www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

475. ANH NINH

 

Niêm hoa vi tiếu dục khuynh thành

T́nh đáo thâm th́ chuyển bất t́nh

Nhất vị thiên chân hà lạn mạn

Chỉ nghi hô tác thái hàm sinh

 


475.
GÁI CHỒN ANH NINH
 

          Làng La Điếm, huyện Cử, tỉnh Sơn Đông có nho sinh Vương Tử Phục, mồ côi cha từ nhỏ, ở với mẹ và đám gia nhân. Được mẹ cho đi học, Tử Phục học rất thông minh. Năm 14 tuổi, Tử Phục đă được nhận vào học ở trường huyện. 

          V́ yêu con quá mức, Vương bà không cho con đi xa. Vương bà đă dạm hỏi Tiêu thị cho con, nhưng chưa đến ngày cưới th́ Tiêu thị bị bệnh mà mất. V́ thế,  Tử Phục vẫn c̣n độc thân.

Anh cả của Vương bà là ông Ngô Hiền, có con trai là Ngô Tuấn, hơn Tử Phục 12 tuổi.

          Năm ấy, nhân l­ễ thượng nguyên (rằm tháng giêng âm lịch), Ngô Tuấn tới xin Vương bà cho Tử Phục đi du xuân với ḿnh quanh vùng gần nhà. Vương bà cho đi. Hai anh em vừa ra khỏi cổng th́ bỗng gia nhân nhà Ngô Tuấn chạy tới mời Ngô Tuấn về nhà có việc gấp.

Ngô Tuấn về rồi, Tử Phục không biết ḿnh có nên tiếp tục đi hay không. Chợt thấy có nhiều nữ lang đi du xuân, Tử Phục bèn quyết định cứ đi.

Lát sau, tới một cánh đồng hoa mai, chợt thấy một nữ lang dung nhan tuyệt thế, nụ cười duyên dáng, cùng một t́ nữ đang hái hoa, Tử Phục bèn đứng lại chú mục nh́n, quên cả điều cấm kỵ của nho gia.

Thấy có kẻ nh́n ḿnh, nữ lang nói với t́ nữ:"Mắt kẻ kia cứ nh́n ta chằm chặp như mắt giặc! Ta đi thôi!" rồi ném cành hoa trong tay xuống đất, dẫn t́ nữ đi. Tử Phục buồn rầu ngơ ngẩn, bước tới lượm cành hoa, lững thững ra về.

Tới nhà, Tử Phục vào pḥng riêng, giấu cành hoa dưới gối, lên giường nằm ngủ li b́. Khi thức giấc, mặt mày ủ rû, chẳng nói chẳng ăn.

Thấy thế, Vương bà lo lắm, sai gia nhân đi mời thầy thuốc tới nhà hốt thuốc cho con. Uống thuốc rồi, Tử Phục vẫn sốt, nằm mê man.

Vương bà bèn sai gia nhân đi mời thầy pháp tới nhà cúng l­ễ, nhưng bệnh t́nh của Tử Phục cũng không thuyên giảm. Vương bà bèn vỗ về an ủi, gặng hỏi nguyên do, nhưng Tử Phục chẳng hé môi.

Mấy hôm sau, thấy Ngô Tuấn tới thăm, Vương bà thuật cho nghe việc con ḿnh vừa đi du xuân về là ngă bệnh rồi nhờ Ngô Tuấn vào pḥng con ḿnh ḍ hỏi nguyên do. Ngô Tuấn tuân lời.

Thấy Ngô Tuấn bước vào pḥng, đột nhiên Tử Phục rơi lệ. Ngô Tuấn bèn tới ngồi ở cạnh giường mà an ủi rồi ḍ hỏi nguyên do. Tử Phục thổ lộ hết tâm t́nh rồi nói:"Nhờ Anh bày mưu tính kế giùm em!" Ngô Tuấn cười mà đáp:"Chú si t́nh quá! Nữ lang mà rong chơi ngoài đồng th́ cũng chẳng phải là ḍng dơi thế gia vọng tộc ǵ! V́ thế, nếu Chú muốn hỏi người ấy làm vợ th́ thế nào mà chẳng được! Ngay cả trong trường hợp người ấy đă hứa hôn th́ cũng chỉ cần đem chút tiền bạc đi điều đ́nh là xong. Chỉ mong Chú chóng khỏi bệnh, c̣n việc ấy th́ dễ­ lắm, cứ để tôi lo cho!" Nghe Ngô Tuấn lư luận, Tử Phục cho là chí lư, bất giác mỉm cười. Ngô Tuấn bèn ra pḥng ngoài tŕnh lại với Vương bà.

Vương bà liền sai đám gia nhân đi t́m trong làng xem nữ lang ấy là con cái nhà ai, nhưng gia nhân chẳng t́m thấy nữ lang nào như thế cả. Vương bà lo lắm.

Tuy nhiên, v́ Tử Phục được Ngô Tuấn hứa lo cho việc hỏi cưới nữ lang ấy, nên vui vẻ hẳn lên, chịu ăn uống, khiến Vương bà cũng bớt lo.

Ba hôm sau.

Khi thấy Ngô Tuấn trở lại thăm, Tử Phục mừng lắm, hỏi:"Việc em nhờ Anh giúp đi đến đâu rồi?" Ngô Tuấn nói dối:"Tôi đă t́m thấy người ấy rồi! Tưởng là ai, hóa ra là một người có họ gần cả với Chú và tôi!" Tử Phục hỏi:"Họ hàng ra sao?" Ngô Tuấn đáp:"Cha tôi có hai em gái: Cô Cả lấy chồng xa, c̣n Cô Hai là thân mẫu của Chú. Nữ lang mà Chú gặp là con của Cô Cả. Tôi đă tới cầu hôn giùm Chú, nhưng bên nhà gái c̣n ngại về việc đôi con d́ lấy nhau, nên chưa trả lời dứt khoát!" Tử Phục hỏi:"Cô ấy tên chi?" Ngô Tuấn đáp:" Đă lâu không liên lạc nên tôi cũng quên rồi!" Tử Phục hỏi:"Nhà cô ấy ở đâu?" Ngô Tuấn đáp:"Ở dăy núi Ly Sơn, phía tây nam làng này!" Tử Phục hỏi:"Từ đây đến đấy bao xa?" Ngô Tuấn đáp:"Chừng 30 dặm!"

Tử Phục nói:"Xin Anh giúp em! Em không dám quên ơn Anh!" Ngô Tuấn  đáp:"Chú cứ để từ từ! Chờ bên nhà gái trả lời dứt khoát, tôi sẽ lo cho!" Nói xong, Ngô Tuấn cáo biệt.

Ngô Tuấn về rồi, Tử Phục mừng lắm, hết cả ốm đau, trở lại b́nh thường.

Tử Phục vào pḥng, lấy cành hoa dưới gối ra coi th́ thấy đóa hoa đă héo, nhưng cánh hoa chưa rụng. Bất giác, Tử Phục cứ đứng sững ở giữa pḥng mà ngắm đoá hoa, tưởng như ḿnh đang ngắm giai nhân.

Tuần sau. Không thấy Ngô Tuấn trở lại, Tử Phục cứ thắc mắc chẳng hiểu tại sao.

Tử Phục bèn viết thư, sai gia nhân đem đi mời Ngô Tuấn tới nhà ḿnh chơi.

Ngô Tuấn phúc thư, nói là bận quá, chẳng thể tới được.

Đọc phúc thư xong, Tử Phục giận hờn Ngô Tuấn, mặt mày ủ rũ.

Thấy t́nh trạng con như thế, Vương bà lo lắm. E bệnh con tái phát, Vương bà nói với con để mẹ đi hỏi cưới một thiếu nữ khác cho, nhưng Tử Phục lắc đầu không chịu.

Thế rồi, suốt ngày Tử Phục chỉ mong ngóng Ngô Tuấn tới thăm. Chờ măi không thấy bóng dáng Ngô Tuấn đâu, Tử Phục càng giận hờn Ngô Tuấn.

Tháng sau.

Thấy Ngô Tuấn vẫn biệt tăm, Tử Phục nảy ư tự đi t́m nữ lang, chẳng cần nhờ ai nữa.

Một sáng, Tử Phục sửa soạn hành trang, lấy cành hoa héo cho vào ống tay áo, rồi chờ lúc vắng người, vác hành trang lẻn ra khỏi nhà.

Khi ra ngoài, Tử Phục hỏi thăm đường đi tới dăy Ly Sơn, nhưng chẳng ai biết. Tử Phục bèn cứ nhắm hướng tây nam mà đi. Quả nhiên, đi được chừng 30 dặm, Tử Phục thấy một dăy núi trùng điệp, chỉ có mấy cánh chim lẻ bay ở trên trời chứ dưới đất vắng hoe, chẳng một bóng người. Tử Phục bèn quyết định cứ theo hướng chim bay mà đi.   

Lát sau, gặp một hang núi, Tử Phục đứng khựng lại. Lưỡng lự hồi lâu, Tử Phục gión gién bước vào.

Đi được một quăng, bỗng thấy ở đằng xa có thôn nhỏ, thấp thoáng trong rừng cỏ hoa, Tử Phục đánh bạo bước vào th́ thấy trong thôn chỉ có lác đác ba ngôi nhà cỏ, trông rất trang nhă. Trước cổng ngôi nhà hướng bắc có mấy cây liễ­u rủ. Trong cổng có bụi trúc với ít cây đào, cây hạnh. Từ trên cây, có tiếng chim rừng vọng xuống.

Đoán rằng đây là viên đ́nh của tư nhân, Tử Phục đứng khựng ở ngoài cổng, chẳng dám bước vào sân.

Thấy ở gần cổng có phiến đá phẳng, Tử Phục tới ngồi nghỉ chân.

Lát sau, khi nghe thấy tiếng gọi:"Tiểu Vinh" Tử Phục nh́n vào nhà th́ thấy một nữ lang tay cầm hoa hạnh che mặt, bước từ phía đông sang phía tây hành lang.

Nữ lang đưa mắt nh́n ra cổng. Thấy Tử Phục ngồi trên phiến đá, nữ lang buông rơi đóa hoa, chẳng che mặt nữa, mỉm cười mà bước vào nhà.

Nhận ra nữ lang đúng là người hôm lễ Thượng nguyên đứng hái hoa mai với t́ nữ, Tử Phục muốn xông vào ngay để gặp, nhưng lại sợ đường đột nên thôi.

Từ sáng đến chiều, ngồi chờ ở ngoài cổng, chẳng thấy ai để hỏi thăm, Tử Phục cứ loanh quanh trên phiến đá, hết ngồi lại nằm, quên cả đói khát.

Măi sau, Tử Phục mới thấy ở sau cánh cửa pḥng, có một nữ lang đứng lấp ló nh́n ḿnh.

Chợt có một bà lăo từ trong nhà bước ra cổng hỏi:"Cậu từ đâu tới?" Tử Phục đáp:"Thưa Bà, cháu từ làng La Điếm tới!" Hỏi:"Tới làm chi?" Đáp:"Thưa Bà, cháu tới t́m một người bà con!" Hỏi:"Người ấy họ tên chi?" Tử Phục ấp úng không trả lời được. Bà lăo cười mà nói:"Bà con với nhau mà không biết họ tên th́ lạ quá! Rồi lại đi t́m một người không biết họ tên th́ c̣n lạ hơn. Thế th́ làm sao mà t́m cho được?" Tử Phục cứ đứng ngẩn người, chẳng biết đối đáp ra sao. Bà lăo bèn nói: "Cậu này ngây ngô quá! Chắc đi từ La Điếm tới đây th́ phải đói rồi. Bây giờ hăy theo lăo thân vào nhà ăn tạm chén cơm nguội, rồi ở đây mà ngủ qua đêm. Sáng mai về hỏi họ tên người bà con rồi trở lại đây mà t́m!"

Đang đói lại muốn được gặp nữ lang, Tử Phục nhận lời ngay. Bà lăo bèn dẫn Tử Phục qua cổng vào sân, rẽ trái vào một lối đi lát đá trắng, hai bên có trồng hoa hồng, cánh hoa rụng đầy đất. Tới một cổng nhỏ, bà lăo mở cổng, dẫn Tử Phục rẽ vào lối đi bên phải, có giàn đậu, giàn hoa ở 2 bên.  

Được bà lăo dẫn vào pḥng khách, Tử Phục thấy trong pḥng có gương phủ kín bốn mặt tường, bàn ghế, sập đệm đều sạch sẽ thơm tho, có cửa sổ trông ra vườn hải đường đang nở hoa.

Tử Phục vừa ngồi xuống ghế th́ bỗng thấy có bóng thiếu nữ đứng lấp ló ở ngoài cửa, ḍm vào pḥng. Bà lăo liền lên tiếng:"Tiểu Vinh! Đừng đứng lấp ló nữa! Xuống bếp làm cơm, bưng lên đây!" Liền có tiếng thiếu nữ đáp:"Bẩm lăo phu nhân, tiểu t́ xin tuân lệnh!"  

Bà lăo bèn ngồi đối diện với Tử Phục mà hỏi:"Thân mẫu cậu họ Ngô phải không?" Giật ḿnh, Tử Phục đáp:"Thưa Bà, phải ạ! Nhưng sao Bà biết ạ?" Bà lăo nói:"Thế th́ mẹ cháu đúng là em gái ta! Mấy năm nay, ta vẫn để tâm hỏi thăm xem D́ Hai ở đâu nhưng chẳng ai biết! Nào ngờ D́ Hai đă có con lớn như thế này!" Tử Phục nói:"Thưa D́ Cả, nếu vậy th́ có phải D́ Cả là em gái Bác Ngô Hiền không?" Bà lăo đáp:"Đúng rồi!" Tử Phục nói:"Thưa D́ Cả, v́ cháu vội tới đây nên quên không hỏi mẹ cháu xem Bác Trai họ chi?" Bà lăo đáp:"Họ Tần. V́ ta không sanh nở ǵ nên ta cưới cho Bác Trai một cô vợ lẽ! Cô ấy sanh được một gái tên Anh Ninh. Sau khi măn tang Bác Trai, cô ấy nhờ ta nuôi Anh Ninh giùm, để đi bước nữa. Anh Ninh thông minh nhưng chỉ vui chơi chứ chẳng biết lo nghĩ ǵ. Lát nữa, ta sẽ cho gọi thị ra đây nhận họ hàng với cháu!"

Lát sau, Tiểu Vinh bưng cơm lên pḥng khách. Tần bà bảo Tử Phục ngồi ăn một ḿnh.

V́ đói quá Tử Phục ngồi ăn hết mâm cơm.

Chờ cho Tử Phục ăn xong, Tần bà sai Tiểu Vinh bưng mâm xuống bếp, rồi gọi Anh Ninh lên cho bà bảo. Tiểu Vinh vâng dạ mà đi.

Lát sau, chợt nghe thấy ở phía ngoài cửa có tiếng cười khúc khích, Tần bà liền lên tiếng gọi:"Anh Ninh đâu! Vào đây mà nhận họ hàng với anh mi!"(Ở Trung Quốc thời đó, giữa các anh chị em họ, ai lớn tuổianh hoặc chị)

Tức th́, Tử Phục thấy có tiếng cười vang, rồi thấy Tiểu Vinh đẩy Anh Ninh vào pḥng, c̣n Anh Ninh th́ cứ lấy tay che miệng mà cười rũ rượi.

Tần bà trừng mắt nh́n Anh Ninh mà nói:"Có khách tới thăm mà cứ cười rũ rượi như thế này th́ c̣n ra cái thể thống chi nữa?" Thấy Tần bà lớn tiếng tức giận, Anh Ninh mới nín cười được mà im lặng đứng nghiêm.

Thấy thế, Tử Phục chắp tay vái chào Anh Ninh. Đột nhiên, Anh Ninh lại phá lên cười, người gập làm đôi, tóc chấm đất. Tần bà lắc đầu, thở dài mà nói:"Cháu thấy đó! Thị có tật cười điên khùng, chẳng có chi đáng cười cũng cười, nhưng lại chẳng bao giờ biết khóc! 16 tuổi rồi mà vẫn c̣n khật khùng ngu dại như con nít vậy. Nói chẳng chịu nghe, khó dạy quá!"

Thấy Tần bà nói:"16 tuổi rồi mà vẫn c̣n khật khùng" Tử Phục bèn đáp: "Thưa D́ Cả, thế th́ Ninh muội tuổi Tân Mùi, kém cháu một tuổi!" Tần bà hỏi: "Cháu đă 17 rồi cơ à? Thế là tuổi Canh Ngọ, cầm tinh con ngựa phải không?" Tử Phục đáp:"Thưa D́ Cả, phải ạ!" Tần bà hỏi:"Vợ cháu họ chi?" Tử Phục đáp:"Thưa D́ Cả, cháu chưa có vợ!" Tần bà hỏi:"Tài mạo như thế này mà sao 17 tuổi c̣n chưa vợ?" Tử Phục chẳng biết đối đáp ra sao. Tần bà bèn nói:"Con bé Ninh cũng chưa chồng, thật xứng đôi với cháu, nhưng v́ là đôi con d́, nên không lấy nhau được!"

Tử Phục chẳng dám nói chi, chỉ giương mắt nh́n Anh Ninh chằm chặp.

Tiểu Vinh ghé tai Anh Ninh mà thầm th́:"Mắt vẫn nh́n chằm chặp như mắt giặc, chứ có khác chi đâu?" Nghe thấy thế, Anh Ninh lại phá ra cười, rồi rủ Tiểu Vinh:"Ta cùng ra vườn xem hoa bích đào đă nở chưa đi!" Nói xong, Anh Ninh liền lấy tay áo che miệng, len lén bước đi.

Vừa ra khỏi cửa pḥng, Anh Ninh lại phá ra cười ngặt nghẽo.

Tiểu Vinh toan bước theo Anh Ninh th́ bị Tần bà gọi lại mà sai:"Vào lấy chăn gối đem ra đây cho khách đi nghỉ!" Tiểu Vinh đáp:"Bẩm lăo phu nhân, tiểu t́ xin tuân lệnh!"

Đem chăn gối ra pḥng khách xong, Tiểu Vinh xin rút lui.

Tần bà nói với Tử Phục:"Tới được đây,  không phải là d­ễ! Vậy cháu nên nán ở lại đây dăm ngày, ta sẽ ti­ễn về. Nếu sợ buồn th́ đằng sau nhà có vườn hoa, ra đó mà tiêu khiển! C̣n nếu muốn đọc sách th́ ta cũng có nhiều sách lắm! Nhưng bây giờ th́ hăy đi ngủ đi!" Tử Phục đáp:"Cháu xin tuân lời D́ Cả!"

Tần bà bèn rút lui để cho Tử Phục đi nghỉ.  

Sáng sau, khi ngủ dậy, Tử Phục ra coi khu vườn sau nhà th́ thấy một vườn hoa rộng đến nửa mẫu, cỏ xén đều đặn, hoa dương li­ễu bay tản mác. Trong vườn, có cất ba gian nhà cỏ, chung quanh đều trồng hoa.

Tử Phục bèn đi tản bộ vào sâu trong vườn để ngắm hoa.

Tới một gốc dương liễ­u, chợt nghe thấy tiếng lào xào ở trên cây, Tử Phục ngẩng nh́n th́ thấy Anh Ninh ngồi ở trên cành cao.

Thấy Tử Phục đứng dưới gốc cây nh́n lên, đột nhiên Anh Ninh phá ra cười ngặt nghẽo, thân h́nh nghiêng ngả, chỉ chực té xuống đất. Kinh hăi quá, Tử Phục la lớn:"Đừng có cười! Té bây giờ!"

Anh Ninh bèn ôm thân cây, nín cười mà tuột xuống, mặt mũi đỏ gay. Sắp tới mặt đất, Anh Ninh chẳng thể nín được nữa, phá ra mà cười, tay buông thân cây, nên té xuống đất. Tiếng cười vụt tắt.

Tử Phục bèn chạy tới đỡ dậy, ngầm bấm vào cổ tay. Anh Ninh lại chạy tới đứng dựa vào thân cây mà cười, người gập làm đôi.

Chờ cho Anh Ninh hết cười, Tử Phục rút cành hoa mai trong tay áo ra khoe: "Anh có cành hoa mai này!" Anh Ninh cầm coi, rồi nói:"Héo rồi, giữ làm chi?" Tử Phục đáp:"Giữ làm kỷ vật" Hỏi:"Kỷ vật của ai?" Đáp:"Kỷ vật của em vứt đi!" Hỏi: "Vứt đi hồi nào?" Đáp:"Vứt đi hôm l­ễ Thượng nguyên, buổi đi du xuân!"

Anh Ninh ngơ ngác hỏi:"Giữ kỷ vật để làm chi?" Tử Phục đáp:"Để chứng tỏ anh yêu em, chẳng lúc nào nguôi!" Anh Ninh nói:"Ở đây có nhiều hoa mai lắm! V́ mẹ già nói anh là chỗ bà con, nên em đâu có tiếc ǵ anh mấy cành mai! Để hôm nào anh về, em sẽ nhờ lăo bộc chặt một bó mai lớn, biếu anh làm quà ti­ễn chân!" Tử Phục nói:"Sao em ngây thơ thế?" Anh Ninh hỏi:"Ngây thơ là ǵ?" Tử Phục đáp: "Chẳng phải là anh yêu cành hoa đâu! Anh chỉ yêu người cầm cành hoa thôi!" Anh Ninh nói:"Bà con họ hàng yêu nhau là chuyện thường t́nh. Em biết đă từ lâu, đâu cần chờ anh nói!" Tử Phục đáp:"Không phải là t́nh yêu bà con họ hàng đâu! Đó là t́nh yêu vợ chồng!" Anh Ninh hỏi:"T́nh yêu nào mà chẳng thế? Có ǵ khác nhau đâu?" Tử Phục đáp:"Khác chứ!" Anh Ninh hỏi:"Khác ở chỗ nào?" Tử Phục đáp: "Khác ở chỗ là vợ chồng th́ ngủ chung, c̣n họ hàng bà con th́ không!" Anh Ninh suy nghĩ hồi lâu rồi nói:"Em không quen ngủ chung với người sống!"

Tử Phục toan lên tiếng đáp th́ chợt thấy t́ nữ Tiểu Vinh tới, nên kinh hăi quá, rảo bước bỏ đi.

Lát sau, Tần bà sai Tiểu Vinh đi gọi Tử Phục với Anh Ninh lên pḥng khách dùng cơm.

Khi mọi người đă tề tựu, Tần bà hỏi Anh Ninh:"Cơm chín đă từ lâu! Năy giờ  mi ở đâu?" Anh Ninh đáp:"Con ở vườn hoa nói chuyện với cái anh này!" Tần bà hỏi:"Cứ thủ thỉ thù th́ với nhau măi! Chuyên chi mà nói dai thế?"

Anh Ninh đáp:"Cái anh này nói muốn con cho anh ấy ngủ chung" Nghe thấy thế, Tử Phục luống cuống, mặt mày tái nhợt, hận Anh Ninh lắm, trừng mắt mà nh́n. Anh Ninh chỉ mỉm cười.

May mà Tần bà nghễ­nh ngăng, chẳng nghe thấy ǵ, nên lại hỏi:"Chuyên chi mà nói dai thế?" Tử Phục vội đỡ lời, lớn tiếng đáp thay:"Anh Ninh với cháu nói chuyện về các loài hoa trồng ở trong vườn!" Rồi Tử Phục nói nhỏ, trách Anh Ninh: "Sao em lại nói như thế?" Anh Ninh nói:"Lúc năy ở trong vườn anh chẳng nói về chuyện ngủ chung là ǵ! Sao bây giờ ở đây th́ anh lại nói khác? Anh không muốn nói chuyện ngủ chung nữa phải không?" Tử Phúc đáp nhỏ:"Chỉ được nói chuyện đó ở sau lưng người khác thôi!" Anh Ninh nói:"Nói sau lưng người khác th́ được, nhưng nói sau lưng mẹ già th́ không được! Mà chuyện ngủ là chuyện hàng ngày! Ai chẳng phải ngủ, việc chi phải giấu?" Tử Phục tức giận v́ Anh Ninh ngây ngô chẳng hiểu ǵ, nhưng Tử Phục cũng chịu, chẳng có cách chi làm cho Anh Ninh hiểu đưọc.

 Ở La Điếm, Vương bà thấy con ḿnh bỏ nhà ra đi đă 2 ngày chưa về, th́ kinh hăi quá, bèn sai đám gia nhân đi lùng kiếm khắp làng, nhưng chẳng ai t́m thấy Tử Phục ở đâu.

Vương bà bèn sai gia nhân đi hỏi xem Ngô Tuấn có biết chi không?

Ngô Tuấn đáp lúc trước ḿnh có nói dối Tử Phục là nhà nữ lang mà Tử Phục say mê ở dăy núi Ly Sơn, về hướng tây nam làng này, cách làng chừng 30 dặm.

Theo lời đáp của Ngô Tuấn, Vương bà bèn sai đám gia nhân cưỡi lừa, dắt theo hai con nữa mà đi Ly Sơn t́m Tử Phục.

Tử Phục vừa ăn cơm xong th́ thấy đám gia nhân nhà ḿnh dắt lừa vào sân nhà Tần bà, đứng ngay trước cửa pḥng khách. Tử Phục bèn chạy ra hỏi chuyện đám gia nhân, rồi chạy vào nói với Tần bà:"Bây giờ mẹ cháu sai đám gia nhân dắt hai con lừa tới dây để đón cháu với Anh Ninh cùng về. Vậy xin D́ Cả cho cháu được dắt Anh Ninh về theo!" Tần bà lộ vẻ vui mừng mà nói:"Ta muốn thế đă từ lâu, nhưng v́ ǵà yếu nên chẳng làm chi được! Bây giờ D́ Hai cho gia nhân tới đây đón cháu với Anh Ninh cùng về mà nhận họ hàng th́ c̣n chi hơn?"

Rồi Tần bà lên tiếng gọi:"Anh Ninh"

Nghe tiếng gọi, Anh Ninh vừa cười vừa chạy vào pḥng khách.

Thấy Anh Ninh cười, Tần bà giận lắm, nh́n trừng trừng mà hỏi:"Có cái chi vui mà cứ cười hoài như thế? Nếu bớt được cái tật cười đi th́ mi sẽ trở thành thiếu nữ toàn hảo đấy, con ạ!" Rồi Tần bà nói tiếp:"Anh mi xin ta cho y được dắt mi về nhà. Ta đă ưng thuận. Vậy th́ mi hăy đi gói ghém hành trang mà lên đường!" Anh Ninh liền vâng lời mà đi.

Tần bà bèn sai Tiểu Vinh dọn cơm rượu lên cho đám gia nhân nhà Tử Phục.

Khi đoàn người sửa soạn lên đường, Tần bà dặn Anh Ninh:"Nhà D́ Hai mi, ruộng vườn dư dả, có thể nuôi được những kẻ ăn không ngồi rồi như mi. Thế nhưng, khi tới nhà D́ Hai, mi phải học l­ễ nghĩa mà cư xử cho phải phép. Ta cấm mi không được xin trở về đây nữa!" Rồi Tần bà nói tiếp:"Ta đă nhắn anh mi thưa với D́ Hai kiếm cho mi một tấm chồng xứng đôi vừa lứa. C̣n mi, khi lấy chồng rồi th́ phải bớt cười đi và phải phụng dưỡng bố mẹ chồng cho đúng đạo hiếu, nghe không?" Anh Ninh cứ đứng cắn môi mà nín cười.

Đoàn người cùng cúi chào Tần bà mà cưỡi lừa lên đường.

Đi được một quăng, Tử Phục quay đầu nh́n lại th́ vẫn thấy Tần Bà c̣n đứng tựa cửa, nh́n theo đoàn người cưỡi lừa hồi gia.

Khi đoàn người về tới nhà, Vương bà nh́n thấy con th́ mừng quá, dẫn mọi người vào pḥng khách.

Thấy một nữ lang kiều diễ­m cũng vào theo, Vương bà kinh ngạc, hỏi con: "Nữ lang nào thế?" Tử Phục đáp:"Thưa Mẹ, đây là Tần muội, tên Anh Ninh, con gái Di Cả, chị của Mẹ đó!" Vương bà lắc đầu mà nói:"Chị của mẹ lấy chồng họ Tần thực, nhưng chưa kịp sanh nở ǵ th́ bà đă bị bệnh mà mất! Vậy th́ sao bà lại có con?" Rồi Vương bà quay hỏi Anh Ninh:"Chị của ta có phải là mẹ sanh ra cháu không?" Anh Ninh đáp:"Thưa D́, không phải ạ! Tần bà là mẹ già của cháu, c̣n mẹ sanh ra cháu là vợ lẽ của cha cháu!" Vương bà hỏi:"Trên mặt mẹ già của cháu có ǵ đặc biệt không?" Anh Ninh đáp:"Thưa D́ có ạ! Ở giữa má phải có một nốt ruồi!" Vương bà nói:"Thế th́ mẹ già của cháu đúng là chị của ta rồi! Thế nhưng. chị của ta mất đă từ lâu chứ đâu c̣n sống đến bây giờ?"

Vừa dứt lời th́ Vương bà thấy Ngô Tuấn tới thăm.

Thấy khách lạ, Anh Ninh vội lánh vào pḥng trong.

Ngoài pḥng khách, Vương bà thuật chuyện cho Ngô Tuấn nghe. Hoang mang hồi lâu, Ngô Tuấn mới nói:"Thưa Cô Hai, cha cháu thường thuật cho cháu nghe là 17 năm về trước, sau khi Cô Cả mất th́ tối nào cũng có chồn tới nhà quyến rũ Dượng Cả ái ân. Năm sau, chồn sanh một gái, đặt tên là Anh Ninh. Ba tháng sau, Dượng Cả bị gầy ṃn mà mất. Chồn bèn quấn Anh Ninh trong tă, đem tới nhà Dượng Cả đặt lên giường, rồi bỏ đi. Gia nhân nhà Dượng Cả bèn đi mời thầy pháp tới nhà lập đàn cúng l­ễ, dán bùa trừ chồn. Thấy thế, chồn bèn tới ẵm Anh Ninh đem đi mất tích!"  

Ngô Tuấn vừa dứt lời th́ mọi người cùng nghe thấy có tiếng cười khúc khích từ pḥng trong vọng ra. Vương bà chép miệng mà nói:"Con nhỏ này ngây ngô quá!" Ngô Tuấn hỏi:"Thưa Cô Hai, ai cười thế?" Vương bà đáp:"Con Anh Ninh!" Ngô Tuấn hỏi:"Thưa Cô Hai, cháu có thể vào gặp Anh Ninh đ ưọc không?" Vương bà đáp:"Cháu cứ ở ngoài này, để ta vào bảo nó ra chào cháu!"

Vào pḥng trong, thấy Anh Ninh cứ cười khúc khích, chẳng biết có ḿnh vào, Vương bà giận lắm, quát:"Đi ra!". Anh Ninh giật ḿnh, quay đầu nh́n lại.  Thấy là Vương bà, Anh Ninh cố nín cười, mặt đỏ gay. Anh Ninh vội quay mặt vào tường hồi lâu cho hết mắc cười, rồi mới bước ra pḥng khách.

Thấy Anh Ninh ra, Ngô Tuấn chắp tay vái chào.

Anh Ninh đỏ mặt, chạy tọt trở vào pḥng trong, phá lên cười như nắc nẻ, khiến mọi người hiện diện cũng phải cười theo.  

Sau khi nghe rơ câu chuyện, Ngô Tuấn bèn mời mọi người theo ḿnh đi coi chỗ ở cũ của Anh Ninh.

Trừ Vương bà với Anh Ninh, ai cũng hiếu kỳ, đi theo Ngô Tuấn. Thế nhưng, khi tới nơi, mọi người chỉ thấy một cánh đồng man mác hoa rừng.

Nhận ra nơi ấy đúng là nơi có phần mộ của Tần bà, nhưng v́ t́m măi không thấy phần mộ ấy ở đâu, Ngô Tuấn đành thở dài mà dẫn đoàn người ra về.

Tới nhà, Ngô Tuấn tŕnh với Vương bà rằng chỗ ở cũ của Anh Ninh đúng là nơi có phần mộ Tần bà, nhưng bây giờ không c̣n dấu vết chi cả.

Vương bà nói rằng bà nghi Anh Ninh là ma, chứ chẳng phải là người.

Nghe thấy thế, Ngô Tuấn cũng nửa tin nửa ngờ, nhưng Anh Ninh chẳng hề sợ hăi, chỉ khúc khích cười.

Thấy Anh Ninh lạc lơng giữa nhà ḿnh, Vương bà cũng thương hại, nhưng Anh Ninh chẳng hề buồn bă, vẫn chỉ cười. Trong nhà Vương bà, không ai hiểu tại  sao Anh Ninh lại có tật cười điên khùng như thế. Tối ấy, Vương bà bảo Anh Ninh lên giường ḿnh mà ngủ. Chẳng hề sợ hăi, Anh Ninh tuân lệnh liền.

Sáng sau, Anh Ninh dậy sớm, làm mọi gia vụ rất hoàn hảo, khiến ai cũng phải ngạc nhiên.

Tuy coi Anh Ninh như kẻ điên khùng, nhưng ai cũng công nhận Anh Ninh rất thẳng tính, chẳng hề xiểm nịnh. V́ thế, ở trong nhà, ai cũng quư mến Anh Ninh.

Nghe đồn Anh Ninh có dung nhan tuyệt thế, phụ nữ trong làng rủ nhau tới nhà Vương bà, xin coi mặt.

Tử Phục cứ năn nỉ mẹ cho ḿnh làm l­ễ thành hôn với Anh Ninh. V́ chiều con, Vương bà chấp thuận, rồi nhờ Ngô Tuấn chọn giùm ngày cưới.

Thế nhưng, v́ vẫn nghi Anh Ninh là ma nên Vương bà chưa cho con cưới vội, c̣n để ŕnh xem sao. Ŕnh măi, thấy ngoài tật cười, Anh Ninh chẳng làm điều chi lạ, Vương bà mới cho con cưới Anh Ninh vào ngày Ngô Tuấn đă chọn.

Đến ngày cưới, theo cổ lệ, Vương bà bảo Anh Ninh đứng im để bà làm lễ đeo nữ trang cho cô dâu. Sau khi được Vương bà đeo nữ trang vào tai và cổ, Anh Ninh chẳng thể nhịn cười, cứ gập người xuống mà cười rũ rượi rồi ho sặc sụa, chẳng sao nín được. Thấy thế, Vương bà đành phải hủy l­ễ đeo nữ trang cho cô dâu.

Sau đêm tân hôn, Tử Phục dặn Anh Ninh không được tiết lộ chuyện bí mật pḥng the cho ai biết cả. Anh Ninh gật đầu, rồi từ đó, không nói chuyện với ai nữa.

Càng ngày Vương bà càng có cảm t́nh với Anh Ninh. Mỗi khi tức giận mà nh́n thấy Anh Ninh mỉm cười th́ tự nhiên Vương bà hết giận ngay. Biết chuyện đó, gia nhân nào làm điều chi lầm lỗi, sợ bị Vương bà trừng phạt, cũng tới nhờ Anh Ninh xin giùm với Vương bà cho ḿnh tới thú tội để được tha.

Anh Ninh rất yêu hoa, mua đủ các loại hoa đắt tiền về trồng la liệt, chẳng những ở trong vườn mà c̣n ở cả thềm pḥng khách với cửa nhà bếp.

Phía tây nhà Vương bà là nhà của Hồ ông, ngăn cách nhau bởi một hàng rào râm bụt. Hồ ông ở chung với con trai là Hồ Toàn và con dâu là Quản thị. Anh Ninh thường trèo lên cây mộc hương ở hàng rào giữa hai nhà, bẻ cành làm trâm cài tóc. Thỉnh thoảng bắt gặp, Vương bà lại gọi Anh Ninh xuống mà răn đe, cấm không được trèo cây nữa. Tuy Anh Ninh vâng dạ, hứa sẽ tuân lời, nhưng vẫn chứng nào tật nấy.

Một hôm, thấy Anh Ninh trèo lên cây mộc hương, Hồ Toàn cứ đứng giương mắt mà nh́n tṛng trọc. Chẳng những Anh Ninh không giận dữ mà c̣n mỉm cười, đưa ngón tay chỉ xuống gốc cây. Hồ Toàn mừng quá, ngỡ Anh Ninh đă ưng thuận rồi hẹn ḿnh tới gặp ở gốc cây.

Tối ấy, Hồ Toàn ra gốc cây mộc hương th́ quả nhiên thấy Anh Ninh đă đứng đó. Hồ Toàn bèn sấn tới ôm ấp rồi d́u tới nằm ở gốc cây mà giao hoan.

Đột nhiên, Hồ Toàn thấy hạ bộ bị đau nhói tựa như bị dùi đâm, thét lên một tiếng. Nh́n kỹ lại, Hồ Toàn thấy vật ôm ấp trong ṿng tay không phải là Anh Ninh mà là một cành mộc hương khô. Nghe tiếng thét của con, Hồ ông vội chạy ra hỏi xem có chuyện chi th́ Hồ Toàn lặng im, không đáp.

Đến khi Quản thị chạy ra hỏi th́ Hồ Toàn mới thú thực đầu đuôi.

Hồ ông đốt đuốc soi vào hốc cây th́ thấy ở trong hốc có một con bọ cạp lớn bằng con cua bể. Hồ ông bèn giết chết con bọ cạp, chặt găy cành mộc hương rồi cơng con vào nhà.

Nửa đêm hôm ấy, Hồ Toàn chết.

Sáng sau, Hồ ông làm đơn thưa Tử Phục đă cưới vợ yêu tinh, đem về nhà giết hại hàng xóm. Rồi Hồ ông đem đơn lên huyện đường nạp quan.

Quan cho gọi Tử Phục lên huyện đường đối chất. Sau khi nghe, quan phán Hồ ông đă vu cáo Tử Phục, rồi ra lệnh phạt đ̣n. Thấy Hồ ông đă già, Tử Phục bèn xin quan tha tội cho Hồ ông. Quan chấp thuận.

Khi nghe tin Hồ ông thưa Tử Phục đă cưới vợ yêu tinh, Vương bà lo cho con trai với con dâu lắm. Khi được tin Tử Phục thắng kiện, Vương bà thở phào nhẹ nhơm.

Vương bà cho gọi Anh Ninh vào pḥng riêng mà nói:"Con đă thấy cái tật cười của con nguy hiểm đến thế nào chưa? May mà quan huyện này sáng suốt, chứ nếu gặp quan khác, bắt con lên huyện đường đối chất với Hồ ông th́ lúc đó Tử Phục c̣n mặt mũi nào mà nh́n thấy bà con lối xóm? Nay con phải cố mà bỏ cái tật cười điên khùng ấy đi!" Anh Ninh im lặng, chẳng nói ǵ.  

Thế là từ đó Anh Ninh luôn luôn giữ nét mặt nghiêm trang, chẳng bao giờ cười nữa. Thấy thế, Vương bà lại cho gọi Anh Ninh vào pḥng riêng mà nói: "Người ta, ai cũng có lúc phải cười, nhưng không nên cười bất kể ngày đêm! Bây giờ con lại hờn giỗi, không bao giờ cười nữa, th́ cũng là sai!" Anh Ninh không nói chi, nhưng từ đó, không bao giờ cười nữa.

Hơn ba năm sau.

Một hôm, Tử Phục nh́n thấy Anh Ninh chảy nước mắt th́ lấy làm lạ mà hỏi: "Ta c̣n nhớ D́ Cả nói nàng có tật cười điên khùng, nhưng không bao giờ biết khóc! Vậy th́ tại sao hôm nay nàng lại khóc?" Anh Ninh nghẹn ngào mà đáp:"Ba năm trước đây, nhà thiếp nghèo mà thiếp lại mắc chứng cười điên khùng, nhưng chàng vẫn yêu thương, nhất quyết cưới thiếp về làm vợ, khiến thiếp cảm động lắm! Bây giờ đă đến lúc thiếp phải thú thực với chàng một điều!" Tử Phục hỏi:"Điều chi?" Anh Ninh đáp:"Mẹ sanh ra thiếp là chồn. Sau khi mẹ già mất, được mai táng ở chân núi Ly Sơn, th́ mẹ thiếp tới ăn ở với cha thiếp. Sau khi sanh thiếp, mẹ thiếp đem thiếp với t́ nữ chồn là Tiểu Vinh xuống âm phủ, nhờ mẹ già nuôi dạy, và xin để Tiểu Vinh ở lại cho thị bế ẵm thiếp. V́ thế, thiếp là nửa người nửa chồn, được mẹ già nuôi dạy dưới âm phủ. Nhờ mẹ già mà thiếp mới có ngày nay. Khi cha thiếp mất, di thể không được hợp táng với di thể mẹ già, nên mẹ già uất hận lắm, chỉ mong có người đem di thể bà hợp táng với di thể cha thiếp. Bây giờ thiếp không có anh chị em hay bà con ǵ để nhờ cải táng giùm, nên chỉ biết trông cậy vào chàng. Nếu chàng giúp cho việc cải táng th́ mẹ già sẽ tiêu được mối hận ngàn thu mà thiếp cũng được toại ư!" Tử Phục đáp:"Dĩ nhiên là ta có bổn phận phải lo việc cải táng D́ Cả rồi. Thế nhưng, anh Ngô Tuấn nói bây giờ phần mộ D́ Cả không c̣n dấu vết chi th́ làm sao mà t́m được di thể D́ Cả?" Anh Ninh đáp:"Việc ấy th́ chàng khỏi lo v́ thiếp biết phần mộ mẹ già!"  

Sáng sau, Tử Phục cùng Anh Ninh chở một quan tài mới và cuốc xẻng tới chân núi Ly Sơn. Tới nơi, Anh Ninh chỉ chỗ cho Tử Phục cuốc đất, đào mộ.

Quả nhiên Tử Phục đào được di thể Tần bà, da dẻ c̣n nguyên như lúc sống. Anh Ninh liền ôm lấy di thể mà khóc. Lát sau, Tử Phục đặt di thể vào quan tài, rồi cùng Anh Ninh chở về phần mộ Tần ông mà hợp táng.

Đêm đó, Tử Phục mộng thấy Tần bà hiện về, nói:"D́ Cả cám ơn cháu lắm!"

Sáng ra, Tử Phục thuật lại giấc mộng cho Anh Ninh nghe th́ Anh Ninh nói: "Đêm qua thiếp cũng mộng thấy mẹ già hiện về, nói: Mi không được làm cho chồng mi kinh hăi, nghe không?" Tử Phục nói:"Ta quên không mời D́ Cả ở lại đây chơi ít bữa!" Anh Ninh đáp:"Ở thế nào được!" Tử Phục hỏi:"Tại sao?" Anh Ninh đáp:"V́ mẹ già là ma th́ đâu có thể ở chơi trên dương thế được?" Tử Phục hỏi: "Thế c̣n Tiểu Vinh, bây giờ ở đâu?" Anh Ninh đáp:"Đêm qua thiếp có hỏi thăm về Tiểu Vinh th́ được biết là mẹ già đă gả chồng cho thị rồi!"

Đến tiết Hàn thực, Tử Phục với Anh Ninh cùng đi tảo mộ Tần ông, Tần bà, quét dọn lễ­ bái rất đầy đủ.

Năm sau, Anh Ninh sanh trai, trông rất b́nh thường. Đứa bé rất bạo dạn, nh́n thấy ai cũng nhoẻn miệng cười.

Thế nhưng, khi lớn lên, tác phong của đứa bé cũng đượm vẻ chồn như tác phong của Anh Ninh vậy.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com