www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Ánh Tuyết

Giáo Sư
Nguyễn Đức Tường

 

 

Đoạn 1

 Đoạn 2  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 



ĐƯỜNG ĐI CHƯA ĐẾN

GS Nguyễn Đc Tường
Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA


 

  

 

ĐOẠN 2: 

Gửi hương hồn bạn tôi Phạm Huy Ngà, 

                                                              

 

Sáng nay Tuấn đi thật rồi. Ngày hôm trước trong cư xá của Ngạn, tôi ôm hôn Tuấn từ biệt, tôi sợ đó là lần cuối cùng. Tôi nói với Tuấn tôi sẽ không đi tiễn chàng ngày hôm sau. Tôi sẽ có một số việc phải làm.

 

Mẹ tôi, khi tôi mời được bà ngồi xuống để nói chuyện th́ vẻ báo động hiện rơ ra trên mặt. Đến khi tôi nói rằng tôi sẽ gặp Kim chiều nay để nói chuyện băi hôn hay ít nhất chuyện hôn nhân sẽ không xẩy ra như dự tính nữa th́ bà sẵn sàng nhẩy lên trần nhà và ở luôn trên đó không xuống nữa.

 

"V́ Tuấn phải không, Minh? Cái nhà cậu Tuấn, mẹ cứ tưởng cậu ấy là con nhà tử tế, ai ngờ. Hay là con đă... ǵ với Tuấn rồi?"

 

"Tuấn đi sáng nay," tôi trả lời mẹ tôi, "Tuấn và con không hứa hẹn ǵ với nhau. Và Tuấn vẫn là con nhà tử tế v́ Tuấn không là ǵ khác cả. C̣n như mẹ muốn nói là con đă thất thân với Tuấn; chưa, con chưa thất thân với Tuấn!"

 

Nghe giọng nói nghiêm trọng và câu nói quyết liệt của tôi, mẹ nhận ra rằng tôi không c̣n là trẻ con nữa. Mặt dịu hẳn lại, mẹ nh́n tôi chua xót. Có khi bà cũng nhớ lại một dĩ văng xa xưa, bí mật nào đó chăng? Bà đứng dậy đi qua đứng cạnh, ôm lấy đầu tôi, khẽ hỏi, "mẹ vẫn định hỏi con về chuyện này từ ít lâu nay. Con buồn lắm, phải không?"

 

Tôi muốn khóc. Nhưng tôi cố không khóc, tôi gật đầu trả lời, "vâng, con buồn lắm, nhưng con không buồn như cách mẹ nghĩ." Rồi để ngăn chặn những giọt nước mắt đang chực trào ra, tôi nói với mẹ tôi huyên thuyên, không ngừng, nhiều điều có lẽ qua đầu bà, bà cũng không hiểu nữa. Bà ngồi xuống cạnh tôi, lặng yên nghe.

 

Đại khái tôi nói để bà hiểu rằng tôi đă yêu Tuấn từ bao nhiêu năm nay. Từ ngày gặp lại Tuấn tôi đă nghĩ t́nh nghĩa của tôi sẽ được vẹn toàn, nhưng cơ sự này th́ có lẽ t́nh nghĩa của tôi lại cọc cạch mất rồi. C̣n như chuyện Kim, v́ sự đoan chính của tôi, tôi bắt buộc phải nói chuyện với Kim. Tôi xin mẹ tôi, nếu cần, đền bù lại bà Tham những thiệt hại về tiền bạc. Điều quan trọng cho tôi là trong mấy tháng tới tôi phải học thi, v́ tương lai của tôi ở trong tay tôi. Tôi không thể đương nổi chuyện Kim nữa. Tôi trấn an mẹ, vài năm nữa thế nào tôi cũng thành "cô đốc", lo ǵ! Mẹ thở dài đứng dậy, đi vào trong bếp; tôi nói với,

 

"À quên, nếu mẹ muốn, mẹ có thể bảo em Ngân trả lại con chiếc xe đạp, và cho nó chiếc vélo solex."

 

"Nuông chiều các cô từ nhỏ, bây giờ hư hỏng hết!" Mẹ tôi trả lời.

 

Tôi không ngờ qua được mẹ tôi dễ dàng như vậy. Bây giờ tôi mới biết mẹ là người vô cùng nhậy cảm. Th́ ra mặc dù chung sống gần bốn chục năm trời, hạnh phúc, êm ấm, vui vẻ, có năm mụn con, kể cả anh và mấy chị em tôi, bố chưa thật bao giờ hiểu mẹ. Tôi là con gái của mẹ tôi...

 

Buổi chiều gặp Kim, tôi nói tôi rất may mắn được gia đ́nh Kim để ư và tôi rất cảm ơn, nhưng v́ hoàn cảnh riêng của tôi hiện giờ tôi muốn xin băi hôn. Tôi xin lỗi về những phiền phức đă gây ra cho Kim và gia đ́nh Kim, và tôi đă nói với mẹ tôi xin đền bù lại tất cả những phí tổn về tài chánh. Tôi có thể nh́n thấy vẻ đau đớn, không phải, khó chịu th́ đúng hơn, trên mặt Kim, không phải v́ mất tôi, mà v́ bị xúc phạm.

Kim không bao giờ chịu hiểu. Tôi c̣n nhớ một buổi chiều Kim đến nhà tôi, gặp cả một đám bạn tôi, Phi, Phụng, Hồng và Tuấn. Kim hỏi Tuấn làm ǵ, Tuấn khiêm tốn trả lời đang học Cơ học Thuần lư. Với một cái khoát tay, Kim nói đă học "qua" tất cả mấy thứ đó. Tôi hiểu tại sao Kim có một cử chỉ như vậy. Hồng và Phụng ngồi im, đưa mắt nh́n tôi. C̣n Phi là Phi, nói không cần nghĩ, không kiêng nể ǵ ai,

 

"À, thế ra anh cũng làm nghề sửa xe gắn máy, giống anh Tuấn?"

 

Tôi thoáng thấy Tuấn nhếch mép cười định nói ǵ nhưng có lẽ v́ tôi nên ngồi im.

 

"Có phải v́ Tuấn không, Minh?" Kim nặng nề nói sau một lúc im lặng, "anh đă biết tất cả những chuyện giữa Minh và Tuấn, và anh sẵn sàng tha thứ cho Minh!"

 

Tôi xuưt bật tiếng khóc, nhưng tôi không khóc v́ Kim sẽ hiểu nhầm lư do tại sao tôi khóc. Tôi có thật sự từ chối Tuấn điều ǵ bao giờ đâu, và tôi rất kính trọng Tuấn. Giữa tôi và Tuấn tất cả đều là chia xẻ. Tôi không ân hận điều ǵ. Tôi thường tự hỏi Thúy Kiều sau khi phải bán ḿnh, nếu đừng đặt câu như một sự dâng hiến - dâng hiến, tại sao ngôn ngữ có thể có những từ ngữ thô tục đến thế - mà như một sự chia xẻ giữa hai người yêu nhau th́ liệu các nhà đạo đức có c̣n chê nàng có những ư nghĩ không chính đáng hay không? Hay sẽ nói Thúy Kiều là người đă đi trước thời của cô. Tuấn ơi, nếu v́ lư do ǵ Tuấn phải hoăn lại không đi ngày hôm nay th́ tuần tới em sẽ khuyến khích Tuấn thật nhiều, và em hứa là em sẽ không xin ai tha thứ hết!

 

"Tuấn đă đi ngày hôm nay," tôi ngửng nh́n Kim, trả lời, "Tuấn và Minh không hứa hẹn ǵ với nhau. Minh cũng không biết anh đă biết tất cả những chuyện ǵ giữa Minh và Tuấn. Riêng Minh, Minh thấy ḿnh không làm điều ǵ lầm lỗi để phải xin anh hay bất cứ một ai tha thứ!"

 

Nghe giọng nói lạnh và sắc của tôi, Kim đổi thái độ, vội vàng xin lỗi, nói với tôi hăy coi như không có chuyện ǵ xảy ra. Tôi trả lời hiện giờ tôi không thể thay đổi, tôi cần một thời gian dài để an định tinh thần và để học thi. Tôi không thể hứa hẹn với Kim điều ǵ. Tôi tin chắc Kim sẽ t́m được một người xứng đáng, vừa ư, và tôi xin chúc Kim tràn đầy hạnh phúc.

 

*

Phi đến nhà tôi sáng nay, và sẽ ở lại suốt cuối tuần để giúp tôi sửa soạn đám cưới. Phi tuổi chỉ kém tôi vài tháng nhưng cách xử sự rất trẻ, lúc nào cũng như em út của tôi, sẵn sàng phụ trợ, giúp đỡ. Phi có ác cảm với Kim và rất mến Tuấn. Sau khi tôi quyết định bằng ḷng làm đám cưới với Kim, tôi nói đùa với Phi, "thôi, nếu cô có đi ngoại quốc gặp Tuấn th́ ta cho cô Tuấn đó!" Phi lắc đầu trả lời nàng chỉ thương Tuấn như một ông anh thôi, Tuấn không phải loại người của cô, Tuấn lành quá! Tôi cười nói,

 

"Vậy hả? Cô chưa biết Tuấn đấy thôi!"

 

Rồi tôi kể cho Phi nghe chuyện Tuấn làm quen với tôi và Tuấn ngượng như thế nào.

 

"Cũng tạm gọi là có gan nhưng không phải gan cóc tía," Phi b́nh phẩm, "c̣n cô, bạn với bè, bao nhiêu năm trời mà kín như cái hũ!"

 

Ngồi tỉ tê tâm sự, Phi thấy tôi vui vẻ, hăng hái, ngắm nh́n tôi một phút rồi hỏi,

 

"Minh c̣n yêu Tuấn không?"

 

"C̣n yêu lắm chứ! Nhiều đêm nằm nhớ Tuấn, ḷng đau, ngủ không được. Cứ mỗi khi nghĩ đến Tuấn ḿnh hăy c̣n thấy bứt rứt từng lỗ chân lông. Nói đến lỗ chân lông, Phi có c̣n nhớ một hôm gần Tết ḿnh chơi tam cúc không?"

 

"Nhớ chứ!" Phi cười nói, "ai lạ ǵ, con ruồi bay qua Phi cũng biết là con đực hay con cái, huống hồ anh chị ngồi cọ đùi nhau đến cả năm phút, thiên hạ mù hết cả sao? Lúc về Phi định hỏi Minh, Phụng gạt đi."

 

"Quả thật tại Minh vô ư!"

 

"Minh vô ư hay Tuấn cố t́nh?"

 

"Ừ nhỉ!" Ngẫm nghĩ một hồi tôi nói tiếp, "tại Minh vô ư! Đừng ngờ oan Tuấn, tội nghiệp. Tuấn có chán vạn cơ hội để làm trăm thứ chuyện, cho đến khi đánh tam cúc chưa bao giờ Tuấn đi xa hơn việc nắm tay Minh."

 

"Thế c̣n từ sau khi đánh tam cúc?" Phi cười ranh mănh hỏi.

 

"Ṭ ṃ muốn biết hả? Cô giữ chặt lấy thành giường rồi tôi kể cho mà nghe. Tuấn thường dẫn tôi đến cư xá của ông Ngạn ở phía bên kia cầu Thị Nghè."

 

"Minh!!!" Phi kêu to, trố mắt nh́n tôi, "ông Ngạn nào?"

 

"Đă bảo mà! Ông Ngạn, thầy dạy Lư Hóa Tú tài II của Phi chứ c̣n ai nữa! C̣n cô, gái tơ mà trong đầu đă có nhiều ư tưởng hắc ám. Muốn nghe nữa không?"

 

"Có!"

 

"Lần đầu tiên Minh lo hoảng, nhưng trông sang bên cạnh Tuấn c̣n lo hoảng hơn v́ Minh thấy Tuấn nói nhanh và cười to hơn b́nh thường. Minh ngồi xuống đi-văng, Tuấn ngồi xuống cạnh Minh. Khác hẳn những lần đi xem chiếu bóng hay ở trong Sở Thú, có lẽ nhớ đến hôm đánh tam cúc, Tuấn cẩn thận giữ chừng ba phân đi-văng giữa hai người. Từ đó thành lệ. Ba phân đi-văng! Nhiều lần Minh định nhích sang một chút xem anh chàng xoay xở ra sao. Chờ chừng mươi phút trước khi về mới bắt đầu ôm hôn, cho con gái nhà người ta lên chín từng mây. Rồi khi đồng hồ điểm chính ngọ, Tuấn đứng dậy sửa soạn để đi về, cho Cô Bé Lọ lem rơi xuống cái rụp."

 

"Duyên dáng dữ hả," Phi ph́ cười, "indécent đủ để dẫn con gái tử tế nhà người ta đến cư xá, chưa đủ indécent để hại con gái tử tế nhà người ta trong cư xá ấy!"

 

"Chưa đủ indécent. Cũng may Tuấn không có tham vọng làm chính trị. V́ không đủ indécent, có khi anh chàng sẽ chết non ở ngay màn đầu lớp đầu, v́ Brutus mà không đâm César th́ Brutus khó sống! Thú thực, nhiều lần Minh định xóa hộ Tuấn ba phân đi-văng sớm đủ, khuyến khích cho Tuấn muốn làm ǵ th́ làm."

 

"Không sợ à?"

 

"Sợ ǵ? Minh giữ thân ḿnh là v́ Minh chứ không phải v́ Tuấn hay v́ bất cứ một ai. Phi thử công b́nh nh́n xem, thí dụ như Kim và Minh, bất quá đi trước vài năm, Kim là ǵ mà tự cho ḿnh quyền đ̣i hỏi, làm như là một ông chúa vậy. Kim nói, "anh sẵn sàng tha thứ cho Minh," Minh bảo mục đích của Minh đến đây hôm nay không phải là để xin Kim tha thứ. Anh chàng nhũn như con chi chi. Minh hy vọng bây giờ Kim đừng nhũn quá."

 

"Minh quyết định để cho đám cưới tiến hành có vội quá không?"

 

"Không vội đâu! Hy vọng Minh không nhầm. Tuấn và Minh vẫn thư từ cho nhau đều đều. Thư Tuấn bao giờ cũng ấm áp, văn vẻ. Tuy đây đó có những dấu hiệu chứng tỏ vẫn thương nhớ Minh, Tuấn giữ giọng thư bạn bè, không hề khuyến khích. C̣n Minh, Minh giữ một hy vọng mong manh là Tuấn sẽ đổi ư trong những tháng Minh phải sửa soạn học thi. Minh kể cho Tuấn nghe Minh đă đỗ PCB để vào Y khoa, đồng thời đỗ cả chứng chỉ dự bị để học Cử Nhân nữa. Minh nói sẽ học thêm một chứng chỉ Cử Nhân. Đó là dấu hiệu cho Tuấn biết Minh cũng có thể ở trên con đường xuất ngoại. Tuấn viết mừng Minh rất nồng nhiệt. Thế thôi! Không có ǵ thay đổi. Đă bao nhiêu tháng nay! Phi muốn Minh quỳ xuống xin Tuấn lấy Minh chăng?"

 

"Thế Minh có yêu Kim không?"

 

"Hừm, không! Nếu chữ yêu của cô là cùng một chữ yêu trong câu hỏi lúc năy, có yêu Tuấn không?"

 

"Buồn quá nhỉ!"

 

"Buồn lắm, em nhỏ, nhưng không buồn đến như vậy. Mới hụt chữ t́nh thôi, hăy c̣n chữ nghĩa mà. Minh tự hứa là sẽ có một gia đ́nh hạnh phúc, êm ấm, vui vẻ... như bà má và bà chị. Với thái độ hiện nay của Kim có lẽ điều đó không khó lắm. Nếu không gặp lại Tuấn th́ đám cưới này xẩy ra đă lâu rồi, phải không? Và Minh có yêu Kim nhiều hơn hay ít hơn tí nào đâu! Tuấn rất công bằng, Tuấn sẽ không bao giờ quên Minh về điểm đó!"

 

"Không là một mối t́nh vĩ đại?"

 

"T́nh người thôi! Làm ǵ có t́nh vĩ đại; vĩ đại là t́nh cho chim, tiếng khán giả đặt cho. Minh c̣n nhớ ngày xưa khóc xướt mướt khi đọc Tố Tâm. Minh thấy những mối t́nh vĩ đại trong văn chương h́nh như bao giờ cũng dính liền với chết chóc. Trong khoảnh khắc, khi những giọt máu cuối cùng rỉ ra khỏi trái tim hay khi thuốc độc từ từ đẩy sự sống ra hết từ lỗ chân lông, có khi đương sự hối tiếc đă đánh mất t́nh người cũng nên. Để bù lại, tuy được vỗ tay hoan hô vĩ đại, con người có lẽ chỉ t́m thấy chút t́nh lạnh lẽo của thiên thần hay ma quỷ..."

 

"Minh c̣n yêu Tuấn đến thế kia ư?" Phi hỏi, giọng chua xót.

 

"Tối nay Minh sẽ viết cho Tuấn lá thư cuối cùng, rồi Minh sẽ cố gói ghém, cất Tuấn đi như Minh đă từng cất Tuấn đi từ mấy năm nay..."

 

"C̣n điều này, lúc Tuấn đi Tuấn có biết Minh nói từ hôn với Kim không?"

 

"Minh cũng không biết nữa, h́nh như không..."

 

*

Tối khuya tôi ngồi viết cho Tuấn lá thư cuối cùng như một người t́nh. Rồi như đă nói với Phi, tôi sẽ cố gói ghém, cất Tuấn đi như tôi đă từng cất Tuấn đi từ mấy năm nay. Nhưng tất nhiên chuyện đó nói dễ làm khó, không gọn ghẽ như vậy.

 

Những giây phút trong sáng, êm dịu của thời ấu thơ ngày nay được pha thêm những kinh nghiệm mới lạ khác của tuổi thanh xuân, những nụ hôn nồng nàn, những giây phút đụng chạm da thịt bỏng cháy hăy c̣n sống động, sắc bén như mới xẩy ra ngày hôm qua. Tất cả đă trở thành những sinh vật, có những đời sống riêng của chúng. Chúng cần chỗ để thở, đè xuống ở chỗ này chúng sẽ tḥ đầu lên ở chỗ khác, những "con giun ngước lên trời". Ôi giun ơi, chịu khó ngủ đi, làm ơn, "I love you!" Ḷng tôi quặn đau.

 

Giữa những ḍng chữ mà tôi cần rất nhiều cố gắng để ghi trên mặt giấy là những khoảng thời gian, không gian bao la, bát ngát, là băi cát nóng bỏng của Vũng Tầu, là bầu trời mù mù của Đà Lạt. V́ Phi không bỏ lỡ một dịp nào để giúp cho Tuấn và tôi được gần nhau trong những khung cảnh thơ mộng, và v́ vậy mấy cô bạn gái thường ở nhà bà cô của Phi ở Đà Lạt nhưng Tuấn th́ cũng ở cách đó không xa.

 

Tuấn và tôi thường ngồi cả giờ trên bờ hồ, tay trong tay, chẳng nói. Mặt hồ sóng nước lăn tăn, một vài chiếc lá bay vô định, xa xa mấy con thiên nga ngụp lội,

 

"Anh trông ḱa, mấy con thiên nga!"

 

"Không phải, mấy con vịt!"

 

"Không phải, mấy con thiên nga!"

 

Cặp t́nh nhân căi nhau, nhưng thiên nga hay vịt chẳng qua chỉ là một trạng thái của tâm hồn, có nghĩa ǵ đâu. Thiên nga/vịt ngụp lặn một hồi rồi bơi đâu mất, cũng chẳng ai hay.

 

T́nh yêu, t́nh bạn. Thỉnh thoảng Phi và Phụng đi dạo chơi cùng với chúng tôi trong rừng, giữa những hàng cây, khi im lặng nghe tiếng lá xào xạc dưới chân khi cười đùa náo nhiệt. Khi Tuấn nhặt con sâu hay phủi hạt bụi vô h́nh trên vai áo tôi, Phi sẽ không quên chêm, "áo Minh có bụi ǵ đâu mà anh phải phủi?" Tuấn sẽ làm bộ tuyệt vọng dơ tay cao lên trời, rồi nói,

 

"Phi khó tính quá. Nếu Phi bớt khó tính, tôi sẽ giới thiệu Tường, người phụ tá ở pḥng thí nghiệm sinh vật học, cho Phi!"

 

"Cảm ơn anh, Phi có thể làm giường lấy một ḿnh."

 

Dạo này Phi đọc nhiều sách tiếng Anh, cô vừa dịch thành ngữ "to make my own bed". Nhưng đó không hẳn là một câu từ chối, và có lẽ câu đùa của Tuấn chạm một đầu dây thần kinh v́ mắt Phi sáng lên. Tôi chợt nhớ ra Tường là bạn thân của Cung, anh của Phi. Th́ ra bạn của ông anh đă lọt mắt xanh của cô em. Đành rằng tôi có ác cảm với Tường v́ Tường cố t́nh chạm vào tôi một cách thô kệch, Tường cũng là bạn của Tuấn tuy không thân, có lẽ chẳng khác Tuấn là bao nhiêu. Biết đâu đấy, một ngày nào đó tôi sẽ phải ngồi nghe Phi nói về Tường như tôi đang nói về Tuấn. Rồi người chồng tương lai của tôi nữa; từ ngày tôi làm cho con ngựa Kim đang cưỡi bớt cao đi một chút, thái độ của Kim thay đổi, trở nên ḥa nhă, dễ chịu hơn.

 

Những người thanh niên này, xuất xứ tương tự như nhau, nếu có cơ hội, đều có thể trở thành những người t́nh hay người chồng gương mẫu. Nhưng tôi biết chỉ với Tuấn tôi mới có thể thấy những ước vọng, những đam mê của tôi sung măn. Tại sao? Tôi nghĩ măi.

 

Tự thủa xa xôi nào, từ cả chục năm nay, tôi đă biết sự lương thiện của Tuấn, Tuấn hiền mà không đần; nhưng thiếu ǵ những chàng trai như vậy? Hay tại Tuấn đă cho tôi thoáng thấy một ít nhược điểm của chàng, bề ngoài can trường lắm nhưng động vào th́ dễ vỡ, và tôi tự cho tôi cái trách nhiệm che chở, đùm bọc Tuấn. T́nh yêu của tôi với Tuấn do đấy chứa đựng cả chút t́nh mẫu tử bẩm sinh, không bột phát nhưng dai dẳng. Mất Tuấn tôi mất một phần của đời tôi, tôi cảm thấy thiếu vẹn toàn. Và với tôi, Tuấn sẽ có thể khá được, tiếng Tuấn hay dùng, "khá được!" - "không khá được!"

 

Lần cuối cùng, trong cư xá của Ngạn, tôi nói với Tuấn, "Thôi nhé, ngày mai đừng bắt Minh ra tiễn anh ở phi trường nhé!" Rồi tự tôi ôm hôn Tuấn như chưa từng bao giờ tôi ôm hôn Tuấn như vậy. Sau đó tôi đứng dậy, quay nhanh ra cửa gọi xe để đi về một ḿnh. Tuấn nh́n theo không nói, để cho tôi đi.

 

Lúc này đây tôi đành chịu nhận đó là lần cuối cùng chúng tôi hôn nhau. Rồi tôi nhớ đến nụ hôn đầu đời khi Tuấn ôm hôn tôi ở ngay trường Đại học Khoa học, chân tay tôi bủn rủn, hé mắt nh́n tôi thấy ông quản thủ thư viện đi ra định đi về, trông thấy ông vội vàng quay lại vào trong thư viện.

 

Có những con đường ta đi chẳng bao giờ chịu đến; hay có lẽ đó là do cái duyên. Cái duyên giữa Tuấn và tôi chỉ có đến thế!

 

Chỉ v́ cái duyên mà đáng nhẽ để cho Tuấn ngượng ngùng đi về sau khi bị bắt quả tang nói dối, tôi mang Tuấn về nhà tôi để rồi sau đó có những mong ngóng, trông chờ hàng ngày, hàng tháng, hàng năm...

 

Chỉ v́ cái duyên mà Tuấn gặp lại tôi, cho tôi một quăng đời thật tưng bừng, huy hoàng giữa một cuộc sống b́nh thường, phẳng lặng.

 

Rồi cũng chỉ v́ cái duyên mà Tuấn và tôi không cố t́m nổi cho được những điều có thể, và sau khi tôi nói từ hôn với Kim th́ Kim lại càng cố nhẫn nại theo đuổi tôi.

 

Tôi viết cho Tuấn như vậy. Hai tuần lễ nữa tôi sẽ lập gia đ́nh; một ân hận rất lớn của đời tôi là không mang theo được những ước vọng, những đam mê vào trong hôn nhân, và mặc dầu cố gắng, tôi vẫn bị chi phối bởi những định luật của thống kê. Sức chịu đựng của cơ thể tôi đến đấy là hết.

 

Ngoài kia trời đă bắt đầu sáng, tôi gục đầu ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ tôi thấy tôi giận dỗi với Tuấn. Tuấn không chịu cho tôi có câu chuyện làm quà để kể cho con gái tôi.

 

Kể rằng: "Con biết không, bố con ngày xưa thật là một người liều lĩnh, phũ phàng. Ai đời giữa thanh thiên bạch nhật mà đè con gái tử tế nhà người ta ra hôn nụ hôn đầu đời ở ngay giữa sân trường Đại học!"

 

*

Bên kia đại dương, Tuấn ngồi một ḿnh trong pḥng đọc thư Minh, "... chắc cũng chỉ tại cái duyên mà sau khi Minh nói từ hôn với Kim th́ Kim lại càng cố nhẫn nại theo đuổi.

 

Thôi nhé, chuyện vui buồn nào th́ rồi cũng phải có phần kết luận. Bạn hỡi, hai tuần nữa Minh sẽ đi. Anh hăy mừng cho Minh đi! Minh chỉ ân hận một điều là từ nay ḿnh không c̣n tự do thư từ như trước nữa. Nếu số mệnh đă an bài rằng Minh chỉ có cây dâm bụt th́ Minh sẽ chăm nom, săn sóc cho cây dâm bụt đó..."

 

Minh có nói từ hôn với Kim? Trong bao nhiêu tháng trời, những đêm như đêm nay, tâm hồn sôi sục, đáng lẽ phải để cho những ḍng chữ chảy tự nhiên dễ dàng như phún thạch có thể đủ sức đốt cháy những trang giấy, Tuấn đă phí bao nhiêu công sức cố g̣ những bức thư cho Minh với giọng thư bạn bè óng ả. Tuấn không ngờ người thiếu nữ mà chàng tha thiết yêu, mà chàng luôn luôn nghĩ là rất dịu hiền ấy, lại có thể cứng rắn, quyết liệt đến thế, đă nói là làm.

 

Trước mắt Tuấn bộ mặt xinh đẹp của Minh hiện ra, phác họa một nụ cười. "Hai tuần nữa Minh sẽ đi..." Hai tuần ấy là ngày hôm nay.

 

"Minh ơi, ở đây vắng quá, tôi muốn đến với em đêm nay. Em sẽ đi hay em sẽ về?"

 

Tuấn nghe giọng nói xa lạ của chàng qua hơi thở. Chàng ngạc nhiên thấy ḿnh gọi Minh bằng "em" thật dịu dàng, lần đầu tiên. Đêm nay Minh đă đi. Chỉ có sự đi mới thực là điều ràng buộc vĩnh viễn? Đă bao nhiêu năm Tuấn chạy theo những cái bóng. Và dù những cái bóng ấy có ở ngay trước mặt, chàng cũng không bao giờ đuổi kịp.

 

Tuấn nhớ lại một lần đến chơi nhà bạn, chàng thoáng nghe thấy mấy bà mẹ của bạn ngồi chơi nói chuyện với nhau, b́nh phẩm về chàng, "cậu ấy có chí lắm!" Bất giác Tuấn đưa hai bàn tay lên nh́n, trên tay chỉ c̣n lá thư của Minh.

 

Tại sao cứ đổ oan hoài cho cái duyên? Có chí! Shit!

 

Đầu mùa đông, cư xá vắng tanh, sinh viên đă về nhà hết trong dịp lễ Giáng Sinh. Cư xá sinh viên này rất cổ, hệ thống sưởi vẫn c̣n chạy bằng nước nóng. Thỉnh thoảng vài tiếng "ping, ping" của nước nóng chảy trong ḷ sưởi vang lên những tiếng vang kim loại trong ṭa nhà rồi rơi lại vào trong im lặng. Tuấn tắt đèn đứng dậy ra đứng ở cửa sổ trông ra ngoài công viên.

 

Đêm đă khuya, ngoài đường không c̣n xe chạy. Tuyết đầu mùa như bông g̣n đang rơi lả tả. Xa xa mấy cây trụi lá, thân đổ dài trên nền tuyết. Chiếc ghế dựa trong công viên, trinh nguyên trắng xóa, không cặp t́nh nhân. Đất sáng hơn trời. Tuấn nói âm thầm, "Tôi xin lỗi Minh..."

 

Aylmer 03-01-2000

 

 

 

HẾT

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Đc Tường

Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com