIBBUTZ
 
Kỳ 1
  |  Kỳ 2  |  Kỳ 3 

  Kỳ 4    |   Kỳ 5

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 



KIBBUTZ

GS Nguyễn Đc Tường
Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA


 

 

 

 

 

Kỳ 5:

 

Tân đọc đi đọc lại thư Carmen. Nàng không bao giờ thay đổi. Nhậy cảm, đôi chút vô trật tự, yêu đương nồng nàn và lư luận sắc bén lẫn lộn. Càng biết Carmen, Tân càng thấy trí tuệ nàng hấp dẫn ít nhất cũng bằng nhan sắc nàng. Trước khi rời Israel, hai người có bàn chuyện về những khó khăn trong tương lai, không ai hứa hẹn ai điều ǵ. Thư từ đều đều, giọng thư lúc con gái, lúc bà già; luôn luôn ấm áp, che chở. Mấy tháng đầu tiên ở Canada, đôi khi Tân cũng đi chơi với vài cô gặp ở đại học. Thường thường nhạt nhẽo, không bao giờ sâu đậm, hoặc v́ không ai phiêu lưu như Carmen, hoặc v́ Tân lười hay ân hận. Cuối cùng tối tối, nếu không xem hockey th́ Tân ra trường làm việc, đọc sách.

 

Bây giờ Tân cũng đếm từng ngày đợi Carmen. Chỉ c̣n mấy ngày nữa. Chiến tranh giữa Israel và các nước láng giềng tuy có xẩy ra, nhưng chỉ lâu có vài ngày. Chắc không có ǵ thay đổi. Chàng xắp xếp chương tŕnh cho vụ hè. Chàng biết trong tháng tới, gặp lại Carmen lần này, hai người sẽ phải dứt khoát.

 

Sau Expo 67 nếu Carmen trở về Tel Aviv, liên hệ giữa hai người sẽ kể như là hết. Đến tháng Bảy này hai người biết nhau đă hai năm. Tân tin chắc Carmen có thể đem lại sự ổn định, thăng bằng mà chàng cần có. Tuy hơi bồn chồn, lần này hoàn toàn tự do, không áp lực nào khác, Tân quyết định không để Carmen trở về Tel Aviv một ḿnh nữa.

 

Tân chợt nhớ tới thư của Rivka. Thỉnh thoảng Rivka vẫn gửi cho chàng một tấm thiếp, nhưng thư? Một linh cảm kinh hoàng, Tân bóc vội thư của Rivka:

 

Tel Aviv le 8 juin 1967

 

Tân thân mến,

 

Tôi không biết bắt đầu như thế nào cho phải cho Tân hay tin đau đớn này: bạn của tôi, bạn của Tân, Carmen, đă từ trần hôm qua tại Tel Aviv. Nàng bị thương nặng ở kibbutz trong một cuộc tấn công bằng hỏa tiễn. Mang về Tel Aviv bằng trực thăng, các bác sĩ cố cứu nhưng không nổi. Tôi được tin, vào nhà thương với nàng trưa hôm qua, nàng mệt lắm nhưng hoàn toàn tỉnh táo.

 

Thật đau đớn khi người gần chết phải an ủi, vỗ về người sống. Nắm chặt tay tôi, Carmen nói về gia đ́nh, về tôi, về Tân; nàng khuyên mọi người hăy can đảm. Nàng nói nàng cần tất cả can đảm để chết ở tuổi hăm hai, nhưng ḿnh c̣n cần can đảm hơn nhiều để mà sống. Carmen đă mệt lắm. “Dis-lui que je l'aime”. Đó là lời cuối cùng của Carmen tôi cố gắng nghe và cảm thấy có bổn phận phải chuyển lại cho Tân một cách trung thực. Rồi nàng thiếp đi, nét mặt thiên thần và b́nh an.

 

Carmen không tỉnh dậy nữa. Đến bẩy giờ tối bác sĩ nói nàng mất. Tôi ngồi với nàng, ôn lại trong đầu những ngày chung sống, những thay đổi trong nàng từ hai năm qua. Ḷng tôi tê dại, và đọc đến đây, tôi biết ḷng Tân cũng tê dại. Tôi coi Carmen như em tôi. Tôi rất buồn hai người không gặp lại nhau, nếu tôi đoán không lầm th́ gặp nhau lần này hai người sẽ không xa nhau nữa.

 

Tân, hăy nghĩ đến hạnh phúc hai năm vừa qua, khi hai người c̣n có nhau. Những ngày gần đây, tôi chưa bao giờ thấy một người đàn bà nào sung sướng như Carmen. Bao nhiêu là chương tŕnh, dự định. Lúc này ḷng tôi rối bời, cố đợi thêm ít ngày tâm hồn tôi ổn định, tôi sẽ viết thư dài cho Tân.

 

Rivka

 

Tân ngồi im lặng, bất lực, đau đớn nh́n ḍng chữ run rẩy, nḥe nước mắt của Rivka. Tại sao đoạn cuối của một câu chuyện, dẫu buồn, không thể ít quyết liệt, tàn tệ hơn là một sự chết chóc?

 

“Thật phí phạm!” Carmen viết. Tai ương chỉ xảy ra cho người khác, lần này tai ương đuổi kịp chàng. Chiến tranh ở Việt Nam đă hơn hai mươi năm, gia đ́nh nào cũng có người chết, bên này, bên kia, cả hai bên. Gia đ́nh Tân không là ngoại lệ, nhưng chưa bao giờ chàng cảm thấy bị ảnh hưởng trực tiếp của chết chóc.

 

Đi nửa ṿng trái đất, bây giờ chàng ngồi đây muôn ngàn thương xót, mắt mờ khóc cạn cô gái thân yêu, tuổi mới ngoài hai mươi, chết v́ chiến tranh ở vùng Galilee, vùng đất thánh. Tân thấy ḿnh già đi, ḷng trống rỗng, đang là một ông hoàng sang trọng, giầu có, trong khoảnh khắc trở thành một kẻ bần hàn, quẫn bách.

 

Một ngọn thủy triều như từ từ dâng trong ḷng, chiếc cốc nước ngọt đă uống cạn hăy c̣n trong tay, Tân ném mạnh vào góc tường. Cốc vỡ, tiếng thủy tinh rơi trên sàn gỗ kêu loảng xoảng.

 

Nh́n trước mặt, Tân mường tượng thấy hai người đang dự đám cưới người bạn tại Jerusalem, mấy ngày trước khi chàng rời khỏi Israel. Trên bục gỗ cao ở đầu buồng cô dâu, chú rể đang trao đổi nhẫn cưới. Theo tục lệ Do Thái người ta ném mạnh cốc xuống bục gỗ, hy vọng cốc vỡ bao nhiêu mảnh là có được ngần ấy con. Tiếng thủy tinh rơi vỡ kêu loảng xoảng.

 

Vẫn lộng lẫy, vẫn huy hoàng trong bộ y phục mầu vàng chanh với mũ rộng vành mầu vàng chanh, mắt mờ v́ xúc động khi nghe tiếng cốc vỡ, Carmen nép sát ḿnh vào Tân, tay nàng xiết chặt tay chàng.

 

Tân nghĩ lại câu hát trong bài Lữ Hành của Phạm Duy. Vâng, “thiên thu trong ḷng này”, nhưng c̣n nửa kia “tương lai trong bàn tay”?

 

Aylmer 19-08-1997

 

 

 

HẾT

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Đc Tường

Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com