www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

046. THƯ SI
 

Bất tín thư trung cánh hữu ma

Ngọc nhan kim ốc lưỡng vô ngoa

Tổ long nhất cự tuy do số

Dă quái si nhi phúc vị đa

 

 

046. MÊ SÁCH

 

          Huyện Bành Thành, tỉnh Tứ Xuyên, có thái thú Lang Ngọc Phương. Tuy là thái thú nhưng v́ tính thanh liêm, gia tư thanh bạch, Ngọc Phương chỉ sống nhờ bổng lộc triều đ́nh. V́ có tính mê sách, Ngọc Phương dành tiền mua đủ mọi loại sách, lập thành một thư viện ở trong nhà.  

Ngọc Phương có một trai, tên Ngọc Tùng, làm giáo thụ. Ngọc Tùng cũng mê sách như cha. Khi cha mất, Ngọc Tùng vẫn giữ nguyên thư viện cũ.

Ngọc Tùng có một bạn học thân họ Tô, làm quan ở kinh đô và một học tṛ thân họ Lỗ, làm thầy thuốc ở Bành Thành.  

Ngọc Tùng cũng chỉ có một trai, tên Ngọc Trụ, là nho sinh. Trong lúc dạy con học, Ngọc Tùng chép thiên Khuyến Học của vua Tống Chân Tông, dán lên tường, bên trái bàn học của con, cốt để cho con thường xuyên trông thấy mà lập chí chăm chỉ học hành,  Trong thiên này, có những câu như:

Trong sách tự có thóc

Trong sách tự có vàng

Trong sách tự có ngựa

Trong sách tự có người đẹp

          Hàng ngày, Ngọc Trụ tụng thiên này, lấy lụa trắng phủ lên cho lâu cũ. Chẳng phải Ngọc Trụ muốn cầu lợi lộc, nhưng trong thâm tâm, Ngọc Trụ tin những câu này là đúng. Ngọc Trụ c̣n mê sách hơn cả ông, cha.

Năm Ngọc Trụ 20, cha mất. Sau khi làm tang lễ cho cha, Ngọc Trụ chỉ miệt mài đọc sách, chẳng biết thời tiết nóng lạnh là ǵ. Khách tới thăm, Ngọc Trụ chỉ mời ngồi, nói vài câu xă giao, rồi lại ngồi đọc sách, khiến khách bực tức, đứng dậy bỏ về.

Tuy đọc sách đă nhiều, nhưng cứ đi thi là hỏng. Chỉ ngồi đọc sách, chẳng kiếm ra tiền nên nhà đă nghèo lại nghèo thêm, Ngọc Trụ phải bán dần vật dụng trong nhà để lấy tiền sinh sống.

Ai tới nhà hỏi mua vật ǵ Ngọc Trụ cũng bán, nhưng sách của ông cha th́ nhất định không chịu bán cuốn nào.

Một hôm, đang ngồi đọc sách, bỗng có cơn gió lớn thổi bay sách ra vườn, Ngọc Trụ bèn đứng dậy đuổi theo.

Bất đồ bị thụt chân xuống hố, Ngọc Trụ cúi nh́n th́ thấy hố đầy thóc. Tuy thóc đă mục, không ăn được nữa, nhưng Ngọc Trụ vẫn tin là trong sách tự có thóc.

Hôm khác, bắc thang lên giá cao t́m sách, chợt thấy một khám thờ Phật bằng vàng của ông nội, đường kính dài hơn thước, Ngọc Trụ mừng lắm, lấy xuống đem ra tiệm thợ bạc hỏi giá. Thợ bạc nói là vàng mạ chứ không phải là vàng ṛng, nhưng Ngọc Trụ vẫn tin là trong sách tự có vàng.

Tháng sau. Một hôm, triều đ́nh cử Tô công tới tuần duyệt Bành Thành. Có kẻ biết Tô công là bạn học cũ của gthân phụ Ngọc Trụ nên khuyên đem chiếc khám ra biếu. Ngọc Trụ theo lời. Gặp con của bạn cũ, Tô công mừng lắm, hỏi thăm chuyện gia đ́nh rồi tặng cho Ngọc Trụ 300 đồng vàng vói 2 con ngựa. V́ thế, Ngọc Trụ càng tin là trong sách tự có ngựa.

Thế rồi, Ngọc Trụ càng cố công đọc sách.

Ba năm sau.

Ngọc Trụ 23. Vừa hết tang cha, được nhiều khách tới nhà làm mối, Ngọc Trụ đều từ chối, nói rằng chỉ cần đọc sách th́ tự nhiên sẽ có giai nhân trong sách tới làm vợ.

          Mười năm sau.

          Ngọc Trụ 33. Bạn bè khuyên:"Ngoài 30 rồi, cưới vợ đi kẻo trễ!" Ngọc Trụ đáp:"Cứ chăm đọc sách th́ tự nhiên sẽ có giai nhân trong sách tới làm vợ, cần chi phải cưới!" Bạn bè đều cười.

          Ba năm sau.

          Ngọc Trụ 36. Thấy Ngọc Trụ vẫn chưa có vợ, bạn bè đều chế giễu.

          Một hôm, ở Tứ Xuyên có tin đồn cháu gái Thượng Đế là Chức Nữ vừa bỏ trời, trốn xuống trần gian, bè bạn bèn rủ nhau tới nhà Ngọc Trụ, nói đùa:"Chức Nữ ở trên trời một ḿnh buồn quá, đă trốn xuống trần gian, đang đi t́m huynh đó!" Biết là ḿnh bị chế giễu, Ngọc Trụ chỉ im lặng.

Một tối, đang ngồi đọc cuốn Hán Thư thứ 8, chợt thấy trên trang sách có h́nh một nữ lang kiều diễm hiện ra lờ mờ, Ngọc Trụ thầm nghî chắc đó là người đẹp trong sách nên rất hồi hộp. Tuy nhiên, v́ thấy chỉ có h́nh nên Ngọc Trụ cũng thất vọng, cứ ước ao sao cho có được người thực.

Lật trang sau, thấy có hai chữ Chức Nữ nho nhỏ hiện ra lờ mờ, Ngọc Trụ càng hồi hộp. Lật trở lại trang trước, đột nhiên thấy mặt mày h́nh nữ lang đă trở nên sống động, Ngọc Trụ vội đặt sách lên bàn thờ, thắp hương khấn vái, rồi cứ ngây người ngồi ngắm, bỏ ăn bỏ ngủ.

Tối sau, khi ngồi ngắm h́nh nữ lang trên trang sách, chợt Ngọc Trụ thấy h́nh ấy đă biến thành người thực, đang vặn ḿnh bước ra khỏi trang sách, đứng trên bàn thờ, nh́n ḿnh mỉm cười. Trống ngực đánh th́nh th́nh, Ngọc Trụ vội sụp lạy.

Ngửng đầu nh́n, thấy giai nhân đă bước xuống đất, đứng ngay cạnh ḿnh, vóc người thon nhỏ, mặt đẹp như ngọc, quả là một trang quốc sắc, Ngọc Trụ cứ ngây người ra ngắm. Thấy Ngọc Trụ ngắm ḿnh như thế, giai nhân mỉm cười rồi tới ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn thờ.

Hồi hộp, Ngọc Trụ sụp lạy thêm lần nữa, rồi đứng dậy, hỏi:"Nương tử là thần tiên ở chốn nào?" Giai nhân mỉm cười mà đáp:"Thần tiên ǵ! Chỉ là người thường trong cuốn Hán Thư thứ 8 vẫn đọc hàng ngày đó thôi! Chẳng nhận ra nhau sao?" Hỏi:"Nương tử có họ tên chi không?" Đáp:"Có chứ sao không?" Hỏi:"Quư danh là ǵ?" Đáp:" Nhan Như Ngọc!" Hỏi:"Nương tử hiện ra làm chi?" Đáp:"Để cho người đời tin rằng những điều cổ nhân viết trong sách là đúng!" Mừng quá, Ngọc Trụ hỏi:"Nếu thế th́ có phải bây giờ nương tử tới đây để phối hợp với tiểu sinh không?" Như Ngọc gật đầu mà đáp:"Phải!" Nghe thấy thế, Ngọc Trụ mừng quá, vội chạy tới ôm chầm lấy Như Ngọc. Như Ngọc mỉm cười, giơ tay khẽ cản lại mà nói:"Tuy nhiên, nếu chịu bỏ hẳn đọc  sách th́ mới ở lại, c̣n nếu cứ tiếp tục đọc sách th́ sẽ đi ngay!" Ngọc Trụ gật đầu rồi d́u Như Ngọc lên giường ân ái.

Đêm ấy, hai người cực kỳ hoan lạc.

Sáng sau, khi ngủ dậy, Ngọc Trụ nói:"Có nàng ở cạnh, đọc sách sẽ thông, đi thi sẽ đậu!" Như Ngọc đáp:"Không phải thế đâu! Muốn đậu th́ không được đọc sách nữa!" Hỏi:"Sao lại lạ vậy? Không đọc sách nữa th́ làm sao mà đậu?" Đáp:"Chính v́ đọc sách nhiều quá nên không đậu. Thử ngẫm coi! Trong những kẻ thi đậu, có kẻ nào đọc sách nhiều như thế không?" Tuy chẳng dám căi nhưng trong thâm tâm, Ngọc Trụ không phục.

Lát sau, Như Ngọc xuống bếp dọn dẹp.

Một ḿnh ở nhà trên, Ngọc Trụ lại lấy sách ra đọc.

Từ dưới bếp lên, thấy Ngọc Trụ đọc sách, Như Ngọc liền biến mất.

Tiếc ngẩn ngơ, Ngọc Trụ vội quỳ trước bàn thờ, khấn xin Như Ngọc tái hiện, nhưng chẳng thấy chi.

Ngọc Trụ bèn lấy cuốn Hán Thư trên bàn thờ xuống coi.

Thấy h́nh Như Ngọc lại hiện lờ mờ trên trang sách, Ngọc Trụ vội lên tiếng gọi:"Như Ngọc!" nhưng h́nh bất động. Chẳng biết làm sao hơn, Ngọc Trụ đành đem cuốn sách trả lại bàn thờ, rồi thắp hương, phủ phục xuống đất mà khấn:"Xin tái hiện!"

Bỗng Như Ngọc hiện ra mà nói:"Lần này, nếu không chịu bỏ hẳn đọc sách th́ sẽ tuyệt t́nh!" Ngọc Trụ vội đáp:"Xin vâng!"

Như Ngọc hỏi:"Nhà có bàn cờ không?" Ngọc Trụ đáp:"Có!" Như Ngọc nói:"Lấy ra đây đấu thử vài ván xem sao!" Ngọc Trụ vội đi lấy đem ra.

V́ không thích đấu cờ, Ngọc Trụ thua liền hai ván.

Như Ngọc hỏi: "Ngoài việc đọc sách, chẳng có tài ǵ, sao đ̣i vợ đẹp?" Ngọc Trụ đáp:"Xin học từ từ!"

Tối ấy, Ngọc Trụ lại cùng Như Ngọc mặn nồng ân ái.

Sáng sau, khi thức giấc, Ngọc Trụ muốn đọc sách nhưng lại sợ Như Ngọc biến mất. Chợt nghĩ nếu giấu cuốn Hán thư thứ 8 đi th́ Như Ngọc không c̣n chỗ biến vào, Ngọc Trụ liền tới bàn thờ, lấy cuốn Hán Thư giấu vào đống sách dưới sàn, rồi tới bàn thắp đèn, ngồi đọc sách tới trưa.

Chợt ngửng đầu nh́n, thấy Như Ngọc đứng ở cạnh, Ngọc Trụ vội giấu cuốn sách xuống gầm bàn nhưng Như Ngọc đă biến mất. Kinh hăi quá, chẳng hiểu tại sao Như Ngọc lại biết được chỗ ḿnh giấu cuốn Hán Thư, Ngọc Trụ bèn lục đống sách dưới đất, lấy cuốn Hán Thư đem trả lại bàn thờ, rồi thắp hương quỳ khấn:"Như Ngọc! Nếu lần này nàng chịu tái hiện để chung sống với ta th́ ta thề sẽ chẳng bao giờ đọc sách nữa!"

Đột nhiên, Như Ngọc lại hiện ra mà nói:"Thề đi!" Ngọc Trụ vội đáp: "Xin thề!" Như Ngọc nói:"Lấy bàn cờ ra đây!" Ngọc Trụ vội lấy ra. Như Ngọc nói:"Nếu sau 3 ngày mà không thắng nổi một ván th́ nhất quyết tuyệt t́nh!" Ngọc Trụ đáp:"Xin vâng!"

Hai ngày đầu, Ngọc Trụ thua liên miên. Sang ngày thứ 3, v́ sợ quá, Ngọc Trụ phải chú tâm nghĩ nước nên thắng được một ván. Ngọc Trụ mừng quá, thở phào nhẹ nhạm, rồi chạy tới d́u Như Ngọc lên giường ân ái.

Sáng sau, ngủ dậy, Như Ngọc hỏi:"Nhà có đàn không?" Ngọc Trụ đáp:"Có! Nhưng không biết gảy" Như Ngọc nói:"Cứ lấy ra đây!" Ngọc Trụ vội lấy ra. Như Ngọc bèn dạy Ngọc Trụ cách gảy đàn rồi đưa cho một khúc nhạc mà nói:"Sau 5 ngày mà không gảy được khúc này th́ nhất quyết bỏ đi!"

Bốn ngày đầu, Ngọc Trụ loay hoay, chẳng sao gảy được. Sang ngày thứ 5, v́ sợ quá, mờ hôi toát như tắm, phải chú tâm tập gảy nên hốt nhiên gảy được. Mừng quá, Ngọc Trụ cứ ôm đàn mà múa theo điệu nhạc, khiến Như Ngọc cũng phải mỉm cười.

Ngọc Trụ lại chạy tới d́u Như Ngọc lên giường ân ái.

Sáng sau, ngủ dậy, Như Ngọc hỏi:"Nhà có rượu không?" Ngọc Trụ đáp:"Có! Nhưng không biết uống!" Như Ngọc nói:"Cứ lấy ra đây!" Ngọc Trụ vội lấy ra. Như Ngọc liền rót một chén, đưa cho Ngọc Trụ, bắt ngồi đối ẩm. Ngọc Trụ nhăn mặt mà nuốt ruợu. Như Ngọc rót thêm, bắt uống tiếp.

Lát sau, thấy mùi rượu thơm ngon, Ngọc Trụ bèn tự rót thêm mà uống. Khi đă say, đầu lâng lâng, người nóng ran, Ngọc Trụ lại chạy tới d́u Như Ngọc lên giường ân ái. 

Sáng sau, ngủ dậy, Như Ngọc hỏi:"Có bạn thân không?" Ngọc Trụ đáp:"Bạn sơ th́ có, thân th́ không!" Như Ngọc nói:"Không thể thế được! Phải chọn bạn mà kết thân!" Bất đắc dî, Ngọc Trụ phải đi thăm bạn bè ngày trước, mời tới nhà đấu cờ, gảy đàn, uống rượu.

V́ bạn bè thân sơ tới lui nườm nượp nên đột nhiên Ngọc Trụ nổi tiếng là nho sinh quảng giao nhất huyện.

Từ đó, ngày th́ cùng bè bạn cười đùa, đêm th́ cùng Như Ngọc ái ân.

Lâu dần, thấy Ngọc Trụ quên hẳn việc đọc sách, Như Ngọc mỉm cười mà nói:"Nếu cứ bỏ đọc sách như thế này, th́ thế nào mà chẳng đậu?"

Mười tháng sau.

Như Ngọc sanh trai, đặt tên là Ngọc Thư. Như Ngọc không cho con bú, chỉ thuê bà vú tới nhà nuôi đứa bé.

Rồi Như Ngọc mua cho Ngọc Trụ một t́ nữ để sai vặt.

Hai tháng sau.

Một hôm Như Ngọc nói:"Đă ở với nhau được một năm. Đă sanh với nhau được một trai. Bây giờ là lúc phải vĩnh biệt!" Kinh hăi quá, Ngọc Trụ hỏi:"Sao lại phải vĩnh biệt?" Như Ngọc đáp:"V́ càng ở lâu th́ họa càng lớn! Lúc đó có hối cũng chẳng kịp!" Ngọc Trụ hỏi:"Họa ǵ?" Như Ngọc không đáp. Ngọc Trụ bèn khóc mà hỏi:"Không nhớ ta đă đành nhưng cũng không nhớ con sao?" Như Ngọc buồn rầu, im lặng hồi lâu rồi đáp:"Nhớ chứ! Nhưng vĩnh biệt th́ vẫn phải vĩnh biệt!"

Ngọc Trụ hỏi:"Có cách chi giữ nàng ở lại được không?" Như Ngọc đáp:"Muốn giữ ở lại th́ phải đốt hết sách trong thư viện đi!" Kinh hăi quá, Ngọc Trụ nói:"Sách là quê quán nàng, mà cũng là tính mệnh ta, sao nỡ ép ta đốt?" Như Ngọc thở dài mà đáp:"Có ép đốt đâu! Chỉ khuyên thế thôi! Nếu không chịu đốt th́ họa sẽ tới. Mà họa có tới cũng là tại số!"

Ngọc Trụ không hiểu tại sao đốt sách lại tránh được họa, nhưng cũng chẳng muốn hỏi chi thêm.

V́ đám bạn thắc mắc tại sao Ngọc Trụ không cưới vợ mà lại có vợ đẹp, rồi sanh con trai, họ bèn luân phiên nhau tới ḍ hỏi cho thỏa tính ṭ ṃ. Vốn không quen nói dối nhưng cũng chẳng muốn cho ai biết sự thực, Ngọc Trụ chỉ ậm ừ. Họ bèn loan tin là Ngọc Trụ có vợ tiên.

Nghe tin, Như Ngọc buồn rầu mà nói:"Họa tới nơi rồi!"

Chiều ấy, Như Ngọc đưa cho bà vú một gói vàng mà bảo:"Sáng ngày kia, bế thằng bé này tới Thiểm Tây mà cư ngụ!" Thấy thế , Ngọc Trụ ngạc nhiên mà hỏi:"Sao tự nhiên lại bắt con phải xa cha mẹ?" Như Ngọc đáp:"Để tránh họa!" Ngọc Trụ hỏi:"Họa ǵ?" Như Ngọc đáp:"Rồi sẽ biết!"

Tối ấy, Như Ngọc rủ Ngọc Trụ lên giường ân ái hoan lạc suốt đêm.

V́ từ trước đến nay, chưa bao giờ thấy Như Ngọc rủ ḿnh như thế, Ngọc Trụ ngạc nhiên lắm.

Sáng sau, Như Ngọc dậy sớm pha trà, gọi Ngọc Trụ dậy đối ẩm.

Sau một tuần trà, bỗng Như Ngọc buông chén mà nói:"Đến giờ rồi! Vĩnh biệt thôi!"

Chưa kịp lên tiếng, thấy Như Ngọc đă biến mất, Ngọc Trụ kinh hăi, trống ngực th́nh th́nh, thần trí ngẩn ngơ như kẻ mất hồn.

 

Ở tỉnh Phúc Kiến có nho sinh họ Sử, trẻ tuổi, thông minh.

Năm ấy, Sử sinh thi đậu tiến sĩ, được triều đ́nh bổ nhậm làm quan tể huyện Bành Thành, gọi là Sử công. Sử công rất hiếu sắc, đă cưới 2 vợ mà vẫn c̣n mua thêm nhiều nàng hầu. Trong số các nàng hầu, có một nàng đẹp lắm, họ Nghê, được Sử công say mê.

Tuy nhiên, khi tới Bành Thành phó nhậm, nghe đồn Ngọc Trụ có vợ tên Như Ngọc, đẹp như tiên, từ trong sách hiện ra, Sử công động ḷng hiếu sắc, vẫn muốn chiếm đoạt. Sử công bèn kết tội vợ chồng Ngọc Trụ đă dùng yêu đạo để huyễn hoặc huyện dân, rồi sai lính đi bắt hai vợ chồng.

Lính tới nhà Ngọc Trụ th́ chỉ thấy Ngọc Trụ với t́ nữ chứ không thấy Như Ngọc. Lính bèn trói Ngọc Trụ, giải về huyện đường.

Thấy không bắt được Như Ngọc, Sử công ra lệnh lột mũ áo nho sinh của Ngọc Trụ, gông cùm thực kỹ, tống giam vào ngục, hy vọng Như Ngọc phải tới huyện đường xin ḿnh tha cho chồng.

Thế nhưng, sau 7 ngày đêm, vẫn chẳng thấy Như Ngọc đâu, Sử công bèn sai lính đem Ngọc Trụ ra tra khảo, bắt phải cung khai sự thực. Tuy bị đánh gần chết nhưng Ngọc Trụ chẳng chịu khai ǵ. Sử công lại sai lính tới nhà Ngọc Trụ bắt t́ nữ, đem về tra khảo. T́ nữ khai rằng mới được mua về nên không biết chi. Chẳng làm sao hơn, Sử công bèn sai lính nhốt Ngọc Trụ với t́ nữ vào 2 ngục thất.

Sáng sau, Sử công sai lính giong xe, hộ tống ḿnh tới nhà Ngọc Trụ khám xét. Thấy nhà cửa nghèo nàn, chẳng có chi đáng giá, ngoại trừ một thư viện đầy sách, Sử công bèn sai lính t́m cuốn sách có h́nh Như Ngọc như tin đồn. Thế nhưng v́ thư viện nhiều sách quá, không biết phải t́m ở những cuốn nào. Sử công nổi giận, sai lính đốt nhà.

Khói bốc tỏa um cả ngơ trước vườn sau.

Trở về huyện đường, nghĩ Như Ngọc là yêu quái nên nếu ḿnh có tiếp tục nhốt Ngọc Trụ với t́ nữ th́ cũng chẳng chiếm được Như Ngọc, Sử công bèn sai lính thả Ngọc Trụ với t́ nữ ra.

Ngọc Trụ dẫn t́ nữ về nhà. Thấy nhà bị cháy rụi, Ngọc Trụ liền trả tự do cho t́ nữ, c̣n ḿnh th́ tới xin ở nhờ nhà Lỗ sinh, học tṛ cũ của cha.

Ngọc Trụ lại nhờ Lỗ sinh lên huyện đường xin cho ḿnh được tái phục mũ áo nho sinh. V́ nể Lỗ sinh, Sử công chấp thuận.

Mùa thu năm ấy, triều đ́nh mở khoa thi hương ở Tứ Xuyên. Ngọc Trụ đi thi, đậu cử nhân.

Mùa thu năm sau, Ngọc Trụ lên kinh đô thi hội, đậu tiến sĩ. V́ uất hận Sử công, Ngọc Trụ không về quê ở Bành Thành, thuê nhà ở kinh đô cư ngụ. Trong nhà, Ngọc Trụ thiết lập bàn thờ Như Ngọc, sớm tối thắp hương, cầu khấn Như Ngọc phù hộ cho ḿnh được làm quan ở Phúc Kiến.

Năm sau, nhà vua bổ Ngọc Trụ làm tuần vũ Phúc Kiến.

Tới nơi phó nhậm, Ngọc Trụ gặp người anh bên ngoại là Vi tư lư, cai quản các ngục tù trong tỉnh.

Ở Bành Thành, v́ Sử công tham nhũng, giết hại dân lành nên bị dân chúng khiếu nại tới tận kinh đô. Triều đ́nh liền huyền chức Sử công, đuổi về quê, rồi sai Ngọc Trụ điều tra tội ác của Sử công.

Điều tra xong, Ngọc Trụ dâng sớ tâu vua.

Đọc sớ xong, nhà vua liền truyền lệnh bắt Sử công bỏ ngục, tịch thu gia sản.

Thấy Ngọc Trụ độc thân, Vi công muốn bắt Nghê Cơ cho Ngọc Trụ làm vợ. Vi công bèn ép Sử công phải nạp Nghê Cơ cho ḿnh để khỏi bị tra tấn. Bất đắc dî, Sử công phải ưng thuận.

Vi công liền đem Nghê Cơ tới dinh Ngọc Trụ tạm gửi. Ngọc Trụ hỏi Nghê Cơ là ai. Vi công nói dối là t́ nữ ḿnh mới mua được, nhưng v́ sợ vợ ghen, nên phải đem gửi tạm. Tưởng thực, Ngọc Trụ  nhận lời.

Ba tháng sau.

Triều đ́nh kết án Sử công, đày đi làm lính thú ở Liêu Ninh.

Lúc đó, Vi công mới nói thực cho Ngọc Trụ biết Nghê cơ vốn là ái cơ của Sử công. Rồi Vi công khuyên Ngọc Trụ nên nạp Nghê Cơ làm vợ. Ngọc Trụ bèn theo lời.

Sau đó, Ngọc Trụ sai người đi Thiểm Tây đón con là Ngọc Thư và bà vú về  ở chung với vợ chồng ḿnh.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com