www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Tà Áo Văn Quân

Giáo Sư
Nguyễn Đức Tường

 

Lời Giới Thiệu  

Tà Áo Văn Quân

Bài Không Tên Không Tên Kỳ 1   Kỳ 2  

KIBBUTZ
 
Kỳ 1
  |  Kỳ 2  |  Kỳ 3 

  Kỳ 4    |   Kỳ 5

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 



KIBBUTZ

GS Nguyễn Đc Tường
Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA


 

 

 

 

 

Kỳ 3:

 

- T́nh trạng Vật Lư Học nói chung, kể như ngày hôm qua, đại khái như thế này...

 

Ông giáo sư đỡ đầu bắt đầu cuộc hội kiến với Tân, rồi ông viết trên bảng hết phương tŕnh này đến phương tŕnh khác. Thoạt nghe tưởng ông phô trương, kênh kiệu, nhưng nh́n vẻ mặt b́nh thản và chân thành của ông, Tân quyết định ông chỉ muốn diễn tả một cái ǵ rất thực và hiển nhiên. Ông vừa đi dự hội nghị Vật Lư ở Tokyo về hôm trước. T́nh trạng Vật Lư Học nói riêng, của Tân, đại khái chàng sẽ rất sung sướng nếu hiểu hết được những ǵ từ năm ngoái, năm kia...

 

Một sinh viên gơ cửa bước vào. Ông giới thiệu cho Tân Aaron, một sinh viên đang làm luận án tiến sĩ. Rồi ông tiếp tục giải thích một số vấn đề mà hai người có thể cộng tác khảo cứu trong năm tới. Trong suốt thời gian ở Israel, Tân và Aaron làm việc chung với nhau, như bóng với h́nh trong giờ làm việc.

 

Ngoài giờ làm việc, hai người hay lê la ở mấy quán cà phê dưới hầm, dọc đường Dizengoff hay rải rác khắp Tel Aviv. Tha hồ tranh luận chính trị, những quán cà phê này là nơi tụ họp của đủ mọi mầu sắc chính trị, từ cực tả đến cực hữu, và tất cả các mầu sắc khác giữa hai đầu. Ở Israel với một đám đông hai người, một thuộc đảng Cộng Sản, một thuộc đảng Bảo Hoàng, ta sẽ không lấy làm lạ nếu có đảng thứ ba là đảng Cộng Sản Bảo Hoàng.

 

Đại học Tel Aviv có một ban giảng dạy rất giỏi về nhiều ngành. Riêng về Toán và Vật Lư, Tân biết rơ hơn v́ đó là địa hạt của chàng, ban giáo sư có nhiều người được biết tiếng trên thế giới. Thêm vào đó là những lớp thuyết tŕnh đặc biệt phụ trách bởi các giáo sư của Viện Nghiên Cứu Khoa Học Weizmann gần đó. Đại học Tel Aviv và Viện Weizmann thu hút nhiều giáo sư Do Thái của các trường đại học Mỹ và nhiều nơi khác.

 

Một trong những đặc điểm của một số người thật giỏi là tài giản dị hóa những vấn đề rất phức tạp, v́ vậy nhiều vấn đề được giảng như cho “người đi bộ” (pedestrian). Tân học được rất nhiều bằng cách dự thính những lớp học căn bản này. Đối với ông thầy chính th́ khó hơn.

 

Một buổi trưa Tân và Aaron ngồi ăn trưa với hai vợ chồng một giáo sư từ Brookhaven Lab đến thăm, ông chồng hỏi hai người đang làm ǵ và với ai. Sau khi nghe chuyện ông xúi,”Milk him!” Tân và Aaron nh́n nhau cười rồi cắt nghĩa là điều đó không cần thiết, cứ như hiện tại, “without milking him”, hai người cũng có đủ việc để làm ứ đến tận tai.

 

Không khí khảo cứu ở đây cũng rất sôi nổi. Nhiều người qua lại vùng này thường xuyên nên thuyết tŕnh hàng tuần thường được cho bởi những diễn giả có thẩm quyền trong địa hạt của ḿnh.

 

Chiều thứ ba là chiều thuyết tŕnh. Đề tài hôm nay là một vấn đề về Vật Lư Thiên Văn. Đứng trên bục cao là diễn giả, giáo sư Edward Teller. Ông người tầm thước, khá to ngang, lông mày chổi xể, chân thọt đi tập tễnh. Cử tọa yên lặng, diễn giả đưa mắt nh́n quanh thính đường một ṿng như nhấn mạnh thêm sự quan trọng điều ḿnh muốn nói. Hai bàn tay vo tṛn vào nhau, ông bắt đầu:

 

- As I compress a star...

 

Ép nén một v́ sao thuộc về Vật Lư Thiên Văn. Đó cũng là Vật Lư Hạt Nhân. Hay cho nổ một trái bom khinh khí. Đại khái đó cùng là một hiện tượng. Chợt nhớ đây là Edward Teller, người phụ trách việc phát triển và chế tạo bom khinh khí, Tân cảm thấy rờn rợn và quên mất những điều ông nói tiếp. Một lần làm thuyết tŕnh, cũng muốn bắt chước Teller, ṿ hai bàn tay vào nhau, Tân bắt đầu:

 

- As I compress matter...

 

Chàng để ư quan sát, không có ǵ xẩy ra, không thấy ai rùng ḿnh. Cũng may không ai nghe lẫn ra “butter”. Tân không có dịp thử lần thứ hai, để thay thế “matter” bằng “star”.

 

Buổi chiều cuối tuần của tuần lễ đầu tiên ở đại học, sắp sửa hết giờ làm việc, một thiếu nữ y phục mầu vàng chanh, với chiếc mũ rộng vành cũng mầu vàng chanh, lộng lẫy bước vào văn pḥng hỏi Tân.

 

Carmen.

 

Mathilda, bà thư kư, nhớn nhác kiếm Tân. Không dằn ḷng được, Mathilda hỏi dồn dập,

 

- Tuần lễ đầu tiên ở đại học, anh có biết con bé có bao nhiêu đứa theo mà không ăn thua ǵ không? Làm sao hay vậy?

 

- Tôi có ít potion gia truyền bí mật, công hiệu lắm. Tân cười trả lời, nếu bao giờ Mathilda cần, đừng quên hỏi, cho tôi biết trước một tuần.

 

Kiếm được Carmen, Tân bước đi như một chú rể mới, “ḷng lên phơi phới...” Một buổi chiều hạnh phúc hoàn toàn nếu chàng đừng định bước qua tường kính của building, xuưt vỡ mắt kính.

 

 

 

Tân và Carmen im lặng bước đi trên băi bể, những khi sóng đến nước ngập quá cổ chân. Cả hai cùng có một tâm sự.

 

Đă khá muộn, trên băi bể không c̣n mấy người. Sóng bể, đợt sau theo đợt trước, rửa sạch những dơ bẩn của ban ngày. Carmen chú ư cố tránh không dẵm lên mấy con dă tràng đang ù té chạy sau mỗi đợt sóng. Ngoài tiếng gió thổi đều đều không thay đổi, thỉnh thoảng có tiếng kêu quang quác của mấy con hải âu tranh nhau ăn phá tan cái im lặng thanh b́nh.

 

Đang đi Carmen đột nhiên đi chậm lại, rất kích động, hai tay nắm chặt cánh tay Tân, nói với giọng khẩn trương,

 

- Tân, nói cho em nghe, anh có thật yêu em không?

 

Tân cũng đang theo đuổi ư nghĩ riêng của ḿnh. Hoang mang, chàng trả lời cho xong chuyện,

 

- Tất nhiên tôi yêu em.

 

- Không, không phải như vậy. Carmen nói với giọng trách móc, Tân, em không muốn nghe câu nói máy móc như vậy. Em tắt kinh gần hai tháng nay cho...

 

Trong một khoảnh khắc rất nhỏ, qua cánh tay Tân, nàng cảm thấy bắp thịt của chàng phản ứng, hơi đanh lại. Nàng đang định nói tiếp, Tân ngập ngừng:

 

- Carmen...

 

Rồi Tân im lặng. Một cái im lặng thai nghén, chàng đang nghĩ ǵ. Một thoáng nghi ngờ trong đầu, Carmen tự hỏi một cách chua xót hay là ḿnh đă nhầm. Dù sao Tân cũng chỉ là một chàng lăng tử phiêu bạt, dừng chân nước này một hai năm, nhiều quá là ba năm. Điều nàng không muốn chấp nhận, một phần v́ tự ái, là mối t́nh giữa nàng và Tân cũng chỉ là một mối t́nh phù du mặc dù đă sâu đậm hơn sáu tháng trời. Không, nàng muốn tin Tân của nàng là con người lành mạnh, thành thực. Nàng không muốn trở lại quyết định đêm ở vườn táo khi nàng mới biết Tân có hơn hai tuần lễ. Tân ôm hôn nàng, đôi chút thô bạo. Khi Tân sắp sửa xâm chiếm thân thể nàng và cũng khi nàng định cưỡng lại th́ đột nhiên chàng ngừng, như có một động lực vô h́nh nào ngăn cản.

 

Nàng nh́n thấy khía cạnh dịu dàng của chàng. Những đam mê trong nàng đột nhiên thức dậy, trào lên dào dạt. Những bắp thịt trong nàng như quyết định nói với chàng những tiếng nói không lời cùng một lúc. Carmen kêu khe khẽ, nàng cảm thấy một sung sướng mênh mông, chan ḥa, bất tuyệt.

 

Cơ thể buông lơi, Carmen nh́n thấy những v́ sao trên trời qua ṿm lá. Rồi nàng ngửi thấy mùi ngai ngái, hăng hắc lên men của lá mục ở chung quanh. Rồi nàng cảm thấy cỏ thưa ở dưới lưng. Không phải là chỗ êm ái nhất trên đời để mà mất thanh tân, tuy vậy nàng không hối tiếc. Nàng chợt nghĩ ḿnh đang ở trong vườn táo; không, Tân và Carmen không phải là Adam và Eve. Tội lỗi, nàng không cảm thấy tội lỗi. Nàng thấy tràn đầy hạnh phúc.

 

- Tôi không biết em hăy c̣n thanh tân, tiếng Tân xa xăm vọng lại, tôi xin lỗi...

 

Như tỉnh giấc, Carmen đưa tay bịt miệng Tân rồi vội vàng nói,

 

- Đừng anh, nếu đó là điều phải xin lỗi th́ anh thấy, xin lỗi không thể đủ...

 

Carmen nhớ lại một lần nàng hỏi Tân làm t́nh với các cô gái đều dễ dăi như vậy cả hay sao. Chàng nói không, không biết Carmen có tin hay không, nàng là cô gái trinh nguyên thứ nhất. Về một vài phương diện, cách suy nghĩ của Tân cũ kỹ như trái đất. Không phải chàng không có cơ hội, nhưng bao giờ chàng cũng dừng lại khi cô gái, như một phản ứng tự nhiên, hơi bắt đầu chống lại.

 

Trinh tiết của một cô gái có thể chẳng có ǵ quan trọng mà cũng có thể là thiên thu, Tân cắt nghĩa. Tân nghĩ đến cảnh cô Loan trong cuốn Đoạn Tuyệt nh́n một cách lợm giọng cậu công tử chú rể trải tấm khăn trắng lên giường trong đêm tân hôn. Chàng nghĩ cảnh đó tục tĩu, bẩn thỉu hơn bất cứ cái ǵ cô Loan có thể nghĩ hay làm nổi. Mặt khác, chàng tin mỗi hơi thở, mỗi cử động đều phải có đôi chút nghĩa lư, bởi lẽ nếu không đời sống sẽ có ít lư do để tồn tại.

 

Carmen có vẻ tư lự, nàng không lấy làm lạ về mấy chuyện này. Phong tục của người Ả Rập mà nàng biết, nhiều khi nghiệt ngă hơn thế nhiều. Tân kể chuyện bạn Nhâm nói một cách sỗ sàng:

 

- Mày phải phiên phiến một chút, nếu trước khi ngủ với đứa nào mà cứ phải thắp hương khấn ông bà, ông vải th́ nó ôm quần chạy mẹ nó mất!

 

Nhâm cũng nói thêm nếu cảm thấy ân hận th́ đừng. Tân mất thêm mươi phút nữa cắt nghĩa cho Carmen hiểu thế nào là “thắp hương khấn ông bà, ông vải”. Văn hóa!

 

- C̣n cô gái thứ hai? Carmen ranh mănh hỏi. Ồ, cô gái thứ hai, nằm nói chuyện bâng quơ, Tân hỏi nàng làm t́nh lần đầu tiên trong trường hợp nào. Nàng thản nhiên trả lời trong một trại hè, nửa đêm “một người nào đó đè lên tôi” – someone on top of me.

 

Tân hơi ân hận hỏi câu đó. Chàng không thực sự đợi câu trả lời, hay nếu có, ít ra câu trả lời cũng phải chứa đựng đôi chút t́nh sử. Đằng này nó nhạt nhẽo, ngẫu nhiên như tiêu hóa, bài tiết. Điểm tan vỡ xảy đến hôm chàng mua đĩa nhạc Scottish Fantasy của Bruch. Nàng đang có điều ǵ bực ḿnh bèn la lớn làm ơn tắt đi, nghe buồn lắm. Không phải ai cũng hiểu những niềm vui hân hoan dân gian trong bản nhạc, nhưng đó chỉ là một chi tiết rất phụ, không quan trọng. Việc xảy ra là giọt nước cuối cùng để cho b́nh nước tràn đầy. Điều tượng trưng là niềm vui không chia xẻ.

 

Những kỷ niệm vui buồn lẫn lộn diễn lại trong đầu. Tân thường nói với nàng nhiều điều độ lượng và súc tích, không có lẽ chỉ mới có một chút khó khăn, bất tiện như chuyện “tắt kinh” mà đă làm chàng lo ngại, thay đổi. Tân vẫn im lặng đi bên cạnh nàng, vẫn mù quáng trước những giao động trong thâm tâm nàng. Nàng bắt đầu cảm thấy bị phản bội, niềm giận dữ trào dâng trong ḷng. Không muốn cắt nghĩa thêm, Carmen đang kiếm lời cho Tân hay chàng không cần phải bận tâm nhiều như vậy th́ Tân lên tiếng,

 

- Tôi đă nghĩ kỹ. Có lẽ ḿnh phải ra khỏi Israel trong vài tuần.

 

Carmen ngơ ngác không hiểu, nh́n Tân ḍ hỏi. Tân cắt nghĩa:

 

- Em đă biết, một cô gái Do Thái muốn lấy người ngoại đạo ở đây không giản dị.

 

- Ồ, cái đó... Carmen nói.

 

Gánh nặng được trút bỏ khỏi vai, nàng gục mặt vào vai người yêu, nước mắt chan ḥa. Tân ngạc nhiên. Carmen là một cô gái rất kiêu hănh. Nàng không phải là một cô gái mau nước mắt, nhất là v́ vấn đề “tắt kinh” được giải quyết một cách rất cổ điển bằng hôn nhân.

 

Để bớt ngượng cho cả hai, chàng khẽ vuốt tóc nàng và đọc câu trong bài hát Viens pleurer au creux de mon épaule mà nàng ưa thích. Carmen cũng khẽ nói:

 

- Je t'en prie, chéri, pardonne-moi.

 

Đó là câu trong cùng bài hát, Tân chưa kịp hiểu tại sao Carmen nói thế th́ nàng đă lau khô mắt, trở lại giọng b́nh thường,

 

- Chuyên viên như anh, xây cầu cầu sụp.

 

“Chuyên viên” là câu chuyện cười riêng. Một lần Tân muốn đi theo nàng và Rivka. Khi Rivka đùa nói hai người phải đi mua mấy thứ lặt vặt và Carmen muốn mua porte-bagages th́ Tân liến thoắng là chàng giỏi về nhiều thứ, nhất là về porte-bagages, chàng là chuyên viên. Hai người nh́n nhau cười cho chàng đi cùng. Hai cô đi mua son phấn và nịt vú.

 

Lấy lại hoàn toàn tư thế của một cô gái tự tin, nàng tiếp: “Tân, anh nói có hai điều phi lư. Thứ nhất, ai là cô gái Do Thái muốn lấy người ngoại đạo và thứ hai, lư do ǵ khiến cô gái Do Thái phải đi đâu để lấy người ngoại đạo?” Carmen nói tiếp dẫu sao th́ nàng đă trở lại b́nh thường.

 

- Em phá thai?” Tân hỏi.

 

- Em có nói phá thai bao giờ đâu. Carmen đáp.

 

Tân thở dài nhẹ nhơm. Chàng kiếm ḥn đá sạch hai người ngồi xuống. Tân cắt nghĩa không thích việc phá thai không phải là v́ nhà thờ. Chàng suy nghĩ và cảm thấy yên ổn với bản thân khi bàn chuyện hôn nhân với Carmen, tuy chàng không muốn bị bắt buộc làm như vậy. C̣n Carmen, nàng cũng nghĩ t́m biện pháp nào ổn thỏa nhất th́ bị xảy ngày hôm trước, chuyện phá thai không đến trong đầu nàng. Cuối cùng thật sự không có việc ǵ cấp bách phải giải quyết. Tuy nhiên, với sự việc đă xảy ra, hai người đang đi theo một chiều hướng khác. Tân bỏ ư nghĩ đi Bắc Âu. Lúc đầu chàng c̣n phân vân không biết nên ở lại Tel Aviv hay đi trong năm tới.

 

- Carmen, Tân cầm tay nàng dịu dàng nói, tôi đang định nói chuyện với em là sáng nay đại học Tel Aviv báo tin sẽ tiếp tục trợ cấp cho tôi trong năm tới. Đồng thời Canada cũng gửi thư nói tôi có việc. Đi hay ở, lúc năy tôi định bàn chuyện đó với em. Bây giờ tôi thấy không cần thiết nữa. Tôi sẽ đi Canada sau niên học này. Tôi muốn giữ chỗ đó ở đại học ở Canada. Tôi muốn em hiểu xa em trong năm tới là một thử thách lớn. Tuy nhiên tôi nghĩ điều đó không phải hoàn toàn xấu. Bao giờ em học xong?

 

- Nếu lấy dư thêm một cours th́ em sẽ xong trong năm tới.

 

- Mấy năm tới rất quan trọng cho tôi. Em muốn qua chơi Canada đầu hè năm tới không, sau khi em thi xong? Lúc đó cũng là dịp Expo 67 ở Montréal sắp bắt đầu.

 

Carmen gật đầu không nói. Nàng ngồi nhích sát vào người yêu cho thêm ấm. Nghĩ lại chuyện vừa qua, nàng nhớ Tân kể khi đang lớn chàng rất láu táu, hay bị mắng v́ nói nhanh không kịp nghĩ, không kịp thở. Chàng mất nhiều công mới tập được thói quen cố nghĩ chín trước khi nói. Vừa rồi nàng đang kiếm một từ ngữ nặng để nói với Tân th́ may chàng lên tiếng. Nàng biết Tân rất nhạy cảm. Một lần Tân cắt nghĩa câu thành ngữ Việt Nam “bát nước đầy”, một khi đă đổ th́ không c̣n cách ǵ làm đầy lại.

Qua kinh nghiệm, từ việc nhỏ cho đến việc lớn, nàng biết những chuyện không hay thường không xảy ra một cách ồ ạt, dữ dằn mà hay đến từng tí một. Một chuyện hiểu lầm, hai chuyện hiểu lầm... Tuy c̣n lâu Tân mới đi, nàng vẫn cảm thấy bất trắc của đời sống. Hạnh phúc sao mà mong manh như cánh bướm.

 

- Anh có nhớ một lần ḿnh đọc cuốn Lord Jim không? Carmen nói to như tiếp tục ư nghĩ của ḿnh, ǵ nhỉ? Đâu là ranh giới phân chia hai thái cực? Trong cuốn Lord Jim, Conrad nói sự cách biệt giữa anh hùng và hèn nhát chỉ mỏng như tờ giấy. Em nghĩ ḿnh có thể suy rộng luận đề. Sự cách biệt giữa bất cứ hai điều đối lập nào chỉ mỏng như tờ giấy: anh hùng và hèn nhát, yêu và ghét, hạnh phúc và đau thương.

 

 

 

Carmen và Rivka biết nhau một cách t́nh cờ. Một mùa hè, hai nàng cùng trả lời một quảng cáo cho việc của một tiệm sách. Cả hai cùng được việc, cùng muốn t́m chỗ ở tại Tel Aviv, Carmen v́ gia đ́nh ở Jerusalem, Rivka v́ mẹ ở kibbutz. Hai người rủ nhau đi thuê cư xá, và ở chung với nhau đă được hơn hai năm.

 

Gia đ́nh Rivka có cỗi rễ kỳ cựu ở Palestine. Bố mẹ nàng là thành phần căn bản xây dựng một kibbutz. Hai người hứa hôn với nhau khi c̣n trẻ. Tuy nhiên v́ đại chiến thứ hai, rồi tổ chức giúp đỡ dân Do Thái di dân vào Israel, rồi tranh đấu xây dựng Israel hiện đại, hai người không bao giờ yên ổn thành lập gia đ́nh. Khi đại chiến gần chấm dứt, ông bà đă bắt đầu có tuổi. Không muốn tŕ hoăn thêm, hai người về ở một kibbutz để xây dựng gia đ́nh. Sau đó chỉ c̣n bố của Rivka là hoạt động cho lực lượng bán quân sự, tiền thân của hệ thống quốc pḥng của Israel hiện tại.

 

Rivka là con một, ra đời khi đại chiến thứ hai chấm dứt. Bố nàng là một trong những chỉ huy trưởng trong chiến tranh dành độc lập 1948. Ông chết trong chiến tranh Israel-Ai Cập năm 1956, trong sa mạc Sinai, gần kênh Suez, khi ấy Rivka mới có mười hai tuổi.

 

Tuy bố chết v́ chiến tranh, Rivka lớn lên không cảm thấy đặc biệt hận thù ǵ dân Ả Rập. Là một sabra[1], nàng nhận biết sứ mạng của thế hệ ḿnh nhưng không quá khích. Nàng thấy lập trường toàn diện Palestine là đất kể trong kinh thánh, do đó thuộc về Israel, cũng không khác ǵ lập trường của một số dân Ả Rập phải tiêu diệt Israel, phải đẩy hết dân Do Thái xuống biển. Cả hai đều quá đáng. Về quan điểm chính trị, hai nàng giống nhau mặc dầu hoàn cảnh xuất xứ rất khác nhau.

 

Rivka hơn Carmen hai tuổi, c̣n vài tháng nữa nàng học xong y tá. Tân đă từng giới thiệu Aaron cho Rivka. Hai người đi chơi với nhau vài lần nhưng không hợp. Sau đó, nàng gặp lại David, một bạn cũ của gia đ́nh. Cũng sabra như Rivka, hai người có nhiều điểm hợp nhau hơn.

 

Tân sống một cuộc đời b́nh thường những tháng c̣n lại ở Israel. Sau mấy tháng đầu ăn cơm tiệm, Tân điều đ́nh với hai nàng cho góp gạo thổi chung.

 

- Tôi trả cả tiền chợ, cũng chỉ đắt bằng tôi ăn tiệm là cùng. Tân đề nghị.

 

- Không được, Rivka đáp, như vậy không khác ǵ bọn tôi thổi cơm tháng cho Tân. Bọn tôi không thổi cơm tháng. Nếu Tân muốn ăn ở đây, Tân rửa bát, tiền chợ chia đều.

 

Và như vậy, công việc phân chia rơ ràng. Rivka là đầu bếp, Carmen phụ bếp, Tân rửa bát. Từ đấy, chiều chiều Tân về ăn tối với Carmen và Rivka. Cơm nước xong, Tân rửa bát rồi ngồi nói chuyện phiếm hay đọc sách, chừng mười giờ th́ về nhà ḿnh. David, phi công Mirage của không lực Israel, thỉnh thoảng mới về v́ phi đoàn của chàng không ở gần Tel Aviv; mỗi khi về Tel Aviv chàng được coi như khách.

 

Ménage à trois” trên thực tế. Đi chơi khắp Israel thường có cả ba người. Lúc đầu Rivka e ngại phiền hà hai người, nhưng Tân và Carmen nói thật không có ǵ bất tiện. Nói đùa tiếp, nếu có ǵ Rivka không vừa ư nàng chỉ việc nhắm mắt lại. Dần dà Rivka cũng quen và không cảm thấy thừa. Khi Tân sắp rời Israel, Rivka rất tử tế, nói đi nghỉ hè mười ngày cho chàng và Carmen được tự do.

 

Rivka nấu nướng rất giỏi, đó là thú vui của nàng. Nấu ăn cho ba người dễ hơn, Rivka hay thử những món ăn mới. C̣n Carmen, nàng có nhiều phẩm chất tốt, nấu ăn không là một trong những phẩm chất đó. Phụ cho Rivka, Carmen học làm bếp từ từ.

 

Carmen có dịp trổ tài nấu món cá đặc biệt Do Thái, mà nàng mới học được, vào dịp tết Do Thái, Rosh Hashanah. Mấy người làm cơm mời bố mẹ Carmen. David cũng về chơi.

 

Bố mẹ Carmen là người rất bặt thiệp, “văn hóa”. Như Carmen nói, Tân thấy hai ông bà không phải là “Tây thực dân”. Ông giống Claude, bạn chàng, một mẫu Claude già hơn; c̣n bà, tương tự mẹ room-mate cũ, khác ở chỗ là bà “có dư” một cô con gái.

 

Carmen nói chuyện về Tân với bố mẹ khá nhiều. Nàng kể, như bất cứ bà mẹ Do Thái nào, bà quan tâm đến những khó khăn về sắc tộc, tôn giáo... Tuy nói chuyện vui vẻ, bà kín đáo quan sát Tân cặn kẽ. C̣n Tân và ông bố, hai người hợp chuyện nhau tức th́. Vừa bước vào trong nhà ông đă nói đùa biết rơ Carmen, hôm nay Carmen làm cơm, hy vọng không phải ăn trứng luộc. Câu chuyện bắt đầu dễ dàng. Tuy đă biết về cách suy nghĩ của nhau đôi chút qua Carmen, Tân và ông nói chuyện chung chung, dễ đồng ư, như âm nhạc.

 

Lúc đó nhạc sĩ vĩ cầm Nga David Oistrakh đang đi tŕnh diễn ở Israel, thường thường ở Tel Aviv. Ông lái xe từ Jerusalem xuống Tel Aviv, xem không thiếu buổi nào.

 

- Anh c̣n nhớ mấy bài ngắn của Debussy mà Oistrakh chơi cho bis không? Ông xuưt xoa, La fille aux cheveux de lin, Clair de lune! Mấy ngón tay to như những quả chuối nhỏ trên những nốt chi chít cao cung của vĩ cầm. Không một tiếng ho hay tiếng xào xạc khán giả cựa ḿnh trên ghế, nốt nhạc mịn như nhung và nhẹ như tơ tràn ngập thính đường Mann. Tôi thấy những nốt nhạc cao thượng ấy, bù đi bù lại, xóa bỏ được phần nào những man rợ của nhân loại.

 

Cuối tháng Bẩy năm ấy, khi Tân sắp rời Israel đi Canada, chính ông giúp đỡ chàng dọn dẹp đồ đạc. Hôm chàng đi cả hai ông bà xuống đưa tiễn chàng ra máy bay.

 

 

 

Xem tiếp kỳ 4

 

GHI C:

 

[1] Sabra: Dân Do Thái sinh đẻ ở Israel.

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Đc Tường

Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com