www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Giáo Sư
LÊ PHỤNG

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 

 

 


HỒ XUÂN HƯƠNG
Nếp Sống Hiện Sinh
Lê Phụng
 

 

 

Quyển 1

Kỳ 12:

 

 

II 

 

 

Khác với Jean Paul Sartre, không một lời nói tới giới tu hành, Hồ Xuân Hương dường như coi những nhà tu hành không trọn đạo là những người thiếu thiện tâm: cố quên ḿnh lỗi đạo để dối ḿnh tiếp tục nương náu cửa Không. Nữ sĩ viết trong bài:

 

Sư Bị Ong Châm

 

Nào nón tu lờ nào mũ thâm

Đi đâu không đội để ong châm

Đầu sư há phải ǵ...bà cốt

Bá ngọ con ong bé cái lầm.

 

Câu hỏi nhà sư đi đâu, của Hồ Xuân Hương, người đọc c̣n gặp trong bài:

 

Chùa Quán S

 

Quán Sứ sao mà cảnh vắng teo

Hỏi thăm sư cụ đáo nơi neo

Chầy ḱnh tiểu để suông không đấm

Tràng hạt văi lần đếm lại đeo

Sáng tanh không kẻ khua tang mít

Trưa trật nào ai móc kẽ rêu

Cha kiếp đương tu sao lắt léo

Cảnh buồn thêm chán nợ t́nh đeo..

 

Hồ Xuân Hương trả lời hai câu hỏi trên trong bài :

 

Kiếp Tu Hành

 

Cái kiếp tu hành nặng đá đeo

Vị ǵ một chút tẻo tèo teo

Thuyền từ cũng muốn về Tây Trúc

Trái gió cho nên phải lộn lèo.

 

Trong phần II cuốn L’ Être et Le Néant, Jean Paul Sartre dành chương II nói vnếp sống không thực ḷng. Đó là chuyện con người có thể có lúc tự lừa dối ḿnh: cố trốn tránh nhưng sự việc không thể trốn tránh được, như chuyện những người trốn tránh tự do quyết định . Jean Paul Sartre hư cấu ra một vai nữ, lần đầu gặp người bạn trai, tại một quán cà phê. Theo Jean Paul Sartre, dầu nàng biết rơ thâm ư của chàng trai: “ nàng cũng biết rằng sớm muộn rồi cũng phải quyết định. Nhưng nàng không cảm thấy cần phải vội vàng.”. Jean Paul Satre viết tiếp: “ nàng chỉ chú ư tới thái độ kín đáo trang nghiêm của chàng” nàng không coi cử chỉ của chàng như một cố gắng để tạo ra điều mà người ta thường gọi là những đợt ‘tấ côg đầ tiên’, “les premières approches” . Nàng cũng từ chối không muốn nghĩ tới những toan tính của chàng, mà chỉ chăm chú vào hiện tại. Nghe câu chàng nói:

“Anh xin chịu em”, nàng gột bỏ ngoại ư t́nh tứ của câu nói và chỉ muốn tin là chàng tỏ ư thán phục ḿnh. Jean Paul Sartre tóm tắt thái độ của vai nữ này: cho rằng nàng tự chối bỏ, tránh né không muốn nghĩ tới chữ dục tính, và chỉ công nhận sự thăng hoa của dục tính thành ḷng chiêm ngưỡng, thành niềm kính nể thành niềm tôn trọng.

 

Thế rồi chàng trai nắm lấy tay nàng. Cử chỉ này làm thay đổi hoàn toàn t́nh thế giữa nàng và chàng và đ̣i hỏi một quyết định cấp kỳ: để cho chàng nắm tay là tự nguyện thuận t́nh cùng chàng làm duyên; rút tay ra khỏi tay chàng không những là chấm dứt mối hoà đồng chớm nở, mà c̣n chấm dứt cái niềm vui của lúc này. Vấn đề là làm sao tŕ hoăn càng lâu càng tốt được việc phải có một quyết định. Tiếp theo câu chuyện là nàng để nguyên bàn tay trong tay chàng, nhưng chính nàng không cảm thấy là tay ḿnh vẫn c̣n trong tay chàng. Nàng không c̣n thấy tay nàng trong bàn tay chàng v́ lúc này bất th́nh ĺnh nàng đă xuất thần. Nàng lái câu chuyện giữa chàng với nàng tới chỗ t́nh cảm thăng hoa. Nàng nói về ư nghĩa cuộc sống về cuộc đời của nàng. Nàng hiện h́nh như một khối băng tâm tách rời khỏi cái thân xác. Nàng xuất thần ra khỏi thân xác khiến bàn tay nàng như bất động trong đôi bàn tay nóng hổi của chàng trai: không thuận t́nh cũng không phản kháng - chỉ c̣n là cái bàn tay.

 

Theo Jean Paul Sartre, người nữ trong truyện hư cấu này không những sống không thực ḷng mà nàng c̣n tbiện hộ để bào chữa chuyện nàng sống không thực ḷng. Không phải tại nàng không biết nàng muốn ǵ: nàng thừa

rơ khả năng của nàng thu hút chàng trai, nhưng ư nghĩ về đam mê tính dục trắng trợn làm nàng cảm thấy bị mất giá và khiến nàng lo sợ.

 

 

 

 

Xem Kỳ 13

 

 

 

 

 

LÊ PHỤNG
 

 

 

www.ninh-hoa.com