www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

474. THÔI MĂNH
 

Bài nạn giải phân Quách giải lưu

Vận trù duy ác xuất kỳ mưu

Lưỡng nhân thảng bái đăng đàn mệnh

Lương tín huân danh khả thất trù

 


474.
THÔI MĂNH, LƯ THÂN

 

Năm Giáp Tuất cuối triều Minh (1634), ở làng Ḥa Ninh, huyện Kiến Xương, tỉnh Giang Tây, có công tử Thôi Mănh, ḍng dơi thế gia, thân thể cường tráng, tính t́nh cương nghị.

Cha mất sớm, Thôi Mănh ở với mẹ và đám gia nhân. Thôi Mănh rất thương yêu và kính trọng mẹ. Năm 20 tuổi, Thôi Mănh được mẹ cưới cho cô vợ là Chu thị, rất lễ phép và kính trọng mẹ chồng.

Hồi c̣n nhỏ, khi tới trường học, Thôi Mănh đều được bạn bè nể sợ. Kẻ nào ngỗ nghịch, bắt nạt bạn bè, đều bị Thôi Mănh đánh. Thầy giáo răn dạy, khuyên phải b́nh tĩnh, đặt cho tên tự là Vật Mănh (Chớ Có Hung Hăng), nhưng Thôi Mănh vẫn hung hăng. Thấy ai làm điều chi trái ư là Thôi Mănh đánh ngay.

Tuy nhiên, Thôi Mănh lại rất sợ mẹ. Mỗi khi Thôi Mănh lên cơn thịnh nộ th́ không ai dám khuyên can, nhưng nếu thấy mẹ tới th́ tự nhiên cơn thịnh nộ biến mất. Dù bị mẹ quở mắng thế nào, Thôi Mănh cũng chẳng bao giờ dám căi lại một lời. Tuy ở nhà, mẹ bảo ǵ Thôi Mănh cũng nghe, nhưng hễ ra khỏi nhà là Thôi Mănh lại quên ngay.

Ngoài việc học văn, Thôi Mănh c̣n học vơ.

Năm 17 tuổi, Thôi Mănh đă có vơ nghệ tuyệt luân, có thể cầm một cây sào mà chạy, cắm một đầu sào xuống đất để cất ḿnh lên cao, rồi nhảy vọt lên mái nhà.

          Thôi Mănh ưa bênh vực kẻ cô thế, bị người khác áp bức, chẳng sợ oán thù. Ai có chuyện chi uất ức, t́m tới Thôi Mănh kể lể, đều được Thôi Mănh rửa hận cho. V́ thế, Thôi Mănh được mọi người trong vùng rất nể trọng.

          Hàng xóm phía đông nhà Thôi Mănh là nhà của nông dân Cát Hiền. Vợ Cát Hiền là Ngô thị, tính t́nh hung hăn, đối xử với mẹ chồng cực kỳ hỗn láo, tàn bạo. V́ sợ vợ, Cát Hiền chẳng dám nói chi.

Một hôm, Cát Hiền đi vắng, Ngô thị ở nhà gây sự rồi mắng chửi mẹ chồng thậm tệ, bắt phải nhịn ăn. Khi Cát Hiền về, thấy mẹ đói, lén lấy cơm lên mời mẹ. Ngô thị biết chuyện, bèn chạy tới mắng chửi mẹ chồng đủ điều, vang cả hàng xóm.

Nghe thấy Ngô thị mắng chửi mẹ chồng, Thôi Mănh nổi bất b́nh, lên cơn thịnh nộ, chạy vào bếp lấy con dao sắc, nhảy rào sang nhà Cát Hiền, vật Ngô thị té xuống đất, móc lưỡi ra mà cắt.

Máu chảy lênh láng. Ngô thị chỉ ú ớ được một lát th́ chết.

Biết chuyện, Thôi mẫu kinh hăi, vội sai gia nhân đi gọi Cát Hiền sang nhà ḿnh an ủi, lấy tiền ra cấp dưỡng cho Cát Hiền với Cát mẫu, rồi chọn một t́ nữ trẻ trong nhà, đem gả cho Cát Hiền làm vợ kế.

V́ thế, chuyện Thôi Mănh giết Ngô thị được bỏ qua.

Lúc giết Ngô thị xong, Thôi Mănh bỏ đi, đến tối mới về nhà.

Tới nhà, Thôi Mănh vào thẳng pḥng mẹ, quỳ xuống đất mà nói:"Thưa mẹ, con hối hận rồi! Con xin thề từ nay con không dám giết người nữa!"  Thế nhưng, v́ giận con, Thôi mẫu chẳng nói chi, chỉ rấm rứt khóc, rồi tuyệt thực.  

Kinh hăi quá, Thôi Mănh bèn xuống bếp, bắt vợ là Chu thị phải theo ḿnh lên pḥng mẹ, cùng quỳ với ḿnh mà xin lỗi mẹ. Lúc bấy giờ Thôi mẫu mới lấy roi ra đánh Thôi Mănh, lấy kim xâm vào cánh tay mấy chữ"Tôi không có quyn giết người", lấy mực đỏ tô lên, cấm không được tẩy xóa.

Thấy mẹ trừng phạt ḿnh, Thôi Mănh mừng lắm, líu ríu vâng dạ.

Thấy con thề không dám giết người nữa, Thôi mẫu cũng nguôi giận, thôi không tuyệt thực nữa.

          Thôi mẫu rất kính trọng các nhà tu hành, ngày nào cũng bố thí thực phẩm cho các thiền sư và đạo sĩ. Thỉnh thoảng, Thôi mẫu lại sai đám gia nhân sửa soạn một bàn đầy thực phẩm để mời các nhà tu hành tới dùng bữa.

          Một hôm, gia nhân nhà Thôi mẫu thấy một đạo sĩ tới cổng khất thực, bèn đem thực phẩm ra cho. Vừa lúc ấy, Thôi Mănh cũng từ trong nhà đi ra. Thấy Thôi Mănh, đạo sĩ cứ giương mắt nh́n chằm chặp. Thấy khó chịu, Thôi Mănh sẵng giọng hỏi:"Sao lại nh́n tôi như thế?" Đạo sĩ đáp:"V́ bần đạo thấy lạ!" Thôi Mănh hỏi:"Lạ ở chỗ nào?" Đạo sĩ đáp:"Thường th́ con cái các nhà làm phước tích thiện không bao giờ bị hung khí phủ mặt. Thế nhưng, tuy lệnh đường là một nhà làm phước tích thiện mà bần đạo lại thấy công tử vẫn bị hung khí phủ mặt!"

Nghe thấy thế, bỗng Thôi Mănh nổi nóng, nhưng nhớ lời mẹ dạy, Thôi Mănh lại tự chế được, chỉ hỏi:"Tại sao tôi lại bị hung khí phủ mặt?" Đạo sĩ đáp: "Chắc v́ công tử giết người!" Thôi Mănh gật đầu mà đáp:"Quả đúng như thế! Sở dĩ tôi giết người là v́ tôi thấy một chuyện bất b́nh, không thể tự chế, nên mới xảy ra vụ ấy. Thế nhưng, hung khí báo chuyện chi?" Đạo sĩ đáp:"Chuyện công tử sắp bị vong mạng!" Hỏi:"Có cách ǵ khiến hung khí biến đi không?" Đáp:"Có, nhưng hy vọng mong manh lắm, vạn phần chỉ được một" Hỏi:"Cách ǵ?" Đáp:"Bỏ tính hung hăng!" Vốn không tin ở tướng số, Thôi Mănh chỉ mỉm cười.

Thấy Thôi Mănh mỉm cười., đạo sĩ nói:"Vẫn biết công tử không tin tướng số, nhưng bỏ tính hung hăng th́ đâu có phải là chuyện tướng số!" Thôi Mănh cười mà hỏi:"Nếu không phải là chuyện tướng số th́ là chuyện ǵ?" Đạo sĩ đáp:"Chuyện phúc đức! Nếu công tử bỏ được tính hung hăng th́ phúc đức của công tử sẽ tăng. Nếu công tử nghĩ rằng bỏ tính hung hăng không có lợi ǵ, th́ bỏ tính hung hăng cũng đâu có hại ǵ?" Ngẫm nghĩ hồi lâu, Thôi Mănh hỏi:"Giả sử bỏ được tính hung hăng rồi th́ tôi có phải làm điều chi khác để hung khí biến đi không?" Đạo sĩ gật đầu, rồi bảo Thôi Mănh theo ḿnh ra đường, đưa tay chỉ về phía cánh đồng ở xa mà nói:"Công tử phải ra cánh đồng kia mà làm quen với đứa bé đang thả diều. Sau này, chính y sẽ là kẻ cứu mạng công tử!" Nói xong, đạo sĩ cáo biệt.

Thôi Mănh ra đồng. Thấy đứa bé dễ­ thương, Thôi Mănh tới làm quen, hỏi: "Em tên chi?" Đứa bé đáp:"Em tên Triệu Tăng Kha" Hỏi:"Bao nhiêu tuổi?" Đáp: "12" Hỏi:"Quê ở đâu?" Đáp:"Ở huyện Nam Xương" Hỏi:"Cha làm ǵ?" Đáp:"Làm ruộng!" Hỏi:"Sao em lại sang đây thả diều?" Đáp:"V́ năm nay huyện Nam Xương mất mùa, cha mẹ em phải sang đây cầy thuê cấy mướn để kiếm tiền" Thôi Mănh nói:"Thu diều lại! Đi theo ta!" Tăng Kha tuân lời.

Thôi Mănh đưa Tăng Kha về nhà, dẫn vào chào Thôi mẫu. Nh́n thấy Thôi mẫu, Tăng Kha vội bỏ diều xuống đất để sụp lạy. Thôi mẫu tới đỡ dậy, lấy kẹo bánh cho ăn.

Thôi Mănh quư Tăng Kha lắm, bảo kết nghĩa anh em với ḿnh. Tăng Kha ưng thuận. Thôi Mănh lớn tuổi, làm anh. Thôi Mănh lấy các đồ nhật dụng ra cung cấp cho gia đ́nh họ Triệu, rồi giúp Tăng Kha đem về nhà.

Năm sau là năm Ất Hợi(1635).

Được tin huyện Nam Xương mưa thuận gió ḥa, gia đ́nh họ Triệu bèn tới xin cáo biệt gia đ́nh họ Thôi, để trở về Nam Xương làm ruộng. Thế là từ đó, Thôi Mănh không c̣n được tin tức ǵ về gia đ́nh họ Triệu nữa.

Từ ngày Thôi Mănh giết Ngô thị, vợ Cát Hiền, Thôi mẫu kiểm soát các hoạt động của con rất chặt chẽ. H­ễ thấy có khách tới nhà ḿnh kể lể nỗi uất ức để nhờ Thôi Mănh rửa hận cho, là Thôi mẫu lại chống gậy ra đuổi về.

Ít lâu sau.

Một hôm, Thôi mẫu được tin em trai ḿnh qua đời, liền sai gia nhân giong xe cho ḿnh đi viếng tang, bảo Thôi Mănh cưỡi ngựa theo sau.

Dọc đường, Thôi Mănh nh́n thấy một đám gia nhân áp giải một người bị trói. Chúng la hét, giục người ấy đi nhanh. V́ đuối sức, người ấy không đi nhanh được nên bị chúng đánh ngă quỵ xuống đường. Khách bộ hành dừng chân đứng coi, nghẽn cả lối đi, khiến xe Thôi mẫu cũng phải dừng bánh.

Thôi Mănh liền xuống ngựa, tới hỏi chuyện mấy người đứng coi. Nhận ra Thôi Mănh, họ tranh nhau thuật chuyện như sau:

"Người bị trói là Lư Thân, một lương dân trong làng, có vợ là Vương thị, rất đẹp. Trong làng có cường hào Lưu Đắc, có vợ là Hoà thị. Thấy Vương thị đẹp, Lưu Đắc nảy ư chiếm đoạt làm nàng hầu, bèn đưa tiền cho đám gia nhân, sai tới rủ Lư Thân đánh bạc. Lư Thân từ chối, nói không có tiền. Chúng bèn lấy ra 2,000 quan cho vay, bắt kư giấy nợ tiền của Lưu Đắc, ghi cả vốn lẫn lời. Lư Thân thua hết, chúng lại lấy tiền ra cho vay, bắt kư giấy nợ khác. Lư Thân thua hết, chúng lại cho vay. Cứ như thế, sau một tháng, Lư Thân thua đến trên 30,000 quan. Chúng bèn nghỉ chơi. Lúc đó, Lưu Đắc mới sai chúng đem xấp giấy nợ tới nhà Lư Thân đ̣i tiền. V́ Lư Thân không có tiền trả nên chúng bắt Vương thị, khiêng lên xe, ch về cho Lưu Đắc. Lư Thân chạy theo, tới nhà Lưu Đắc năn nỉ, xin khất nợ và xin vợ về. Lưu Đắc không nghe, đuổi Lư Thân về. V́ Lư Thân không chịu về nên Lưu Đắc nổi giận, sai đám gia nhân trói lại, treo lên cành cây mà đánh, bắt kư giấy cam kết là không dám đ̣i vợ về nữa, rồi sai chúng áp giải về nhà. Đi tới đây, Lư Thân đuối sức, không thể đi nhanh, nên bị chúng đánh cho ngă quỵ xuống đường!" 

Nghe xong, khí giận ngút trời, Thôi Mănh quất ngựa xông vào đánh đám gia nhân. Vừa lúc đó, Thôi mẫu ngồi trong xe, vén rèm mà gọi:"Mănh nhi! Lại muốn giết người nữa phải không?" Nghe tiếng mẹ, lập tức Thôi Mănh buông tay, quay ngựa lại, theo mẹ tiếp tục hành tŕnh. Sau tang lễ cậu­, Thôi Mănh cưỡi ngựa theo mẹ ra về. Tới nhà, Thôi Mănh chẳng nói năng ăn uống, chỉ vào pḥng riêng, bắc ghế ngồi ở cửa sổ, mắt đăm đăm nh́n về phía chân trời. Thấy lạ, Chu thị (vợ) tới hỏi nguyên do, nhưng Thôi Mănh không đáp. Đến đêm, Thôi Mănh nai nịt gọn gàng, ra khỏi nhà, rồi lát sau lại trở về, nằm vật xuống giường mà trằn trọc cho đến sáng. Tuy thấy lạ, nhưng sợ chồng, Chu thị chẳng dám hỏi nữa, chỉ nằm yên nghe ngóng. Bốn đêm liền, Chu thị thấy chồng đều hành động như thế.

Đêm thứ 5, Chu thị thấy chồng cũng hành động như thế, nhưng khi ra khỏi nhà, Thôi Mănh không trở về pḥng ngay mà đến gần sáng mới về, lên giường ngủ say, không trằn trọc như 4 đêm trước.

Sáng sau, ở chợ, người ta đồn rằng đêm qua, có kẻ lẻn vào pḥng ngủ nhà Lưu Đắc, giết Lưu Đắc với vợ là Ḥa thị, mổ bụng moi ruột xác Lưu Đắc, lột trần truồng xác Ḥa thị, vứt cả ở chân giường. Dân làng lên huyện đường cáo quan. Quan bèn đích thân tới nhà Lưu Đắc khám nghiệm. Nghe dân làng thuật chuyện, quan nghi cho Lư Thân là kẻ sát nhân, bèn sai lính đi bắt, đem về huyện đường tra khảo. Tuy bị tra khảo cực kỳ tàn nhẫn, ḷi xương ra ngoài, nhưng Lư Thân vẫn một mực kêu oan, khai ḿnh vô tội. Quan không tin, sai lính cứ giam Lư Thân vào ngục để tra khảo tiếp, tuần nào cũng đem ra đánh đập tàn nhẫn.   

Năm sau là năm Bính Tí (1636).

V́ bị tra khảo tàn nhẫn, Lư Thân phải nhận tội bừa đi cho khỏi bị hành hạ đau đớn. Quan bèn khép Lư Thân vào án tử h́nh, giam vào ngục tối, chờ triều quan ở kinh đô về phúc thẩm, y án, th́ sẽ đem hành h́nh.

Tháng sau, Thôi mẫu qua đời. Sau khi làm l­ễ an táng cho mẹ, Thôi Mănh về nhà, gọi vợ vào pḥng mà nói:"Người giết vợ chồng Lưu Đắc là ta. Sở dĩ ta chưa ra thú tội v́ c̣n mẹ già nên không nỡ chết trước mẹ. Nay mẹ đă qua đời th́ ta phải ra thú tội để cho Lư Thân khỏi bị hàm oan. Quan sẽ ghép ta vào tội tử h́nh và thả cho Lư Thân ra về. Vậy nàng hăy ở lại trần thế, cai quản dinh cơ này mà sinh sống!" Chu thị cứ níu lấy áo chồng mà khóc, van xin chồng đừng ra thú tội, nhưng Thôi Mănh trừng mắt mà nói:"Mẹ đă qua đời, ta không thể để cho người vô tội v́ ta mà bị chết oan!" Rồi Thôi Mănh dứt áo ra đi, lên huyện đường thú tội. Quan ngạc nhiên lắm, sai lính giam Thôi Mănh vào ngục, thả Lư Thân ra về.

Thấy Thôi Mănh đă trả hận cho ḿnh rồi bây giờ lại t́nh nguyện chịu chết thay ḿnh, Lư Thân bèn tŕnh quan rằng Thôi Mănh điên khùng, không giết người mà cứ nhận ḿnh là thủ phạm. Chưa quyết định được hư thực, quan sai lính giam cả hai vào ngục để điều tra.

Một sáng, Lư Thân được bà con họ hàng rủ nhau vào ngục thăm. Nghe chuyện hai kẻ tranh nhau tội giết người, họ bảo Lư Thân:"Giết người th́ phải đền mạng. Ḿnh không giết người th́ việc chi mà phải nhận tội giùm ai?" Lư Thân đáp: "Cái việc Thôi công tử làm chính là cái việc tôi muốn làm mà không làm được. Bây giờ tôi đă được công tử làm giùm th́ tôi đâu có thể ngồi yên mà nh́n công tử chết? V́ thế, hôm nay tôi quyết nhận tội thay cho công tử!"

Đến trưa, quan sai lính đem Thôi Mănh với Lư Thân lên công đường đối chất. Khi quan hỏi:"Quang cảnh pḥng ngủ nhà Lưu Đắc sau khi hai vợ chồng bị giết chết ra sao?" th́ thấy chỉ có Thôi Mănh trả lời được đúng. Quan bèn phán: "Thôi Mănh là kẻ sát nhân!" rồi khép Thôi Mănh vào án tử h́nh và thả Lư Thân ra.

Ba tháng sau, triều đ́nh cử quan bộ lang họ Triệu, từ kinh đô tới Giang Tây phúc thẩm các án tử h́nh.

Khi duyệt đến hồ sơ Thôi Mănh, Triệu bộ lang sai lính dẫn Thôi Mănh lên công đường. Đưa mắt nh́n lên bục cao, Thôi Mănh nhận ra Triệu bộ lang chính là  Triệu Tăng Kha, người em kết nghĩa của ḿnh ngày trước.

Triệu bộ lang hỏi chuyện Thôi Mănh. Thôi Mănh cứ t́nh thực mà thuật lại đầu đuôi. Triệu bộ lang bèn ra phán quyết như sau:"Thôi Mănh là kẻ sát nhân đă giết vợ chồng Lưu Đắc và Ḥa thị, đáng bị án tử h́nh. Tuy nhiên, v́ Thôi Mănh đă ra đầu thú để cứu sống một mạng người vô tội nên đáng được hưởng án giảm khinh. Nay phán quyết Thôi Mănh phải đi quân dịch 6 năm ở tỉnh Vân Nam!"

Trong khi chờ ngày đi Vân Nam, Thôi Mănh vẫn bị giam ở huyện ngục. Trước khi dời khỏi Giang Tây, Triệu bộ lang nói với ngục quan nên đối xử tử tế với Thôi Mănh. Ngục quan vâng dạ mà tuân lời. Tháng sau, Thôi Mănh bị lính áp giải xuống Vân Nam để đi quân dịch.

Ba năm sau là năm Kỷ Măo (1638).

Một hôm Thôi Mănh được quan tổng quản quân dịch gọi lên, báo cho biết là Thôi Mănh đă được xá tội và được phép về quê. Khi Thôi Mănh hỏi ḍ xem tại sao ḿnh lại được xá tội th́ được biết là Triệu bộ lang đă vận động cho ḿnh được giảm nửa án.   

Nghe tin Thôi Mănh đă được xá tội về làng, Lư Thân vội chạy tới chào mừng. Trong lúc hàn huyên, Lư Thân xin Thôi Mănh cho ḿnh đứng ra quản lư dinh cơ của Thôi Mănh để có dịp trả ơn. Thôi Mănh ưng thuận.

Đến kỳ phát lương, thấy Lư Thân không chịu nhận tiền công, Thôi Mănh hỏi nguyên do. Lư Thân đáp là ḿnh muốn xin học vơ của Thôi Mănh nên muốn dùng tiền lương để trả công thầy dạy. Thôi Mănh nói ḿnh dạy vơ miễn phí, nhưng Lư Thân không nghe. Thôi Mănh bèn ấn định thời biểu để dạy vơ cho Lư Thân.

Được biết Vương thị bị bệnh, đă chết ở nhà Lưu Đắc, Thôi Mănh bèn cưới cho Lư Thân một cô vợ mới là Phùng thị, rồi cấp cho hai vợ chồng rất nhiều ruộng nương để cầy cấy, trồng trọt.

Từ ngày ấy, Lư Thân quyết tâm giúp Thôi Mănh bỏ tính hung hăng. Hễ­ thấy có khách tới nhà Thôi Mănh kể lể nỗi uất ức để nhờ Thôi Mănh rửa hận cho ḿnh th́ Lư Thân lại đứng ra ḥa giải chứ không để cho Thôi Mănh hay biết. Được gia nhân thân tín tiết lộ chuyện ấy cho nghe, Thôi Mănh cảm động lắm.

Mỗi lần xoa mấy chữ"Tôi không được giết người" xâm trên cánh tay, Thôi Mănh lại nhớ đến mẹ mà ứa nước mắt.

Ba năm sau là năm Nhâm Ngọ (1642).

Ở trong làng có giám sinh Vương Hăn, có vợ là Cừu thị và con trai là Vương Mặc, nhà rất giàu. Cha con Vương Hăn đều là kẻ bạo dâm. Trong nhà, Vương Hăn có nuôi một người cháu, tên Vương Đắc Nhân, con người anh ruột đă quá cố.

Vương Hăn chiêu nạp bọn vô lại bốn phương về làm gia nhân, ban đêm sai đi cướp bóc các phú gia ở trong vùng. Kẻ nào chống cự cũng bị Vương Hăn ngầm sai đám gia nhân phục kích, giết chết ở dọc đường.

Chú Vương Hăn là Vương Bảng có người vợ trẻ đẹp là Trần thị. Nghe tin Vương Bảng vừa bị bạo bệnh mà thác, Vương Hăn bèn sai lũ gia nhân đi bắt cóc Trần thị về để cha con cùng thông dâm. Thấy thế, vợ Vương Hăn, tức Cừu thị, lên tiếng khuyên can. Lập tức, Vương Hăn lấy dây thắt cổ Cừu thị cho đến chết, rồi lấy vợ kế là Đặng thị.

Thấy chị ḿnh bị chết oan, em trai Cừu thị là Cừu Khảo làm đơn kiện Vương Hăn, đem lên huyện đường nạp quan. Nghe chuyện, Vương Hăn kinh hăi, vội đem vàng lên huyện đường hối lộ quan. Quan bèn xử là Cừu Khảo vu cáo Vương Hăn, rồi bác đơn kiện. Phẵn uất quá, Cừu Khảo bèn tới nhà Thôi Mănh, kể lể nỗi uất ức, xin Thôi Mănh rửa hận cho chị ḿnh. Lư Thân tiếp Cừu Khảo, nhưng từ chối, không cho gặp Thôi Mănh.

Một hôm, tất cả các gia nhân nhà Thôi Mănh đều có việc phải đi ra ngoài, trong dinh cơ chỉ c̣n có Thôi Mănh với Lư Thân. Nhân có khách tới thăm, Thôi Mănh bèn nhờ Lư Thân pha giùm ḿnh một b́nh trà. Lư Thân chẳng pha trà mà cũng chẳng nói năng chi, chỉ sang nhà hàng xóm phân trần:"Thôi Mănh với tôi chỉ là chỗ bạn bè ngang hàng. Thấy tôi giúp đỡ Thôi Mănh, ai cũng cho rằng tôi là kẻ chí t́nh với bạn. Tôi lại quản lư dinh cơ cho Thôi Mănh, không lấy một đồng tiền công, th́ đáng lư ra Thôi Mănh phải kính trọng tôi, chứ sao lại dám sai tôi pha trà như sai đày tớ vậy? V́ thế, bây giờ tôi không muốn quản lư dinh cơ cho Thôi Mănh nữa" Rồi Lư Thân về lấy hành lư, bỏ dinh cơ Thôi Mănh mà đi.

Thoạt tiên, khi được hàng xóm chạy sang thuật cho nghe chuyện Lư Thân phân trần, Thôi Mănh hồ nghi, chẳng tin là đúng. Thế nhưng, đến lúc nhận được trát quan đ̣i lên huyện đường đối chất với Lư Thân về vụ y kiện ḿnh không chịu trả tiền công cho y trong suốt thời gian 3 năm qua, Thôi Mănh mới cực kỳ kinh ngạc, cứ thắc mắc chẳng hiểu tại sao Lư Thân lại hành động kỳ quặc như thế?

Lên huyện đường đối chất với Lư Thân, Thôi Mănh thấy Lư Thân có vẻ oán hận ḿnh lắm. Sau khi nghe hai bên đối chất, quan mắng Lư Thân là kẻ vu cáo, đuổi đi, rồi cho Thôi Mănh ra về.

Ba hôm sau. Đúng lúc nửa đêm, Lư Thân lẻn vào nhà Vương Hăn, giết chết hai cha con Vương Hăn, Vương Mặc, cùng với Đặng thị và Trần thị, rồi dán giấy lên tường, viết mấy chữ:"Người giết bốn kẻ trong nhà này là tôi, tên Lư Thân, người làng này!" rồi kư tên ở dưới.

Sáng ra, thân nhân nhà Vương Hăn lên huyện đường tŕnh quan. Quan liền sai lính đi bắt Lư Thân th́ thấy nhà Lư Thân đóng cửa, cả gia đ́nh đă trốn mất.

Thân nhân nhà Vương Hăn bèn nạp đơn kiện Thôi Mănh, kết tội Thôi Mănh là kẻ chủ mưu đă sai Lư Thân tới sát hại 4 người trong nhà họ Vương.

Đọc đơn xong, quan không tin Thôi Mănh là kẻ chủ mưu nên bác đơn, không xét. Quan cho niêm yết bố cáo truy nă Lư Thân khắp vùng phụ cận huyện Kiến Xương, và sai quan quân đi lùng bắt rất gắt, nhưng gần một năm sau, quan quân vẫn chưa bắt được Lư Thân.

Nghe tin này, Thôi Mănh mới vỡ lẽ rằng bữa trước Lư Thân kiện ḿnh là cốt để tránh cho ḿnh khỏi bị liên lụy trong vụ Lư Thân giết người.

Năm sau là năm Quư Mùi (1643)

Ở huyện Kiến Xương có đảng giặc Lư Sấm nổi lên. V́ quan huyện phải dồn hết nỗ lực vào việc diệt giặc nên bỏ qua vụ án Lư Thân giết người.

Năm sau là năm Giáp Thân (1644).

Triều Minh mất, triều Thanh lên thay, xóa bỏ hết mọi vụ án cũ dưới triều Minh. Lúc đó, Lư Thân mới đem gia đ́nh trở về làng. Rồi Lư Thân lại thân thiện với Thôi Mănh như trước.

Khi lập đảng giặc, Lư Sấm kêu gọi huyện dân nhập đảng. Nghe lời kêu gọi, Vương Đắc Nhân, cháu của Vương Hăn, liền thu thập bọn vô lại của chú, lập thành một bọn giặc, lưng thắt đai đỏ, trán quấn khăn đỏ, kéo vào chiếm hang núi Bắc Sơn làm sào huyệt.

Hang núi Bắc Sơn có hai cửa ra vào.

Cửa đông rất rộng, đủ chỗ cho 20 người cầm vơ khí, xếp hàng ngang mà tiến vào hang. Trái lại, cửa tây rất hẹp, chỉ đủ chỗ cho từng người một đi theo đường hẻm độc đạo mà vào hang.

Đắc Nhân sai bọn giặc quây một hàng rào ở giữa hang làm sào huyệt. Hàng ngày, Đắc Nhân xua bọn giặc vào các ngôi làng quanh núi mà cướp của giết người.

Một đêm, chợt nhớ đến Thôi Mănh, Đắc Nhân hận lắm, bèn xua cả bọn giặc xuống núi, tới phá dinh cơ để bắt sống Thôi Mănh.

Đêm ấy, Thôi Mănh đi vắng. Khi nghe tiếng ầm ầm ở phía ngoài đường, Lư Thân cùng đám gia nhân nh́n ra th́ mới biết là bọn giặc Đắc Nhân đang phá cổng. Lư Thân bèn trèo tường sau, vượt ra ngoài, trốn trong bụi rậm, c̣n đám gia nhân th́ mạnh ai nấy trốn.

Bọn giặc vào phá dinh cơ. Chẳng thấy Thôi Mănh đâu, chúng bắt trói Chu thị (vợ Thôi Mănh) giải về sào huyệt, cướp hết đàn ngựa trong dinh cơ mà kéo đi.

Lát sau, khi thấy đă yên, Lư Thân ṃ về th́ thấy dinh cơ trống vắng, chỉ có một gia nhân, tên Hứa Cự, cũng đang ṃ về dinh cơ như ḿnh.

Lư Thân bèn sai Hứa Cự đi kiếm 2 đai đỏ, 2 khăn đỏ để ḿnh với Hứa Cự hóa trang, giả làm 2 tên giặc. Rồi Lư Thân đi lấy một sợi dây thừng, cắt làm trăm đoạn, 50 đoạn ngắn, 50 đoạn dài, trao các đoạn ngắn cho Hứa Cự, c̣n ḿnh th́ ôm các đoạn dài, cùng vào núi Bắc Sơn.

Ra khỏi cổng làng, chợt thấy ở bên đường có một ngựa cái mới sanh, bị bọn giặc kéo đi rồi bỏ lại, Lư Thân liền nhảy lên lưng ngựa mẹ, sai Hứa Cự dùng dây buộc ngựa con, rồi cưỡi chung ngựa mẹ với ḿnh, dắt ngựa con đi theo.

Tới cửa đông hang núi, Lư Thân bảo Hứa Cự xuống ngựa, dặn rằng phải đánh lửa đốt cháy các đoạn dây ngắn, ném vào các bụi cỏ gai, rồi phải chạy ngay về dinh cơ, không được chậm trễ. Hứa Cự vâng dạ mà tuân hành.

Sau đó, Lư Thân cưỡi ngựa mẹ, dắt ngựa con đi ṿng tới cửa tây hang núi, theo đường hẻm mà vào tới hàng rào phía tây của sào huyệt giặc, buộc ngựa ở ngoài, leo vào bên trong, giả làm giặc.

Thấy bọn giặc mới về, chưa kịp cởi bỏ vơ khí, Lư Thân hỏi thăm về Chu thị, vợ Thôi Mănh, th́ được biết Chu thị hiện đang bị giữ ở trong trướng của Đắc Nhân.

Lát sau, khi nghe thấy lệnh truyền của Đắc Nhân cho phép cởi bỏ vũ khí với quân phục để nghỉ ngơi, lũ giặc mừng quá, hoan hô chủ soái hết lời.

Vừa lúc ấy, có một tên quân từ cửa đông chạy vào sào huyệt, nói với đồng bọn:" ngoài cửa đông có đến mấy chục bụi cỏ gai đang bốc cháy!" Nghe thấy thế, bọn giặc đua nhau chạy tới cửa đông để coi. Lư Thân cũng chạy theo.

Thấy lửa cháy bừng bừng khắp nơi, lốm đốm như sao, Lư Thân liền gân cổ mà gào:"Cửa đông doanh trại có biến!" Nghe thấy thế, Đắc Nhân kinh hăi, vội mặc quân phục, nhảy lên lưng ngựa, dẫn bọn cướp chạy ào ào về cửa đông.

Thừa cơ hỗn loạn, Lư Thân chạy ngược về sào huyệt, xông vào trướng của Đắc Nhân. Nh́n thấy 2 tên quân canh trướng, Lư Thân hô lớn:"Vương tướng quân để quên thanh bội đao ở trong trướng!"

Lập tức, 2 tên quân tranh nhau đi t́m.

Lư Thân chạy theo sau, vung đao chém chết một tên. Thấy động, tên kia quay đầu lại coi th́ cũng bị Lư Thân chém chết.

Lư Thân chạy vào trướng, vác Chu thị lên vai, chạy tới hàng rào phía tây, nhảy ra ngoài, đặt Chu thị lên lưng ngựa mẹ, đưa dây cương cho cầm, rồi nói: "Ngựa này chúng cướp của nhà ta! Ngựa biết đường về nhà! Nương tử cứ lỏng tay cương là ngựa sẽ đưa về!" Rồi Lư Thân buộc ngựa con với ngựa mẹ, lấy roi quất ngựa mẹ. Ngựa mẹ chạy lồng lên, đưa Chu thị với ngựa con trở về dinh cơ.

Lư Thân chạy bộ theo đường hẻm mà ra khỏi cửa tây, cũng về được dinh cơ. Dọc đường, Lư Thân châm lửa đốt các đoạn dây thừng dài, móc ở khắp nơi trong đường hẻm để làm kế nghi binh.

Hôm sau, khi trở về dinh cơ, nghe chuyện Đắc Nhân đă cướp vợ ḿnh, Thôi Mănh nổi cơn thịnh nộ, nhảy lên lưng ngựa với ư định một ḿnh phóng vào núi Bắc Sơn, đột nhập sào huyệt giặc mà giết chết Đắc Nhân hầu báo cái mối thù đại sỉ nhục ấy. Thấy thế, Lư thân kinh hăi quá, vội chạy ra ngăn cản, nắm lấy cương ngựa mà thét lớn:"Đừng làm thế! Đừng làm thế", khiến Thôi Mănh cũng phải khựng lại. Lư Thân bèn ôn tồn mà bàn phải trái lợi hại với Thôi Mănh. Nghe Lư Thân nói có lư, Thôi Mănh đành theo lời.

Hôm sau, Lư Thân sai gia nhân đi mời các tráng đinh làng Ḥa Ninh tới dinh cơ Thôi Mănh để bàn kế diệt giặc. Có chừng 100 người tới dự.

Lư Thân nói ḿnh đă có kế diệt giặc, chỉ cần thành lập một binh đội là xong, nhưng có đến 80 người nhát sợ, chỉ có 20 người là dám gia nhập binh đội. Lư Thân bèn đặt tên cho binh đội ấy là đội Ḥa Ninh. Thế nhưng không những đội Ḥa Ninh chỉ có 20 quân mà cả đội không có lấy một mảnh vơ khí.

Lư Thân bèn lên huyện đường tŕnh bày với quan huyện Kiến Xương về việc ḿnh thành lập binh đội Hoà Ninh để tự vệ và diệt giặc, rồi xin quan cho ḿnh mượn 2 khẩu hỏa pháo. Quan ưng thuận. Lư Thân bèn thuê người chở 2 khẩu hỏa pháo về dinh cơ Thôi Mănh. Lư Thân lại thuê người đi khắp làng mượn cung tên, súng ống, đem về cất trong dinh cơ Thôi Mănh.

Sau đó, Lư Thân dẫn đội Ḥa Ninh tới nhà Vương Hăn t́m vơ khí.

Vào nhà, đội Ḥa Ninh  tịch thu được một số vơ khí và bắt được 2 tên do thám của Đắc Nhân, giải về dinh cơ.

Thôi Mănh muốn đem 2 tên ấy giết đi, nhưng Lư Thân không chịu, nói cứ để mặc ḿnh xử lư. Lư Thân bèn ra lệnh cho 20 quân Ḥa Ninh cầm gậy trắng, đứng dàn thành hàng một trước dinh cơ, sai người trói 2 tên do thám, cắt tai chúng, dắt chúng duyệt qua đội Ḥa Ninh, rồi cởi trói cho chúng, thả cho chúng đi. Chúng hận lắm, nói:"Binh đội như thế này th́ làm được cái tṛ ǵ? Chúng ta sẽ về tŕnh lại với chủ soái để người cất quân tới đây, giết hết cả làng Ḥa Ninh này, chẳng để sót một mống!" Lư Thân nói:"Ta thả chúng bay ra, là cốt cho chúng bay chạy về tŕnh chủ soái, để y đem mạng tới đây mà nạp!"

Đêm ấy, Lư Thân chỉ huy binh đội Ḥa Ninh đi lùng bắt những tên do thám của Đắc Nhân ẩn núp trong làng, đem ra chém hết.

Tối sau, được tin mật báo Đắc Nhân xua bọn giặc đi cướp ở nơi khác, sau  nửa đêm mới trở về sào huyệt, Lư Thân mừng lắm, sai 8 kẻ trong đội Ḥa Ninh khiêng 2 khẩu hoả pháo tới đặt ở 2 nơi hiểm yếu gần cửa tây hang núi, dặn rằng khi thấy từng tên giặc chạy ra khỏi cửa tây th́ phải khai hỏa mà bắn liên miên. Lư Thân lại sai 8 kẻ khác tới cửa đông hang núi, đốn cây xếp thành đống ở phía trên cửa hang, dặn rằng khi nghe thấy hiệu lệnh th́ phải lăn cây xuống mà lấp cửa hang. Rồi Lư Thân cùng Thôi Mănh dẫn 4 kẻ c̣n lại lên nóc hang, chia nhau nằm phục cạnh các lỗ hổng, chĩa cung, chĩa súng vào trong hang.

Quá nửa đêm, chợt nghe thấy tiếng ngựa hí, Lư Thân núp coi th́ thấy Đắc Nhân cưỡi ngựa, dẫn bọn cướp lục tục từ xa trở về hang núi bằng cửa đông.

Chờ cho bọn giặc vào hết trong hang, Lư Thân mới ra hiệu cho 8 kẻ lăn cây xuống lấp cửa hang.

Thấy có biến, bọn giặc đua nhau chạy về cửa tây, rồi từng tên một chạy ra khỏi cửa. Chợt thấy mấy tên chạy đầu đều bị hoả pháo bắn chết, chúng bèn chạy ngược lại cửa đông.

Thấy cửa đông đă bị cây lấp kín, chúng đành chạy ngược vào sào huyệt. Vừa tới nơi th́ chúng bị tên đạn tới tấp từ trên nóc hang bắn xuống, khiến chúng chết như rạ. Đắc Nhân cũng bị chết trong đám loạn quân.

C̣n chừng 20 tên sống sót đều quỳ xuống đất ở trong hang, lớn tiếng xin đầu hàng và xin tha mạng. Lư Thân bèn ra lệnh ngưng bắn, dẫn đội Ḥa Ninh vào sào huyệt bắt trói từng tên. Thấy thế, bọn giặc coi kho bỏ kho mà chạy, thoát được mấy tên. Lư Thân bèn tịch thu cả kho lương thực, sai đội Ḥa Ninh chở về dinh cơ Thôi Mănh. 

Thấy Lư Thân dùng kế diệt được bọn giặc Đắc Nhân, Thôi Mănh mừng lắm. Rồi Thôi Mănh đem lương thực lấy được của giặc chia đều cho dân làng.

Một hôm, nhân ngồi ôn chuyện cũ, Thôi Mănh hỏi Lư Thân:"Tại sao hôm huynh lẻn vào sào huyệt bọn giặc để cứu gia nội, huynh lại cho Hứa Cự đốt các đoạn dây ngắn ở ngoài cửa đông, c̣n huynh th́ đốt các đoạn dây dài ở trong cửa tây?" Lư Thân đáp:"V́ đệ đă tính kế cứu nương tử ra khỏi cửa tây nên phải sai Hứa Cự đốt lửa ở ngoài cửa đông để bọn giặc đổ xô về phía cửa đông cho ḿnh d­ễ thoát thân bằng cửa tây. Đệ sai Hứa Cự đốt các đoạn dây ngắn là v́ nếu đốt các đoạn dây dài th́ lửa sẽ cháy lâu và bọn cướp sẽ biết ngay là lửa phía đông chỉ là lửa đốt để làm kế nghi binh. C̣n đệ đốt các đoạn dây dài là để khi chúng quay lại cửa tây, thấy lửa c̣n cháy th́ chúng sợ kẻ thù c̣n lẩn quất ở gần cửa tây, mà chúng chỉ có thể ra khỏi cửa tây từng tên một nên chúng không dám đuổi theo!"

Khi đem 20 tên giặc bị bắt ra tra hỏi, Thôi Mănh thấy chúng cũng đều khai đúng như lời Lư Thân. Lư Thân bèn sai đội Ḥa Ninh cắt mũi cắt tai 20 tên giặc ấy rồi thả chúng ra. Chúng đều trốn khỏi tỉnh Giang Tây mà sinh sống.

Lư Thân bèn tuyển mộ thêm tráng đinh vào đội Ḥa Ninh. Có trên 300 tráng đinh trong vùng xin gia nhập, khiến giặc cướp ở các vùng phụ cận không dám bén mảng tới vùng Kiến Xương. Nhờ thế mà dân chúng vùng Kiến Xương được sinh sống trong cảnh an b́nh. 

Từ đó uy danh Lư Thân nổi như cồn trong vùng Kiến Xương.

V́ sợ giặc cướp, có nhiều người ở những nơi khác trong vùng cũng tới xin Lư Thân cho gia đ́nh họ được di cư đến ở làng Ḥa Ninh.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com