www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

107. VƠ HIẾU LIÊM
 

Tái tạo thâm ân nhất đán vương

Phù nhân vị miễn thái vô lương

Nhược luân bần bệnh đương niên sự

Bạc hạnh du ư Lư thập lang 

  

 

107. BẠC T̀NH VỚI CHỒN 

 

            Huyện B́nh Diêu tỉnh Sơn Tây, có vơ cử nhân Thạch Toàn, 33 tuổi, góa vợ, chưa con.

            Năm ấy, hết tang vợ, Thạch Toàn thu xếp tiền bạc, dắt tên đày tớ ra bến sông, theo thuyền khách lên kinh đô để chạy một chức vơ quan.

Tối rằm tháng tám, khi thuyền tới địa phận huyện Đức Châu tỉnh Sơn Đông, chủ ghé thuyền vào bến để khách lên bờ nghỉ đêm cho dăn gân cốt. Tối ấy, Thạch Toàn bỗng bị bạo bệnh, ho ra máu, phải nằm liệt giường. Thừa cơ, tên đày tớ liền lấy cắp bọc tiền của Thạch Toàn, lẻn lên bờ, trốn mất. Khi biết ḿnh bị mất cắp, Thạch Toàn buồn bực, bệnh càng thêm nặng.

Thấy Thạch Toàn chẳng c̣n đồng nào để trả tiền thuyền mà lại bị bệnh nặng, sợ sẽ chết ở trên thuyền, chủ bèn nói với hai chân sào:“Sáng mai, các ngươi cứ khiêng ông Thạch Toàn quẳng lên bờ cho ta!” Chuyện đồn ra quanh bến.

Trong huyện, có người đàn bà họ Hồ, tên Thanh Yến, cũng có một chiếc thuyền đậu ở bến Đức Châu. Tối ấy, Thanh Yến tới bến quét dọn thuyền, rồi ở lại trên thuyền thưởng trăng, uống trà, ăn bánh. Nghe nói chủ thuyền B́nh Diêu định quẳng Thạch Toàn lên bờ, Thanh Yến bèn sang gặp chủ thuyền mà nói:“Tôi cũng sắp lái thuyền lên kinh đô. Nghe nói ông định quẳng một ông khách lên bờ, vậy để tôi chở cho!” Chủ thuyền nói:“Ông ấy hết tiền rồi, chẳng c̣n đồng nào cả, lấy chi mà trả tiền thuyền cho bà?” Thanh Yến nói:“Tôi không lấy tiền!” Chủ thuyền nói: “Thế th́ được!” rồi sai hai chân sào khiêng Thạch Toàn sang thuyền Thanh Yến.

Sang thuyền mới, Thạch Toàn thấy Thanh Yến tuổi trạc tứ tuần, thần thái đẹp đẽ, phục sức sang trọng, điểm trang lịch sự, nhưng có một điều khiến Thạch Toàn ngạc nhiên là trên thuyền chỉ có một người là Thanh Yến. Thanh Yến hỏi:“Quan nhân có thể cho thiếp biết quư danh chăng?” Thạch Toàn đáp:“Tôi là Thạch Toàn” Hỏi:“Quan nhân bao nhiêu tuổi?” Đáp:“Tôi 33” Hỏi:“Quư quán ở đâu?” Đáp:“Tôi ở huyện B́nh Diêu tỉnh Sơn Tây” Hỏi:“Quan nhân lên kinh đô có việc ǵ?” Đáp:“Tôi lên để chạy một chức vơ quan!” Hỏi:“Tại sao quan nhân lại nghĩ là ḿnh có thể chạy được một chức như thế?” Đáp:“V́ tôi đậu cử nhân vơ!” Hỏi:“Quan nhân đi một ḿnh hay đi với ai?” Đáp:“Tôi đi với tên đày tớ nhưng nó vừa lấy cắp bọc tiền của tôi rồi trốn mất. Tôi sắp bị chủ thuyền quẳng lên bờ th́ may được nương tử rủ ḷng thương, cho theo thuyền này lên kinh đô miễ­n phí. Vậy tôi xin đa tạ nương tử và đội ơn nương tử suốt đời!” Rồi Thạch Toàn hỏi:“Nương tử có thể cho tôi biết quư danh chăng?” Đáp:“Thiếp là Hồ Thanh Yến!”

Thanh Yến bèn lấy cháo cho Thạch Toàn ăn, lấy nước cho uống, dọn giường trong khoang lớn cho nằm rồi nói:“Quan nhân cứ nằm đây tĩnh dưỡng. Lát nữa thiếp sẽ vào bắt mạch, chẩn bệnh cho!” Thạch Toàn càng kinh ngạc v́ chẳng ngờ Thanh Yến lại biết cả y thuật.

Lát sau, quả nhiên Thạch Toàn thấy Thanh Yến tới giường bắt mạch cho ḿnh, rồi nói: “Quan nhân bị mắc bệnh lao nặng! Bây giờ th́ kể như hồn vía quan nhân đă ra tới nghĩa địa rồi!” Nghe thấy thế, Thạch Toàn kinh hăi quá, ̣a lên khóc. Thanh Yến nói:”Thiếp có một hoàn thuốc quư, có thể chữa được bệnh cho quan nhân! Tuy nhiên, v́ thấy quan nhân có tướng bạc t́nh nên thiếp sợ uổng hoàn thuốc!” Thạch Toàn liền mếu máo, lớn tiếng thề:“Nếu nương tử chữa cho tôi được khỏi bệnh th́ tôi sẽ xin làm đày tớ cho nương tử suốt đời! Nếu tôi ở chẳng như lời th́ xin Trời chu Đất diệt!” Thanh Yến mỉm cười rồi vào khoang lấy ra một hoàn thuốc cho uống.

Hôm sau, Thạch Toàn thấy bệnh trạng của ḿnh đă đỡ. Thanh Yến nhổ neo, tự tay lái thuyền lên kinh đô. Ngày nào, Thanh Yến cũng lo cơm nước, thuốc men cho Thạch Toàn, chăm sóc rất chu đáo, chẳng khác chi vợ chăm sóc chồng. Nửa tháng sau, Thạch Toàn khỏi bệnh. Cảm ơn cứu tử của Thanh Yến, Thạch Toàn kính trọng Thanh Yến như mẹ ḿnh.

Lại nửa tháng sau, thuyền tới kinh đô vào lúc trời nhá nhem tối. Thạch Toàn định sáng sau sẽ cám ơn Thanh Yến rồi xin cáo biệt để vào kinh đô t́m bà con bạn bè, xin nương náu tạm.

Đêm ấy, đột nhiên Thanh Yến tới ngồi ỏ thành giường Thạch Toàn, mỉm cười mà nói: “Thiếp sống trơ trọi một ḿnh, không chồng, không con. Nay v́ duyên số mà gặp quan nhân ở đây. Nếu quan nhân không ghét bỏ thiếp v́ nhan sắc tàn phai th́ thiếp xin được làm người nâng khăn sửa túi hầu quan nhân! Quan nhân nghĩ thế nào?” Vừa khỏi bệnh, lại góa vợ, hết tiền, được Thanh Yến đề nghị như thế, Thạch Toàn mừng quá, vượt sức mơ ước, nên vội đáp:“Nếu được sánh duyên cùng nương tử th́ tôi chẳng c̣n mơ ước điều chi hơn!” Thanh Yến mỉm cười mà hỏi: “Có thực thế chăng?” Thạch Toàn chỉ gật đầu rồi bế xốc Thanh Yến lên giường mà ân ái.

Sáng sau, Thanh Yến lấy ở khoang ra 300 lạng vàng, đưa cho Thạch Toàn mà nói: “Chàng đem vàng này vào kinh đô mà chạy chức vơ quan. Thiếp neo thuyền ở đây chờ chàng. Được việc rồi th́ chàng trở lại đây để thiếp lái thuyền đưa tới nơi phó nhậm!” Thạch Toàn đáp: “Bây giờ đă được nàng rồi th́ có chạy được chức vơ quan hay không cũng chẳng c̣n quan trọng nữa. Thế nào mà tôi chẳng phải trở lại đây!”

            Thạch Toàn lên bờ, vào kinh đô, thuê pḥng ở quán trọ. Sáng sau, Thạch Toàn được chủ quán giới thiệu với một người thân tín của quan binh bộ thượng thư. Người này đ̣i 100 lạng vàng để chạy cho Thạch Toàn một chức vơ quan. Thạch Toàn ưng thuận ngay.

Tuần sau, Thạch Toàn được quan thượng thư bổ nhiệm vào chực ti khổn tỉnh Sơn Tây. Thấy c̣n dư 200 lạng vàng, Thạch Toàn bèn ra chợ mua mũ áo vơ quan, một con ngựa đầy đủ yên cương, rồi mặc áo, đội mũ, cượi ngựa về quán trọ, lượn qua lượn lại, trông rất oai vệ.

Toan thanh toán tiền pḥng trọ để ra bến theo thuyền Thanh Yến về Sơn Tây th́ Thạch Toàn chợt nghĩ:“Thanh Yến nhiều tuổi hơn ḿnh, đâu có thể làm vợ ḿnh lâu dài được? Ḿnh đang có sẵn vàng ở trong tay, dại chi chẳng đi nhờ bà mối kiếm cho một cô vợ trẻ ở kinh đô?” Rồi Thạch Toàn đổi ư, quyết định ở lại pḥng trọ. Ngay hôm ấy, Thạch Toàn đi kiếm bà mối, nói rơ ư định của ḿnh.

Sáng sau, bà mối tới pḥng trọ của Thạch Toàn mà nói:“Tôi đă t́m được cho quan nhân một thiếu nữ ở kinh đô, đang kén chồng!” Thạch Toàn hỏi:“Ai thế?” Đáp:“Con gái một thương gia!” Hỏi:“Họ tên chi?” Đáp:“Vương Oanh Oanh!” Hỏi:“Bao nhiêu tuổi?” Đáp:“Mới 16!” Thạch Toàn bèn nhờ bà mối dắt ḿnh đi coi mắt. Tới nơi, hai bên cùng ưng thuận. Thạch Toàn xin cưới ngay. Thương gia họ Vương đ̣i nạp 100 lạng vàng làm sính l­ễ. Thạch Toàn liền nạp đủ.

Tối ấy, Thạch Toàn rước Oanh Oanh về pḥng trọ.

Đêm ấy, Thạch Toàn động pḥng hoa chúc với Oanh Oanh cực kỳ hoan lạc.

Sáng sau, v́ e đi đường thủy sẽ chạm trán Thanh Yến, Thạch Toàn bèn trả pḥng trọ rồi thuê xe ngựa chở Oanh Oanh theo đường bộ về Sơn Tây, dắt theo cả con ngựa mới mua. Tới nơi, Thạch Toàn vào bái yết tuần vũ Sơn Tây. Tuần vũ cho lính dẫn Thạch Toàn và Oanh Oanh ra cư ngụ ở dinh ti khổn. Từ đó Thạch Toàn trở thành một viên chức oai vệ ở trong tỉnh.

            Sau hai tuần neo thuyền ở bến, không thấy Thạch Toàn trở lại, Thanh Yến bèn lên bờ, vào kinh đô hỏi thăm tin tức về Thạch Toàn, nhưng chẳng ai biết Thạch Toàn là ai! Thanh Yến đành lái thuyền trở về Đức Châu. 

Ở Đức Châu, Thạch Toàn có người em, con bà cô , là Thôi Xứng, cũng quê ở Sơn Tây, di cư sang đó làm ăn. T́nh cờ, Thôi Xứng thuê đúng ngôi nhà sát hàng rào nhà Thanh Yến. V́ là hàng xóm quen thuộc, Thanh Yến với Thôi Xứng coi nhau như hai chị em.

Nửa năm sau. Một hôm, nghe đồn Thôi Xứng là em họ quan ti khổn tỉnh Sơn Tây tên là Thạch Toàn, Thanh Yến bèn sang gơ cổng nhà Thôi Xứng để vào hỏi xem có đúng như thế hay không? Thôi Xứng mời Thanh Yến vào nhà mà hỏi:“Chắc Chị muốn hỏi điều ǵ phải không?” Thanh Yến gật đầu mà đáp:“Đúng thế! Ở huyện B́nh Diêu tỉnh Sơn Tây có ông Thạch Toàn, đậu cử nhân vơ, được làm ti khổn tỉnh Sơn Tây. Có phải Cậu là em họ ông Thạch Toàn không?” Thôi Xứng đáp:“Thưa Chị, phải!” Hỏi:“Ông Thạch Toàn đă có gia vợ chưa?” Đáp:“Ông anh của em có vợ đă từ lâu nhưng chị ấy mất rồi. Năm ngoái anh ấy vào kinh đô chạy được chức ti khổn, rồi cưới được chị vợ kế ở kinh đô, tên là Vương Oanh Oanh, đem về dinh ở Sơn Tây!” Nghe thấy thế, Thanh Yến uất ức lắm, thuật cho Thôi Xứng nghe đầu đuôi câu chuyện ḿnh giúp Thạch Toàn, vừa thuật vừa lớn tiếng mắng chửi. Nghe chuyện, Thôi Xứng cũng thấy bất b́nh, bèn an ủi Thanh Yến mà nói:“Có thể v́ anh ấy bận công việc nên chưa có th́ giờ sang đây rước Chị được! Bây giờ Chị hăy viết cho anh ấy một lá thư, em sẽ xin chuyển tới tận tay anh ấy!” Thanh Yến nghe lời, bèn viết cho Thạch Toàn một lá thư, trao cho Thôi Xứng. Thôi Xứng liền nhờ một người thân tín đem thư sang Sơn Tây, trao tận tay Thạch Toàn. Mở thư ra coi, Thạch Toàn buồn lắm, nhưng cứ làm ngơ, coi như chẳng nhận được thư.

            Năm sau. Chờ măi chẳng thấy Thạch Toàn phúc thư, một hôm, Thanh Yến quyết tâm sang Sơn Tây gặp mặt Thạch Toàn. Tới nơi, Thanh Yến thuê pḥng ở trọ.

Sáng sau, Thanh Yến t́m tới dinh ti khổn, nói với lính canh:”Nhờ chú vào tŕnh với quan ti khổn rằng có người đàn bà họ Hồ, tên Thanh Yến, ở huyện Đức Châu bên Sơn Đông, có việc quan trọng, muốn xin vào gặp quan ngay!” Lính vào tŕnh lại. Thạch Toàn xanh mặt, nói:“Mi hăy ra nói rằng quan ti khổn chẳng quen biết với người nào  có tên như thế, rồi đuổi người ấy đi!” Lính ra nói lại, rồi đuổi Thanh Yến đi. Thanh Yến đành lủi thủi trở về pḥng trọ. Thạch Toàn bèn ra khóa cổng dinh rồi tự tay niêm phong khóa, cấm lính canh không được cho ai vào dinh nếu không có lệnh của ḿnh.

            Tối sau, trong khi Thạch Toàn đang ngồi yến ẩm một ḿnh ở pḥng khách th́ chợt nghe có tiếng đàn bà gọi:“Thạch lang!” Lấy làm lạ, Thạch Toàn vội buông bát đũa để nghe cho kỹ th́ chợt thấy rèm cửa lay động rồi có một người đàn bà vén rèm, bước vào pḥng. Nhận ra là Thanh Yến, Thạch Toàn kinh hăi, mặt xám như tro, người run lập cập. Thanh Yến chỉ mặt Thạch Toàn, hỏi mát liền một hơi:“Bạc t́nh lang đó hả? Chàng có được khỏe không? Chàng giàu sang quá nhỉ? Ai làm cho chàng giàu sang thế này?” Thạch Toàn kinh hăi, chân tay luưnh quưnh, hơi thở hổn hển, thốt chẳng nên lời. Thấy thế, Thanh Yến cũng thương hại, nói:”T́nh cảm của thiếp đối với chàng chẳng phải là mỏng? Nếu chàng muốn có vợ lẽ th́ cứ nói thẳng với thiếp là sẽ có ngay, việc chi phải bạc t́nh như thế?” Thạch Toàn vội quỳ xuống đất, lạy Thanh Yến lia lịa, bịa hết chuyện này tới chuyện khác để gợ tội, những mong Thanh Yến tin chuyện bịa của ḿnh mà tha thứ cho. Thấy Thạch Toàn sợ ḿnh quá, Thanh Yến cũng chẳng nợ mắng chửi thêm.

Thấy Thanh Yến đă nguôi giận, Thạch Toàn bèn lẻn vào pḥng trong, bảo Oanh Oanh: “Ta đă có vợ kế trước nàng, họ Hồ, tên Thanh Yến! Chị ấy đang ở ngoài pḥng khách! Nàng hăy ra pḥng khách, lấy lễ­ vợ lẽ mà ra mắt chị ấy!” Vừa bực tực, vừa kinh hăi, Oanh Oanh không chịu ra. Thạch Toàn năn nỉ. Cuối cùng, v́ nể chồng, Oanh Oanh đành mặc quần áo chỉnh tề rồi ra pḥng khách, quỳ xuống đất, chắp tay lạy Thanh Yến. Thanh Yến đáp l­ễ, rồi tới nâng Oanh Oanh dậy, nói: “Em đừng sợ! Hăy ngồi xuống đây mà nghe chị nói! Chẳng phải là chị tới đây để đánh ghen đâu! Chị tới đây chỉ cốt để nói cho em biết rằng Thạch lang là một kẻ bạc t́nh!” Sau khi thuật lại cho Oanh Oanh nghe đầu đuôi câu chuyện giữa ḿnh với Thạch Toàn, Thanh Yến kết luận:“Chị nghĩ chắc em cũng chẳng muốn có một người chồng bạc t́nh như thế!” Nghe xong, Oanh Oanh cũng tỏ vẻ bất b́nh, quay ra mắng chửi Thạch Toàn. Thạch Toàn xấu hổ, chỉ c̣n biết xin lỗi hai người đàn bà rối rít, hứa sẽ thay tâm đổi tính, chẳng c̣n dám ăn ở bạc t́nh như thế nữa! Oanh Oanh nhỏ nhẹ thưa:“Bây giờ Chị đă tới đây th́ xin Chị vào ở chung pḥng với Thạch lang, cho em được dọn xuống ở nhà ngang!” Thanh Yến gạt đi, nói:“Không phải là chị tới đây để làm xáo trộn nếp sống của em đâu! Chị tới đây chỉ cốt để cho thiên hạ khỏi trách Thạch lang là người chồng bạc t́nh đó thôi! Bây giờ em hăy dọn cho chị một pḥng riêng v́ chị đă quen ở một ḿnh rồi!” Bất đắc dĩ Oanh Oanh phải tuân lời Thanh Yến nhưng trong ḷng vẫn c̣n nơm nớp sợ.

            Thạch Toàn tực giận tên lính canh đă mở cổng dinh cho Thanh Yến vào nên ra công đường, gọi tên lính lên mắng chửi. Tên lính nói:“Tiểu tốt bị đại quan mắng chửi oan! Tiểu tốt có mở cổng dinh cho ai vào bao giờ đâu? Giờ này khóa cổng vẫn c̣n nguyên dấu niêm của đại quan!” Thạch Toàn không tin, ra cổng coi th́ quả thấy dấu niêm vẫn c̣n nguyên. Thạch Toàn ngạc nhiên, nhưng cũng không dám hỏi Thanh Yến xem nàng đă lọt vào dinh bằng cách nào?            

            Thanh Yến ở lại dinh ti khổn. Mọi chuyện êm dần. Tuy ban ngày Thanh Yến vẫn nói chuyện với Thạch Toàn nhưng ban đêm, Thanh Yến lại vào ngủ ở pḥng riêng, để cho Oanh Oanh vào ngủ chung với Thạch Toàn.

Thanh Yến rất ḥa nhă với Oanh Oanh, chẳng bao giờ tỏ ư ghen tuông. Ban đầu, Oanh Oanh c̣n nơm nớp lo sợ nhưng sau thấy Thanh Yến hiền hậu, chẳng ghen tuông th́ lại hết lo sợ mà đâm ra kính trọng Thanh Yến, coi Thanh Yến như  mẹ chồng ḿ nh vậy.

Ở trong dinh, Thanh Yến đối xử khoan ḥa lễ­ độ với mọi người nên được mọi người kính mến. Thanh Yến lại có biệt tài nh́n sự việc rất sáng suốt, tựa hồ như có thần nhăn, nên được mọi người kính phục.

Một hôm, Thạch Toàn mất cái dây thao buộc ấn. Cả dinh xôn xao đi t́m nhưng chẳng ai t́m thấy. Thạch Toàn lo lắm. Thanh Yến cười, nói:”Đừng có lo. Tát cạn giếng th́ sẽ thấy!” Thạch Toàn bèn sai lính tát giếng. Quả nhiên khi giếng cạn, lính t́m thấy chiếc dây thao ở đáy giếng. Thạch Toàn hỏi:“Sao nàng lại biết là dây thao ở dưới giếng?” Thanh Yến chỉ cười, chẳng đáp. Thạch Toàn nghi rằng Thanh Yến biết rơ ai là thủ phạm nên gặng hỏi:“Ai đă ném dây thao của tôi xuống giếng?” Thanh Yến chỉ cười, chẳng đáp.

            Thanh Yến tiếp tục ở trong dinh. Thấy Thanh Yến càng ngày càng có những hành động kỳ lạ, Thạch Toàn ngờ Thanh Yến chẳng phải là người. V́ thế, tối nào Thạch Toàn cũng sai gia nhân tới nấp ở ngoài pḥng ngủ của Thanh Yến để nghe ngóng. Sáng ra, gia nhân báo cáo rằng chỉ nghe thấy tiếng rũ quần áo chứ không biết là Thanh Yến làm ǵ ở trong pḥng.   

Càng ngày Thanh Yến càng thân với Oanh Oanh.

Một tối, Thạch Toàn có việc phải tới ty quan giám ngục, tới khuya chưa về. Ở nhà, Thanh Yến rủ Oanh Oanh:“Em hăy đem rượu vào pḥng chị để chị em ḿnh đối ẩm!” Oanh Oanh nghe lời. Thấy tửu lượng của Thanh Yến quá cao, Oanh Oanh không dám uống theo. V́ quá chén, Thanh Yến bị say mèm, phải lên giường nằm.

Lát sau, Thanh Yến hóa chồn.  

Oanh Oanh kinh hăi quá nhưng v́ yêu thương Thanh Yến nên lấy chăn đắp cho chồn, rồi trở về pḥng, nằm chờ chồng.

Quá nửa đêm, Thạch Toàn về. Oanh Oanh bèn thuật cho chồng nghe chuyện Thanh Yến hóa chồn. Nghe xong, Thạch Toàn nảy ư giết chồn. Kinh hăi quá, Oanh Oanh can:“Chồn này chỉ làm lợi cho chàng thôi chứ có làm hại ǵ chàng đâu mà chàng toan giết?”

Thạch Toàn không nghe, cứ đi kiếm bội đao, chạy thẳng xuống nhà ngang, tới pḥng Thanh Yến, mở cửa bước vào, xông tới giường.

Đột nhiên chồn tỉnh rượu, hóa thành Thanh Yến!

Thấy Thạch Toàn cầm đao xông tới, Thanh Yến vội ngồi nhỏm dậy, lớn tiếng quát:“Nhà ngươi có tâm địa như sài lang, hành động như rắn rết, ta chẳng thể nào sống chung với nhà ngươi nữa! Trước kia, khi cho nhà ngươi nuốt hoàn thuốc quư để chữa bệnh th́ nhà ngươi thề với ta là sẽ làm đày tớ cho ta suốt đời! Thế mà bây giờ nhà ngươi lại thay ḷng đổi dạ, toan sát hại ta! Vậy th́ t́nh nghĩa tới đây đă hết, nhà ngươi phải trả lại hoàn thuốc cho ta!” Nói xong, Thanh Yến nhổ nước bọt vào mặt Thạch Toàn.

Bị trúng nước bọt, Thạch Toàn bỗng cảm thấy toàn thân lạnh cóng, tay chân tê dại, bội đao rơi xuống đất. Thạch Toàn lại thấy cổ họng ḿnh bị ngứa ngáy, buồn nôn, rồi oẹ ra một hoàn thuốc giống hệt hoàn thuốc trước kia Thanh Yến đă cho ḿnh.

Thanh Yến cúi xuống nhặt hoàn thuốc, bỏ vào túi rồi bước ra khỏi pḥng.

Kinh hăi quá, Thạch Toàn vội chạy theo để giữ lại, nhưng chẳng thấy Thanh Yến đâu. Thạch Toàn đành trở về pḥng ngủ.

Đêm ấy, bệnh cũ tái phát, Thạch Toàn ho ra một đống máu tươi.

Nửa năm sau, Thạch Toàn chết.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com