www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

106. ĐỔNG SINH
 

Thuỷ niệm vô như chuyển niệm phi

Thọ yểu tảo dĩ thị tiên ky

Bất giao ẩu tận tâm đầu huyết

Do thuyết tiêu hồn cẩm tú vi

 

 

106. CHẾT V̀ CHỒN ĐẸP 

 

          Thủ phủ Tế Nam tỉnh Sơn Đông có hai nho sinh rất thân nhau là Đổng Hà Tư với Vương Cửu Tư.

Hà Tư đă có vợ con, Cửu Tư th́ c̣n độc thân. Mỗi người có một thư pḥng cất trước sảnh đường, để ban đêm ra ngồi đọc sách, rồi ngủ lại ở đó.

Một tối mùa đông, tiết trời lạnh lắm, Hà Tư ra thư pḥng trải chăn nệm, đốt ḷ than sưởi dưới gầm giường, rồi ra bàn ngồi đọc sách.

Lát sau, toan tắt đèn đi ngủ, chợt nghe thấy tiếng gơ cửa, Hà Tư ra mở th́ thấy là Cửu Tư. Cửu Tư nói:"Tối nay đệ có khách tới nhà dự tiệc, mời huynh đến dự cho vui" Hà Tư hỏi:"Ai thế?" Cửu Tư đáp:"Có thầy thuốc họ Lương bên tỉnh Sơn Tây mới di cư sang thành phố Tế Nam này mở dược pḥng. Nghe đồn Lương tiên sinh xem mạch thái tố giỏi lắm, có thể đoán được thọ mệnh của từng người nên đệ đă đặt tiệc mời tiên sinh tới dự, để nhờ tiên sinh xem mạch thái tố cho bạn bè" Hà Tư gật đầu rồi đóng cửa thư pḥng, đi theo Cửu Tư.

Tới nơi, Hà Tư thấy có đến hơn chục bạn bè quen thuộc của Cửu Tư với một ông lăo lạ mặt mà Hà Tư đoán là Lương tiên sinh. Cửu Tư bèn giới thiệu mọi người với nhau rồi mời mọi người nhập tiệc.

Sau tiệc, Cửu Tư nhờ Lương tiên sinh xem mạch thái tố cho bạn bè. Tiên sinh liền xem mạch cho từng người. Cuối cùng, khi xem mạch cho Hà Tư với Cửu Tư, tiên sinh nói:"Bản y xem mạch đă nhiều, mạch thường cũng lắm, mạch lạ cũng nhiều, nhưng chưa thấy ai có mạch lạ như mạch của Đổng quân với Vương quân"

Có khách hỏi:"Mạch hai vị này lạ như thế nào?" Tiên sinh đáp:"Mạch của Đổng quân với Vương quân đều có những điềm ngược hướng, tỉ như có điềm sang mà lại có điềm hèn, có điềm thọ mà lại có điềm yểu" Hỏi:"Mạch của ai lạ hơn?" Đáp:"Mạch của Đổng quân" Hỏi:"Vậy th́ thọ mệnh của hai vị ấy ra sao?" Đáp: "Bản y đă nói hết cái biết của ḿnh rồi nên không dám nói chi thêm", rồi quay nh́n Hà Tư với Cửu Tư mà nói:"Xin nhị vị tự bảo trọng" rồi xin cáo biệt. Khách khứa cũng xin cáo biệt theo, chỉ c̣n Hà Tư ở lại với Cửu Tư.

Thoạt nghe Lương tiên sinh nói, Cửu Tư cũng hơi lo, nhưng khi khách đă về hết, chỉ c̣n lại Hà Tư với ḿnh trong pḥng, Cửu Tư nói:" Đệ thấy Lương tiên sinh thú nhận là chỉ biết có bấy nhiêu, chẳng dám quyết đoán ǵ về thọ mệnh của chúng ta th́ đệ nghĩ cái biết của tiên sinh cũng hạn hẹp lắm. Vả lại những câu nói của tiên sinh cũng mơ hồ, chẳng đáng tin!" Hà Tư gật đầu mà nói:"Đệ cũng nghĩ như huynh!" rồi xin cáo biệt.

          Về nhà, thấy cửa thư pḥng khép hờ, Hà Tư kinh hăi nên đứng khựng lại, không dám bước vào. Nhưng rồi, nghĩ rằng có thể trước khi đi theo Cửu Tư, ḿnh quên chưa đóng cửa thư pḥng, Hà Tư lại mạnh dạn bước vào.

Sợ ḷ sưởi hết than, Hà Tư vội chạy tới giường, luồn tay vào chăn xem chăn c̣n ấm hay không? Chợt đửng phải da thịt nhẵn nhụi của một người đang ngủ, Hà Tư kinh hăi, vội rút tay lại, chạy đi thắp đèn để coi xem là ai. Thấy là một thiếu nữ trẻ măng, nhan sắc chẳng khác chi tiên nữ trong tranh, Hà Tư mừng lắm, vội tḥ tay vào chăn đùa rỡn. Khi lần ṃ xuống hạ bộ thiếu nữ, đụng phải một đuôi, dài mượt như đuôi mèo, Hà Tư kinh hăi, vội rút tay lại, quay ḿnh bỏ chạy.

Thấy có người đụng vào ḿnh, thiếu nữ chợt tỉnh, chụp được cánh tay người ấy, rồi lên tiếng, hỏi:"Đổng lang đấy ư? Sao đi dự tiệc lâu thế?" Hà Tư kinh hăi, chẳng hiểu tại sao thiếu nữ lại biết là ḿnh họ Đổng và vừa đi dự tiệc về. Nghĩ thiếu nữ là tiên, Hà Tư nói:"Bản nhân trót mạo phạm, xin tiên cô tha tội" Thiếu nữ mỉm cười mà hỏi:"Ai là tiên cô? Mà tiên cô nào? Sao  chàng lại bị kinh hăi đến thế?" Thấy thiếu nữ nũng nịu, Hà Tư hết sợ, bèn đổi cách xưng hô mà đáp:"V́ nàng có đuôi" Thiếu nữ mỉm cười mà nói: "Thiếp có đuôi đâu! Chắc chàng đi dự tiệc, rồi say rượu nên tưởng tượng ra mà thôi!" Nghe thiếu nữ nói, Hà Tư lại nghĩ hay là ḿnh say rượu thực? Tuy nhiên, v́ vẫn thắc mắc, Hà Tư lại hỏi:"Nàng với ta là hai người xa lạ, sao nàng lại biết rơ là ta họ Đổng?" Thiếu nữ mỉm cười, đáp:"Chàng quên thiếp rồi sao? Mười năm về trước, thiếp là cô gái láng giềng tóc vàng, ở phía đông nhà chàng ấy mà!" Chợt nhớ lại thủa thiếu thời, Hà Tư liền hỏi:"Thế ra nàng là cô bé họ Chu, tên A Tỏa đó sao?" Thiếu nữ mỉm cười, gật đầu mà  đáp: "Đúng thế! Lúc bấy giờ thiếp c̣n nhỏ, tóc chưa cài trâm, mà chàng th́ cũng chẳng lớn ǵ, tóc c̣n để chỏm!" Hà Tư nói:"Nàng có nhắc ta mới nhớ. Mười năm không gặp, đâu ngờ cô bé A Tỏa năm xưa nay đă trở thành một thiếu nữ yểu điệu. Thế nhưng, sao giữa đêm đông giá lạnh, lại đột ngột tới nhà ta?" Đáp:"V́ chồng thiếp mới mất, thiếp quá cô đơn! Hỏi thăm tin tức về bè bạn cũ, thiếp được người ta chỉ cho biết hiện chàng cư ngụ ở đây nên thiếp mới t́m tới để xin nương náu" Hỏi:"Song thân nàng đâu?" Đáp:"Mất cả rồi" Hỏi: "Thế bố mẹ chồng?" Đáp:"Cũng mất cả rồi" Hỏi:"Mất đă lâu chưa?" Đáp: "Cách đây bốn năm" Hỏi:"Nàng tới đây từ lúc nào?" Đáp:"Từ lúc chàng được bạn tới mời đi dự tiệc!"

Hà Tư hỏi:"Lúc ấy nàng ở đâu?" Thiếu nữ đáp:"Ở ngoài hàng rào!" Hỏi:"Sao không vào gặp ta?" Đáp:"V́ sợ bị bạn chàng biết" Hỏi:"Cửa thư pḥng đóng, sao nàng vào được?" Đáp:"Đâu có đóng! Chờ lâu chẳng thấy chàng về, thiếp bị lạnh quá nên liều tới thư pḥng này xem sao. Thấy cửa khép hờ, thiếp liền đánh bạo lẻn vào t́m hơi ấm. Thấy trên giường có nệm, thiếp leo lên nằm đắp chăn, rồi ngủ thiếp đi. Đa tạ chàng đă không bắt lỗi!"

Thấy thiếu nữ trẻ đẹp, Hà Tư muốn giữ lại, nên nói:"Nếu nàng muốn ở lại th́ cự việc ở, chẳng phải e ngại ǵ. Ta đă có vợ, nhưng vợ ta hiền lắm, chỉ ở phía trong chứ chẳng ra phía ngoài này bao giờ. Tuy nhiên, nàng cũng chỉ nên ở phía ngoài này thôi chứ không nên vào phía trong làm ǵ!" Thiếu nữ gật đầu mà nói:"Chàng đă thương hại thiếp, cho thiếp được nuơng náu th́ thiếp cũng có bổn phận phải biết ơn chàng và vâng lời chàng!"

Hết thắc mắc, Hà Tư mừng lắm, vội tắt đèn, cởi bỏ y phục rồi lên giường nằm. Suốt đêm, hai người cứ quấn quưt lấy nhau mà ân ái.

Sáng ra, Hà Tư vào nhà trong lấy cơm nước đem ra cho thiếu nữ. Từ hôm ấy, Hà Tư bỏ hẳn sách đèn, suốt ngày chỉ quấn quưt lấy thiếu nữ.

Ba hôm sau, vợ Hà Tư biết chuyện, bèn nói với chồng:“Thiếp nghĩ thiếu nữ ấy là chồn! Chàng nên dứt đi, kẻo mang hoạ vào thân!” Hà Tư chỉ cười. V́ quá hiền lành, vợ Hà Tư để mặc chồng.

Tháng sau, soi gương thấy thân ḿnh gầy dộc, mặt mũi hốc hác, Hà Tư mới kinh hăi, vội t́m tới Lương tiên sinh mà nói:"Kính nhờ tiên sinh coi mạch, hốt thuốc giùm tiểu sinh" Tiên sinh hỏi:"Sao trông túc hạ hốc hác thế?" Hà Tư bèn thuật đầu đuôi. Coi mạch xong, tiên sinh nói:"Bệnh này là bệnh do yêu nữ làm ra, đă tới hồi nguy kịch lắm, chẳng sao chữa được nữa, bản y cũng xin chịu. Thôi, túc hạ về đi!" Hà Tư ̣a lên khóc, nhất định không chịu về. Thấy thế, tiên sinh cũng thương hại, bèn an ủi:"Thôi th́ c̣n nước c̣n tát, để bản y thử chữa xem sao. Tuy nhiên, bản y phải thú thực rằng hy vọng mong manh lắm!" Dứt lời, tiên sinh lấy kim châm cứu vào ḷng bàn tay với rốn Hà Tư, rồi hốt cho ba thang thuốc mà nói:"May lắm th́ mới qua khỏi được! Thế nhưng, nếu lại ân ái với yêu nữ ấy một lần nữa th́ hoàn toàn tuyệt vọng, không c̣n cách chi cứu chữa nổi!" Biết ḿnh khó ḷng qua khỏi căn bệnh trầm kha, Hà Tư rất buồn rầu, uể oải giơ tay nhận ba thang thuốc, nói mấy lời cám ơn, rồi trả tiền tiên sinh mà xin cáo biệt.

Về nhà, thấy thiếu nữ từ thư pḥng chạy ra đon đả, miệng cười chúm chím, ôm chầm lấy ḿnh, rỉ tai th́ thầm, đ̣i vào ân ái, Hà Tư nói:"Ta sắp chết rồi, đừng quấy rầy nữa, để cho ta yên!" rồi dùng tay gạt thiếu nữ ra, cầm ba thang thuốc chạy thẳng vào nhà trong. Thẹn quá hóa giận, thiếu nữ nói với theo:"Giờ này mà mi vẵn c̣n hy vọng sống sót cơ ư?"

Hà Tư đưa thuốc, bảo vợ đem đi sắc. Vợ Hà Tư bèn đem đi sắc, rồi rót ra bát, bưng lên cho chồng.

Uống hết bát thuốc, Hà Tư lên giường nằm. Vừa chợp mắt, lại thấy ḿnh ân ái với thiếu nữ. Giật ḿnh tỉnh giấc, mới biết là ḿnh nằm chiêm bao. Hà Tư bèn dời sang nằm ở pḥng con trai.

Tối ấy, Hà Tư bắt vợ con phải đóng kín cửa, thắp đèn ngồi canh cho ḿnh ngủ, không được để ai lẻn vào pḥng.

Thế nhưng, vừa chợp mắt, Hà Tư lại thấy ḿnh ân ái với thiếu nữ. Giật ḿnh tỉnh giấc, Hà Tư lại biết là ḿnh nằm chiêm bao.

Ba hôm sau, Hà Tư nôn ra một đống máu tươi, rồi chết.

Cửu Tư nghe tin, vội tới viếng tang và đưa đám. 

Tuần sau. Cửu Tư đang ngồi ở thư pḥng, chợt thấy một thiếu nữ diễm lệ bước vào, cúi đầu chào ḿnh. Cửu Tư hỏi:"Nàng là ai?" Thiếu nữ đáp:"Thiếp là láng giềng cũ của nho sinh Đổng Hà Tư" Hỏi:"Quư danh là ǵ?" Đáp:"Thiếp là Chu A Tỏa" Hỏi:"Nàng có quen thân với Hà Tư không?" Đáp:"Trước kia th́ thân lắm, nhưng bây giờ th́ hết thân rồi" Hỏi:"Sao vậy?" Đáp:"V́ từ ngày Hà Tư bị chồn mê hoặc, ảnh bỏ rơi thiếp nên bây giờ thiếp  không thân với ảnh nữa!" Hỏi:"Nàng tới đây có việc chi?" Đáp:"Để báo cho chàng biết một tin" Hỏi:"Tin ǵ?" Đáp:"Tin Hà Tư đă chết v́ bị chồn mê hoặc!" Cửu Tư nói:"Tin ấy th́ ta đă biết rồi!" Thiếu nữ nói:"Chàng biết một mà không biết hai!" Hỏi:"C̣n tin ǵ nữa mà hai với ba?" Đáp:"Chàng đă biết tin chồn sắp tới đây hại chàng chưa?" Hỏi:"Nàng nghe ai nói?" Đáp:"Thiếp suy luận ra!" Hỏi:"Suy luận như thế nào?" Đáp:"Giống chồn có thói ám hại bạn thân của nạn nhân. Mỗi lần hại xong một kẻ nào, chồn lại t́m cách ám hại người bạn thân nhất của nạn nhân" Hỏi:"Sao nàng lại nói ta là người bạn thân nhất của Hà Tư?" Đáp:"Điều này do chính Hà Tư nói lúc c̣n sống" Cửu Tư lắc đầu mà nói:"Không phải là giống chồn muốn hại ai cũng được đâu. Tùy từng người thôi!" Thiếu nữ nói:"Giống chồn có yêu khí mạnh lắm. Chúng mê hoặc đàn ông trần thế dễ như bỡn, nhất là các nho sinh. Chàng là nho sinh, phải đề pḥng cẩn thận lắm mới được. Sợ con chồn hại Hà Tư sẽ t́m tới đây ám hại chàng, thiếp mới tới đây báo tin cho chàng biết trước để đề pḥng!" Cửu Tư nói:"Cám ơn nàng. Ta sẽ đề pḥng!"

Thiếu nữ bèn mỉm cười rồi liếc mắt đưa t́nh. Thấy thiếu nữ đẹp quá, đột nhiên Cửu Tư cảm thấy long xao xuyến. Thiếu nữ bèn chạy tới bá vai bá cổ Cửu Tư mà hôn hít.

Không cưỡng nổi dục vọng, Cửu Tư bèn bồng thiếu nữ lên giường ái ân. Mây mưa xong, thiếu nữ đ̣i ở lại. V́ chưa có vợ, Cửu Tư mừng quá, bằng ḷng ngay. Thấy thế, đám gia nhân xúm lại khuyên can Cửu Tư chẳng nên chứa thiếu nữ, nhưng Cửu Tư không nghe. Cũng như Hà Tư trước kia, suốt ngày Cửu Tư chỉ quấn quưt lấy thiếu nữ.

Một đêm, Cửu Tư nằm chiêm bao thấy Hà Tư hiện về mà nói:"Thiếu nữ man xưng là Chu A Tỏa, đang quấn quưt lấy huynh, chẳng phải là cô láng giềng cũ của đệ đâu. Thị chính là con chồn đă hại đệ đó. Hại đệ rồi, thị lại muốn t́m tới đây để hại huynh. Đệ phẫn uất quá, đă nạp đơn kiện thị nơi tào quan dưới âm phủ. Đêm nay đệ hiện về để chỉ cho huynh cách thức trừ chồn. Giống chồn rất sợ mùi nhang ban đêm. V́ thế, tối đến, huynh cứ thắp nhang, cắm quanh thư pḥng là sẽ trừ được chồn. Huynh cứ để mặc cho thị ngủ ở thư pḥng, c̣n huynh th́ vào nhà trong mà ngủ!" Tỉnh giấc, Cửu Tư lấy làm lạ, nhưng chỉ nửa tin, nửa ngờ.

Tối sau, Cửu Tư nói với thiếu nữ:"Có kẻ khuyên ta nên dời chỗ ngủ, nói rằng nếu ta cứ tiếp tục ngủ ở đây với nàng th́ sẽ bị yểu tử!" Thiếu nữ nói:"Mệnh mà thọ th́ ngủ ở đây cũng vẫn thọ, mệnh mà yểu th́ không ngủ ở đây cũng vẫn yểu!" Thấy thiếu nữ nói có lư, Cửu Tư phá lên cười. Thiếu nữ cũng cười theo. V́ thế, tối ấy Cửu Tư vẫn ở lại thư pḥng với thiếu nữ.

Thiếu nữ lại nũng nịu. Chẳng cưỡng nổi dục vọng, Cửu Tư lại bồng thiếu nữ lên giường. Ân ái xong, sực nhớ tới lời Hà Tư trong chiêm bao, Cửu Tư vội đi thắp nhang cắm quanh thư pḥng.

Ngửi thấy mùi nhang, thiếu nữ tỉnh giấc mà hỏi:"Ai vừa thắp nhang, cắm ở gần đây?" Cửu Tư không đáp. Thiếu nữ nói:"Chẳng cần biết là ai thắp, chỉ cần chàng ra nhổ lên, dập tắt đi là được!"

Thấy thiếu nữ nũng nịu, Cửu Tư lại thương hại, ra nhổ hết nhang, dập tắt đi, rồi lại vào nằm với thiếu nữ.

Hai tuần sau, Cửu Tư bị bệnh nặng, thân h́nh gầy dộc, mặt mũi hốc hác, ban ngày th́ vật vờ buồn ngủ, ban đêm th́ chiêm bao toàn những chuyện kinh hoàng.

Tối ấy, vừa chợp mắt, lại thấy Hà Tư hiện về mà nói:"Sao huynh không chịu nghe lời đệ? Phải cương quyết trừ chồn đi kẻo thị sẽ hại huynh như đă hại đệ mà thôi!" Tỉnh giấc, Cửu Tư bèn quyết tâm nghe lời bạn.

Sáng sau, Cửu Tư rỉ tai gia nhân:"Tối nay, khi các ngươi thấy thiếu nữ đă ngủ say th́ thắp nhang cắm la liệt chung quanh thư pḥng. Nếu nhang bị nhổ lên th́ lại cắm đợt nhang khác!" Gia nhân gật đầu tuân lệnh.

Tối ấy, thấy thư pḥng tĩnh mịch, gia nhân bèn thắp nhang cắm quanh. Ngửi thấy mùi nhang, thiếu nữ vội vùng dậy, chạy ra sân, nhổ hết nhang cắm quanh thư pḥng lên, dập tắt đi, rồi trở vào giường, lay Cửu Tư dậy mà hỏi:"Ai chỉ cho chàng cách thắp nhang cắm quanh thư pḥng?" Cửu Tư đáp:"Chắc đám gia nhân thấy ta bị bệnh nặng nên đi cầu đảo, rồi được ông đồng bà cốt nào đó chỉ cho chứ ǵ?" Thiếu nữ sịu mặt, không vui.

Thấy thiếu nữ chạy ra nhổ hết nhang, gia nhân vội thắp đợt nhang khác, đem cắm lại. Lại ngửi thấy mùi nhang, thiếu nữ bèn thở dài mà than: "Phúc trạch nhà chàng dày quá, thiếp không thể hại nổi chàng. Thú thực với chàng, thiếp chính là con chồn đă hại Đổng Hà Tư. Thiếp bị Hà Tư kiện nơi tào quan dưới âm phủ. Thấy thế, thiếp cũng kiện lại Hà Tư để xem tào quan phân xử ra sao? Đêm nay, thiếp được lệnh phải tạm chết, xuống âm phủ nghe tào quan phán quyết, để xác chồn ở lại chốn nhân gian. Vậy thiếp nhờ chàng sai đám gia nhân đem xác chồn của thiếp đi chôn chứ đừng để cho ai lột da!"

Dứt lời, thiếu nữ nhảy từ trên giường xuống đất, chạy quanh giường đủ 3 ṿng rồi ngă lăn xuống chân giường mà chết, xác biến thành xác chồn. Cửu Tư bèn soi đèn, lật đi lật lại xác chồn mà quan sát.

Quan sát xong, v́ sợ chồn được tào quan cho tái sinh, Cửu Tư liền gọi gia nhân lấy dao sắc lên thư pḥng, lột bộ da chồn, đem ra ngoài sân, treo lên cành cây.

          Đêm sau, Cửu Tư chiêm bao thấy thiếu nữ hiện về nói:"Tào quan đă xử xong vụ kiện giữa thiếp với Đổng Hà Tư rồi!" Cửu Tư hỏi:"Phán quyết ra sao?" Đáp:"Tào quan phán rằng Đổng Hà Tư thấy sắc đẹp, động ḷng tà dâm, chết là đáng kiếp! Tuy nhiên, tào quan cũng phán rằng thiếp đă mê hoặc đàn ông trần thế, phải chịu h́nh phạt đủ trăm roi!" Hỏi:"Tào quan có cho nàng tái sinh không?" Đáp:"Có! Nhưng với điều kiện là xác chồn của thiếp ở chốn nhân gian phải c̣n nguyên vẹn mới được! Chính v́ thế mà đêm nay thiếp mới hiện về để xin chàng chỉ cho thiếp biết chỗ chàng đă sai đám gia nhân chôn xác chồn của thiếp!" Cửu Tư nói:"Đám gia nhân nhà ta không rơ chuyện này nên chúng đă lỡ đem xác chồn của nàng đi lột da, treo lên cành cây ở ngoài sân rồi!" Nghe thấy thế, thiếu nữ thở dài năo nuột.

Lát sau, thiếu nữ nói, giọng buồn thảm:"Kể ra, thiếp hại đàn ông trần thế cũng đă nhiều, bây giờ không được tái sinh th́ cũng là đáng tội. Thế nhưng, sao chàng lại tàn nhẫn như vậy?" Dứt lời, thiếu nữ giận dỗi, quay phắt người đi, vùng vằng bước ra khỏi cửa. Cửu Tư tỉnh giấc, sợ toát mồ hôi.

Cửu Tư bị bệnh nặng, phải t́m tới Lương tiên sinh để nhờ tiên sinh cứu chữa cho. Tiên sinh bèn tận t́nh cứu chữa.

Nửa năm sau, Cửu Tư mới b́nh phục.

                                              

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com