www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

110. PHIÊN PHIÊN
 

Sang vị dư sinh cánh ngộ tiên

Tiên nhân phong độ tín phiêu nhiên

Tha niên cổ trạo trùng tương phóng

Đỗng tại bạch vân hà xứ biên

  

 

110. NGƯỜI TỤC LẤY VỢ TIÊN
 

            Huyện Phần tỉnh Sơn Tây có hai anh em họ La, người anh tên Đại Thành, người em tên Đại Nghiệp, đều đă có gia đ́nh riêng.

Đại Thành có gia tư bậc trung, có vợ là Tất thị, với một trai tên Tử Phù.

Đại Nghiệp có vợ nhưng không con. Đại Nghiệp đỗ đạt, làm quan tới chức Quốc Tử Tả Sương, được dân trong vùng gọi là La công. La công giàu có lắm, khung tranh trong nhà đều bằng vàng ṛng.

Năm Tử Phù lên 6, Đại Thành bị bạo bệnh mà mất. Mồ côi cha, Tử Phù ở với mẹ.

3 năm sau, Tử Phù lên 9, Tất thị cũng bị bạo bệnh mà mất

Thấy cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, La công thương t́nh, đem về nuôi. V́ không có con, La công quư cháu, coi như con đẻ, cho đi học đàng hoàng, tử tế.

5 năm sau, Tử Phù 14. Đang đi học, bỗng bị bọn du đăng trong vùng dụ dỗ, Tử Phù bèn về nhà ăn cắp một bọc tiền lớn của chú rồi bỏ nhà trốn đi. Theo bọn du đăng, Tử Phù lân la khắp mọi kỹ viện, tửu quán trong vùng.  

Một hôm, Tử Phù theo bọn chúng tới kỹ viện chơi. T́nh cờ hôm ấy, có một kỹ nữ xinh đẹp là Tất cơ, ở thành Kim Lăng, cũng tới thăm kỹ viện. Vừa nh́n thấy Tất cơ, Tử Phù đă say mê điên đảo, tựa hồ như kẻ bị hớp hồn. Đánh bạo, Tử Phù tới chào hỏi Tất cơ để làm quen, rồi cứ  xoắn xuưt chung quanh, chẳng dời một bước. Mấy hôm sau, khi biết Tất cơ sắp trở về Kim Lăng, Tử Phù liền năn nỉ xin theo. Thấy Tử Phù có nhiều tiền, Tất cơ ưng thuận. Tử Phù bèn lén bọn du đăng, đem bọc tiền trốn theo Tất cơ.

Tới Kim Lăng, Tử Phù xin Tất cơ cho ḿnh theo về nhà. Tất cơ ưng thuận nhưng bắt phải trả tiền ở trọ rất cao. Cậy ḿnh có nhiều tiền,Tử Phù ưng thuận.

Nửa năm sau.

Tử phù cạn tiền,liền bị Tất cơ coi khinh nhưng cũng chưa đến nỗi bị đuổi ra khỏi cửa. Nhưng tháng sau, bỗng Tử Phù bị ung nhọt mọc khắp ḿnh, máu mủ hôi tanh nồng nặc, nên bị Tất cơ đuổi đi.

Tử Phù đành đeo bọc quần áo lên vai, ra chợ Kim Lăng khất thực. V́ thân thể hôi tanh nên ít có người muốn tới gần bố thí.

Sợ bị chết mất xác nơi xứ lạ, Tử Phù bèn quyết định đi khất thực ở dọc đường để về quê. Mỗi ngày đi được chừng 30 dặm, đến đầu mùa thu th́ lần ṃ về tới huyện Phần.

Tới cổng huyện, Tử Phù nghĩ ḿnh quần áo rách rưới, ung nhọt hôi tanh, lỡ vào huyện mà gặp người quen th́ xấu hổ lắm, nên cứ đứng quanh quẩn ở ngoài cổng, chẳng dám vào.

Cách cổng huyện chừng non một dặm về hướng bắc, có núi Phần Sơn. Trên đỉnh núi có một ngôi chùa. Thấy trời sắp tối, Tử Phù bèn quyết định lên núi để vào chùa, xin ngủ qua đêm.

Lên tới lưng chừng núi, bỗng gặp một nữ lang từ trên núi đi xuống, Tử Phù để ư nh́n th́ thấy nữ lang có tư dung cực kỳ diễm lệ.

Đang nghĩ chắc nữ lang sẽ tránh xa ḿnh, bỗng Tử Phù thấy nữ lang tiến lại gần ḿnh  mà hỏi:“Hành nhân họ tên chi?” Đáp:“La Tử Phù!” Hỏi:“Đi đâu thế?” Đáp:“Lên chùa trên núi để xin ngủ qua đêm!” Hỏi:“Sao trông giống kẻ khất thực vậy?” Đáp:“Th́ chính là kẻ đang khất thực đây!”

Tử Phù bèn thuật rơ đầu đuôi sự t́nh cho nữ lang nghe, rồi hỏi:“Nương tử họ chi?” Đáp: “Không có họ!” Hỏi:“Thế tên chi?” Đáp:“Phiên Phiên!”

Chỉ tay về phía đằng xa, Phiên Phiên nói:“Bần đạo là kẻ xuất gia, tu ở sơn động đằng kia. Bây giờ hành nhân hăy theo bần đạo vào sơn động mà ngủ để tránh hổ sói, can chi phải lên tận đỉnh núi?” Nghe nói, Tử Phù mừng lắm, bèn gật đầu rồi đi theo Phiên Phiên.

Lát sau, vào sơn động, Tử Phù thấy một suối nước. Trước suối, Tử Phù thấy một cổng gỗ. Ngang suối, Tử Phù thấy một cầu đá. Bước qua cầu, đi thêm một quăng, vào một sân rộng, Tử Phù thấy hai gian thạch thất bắc nam đối diện nhau. Trời đă tối, thấy hai gian thạch thất không có đèn mà vẫn sáng, Tử Phù lấy làm lạ nhưng không dám hỏi.

Phiên Phiên dắt Tử Phù vào gian nam mà nói:“Đây là gian dành cho hành nhân. Hăy để bọc quần áo trên giường! Ra suối tắm cho ung nhọt hết đau nhức đă!” Vâng lời, Tử Phù vội ra suối tắm th́ thấy các ung nhọt quả hết đau nhức. Tắm xong, Tử Phù lại trở vào thạch thất.

Phiên Phiên hỏi:“Đă đói chưa?” Tử Phù gật đầu. Phiên Phiên nói:“Cứ ở trong này mà nghỉ, để bần đạo đi làm cơm!” rồi rảo bước ra vườn hái một nắm lá cây đem vào nấu nướng, bày lên mâm, bưng ra bàn, gọi Tử Phù tới ngồi ăn chung. Thấy cơm ngon, canh ngọt, thịt tốt, cá tươi, chứ không phải là lá cây, Tử Phù càng lấy làm lạ.

Ăn xong, Phiên Phiên nói:“Khuya rồi, lên giường mà ngủ!” Tử Phù vâng lời, vội lên giường nằm.

Chợt Phiên Phiên nói:“Bọc quần áo này hôi tanh quá, để bần đạo may quần áo mới cho mà thay!”, rồi cầm kéo ra vườn cắt mấy tàu lá chuối, đem vào góc thạch thất ngồi may. May xong, Phiên Phiên gấp thành chồng, đem đến đặt ở đầu giường mà dặn:“Đây là chồng quần áo mới. Sáng mai, hăy lấy ra mà mặc rồi bỏ bọc quần áo cũ đi!” Tử Phù vâng dạ.

Phiên Phiên bèn trở về gian bắc.

Đêm ấy, phần v́ các ung nhọt hết đau nhức, phần v́ không khí trong thạch thất mát mẻ, Tử Phù ngủ được một giấc ngon lành.

Sáng sau, khi thức giấc, lấy tay sờ vào ung nhọt, Tử Phù thấy thảy đều đóng vẩy. Nhớ lời dặn của Phiên Phiên, Tử Phù lấy quần áo mới ra thay. Thấy toàn là lá chuối, Tử Phù lại ngần ngại. Nghĩ đi nghĩ lại, thấy lá chuối c̣n hơn hôi tanh, Tử Phù lại quyết định thay.

Thay xong, thấy quần áo mới không c̣n là lá chuối nữa mà lại là gấm xanh, Tử Phù vô cùng kinh ngạc. 

Chợt thấy Phiên Phiên sang hỏi:“Đêm qua có ngủ được không?” Tử Phù gật đầu. Phiên Phiên bèn ra vườn hái lá cây đem vào nấu nướng. Trong bữa ăn, Phiên Phiên hỏi:“Có thích uống rượu không?” Tử Phù gật đầu. Phiên Phiên chỉ ngón tay về phía chiếc ṿ đặt ở góc thạch thất mà nói:“Đem chén tới ṿ mà rót rượu!” Tử Phù vâng lời, tới ṿ rót đầy chén th́ ṿ vừa cạn. Nếm thử, thấy rượu rất ngon, Tử Phù bèn đem chén trở lại bàn mà nói:“Ṿ hết rượu rồi, chén này là chén cuối!” Phiên Phiên cười mà nói:“Hết rồi th́ lại có! Muốn có rượu cho ngày mai th́ hôm nay, sau bữa ăn, hăy ra suối múc nước đổ vào ṿ! Qua đêm, nước sẽ biến thành rượu!” Tuy không tin nhưng sau bữa ăn, Tử Phù cũng ra suối múc nước đổ vào ṿ. Hôm sau, thấy nước đă biến thành rượu, Tử Phù kinh ngạc lắm.

Tháng sau, thấy mọi ung nhọt đều khỏi, Tử Phù thầm cảm tạ Phiên Phiên, những mong có dịp trả ơn.

Một hôm, Tử Phù đánh bạo chạy sang gian bắc mà nói:“Tối nay tiểu sinh xin được sang đây chung giường với nương tử!” Phiên Phiên cười mà đáp:”Tiểu tử này khinh bạc quá! Mới được an thân đă sinh vọng tưởng!” Tử Phù nói:“Không phải là vọng tưởng đâu! Chỉ muốn trả ơn nương tử đó thôi!” Phiên Phiên cười rồi lắc đầu mà nói:“Chưa đến lúc!”

Tháng sau, có một thiếu phụ tới sơn động thăm Phiên Phiên. Thấy trong gian nam có khách lạ, thiếu phụ bèn quay sang gian bắc.

Gặp Phiên Phiên từ gian bắc chạy ra đón ḿnh, thiếu phụ mỉm cười mà nói:“Tiểu quỷ Phiên Phiên! Chắc giờ này mi đang hạnh phúc lắm phải không? Mộng đẹp của mi đă thành sự thực từ hồi nào vậy?” Phiên Phiên cũng mỉm cười mà đáp:“Chị Hoa Thành tỉ tỉ! Đă lâu rồi, em không thấy Chị tới chơi! Hôm nay, ngọn gió nào thổi Chị tới đây như thế? Bây giờ, chắc cậu con trai đă chập chững biết đi rồi phải không?” Hoa Thành nói:“Con trai nào? Đứa nhỏ mới sanh lại là gái! Thế mới nản chứ!” Phiên Phiên bèn cười lớn mà nói:“Nương tử Hoa Thành nhà ta mắn con gái đến thế cơ ư? Đặt tên nó là ǵ?” Hoa Thành đáp:“Là Ngọc Uẩn!” Hỏi:“Sao không bế nó sang đây?” Đáp:“Bế nó sang đây để nó quấy rầy th́ lấy th́ giờ đâu mà tâm sự với mi? Phải ru cho nó ngủ rồi mới trốn sang đây được đó!” Hai giai nhân bèn ngồi tâm sự, cùng nhau cười đùa.

Lát sau, Phiên Phiên nói:“Chị cứ ngồi đây chơi để em đi sửa soạn tiệc rượu cho chúng ta tẩy trần!” Rồi Phiên Phiên chạy ra vườn hái lá cây đem vào nấu nướng, bày thức ăn lên bàn, chạy sang gian nam gọi Tử Phù sang cùng dự tiệc.

Tử Phù sang. Phiên Phiên giới thiệu hai người với nhau rồi mời cả hai cùng nhập tiệc.

Vừa ngồi vào bàn, chợt Hoa Thành nói:“Tiểu lang quân làm ơn thắp giùm mấy nén trầm hương cho thơm bàu không khí trong pḥng để chúng ta cùng ngồi yến ẩm!” Tử Phù vâng dạ rồi làm theo lời.

Trong lúc yến ẩm, thấy Hoa Thành tuổi trạc 23, 24, tư dung diễm lệ, Tử Phù ưa thích lắm, ḷng cảm thấy xốn xang, mắt cứ liếc nh́n măi.

Yến ẩm xong, Tử Phù bóc một trái cam tráng miệng, giả vờ đánh rớt trái cam xuống chân bàn, rồi cúi nhặt, thừa cơ bóp mạnh vào đùi Hoa Thành. Hoa Thành cứ làm ngơ, tựa như chẳng biết, chỉ quay mặt mỉm cười. Đang mê mẩn tâm thần, chợt thấy thân ḿnh lành lạnh, Tử Phù vội cúi nh́n quần áo. Thấy toàn là lá chuối, Tử Phù kinh hăi quá, chỉ mong hai giai nhân không nh́n thấy quần áo ḿnh. Khi ngửng đầu lên, ngồi ngay ngắn lại, đột nhiên Tử Phù thấy quần áo lại là gấm xanh.

Lát sau, trong lúc thù tạc tuần rượu chót, thừa cơ rót rượu mời Hoa Thành, Tử Phù lại khều vào ḷng bàn tay. Hoa Thành vẫn cười nói thản nhiên, tựa như chẳng biết. Đột nhiên, Tử Phù cảm thấy chân tay bủn rủn, ḷng dạ xốn xang. Kinh hăi quá, cúi nh́n quần áo, thấy lại là lá chuối, Tử Phù bèn nhắm mắt định thần, xua đuổi hết tà niệm. Lập tức, thấy quần áo lại là gấm xanh. Vừa hổ thẹn vừa kinh hăi, Tử Phù không dám vọng tưởng nữa.

Chợt Hoa Thành mỉm cười mà nói với Phiên Phiên:“Tiểu lang quân nhà mi thực là kẻ chẳng đoan chính chút nào! Nếu mi không ghen tuông th́ ta sợ gă sẽ tung hoành, bay nhảy đến tận chín tầng mây!” Phiên Phiên cũng cười mà nói:“Nếu tiểu tử mất nết này dám tung hoành, bay nhảy đến tận chín từng mây th́ em cũng sẽ để mặc gă, để mây lạnh giết chết gă đi cho rồi!” Cả hai cùng phá lên cười.

Chuyện tṛ thêm một lát, Hoa Thành đứng dậy mà nói:“Ta sợ con nhỏ Ngọc Uẩn thức giấc, không thấy mẹ đâu, lại khóc đến đứt ruột mất thôi! Thôi! ta về đây!” Phiên Phiên liền đứng dậy tiễn Hoa Thành ra cửa, vừa cười, vừa nói:“Ham tới dụ dỗ đàn ông nhà người, bỏ bê cả con ḿnh, để cho nó khóc đến đứt ruột, th́ quả là thứ đàn bà mất nết!” Cả hai lại phá lên cười.

Hoa Thành về rồi, Tử Phù cứ nơm nớp lo sợ là sẽ bị Phiên Phiên trách mắng. Thế nhưng, khi thấy Phiên Phiên vẫn cười nói thản nhiên, vẫn đối xử tử tế với ḿnh, tựa hồ như chẳng biết chi, Tử Phù kinh ngạc lắm.

Chẳng bao lâu, thu qua, đông tới. Phiên Phiên đi nhặt lá rửng đem vào tích trong hai gian thạch thất, làm thức ăn mùa đông.

Thấy Tử Phù co ro, Phiên Phiên bèn lấy mền bít kín cửa gian nam, rồi lấy mây trắng nhồi vào giữa hai làn lá chuối làm vải bông, may áo kép cho Tử Phù mặc. Tuy thấy áo rất nhẹ nhưng khi mặc vào, Tử Phù lại thấy rất ấm.

Gần Tết.

Một hôm, bỗng Phiên Phiên sang gian nam mà nói:“Tối nay sang gian bắc mà ngủ!” Nghe thấy thế, Tử Phù sung sướng quá, cứ ngỡ ḿnh nằm chiêm bao. Trời chưa tối, Tử Phù đă ṃ sang, khiến Phiên Phiên cũng phải bật cười. Từ đó, tối nào Tử Phù cũng ṃ sang ngủ với Phiên Phiên.

Gần một năm sau.

Phiên Phiên sanh một bé trai, đặt tên là Bảo Nhi. Phiên Phiên bảo Tử Phù:“Bế Bảo Nhi về gian nam mà chăm sóc!” Tử Phù tuân lời. V́ thế, hàng ngày Tử Phù chỉ quanh quẩn trong gian nam, chơi đùa với Bảo Nhi.

Năm sau.

Một hôm Tử Phù nhớ nhà, nói với Phiên Phiên:“Bây giờ tiểu sinh muốn về quê cư ngụ, xin nương tử bế Bảo Nhi theo tiểu sinh cùng về!” Phiên Phiên lắc đầu mà nói:“Không được! Nếu muốn về ngay th́ cứ về một ḿnh, hoặc muốn bế Bảo Nhi về theo cũng được! C̣n nếu chưa cần về ngay th́ hăy chờ cho nó lớn, cưới vợ cho nó xong, rồi cho cả vợ chồng nó theo về!” Nghe Phiên Phiên nói thế, Tử Phù đành ở lại sơn động.

          Ba năm sau, Bảo Nhi lên 4. Ngọc Uẩn, con gái út của Hoa Thành, cũng đă lên 5.

Một hôm, thấy Hoa Thành tới thăm ḿnh, Phiên Phiên nói:“Xin Chị cho Bảo Nhi đính hôn với Ngọc Uẩn!” Hoa Thành gật đầu mà nói:“Ư em thực hợp ư ta!” Rồi hai giai nhân cùng làm lễ  đính hôn cho con.

Mấy hôm sau, Tử Phù nói với Phiên Phiên:“Năm nay, Chú Đại Nghiệp của tiểu sinh đă già, chẳng biết sống chết ra sao, tiểu sinh sốt ruột lắm!” Phiên Phiên nói:“Tuy Chú đă cao tuổi nhưng Chú vẫn c̣n khỏe mạnh, không việc chi mà phải sốt ruột!” Tử Phù hỏi:“Sao nàng lại biết là Chú của tiểu sinhvẫn c̣n khỏe mạnh?” Phiên Phiên chỉ mỉm cười, không đáp.  

Bảo Nhi lớn dần, rất đẹp trai. Phiên Phiên bèn hái lá cây, viết chữ lên lá mà dạy con học. Bảo Nhi học rất thông minh, bài nào cũng chỉ học một lần là thuộc. Phiên Phiên nói với Tử Phù: “Thằng Bảo Nhi có phúc tướng! Sau này, nếu cho nó theo về cơi trần th́ không phải lo chi cho nó cả! Nó có thể tự tạo lấy phú quư!”

          10 năm sau.

Một hôm, Tử Phù nhẩm tính thời gian th́ thấy ḿnh đă 30 tuổi, lên sơn động ở với Phiên Phiên đă được 15 năm c̣n Bảo Nhi cũng đă 14 tuổi.

Một hôm, nhân Hoa Thành tới chơi, Phiên Phiên nói:“Bảo Nhi đă lớn, xin Chị cho nó làm lễ thành hôn với Ngọc Uẩn!” Hoa Thành gật đầu mà nói “Ư em thực hợp ư ta! Tuần tới, ta sẽ đưa Ngọc Uẩn tới đây làm lễ thành hôn với Bảo Nhi!”

Đúng hẹn, Hoa Thành đưa Ngọc Uẩn tới. Ngọc Uẩn đă xinh đẹp, lại trang điểm lộng lẫy nên dung quang sáng ngời. Phiên Phiên bèn sai Bảo Nhi làm lễ thành hôn với Ngọc Uẩn.  

Tối ấy, cả nhà cùng tụ tập yến ẩm. Phiên Phiên vui lắm, gơ thoa mà hát: 

Ta có vợ đẹp, chẳng thèm làm quan

Ta có con đẹp, chẳng thèm the lụa

Đêm nay họp mặt, cùng nhau hỉ hoan

V́ chàng dâng rượu, khuyên chàng cạn ly 

Hát xong, Phiên Phiên rót một chén rượu trao cho Tử Phù. Thấy trong 15 chung sống, đây là lần đầu tiên Phiên Phiên tỏ ra có cảm t́nh sâu đậm với ḿnh, Tử Phù cảm động lắm, vội đỡ lấy chén rượu, nâng lên môi, uống một hơi cạn sạch.

Tiệc tan, Hoa Thành xin phép ra về.  

Phiên Phiên bảo Tử Phù dọn sang gian bắc mà ở với ḿnh, nhường gian nam cho vợ chồng Bảo Nhi.

Vợ chồng Bảo Nhi sống rất tương đắc. Ngọc Uẩn cư xử với mẹ chồng rất có hiếu, coi như mẹ ḿnh. Phiên Phiên cũng rất thương yêu Ngọc Uẩn, coi như con ḿnh.  

Nửa năm sau.

Một hôm giữa mùa đông, chợt Tử Phù nói với Phiên Phiên:“Bây giờ tiểu sinh muốn về quê cư ngụ” Phiên Phiên nói:“Muốn về th́ cứ việc vễ, bần đạo không cản! Tuy nhiên, nếu đă quyết về th́ nên cho vợ chồng Bảo Nhi về theo v́ Bảo Nhi cũng có tục cốt như cha, chẳng thể ở măi trên cơi tiên được. Tuy nhiên, v́ nó có phúc tướng nên khi về trần thế nó sẽ là người phú quư. Sau này, cứ thử nghiệm xem lời nói của bần đạo có đúng hay không?”

Phiên Phiên bèn gọi Bảo Nhi sang mà nói:“Nay cha con muốn về trần thế cư ngụ, con cũng nên dắt vợ con về theo v́ con cũng có tục cốt như cha, chẳng thể ở đây măi được! Con cứ theo cha về, đừng có lo cho mẹ v́ mẹ đă có thế giới riêng của mẹ!” Bảo Nhi vâng dạ.

Bảo Nhi về gian nam, nói với vợ:“Nàng hăy sửa soạn hành trang để chúng ḿnh theo cha về trần thế cư ngụ!”. Ngọc Uẩn giật ḿnh kinh ngạc mà hỏi:“Sao đang sống hạnh phúc ở đây mà đột nhiên lại quyết định về trần thế?” Bảo Nhi đáp:“V́ mẫu than ta nói ta có tục cốt, chẳng thể ở đây măi được!” Ngọc Uẩn suy nghĩ hồi lâu rồi nói:“Dĩ nhiên là thiếp phải đi theo chàng! Nhưng trước khi đi, thiếp muốn về qua nhà, chào từ biệt mẫu thân thiếp đă!”

Vừa nói dựt lời, bỗng Ngọc Uẩn thấy mẹ ḿnh đang từ ngoài cửa bước vào thạch thất. Ngọc Uẩn vội chạy ra ôm chầm lấy mẹ mà khóc. Hoa Thành an ủi con. Phiên Phiên cũng chạy sang an ủi Ngọc Uẩn mà nói:“Con cứ tạm theo chồng về trần thế. Sau này, nếu có cơ duyên với tiên cảnh, thế nào con cũng có dịp trở lại đây mà!” Ngọc Uẩn bèn gạt nước mắt, đi sửa soạn hành trang.

Phiên Phiên cầm kéo ra vườn cắt ba tàu lá chuối, xén thành h́nh ba con lừa, trao cho ba cha con.

Phiên Phiên với Hoa Thành cùng tiễn ba cha con ra khỏi sơn động.

Ba cha con vừa cưỡi lên lưng lừa lá chuối th́ đột nhiên lừa lá chuối biến thành lừa thật. Ba con lừa đưa ba cha con xuống núi.

Ở trần thế, La công đă già, hồi hưu đă được 6 năm, xây cất một ngôi nhà ở ven rừng huyện Phần để quy ẩn. La công vẫn đinh ninh là cháu ḿnh đă chết mất xác ở đâu đó từ lâu.

          Ba cha con về tới huyện Phần, hỏi thăm được nhà La công, bèn cưỡi lừa tới cổng. Ba cha con vừa xuống lừa th́ cả ba con lừa đều lại trở thành lá chuối.

Hôm ấy, La công ngồi đọc sách trong thư pḥng. Bỗng thấy gia nhân chạy vào báo: “Thưa tướng công, công tử đă về, dẫn theo cả con trai và con dâu!” Vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, La công vội bước ra sảnh đường đón cháu.

Ba cha con vào sảnh đường.

Mọi người trong nhà cùng chạy ra coi.

Thấy ba cha con cùng mặc áo quần may bằng lá chuối, mọi người đều kinh ngạc! La công liền sai gia nhân vào lấy áo quần may bằng vải bông mới ra cho ba cha con thay.

La công lại sai gia nhân xé chiếc áo lá chuối của Tử Phù ra coi th́ thấy mây trắng ở trong áo ùn ùn bốc lên cao. Mọi người càng thêm kinh ngạc.

La công hỏi chuyện, Tử Phù tŕnh bày vắn tắt đầu đuôi. La công bèn nhận Tử Phù làm con thừa tự, nhận Bảo Nhi làm cháu đích tôn, nhận Ngọc Uẩn làm cháu dâu, viết chúc thư để lại gia tài cho ba cha con.

Ba năm sau. La công mất. Tử Phù làm lễ mai táng cho La công rất trọng thể.

Lại ba năm sau nữa. Hết tang La công, Tử Phù chợt nhớ tới Phiên Phiên, bèn bàn tính với con và dâu lên núi thăm Phiên Phiên và Hoa Thành. Cả ba cha con cùng đồng ư, chọn ngày khởi hành.

Lên tới nơi, ba cha con thấy cửa sơn động đă bị vách đá bít kín, không có lối vào, bên ngoài chỉ có mây trắng bao phủ, cùng lá vàng rơi rải rác.

Ba cha con cùng kinh ngạc, đành gạt nước mắt mà dắt nhau ra về.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com