www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

226. LIÊN HOA CÔNG CHÚA
 

Mộng hồn thùy tín trục phong nha

Lục thủy liên khai nhất đóa hoa

Thảng thốt quư vô kim ốc tại

Ngộ nhân hảo sứ thị trường xà

   

 

226. CÔNG CHÚA ONG

 

         Huyện Giao Châu, tỉnh Sơn Đông có nho sinh độc thân họ Đậu, tên Húc, tên chữ Hiểu Huy.

Một trưa hè, Đậu sinh lên sập nằm ngủ. Chợt thấy một gă áo vải đứng rụt rè dưới chân sập, tựa hồ như muốn nói điều chi nhưng c̣n sợ sệt, Đậu sinh hỏi:"Muốn nói ǵ?" Gă đáp:"Tướng công nhà tiểu nhân sai tiểu nhân sang đây kính thỉnh tiên sinh quá bộ sang chơi, đàm đạo!" Đậu sinh hỏi:"Tướng công nhà ngươi là ai?" Gă đáp: "Là hàng xóm của tiên sinh!" Thấy hàng xóm nhà ḿnh chẳng có ai là tướng công, Đậu sinh lấy làm lạ, nhưng cũng đứng dậy tềchỉnh mũ áo rồi theo gă ra đường.

Đi được một quăng, gă dắt Đậu sinh đi quanh một khu đất kỳ lạ, trong có nhà cửa san sát, điện gác trùng trùng, với trăm ngàn chiếc cổng nhỏ, cảnh tượng khác thường, trông chẳng giống cảnh nào nơi nhân thế. Chợt Đậu sinh thấy có rất đông người qua lại, đa số là thể nữ với cung nhân. Gặp gă áo vải, ai cũng hỏi:"Đậu lang có tới không?" Gă đáp:"Có"

Lát sau, tới cửa một cung điện, thấy có một vị đại thần râu dài từ bên trong bước ra, cúi đầu chào ḿnh rất cung kính, rồi mời ḿnh vào sảnh đường, Đậu sinh vội vàng đáp lễ­ rồi theo vào. Sau khi phân ngôi chủ khách, Đậu sinh lên tiếng: "Vốn chưa được quen biết ngài, mà lại được ngài cho gọi tới yết kiến gấp rút, tiếp rước nồng hậu, bản nhân cứ thắc mắc, chẳng hiểu là có chuyện chi?" Vị đại thần đáp:"V́ đại vương bản quốc nghe tiếng tiên sinh là danh sĩ thanh cao nên ngài kính phục và ngượng mộ tiên sinh lắm, muốn được diện kiến!" Đậu sinh kinh hăi, hỏi: "Quư đại vương là ai?" Vị đại thần đáp: "Lát nữa gặp mặt, tiên sinh sẽ rơ!"

Đang đàm đạo với vị đại thần, chợt thấy hai thể nữ cầm cờ tiết tới mời ḿnh đi theo, Đậu sinh bèn đứng dậy, cúi chào vị đại thần mà đi.

Xuyên qua hai lần cổng, hai thể nữ dẫn Đậu sinh vào vương điện. Ngửng đầu nh́n lên bệ cao, thấy một vị vương giả ngồi trên ngai vàng, Đậu sinh chưa biết phải thi l­ễ ra sao th́ chợt thấy vị vương giả đă đứng dậy, dời bệ ngọc bước xuống đón ḿnh, lấy lễ­ chủ khách mà chào hỏi. Sau khi thi lễ­, vị vương giả mời Đậu sinh vào nội điện dự tiệc.

Vào nội điện, Đậu sinh thấy vị đại thần râu dài cùng quần thần đă đứng quanh điện và có tiếng chiêng trống nổi lên đón chào ḿnh. Vị vương giả mời Đậu sinh ngồi vào bàn tiệc rồi ra lệnh cho quần thần an tọa. Đậu sinh thấy trên bàn tiệc có nhiều sơn hào hải vị rất lạ mắt.         

Trong tiệc, chợt đưa mắt nh́n lên tường, thấy một bức hoành có đề hai chữ Quế Phủ, Đậu sinh kinh hăi, thốt chẳng nên lời. Vị vương giả nói:"Được làm lân lư với tiên sinh, quả nhân nghĩ ḿnh ắt phải có duyên sâu với khách nên thấy trong ḷng rất hân hoan. Nay tiên sinh muốn chỉ bảo điều chi, xin cứ tứ nhiên, đừng có e dè!" Đậu sinh chỉ ậm ừ vâng dạ.

Sau vài tuần rượu, tiếng chiêng trống đột nhiên im bặt, rồi có tiếng sênh ca, âm thanh cực kỳ u tế, khởi từ dưới thềm vọng lên. Đang bàn chuyện văn chương với Đậu sinh, đột nhiên vị vương giả quay qua nói với quần thần:"Quả nhân vừa nghĩ ra một vế đối, các khanh hăy thử đối coi!" Quần thần cùng hỏi:"Tâu đại vương, vế đối như thế nào?" Vị vương giả liền đọc:"Tài Nhân Đăng Quế Phủ"(Người Tài Lên Phủ Quế) Quần thần c̣n đang suy nghĩ th́ Đậu sinh đă ứng khẩu đọc:"Quân Tử Ái Liên Hoa"(Quân Tử Mến Hoa Sen)

Nghe Đậu sinh đối, đột nhiên vị vương giả rạng rỡ hẳn nét mặt rồi nói với quần thần:"Liên Hoa là tên công chúa mà tiên sinh đây là người quân tử! Quả nhân nghĩ tiên sinh hẳn phải có duyên nợ với công chúa! Nếu chẳng thế th́ sao trong vế đối của tiên sinh lại có tên công chúa? Các khanh hăy truyền lệnh của quả nhân, bảo công chúa phải ra điện này để gặp người quân tử!" Lập tức có một vị đại thần trong tiệc đứng dậy, bước ra khỏi điện.

Lát sau, có tiếng ṿng kiềng lẻng xẻng, mùi lan xạ thơm lừng, rồi có hai cung nhân d́u một nữ lang vào điện. Nữ lang tuổi chừng đôi tám, yểu điệu thướt tha, vô cùng xinh đẹp.

Vị vương giả giới thiệu với Đậu sinh:"Đây là gia nữ, tên gọi Liên Hoa!" rồi quay qua nói với công chúa:"Tiểu nữ hăy lạy chào người quân tử đây đi!" Công chúa liền tuân lệnh phụ vương. Đậu sinh cũng vội vàng đáp l­ễ. Công chúa đứng dậy, vái chào phụ vương rồi rảo bước ra khỏi điện.

Thoạt thấy công chúa, Đậu sinh đă mê mẩn tâm thần, ngây người như tượng gỗ, nên khi vị vương giả mời nâng chén, Đậu sinh chẳng biết chi. Thấy thế, vị vương giả mỉm cười, nói:"Quả nhân cho mời tiên sinh sang đây là cốt để tiên sinh với gia nữ gặp nhau. Nay quả nhân thấy hai người thức là một cặp tài tử giai nhân, xứng đôi vừa lứa. Quả nhân chỉ sợ có một điều là tiên sinh sẽ ngại việc chủng loại bất đồng mà từ chối! Chẳng hay tôn ư ra sao?" C̣n đang ngây người suy nghĩ, chẳng biết là vị vương giả đă hỏi ḿnh, Đậu sinh chẳng đáp lời. Thấy thế, vị đại thần ngồi bên trái lay Đậu sinh mà nói:"Đại vương bản quốc vừa mời tiên sinh nâng chén và hỏi tiên sinh một điều, sao tiên sinh chẳng đáp lời?" Như kẻ ngủ mê được đánh thức, Đậu sinh kinh hăi quá, vội đứng dậy, dời khỏi bàn tiệc, bước tới gần vị vương giả, chắp tay vái dài mà nói:"Đội ơn mưa móc của đại vương cho triệu sang đây dự tiệc, thần mừng quá đến nỗi say sưa, quên cả nghi tiết, cúi mong đại vương xá tội! Bây giờ trời đă tối mà đại vương vẫn chưa đi nghỉ, c̣n ở lại đàm đạo với thần nên thần cảm thấy tội ḿnh càng nặng. Vậy cúi xin đại vương cho thần được cáo biệt!"

Vị vương giả cũng đứng dậy, nói:"Được gặp tiên sinh, quả nhân đă thỏa ḷng mong ước. Nhẳng tưởng tiên sinh sẽ ở lại đàm đạo lâu dài, nào ngờ tiên sinh lại vội về, nên quả nhân cũng chẳng dám lưu khách, sợ làm phiền tiên sinh. Bây giờ quả nhân cho người đưa tiên sinh về, rồi để dịp khác, quả nhân sẽ cho sang mời tiên sinh sau!" Nói xong, vị vương giả quay qua truyền lệnh cho viên nội quan hầu cận đưa Đậu sinh về nhà.

Dọc đường, viên nội quan hỏi:"Vừa rồi, trong tiệc, đại vương bản quốc có nói tới chuyện xứng đôi vừa lứa, tức là ngài có ư muốn gả công chúa cho tiên sinh, sao tiên sinh chẳng nói chi?" Như người mê chợt tỉnh, Đậu sinh cứ giận thân, dậm chân hối tiếc. Đưa Đậu sinh về tới cổng, viên nội quan xin cáo biệt.

Vào nhà, cởi áo lên sập nằm, đột nhiên Đậu sinh tỉnh giấc. Nh́n ra sân, thấy trời đă tối, Đậu sinh liền nhắm mắt để ôn lại giấc mộng vừa qua. Tức th́, trong đầu, mộng cảnh lại tái di­ễn. Tới khuya, khi vào pḥng riêng, Đậu sinh hy vọng lại có giấc mộng đẹp như thế, nhưng nằm nhắm mắt măi mà vẫn chẳng sao ngủ được. V́ tiếc giấc mộng đẹp, Đậu sinh cứ thở dài.

          Đậu sinh có người bạn học họ Chương, cư ngụ ở xa. Một hôm Chương sinh tới thăm Đậu sinh, được Đậu sinh tiếp đón ân cần. Sau khi tṛ chuyện, yến ẩm, Đậu sinh mời bạn ở lại ngủ qua đêm. Chương sinh nhận lời.

Tối ấy, hai người nằm trên sập nói chuyện tới khuya rồi cùng ngủ thiếp đi.

Chợt thấy viên nội quan bữa trước m cửa bước vào pḥng, nói:"Đại vương bản quốc truyền cho bản nhân sang đây mời tiên sinh sang chơi, đàm đạo!" Đậu sinh mừng quá, vội vùng dậy tề chỉnh mũ áo rồi đi theo.

Sang tới nơi, vào vương điện, thấy vị vương giả đang ngồi trên ngai, Đậu sinh vội sụp xuống lạy. Vị vương giả lại dời bệ ngọc bước xuống nâng Đậu sinh dậy, dẫn lên bệ cao, bảo ngồi xuống chiếc ghế cạnh ngai mà nói:"Từ hôm tiên sinh cáo biệt, quả nhân biết tiên sinh đă quyến luyến gia nữ. V́ thế, hôm nay quả nhân mời tiên sinh sang chơi để báo với tiên sinh rằng quả nhân muốn đem gia nữ gả cho tiên sinh! Mong tiên sinh ưng thuận, chớ nghi ngại điều chi!" Đậu sinh mừng quá, vội sụp xuống dưới chân ngai mà lạy tạ. Vị vương giả bèn nâng Đậu sinh dậy, nói:"Hôm nọ, quả nhân có truyền cho Hàm Hương điện đại học sĩ Hắc Dực chọn ngày lành cho việc hôn lễ­. Hắc học sĩ đă chọn ngày hôm nay. V́ thế, hôm nay quả nhân đă truyền cho gia nữ phải sửa soạn y phục và quần thần phải sẵn sàng hôn lễ!" Nói xong, vị vương giả quay xuống phía Hắc học sĩ mà phán:"Quả nhân giao cho khanh việc điều hành hôn l­!" Hắc học sĩ đáp:"Thần xin tuân mệnh đại vương!" rồi dẫn Đậu sinh ra khỏi vương điện, đưa về nhà ḿnh nằm nghỉ.

Tối ấy, Hắc học sĩ lại dẫn Đậu sinh vào nội điện dự tiệc, với đầy đủ quần thần như lần trước. Hắc học sĩ mời mọi người an tọa. Lát sau, có tiếng cung nhân hô lớn:"Đại vương cùng vương phi tới!" Tức th́, quần thần cùng đứng dậy cung nghênh. Vị vương giả dắt vương phi vào ngồi ở bàn tiệc rồi ra lệnh cho quần thần an tọa. Hắc học sĩ bèn tới ngồi ở bên trái Đậu sinh để bồi tiếp.

Tiệc gần tan, có một cung nhân bước vào nội điện, hô lớn:"Tâu đại vương cùng vương phi, công chúa đă điểm trang xong!" Vị vương giả gật đầu, tỏ ư hài ḷng. Lát sau, nhă nhạc nổi lên, cửa nội điện rộng mở rồi có hai chục cung nhân pḥ công chúa vào điện. Công chúa mặc y phục hôn lễ­, khăn mỏng phủ đầu, điểm trang lộng lẫy, bước đi uyển chuyển, tiến vào ngồi ở chiếc chiếu hoa trải trước bàn tiệc. Hắc học sĩ bèn ghé tai Đậu sinh, mời ra chiếu làm lễ­ giao bái. Lễ xong­, Hắc học sĩ dẫn Đậu sinh với công chúa tới quỳ lạy vị vương giả cùng vương phi, đi chào quan khách trong nội điện rồi cùng ra quán xá.   

Đêm ấy, Đậu sinh cùng công chúa động pḥng hoa chúc, cực kỳ hoan lạc. Đậu sinh nói:"Được phối hợp cùng công chúa, tôi mừng quá, quên hết mọi chuyện, nhưng vẫn e rằng lần gặp gỡ này chỉ là ảo mộng như lần trước!" Công chúa che miệng cười mà nói:"Hiện giờ, rơ ràng là chúng ḿnh đang ở trong căn pḥng này, đang tỉnh táo, sao chàng lại ngờ là mộng?" Đậu sinh không đáp. Công chúa bèn nói lảng qua chuyện khác. Đến khuya, Đậu sinh mệt quá, ngủ thiếp đi.

Sáng sau, khi thức giấc, thấy công chúa đă dậy từ bao giờ, đang ngồi trang điểm, Đậu sinh bèn vùng dậy, chạy tới gần, cầm lấy phấn son mà trang điểm cho công chúa. Sau đó, như nghĩ ra điều ǵ, Đậu sinh chạy đi lấy một sợi dây tới đo ṿng eo của công chúa. Công chúa cười mà hỏi:"Chàng làm chi thế? Bộ điên rồi hay sao?" Đậu sinh đáp:"Tôi không điên đâu! Lần trước đă bị ảo mộng đánh lừa nên lần này tôi phải lấy dây đo ṿng eo của công chúa để nhớ lấy một kích thước! Nếu buổi gặp gỡ này cũng chỉ là ảo mộng th́ tôi c̣n nhớ được kích thước ấy!" Công chúa phá lên cười. Đậu sinh cũng cười theo.

Đang cười đùa, chợt hai người cùng thấy một cung nhân hốt hoảng phóng ngựa tới quán xá. Cung nhân xuống ngựa, tới gơ cửa mà tŕnh:"Thưa công chúa cùng pḥ mă! Có một yêu vật vừa xuất hiện ở bên ngoài cổng hoàng cung! Hung họa sắp tới nơi rồi! Thần thiếp xin cấp tŕnh để công chúa cùng pḥ mă định liệu!" Nghe tŕnh, Đậu sinh hoảng hốt, vội chạy tới vương điện, bỏ mặc một ḿnh công chúa ở trong pḥng.

Thấy Đậu sinh vào điện, vị vương giả nắm lấy cánh tay, khóc mà nói:"V́ tiên sinh không ngại việc chủng loại bất đồng nên quả nhân đă đem gia nữ gả cho tiên sinh, chẳng dè lại đúng vào lúc trời giáng tai họa xuống bản quốc, khiến cho tiên sinh bị vạ lây. Nay vận nước của quả nhân đang gặp hồi nguy biến, quả nhân không biết phải làm thế nào!" Nói xong, vị vương giả giơ tay lấy một bản tấu chương trên án thư, trao cho Đậu sinh. M bản tấu chương ra đọc, Đậu sinh thấy như sau:

"Thần là Hắc Dc, tức đại học sĩ của điện Hàm Hương, cúi tâu Đại Vương một biến cố mới: Chức quan giữ cổng hoàng cung tŕnh rằng từ ngày mồng 6 tháng 5 vừa qua, có con vật lạ, nửa trăn nửa ma, đầu như non núi, mắt tựa biển sông, dài trên ngàn trượng, xuất hiện bên ngoài cổng ngơ hoàng cung, ŕnh nuốt thần dân của cả nước Ta. Tính đến hôm nay, yêu vật đă nuốt hơn 13 ngàn 800 thần dân. Thần đă lập tức ra cổng hoàng cung để coi cho rơ thc hư thế nào? Thấy rằng lời tŕnh quả là xác thc nên Thần trộm nghĩ: Nếu yêu vật ấy duỗi lưng da vào hoàng cung nước Ta th́ bấy nhiêu tường cùng bấy nhiêu lầu sẽ bị sập hết. Nếu yêu vật ấy lách ḿnh mà lọt vào trong hoàng cung th́ bấy nhiêu điện cùng bấy nhiêu gác sẽ thành g̣ hoang. Nếu yêu vật ấy ngng đầu há miệng táp hoàng cung Ta th́ bấy nhiêu điện cùng bấy nhiêu gác sẽ vào bụng nó. Thc là hung họa ngàn năm chưa thấy, vạn đời chưa gặp. Xă tắc tông miếu của cả nước Ta hiện như trứng treo, sắp bị lâm nguy chỉ trong sớm tối. Vậy thần cúi xin Đại Vương sớm đưa hoàng quyến cùng dân tới nơi lạc thổ để bảo tồn được quốc mạch nước Ta!"

Coi xong, mặt Đậu sinh xám như tro. Vừa lúc ấy, có một cung nhân tất tưởi chạy vào vương điện mà hô:"Tâu đại vương, yêu vật đă lách ḿnh lọt vào hoàng cung rồi!" Quần thần trong điện đều khóc than thảm thiết. Vị vương giả kinh hoàng, chẳng biết phải làm thế nào, chỉ đứng chôn chân một chỗ mà khóc rồi quay nh́n Đậu sinh mà nói:"Gia nữ đă để lụy tới tiên sinh!" Đậu sinh cũng kinh hoàng, quên cả việc cúi chào vị vương giả, vụt chạy về quán xá.

Đang gào khóc, thấy chồng về, công chúa vội kéo vạt áo chồng mà hỏi:"Bây giờ chàng định đưa thiếp đi đâu lánh nạn đây?" Buồn rầu chẳng kém vợ, Đậu sinh bèn nắm lấy cổ tay công chúa mà đáp:"Công chúa sinh trưởng ở chốn giàu sang, lầu son gác tía, c̣n tôi sinh trưởng ở chốn nghèo hèn, vách đất nhà tranh! Thẹn ḿnh chẳng có nhà vàng cho công chúa cư ngụ, chẳng biết bây giờ công chúa có chịu theo tôi về tạm lánh ở ba gian nhà cỏ hay không?" Công chúa nuốt nước mắt, mà đáp:"Bây giờ việc gấp quá rồi, c̣n nơi nào khác nữa đâu mà lựa chọn? Xin chàng hăy dắt thiếp về nhà chàng!" Đậu sinh bèn d́u công chúa về nhà ḿnh. Đám cung nhân hầu cận cũng tất tưởi theo sau.

Về tới nhà Đậu sinh, công chúa nói:"Ở đây b́nh an quá, tốt hơn là ở cố quốc của thiếp nhiều! Nay thiếp đă được b́nh an nhưng song thân thiếp cùng thần dân trong nước vẫn c̣n đang mắc ṿng hung hiểm, chẳng biết trông cậy vào ai! Xin chàng xây cất gấp cho một khu gia cư để cho thần dân trong nước thiếp có chỗ tạm lánh!" Đậu sinh nói:"Muốn xây cất một khu gia cư đủ sức chứa tất cả thần dân quư quốc th́ phải tốn rất nhiều th́ giờ cũng như phải vượt qua rất nhiều khó khăn!" Công chúa bèn lăn ra gào khóc mà nói:"Trong lúc thần dân nước thiếp đang bị nguy ngập mà chàng không chịu ra tay cứu vớt th́ chàng giúp được việc chi?" Chẳng biết nói sao, Đậu sinh chỉ nâng công chúa dậy, d́u vào pḥng riêng, vừa đi vừa an ủi.

Vào pḥng, công chúa lại nằm lăn xuống giường mà gào khóc. Đậu sinh chỉ biết ngồi bên vỗ về an ủi, nhưng an ủi thế nào công chúa cũng không nín. V́ lo buồn quá, Đậu sinh tỉnh giấc.

Thấy ḿnh đang nằm cạnh người bạn học họ Chương, Đậu sinh mới biết là ḿnh nằm chiêm bao. Tuy nhiên, thấy bên tai vẫn c̣n văng vững tiếng gào khóc, Đậu sinh rất lấy làm lạ. Đảo mắt nh́n quanh, Đậu sinh mới biết tiếng gào khóc ấy chỉ là tiếng vo ve của ba con ong đang đậu trên chiếc gối ḿnh nằm. Như chợt  hiểu ra điều ǵ, Đậu sinh la lớn:"Lạ quá! Lạ quá!"

Đang ngủ cạnh bạn, chợt nghe tiếng la, Chương sinh giật ḿnh tỉnh giấc mà hỏi:"Có chuyện chi mà huynh la lớn như thế?" Đậu sinh bèn thuật lại giấc mộng của ḿnh. Nghe xong, Chương sinh nói:"Nếu quả như vậy th́ lạ thực!" Rồi hai người vùng dậy, đi quanh pḥng quan sát.

          Thấy ở chiếc áo của ḿnh treo trên mắc có một đàn ong bám đầy, Đậu sinh đem chiếc áo ra sân rũ nhưng rũ thế nào đàn ong cũng không chịu bay đi. Chương sinh bèn khuyên:"Huynh nên làm một cái tổ cho đàn ong này cư ngụ!" Nghe lời bạn, Đậu sinh liền ra mái hiên trước nhà, ngồi làm tổ ong. Tổ c̣n đang làm dở, Đậu sinh đă thấy một đàn ong từ đâu bay tới, rúc vào tổ, dồn thành cục, kín cả tổ. Đàn ong đang bám ở áo Đậu sinh cũng bay tới nhập bọn.

          Ḍ vết tích của đàn ong, Đậu sinh thấy chúng xuất phát từ vườn sau nhà Tô ông, hàng xóm phía đông nhà ḿnh.

           Đậu sinh bèn rủ bạn sang nhà Tô ông thuật chuyện. Nghe xong, Tô ông nói: "Lạ quá! Đàn ong nhà tôi đă ở đây suốt 30 năm qua, trải nhiều đời mà vẫn không đi đâu cả! Lẽ nào bây giờ chúng lại sang ở nhà huynh? Vậy chúng ta hăy ra vườn sau coi xem!" Ba người bèn cùng ra vườn sau coi th́ quả nhiên thấy tổ ong trong vườn vắng lặng, không c̣n một con.

          Thấy lạ, Tô ông m tổ ong ra coi th́ thấy có một con rắn dài hơn một trượng đang nằm ở bên trong. Tô ông liền bắt con rắn ấy ra mà giết chết. Lúc đó ba người mới hiểu rằng con rắn ấy chính là con trăn yêu tinh trong giấc mộng kỳ lạ của Đậu sinh.

          Từ đó, đàn ong ở lại hẳn bên nhà Đậu sinh, không trở về vườn sau nhà Tô ông nữa.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com