www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

472. HOẮC NỮ
 

Lai khứ vô đoan tam dịch chủ

Khang nang khuynh tận phí tiên tài

Tự quy Nam Hải vô tiêu tức

Thúc uyển kim xuyên hà xứ lai



472.
NỮ LANG HỌ HOẮC

 


          Huyện Chương Đức, tỉnh Hà Nam, có phú gia tên Chu Đại Hưng, góa vợ, có 3 trai. Hai trai lớn đă yên bề gia thất, trai nhỏ mới lên hai.

Tuy giàu, nhưng Đại Hưng rất keo kiệt. Trừ mấy ngày cưới hỏi của 2 con, không bao giờ Đại Hưng chịu bỏ tiền ra mua thịt cá cho gia đ́nh.

Thế nhưng, v́ hiếu sắc, Đại Hưng lại vung tiền tiêu pha cho gái. Sau khi vợ mất được nửa năm, tối nào Đại Hưng cũng tới ngủ ở nhà một góa phụ dâm đăng.

Một tối, trên đường tới nhà góa phụ, Đại Hưng gặp một nữ lang đi một ḿnh. Nghĩ là gái bỏ nhà trốn đi, Đại Hưng tới gần làm quen, nói lời đường mật, dụ dỗ về nhà. Nữ lang ưng thuận. Tới nhà, thắp đèn lên coi, thấy nữ lang xinh đẹp, Đại Hưng mừng lắm, kéo ghế mời ngồi. Hỏi họ, nữ lang đáp là họ Hoắc. Đại Hưng bèn hỏi tiếp mọi chuyện về gia thế, quê quán, nghề nghiệp. Bực ḿnh, Hoắc nữ nói:"Sợ lụy đến thân, sao không tra hỏi ở dọc đường? Mời về tới nhà, c̣n tra hỏi chi nữa?" rồi đứng dậy, bỏ đi. Kinh hăi quá, Đại Hưng chạy theo xin lỗi, năn nỉ mời trở lại, hứa sẽ không dám hỏi chi thêm. Hoắc nữ bèn trở lại. Đêm đó, 2 người cùng nhau ân ái mặn nồng.

Sáng sau, thấy Đại Hưng dọn cơm gạo thô với rau dưa đạm bạc ra mời, Hoắc nữ lắc đầu, từ chối. Đại Hưng bèn chạy ra chợ mua gạo thơm với thịt cá về làm một mâm cơm khác, nhưng Hoắc nữ vẫn lắc đầu, từ chối.

Thấy lạ, Đại Hưng hỏi muốn ăn ǵ? Hoắc nữ đáp là muốn ăn thang nấu với yến sào, gan gà, hoặc vi cá. Đại Hưng đành phải bỏ tiền ra mua các món ăn quư giá ấy, đem về làm cơm thết đăi Hoắc nữ.

Hoắc nữ lại hay đau ốm, ngày nào cũng đ̣i uống sâm. Thoạt tiên, Đại Hưng không chịu, nhưng rồi thấy Hoắc nữ rên rỉ quá, Đại Hưng đành bỏ tiền ra mua cho uống hàng ngày.

Hoắc nữ đ̣i mặc y phục toàn bằng gấm vóc, Đại Hưng cũng phải bỏ tiền ra may cho. Thế nhưng, cứ vài ba ngày, Hoắc nữ lại chán bộ cũ, đ̣i may bộ mới, Đại Hưng cũng phải chiều ư.

Hơn một tháng sau.

Thấy phải chi nhiều tiền quá, Đại Hưng cắt giảm dần. Hoắc nữ khóc lóc, đ̣i ra đi. Kinh hăi quá, Đại Hưng đành phải cung phụng như cũ. Cứ nửa tháng một lần, Hoắc nữ lại bắt Đại Hưng đi thuê một gánh hát về nhà, quây rèm tŕnh diễ­n cho một ḿnh ḿnh coi. Thỉnh thoảng, Đại Hưng bế đứa con nhỏ núp ở ngoài rèm lén coi th́ lại bị Hoắc nữ thóa mạ, nhưng Đại Hưng cũng chẳng dám nói chi.

Hai năm sau.

Thấy ḿnh nghèo dần, Đại Hưng nhỏ nhẹ nói với Hoắc nữ cho giảm các khoản chi tiêu đi chút ít. Thấy Đại Hưng nể sợ và l­ễ phép với ḿnh, Hoắc nữ thuận cho giảm một nửa. Thế nhưng, dù đă được giảm chi, lâu dần Đại Hưng cũng không c̣n đủ tiền mua gạo thơm với thịt cá để cung phụng, khiến Hoắc nữ đành phải ăn cháo, ăn khoai. Thấy thế, Đại Hưng mừng lắm. 

Một đêm, chờ cho Đại Hưng ngủ say, Hoắc nữ mở cửa sau, bỏ nhà trốn đi. Sáng ra, thấy mất Hoắc nữ, Đại Hưng buồn rầu, lang thang đi t́m ở khắp nơi, nhưng chẳng thấy Hoắc nữ ở đâu cả.

Ở làng bên, có phú gia tên Hà Vĩnh, tính rất hào phóng, hiếu khách như Mạnh Thường Quân (thừa tướng nước Tề thời Chiến Quốc), lúc nào trong nhà cũng có chừng 50 tân khách, đèn đuốc thắp thâu đêm suốt sáng.

Đêm ấy, thấy gia nhân vào tŕnh có một nữ lang tới cổng, xin được gặp chủ nhân, Hà Vĩnh bảo ra dẫn vào. Hà Vĩnh hỏi họ tên th́ nữ lang chỉ đáp rằng ḿnh họ Hoắc, hiện là t́nh nhân của Đại Hưng, nhưng v́ Đại Hưng keo kiệt nên trốn sang đây xin ở nhờ. Vốn vẫn coi thường Đại Hưng, nay lại thấy Hoắc nữ xinh đẹp, Hà Vĩnh chấp thuận.

Sau vài ngày quấn quưt, Hà Vĩnh say mê Hoắc nữ chẳng khác chi Đại Hưng. Bất cứ Hoắc nữ muốn ǵ, Hà Vĩnh cũng cung phụng ngay.

Một hôm, Đại Hưng được tin Hoắc nữ đang ở nhà Hà Vĩnh, bèn tới đ̣i. Hà Vĩnh không chịu trả. Đại Hưng liền làm đơn kiện Hà Vĩnh về tội cướp vợ ḿnh, nạp lên quan tể huyện Chương Đức. Thấy lai lịch Hoắc nữ không minh bạch, quan xếp đơn. Uất ức quá, Đại Hưng bán ruộng, lấy tiền hối lộ quan, xin tái xét đơn kiện. Lúc đó, quan mới xuất trát đ̣i Hà Vĩnh lên huyện đường đối chất.

Nhận được trát đ̣i, Hà Vĩnh không biết có nên lên huyện đường đối chất với Đại Hưng hay là nên đem Hoắc nữ đi trả lại Đại Hưng cho êm chuyện?

Thấy thế, Hoắc nữ nói với Đại Hưng:"Thiếp tới ở với Đại Hưng là do y dụ dỗ, chứ không phải là do y cưới hỏi đàng hoàng! Vậy th́ chàng sợ chi mà không dám lên huyện đường đối chất?"  Nghe Hoắc nữ nói, hầu hết đám tân khách trong nhà cùng hùa theo. Mừng quá, Hà Vĩnh bèn sai gia nhân sửa soạn ngựa xe cho ḿnh lên huyện đường đối chất.

Bỗng có tiếng người nói:"Không nên!" Hà Vĩnh quay đầu nh́n xem là ai th́ nhận ra là tân khách họ Cố. Hà Vĩnh hỏi:"Tại sao?" Cố khách đáp:"V́ hai cớ. Một là, đứng ra thu nạp phụ nữ bỏ nhà trốn đi là phạm phép nước. Hai là, Hoắc nữ đ̣i cung phụng quá nhiều th́ lấy tiền đâu ra mà cung phụng măi được?" Như người chợt tỉnh, Hà Vĩnh bèn sai gia nhân giong xe chở Hoắc nữ đi trả lại Đại Hưng. Đại Hưng bèn xin băi nại vụ kiện.

Thế nhưng, sau khi bị Hà Vĩnh đem trả cho Đại Hưng, Hoắc nữ chỉ ở nhà Đại Hưng có 2 ngày, rồi lại bỏ trốn.

Trong làng, có nho sinh nghèo, tên Hoàng Vi, góa vợ, không con, ở với lăo bộc là Khuông ông. Đêm ấy, nghe có tiếng gơ cửa, Hoàng Vi ra mở.

Thấy một nữ lang dợm bước vào nhà, Hoàng Vi ngăn lại, hỏi lai lịch. Nữ lang khai:"Thiép họ Hoắc, hiện là t́nh nhân của Đại Hưng!"  Hoàng Vi hỏi:"Đă là t́nh nhân của Đại Hưng, sao đêm khuya c̣n tới đây gơ cửa? " Hoắc nữ đáp:"V́ Đại Hưng keo kiệt nên thiếp trốn tới đây xin ở nhờ!"  Hoàng Vi lắc đầu mà nói: "Nàng nên đi t́m nơi khác!" Hoắc nữ hỏi:"Tại sao?" Hoàng Vi đáp:"V́ ta sợ bị Đại Hưng kiện về tội cướp vợ y!" Hoắc nữ chỉ cười, lắc đầu, rồi uốn éo thân h́nh, chứ không chịu đi.

Đang nghĩ cách đuổi khéo, chợt thấy Hoắc nữ uốn éo thân h́nh, Hoàng Vi lại động tâm, không đuổi nữa, chỉ nói:"Nàng ở lại cũng được, nhưng nhà ta nghèo lắm, chẳng biết nàng có chịu nổi hay không?" Hoắc nữ cười mà đáp:"Sao lại không chịu nổi?" Hoàng Vi hỏi:"Gia đ́nh nàng ở đâu?" Hoắc nữ đáp:"Thiếp là con một trong gia đ́nh. V́ cha mẹ đă quá văng nên bây giờ thiếp không c̣n gia đ́nh!"

Thấy Hoắc nữ sáng nào cũng dậy sớm, làm việc chung với Khuông ông, Hoàng Vi thích lắm. Thế nhưng, thấy Hoắc nữ xinh đẹp, nói năng văn vẻ, Hoàng Vi lại lo Đại Hưng sẽ cho người tới nhà ḿnh đ̣i lại.

Sáng ấy, khi ngủ dậy, thấy Hoắc nữ lại bỏ trốn, Đại Hưng ngẫm nghĩ nếu bây giờ ḿnh lại đi t́m Hoắc nữ để đ̣i về th́ vừa tốn th́ giờ, vừa mất thêm tiền bạc. Mà dù có đ̣i về được th́ Hoắc nữ cũng sẽ lại bỏ trốn mà thôi. V́ thế, lát sau, khi thấy có người tới nhà mách tin cho biết Hoắc nữ hiện ở nhà Hoàng Vi, Đại Hưng cũng chỉ nói lời cám ơn, rồi làm ngơ, không buồn đi đ̣i về nữa.

Hoắc nữ với Hoàng Vi ăn ở với nhau thân thiết như vợ chồng tương đắc.

Hai năm sau.

Một hôm, chợt Hoắc nữ nói với Hoàng Vi:"Hôm nay thiếp muốn chàng đi thuê xe ngựa, chở thiếp về thăm gia đ́nh thiếp!" Ngạc nhiên, Hoàng Vi hỏi:"Trước kia, nàng vẫn nói với ta rằng nàng là con một trong gia đ́nh, nhưng song thân đă quá văng nên không c̣n gia đ́nh. Bây giờ, đột nhiên nàng lại đ̣i về thăm gia đ́nh th́ là gia đ́nh nào?" Hoắc nữ đáp:"Trước kia, v́ thiếp bỏ nhà trốn theo một đăng tử, rồi bị lưu lạc giang hồ, nên thiếp xấu hổ, phải nói dối mọi người rằng thiếp là con một và cha mẹ đă quá văng. Thực ra, thiếp có đủ cả anh em trai, chị em gái, chị em dâu, và cha mẹ thiếp vẫn c̣n sống!" Hoàng Vi hỏi:"Nếu thế th́ hiện gia đ́nh nàng cư ngụ ở đâu?" Hoắc nữ đáp:"Ở huyện Chấn Giang, tỉnh Giang Tô" Hỏi: "Sao nàng lại muốn ta theo về thăm gia đ́nh?" Đáp:"V́ thiếp muốn giới thiệu chàng với gia đ́nh thiếp. Vả lại, v́ thấy chàng nghèo mà cha mẹ thiếp giàu nên thiếp muốn vợ chồng ḿnh về ở nhà cha mẹ thiếp để khỏi phải lo sinh kế mà vẫn được sung túc!" Nghe lời, Hoàng Vi bèn giao nhà cho Khuông ông, rồi đi thuê xe ngựa, chở Hoắc nữ tới Giang Tô, thuê thuyền xuôi nam tới Chấn Giang.

Ngồi tựa cửa khoang nh́n ra ḷng sông, Hoắc nữ chợt thấy một chiếc thuyền ngược bắc chạy qua, trên có một thanh niên đang đứng nh́n sang thuyền ḿnh.

Nguyên thuyền ấy là thuyền của Uông ông, một thương gia giàu có nổi tiếng ở trong vùng và thanh niên đứng trên thuyền là Uông Vệ, con trai Uông ông. Thấy Hoắc nữ xinh đẹp, Uông Vệ liền sai đám gia nhân quay ngược thuyền, đuổi theo thuyền Hoắc nữ. Khi bắt kịp, đám gia nhân cột hai thuyền với nhau.

Thấy thế, Hoắc nữ nói với Hoàng Vi:"Chàng nghèo quá! Nay thiếp có cách cứu nghèo, chàng có chịu không?" Hoàng Vi hỏi:"Cách nào?" Hoắc nữ đáp:"Cách bán thiếp cho người khác!" Hoàng Vi biến sắc, hỏi:"Sao nàng lại nói thế?" Hoắc nữ đáp:"V́ thiếp ở với chàng đă hơn 2 năm mà không sanh được cho chàng một đứa con để nối dơi tông đường, mà cũng không làm giàu được cho chàng! Tuy thiếp quê mùa nhưng chưa đến nỗi già nua nên vẫn có kẻ muốn mua. Nay nếu chàng chịu bán thiếp, th́ chàng sẽ có tiền cưới vợ đẹp, sanh con nối dơi tông đường, tậu nhà tậu ruộng, nuôi bộc nuôi t́, chẳng thiếu thứ chi" Hoàng Vi thét lớn: "Ta không bán vợ!" Hoắc nữ bèn an ủi:"Thiếp nói đùa thế thôi, chứ thiên hạ thiếu chi gái đẹp, ai dại ǵ bỏ tiền ra mua thiếp! Mà dù có kẻ dại như thế th́ bán hay không vẫn là quyền của chàng cơ mà!" Tuy Hoàng Vi dịu xuống nhưng vẻ mặt vẫn không vui. Hoắc nữ bèn ra khỏi khoang, thầm th́ với vợ chủ thuyền.

Vợ chủ thuyền liếc mắt nh́n Hoàng Vi rồi leo sang thuyền bên.

Lát sau, vợ chủ thuyền về, vào khoang nói với Hoàng Vi:"Ở thuyền bên có Uông Vệ, con trai Uông ông, giàu có nổi tiếng trong vùng này. Bây giờ Uông Vệ muốn mua lệnh chính với giá 800 lạng vàng, chẳng hay quan nhân nghĩ thế nào?" Hoàng Vi lại thét:"Ta không bán vợ!" Vợ chủ thuyền lại leo sang thuyền bên. 

Lát sau, vợ chủ thuyền về, lại vào khoang nói với Hoàng Vi:"Bây giờ Uông Vệ thuận mua lệnh chính với giá 1000 lạng vàng, chẳng hay quan nhân nghĩ thế nào?" Hoàng Vi lại thét:"Ta không bán vợ!" Hoắc nữ ngồi cạnh, bèn xen vào, nói với vợ chủ thuyền:"Chị cứ làm ơn sang bảo Uông Vệ hăy chờ em một lát. Để em dặn ḍ Hoàng lang xong, em sẽ xin sang!"

 

Quay nh́n Hoàng Vi, Hoắc nữ nói:"Đến bây giờ thiếp mới biết là thân thiếp cao giá!" Hoàng Vi hỏi:"Nàng bỏ ta v́ lư do ǵ?" Hoắc nữ đáp:"Bỏ chàng hay không là ư của thiếp, đâu cần lư do! Thế nhưng, thiếp có bỏ chàng đâu? Chàng cứ sang thuyền bên kư giấy tờ, đem vàng về đây đă!" Hoàng Vi lắc đầu, không chịu sang. Hoắc nữ bèn dọa:"Nếu chàng không chịu sang kư giấy tờ th́ thiếp sẽ bỏ chàng ngay bây giờ!" Kinh hăi quá, Hoàng Vi vội leo sang thuyền bên, kư giấy tờ.

Uông Vệ liền sai đám gia nhân đếm đủ 1000 lạng vàng, cho vào túi gấm, trao cho Hoàng Vi. Hoàng Vi nói:"Vợ tôi lấy cớ là tôi nghèo nên bỏ tôi để lấy quan nhân. Rồi đây, có thể vợ tôi sẽ kiếm một cớ mà bỏ quan nhân để lấy người khác. Vậy, nếu chuyện ấy xảy ra th́ tôi sẽ trả lại vàng này cho quan nhân. Xin quan nhân cho niêm phong túi vàng này lại!" Uông Vệ bèn làm theo lời Hoàng Vi yêu cầu.

Vừa đem vàng về tới đầu thuyền, Hoàng Vi chợt thấy ở cuối thuyền, Hoắc nữ đang cùng vợ chủ thuyền leo sang thuyền bên.

Thấy Hoàng Vi, Hoắc nữ vẫy tay chào từ biệt, vẻ mặt rất thản nhiên. Hoàng Vi thẫn thờ, muốn nói với Hoắc nữ điều chi đó, nhưng chỉ lắp bắp được mấy tiếng ở trong cuống họng, chẳng ai nghe rơ.

Lát sau, vợ chủ thuyền về thuyền một ḿnh.

Thấy đám gia nhân trong thuyền bên tháo dây buộc, chèo thuyền ngược bắc, Hoàng Vi gào thét, xin chủ thuyền ḿnh đuổi theo, nhưng chủ thuyền lắc đầu, rồi chèo thuyền xuôi nam.

Tới Chấn Giang, chủ thuyền bảo Hoàng Vi đem túi vàng lên bờ, rồi chèo thuyền đi mất.

Hoàng Vi buồn rầu, không biết đi đâu, cứ ngồi ở bến sông mà ôm túi vàng. Nh́n nước sông chảy cuồn cuộn, Hoàng Vi đau đớn như bị tên bắn vào người, bất giác ôm mặt khóc.

Chợt nghe thấy tiếng Hoắc nữ gọi:"Hoàng lang!" Hoàng Vi mừng quá, vội đứng dậy, đảo mắt nh́n quanh. Thấy Hoắc nữ đứng ở đằng xa, giơ tay vẫy ḿnh, Hoàng Vi vội vác túi vàng, co cẳng chạy tới.

Hoàng Vi hỏi:"Làm thế nào mà nàng trốn được khỏi thuyền Uông Vệ?" Hoắc nữ cười, đáp:"Không trốn được th́ chịu để mất chồng hay sao?" Hỏi:"Làm thế nào mà nàng có thể trở về đây nhanh như thế?" Đáp:"Không trở về đây nhanh th́ chịu để cho chồng ngờ ḿnh là kẻ không trinh tiết hay sao?"

Thấy Hoắc nữ trả lời ỡm ờ, Hoàng Vi cứ căn vặn măi. Hoắc nữ bèn cười mà nói:"Bây giờ chàng đă được 1000 lạng vàng, lại được thiếp về đoàn tụ th́ may mắn lắm rồi, c̣n căn vặn làm chi?" Thế nhưng, Hoàng Vi vẫn hỏi:"Nàng đă chịu để ta bán nàng cho Uông Vệ lấy 1000 lạng vàng, sao nàng lại bỏ y?" Hoắc nữ đáp: "Thiếp đâu có để cho chàng bán thiếp! Thiếp chỉ lừa Uông Vệ để lấy được vàng của y cho chàng mà thôi!" Hoàng Vi hỏi:"Sao nàng không lừa kẻ khác mà lại lừa Uông Vệ?" Hoắc nữ đáp:"Phải lừa kẻ gian tà th́ mới được nhiều vàng, chứ lừa người lương thiện th́ được bao nhiêu? " Hoàng Vi nói:"Bây giờ nàng đă về đây th́ ta phải hoàn lại túi vàng này cho Uông Vệ!" Hoắc nữ nói:"Túi vàng này là của thiếp, chàng đâu có quyền hoàn lại cho Uông Vệ?" Hoàng Vi hỏi:"Sao nàng không cho ta biết trước là nàng sẽ lừa Uông Vệ?" Hoắc nữ đáp:"Nếu cho chàng biết trước th́ chàng sẽ làm hỏng kế hoạch của thiếp!"

Hoắc nữ dẫn Hoàng Vi tới một ngôi chợ, vào thuê một lao công vác hành lư, rồi bảo Hoàng Vi với lao công cùng đi theo ḿnh.

Lát sau, khi tới cổng một ngôi nhà quay mặt về hướng nam, Hoắc nữ trả tiền cho lao công, dẫn Hoàng Vi vào pḥng khách, chỉ ghế cho ngồi, rồi bỏ vào nhà trong.

Lát sau, Hoắc nữ dẫn cha mẹ và anh chị em ra pḥng khách. Chờ cho Hoàng Vi cùng mọi người thi l­ễ xong, Hoắc nữ mới giới thiệu hai bên với nhau.

Anh Cả của Hoắc nữ là Đại lang và em thứ 3 của Hoắc nữ là Tam lang bèn ngồi xuống hai bên Hoàng Vi mà nói chuyện.  

Lát sau, Hoắc ông sai gia nhân bày tiệc khoản đăi.

Trên bàn, Hoàng Vi thấy chỉ có 4 món là thịt gà, thịt ngan, chả cua, chả cá, nhưng món nào cũng đầy một góc bàn. Đại lang rót rượu mời khắp lượt. Cả nhà chuyện tṛ thân mật, cởi mở với Hoàng Vi.

Tiệc tan, Hoắc ông sai t́ nữ dẫn vợ chồng Hoắc nữ tới cư ngụ trong một biệt viện. Hoàng Vi thấy đồ đạc trong biệt viện rất sang trọng, bàn ghế tủ giường đều làm bằng gỗ quư bóng loáng, nệm ghế nệm giường đều bọc bằng da mềm.

Hàng ngày, cứ đúng giờ là có con hầu, bà vú đem thực phẩm với đồ nhật dụng tới cho hai vợ chồng.

Tuần sau.

Đột nhiên Hoắc nữ thay đổi nếp sống, cứ sáng sớm là ra đi, đến khuya mới về. Thấy ḿnh suốt ngày thui thủi một thân, Hoàng Vi buồn lắm, đ̣i về Chương Đức. Hoắc nữ ngăn cản, không chịu cho về.

Một hôm, Hoắc nữ nói với Hoàng Vi:"Ở với chàng đă lâu mà không sanh được cho chàng một đứa con để nối dơi tông đường, thiếp cảm thấy không an tâm. Bây giờ thiếp muốn mua cho chàng một cô vợ nữa. Thế nhưng ở đây, giá đàn bà con gái bán cho khách lạ cao lắm. Nếu chàng chịu nhận làm Hoắc Nhị Lang, con trai thứ 2 của cha mẹ  th́ếp, th́ cha thiếp có thể mua cho chàng một cô vợ, con nhà tử tế, với giá rẻ!" Thoạt tiên, Hoàng Vi không thuận, nhưng v́ bị Hoắc nữ ép, Hoàng Vi đành chịu.

Trong làng có tiến sĩ họ Trương, có cô con gái tên A Mỹ, là một giai nhân mới hết tang chồng. Hoắc nữ bèn nhờ cha tới hỏi cho Hoàng Vi làm vợ. Hoắc ông tới hỏi. Trương ông thách cưới 100 lạng vàng. Hoắc nữ bảo Hoàng Vi đem vàng của Uông Vệ ra trả mà nạp sính lễ. Trương ông làm lễ­ vu quy cho con. Hoắc nữ bèn dọn vào nhà trong ở với cha mẹ, để chỗ ở của ḿnh trong biệt viện cho A Mỹ.

Về nhà chồng, thấy Hoắc nữ tự giới thiệu là em gái của Hoàng Vi, gọi ḿnh bằng Chị, A Mỹ cũng gọi Hoắc nữ bằng (em chồng). Thấy hai người xưng hô như thế, Hoàng Vi cứ bồn chồn không yên, nhưng Hoắc nữ vẫn thản nhiên.

Một hôm, Hoắc nữ tới biệt viện nói với Hoàng Vi:"Ngày mai, em sẽ theo chị Cả đi Nam Hải thăm d́, em ruột mẹ, một tháng mới về. Em chúc Anh Hai ở nhà được vui vẻ, hạnh phúc với Chị! " Nói xong, Hoắc nữ cáo biệt.

Ở với A Mỹ, Hoàng Vi thấy hàng ngày vẫn có con hầu bà vú đem thực phẩm với đồ nhật dụng tới biệt viện cho hai vợ chồng, vào những giờ giấc y như trong thời gian Hoắc nữ c̣n ở với ḿnh.

          Hoàng Vi để ư thấy ở nhà Hoắc ông có 5 điều lạ. Một là, từ ngày theo Hoắc nữ về ở nhà Hoắc ông, Hoàng Vi chưa thấy một khách nào tới thăm ai trong nhà. Hai là, mỗi khi Hoàng Vi tới vấn an Hoắc ông th́ Hoắc ông chỉ nói lời cám ơn rồi lánh ra nơi khác. Ba là, mỗi khi anh em Đại lang đứng nói chuyện với nhau mà thấy Hoàng Vi tới là họ liền im bặt. Bốn là, mỗi khi A Mỹ tới vấn an Hoắc bà th́ Hoắc bà cũng chỉ nói lời cám ơn rồi lánh đi nơi khác. Năm là, mỗi khi gặp chị em Hoắc nữ, A Mỹ lên tiếng chào hỏi th́ họ chỉ nhoẻn miệng cười. Tuy buồn rầu, nhưng Hoàng Vi không biết nói sao. A Mỹ cũng thấy như thế.

          Một hôm A Mỹ hỏi Hoàng Vi:"Đại lang với Tam lang là anh em ruột của chàng mà sao họ lạnh nhạt với chàng như thế?" Kinh hăi quá, Hoàng Vi ấp úng mà đáp:"V́ ta đi xa nhà đă trên 10 năm, bây giờ mới trở về nên anh em vẫn c̣n xa lạ!"

          A Mỹ lại hỏi về lai lịch của Hoắc ông Hoắc bà và mấy người con dâu. Quẫn quá, biết không thể dối quanh đưọc nữa, Hoàng Vi đành nói thực rằng ḿnh là chồng của Hoắc nữ, chứ không phải là anh ruột của Hoắc nữ.

          Nghe xong, A Mỹ khóc mà nói:"Tuy nhà thiếp nghèo, nhưng thiếp không chịu làm vợ lẽ hay nàng hầu cho ai cả. Hèn chi mấy người con dâu trong nhà này cứ nh́n thiếp bằng những cặp mắt khinh khi!" Kinh hăi quá, Hoàng Vi vội quỳ xuống sàn mà năn nỉ A Mỹ, hứa sẽ nhất nhất làm theo ư kiến của A Mỹ

A Mỹ gạt nước mắt, đỡ Hoàng Vi dậy mà nói:"Bây giờ chàng hăy cùng thiếp trốn khỏi nhà này!" Hoàng Vi đáp:"Trước kia, ta tới nhà này đường đường chính chính th́ bây giờ, ta cũng sẽ ra khỏi nhà này đường đường chính chính. Vậy nàng hăy bỏ ta mà về, xin ở với song thân. C̣n ta, ta sẽ ở lại đây để tính kế!" A Mỹ nói:"Thiếp đă lấy chồng th́ phải ở với chồng, chứ không thể về ở nhà cha mẹ được nữa. Hoắc nữ tuy tới trước, nhưng chỉ là vợ không chính thức của chàng, c̣n thiếp tuy tới sau, nhưng lại là vợ có cưới hỏi chính thức. Vậy th́ bây giờ chúng ḿnh hăy ở lại đây thêm ít lâu, chờ Hoắc nữ về để giải quyết vụ này, ba mặt một lời cho dứt khoát!" Thấy A Mỹ nói có lư, Hoàng Vi thuận theo lời.

Hai tháng sau.

Không thấy Hoắc nữ trở về, vợ chồng Hoàng Vi, A Mỹ sốt ruột lắm.

Một đêm, Hoàng Vi nằm trong pḥng riêng. Chợt nghe ngoài pḥng khách có tiếng cười nói ồn ào, Hoàng Vi vội lén tới cửa ḍm vào th́ thấy trong pḥng có 2 khách đeo vơ khí, ngồi đối ẩm. Một khách chit khăn da báo, trông oai phong lẫm liệt, khách kia đội bộ da đầu hổ, c̣n đủ cả mắt mũi miệng tai.

Kinh hăi quá, Hoàng Vi vào pḥng, thuật cho vợ nghe, rồi bàn tán với nhau về thân thế cha con Hoắc nữ, nhưng cũng chẳng dám quyết đoán ra sao. A Mỉ bàn với chồng:"Thiếp sợ lắm. Chàng hăy đi thuê nhà ở nơi khác để vợ chồng cư ngụ!" Hoàng Vi đáp:"Làm thế th́ cũng được, nhưng ta chỉ ngại một điều" A Mỹ hỏi: "Ngại Hoắc nữ phải không?" Hoàng Vi lắc đầu mà đáp:"Không phải! Hoắc nữ đă bỏ ta để đi Nam Hải đến hơn 2 tháng chưa về th́ việc chi phải ngại?" Hỏi:"Thế th́ ngại cái ǵ?" Đáp:"Ngại song thân nàng sẽ thắc mắc tại sao ta lại bỏ nhà họ Hoắc để dắt nàng đi nơi khác cư ngụ? Ta nghĩ tốt hơn hết là vợ chồng ḿnh hăy tạm chia tay, nàng về ở với song thân, c̣n ta về quê ở Chương Đức. Hai năm nữa, vợ chồng ḿnh sẽ đoàn tụ. C̣n nếu nàng không thể chờ lâu như thế th́ ta để nàng tự quyền quyết định đời sống của nàng!"

A Mỹ khóc lóc, nói muốn về chào cha mẹ, rồi theo Hoàng Vi về Chương Đức, nhưng Hoàng Vi không chịu. A Mỹ bèn bắt Hoàng Vi phải thề rằng 2 năm nữa sẽ trở lại đón ḿnh. Hoàng Vi liền thề. A Mỹ bèn sửa soạn hành trang rồi về nhà cha mẹ. Hoàng Vi đi tiễ­n A Mỹ một quăng.

Trở về biệt viện, Hoàng Vi thu xếp hành trang, rồi đi cáo biệt mọi người. Chỉ có ông bà Hoắc ở nhà c̣n các người khác đều đi vắng. Hoắc ông bảo Hoàng Vi ở lại ít lâu để chờ Hoắc nữ về, nhưng Hoàng Vi không chịu.

Hoàng Vi ra bến, lên thuyền lớn về Chương Đức, ngồi co ro trên mui, nh́n về phía đuôi thuyền. Khi thuyền tới địa phận Qua Châu, chợt Hoàng Vi nh́n thấy một thuyền nhỏ từ xa lướt sóng đuổi theo thuyền lớn. Khi thuyền nhỏ tới gần, Hoàng Vi thấy Hoắc Đại lang chống kiếm ngồi ỏ mũi thuyền. Khi thuyền nhỏ ghé sát thuyền lớn, chủ thuyền nhỏ cột chặt 2 thuyền với nhau. Đại lang lớn tiếng hỏi: "Chú muốn về quê, sao không bàn với tôi?" Không thấy Hoàng Vi đáp lời, Đại lang nói tiếp:"Chú về Chương Đức, bắt thím A Mỹ ở lại đây chờ chú 2 năm th́ thực là vô lư! Có chồng nào bắt vợ phải chờ ḿnh tới 2 năm bao giờ không?" Rồi Đại lang lớn tiếng gọi:"Thím A Mỹ!"

Tức th́, từ trong khoang thuyền nhỏ, A Mỹ bước lên mui. Đại lang bèn đỡ A Mỹ sang thuyền lớn rồi leo về thuyền nhỏ. Chủ thuyền nhỏ cho hai thuyền dời nhau, rồi mỗi thuyền đi một ngả.

Hoàng Vi hỏi A Mỹ:"Sao Hoắc Đại lang lại đem nàng xuống thuyền, đuổi theo ta?" A Mỹ đáp:"Khi thiếp về tới nhà, cha thiếp ngạc nhiên, hỏi tại sao lại về? Thiếp khóc mà đáp rằng thiếp bị chàng ép phải tạm về ở nhờ cha mẹ 2 năm. Đột nhiên có một cỗ xe ngựa dừng bánh ở trước nhà, rồi có một đại hán cầm kiếm vào nhà, ép thiếp lên xe, phóng ra bến. Cả nhà nhận ra đại hán ấy là Hoắc Đại lang, nhưng chỉ ngơ ngác nh́n nhau, chứ không thể làm chi được!" Nghe vợ nói, Hoàng Vi cũng không hiểu tại sao Đại lang lại hành động như thế?

Hoàng Vi bèn đưa A Mỹ về nhà ḿnh ở Chương Đức.

Thấy chủ nhân dẫn vợ mới về nhà, Khuông ông mừng lắm v́ hết bị cô độc. Hoàng Vi bèn dùng vàng Uông Vệ trả để buôn bán làm ăn. Gặp may, Hoàng Vi giàu có, bỏ tiền ra sửa lại ngôi nhà đang cư ngụ thành một biệt thự sang trọng.

Ít lâu sau, một hôm A Mỹ nhớ cha mẹ quá, bảo Hoàng Vi thu xếp công việc để có th́ giờ rảnh rang, đưa ḿnh về Chấn Giang thăm cha mẹ. Thế nhưng, khi Hoàng Vi ưng thuận th́ A Mỹ lại đổi ư, không muốn đi nữa. Hoàng Vi hỏi tại sao th́ A Mỹ đáp rằng v́ sợ khi về tới Chấn Giang, lỡ hai vợ chồng gặp Hoắc nữ th́ sẽ xảy ra chuyện rắc rối về ngôi vị vợ cả, vợ hai

Tuy nhiên, một hôm được tin A Mỹ hiện cư ngụ với Hoàng Vi ở Chương Đức, Trương ông bèn lên đường đi thăm con. Tới nơi thấy nhà cửa Hoàng Vi khang trang rộng răi, Trương ông cũng mừng thầm cho con. 

Thấy cha tới thăm ḿnh, A Mỹ cảm động, mừng chảy nước mắt, pha trà mời cha, rồi ngồi hàn huyên. A Mỹ hỏi:"Mẹ có được b́nh an không?" Trương ông đáp: "Đă nửa năm nay, từ hôm con bị bắt cóc, ngày nào bả cũng khóc lóc, than van, cứ nói không biết con c̣n sống hay đă chết, mà nếu c̣n sống th́ ở phương nào? Đến hôm nghe tin con vẫn được b́nh an, hiện cư ngụ với Hoàng Vi ở Chương Đức, bả mới vui mừng mà thôi khóc lóc, than van!"

 A Mỹ hỏi:"Cha có nghe thấy tin tức ǵ về gia đ́nh họ Hoắc không?" Trương ông đáp:"Không! Sau khi Hoắc Đại lang bắt cóc con đi th́ cả nhà không ai làm chi được, chỉ ngơ ngác nh́n nhau. Hôm sau, ta sang nhà họ Hoắc hỏi thăm th́ thấy cổng nhà khóa kín. Ta gọi cổng th́ thấy không có ai trả lời. Ta bèn tới hỏi thăm chủ nhà xem gia đ́nh họ Hoắc dọn nhà đi đâu th́ chủ nhà đáp là không nghe thấy ai nói ǵ về việc gia đ́nh ấy đă dọn nhà đi!" A Mỹ bèn đem mọi chuyện kỳ lạ trong gia đ́nh họ Hoắc ra thuật cho cha nghe. Trương ông nói:"Ta nghĩ gia đ́nh họ Hoắc là một gia đ́nh thần nhân và Hoắc nữ là một thần nữ!"

Ở chơi với con gái được một tuần, Trương ông cáo biệt để về Chấn Giang.

Hai năm sau.

A Mỹ sanh trai, đặt tên là Tiên Tử (Con do tiên ban)

Mười năm sau.

Một hôm, A Mỹ nhờ Khuông ông dắt Tiên Tử về Chấn Giang ra mắt và thăm hỏi ông bà ngoại.

Dọc đường, tới Dương Châu, Khuông ông dắt Tiên Tử vào quán trọ thuê pḥng, bảo Tiên Tử cứ ở yên trong pḥng để ḿnh ra ngoài có chút công việc. Rồi Khuông ông bước ra khỏi pḥng, khép cửa lại. Bỗng có một nữ lang xinh đẹp tới mở cửa pḥng, dắt Tiên Tử sang pḥng bên, buông rèm che cửa, rồi ngồi xuống ghế, bế Tiên Tử đặt lên đùi mà hỏi:"Con tên chi?" Tiên Tử đáp:"Tên Tiên Tử!" Nữ lang hỏi:"Tiên Tử nghĩa là ǵ?" Tiên Tử đáp:"Không biết!" Nữ lang nói:"Về hỏi cha  th́ biết"(Tiên Tử = Con do  Tiên Ban)

Nữ lang kết búi mớ tóc trên đầu Tiên Tử, rồi rút bông hoa trên đầu ḿnh cắm vào. Nữ lang lại tháo xuyến vàng ở tay ḿnh, đeo vào tay Tiên Tử, rút vàng ở túi áo ḿnh, đút vào túi áo Tiên Tử mà nói:"Cái này là để mua sách học!"

Thấy lạ, Tiên Tử hỏi:"Cô là ai?" Nữ lang đáp:"Ta là mẹ của Con" Tiên Tử lắc đầu mà nói:"Không phải! Mẹ con là A Mỹ!" Nữ lang nói:"Con có 2 mẹ! Cứ về hỏi cha th́ biết!" Tiên Tử hỏi:"Cô cô có nhắn ǵ cha con không?" Đáp:"Có! Nhắn rằng bây giờ ông Chu Đại Hưng nghèo lắm, đến khi ổng chết, gia đ́nh sẽ không có quan tài để chôn. Và nhắn rằng ổng sắp chết rồi, cha nên giúp gia đ́nh ổng ngay!"

          Xong công việc, Khuông ông trở về pḥng. Không thấy Tiên Tử, Khuông ông kinh hăi, vội chạy đi t́m. Chẳng thấy Tiên Tử đâu, Khuông ông đành về pḥng Chợt nghe thấy tiếng Tiên Tử ở pḥng bên, Khuông ông mừng quá, vội chạy sang ḍm qua khe cửa th́ thấy Tiên Tử đang nói chuyện với Hoắc nữ. Khuông ông bèn lên tiếng đằng hắng.

          Thấy động, lập tức Hoắc nữ đặt Tiên Tử lên giường, rồi biến mất.

          Tới Chấn Nam, Khuông ông đem Tiên Tử tới tŕnh ông bà ngoại. Ba ngày sau, Khuông ông xin cáo biệt, đưa Tiên Tử trở về Chương Đức.

 Tới nhà, Tiên Tử thuật mọi chuyện cho cha mẹ nghe, rồi đem xuyến và vàng ra khoe. Đứng nh́n mọi vật của con bày ra, Hoàng Vi cứ thở dài năo nuột.

Tiên Tử thuật lại lời Hoắc nữ nhắn cha nên giúp đỡ gia đ́nh ông Chu Đại Hưng. Nghe xong, Hoàng Vi liền sai gia nhân đi thăm hỏi Đại Hưng.

Khi gia nhân về tŕnh rằng Đại Hưng đă chết được 3 ngày, gia đ́nh đang lúng túng v́ không biết kiếm đâu ra một cỗ quan tài để chôn người quá cố, Hoàng Vi bèn bỏ t́ền ra làm tang lễ  trọng thể cho Đại Hưng.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com