www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

 

LIÊU TRAI CD MỚI

Hương Ly

Giáo Sư
Nguyễn Đức Tường

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 

 

  Chuyện Liêu Trai Mới

(Nhân dịp Gs Đàm Quang Hưng xuất bản cuốn 1,
trọn bộ tập Liêu Trai Chí Dị
)


 


HƯƠNG LY

GS Nguyễn Đc Tường
Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA


 

 

 

Với lời xin lỗi cô Hương Ly,

sự trùng tên chỉ là một ngẫu nhiên.

 

           Thủ phủ Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Yên, có ông lăo họ Vương làm nghề trồng hoa, gia tư vào bậc trung b́nh. Vương lăo có một con trai tên Uyển. Vương Uyển học hành chăm chỉ, cũng b́nh thường như những đứa trẻ khác nhưng có tật chỉ ham gái, không biết ham tiền. Lúc nhỏ, hay cḥng ghẹo con gái hàng xóm, các bà mẹ gần nhà liệt Uyển vào loại bỗ bă, gáy ráp - roughneck - thường cấm không cho con gái giao thiệp với Uyển. Lớn lên, mỗi khi ra đường thấy gái đẹp là mắt Uyển láo liên, nhiều khi liều lĩnh đi theo về đến tận nhà, hy vọng được làm quen. Cũng v́ chỉ ham gái không ham tiền nên đến năm hai mươi lăm tuổi rồi mà Uyển cũng chẳng làm nên cơ nghiệp, tṛ trống ǵ cả, mỗi khi cần tiền là Uyển phải ngửa tay xin cha.

 

           Vương lăo buồn phiền lắm, bèn quyết định cưới vợ cho con và dạy con nghề trồng hoa để kiếm sống. Từ ngày có vợ, mắt Uyển bớt láo liên, hàng ngày chăm chỉ lo công chuyện làm ăn, vợ cũng thuộc loại con nhà buôn bán nên chẳng bao lâu hai vợ chồng khấm khá, mua được mấy mẫu đất ngoài phủ xây nhà, gây cơ nghiệp trồng hoa cho riêng ḿnh.

 

           Năm ấy, vợ Uyển muốn về quê thăm mẹ một tháng, Uyển ưng thuận. Thật sự chỉ ham gái chứ không ham vợ, vợ vừa ra khỏi nhà là mắt Uyển lại láo liên. Ngày ngày Uyển xuống phố, la cà ở những tiệm ăn, bữa ăn không bao giờ quên gọi thêm một cốc sinh tố A, những nghĩ uống miết sinh tố A là thân thể thêm phần cường tráng.

 

           Đêm đêm nằm ngủ một ḿnh. Một hôm, lúc nửa đêm Uyển đang ngủ đột nhiên thức giấc, cảm thấy dường như có ai chạm vào ḿnh. Mở mắt nh́n, Uyển thấy một nữ lang, nhan sắc diễm lệ, tuổi chừng đôi tám, mặc áo lụa đen với những đường thêu trắng trên lưng thật đẹp, ngồi cạnh giường đang nhấm nhấm tai ḿnh. Cũng sợ, nhưng thấy nữ lang đẹp quá đâm liều, bèn hỏi tên tuổi. Đáp: "Thiếp tên Hương Ly, không có họ, nhà thiếp ở cũng gần đây. Thấy chàng đơn độc mà đèn pḥng c̣n sáng nên đánh bạo vào xin làm quen. Nếu chàng không chê thiếp xấu xí th́ đêm đêm thiếp sẽ đến cùng chàng tṛ chuyện." Uyển đưa tay ra sờ, thấy da thịt nữ lang mềm mại, ấm áp, bèn bồng lên giường ân ái. Từ đó, cứ tối đến là Hương Ly lại đến thăm Uyển. Hai người tṛ chuyện tương đắc, nửa đêm ân ái rất mực nồng nàn, rồi ôm nhau ngủ. Sáng ra, khi Uyển tỉnh dậy th́ Hương Ly đă đi mất.

 

           Từ ngày được Hương Ly đến thăm, pḥng Uyển lúc nào cũng phảng phất mùi hôi nhưng v́ nhà có vườn lớn, lại gần đồng ruộng, nên lâu dần cũng quen không nghi ngờ ǵ. C̣n Uyển tự nhiên bị mắc chứng bệnh dị ứng kinh niên, sáng ra mắt hơi sưng, cả ngày hắt hơi, nước mũi chảy ṛng ṛng, tắc không thở được, thường phải thở bằng miệng. Hàng ngày đi ăn cơm tiệm, cô hàng có vẻ cảm thông, bầy vẽ cho Uyển uống thuốc này nọ, cô lại tự tay chế biến cho Uyển những cốc sinh tố măng cầu, mộc nhĩ, A, B, C, D, vv và vv.

 

           Những cốc sinh tố đầy chất vv và vv, có sức mạnh kỹ nghệ này h́nh như chỉ hiệu nghiệm trong việc ân ái v́ những cuộc gặp gỡ của Uyển với Hương Ly càng ngày càng thêm cuồng quay trời đất, duy có chứng bệnh dị ứng th́ không hề thuyên giảm. Thày thuốc thử nghiệm, nói Uyển dị ứng lông thú vật, cấm không cho nuôi chó mèo trong nhà. Trong nhà có hai con chó, con Tô và con Mực. Uyển thương con Tô bèn đem nó cho bạn; c̣n con Mực, Uyển gọi bạn bè đến đầy nhà, làm thịt ăn một bữa no nê. Cũng chẳng hơn ǵ, thần sắc Uyển vẫn ngày càng bê bết, chỉ về đêm là Uyển có đủ khí thế cương cường.

 

           Ba bẩy hai mươi mốt ngày, một hôm đang thất thểu đi xuống phố chợ, dọc đường Uyển gặp một đạo sĩ. Đạo sĩ ngắm nh́n Uyển một lúc rồi nói, "Tôi trông thần sắc ông rất kém, trên đầu có tà khí, cứ cung cách này chỉ trong ṿng một tuần nữa là ông sẽ lăn đùng ra mà chết!"

 

           Uyển sợ quá, v́ một tuần nữa là vợ Uyển sẽ về, bèn xin đạo sĩ cứu giúp. Đạo sĩ chẩn mạch rồi nói, 

"Dạo này h́nh như ông ham việc nữ sắc quá độ, kinh mạch tŕ trệ, chạy loạn không đều, mạch dương chạy ngược, mạch âm chạy xuôi, âm dương không ḥa thuận, lại thêm trong cơ thể có nhiều chất dinh dưỡng hạng nặng, loại kỹ nghệ, chỉ trợ giúp cho việc mây mưa mà lăng bỏ lục phủ ngũ tạng, khiến cho lục phủ ngũ tạng tranh giành, chẳng chịu cứu giúp lẫn nhau, chỉ riêng chuyện này cũng đủ khiến ông chết sớm!"

 

           Đạo sĩ hỏi, Uyển kể việc đi lại với một nữ lang tuyệt đẹp tên là Hương Ly. Đạo sĩ bảo Uyển há miệng để ông coi. Ông coi rồi nói,

 

"Trong cổ họng của ông đă có tới hai cái chấm trắng, lại thêm việc thân thể ông phảng phất có mùi như vậy nữ lang tuyệt đẹp của ông chẳng qua chỉ là một cô chồn mà thôi. Cô chồn này để trong hốc mũi ông một cặp trùng tên là bạch nê. Thứ trùng này họ hàng với loài sâu hoàng khuyển ở bên Tàu, hay nằm trong nhị hoa, nổi tiếng một thời v́ một bài thơ cổ. Cặp trùng bạch nê ngọ nguậy chơi đùa khiến ông cả ngày hắt hơi, bài tiết của chúng khiến nước mũi ông lúc nào cũng chảy ṛng ṛng, lại để vết tích trong cổ họng ông nữa. Chỉ cần có thêm một chấm trắng nữa trong cổ họng là không cách ǵ chữa được. Loài chồn này cần bảy sinh mạng đàn ông để cung cấp dương khí cần thiết cho nó thành tinh. Khi ấy nó có thể vĩnh viễn biến hóa thành người, ngay cả ban ngày nữa. Nếu tôi đoán không lầm th́ nhà ông có một cây phong lớn sau nhà. Con chồn này ngụ ở gốc cây phong đó. Họa không lường trước được! Sinh mạng của ông là sinh mạng thứ bảy đó!"

 

           Uyển toát mồ hôi, chắp tay hỏi đạo sĩ ḿnh phải làm ǵ. Đạo sĩ bèn lấy trong bọc ra một đạo bùa đưa cho Uyển, bảo đem về treo trước cửa buồng ngủ. Lại lấy cho thêm miếng sừng tê giác bảo mài ra uống dần và một miếng rễ cây trông giống nhân sâm để ngậm. Uyển hỏi xin trả tiền th́ đạo sĩ xua tay nói không lấy tiền. Rằng nếu Uyển khỏi được bệnh th́ cũng đủ để ông hài ḷng vậy.

 

           Vương Uyển đem bùa về nhà, để dưới gối quên mất. Đêm đó Hương Ly đến như thường lệ. Hai người mang rượu ra đối ẩm, tṛ chuyện rất mực vui vẻ. Nửa đêm Hương Ly cởi bỏ xiêm y, chui vào trong chăn. Vừa nằm ấm áp, chiếc gối xê dịch để lộ chiếc bùa Hương Ly trông thấy, sợ quá thét to, vùng lên định chạy, lúng túng măi măi mới ra khỏi được chăn, chỉ kịp ôm lấy xiêm y, cứ thế chạy mất. Uyển có ư sợ, đem treo bùa trước cửa buồng ngủ, lại mài sừng tê giác ḥa vào nước để uống và đem rễ cây ra ngậm như lời đạo sĩ dặn.

 

           Đêm hôm sau, Hương Ly đến, trông thấy bùa treo trước buồng ngủ, rít lên: "Bạc t́nh lang! Bạc t́nh lang! Ta với ngươi không thù, không oán, lại c̣n đem đến cho ngươi biết bao nhiêu điều hoan lạc, hạnh phúc mà ngươi không những đă không ơn lại c̣n nỡ đem bùa về trấn áp ta. Ngươi không biết rằng lăo đạo sĩ thối tha kia muốn bắt ta về phụng sự, làm của riêng cho một ḿnh y, không được y bèn bày điều bịa đặt chia rẽ ngươi và ta. Ta nói cho ngươi hay, lăo đạo sĩ kia có thể trấn áp không cho ta vào buồng của ngươi nhưng y không thể cứu ngươi thoát khỏi pháp lực của ta!"

 

           Nghe Hương Ly nói, Vương Uyển hối hận, rồi tiếc rẻ, cũng có ư nghi ngờ đạo sĩ, bèn đứng dậy định ra gỡ bùa cho Hương Ly vào. Chẳng ngờ vừa đến gần cửa th́ Hương Ly đă vung tay áo lụa đen, phất vào giữa mặt. Uyển chỉ kịp cảm thấy dường như một trận cuồng phong thổi tốc vào ḿnh th́ đă ngă xuống, nằm ngất lịm đi, không biết ǵ nữa. C̣n Hương Ly, chưa hết cơn giận, gác chân vẩy thêm ba vẩy nữa lên người Vương Uyển cho bơ ghét rồi mới bỏ đi.

 

           Khi Vương Uyển tỉnh dậy th́ thấy người ḿnh ẩm ướt, nồng nặc mùi hôi. Lết vào buồng tắm kỳ cọ một ngày một đêm vẫn không sạch, mệt quá lại thiếp đi. Vợ Uyển về đến nhà, thấy Uyển nằm co ro ngủ như con chó con trong bồn tắm, lấy làm thương xót lắm, trong nhà có bao nhiêu hộp nước ép cà chua lớn nhỏ đều đem ra tắm cho chồng hết. Măi măi mới bớt mùi, nhưng cũng không mất hẳn.

 

           Từ đó Vương Uyển khỏi bệnh dị ứng, hết hắt hơi chảy mũi. Hết ham gái, biết ham vợ. Lại cũng biết ham tiền, kiếm việc làm nhiều tiền dưới phố. Có điều thân thể lúc nào cũng thoang thoảng mùi chồn, nhất là vào những ngày thay đổi thời tiết, ai đi gần cũng biết ngay. Mỗi khi đi làm, vào thang máy Uyển thường chiếm một ḿnh một thang máy.

 

Am Mơ ngày 28 tháng 7 năm Tân Tỵ

 

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Đc Tường

Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com