www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

109. TỬU CUỒNG
 

Cố thái do tồn tiếu tửu đồ

Chuyển nghi thúy mộng thuyết mơ hồ

Ṭng lai mạ toạ thần nhân nộ

Minh phạt hà tu vấn hữu vô

  

 

109. VỖ NỢ SỨ GIẢ ÂM PHỦ
 

 

Triều Thanh, tỉnh Giang Tây, có nho sinh Cù Vĩnh Định, 27 tuổi, góa vợ, có một trai tên Vĩnh Tuyên. Gia tư khá giả nhờ ở tài sản của cha mẹ để lại, nhưng tính rất keo kiệt.  

          Vĩnh Định học giỏi, được quan học sứ tuyển làm cống sinh để tiến kinh. Vĩnh Định kể chuyện rất có duyên, chọc cười thiên hạ rất khéo, nhất là sau khi đă ngà ngà say. V́ thế, bạn bè đều thích nghe Vĩnh Định kể chuyện. Tuy nhiên, mỗi lần có dịp dự tiệc là Vĩnh Định lại uống tới say mèm rồi gây sự với người trong tiệc, chửi bới người ta, khiến bạn bè càng ngày càng oán ghét mà xa lánh.

Một hôm, Vĩnh Định được ông chú ở gần nhà mời sang dự tiệc. V́ bạn bè thích nghe Vĩnh Định kể chuyện nên họ chuốc cho một chút rượu. Được thể, Vĩnh Định cứ tự rót thêm mà uống, hết chén này tới chén khác. Khi quá say, Vĩnh Định gây sự với một thực khách là Đặng ông, rồi chửi bới Đặng ông. Giận quá, Đặng ông xô ghế đứng dậy, toan đánh. Cả tiệc huyên náo. Ông chú kinh hăi, vội xen vào can. Vĩnh Định nói:“Chú là người trong họ, phải bênh cháu mới được!” Đặng ông nói:“Phải th́ mới bênh, chứ trái th́ bênh thế nào được?” Ông chú bối rối, không biết nói sao, chỉ kêu gia nhân chạy sang nhà Vĩnh Định báo cho người nhà biết. Đặng ông giận Vĩnh Định lắm, giận lây cả ông chú.

Người nhà chạy sang d́u Vĩnh Định về, đưa vào pḥng nằm. Chợt thấy tay chân Vĩnh Định lạnh ngắt, họ vội đi lấy dầu xoa, nhưng chỉ ít phút sau th́ Vĩnh Định tắt thở. Họ bèn đi mua quan tài về khâm liệm, quàn linh cữu ở trong nhà, định 4 ngày sau sẽ đem mai táng.

Trong khi ấy, Vĩnh Định thấy ḿnh đang nằm ngủ th́ bị một người đội mũ đen tới giường lay dậy, bắt phải đi theo. Lát sau, tới một cung điện quay mặt về hướng nam, có mái lợp ngọc biếc cực kỳ tráng lệ, người mũ đen đưa Vĩnh Định vào pḥng xử án. Đảo mắt nh́n quanh, Vĩnh Định thấy dọc theo hai bức tường đông tây có kê hai dăy ghế dài, trên có nhiều lính lệ đang ngồi giữ phạm nhân, c̣n dọc theo bức tường bắc, trên bục cao, có chiếc ngai bỏ trống.

Thầm nghĩ ḿnh bị bắt tới đây chắc là v́ bị Đặng ông đi kiện về vụ căi nhau với ổng trong tiệc, Vĩnh Định toan lên tiếng hỏi người mũ đen xem có phải thế không th́ chợt thấy người ấy trừng mắt nh́n ḿnh. Kinh hăi quá, Vĩnh Định không dám hỏi nữa. Tuy nhiên, Vĩnh Định cũng không sợ quan án lắm v́ nghĩ ḿnh chỉ có tội nhẹ là tội căi nhau với thực khách trong tiệc thôi, mà ḿnh lại là cống sinh th́ chắc là quan án cũng không nỡ xử phạt.  

Bỗng có người mở cửa nách sảnh đường, bước vào mà nói:“Trời đă tối mà đại vương chưa về! Vậy bây giờ các lệ binh hăy dẫn phạm nhân trở về ngục rồi sáng mai dẫn chúng trở lại đây để đại vương xét xử!” Thế là mọi người nhốn nháo như ngựa lồng trâu chạy, lính lệ tranh nhau dẫn phạm nhân ra khỏi sảnh đường. Người mũ đen cũng dẫn Vĩnh Định đi.

Dọc đường, qua một quán rượu, Vĩnh Định chợt thấy ḿnh thèm rượu vô tả nên bất giác chạy vào đứng dưới mái hiên. Người mũ đen nổi giận quát:“Cái thằng giặc bét rượu này! Trời tối rồi, ai cũng đi t́m chỗ ăn chỗ ngủ mà mi lại chui vào đó đứng làm chi?” Vĩnh Định kinh hăi, run bần bật mà nói:“Tiểu sinh chưa biết là ḿnh bị bắt về tội ǵ. Vả lại lúc bị bắt, tiểu sinh chưa báo cho người nhà biết mà cũng không đem theo tiền tiêu vặt. Bây giờ tiểu sinh muốn xin về qua nhà một lát!” Người mũ đen quát:“Mi muốn xin về nhà để lấy tiền mua rượu chứ ǵ? Cho mi mua rượu uống say mèm để mi lại cứng đầu cứng cổ với ta ấy à? Ta th́ đấm cho vỡ sọ mi ra chứ cho mi về thế nào được?” Vĩnh Định kinh hăi quá, nín bặt, chẳng dám xin xỏ chi nữa.

Vừa lúc ấy, bỗng có người từ trong quán bước ra. Nh́n thấy Vĩnh Định, người ấy kinh ngạc, hỏi:“Sao mi lại phải xuống đây?” Vĩnh Định quay nh́n th́ thấy là cậu ruột ḿnh, tức Giả ông, chết đă 3 năm. Lúc đó, Vĩnh Định mới hiểu rằng ḿnh cũng đă chết. Vừa buồn vừa sợ, nước mắt chảy ṛng ṛng, Vĩnh Định nói:“Cậu cứu cháu với!” Giả ông không đáp, chỉ quay nh́n người mũ đen rồi bỗng kêu lên:“Ủa! Ngỡ là ai, hóa ra là Đông Linh Sứ Giả! Xin mời Sứ giả hăy vào tệ quán ngồi chơi một lát!” Sứ giả gật đầu rồi đưa tay vẫy Vĩnh Định theo vào.

Giả ông kéo ghế mời Sứ giả ngồi. Sứ giả chỉ chiếc ghế bên cạnh, bảo Vĩnh Định ngồi. Giả ông vội xuống bếp lấy rượu và đồ nhắm đem lên, rồi xin phép Sứ giả cho Vĩnh Định được cùng ngồi yến ẩm. Sứ giả gật đầu ưng thuận.

Trong tiệc, Giả ông hỏi Sứ giả:“Cháu tôi phạm tội chi mà phiền Sứ giả phải đi bắt?” Sứ giả đáp:“Tôi cũng không biết! Tôi đang theo hầu Diêm Vương lên núi La Phù phó hội với Thái Thượng Lăo Quân th́ bỗng được đại vương phái đi bắt y về đây!” Hỏi:“Thế Sứ giả đă dẫn y vào tŕnh đại vương chưa?” Đáp:“Chưa! Đại vương đi phó hội chưa về!” Hỏi:“Sứ giả có đoán ra là y phạm tội chi không?” Đáp:“Không! Tôi chỉ thấy đại vương có vẻ giận y lắm!” Nghe thấy hai người nói chuyện, Vĩnh Định kinh hăi quá, tóc gáy dựng ngược, mồ hôi ướt đầm, tay run bần bật, không nhấc nổi đũa.

Tiệc tan, Giả ông đứng dậy, vào nhà trong lấy ra một gói tiền, đưa cho Sứ giả mà nói: “Tôi có chút quà mọn, xin kính biếu Sứ giả. Nay cháu tôi đă thuộc quyền cai quản của Sứ giả th́ xin Sứ giả nương tay cho y một chút!” Sứ giả gật đầu, nhận gói tiền, cất vào túi, rồi nói:“Cám ơn tiên sinh đă cho tôi ăn uống no say. Tiên sinh đă phó thác y cho tôi th́ để sớm mai, khi đại vương về, tôi sẽ liệu chiều mà xin cho y được trở về dương thế. Tối nay, tôi để y ở lại đây ngủ với tiên sinh!” Nói xong, Sứ giả cáo biệt. Giả ông vội đứng dậy mà ti­ễn Sứ giả. Ra tới hiên, hai người đứng lại thầm th́ với nhau hồi lâu rồi Sứ giả lên đường.  

Sứ giả đi rồi, Giả ông vào quán, nói với Vĩnh Định:“Ta thấy mi phải xuống đây th́ ta chắc là mi lại phạm phải cái tội say sưa rồi chửi bới thiên hạ đó thôi! Bố mẹ mi chỉ có một ḿnh mi nên nuông chiều mi quá, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, chẳng bao giờ mắng mi lấy một lời, khiến mi hư hỏng! Năm mi 16 tuổi, hễ bị ai làm mích ḷng một chút là mi lại bới lông t́m vết, chửi bới người ta, rồi khi có dịp được uống rượu với người ta th́ lại chửi bới. Lúc đó, nghĩ mi c̣n trẻ, chưa biết phải trái là ǵ, nên ta làm ngơ. Chẳng ngờ sau 10 năm, mi vẫn chứng nào tật nấy! Nếu quả thực Diêm Vương phái Đông Linh Sứ giả đi bắt mi về tội uống rượu say rồi chửi bới thiên hạ th́ ta cũng chịu, chẳng thể nào cứu nổi!” Vĩnh Định lăn lộn dưới đất, gào khóc hồi lâu, rồi mếu máo nói:“Cháu biết tội đă nhiều! Nay có hối cũng chẳng kịp!” Nghe nói, Giả ông cũng thấy thương t́nh, bèn bước tới nắm cổ tay Vĩnh Định, kéo dậy mà nói:“Đừng mếu máo nữa! Để ta cố giúp xem sao! Từ hồi ta chết xuống đây, mở quán rượu này, cũng được nhiều người biết tiếng. Người mũ đen đi bắt mi chính là Đông Linh Sứ Giả, hầu cận Diêm Vương! Ta thường mời ổng tới đây uống rượu nên ổng cũng thân với ta và đối xử với ta tử tế lắm. Ta nghĩ Diêm Vương bận rộn cả ngàn vạn chuyện, chưa chắc đă có th́ giờ để ư tới chuyện của mi nên vừa rồi ta có năn nỉ ổng cố t́m cách xin cho mi được trở về dương thế. Chưa biết kết quả ra sao nhưng ta nghĩ chắc là được!” Im lặng hồi lâu, Giả ông lại nói:“Tuy nhiên, việc này cũng c̣n gay go lắm!” Vĩnh Định hỏi:“Thưa cậu, gay go v́ nỗi ǵ?” Giả ông đáp:“V́ phải có 10 vạn đồng để hối lộ cho ổng th́ việc mới xuôi!” Vĩnh Định nói:“Cám ơn Cậu đă nói với ổng giúp cháu! C̣n khoản tiền hối lộ th́ xin Cậu để cháu lo!” Giả ông nói:“Nếu mi lo được th́ đỡ cho ta lắm!” Đêm ấy, Vĩnh Định ngủ lại với Giả ông.

Sáng sau, Sứ giả tới mời Giả ông theo ḿnh ra chỗ vắng, thầm th́  hồi lâu, rồi cáo biệt.

Sứ giả đi rồi, Giả ông vào quán nói với Vĩnh Định:“Đông Linh Sứ giả vừa tới! Ổng nói đă xin được với Diêm Vương cho mi trở về dương thế rồi! Ổng bắt ta phải bảo lănh cho mi và ứng trước cho mi 1 vạn đồng để đặt cọc! Vậy khi về dương thế, mi phải lo thanh toán ngay khoản tiền mi c̣n nợ ổng! Ổng đi rồi, nhưng ổng hẹn lát nữa sẽ trở lại, đem giao kèo cho mi kư và lấy tiền cọc!” Vĩnh Định mừng lắm, hỏi:“Như vậy là cháu nợ ổng bao nhiêu tất cả?” Giả ông đáp:“Ta đă nói rồi. Tất cả là 10 vạn đồng. Ta ứng cho mi 1 vạn, mi c̣n nợ ổng 9 vạn nữa!” Vĩnh Định nói:“Khoản tiền này lớn quá, cháu biết lấy đâu ra?” Giả ông nói:“Tiền âm phủ chứ có phải là tiền dương thế đâu mà mi kêu lớn quá? 10 vạn đồng âm phủ chỉ bằng 100 đồng tiền giấy ở dương thế thôi!” Mừng quá, Vĩnh Định nói:“Cháu ngỡ phải mất nhiều chứ nếu chỉ mất có bấy nhiêu thôi th́ d­ễ quá!”

Gần trưa, không thấy Sứ giả tới, Vĩnh Định nói:“Măi chẳng thấy Đông Linh Sứ Giả tới, vậy xin Cậu cho cháu ra phố chơi, xem phố xá âm phủ một lần cho biết!” Giả ông nói:“Muốn đi th́ đi nhưng đừng có đi xa, pḥng khi ta cần t́m về có việc!” Vĩnh Định đáp:“Cháu xin tuân lời!”

Vĩnh Định ra phố chơi th́ thấy dưới âm phủ, phố xá cũng chẳng khác chi trên dương thế. Đi được một lát, Vĩnh Định rẽ vào con đường rộng, bên phải có ṭa nhà kín mít với hàng rào cao ngất, trông tựa nhà tù, bên trái có quán rượu lớn, thực khách ra vào tấp nập. Cạnh quán, có con lạch chứa đủ mọi đồ ô uế, nước lạch đen ng̣m, chẳng biết nông sâu ra sao. Vĩnh Định bèn dừng chân bên quán, đứng coi ḍng nước chảy.

Bỗng có tiếng người từ trong quán hỏi vọng ra:“Cống sinh Vĩnh Định đó phải không? Sao lại phải xuống đây?” Vĩnh Định quay nh́n th́ nhận ra người ấy là Quách ông, hàng xóm phía đông nhà ḿnh 10 năm về trước, chết đă 6 năm. Vĩnh Định chợt nhớ lại năm ḿnh 17, thường sang nhà ổng nghe ổng bàn luận văn chương.

Quách ông chạy ra nắm cổ tay Vĩnh Định, kéo vào quán, gọi rượu mời uống, hàn huyên đủ chuyện. Thấy Quách ông vẫn vui vẻ như lúc sinh thời, Vĩnh Định thích lắm, nghĩ hôm nay ḿnh gặp hên, đă được Cậu giúp đỡ, lại được Quách ông mời uống rượu. V́ thế, Vĩnh Định cứ phóng tâm mà uống. Khi quá say, Vĩnh Định quên hẳn chuyện ḿnh đă chết, lại lè nhè bới móc những chuyện cũ của Quách ông ra mà chê trách. Quách ông nói:“Mười năm chẳng gặp, những tưởng cống sinh đă thay tâm đổi tính, nào ngờ vẫn chứng nào tật nấy!” Vốn oán ghét những người động tới tật bét rượu của ḿnh nên khi nghe Quách ông nói thế, Vĩnh Định bỗng nổi nóng, đập bàn mắng chửi ầm ĩ. Quách ông liền đứng dậy, phất tay áo bỏ đi, bước dọc theo bờ lạch. Vĩnh Định cũng đứng dậy, đuổi theo rồi bắt kịp, chồm lên lột mũ Quách ông. Giận quá, Quách ông thúc khuỷu tay vào bụng Vĩnh Định khiến Vĩnh Định rơi tơm xuống lạch nước đen ng̣m.

Lóp ngóp bơi trong lạch nước nhơ, bị nước tràn đầy họng, hôi nồng nặc, Vĩnh Định cảm thấy dường như có ngàn vạn mũi kim đâm vào da thịt, đau thấu xương tủy. Thực khách trong quán ùa ra coi, nhưng họ chỉ đứng cười, chứ chẳng ai chịu kéo Vĩnh Định lên.

Ở nhà, chờ măi không thấy Vĩnh Định về, Giả ông đi t́m. Qua quán rượu, thấy Vĩnh Định đang lóp ngóp bơi trong lạch nước nhơ, Giả ông vội giơ tay ra cho Vĩnh Định bám, rồi kéo lên bờ, dẫn về nhà, bắt đi tắm gội, lấy quần áo mới cho thay. Khi Vĩnh Định đă sạch sẽ, tươm tất, Giả ông mới gọi lên mà mắng:“Ta ngỡ mi xin đi xem phố xá âm phủ một lần cho biết, nào ngờ mi lại la cà vào quán rượu, uống cho say rồi gây sự với Quách ông! Mi quá quắt lắm, chết rồi mà vẫn chưa tỉnh ngộ! Ta nghĩ mi thực chẳng đáng sống lại chút nào. Thôi để ta nói với Đông Linh Sứ Giả cứ đưa mi vào tŕnh Diêm Vương để Diêm Vương định tội!” Kinh hăi quá, Vĩnh Định sụp xuống đất khóc lóc, van lạy:“Cháu biết tội đă nhiều, xin Cậu tha cho!” Giả ông nén giận mà nói: “Mi vừa ra khỏi nhà th́ Đông Linh Sứ Giả tới, đem giao kèo cho mi kư. Nghĩ mi cũng sắp về, ta mời ổng ngồi chơi một lát nhưng ổng không chịu, nói là có việc bận, cần phải đi ngay. V́ thế, ta xin ổng cho ta kư thay mi. Ổng ưng thuận. Trong giao kèo, ta thấy có ghi khoản nói mi hứa sẽ trả hết nợ cho ổng trong ṿng 10 ngày, nếu chẳng giữ lời th́ sẽ lại bị bắt xuống âm phủ! Kư xong, ta phải lấy ra 1 vạn đồng, ứng trước cho mi mà đặt cọc cho ổng. Ổng bắt ta phải ghi rơ vào giao kèo là mi c̣n nợ ổng 9 vạn đồng. Vậy khi về dương thế, mi phải đốt ngay 100 đồng tiền giấy xuống đây để ta thanh toán món nợ ấy cho mi!” Vĩnh Định hỏi:“Cháu phải đốt tiền giấy như thế nào để Cậu nhận được?” Giả ông đáp:“Mi chỉ cần ra chợ mua 100 đồng tiền giấy, rồi ban đêm đem ra ruộng cỏ ở ngoài thôn, khấn tên ta mà đốt th́ ta sẽ nhận được!” Vĩnh Định nói:“Cháu sẽ xin làm theo lời Cậu!” Giả ông giục:“Thôi! Mi hăy vào pḥng sửa soạn hành trang, rồi ra đây ta chỉ đường cho mà về!” Vĩnh Định tuân lời, vào pḥng sửa soạn hành trang rồi ra xin cáo biệt.

Giả ông dẫn Vĩnh Định ra khỏi cổng thành, rồi đứng lại mà dặn:“Mi phải nhớ giữ lời với Đông Linh Sứ Giả! Chớ có bội ước để cho ta bị liên luỵ!” Vĩnh Định đáp:“Xin Cậu an tâm! Cháu xin giữ lời!” Giả ông bèn chỉ đường cho Vĩnh Định về dương thế, rồi nói:“Thôi, Về đi!” Vĩnh Định vội chào Giả ông mà lên đường.

          Ở dương thế, Vĩnh Định chết đă 3 ngày. Tối ấy, bỗng người nhà nghe thấy trong linh cữu có tiếng động, vội chạy tới mở nắp ra coi th́ thấy xác Vĩnh Định đă ấm lại, ở mũi có hơi thở nhè nhẹ. Họ bèn khiêng Vĩnh Định ra khỏi linh cữu, đặt lên giường.

Nửa đêm, đột nhiên Vĩnh Định sống lại, nôn mửa ra mấy đấu nước đen ng̣m, hôi nồng nặc, mồ hôi vă ra như tắm, ướt đẫm cả chăn đệm. Sau đó, Vĩnh Định nằm ngủ thiếp đi cho tới sáng. Hôm sau, người nhà thay phiên nhau vào chăm sóc cho Vĩnh Định.  

Tối ấy, khi nhớ lại chuyện ḿnh bị Quách ông đẩy xuống lạch nước nhơ, tự nhiên Vĩnh Định cảm thấy dường như có ngàn vạn mũi kim đâm vào da thịt, đau thấu xương tủy. Rồi trong khoảnh khắc, mụn nhọt mọc đầy người, khiến Vĩnh Định vô cùng kinh hăi. May sao, sáng ra, đột nhiên các mụn nhọt cùng vỡ mủ, đóng vẩy, rồi thành sẹo. Nhờ được người nhà tận t́nh chăm sóc, thuốc thang, nên sau 10 ngày, Vĩnh Định đă có thể chống gậy đi lại được.

Một hôm, Vĩnh Định thấy trong người đă khỏe, bèn đem những chuyện mà ḿnh thấy dưới âm phủ ra thuật lại cho người nhà nghe.

Nghe xong, mọi người đều khuyên:“Chủ nhân nên mua 100 đồng tiền giấy, đốt xuống âm phủ mà nhờ Giả ông trả nợ giùm!” Vĩnh Định nhẩm tính nếu đốt như thế th́ cũng tốn mất chút ít tiền bạc, nên tiếc của mà nói:“Chắc là v́ ta uống rượu say rồi nằm chiêm bao nên mới thấy ảo cảnh hăo huyền như thế chứ làm ǵ có Đông Linh Sứ Giả nào? Mà dù có th́ Sứ giả ấy đă lấy tiền cọc hối lộ của cậu ta rồi, đâu c̣n dám tâu ǵ với Diêm Vương nữa?” Mọi người cùng nói:“Nếu không có Đông Linh Sứ Giả mà chủ nhân cứ đốt th́ cũng chẳng tốn kém là bao, c̣n nếu có Đông Linh Sứ Giả mà chủ nhân không đốt th́ nguy hiểm lắm!” Vĩnh Định hỏi:“Sao lại nguy hiểm?” Mọi người cùng đáp:“V́ nếu chủ nhân không đốt th́ có nghĩa là chủ nhân đă vỗ nợ Sứ giả âm phủ!” Vốn tính keo kiệt, Vĩnh Định quyết chẳng chịu nghe lời mọi người.

Tuy nhiên, v́ vẫn c̣n nơm nớp lo sợ về việc Diêm Vương sẽ lại phái Sứ giả lên dương thế bắt ḿnh xuống âm phủ về tội say sưa rồi chửi bới thiên hạ nên Vĩnh Định quyết tâm chừa rượu, không dám uống nữa. Thấy thế, bè bạn lại giao du với Vĩnh Định. Thỉnh thoảng, vào các dịp giỗ, Tết, cũng có kẻ mời Vĩnh Định tới nhà dự tiệc rồi chuốc cho một chút rượu.

Năm sau.

Thấy ḿnh không chịu đốt tiền để nhờ Giả ông trả nợ giùm mà cũng chẳng thấy ai lên dương thế bắt ḿnh xuống âm phủ, Vĩnh Định bắt đầu hết lo. Thế rồi Vĩnh Định lại ra chợ uống rượu say sưa, chửi bới thiên hạ như cũ. Bè bạn lại xa lánh.

Một hôm, Vĩnh Định được một người bạn ở xa là Tử Xa Hồng, gửi thư mời tới nhà dự tiệc. Vĩnh Định liền lên đường đi dự.

Trong tiệc, Vĩnh Định lại uống thực say rồi gây sự, chửi bới một thực khách giữa nhà Xa Hồng. Xa Hồng giận quá, sai gia nhân khiêng Vĩnh Định quẳng ra đường, khóa cổng lại, không cho vào nhà. Vĩnh Định đành lóp ngóp ḅ dậy, lần đường về nhà ḿnh.

Tới nhà, Vĩnh Định không gọi cổng mà lại trèo tường vào sân, rồi cứ đứng ở giữa sân mà la hét ầm ĩ.

Nghe thấy tiếng cha hét, con trai Vĩnh Định là Vĩnh Tuyên, vội chạy ra coi. Thấy cha đứng ở giữa sân, Vĩnh Tuyên vội d́u cha vào pḥng khách. Vừa vào tới pḥng, đột nhiên Vĩnh Định chạy tới chân tường, quỳ gối xuống đất, quay mặt vào tường, rồi cứ đập đầu vào tường mà nói:“Mi trả nợ ta đi! Mi trả nợ ta đi!”

Lát sau, Vĩnh Định kiệt sức, ngă lăn xuống đất. Vĩnh Tuyên vội chạy tới đỡ cha dậy th́ thấy cha đă tắt thở.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com