www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

108. XÚC CHỨC
 

Sa kê viễn cống cửu trùng thiên

Trách hữu thường cung lệ bất quyên

Hà vật si nhi thiên trí phú

Sinh sinh tử tử diệc kham liên

  

 

108. GIÀU SANG V̀ DẾ CHỌI  
 

            Triều Minh, đời vua Tuyên Đức, trong hoàng cung có phong trào chơi dế chọi. Mọi người trong triều, từ nhà vua tới các quan, ai cũng t́m nuôi dế chọi hay.

Nhà vua hạ lệnh cho các tuần vũ phải tiến dâng dế khoẻ đẹp và chọi giỏi. Tuần vũ truyền lệnh cho huyện tể. Huyện tể truyền lệnh cho lư trưởng. Lư trưởng truyền lệnh cho dân làng, ép phải đi bắt dế. V́ việc này mà nảy sinh nhiều vụ hối lộ, khiến nhiều nhà khuynh gia bại sản, nhân dân ta thán thấu trời xanh.

            Thiểm Tây là tỉnh khan hiếm dế nhất nước. Trong tỉnh có huyện Hoa Âm. Trong huyện có làng Hoài Đức. Tuần vũ Thiểm Tây truyền lệnh cho các huyện tể phải nạp dế hay. Huyện tể Hoa Âm là kẻ xu nịnh, bắt huyện dân phải dành nhiều th́ giờ để đi bắt dế.

Một hôm, có 1 dân huyện Hoa Âm bắt được dế khoẻ đẹp, đem nạp huyện tể. Huyện tể đem nạp tuần vũ. Tuần vũ cho đem chọi thử. Thấy quả là dế hay, tuần vũ bèn tiến kinh, dâng lên nhà vua, rồi khen thưởng huyện tể và bắt phải thường xuyên cung cấp những dế hay như thế. Huyện tể bèn truyền lệnh cho các lư trưởng phải đốc thúc dân làng đi bắt dế.

Lư trưởng Hoài Đức, tên Chu Xúc, là kẻ giảo hoạt. Lợi dụng thời cơ làm giàu, Chu Xúc đặt ra lệ:“Không có dế th́ nạp tiền, không có tiền th́ đi làm tạp dịch!”. Nhà nào không có dế th́ phải nạp tiền. Nhà nào không có dế mà cũng không có tiền th́ phải đi làm tạp dịch không công cho làng một năm. V́ thế, nhiều dân làng phải bán nhà, bán ruộng để lấy tiền nạp cho Chu Xúc. Dân làng phẫn uất vô cùng.

Trong làng có 1 dân nghèo tên Chúc Thành, có vợ là Mi thị, có đứa con trai 9 tuổi, gọi là Bé Ḥa. Nhà Chúc Thành chỉ có 1 gian, 1 giường lớn cho hai vợ chồng và 1 giường nhỏ cho con. Chúc Thành đi làm thuê, lấy tiền nuôi vợ con.

Nhận được lệnh Chu Xúc, Chúc Thành phải bỏ công việc làm thuê để đi bắt dế, nhưng măi chẳng được con nào. Chúc Thành bèn về bảo vợ gom hết tiền bạc trong nhà cho ḿnh ra chợ mua dế. Tới cổng chợ, nghe nói trong chợ có đứa trẻ tên Phương Thắng, đang bày bán 1 dế khỏe đẹp, Chúc Thành vội chạy vào coi. Thấy một đám đông đang đứng coi dế của Phương Thắng, Chúc Thành cũng chen vào coi th́ thấy dế ấy trông rất lạ mắt, được nuôi trong hộp kính. Phương Thắng mời tất cả các khách có dế hay hăy cho dế của họ chọi thử với dế của ḿnh. Thấy dế Phương Thắng quá hay, Chúc Thành hỏi mua. Phương Thắng nói giá quá cao, Chúc Thành mặc cả. Phương Thắng không chịu hạ giá, Chúc Thành không đủ tiền mua, đành phải ra về.

Tới kỳ hạn nạp, Chúc Thành không có dế mà cũng chẳng có tiền, bị Chu Xúc bắt đi làm tạp dịch không công cho làng. Thấy chồng phải đi làm tạp dịch, Mi thị liền đem chút tư trang đi bán để lấy tiền mua thức ăn cho gia đ́nh. Chưa đầy một năm, vốn liếng trong nhà cạn sạch. Nhiều bữa, hai vợ chồng và đứa con phải nhịn đói, chỉ biết ngồi lặng lẽ nh́n nhau. Đầy năm, Chúc Thành măn hạn tạp dịch, được về nhà đi kiếm tiền nuôi vợ con.

Ngỡ đă yên thân, nào ngờ 3 tháng sau, Chúc Thành lại bị Chu Xúc bắt phải nạp dế.

Sắp tới kỳ hạn nạp, không có dế mà cũng chẳng có tiền, Chúc Thành buồn lắm, bảo vợ: “Ta phải đi làm tạp dịch không công cho làng, không c̣n th́ giờ kiếm tiền nuôi gia đ́nh, đă vô ích cho vợ con, lại cực khổ cho bản thân! Chi bằng nàng để ta tự tử, chết quách đi cho rồi!” Mi thị can:“Chàng tự tử chết th́ chỉ thiệt đời chàng mà cũng chẳng ích ǵ cho vợ con! Chi bằng chàng cứ thử đi bắt dế một lần nữa xem sao? May ra mà bắt được dế hay th́ có phải là gia đ́nh ḿnh sẽ được đầm ấm không?” Thấy vợ nói có lư, Chúc Thành bèn bỏ ư định tự tử, quyết tâm đi bắt dế. Hàng ngày, đi làm về, Chúc Thành lại đem đồ nghề đi bắt dế nhưng cũng chỉ bắt được mấy con èo uột, không đủ tiêu chuẩn nạp quan.

Tới kỳ hạn nạp, Chúc Thành không có dế mà cũng chẳng có tiền, bị Chu Xúc bắt trói, giải lên huyện tể Hoa Âm, chứ không cho đi làm tạp dịch nữa. Huyện tể sai lính đánh Chúc Thành đủ 100 roi, hẹn trong ṿng 1 tháng, phải kiếm được dế hay, đem thẳng lên huyện đường mà nạp. Hẹn xong, huyện tể sai lính thả cho Chúc Thành ra về. Bị đ̣n quá đau, máu chảy lênh láng, ḿnh mẩy sưng vù, Chúc Thành không sao lết được về nhà. Nghe tin, Mi thị phải đi năn nỉ 2 người quen lên huyện đường khiêng chồng ḿnh về giùm.

Về nhà, Chúc Thành phải nằm liệt giường. Thấy ḿnh vô ích cho vợ con, Chúc Thành buồn lắm, cứ cầu Trời cho ḿnh được chóng chết để thoát khỏi cảnh khổ cực. 

Tuần sau, có một bà thầy bói lưng gù, chẳng biết từ đâu, tới làng Hoài Đức thuê nhà, mở pḥng coi bói. Chỉ mấy ngày sau, bà đă nổi tiếng là thầy bói hay.

Nghe đồn, Mi thị cũng gom chút tiền đi coi. Tới nơi, thấy các bà các cô chen nhau vào coi, Mi thị cũng chen vào th́ thấy pḥng được ngăn làm 2 bằng một bức rèm trúc, nửa ngoài dùng làm nơi tiếp khách, kê 1 hương án, nhang khói mịt mù, nửa trong dùng làm mật thất của bà thầy, kín mít như bưng.

Khách tới coi phải đặt tiền lên hương án, thắp nhang bỏ vào đỉnh đồng, đậy nắp lại, rồi ngồi bệt xuống chiếc chiếu trước hương án mà lạy x́ xụp. Từ trong mật thất, bà thầy bước ra, tới cạnh khách, ngửa mặt lên rường nhà, mấp máy môi, lầm rầm khấn khứa. Mọi người trong pḥng đều đứng im lặng, chắp tay nghe lời khấn của bà nhưng chẳng ai nghe thấy ǵ. Khấn xong, bà chậm răi bước vào mật thất, lấy bút mực vẽ lên giấy rồi gấp giấy làm tư, ném ra ngoài. Khách kính cẩn cúi vái tờ giấy rồi mới dám nhặt lên, đem ra sân mở coi, nhờ người đoán quẻ.

Tới lượt ḿnh, Mi thị cũng bắt chước mà làm như thế. Bà thầy vào mật thất rồi lát sau, ném ra cho Mi thị 1 tờ giấy. Mi thị cúi vái tờ giấy rồi nhặt lên, đem ra sân mở coi. Thấy trên giấy có vẽ h́nh 1 ngôi chùa, cạnh chùa có 1 cổ mộ, cạnh cổ mộ có 1 tảng đá, cạnh tảng đá có 1 ễnh ương, cạnh ­ễnh ương có 1 con dế, Mi thị chẳng hiểu ǵ, nhưng v́ thấy trên giấy có h́nh con dế, Mi thị bèn gấp lại, cho vào túi, đem về nhà cho chồng coi.

            Coi xong, Chúc Thành nghĩ có thể là ḿnh được thần thánh giúp, cho biết chỗ bắt dế hay chăng? Thấy ngôi chùa vẽ trên giấy giống ngôi chùa Quan Âm ở phía đông nhà ḿnh, Chúc Thành bèn gấp giấy cho vào túi, gắng ngồi dậy, gọi vợ đem bị đồ nghề và bị gậy tới cạnh giường. Mi thị làm theo lời. Chúc Thành liền đeo bị chống gậy, lết tới chùa Quan Âm.

Tới nơi, thấy cạnh chùa quả có 1 cổ mộ, cạnh cổ mộ quả có 1 tảng đá, Chúc Thành vội nằm phục xuống cạnh tảng đá để chờ ­ễnh ương với dế.

Chờ măi chẳng thấy chi, Chúc Thành đă chán nản. Vừa toan lết về nhà th́ chợt thấy 1 ễnh ương, chẳng biết từ đâu, nhảy tới cạnh ḿnh, Chúc Thành kinh ngạc lắm. Chăm chú nh́n theo ễnh ương, thấy nó nhảy đi, Chúc Thành vội lết theo.

Dọc đường, Chúc Thành chợt thấy 1 dế to đẹp nằm phục ở gốc cỏ gai. Mừng quá, Chúc Thành vội lấy tay chụp, nhưng dế nhanh hơn, chui tọt vào lỗ đất cạnh gốc cỏ. Chúc Thành bứt một cọng cỏ ngoáy vào lỗ đất nhưng dế không chịu ra. Chúc Thành bèn tháo bị đồ nghễ, lấy ống nước đổ đầy lỗ đất. Dế ngộp nước, phải nhảy ra, bị Chúc Thành chụp được. Mừng quá, Chúc Thành cho dế vào hộp kính, đậy nắp lại cẩn thận rồi ngồi ngắm nghía. Thấy dế có đầu vuông, thân lớn, cẳng dài, cổ xanh, lưng pha hai màu đen đỏ, cánh có vằn hoa mai, Chúc Thành đắc ư lắm, bèn thu xếp đồ nghề, đem dế về nhà.

Tới nhà, Chúc Thành đem dế vào cất ở đầu giường, rồi lớn tiếng gọi vợ con vào coi. Thấy chồng bắt được dế hay, Mi thị mừng quá, cứ ôm lấy con mà rú lên, rồi cả hai mẹ con cùng khoa chân múa tay như kẻ bắt được vàng. Hai vợ chồng cùng đứa con liền đua nhau đi kiếm thịt cua, hạt giẻ, đem về cho dế ăn, chăm sóc từng li từng tí, chờ ngày đem nạp quan.

            Một hôm, thấy cha đi vắng, Bé Ḥa ṭ ṃ, tới đầu giường cha, mở hộp ra coi. Bất đồ, dế nhảy vọt ra ngoài. Bé Ḥa hoảng hốt, giơ tay chụp nhưng không kịp. Dế nhảy đi. Bé Ḥa vội phóng ḿnh đuổi theo rồi lại nhoài người ra chụp.

Tuy chụp được, nhưng v́ chụp mạnh quá, dế bị găy đùi, bể bụng, nằm ngay đơ như chết. Ngỡ dế đă chết, Bé Ḥa kinh hăi, quăng xác dế vào gầm giường cha, rồi chạy đi t́m mẹ, báo tin cho biết.  

Nghe tin, Mi thị kinh hoàng tột độ, mặt xám như tro, nói:“Chắc bố mày sắp tới ngày tận số nên Trời mới khiến mày làm như thế! Thôi! Để bố mày về tính với mày! Tao không biết!” Nghe mẹ nói thế, Bé Ḥa thét lên một tiếng rồi vùng bỏ chạy.

Lát sau, thấy chồng về, Mi thị liền báo tin cho biết. Nghe tin, Chúc Thành cũng kinh hoàng tột độ, sửng sốt như người bị dội nước lạnh giữa mùa đông. Nổi cơn thịnh nộ, Chúc Thành lớn tiếng gọi con. Gọi măi không thấy, Chúc Thành căm tức, chạy đi t́m. T́m măi không thấy, Chúc Thành thở dài, tới bờ giếng ngồi nghỉ chân. T́nh cờ đưa mắt nh́n xuống giếng, thấy xác con nổi lềnh bềnh dưới giếng, đột nhiên Chúc Thành hết giận, quay ra thương con, gào khóc thảm thiết. Nghe tiếng chồng gào khóc, Mi thị chạy ra coi. Biết con đă chết, Mi thị gào khóc thảm thiết hơn chồng. Đến khi mệt lả, Mi thị ngă vật xuống cạnh giếng.

Lát sau, Chúc Thành gạt nước mắt, xuống giếng vớt xác con lên, đem vào nhà. Mi thị cũng gắng đứng dậy, theo chồng vào nhà. Lúc đó, hai vợ chồng đă đói, nhưng chẳng có chi ăn. Thấy gian nhà chỉ có 4 bức tường tơi tả, vợ chồng lặng lẽ nh́n nhau, thở dài năo nuột. Chập tối, vợ chồng rủ nhau ra vườn cắt cỏ đem vào liệm xác con. Khi đem cỏ vào, chợt thấy ngực con phập phồng, vợ chồng mừng quá, vội bế con lên giường, lấy chăn đắp cho. 

Nửa đêm, Bé Ḥa sống lại. Vợ chồng mừng rỡ, nhưng khi hỏi chuyện, thấy con ngẩn ngơ không đáp, vợ chồng lại đâm lo, cứ quanh quẩn ngồi trông con.

Chợt thấy chiếc hộp nằm ở chân giường, Chúc Thành lại cảm thấy buồn, bèn lên giường ngủ, mặc vợ ngồi trông con.

Tuy nằm trên giường, nhưng v́ đầu óc cứ luẩn quẩn nghĩ tới việc sắp phải có dế hay đem nạp cho Chu Xúc, Chúc Thành chẳng sao ngủ được.

Đến lúc rạng đông, Chúc Thành vẫn c̣n nằm cứng trên giường, ḷng buồn vô tả. Chợt nghe có tiếng dế gáy dưới gầm giường, Chúc Thành vội vùng dậy coi. Thấy dế của ḿnh c̣n sống, Chúc Thành mừng quá, vội giơ tay chụp nhưng dế đă vọt đi. Chúc Thành đuổi theo, giơ tay chụp nữa, dế lại vọt đi. Chúc Thành lại đuổi theo, nhưng cứ vừa giơ tay chụp th́ dế lại vọt đi.

Đuổi tới cuối vườn th́ dế mất hút.

Đảo mắt nh́n quanh, thấy có 1dế nhỏ bám trên bờ tường, thân h́nh èo uột, không đủ tiêu chuẩn nạp quan, Chúc Thành không thèm bắt mà cứ quanh quẩn đi t́m dế cũ.

Đột nhiên, dế nhỏ nhảy từ bờ tường xuống tay áo Chúc Thành. Để ư, Chúc Thành thấy dế nhỏ cũng có đầu vuông, cẳng dài, lưng pha 2 màu đen đỏ, cánh có vằn hoa mai, Chúc Thành chợt nghĩ biết đâu nó chẳng là dế hay? Không t́m được dế cũ, Chúc Thành đành bắt dế nhỏ vào nhà, cho vào hộp nuôi để lấy dế nạp quan.

Sắp đến kỳ hạn nạp, sợ quan không chịu nhận dế nhỏ, Chúc Thành chưa dám quyết định có nên đem nạp quan hay không. Suy đi nghĩ lại, thấy nên để cho nó chọi thử với các dế khác xem sao rồi hăy quyết định, Chúc Thành bèn nói với trẻ trong làng là ḿnh muốn thử tài dế nhỏ.

V́ đặt giá quá cao, đứa trẻ Phương Thắng vẫn chưa bán được dế. Nay nghe nói Chúc Thành muốn thử tài dế nhỏ, Phương Thắng bèn đem hộp dế tới nhà Chúc Thành, thách đấu.

Tới nơi, thấy dế Chúc Thành nhỏ xíu, Phương Thắng bưng miệng cười, rồi mở hộp, thả dế ḿnh vào chậu chọi.

Thấy dế Phương Thắng vừa to vừa khoẻ, Chúc Thành ngượng ngập, không dám thả dế ḿnh vào. Phương Thắng hỏi:“Anh rao khắp làng là anh muốn thử tài dế nhỏ! Bây giờ tôi đem dế tới, sao anh không cho chọi thử?” Thấy Phương Thắng hỏi có lư, Chúc Thành chợt nghĩ:“Nếu dế ḿnh mà dở th́ khi đem nó lên nạp quan, thế nào quan cũng sai lính đánh đ̣n. Chi bằng ḿnh cứ cho nó chọi thử, nếu nó chọi hay th́ đem nạp quan, c̣n nếu nó chọi dở th́ thí mạng nó đi cho rồi!” Nghĩ tới đây, Chúc Thành chép miệng thở dài rồi thả dế ḿnh vào chậu chọi.

Bị thả vào chậu, dế Chúc Thành cứ nằm trơ như gỗ. Phương Thắng lấy lông heo ngoáy vào râu nó để khiêu khích, nhưng nó vẫn nằm im. Thấy thế, Phương Thắng phá lên cười, chảy cả nước mắt, rồi cứ ôm bụng mà cười ngặt nghẹo.

Lát sau, Phương Thắng lấy lông heo ngoáy vào râu dế ḿnh th́ thấy nó nổi giận ngay, chạy quanh chậu một ṿng rồi dừng lại, rung cánh gáy.

Bất đồ, dế Chúc Thành vểnh đuôi, duỗi râu, xông thẳng tới cắn chặt lấy cổ dế Phương Thắng. Dế Phương Thắng cố vùng vẫy nhưng không sao thoát ra được.

Kinh hăi quá, Phương Thắng vội lấy tay gỡ hai dế, cất dế ḿnh vào hộp, không dám cho chọi nữa. Dế Chúc Thành liền rung cánh gáy kiêu căng, tỏ ư thắng trận. Phương Thắng rất ngạc nhiên, cúi nh́n dế Chúc Thành xem tại sao nó nhỏ như thế mà lại đánh bại được dế ḿnh? Chúc Thành th́ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.

Bỗng có gà trống hàng xóm chạy sang, sấn vào chậu chọi, mổ dế Chúc Thành. Thấy thế, Chúc Thành kinh hăi quá, vội thét to lên 1 tiếng rồi đứng sững như trời trồng. Gà mổ hụt, dế vọt đi. Gà đuổi theo, dế vọt ngược lại chân gà. Chúc Thành hoảng hốt, mặt xám như tro, chỉ sợ gà mổ chết hoặc dẵm chết dế. Chợt thấy gà cứ vươn cổ, lắc đầu, Chúc Thành định thần nh́n kỹ th́ thấy dế đang cắn chặt mào gà. Gà càng vươn cổ lắc đầu th́ dế càng cắn chặt. Vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, Chúc Thành vội nhảy tới chụp gà, gỡ dế ra, cất vào hộp.

            Đến kỳ hạn, Chúc Thành đem dế lên huyện đường Hoa Âm nạp huyện tể. Thấy dế nhỏ quá, huyện tể mắng Chúc Thành là đồ hỗn láo, dám đem dế èo uột nạp quan. Chúc Thành bèn tŕnh bày sự việc. Huyện tể không tin, sai lính đem các dế khác vào cho chọi thử. Tuy thấy dế nào cũng thua dế Chúc Thành, nhưng huyện tể vẫn chưa tin, sai lính đi bắt gà trống đem vào huyện đường cho nó mổ dế. Thấy dế tránh được hết các nhát mổ của gà, rồi nhảy lên cắn chặt mào gà, không chịu nhả, huyện tể mới tin, rồi đem dế lên nạp tuần vũ.

Tuần vũ mừng quá, tự tay thảo sớ, tâu những tài năng của dế, rồi sai người cho dế vào hộp vàng, đem tiến kinh, dâng lên nhà vua.

            Ở kinh đô, nhà vua có đủ các loại dế kỳ lạ, to đẹp, chọi hay, như dế bươm bướm, dế bọ ngựa, dế du lợi thát, dế thanh ti ngạch v. v... do các tuần vũ tiến dâng.

Nhận được dế mới của tuần vũ Thiểm Tây, nhà vua liền truyền cho thị vệ đem các dế cũ trong hoàng cung ra chọi thử th́ thấy dế cũ nào cũng bị thua dế mới.

Nhà vua bèn đặt tên cho dế mới là Dế Thiểm.

Ngoài những điều mà tuần vũ đă tâu trong sớ, nhà vua c̣n khám phá ra 1 tài năng khác của Dế Thiểm là nó biết nhảy múa theo những nhịp điệu ăn khớp với tiếng đàn, tiếng sáo trong chốn hoàng cung.

Nhà vua mừng lắm, hạ chiếu ban thưởng cho tuần vũ Thiểm Tây. Tuần vũ cũng mừng, trích ra 1 phần, ban thưởng lại cho huyện tể Hoa Âm. Huyện tể cũng mừng, bèn ra lệnh cấm lư trưởng Hoài Đức không được bắt Chúc Thành đi làm tạp dịch nữa.

Mấy hôm sau, Chúc Thành lại được tuần vũ Thiểm Tây cho gọi lên để ngợi khen và ban thưởng.

Được tiền thưởng, Chúc Thành bèn dùng làm vốn đi buôn. Nhờ hồng vận, chỉ sau có 1 năm, Chúc Thành đă tậu được 10 dăy nhà, 100 mẫu ruộng cùng 200 ḅ dê. Chúc Thành bèn mua sắm quần áo mới cho ḿnh và vợ con, tậu ngựa xe, mua con hầu đày tớ. Mỗi lần đi đâu chơi, Chúc Thành lại mặc áo lông cừu, ngồi xe ngựa có xa phu giong, trông phong lưu phú quư chẳng khác chi bậc công hầu.

Tuy nhiên, vợ chồng Chúc Thành lúc nào cũng buồn v́ Bé Ḥa bị chứng ngẩn ngơ, suốt ngày chỉ ngủ gà ngủ gật.

            Hơn 1 năm sau.

Một hôm, ở kinh đô, Dế Thiểm tự nhiên lăn ra chết. Nhà vua thương tiếc lắm, truyền cho thị vệ đem xác dế đi chôn.

Đúng ngày hôm ấy, ở làng Hoài Đức, tự nhiên Bé Ḥa khỏi hẳn chứng ngẩn ngơ, nói năng khôn ngoan như trẻ b́nh thường. Gia nhân trong nhà đều kinh ngạc, c̣n vợ chồng Chúc Thành th́ mừng rỡ khôn tả.

Chúc Thành hỏi con:“Trong cả năm qua, con có biết chi không?” Bé Ḥa đáp:“Con chỉ biết là hồn con nhập vào xác dế, rồi dế bị tiến dâng vào hoàng cung để chọi với các dế khác. Tự nhiên hôm nay con thấy hồn con thoát khỏi xác dế, rồi được dẫn về đây ở với cha mẹ!”

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com