www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

473. TIỂU THÚY
 

Duy ác kỳ mưu vận bất cùng

Si nhi điên đảo hư khuê trung

Công thành tiện nhĩ tương thân thoái

Lưu thủ dư t́nh bổ hóa công

 


473.
NỮ LANG TIỂU THÚY

 

          Huyện Thiệu Hưng, tỉnh Triết Giang có 2 anh em họ Vương, cha mẹ đều mất sớm. Người anh tên Đại Dụng, 20 tuối, là thầy tướng, người em tên Đại Thường, lên 10, là nho sinh, ở chung trong căn nhà của cha mẹ để lại.

          Một trưa, Đại Thường nằm ngủ trên chiếc sập trong pḥng khách, cạnh pḥng anh. Tỉnh giấc, nh́n qua cửa chính ra ngoài, Đại Thường thấy bầu trời u ám, muốn mưa. Bỗng có tiếng sét nổ vang, rồi Đại Thường nh́n thấy một con vật trông giống con mèo, từ ngoài cửa bước vào pḥng, nằm phục dưới sàn. Lát sau, khi trời quang mây tạnh, con vật đứng dậy, bước ra khỏi pḥng.

Nh́n kỹ, thấy con vật không phải là mèo, Đại Thường kinh hăi, lớn tiếng gọi anh. Nghe tiếng em gọi, Đại Dụng chạy sang. Đại Thường thuật chuyện cho anh nghe, rồi hỏi:"Nó là con ǵ?" Đại Dụng đáp:"Nó thuộc một loài chồn đặc biệt!" Hỏi:"Đặc biệt như thế nào?" Đáp:"Nó tới cạnh người nào th́ người ấy sẽ được giàu sang. Lúc năy, v́ sợ tai kiếp sấm sét, nó phải chạy tới cạnh chú để nương náu. Vậy th́ sau này, chú sẽ được giàu sang!" Đại Thường không tin.

Mười năm sau.

Quả nhiên Đại Thường thi đậu tiến sĩ. Được quan tể huyện Thiệu Hưng tiến cử lên nhà vua, Đại Thường được bổ nhậm vào chức thị ngự ở kinh đô.

Bảy năm sau.

Đại Thường 27 tuổi, cưới vợ họ Phùng, sanh một trai, tên Nguyên Phong, tính nết ngây ngô, chậm chạp.

Mười sáu năm sau.

Nguyên Phong 16, vẫn chưa phân biệt được gà trống với gà mái. Tiếng đồn lan truyền khắp kinh đô nên không nhà nào chịu gả con gái cho Nguyên Phong. Vợ chồng Đại Thường lo lắm.

Một hôm, đột nhiên có bà lăo dắt một cô gái nhỏ tới cổng nhà Đại Thường, xin được vào gặp thị ngự với phu nhân.

Nghe gia nhân vào tŕnh, Đại Dụng sai ra dẫn khách vào nhà.

Vào nhà, bà lăo thi lễ rồi nói:"Thưa nhị vị, lăo thân họ Ngu, có đứa con nuôi này, tên T́ểu Thuư, dám xin nhị vị cho cháu được tới đây ở để làm vợ công tử nhà ta!"  Thấy Tiểu Thúy tươi như hoa, đẹp như tiên, Đại Thường với phu nhân mừng lắm. Phu nhân hỏi:"Bà muốn sính l­ễ ra sao?" Ngu bà đáp:"Từ ngày cháu nhận lời về làm con nuôi lăo thân đến giờ, hiếm khi hai mẹ con lăo thân được no đủ. Nếu hôm nay, đột nhiên cháu được vào ở nơi nhà cao cửa rộng, có kẻ hầu người hạ, có mỹ vị cao lương, có lụa là gấm vóc, th́ lăo thân măn nguyện lắm rồi, chứ lăo thân chẳng dám nhận sính lễ! Lăo thân chỉ muốn gả chồng cho con chứ không muốn đem con đi bán như một mớ rau!"

Nghe Ngu bà nói, phu nhân vui lắm, trọng đăi Ngu bà.

Ngu bà bèn bảo Tiểu Thúy sụp xuống sàn mà lạy Đại Thường với phu nhân. Rồi Ngu bà nói với Tiểu Thúy:"Đây là công cô của con !(công=bố chồng, cô=mẹ chồng). Con phải phụng dượng công cô cho chu đáo. Mẹ có việc phải đi xa. Ba hôm nữa, mẹ sẽ trở lại thăm con!" Đại Thường nói:"Để bản nhân cho xa phu giong xe ti­ễn lăo bà về nhà!" Ngu bà đáp:"Đa tạ nhị vị! Tệ xá ở gần đây nên lăo thân chẳng dám phiền nhị vị!"

Nói xong, Ngu bà xin cáo biệt mà đi.

Ngu bà đi rồi, phu nhân để ư xem Tiểu Thúy có buồn hay không th́ thấy Tiểu Thúy vẫn tươi như hoa, vẫn mở túi hành lư lấy phấn son ra trang điểm. Thấy thế, phu nhân vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, rất mực thương yêu Tiểu Thúy.

Nghe Ngu bà nói ba hôm nữa sẽ trở lại thăm con, phu nhân định bụng sẽ hỏi Ngu bà xem hai mẹ con cư ngụ ở đâu.

Thế nhưng, ba hôm sau, chờ măi không thấy Ngu bà trở lại, phu nhân bèn hỏi Tiểu Thúy:"Nhà mẹ con ở đâu?" Tiểu Thúy đứng ngây người suy nghĩ hồi lâu rồi mới đáp:"Thưa cô cô, bây giờ con cũng không biết nhà mẹ con ở đâu nữa!"

Phu nhân bèn sai đám con hầu dọn một biệt viện, đặt tên là Biệt Viện Nguyên Phong, bảo Nguyên Phong với Tiểu Thúy ra đó làm l­ễ thành hôn, rồi cư ngụ ở đó.

Nghe đồn Đại Thường với phu nhân nhặt được một đứa con gái nhà nghèo ở ngoài đường, đem về làm con dâu, thân bằng quyến thuộc đều chê cười, rủ nhau tới nhà Đại Thường coi mặt cô dâu.  

Thế nhưng, khi tới nơi, thấy Tiểu Thúy xinh đẹp như tiên, họ kinh ngạc lắm, cứ xúm nhau lại bàn tán, nhưng rút cục vẫn không biết lai lịch Tiểu Thúy ra sao.

V́ Tiểu Thúy rất mực thông minh, luôn luôn biết ư bố mẹ chồng, nên Đại Thường với phu nhân quư mến Tiểu Thúy lắm. Tuy nhiên, v́ Nguyên Phong quá sức ngây ngô, nên nhị vị lại lo rằng Tiểu Thúy sẽ ghét bỏ con ḿnh mà ra đi. Thế nhưng, trái với điều lo sợ, nhị vị thấy Tiểu Thúy rất vui vẻ với Nguyên Phong, chẳng tị hiềm chi cả.

Tiểu Thúy thích vui đùa, thường cắt vải, may những trái cầu với những chiếc hài để đá văng ra xa rồi bắt Nguyên Phong chạy đi nhặt, mồ hôi nhễ­ nhại. Khi thấy Nguyên Phong thấm mệt th́ Tiểu Thúy cho nghỉ, bắt con hầu thay thế.

Một hôm, Tiểu Thúy đang chơi tṛ đá cầu với Nguyên Phong th́ Đại Thường đi qua, bị trái cầu bay trúng đầu. Tiểu Thúy kinh hăi, bỏ chạy. Đám con hầu cũng chạy theo, chỉ c̣n Nguyên Phong đứng lại, nhặt cầu mà đá. Đại Thường giận quá, lấy đá ném con. Nguyên Phong gào khóc, chạy về biệt viện.

Vào pḥng riêng, Đại Thường thuật chuyện cho phu nhân nghe. Phu nhân bèn cầm roi tới biệt viện, trách mắng con dâu. Tiểu Thúy chỉ cúi đầu mỉm cười, chẳng sợ hăi chi mà cũng chẳng xin lỗi phu nhân.

Giận quá, phu nhân bèn quay ra đánh con trai. Nguyên Phong nằm lăn xuống đất, gào khóc ầm ĩ.  Đến lúc đó, Tiểu Thúy mới tái mặt, quỳ xuống đất, xin phu nhân tha tội cho Nguyên Phong. Phu nhân liền dịu cơn giận, quẳng roi đi.

Thế nhưng, thấy Nguyên Phong được tha, Tiểu Thúy vẫn chẳng cám ơn phu nhân, chỉ nhoẻn miệng cười, rồi tới kéo Nguyên Phong đứng dậy, phủi áo quần, lau nước mắt, xoa vết roi cho, kéo về pḥng, lấy bánh cho ăn. Nguyên Phong nín khóc, vui vẻ trở lại.

Sau vụ này, Tiểu Thúy bỏ tṛ chơi đá cầu nhưng ngày nào cũng bắt Nguyên Phong cải trang, đóng tuồng. Hôm th́ Tiểu Thúy bắt Nguyên Phong đóng vai Sở Bá Vương để ḿnh đóng vai Ngu Cơ, hôm th́ Tiểu Thúy bắt Nguyên Phong đóng vai lính chiến Mông Cổ, để ḿnh đóng vai con gái, tóc cắm đuôi trĩ, tay gảy t́ bà, tiếng đàn inh ỏi, ầm ĩ biệt viện.

Thấy con trai ḿnh ngây ngô, Đại Thường chẳng có lư do ǵ để trách móc con dâu, nên cứ làm ngơ, coi như không biết việc Tiểu Thúy bắt Nguyên Phong đóng tuồng.

Ở kinh đô có viên cấp gián Vương Duy Tấn, cũng họ Vương, nhưng không có liên hệ bà con ǵ với Đại Thường. Hai người chỉ ở cách nhau chừng 10 căn nhà nhưng chẳng ưa nhau. Biết Duy Tấn luôn luôn t́m cách hăm hại ḿnh, Đại Thường lo lắng lắm, nhưng cũng chẳng biết phải làm thế nào để tránh tai họa.

Vào thời đó, cứ ba năm một lần, nhà vua lại hạ lệnh cho tể tướng xét công tội của các triều quan để định thưởng phạt.

Nghe đồn nhà vua sắp phong cho Đại Thường chức tuần vũ tỉnh Hà Nam, Duy Tấn bèn bới t́m tội lỗi của Đại Thường để tâu lên nhà vua.

Tiểu Thúy biết tể tướng có bộ râu trắng, vừa rậm vừa dài, nên một tối, thấy Đại Thường đi ngủ sớm, Tiểu Thúy bèn cải trang làm tể tướng, lấy lụa trắng cắt thành râu, dán quanh miệng, sai 2 con hầu mặc áo xanh, giả làm lính. Rồi Tiểu Thúy lấy trộm ngựa của Đại Thường lén cưỡi ra khỏi cổng, sai lính theo hầu, khéo đến độ người canh cổng cũng ngỡ người cưỡi ngựa là tể tướng đă tới thăm chủ ḿnh, nay mới ra về. Giong ngựa tới cổng nhà Duy Tấn, Tiểu Thúy lấy roi đánh lính mà nói:"Ta bảo tụi bay dẫn ta tới nhà Vương thị ngự, sao tụi bay lại dẫn ta tới nhà Vương cấp gián?" rồi quay ngựa ra về.

Nghe thấy thế, Duy Tấn tin ngay Tiểu Thúy là tể tướng vừa tới nhà ḿnh v́ Duy Tấn vốn biết tể tướng là người hách dịch và hay đánh lính hầu. Duy Tấn bèn sai kẻ gia nhân tên Khang Chí đi theo tể tướng để ŕnh xem tể tướng đi đâu.

Khi Tiểu Thúy về tới nhà, người canh cổng ngỡ là tể tướng lại tới thăm chủ ḿnh, vội chạy vào tŕnh chủ. Kinh hăi quá, Đại Thường vùng dậy, phục sức chỉnh tề, chạy ra cổng đón tiếp th́ mới biết là con dâu ḿnh bỡn cợt. Giận quá, Đại Thường chẳng nói năng chi, chỉ lẳng lặng quay vào nhà, thuật chuyện cho phu nhân nghe, rồi nói:"Họ đang bới lông t́m vết để hăm hại ḿnh mà con dâu ḿnh lại đi làm chuyện tày trời như thế th́ họ sẽ tŕnh lên tể tướng, khiến cả nhà ḿnh sẽ bị mắc họa. Chắc họa ấy chẳng xa đâu!"

Nghe Đại Thường thuật chuyện, phu nhân giận lắm, đi ngay tới biệt viện mà mắng nhiếc Tiểu Thúy, nhưng Tiểu Thúy chỉ mỉm cười, chẳng nói năng chi. Phu nhân toan lên tiếng đuổi Tiểu Thuư, nhưng rồi lại thôi v́ thương hại Tiểu Thúy không nơi cư ngụ. Phu nhân toan đánh đ̣n, nhưng rồi cũng không nỡ.

Tuy nhiên, v́ bực tức, Đại Thường với phu nhân mất ngủ trắng đêm.

Khang Chí theo tể tướng tới nhà Đại Thường th́ thấy tể tướng với lính hầu vào nhà, nên cứ núp ở cổng mà ŕnh. Đến quá nửa đêm, vẫn chưa thấy tể tướng ra về, Khang Chí bèn về tŕnh chủ, khiến Duy Tấn nghi Đại Thường đă giao du thân thiết được với tể tướng.

Hôm sau, Duy Tấn vào chầu nhà vua. Gặp Đại Thường, Duy Tấn hỏi:"Tối qua, phải chăng tể tướng tới thăm huynh?" Nghĩ Duy Tấn đă biết chuyện con dâu ḿnh bỡn cợt, Đại Thường ngượng quá, chẳng biết đáp ra sao, chỉ ấp úng vâng dạ. Trong khi ấy, Duy Tấn lại nghi rằng đúng là Đại Thường đă giao du thân thiết được với tể tướng, nên quay ra thân thiện với Đại Thường, bỏ hẳn ư định hăm hại.

Biết Duy Tấn nghi lầm, Đại Thường mừng lắm, chẳng trách mắng Tiểu Thúy nữa. Tuy nhiên, Đại Thường cũng bảo phu nhân phải tới biệt viện mà khuyên Tiểu Thúy phải bỏ những tṛ bỡn cợt đi. Tiểu Thúy chỉ mỉm cười mà vâng dạ.

Năm sau.

Nhà vua cách chức tể tướng. Tể tướng bèn sai gia nhân đưa thư đi báo tin cho Vương thị ngự hay. V́ gia nhân lầm Vương thị ngự ra Vương cấp gián nên đưa thư lầm tới nhà Duy Tấn.

Nhận được thư, Duy Tấn mừng lắm, muốn dùng thư để tống tiền Đại Thường.

Trước hết, Duy Tấn nhờ người quen thân với Đại Thường tới vay Đại Thường cho ḿnh 10,000 lạng vàng. Đại Thường từ chối.

Hay tin, Duy Tấn đích thân tới nhà Đại Thường. Người canh cổng mời Duy Tấn vào pḥng khách, rồi đi báo tin cho Đại Thường hay. Đại Thường bèn đi tắm gội cho sạch sẽ rồi mới ra tiếp khách.

Ngồi chờ lâu quá, chẳng thấy Đại Thường ra tiếp, Duy Tấn nghĩ rằng Đại Thường khinh rẻ ḿnh nên phẫn uất, đứng dậy ra về.

Ra tới sân, thấy Nguyên Phong mặc áo cổn, đội mũ miện, đóng vai nhà vua, Duy Tấn bèn tới gần hỏi thăm. Kinh hăi quá, Nguyên Phong bỏ chạy. Duy Tấn bèn nắm lấy Nguyên Phong mà giữ lại, rồi vỗ về, năn nỉ Nguyên Phong cho ḿnh mượn bộ y phục nhà vua ít bữa. Nguyên Phong ngần ngại, nhưng Duy Tấn cứ lột hết mũ áo của Nguyên Phong mà đem đi.

Tắm gội xong, Đại Thường đi mặc y phục chỉnh tề rồi mới ra tiếp khách, nhưng khi ra tới nơi th́ thấy khách đă đi rồi! Đại Thường kinh hăi, mặt xám như tro, khóc to mà nói:"Đại họa sắp tới rồi! Chỉ nay mai là cả nhà ta sẽ bị tru diệt!" Rồi Đại Thường đi lấy búa gậy, rủ phu nhân cùng tới biệt viện Nguyên Phong. Được con hầu báo tin, Tiểu Thúy bèn khóa chặt cửa lại.

Thấy cửa đóng, Đại Thường bảo phu nhân gọi Tiểu Thúy mở cửa. Chẳng thấy Tiểu Thúy đáp lời, Đại Thường giận quá, lấy búa bổ cửa. Lúc đó Tiểu Thúy mới lên tiếng, từ bên trong vọng ra ngoài:"Xin công công bớt giận, đừng bổ cửa nữa! Chừng nào con c̣n ở cái nhà này th́ chẳng ai có thể hăm hại được công cô. Nếu có sấm sét búa ŕu từ trên bổ xuống th́ con xin hứng chịu một ḿnh. C̣n nếu công công vào đây giết chết con xong th́ liệu công cô có tránh được họa chăng?" Nghe Tiểu Thuư nói, Đại Thường bèn buông búa, rủ phu nhân về pḥng.

Duy Tấn về nhà, viết sớ dâng nhà vua, tố cáo Vương Nguyên Phong, con trai thị ngự Vương Đại Thường âm mưu thoán nghịch, dâng áo cổn với mũ miện để làm bằng. Kinh hăi quá, nhà vua trao áo cổn với mũ miện cho pháp ti tra xét.

Tra xét xong, pháp ti dâng sớ tâu rằng đó là đồ chơi của con trẻ, áo cổn làm bằng giẻ rách, mũ miện làm bằng cỏ gai.

Đọc sớ xong, nhà vua cả giận, phán rằng Duy Tấn vu cáo cho Nguyên Phong. Rồi nhà vua truyền lệnh cho pháp ti phải điều tra vụ này cho rơ.

Tuy nhiên, nhà vua cũng cho đ̣i Vương Nguyên Phong vào cung để xem mặt mũi ra sao. Thấy Nguyên Phong quá đỗi ngây ngô, nhà vua cười mà phán: "Thằng này ngây ngô quá, có biết ǵ đâu mà tâu tŕnh rằng y âm mưu thoán nghịch?" Rồi nhà vua truyền lệnh phóng thích Nguyên Phong.

Thấy thế, Duy Tấn lại viết sớ dâng nhà vua, tố cáo Nguyên Phong nuôi yêu nhân ở trong nhà.

Nhà vua lại truyền lệnh cho pháp ti điều tra.

Quan pháp ti vội dẫn thuộc hạ tới nhà Đại Thường tra hỏi gia nhân th́ ai cũng khai rằng trong nhà chủ ḿnh không có yêu nhân, chỉ có người con trai ngây ngô tên Nguyên Phong với người con dâu điên khùng tên Tiểu Thúy, ngày nào cũng đóng tuồng, bỡn cợt với nhau.

Quan pháp ti lại dẫn thuộc hạ sang các nhà hàng xóm tra hỏi th́ nhà nào cũng khai như thế.

Quan pháp ti bèn về viết sớ, tâu nhà vua rằng Vương cấp gián đă vu cáo cho Vương Nguyên Phong, con trai Vương thị ngự, rồi xin nhà vua phát văng Vương cấp gián đi quân dịch ở Vân Nam. Nhà vua chuẩn tấu.

Ngỡ toàn thể gia đ́nh ḿnh sẽ bị tru diệt, nào ngờ lại chẳng việc chi, đúng như lời Tiểu Thuư đă nói, Đại Thường cứ thắc mắc về lai lịch của Tiểu Thúy. Thấy mẹ nuôi của Tiểu Thúy, tức Ngu bà, không trở lại thăm con lần nào, Đại Thường lại nghi Tiểu Thúy chẳng phải là người. Đại Thường bèn bảo phu nhân phải tới biệt viện Nguyên Phong mà tra hỏi Tiểu Thúy xem lai lịch ra sao.

Khi bị phu nhân tra hỏi, Tiểu Thúy chỉ im lặng, chẳng đáp lời. Giận quá, phu nhân quát hỏi:"Mi là ai?" Lúc đó, Tiểu Thúy mới che miệng cười mà đáp:"Cô cô chẳng biết con là ai hay sao?" Phu nhân quát:"Nếu biết th́ việc chi ta phải hỏi!" Tiểu Thúy bèn mỉm cười mà nói:"Thưa cô cô, con là ái nữ của Ngọc Hoàng!"  Nghe thấy thế, phu nhân chỉ lắc đầu mà về pḥng, cho rằng Tiểu Thúy mắc bệnh điên khùng nên nói sàm.

Ít lâu sau, Đại Thường được thăng chức. Thấy đúng như anh ḿnh đă đoán, quả là ḿnh có số giàu sang, chỉ hiềm là đă ngoài 50 mà vẫn chưa có cháu nội! Đại Thường bèn bảo phu nhân thử tới hỏi Tiểu Thúy xem Tiểu Thúy có sanh nở được không?

Thế  nhưng, khi phu nhân tới hỏi th́ Tiểu Thúy chỉ làm ngơ, không đáp.

Ba năm sau.

Vẫn nghĩ rằng đêm nào con ḿnh cũng ngủ chung với vợ, nay được biết là từ ngày cưới đến giờ, con ḿnh luôn luôn ngủ riêng giường, phu nhân giận lắm, sai gia nhân khiêng chiếc giường riêng đi, chỉ để lại chiếc giường chung, rồi bắt Nguyên Phong đêm nào cũng phải vào ngủ chung với Tiểu Thúy.

Mươi hôm sau, Nguyên Phong vào nhà trong mách với phu nhân rằng từ đêm phu nhân bắt ḿnh phải ngủ chung với Tiểu Thúy đến giờ, đêm nào Tiểu Thúy cũng gác chân lên bụng ḿnh, khiến ḿnh chẳng sao thở được. Nghe thấy thế, con hầu bà vú đều phá lên cười. Phu nhân bèn quát mắng Nguyên Phong mà đuổi về. Lát sau, phu nhân lại tới biệt viện hỏi xem Tiểu Thúy có sanh nở được không th́ Tiểu Thúy vẫn làm ngơ, chẳng đáp.

Tháng sau.

Một hôm, Nguyên Phong vào pḥng tắm. T́nh cờ nh́n thấy Tiểu Thúy đang tắm ở trong bồn, Nguyên Phong nổi ḷng ham muốn, đ̣i ân ái. Tiểu Thúy chỉ cười, rồi lắc đầu mà nói:"Bây giờ th́ không được! Cô cô bảo thiếp giờ này phải tới hầu chuyện!" Nghe vợ nói thế, Nguyên Phong cũng đành thôi.

Tắm xong, Tiểu Thúy rửa bồn, lấy nước sôi đổ vào. Rồi Tiểu Thúy đi lấy một chiếc chăn lớn, gọi Nguyên Phong tới, bảo cởi áo quần, nhảy vào bồn mà tắm. Nghe lời vợ, Nguyên Phong nhảy vào.

Đột nhiên, Nguyên Phong thét lớn:"Nước nóng quá!" rồi nhảy ra. Tiểu Thúy vội lấy chăn trùm kín Nguyên Phong lại, nằm đè lên trên. Ú ớ dăy dụa hồi lâu, Nguyên Phong im bặt. Mở chăn ra coi, Tiểu Thúy thấy Nguyên Phong đă chết.

Chẳng sợ hăi chi, Tiểu Thúy chỉ cười, gọi con hầu vào phụ ḿnh khiêng xác Nguyên Phong đặt lên giường, lấy khăn lau khô, rồi lấy chăn khác đắp cho.

Con hầu kinh hăi, chạy đi tŕnh phu nhân. Nghe tin, phu nhân hoảng sợ, thét lớn một tiếng, rồi ̣a lên khóc, chạy tới biệt viện. Thấy thế, đám con hầu cũng vội chạy theo. Vào pḥng khách, nh́n thấy Tiểu Thúy, phu nhân hầm hầm nét mặt mà mắng:"Con cuồng t́ này! Sao mi dám giết con ta?" Tiểu Thúy nhoẻn miệng cười mà đáp:"V́ y ngây ngô quá, chẳng có y c̣n hơn!" Nghe thấy thế, phu nhân nổi giận, lao đầu vào người Tiểu Thúy. Đám con hầu vội xúm lại can ra.

Đang lúc huyên náo, bỗng có con hầu chạy vào báo:"Bẩm phu nhân, công tử đă hồi sinh!" Phu nhân mừng quá, đưa tay áo lên gạt nước mắt, chạy vào pḥng coi th́ thấy Nguyên Phong quả đă sống lại, đang rên khe khẽ, mồ hôi vă như tắm, ḿnh mẩy, giường nệm đều ướt sûng. Thế nhưng chỉ lát sau th́ mồ hôi ngưng vă.

Mở mắt nh́n quanh, Nguyên Phong chợt nói:"Lạ quá! Bây giờ ta thấy ḿnh như người mới tỉnh mộng. Nhớ lại mọi chuyện đă qua, ta mới biết rằng trước kia ḿnh là kẻ ngây ngô!" Thấy Nguyên Phong đột nhiên ăn nói khôn ngoan, phu nhân kinh ngạc lắm, liền dẫn Nguyên Phong đi gặp cha.

Đại Thường thử hỏi con vài câu. Thấy con trả lời rành mạch, hết ngây ngô,  Đại Thường mừng quá. Thế nhưng, v́ chưa tin là con ḿnh đă b́nh thường về chuyện vợ chồng, Đại Thường bèn sai gia nhân khiêng trả lại chiếc giường riêng của Nguyên Phong, rồi ŕnh xem Nguyên Phong hành động ra sao.

Hôm sau, gia nhân tŕnh rằng Nguyên Phong không c̣n ngủ một ḿnh ở chiếc giường riêng như trước nữa.  

Từ đó, Nguyên Phong trở thành một chàng trai b́nh thường, ngày đêm quấn quưt bên vợ. 

Năm sau.

Vây cánh của Vương cấp gián c̣n lại ở kinh đô cố t́m cách hăm hại Đại Thường để báo thù cho Duy Tấn. Họ bèn rủ nhau bới t́m được một tội nhẹ của Đại Thường, rồi dâng sớ tâu nhà vua, xin nhà vua cất chức thị ngự của Đại Thường.

Nhà vua bèn truyền cho pháp ti điều tra. Pháp ti dâng sớ tâu rằng tuy tội ấy nhẹ, nhưng Đại Thường quả có dính líu tới. Nhà vua bèn cất chức Đại Thường.

Trước kia, khi c̣n làm thị ngự, Đại Thường được quan trung thừa tỉnh Quảng Tây tặng cho một chiếc b́nh ngọc, giá đáng ngàn vàng. Đại Thường vẫn trưng chiếc b́nh ấy trong pḥng khách.

Nay nghe tin ḿnh bị cất chức, Đại Thường vào pḥng phu nhân báo tin, rồi bàn với phu nhân cho ḿnh đem chiếc b́nh ngọc đi hối lộ vị tân tể tướng để nhờ vị ấy dâng sớ tâu vua, xin cho ḿnh được phục chức. Phu nhân thuận ư.

Hàng ngày, Tiểu Thuư vẫn thường nh́n thấy chiếc b́nh của bố chồng trưng trong pḥng khách. Tiểu Thuư thích chiếc b́nh ấy lắm, nhưng chưa dám cầm lên coi lần nào. Hôm ấy, t́nh cờ tới pḥng khách, thấy vắng người, đột nhiên Tiểu Thuư bạo dạn, chạy tới cầm b́nh lên coi. Đang loay hoay ngắm nghía, chẳng may lỡ tay đánh rớt, chiếc b́nh vỡ tan.

Ngượng quá, Tiểu Thuư vội chạy vào pḥng phu nhân thú tội.

Đang nói chuyện với nhau ở trong pḥng, đột nhiên thấy Tiểu Thúy chạy vào, Đại Thường với phu nhân ngạc nhiên lắm. Phu nhân lên tiếng hỏi:"Con vào đây làm chi?" Tiểu Thúy đáp:"Con vào để thú tội!" Hỏi:"Tội chi?" Đáp:"Tội con đă đánh vỡ chiếc b́nh của công công vẫn trưng trong pḥng khách!!" Nghe tin sét đánh, nhị vị cùng tức giận, liền mắng chửi Tiểu Thúy tàn tệ.

Bị mắng chửi, Tiểu Thúy bực tức, chạy về biệt viện, nói với Nguyên Phong: "Từ khi thiếp về nhà chàng, công lao bảo toàn cho mọi người trong nhà lớn hơn giá chiếc b́nh trưng trong pḥng khách nhiều lắm! Thế mà nay thiếp lỡ tay đánh vỡ chiếc b́nh, công cô lại mắng chửi thiếp tàn tệ, khiến thiếp bị mất mặt với đám gia nhân. Nay thiếp muốn nói cho chàng biết rơ mọi chuyện, rồi xin vĩnh biệt!" Kinh hăi quá, Nguyên Phong hỏi:"Những chuyện ǵ?" Tiểu Thúy đáp:"Một là thiếp không phải là người. Hai là mẹ thiếp đem thiếp tới đây kết hôn với chàng trong 5 năm chỉ v́ mẹ thiếp muốn báo ơn công công về việc trước kia công công đă cho mẹ thiếp ở trong nhà ít lâu để tránh tai kiếp sấm sét!" Nguyên Phong hỏi:"Sao lại phải vĩnh biệt?" Tiểu Thúy đáp:"V́ thiếp đă ở với chàng được đủ 5 năm nên bây giờ thiếp xin vĩnh biệt, thề chẳng bao giờ trở lại đây nữa!" Nói xong, Tiểu Thúy quay người, bỏ đi. Nguyên Phong vội hô hoán đám gia nhân đuổi theo, nhưng Tiểu Thúy đă đi mất tích.

Nghe tin con dâu đă bỏ đi, Đại Thường hối hận, nhưng đă muộn rồi.

Trở về pḥng, nh́n thấy phấn thừa hương cũ, Nguyên Phong bội phần xót xa, khóc than vật vă, bỏ ăn bỏ ngủ, gầy dộc hẳn đi. Nguyên Phong thuê thợ vẽ tranh Tiểu Thúy, treo ở trên tường, ngày nào cũng tới trước tranh mà lầm rầm khấn khứa, cầu khấn Tiểu Thúy trở về.

Thấy con như thế, Đại Thường lo lắm, khuyên lấy vợ khác, nhưng Nguyên Phong nhất định không nghe.

Hai năm sau.

Một hôm, Nguyên Phong có việc phải đi xa, sai kẻ gia nhân thân tín cưỡi ngựa theo ḿnh. Xong việc, thầy tṛ cưỡi ngựa về nhà th́ trời bắt đầu tối.

Trên đường về,  qua vườn đào rào kín của Đại Thường, chợt nghe có tiếng 2 cô gái căi nhau trong vườn, Nguyên Phong bèn dừng cương, sai gia nhân giữ ngựa để ḿnh đứng lên yên, ḍm vào vườn xem 2 cô gái là ai.

V́ trời tối, Nguyên Phong chỉ nh́n thấy lờ mờ 2 cô gái, một áo tía, một áo đỏ, đang đứng giữa vườn căi nhau. Tuy chỉ nh́n thấy lờ mờ, nhưng v́ nghe thấy tiếng cô áo đỏ giống tiếng vợ ḿnh, Nguyên Phong thử lên tiếng gọi:"Tiểu Thúy!"

Cô áo tía nói:"Mi đáng bị đuổi lắm!" Cô áo đỏ hỏi:"Chị đang đứng giữa vườn đào nhà em mà sao chị lại nói là em đáng bị đuổi?" Cô áo tía đáp:"V́ mi không biết cách cư xử với bố mẹ chồng nên bị người ta đuổi chớ sao? Đă bị đuổi mà c̣n dám nhận vườn đào này là của nhà ḿnh, th́ quả thực mi chẳng c̣n biết xấu hổ là ǵ!" Cô áo đỏ nói:"Tuy bị nhà chồng đuổi, nhưng em cũng c̣n hơn những người chẳng ai thèm tới hỏi cưới!" Toan lên tiếng đối đáp, chợt nghe có tiếng gọi "Tiểu Thúy!" từ phía ngoài đường vọng vào, cô áo tím vội bỏ chạy, vừa chạy vừa nói:"Chồng mi đang gọi mi đó! Ta tạm ngưng căi nhau với mi!"

Cô áo đỏ lững thững bước tới tường rào th́ nh́n thấy Nguyên Phong đang đứng trên lưng ngựa ở ngoài đường.

Nhận ra cô áo đỏ đúng là vợ ḿnh, Nguyên Phong mừng quá.

Tiểu Thúy nói:"Hăy dắt ngựa tới sát tường, rồi đứng lên lưng ngựa mà leo vào đây!" Nguyên Phong vội bảo gia nhân dắt ngựa tới sát tường, rồi đứng lên lưng ngựa mà leo vào trong.

Tiểu Thúy bèn bước tới sát tường, đỡ Nguyên Phong xuống đất.

Ngắm nh́n Nguyên Phong, Tiểu Thúy hỏi:"Hai năm xa cách, bây giờ gặp lại, sao chàng gầy thế?" Nguyên Phong chỉ cầm tay Tiểu Thúy mà nức nở hồi lâu, rồi mới thốt được một câu:"Ta nhớ nàng quá" Tiểu Thúy nói:"Thiếp biết lắm chớ! Tuy nhiên v́ thiếp đă trót thề là chẳng bao giờ trở lại biệt viện của chàng nữa, nên thiếp phải giữ lời thề đó thôi. Tối nay, thiếp rủ Chị Cả tới đây hàn huyên, nào ngờ lại gặp chàng. Thế mới biết khó mà tránh khỏi duyên tiền định!"

Nguyên Phong nói:"Xin nàng trở về biệt thự với ta!" Tiểu Thúy lắc đầu mà đáp:"Thiếp không muốn bội lời thề!" Nguyên Phong nói:"Thế th́ xin nàng ở lại vườn đào này với ta!" Tiểu Thúy gật đầu. Nguyên Phong bèn nói vọng ra ngoài với kẻ gia nhân:"Mi hăy về tŕnh với phu nhân rằng ta ở lại vườn đào với vợ!"  

Nghe gia nhân về tŕnh, phu nhân kinh ngạc lắm, vội sai xa phu giong xe cho ḿnh đem ch́a khóa tới mở cổng vườn đào mà vào.

Nh́n thấy phu nhân, Tiểu Thúy chạy tới chào. Phu nhân nắm lấy tay Tiểu Thúy mà khóc, hết lời xin lỗi về việc đă qua, rồi nói:"Nếu con chẳng để tâm giận hờn cô cô th́ nên trở về biệt viện mà ở với Nguyên Phong, cho công cô được an ủi lúc tuổi già!" Tiểu Thúy lắc đầu mà đáp:"Con không muốn bội lời thề, nhưng đă thuận ở lại vườn đào với Nguyên Phong rồi!" Phu nhân bèn nói:"Nếu thế th́ ta sẽ thuê thợ tới cất nhà ngay, rồi sai đám con hầu tới ở để phục dịch vợ chồng con!" Tiểu Thúy nói:"Thưa cô cô, v́ con đă trót thề là không gặp mặt ai trong nhà nữa, nên xin cô cô chỉ cho hai con hầu Xuân Lan với Thu Cúc, vẫn sớm tối hầu hạ con, và Kha lăo bộc canh cổng biệt viện, tới vườn đào này ở với chúng con!"  Nguyên Phong cũng nói:"Xin mẹ sai gia nhân đem tranh Tiểu Thúy tới vườn đào cho con!"

Về nhà, phu nhân thuật chuyện với Đại Thường, rồi thuê thợ cất nhà trong vườn đào và làm mọi việc theo ư Tiểu Thúy.

Thấy đám gia nhân thắc mắc về việc Nguyên Phong không trở về biệt viện, phu nhân giải thích rằng Nguyên Phong cần ra ở vườn đào để đổi gió và dưỡng bệnh. Hàng ngày, phu nhân sai người đem cơm nước ra cho Nguyên Phong, Tiểu Thúy, hai con hầu và lăo bộc. Tiểu Thúy khuyên Nguyên Phong nên lấy vợ khác, nhưng Nguyên Phong nhất định không nghe.

Năm sau.

Một hôm, đột nhiên dung nhan với thanh âm của Tiểu Thúy biến đổi hẳn, khiến Tiểu Thúy trở thành một người hoàn toàn khác trước. Thấy Nguyên Phong kinh ngạc, Tiểu Thúy mỉm cười mà hỏi:"Chàng thấy thiếp hôm nay khác với thiếp trước kia như thế nào?" Nguyên Phong đáp:"Hôm nay nàng vẫn đẹp, nhưng so với trước kia th́ thực không bằng!" Tiểu Thúy hỏi:"Chàng nói thế là có ư chê thiếp bây giờ già rồi, phải không?" Nguyên Phong vội đáp:"Nàng mới ngoài 20, làm sao mà già cho được!" Tiểu Thúy mỉm cười, rồi tới tường gỡ tranh chân dung của ḿnh xuống, châm lửa mà đốt. Thấy có khói, Nguyên Phong vội chạy tới dập ngọn lửa, nhưng tranh đă chạy rụi mất rồi.

Một hôm, Tiểu Thúy nói với Nguyên Phong:"Trước kia, khi c̣n ở biệt viện, cô cô thường hỏi thiếp xem thiếp có sanh nở được không, nhưng thiếp chẳng đáp lời. Bây giờ công cô đă già mà chỉ có một ḿnh chàng là con nên thiếp muốn nói cho chàng biết rằng thiếp chẳng thể nào sanh nở được. Vậy nếu chàng muốn có con nối dơi tông đường .để làm vui ḷng công cô, th́ chàng phải lấy thêm vợ nữa, để ở nhà sớm khuya phụng dưỡng công cô, c̣n chàng th́ cứ đi đi về về, một chốn đôi nơi cũng có sao đâu!"

Nguyên Phong về tŕnh với cha mẹ. Đại Thường với phu nhân mừng lắm, liền nhờ bà mai đi hỏi con gái quan thái sử họ Chung cho Nguyên Phong.

Thái sử thuận gả. Tiểu Thúy bèn tự tay may y phục cho cô dâu Chung thị, sai người đem về tŕnh phu nhân.  

Hôm nghênh hôn, cả nhà đều kinh ngạc v́ thấy cô dâu trông giống hệt Tiểu Thúy, tựa như 2 chị em sanh đôi.

Làm lễ­ nghênh hôn xong, Nguyên Phong trở lại vườn đào thuật chuyện đám cưới cho Tiểu Thúy nghe th́ thấy Tiểu Thúy đă biến mất.

Nguyên Phong hỏi con hầu Xuân Lan:"Nương tử đâu rồi?" Xuân Lan bèn đi lấy một gói lụa đỏ ra trao cho Nguyên Phong mà nói:"Nương tử về thăm thân mẫu, có để lại vật này tặng công tử!"

Nguyên Phong mở gói ra coi th́  thấy tặng vật là một ngọc quyết, nên biết Tiểu Thúy sẽ không trở lại nữa (Ngọc bội là chiếc ṿng ngọc đeo cổ, h́nh cả ṿng tṛn. Ngọc quyết là chiếc ṿng đeo cổ, h́nh nửa ṿng tṛn, đem tặng nhau khi muốn vĩnh quyết nhau, tức không gặp lại nhau nữa!)

Nguyên Phong bèn đưa hai con hầu với lăo bộc trở về biệt viện cư ngụ.

Nguyên Phong nhớ thương Tiểu Thúy lắm. May nhờ có Chung thị trông giống hệt Tiểu Thúy nên nỗi nhớ thương mới được nguôi ngoai.

Trước kia, Nguyên Phong cứ thắc mắc tại sao Chung thị trông giống Tiểu Thúy đến thế? Nay thấy Tiểu Thúy vĩnh biệt ḿnh, Nguyên Phong mới vỡ lẽ rằng trước khi vĩnh biệt, Tiểu Thúy muốn an ủi ḿnh nên đă làm cho ḿnh hai việc: một là hỏi cưới Chung thị cho ḿnh, hai là biến cải dung nhan Chung thị cho giống hệt dung nhan Tiểu Thúy.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com