www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

Giáo Sư
Nguyễn Đức Tường

 

Hương Ly

LIÊU TRAI CD MỚI

Chung  Cư -2

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 

 


GS
Nguyễn Đc Tường
Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA

 

 

 

CHUNG CƯ - 2

                                                     Gửi anh Đàm Quang Hưng    

 

 

Tiềp theo Kỳ 1:

 

Lần thứ nh́ và cũng là lần sau cùng tôi gặp John khi anh mời tôi xuống ăn pizza. Một chiều thứ sáu đi làm về tôi thấy có tờ thư nhỏ dán trên cửa hẹn tôi xuống chơi, ăn pizza chiều hôm sau. Tôi bèn ra đầu phố mua hai lít kem về để dành trước khi xuống.

 

"Đây là April, và đây là Tân," John giới thiệu khi tôi bước vào trong pḥng.

 

"Ô..." tôi ngạc nhiên kêu v́ April chính là cô gái tôi đă gặp ở buồng giặt.

 

"Chúng tôi đă có gặp," April đưa tay ra bắt, rồi cười nói tiếp, "Tân là người đàn ông đầu tiên tôi biết, và có lẽ cũng là người đàn ông cuối cùng rủ tôi đi ăn trưa mà không hề hỏi tên tôi..."

 

Tôi lúng búng nói nếu tôi biết April là bạn gái của John th́ tôi đă không sỗ sàng đến như vậy. John cười xua tay,

 

"Không, không sao, April là bạn tôi và cũng là bạn anh, và là một cô gái, thế thôi! Tôi nghe nói April và anh bây giờ làm cùng một công ty."

 

Chúng tôi ngồi ăn pizza, nói chuyện rông dài về những ngày hăy c̣n phiêu bạt. Chuyện của John quanh quẩn ở miền tây, những phiêu lưu trên băi bể và băi bể, thỉnh thoảng có điểm một trận đấu bóng ở Rose Bowl khó quên. C̣n chuyện của tôi thuộc miền đông được tô điểm thêm chút rồng phượng; tôi kể chuyện lái xe trên những giải đất dọc bờ biển từ Nam Carolina lên Cape Cod, nhiều lúc phải đi phà, khi đào trai nấu cháo, khi ra biển câu cá.

 

Chỉ c̣n April ở giữa nội địa là chưa đi đâu. Tôi đề nghị,

 

"Hay là thế này, vùng này đầy hang động của những nhân vật của Mark Twain: Tom Sawyer, Huck Finn... Hôm nào cuối tuần ḿnh đi thăm mấy hang động đó; nếu John chịu khó cố phơi nắng thêm một chút, ta có thể cho John làm Joe Da Đỏ!"

 

"Rất tiếc, không có tôi. Anh hăy hỏi April!" John lắc đầu nói. Thấy vẻ mặt thắc mắc không hiểu của tôi, John cắt nghĩa,

 

"Trong ṿng hai hay ba tuần lễ nữa tôi sẽ dọn về lại Ca Li."

 

"Nhưng nhà không có vẻ ǵ là sắp dọn cả?" Tôi hỏi, nh́n quanh pḥng thấy đồ đạc bầy biện vẫn trang nhă, gọn ghẽ.

 

"Không, chỉ ḿnh tôi đi. Đồ đạc này của April." Rồi John nói thêm, tôi không biết anh đùa cợt hay đứng đắn, "April đang cần có roommate để chia bớt tiền nhà, anh dọn xuống đây ở có khi April sẽ bằng ḷng lắm. April nấu ăn rất giỏi, anh chỉ phải rửa bát và đổ rác. Rất lợi!"

 

"Ô... Một đề nghị rất hấp dẫn ta sẽ phải xét đến, rửa bát là nghề của tôi." Tôi trả lời nửa đùa nửa thật, nh́n April chỉ thấy nàng cười, "trong khi chờ đợi, tạm thời tôi đề nghị mời April đi thăm Joe Da Đỏ một cuối tuần nào đó!"

 

Khi tôi ra về John hẹn sẽ gọi điện thoại để nói từ biệt trước khi đi. C̣n tôi, tôi bảo nếu John cần giúp ǵ cứ nói cho tôi biết.

 

Có thể kể đó là tóm tắt về chiều sâu trong việc giao tế của những người sống ở chung cư; trong trường hợp của chúng tôi, tương đối thâm hậu hơn b́nh thường. Tôi cũng để ư thấy một hôm có ai để ở trước cửa apartment, cho họ một lọ hoa muguets trắng nhỏ rất đẹp. Rồi thôi! Bẵng đi gần một tháng tôi chẳng thấy điện thoại mà cũng chẳng thấy John hay April.

 

Rồi tôi được đổi đi thành phố khác. Tôi quyết định xuống gơ cửa nói chuyện, báo tin cho họ hay. Sau vài phút đứng chờ, Hank, người láng giềng của John và April, đi về trông thấy; anh cho tôi biết John bị tai nạn xe hơi đă chết gần bốn tuần nay, c̣n April vẫn phải nằm nhà thương. Đấy là lần đầu tiên tôi nói chuyện với Hank.

 

Vào nhà thương vừa để thăm vừa để từ biệt April, tôi phải chờ nhiều phút v́ bác sĩ và y tá đang săn sóc cho nàng. Một cô y tá kể cho tôi nghe đấy là một tai nạn kinh hoàng. John, mới có hai mươi chín tuổi, chết tại chỗ. Những người lính cứu hỏa cần nhiều tiếng đồng hồ mới lấy được anh ra. C̣n April, nàng bị nội thương nặng, chân và xương sống bị gẫy. Bác sĩ nói nàng sẽ sống nhưng sẽ vĩnh viễn suốt đời phải ngồi xe của người tàn tật.

 

April nằm trên giường trông như củ khoai tây khổng lồ mới nhập cảng từ đảo Hoàng Tử Edward, tua tủa mọc mầm với những ống plastic, một chân treo cao. Mắt nàng lim dim như đang ngủ. Tôi khẽ gọi,

 

"April!"

 

April mở mắt nh́n tôi, lộ vẻ mừng rỡ.

 

"Tôi rất tiếc chỉ đến tối hôm qua tôi mới được biết tin John và April bị tai nạn, và John đă chết. April có c̣n đau nhiều không?"

 

Câu hỏi có lẽ thừa. April nh́n tôi không nói, hay không thể nói. T́m được bàn tay của nàng, tôi ủ bàn tay giá lạnh trong ḷng hai bàn tay, cố truyền một chút hơi ấm, đầu óc mung lung nghĩ đến những bất hạnh có thể xẩy ra, đến sự lẻ loi cô độc của một số người sống ở chung cư. Tôi nghĩ đến tương lai đen tối của người đàn bà tuổi chưa đầy ba mươi này, đến cái chết tức tưởi của người thanh niên, ai may mắn hơn ai? Tôi nghĩ đến dự định chưa thành h́nh về việc April và tôi sẽ đi thăm viếng những hang động của Mark Twain. Rồi c̣n cái nghi vấn về câu chuyện roommate!

 

"April, tôi đến thăm và cũng để chào April, ngày mai tôi sẽ dọn lên miền bắc."

 

Nghe tôi chào từ biệt, mắt April thoáng vẻ hốt hoảng bất an. Nàng đă nằm đây nhiều tuần lễ và sẽ c̣n phải nằm đây thêm nhiều tuần lễ nữa. Những viếng thăm này là những niềm vui nhỏ nhoi độc nhất cuối cùng. Chúng sẽ thưa dần.

 

April nhắm mắt lại. Chỉ c̣n đôi mắt để chứng minh sự sống của April; đôi mắt hiền lành và dịu dàng. Và không c̣n đĩ nữa.

 

 

Chicago 11 Oct 2000

 


 


[1] Georgia peaches - chỉ đàn bà miền Nam, vẫn được tiếng là đẹp. Scarlett O'Hara của Cuốn Theo Chiều Gió!

[2] Bây giờ người ta có cả máy bay để chở du khách đến, và có cả cable car để đi lên đỉnh núi.

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Đc Tường

Tiến sĩ Vật Lư Nguyên Tử
Đại học
GEORGIA Institute of Technology, HOA KỲ

Nguyên Giáo Sư Toán
Trường Đại Học OTTAWA, CANADA

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com