www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

471. THÀNH TIÊN
 

Tự kinh tụng hệ thế t́nh hôi

Học đạo danh sơn khứ hận hồi

Mộng tỉnh khí gia như tệ lư

Cố nhân giai ngă Thượng Thanh lai



471.
ĐIỂM ĐÁ HÓA VÀNG

 

 

          Huyện Văn Đăng, tỉnh Sơn Đông, có hai anh em nho sinh là Chu Mạnh và Chu Trọng. Chu Mạnh rậm râu quai nón, tính t́nh nông nổi, thích đùa rỡn với phụ nữ, ưa đôi co với kẻ khác. Chu Trọng th́ chất phác thực thà.

          Mỗi người được thừa hưởng một nửa di sản của cha mẹ. Chu Trọng không khéo quản lư sản nghiệp nên chỉ ít lâu sau, chỉ c̣n một quán ăn nhỏ. Chu Mạnh giỏi quản lư sản nghiệp, tậu được nhiều ruộng vườn, phải mướn thêm một quản lư, tên Trịnh Thông, phụ ḿnh trông nom sản nghiệp.

Ngày trước, ông nội Chu Mạnh làm quan, nuôi nhiều nô bộc, trong đó có kẻ  tên Hoàng Tố, nay có cháu đích tôn, tên Hoàng Lư. Bây giờ, Hoàng Lư làm nghề gá bạc, giàu ngang Chu Mạnh. Biết ông nội ḿnh ngày trước phải làm nô bộc cho ông nội Chu Mạnh, Hoàng Lư đâm ra thù Chu Mạnh, chỉ chờ cơ hội báo thù.

Ngoài em ruột là Chu Trọng, Chu Mạnh c̣n một em kết nghĩa là Thành Đức, mặt mày nhẵn nhụi, tính t́nh điềm đạm, giữ nghiêm lễ­ với phụ nữ, ít giao thiệp với người đời. Thành Đức có vợ là Đới thị và một trai. V́ nghèo, Thành Đức thường phải tới nhà Chu Mạnh vay tiền.

Chu Mạnh có vợ là Ngô thị, được Thành Đức rất kính trọng. Sau khi sanh trai là Chu Chính, Ngô thị bị bạo bệnh mà mất. Hết tang vợ, Chu Mạnh lấy vợ kế là Vương thị. V́ Vương thị c̣n ít tuổi nên Thành Đức giữ ư, không muốn gặp mặt.

Một hôm, em trai Vương thị tới thăm chị, Chu Mạnh sai gia nhân bày tiệc trong pḥng ngủ. Sắp khai tiệc, chợt thấy gia nhân vào báo có Thành Đức tới thăm, Chu Mạnh bèn bảo ra mời Thành Đức vào dự tiệc. Thành Đức từ chối mà ra về.

Nghe gia nhân vào báo, Chu Mạnh vội sai dời bàn tiệc ra pḥng khách, c̣n ḿnh th́ đích thân đuổi theo Thành Đức, năn nỉ mời trở lại dự tiệc. Nể Chu Mạnh, Thành Đức nhận lời. Vừa khai tiệc th́ thấy gia nhân chạy vào báo rằng quản lư Trịnh Thông bị huyện tể sai lính đánh đ̣n. Chu Mạnh hỏi nguyên do. Gia nhân đáp v́ kẻ chăn trâu nhà Hoàng Lư, tên Hoàng Sự, để trâu dẵm nát ruộng dưa nhà ḿnh nên bị Trịnh Thông la mắng.

Hoàng Sự chạy về mách chủ. Hoàng Lư liền sai cả đám gia nhân chạy ra đồng bắt trói Trịnh Thông, giải lên huyện đường, vu cáo cho tội hành hung Hoàng Sự. Trịnh Thông căi là Hoàng Lư vu cáo, nhưng huyện tể cứ sai lính đánh đ̣n. Nghe xong, Chu Mạnh nổi thịnh nộ, nói:"Ngày trước, ông nội thằng gá bạc Hoàng Lư là nô bộc của ông nội ta. Gần đây, nó có tiền gá bạc, lên mặt với đời, hỗn láo cả với ta" Bị uất khí làm nghẹn cổ, Chu Mạnh vùng chạy đi t́m Hoàng Lư.

Thành Đức vội đứng dậy, nắm lấy tay Chu Mạnh mà giữ lại, ấn vai cho ngồi xuống ghế, rồi nói:"Xin huynh chớ nóng. Gia nhân nhà ta nói thế th́ ta biết thế, chứ đă rơ thực hư ra sao đâu? Vả lại, huyện tể này là kẻ nửa quan nửa cướp, lại có vơ khí trong tay nên rất nguy hiểm. Huynh phải từ tốn mới được!" Chu Mạnh không nghe, cứ vùng vằng đứng dậy. Thành Đức lại phải ấn vai cho ngồi xuống, nhưng Chu Mạnh vẫn không nghe. Thành Đức đành buông tay, rơm rớm nước mắt. Thấy thế, Chu Mạnh mới nguôi giận mà ngồi xuống ghế.

Thế nhưng, sau bữa tiệc, khi Thành Đức đă về, Chu Mạnh lại nổi thịnh nộ, gọi đám gia nhân lên pḥng khách mà nói:"Thằng Hoàng Lư hỗn láo vói ta, ta hận nó lắm. Huyện tể là quan do triều đ́nh bổ tới để giữ lẽ công bằng cho dân, chứ đâu có phải là để bênh vực cho kẻ có tiền? Bây giờ, ta sẽ viết một lá đơn, kiện gia nhân nhà Hoàng Lư xua trâu dẵm nát ruộng dưa nhà ta, để xem huyện tể phân xử ra sao? Ư các ngươi thế nào?" Đám gia nhân đồng thanh hùa theo ư chủ. Chu Mạnh bèn sai chúng đi lấy giấy bút cho ḿnh viết đơn, đem lên huyện đường, xin gặp huyện tể.

Huyện tể cho gọi vào công đường. Chu Mạnh nạp đơn. Đọc xong, huyện tể ném đơn vào sọt rác. Thấy thế, Chu Mạnh nổi giận, đứng giữa huyện đường mà nói lời xúc phạm. Huyện tể cũng nổi giận, sai lính giam Chu Mạnh vào huyện ngục.

Đúng lúc ấy, chợt nghe tin lính huyện vừa bắt được 3 hải tặc, Hoàng Lư vội đem tiền vào công đường hối lộ huyện tể, xin bắt 3 hải tặc man khai Chu Mạnh là đồng đảng của chúng, rồi cho chúng được giảm tội.

Huyện tể chấp thuận, sai lính vào ngục, lột mũ áo nho sinh của Chu Mạnh, rồi đánh đ̣n thảm khốc.

Tiệc tan, về tới nhà, Thành Đức chợt nghĩ Chu Mạnh nóng nảy, có thể gây chuyện chẳng lành, nên quay trở lại nhà Chu Mạnh. Được tin Chu Mạnh đă đem đơn kiện lên huyện đường, Thành Đức kinh hăi, vội chạy đi t́m.

Tới huyện đường, được tin Chu Mạnh vừa bị huyện tể sai lính lột mũ áo, đánh đ̣n thảm khốc, Thành Đức dậm chân than trời, rồi xin vào ngục hỏi thăm.    Thấy Chu Mạnh bị oan, Thành Đức nói:"Ở đây, họ hàng bạn bè không ai có thể khiếu oan giùm huynh được. Huynh chỉ có thể nhờ người lên kinh đô khiếu oan với nhà vua được thôi!" Chu Mạnh nói:"Ta có chú em ruột là Chu Trọng nhưng y đụt lắm, chỉ biết nấu ăn, chứ không thể đi khiếu oan giùm ta được!"

Thành Đức bèn đứng bật dậy mà nói:"Em ruột không làm được th́ em kết nghĩa phải làm. Đă kết nghĩa với huynh th́ đệ có bổn phận phải làm việc ấy. Viêc tuy khó, nhưng chưa gấp. Huynh cứ yên chí, đệ sẽ làm ngay!" Nói xong, Thành Đức xin cáo biệt.

Hôm sau, khi thấy Chu Trọng đem thực phẩm vào ngục cho ḿnh, Chu Mạnh thuật chuyện cho em nghe, rồi nói:"Tuy Thành Đức tốt bụng nhưng y nghèo lắm, không có tiền để lên kinh đô khiếu oan giùm ta được. Vậy Chú hăy ứng cho ta mượn 100 lạng vàng, đem tới đưa cho y giùm ta!" Vâng lời anh, Chu Trọng vội xin cáo biệt, về nhà lấy vàng, đem tới nhà Thành Đức.  Tới nơi, Chu Trọng được Đới thị cho biết là Thành Đức đă lên đường từ hôm trước rồi.

Thành Đức tới kinh đô, thuê pḥng trọ rẻ tiền để ở, rồi đi hỏi thăm cách thức gặp được nhà vua. Thấy ai cũng đáp là chỉ có cơ may run rủi mới gặp được nhà vua thôi, Thành Đức thở dài, về pḥng trọ nằm chờ cơ may.

Chín tháng sau.

Một sáng, khi ra chợ, nghe đồn sáng sau, nhà vua sẽ đi săn, nghi trượng sẽ đi qua chợ, Thành Đức liền trở về pḥng trọ lấy chăn gối đem ra chợ ngồi. Tối ấy, Thành Đức nằm ngủ ở xó chợ.

Sáng sau, thấy quả có nghi trượng nhà vua đi qua, Thành Đức liền chạy ra giữa đường nằm gào khóc, xin được khiếu oan. Lính dẹp đường quát mắng đuổi đi, nhưng Thành Đức không đi. Thấy ồn ào, nhà vua hỏi thị vệ xem là chuyện ǵ th́ thị vệ tâu là có Thành Đức muốn khiếu oan. Nhà vua liền hạ lệnh cho dẫn Thành Đức tới trước ngự xa mà hỏi nguyên do.

Thành Đức tâu tŕnh rành mạch về nỗi oan của Chu Mạnh. Nhà vua bèn truyền cho kỵ sĩ cưỡi ngựa trạm đưa ngự chỉ xuống quan viện đài, bắt phải phúc thẩm ngay vụ án Chu Mạnh, rồi tâu lên.

Nhận được ngự chỉ, quan viện đài kinh hăi, vội đích thân sang Sơn Đông phúc thẩm vụ án. Thành Đức liền đi theo quan viện đài mà trở về Sơn Đông.

Trong lúc Thành Đức ở kinh đô th́ ở Sơn Đông, huyện tể đem Chu Mạnh ra xét xử, kết tội là đồng đảng của hải tặc, rồi ghép vào án tử h́nh, tŕnh lên viện tư pháp. Nay, nghe tin quan viện đài sang Sơn Đông phúc thẩm vụ án Chu Mạnh, Hoàng Lư kinh hăi quá, bèn nảy ư đem tiền đi hối lộ giám ngục, xin bỏ đói cho Chu Mạnh chết để diệt khẩu.

Nhận hối lộ xong, giám ngục sai thuộc hạ bỏ đói Chu Mạnh. Chu Trọng vào thăm anh cũng chỉ được vào người không chứ không được đem theo thực phẩm.

Nghe Chu Trọng về thuật lại, Thành Đức liền vào dinh tư pháp xin gặp quan viện đài, tố cáo âm mưu giết Chu Mạnh bằng cách bỏ đói. Quan viện đài liền hạ lệnh cho giám ngục đưa Chu Mạnh lên công đường.

Thấy Chu Mạnh yếu đuối, không đứng dậy nổi, quan viện đài hỏi nguyên do. Nghe Chu Mạnh thều thào là v́ ḿnh bị bỏ đói, đúng với lời tố cáo của Thành Đức, quan viện đài nổi giận, hạ lệnh cho lính đánh đ̣n giám ngục. Bị lính đánh quá tay, giám ngục lăn ra chết.

Quan viện đài lại cho điều tra việc xử án của huyện tể. T́m được bằng chứng về việc huyện tể nhận hối lộ của Hoàng Lư để vu oan cho Chu Mạnh là hải tặc rồi ghép Chu Mạnh vào án tử h́nh, quan viện đài liền hạ lệnh thả Chu Mạnh ra, tịch thu gia sản của huyện tể rồi đày huyện tể đi Liêu Ninh làm lính thú.

Nghe tin, Hoàng Lư vội gom góp hết của cải trong nhà được trên 2000 lạng vàng, đem vào dinh tư pháp, hối lộ quan viện đài, lạy lục xin được miễ­n tội.

Nhận vàng của Hoàng Lư xong, quan viện đài dâng biểu lên nhà vua, tâu tŕnh về việc phúc thẩm vụ án Chu Mạnh, việc trừng phạt giám ngụchuyện tể, rồi thỉnh cầu nhà vua ân xá cho Hoàng Lư. Nhà vua chuẩn tấu.

Sau vụ án, Chu Mạnh thầm cám ơn Thành Đức đă cứu mạng ḿnh nên thân thiết với Thành Đức hơn, ngày nào cũng mời tới nhà yến ẩm, đàm đạo.

Một hôm, đột nhiên Thành Đức tới rủ Chu Mạnh lên núi học đạo.

V́ đang say đắm Vương thị, Chu Mạnh chỉ cười mà từ chối. Thành Đức bèn xin cáo biệt.

Mấy hôm sau, không thấy Thành Đức tới nhà ḿnh, Chu Mạnh sai gia nhân tới nhà Thành Đức hỏi thăm th́ được biết Thành Đức đi vắng, nói dối vợ là tới ở hẳn tại nhà Chu Mạnh ít lâu, để khỏi phải đi đi về về. Khi biết Thành Đức đă bỏ nhà ra đi, Chu Mạnh liền sai gia nhân đi t́m khắp nơi. Không t́m thấy Thành Đức, Chu Mạnh bèn sai gia nhân đem vàng tới chu cấp cho mẹ con Đới thị.

Chín năm sau.

Vào một buổi chiều đầu tháng 10, Chu Mạnh đang ngồi trong pḥng đọc sách, đột nhiên có khách dáng vẻ đạo mạo, mặc áo cừu rách, quấn khăn vàng cũ, bước vào pḥng. Ngước mắt nh́n, nhận ra là Thành Đức, Chu Mạnh mừng quá, vụt đứng dậy, chạy tới ôm chầm lấy mà hỏi:"Chín năm qua, đệ ở đâu? Ta sai gia nhân đi t́m khắp nơi mà không thấy!" Thành Đức cười mà đáp:"Từ lúc cáo biệt huynh đến nay, đệ như mây ngàn, hạc nội, có ở chỗ nào nhất định đâu mà huynh sai gia nhân đi t́m? Nay nhân có việc phải đi qua đây, đệ ghé vào thăm huynh một lát thôi. Thấy huynh vẫn c̣n khoẻ mạnh là đệ mừng rồi!"

Chu Mạnh liền sai gia nhân bày tiệc.

Trong tiệc, Chu Mạnh hỏi:"Trong chín năm qua, đệ gặp những chuyện ǵ?" Thành Đức chỉ cười, không đáp. Chu Mạnh lại hỏi:"Tại sao đệ lại mặc áo cừu, quấn khăn vàng như thế này?" Thành Đức vẫn chỉ cười, không đáp. Chu Mạnh bèn thở dài mà than:"Đệ khờ khạo lắm. Ngỡ bỏ vợ con ở nhà để đi để t́m phú quư, ai ngờ chín năm sau vẫn rách rưới như thế này. Vậy th́ bỏ nhà ra đi để làm chi?" Lúc bấy giờ Thành Đức mới cười mà đáp: "Huynh lầm rồi. Đệ có đi t́m phú quư đâu?"

Thấy Thành Đức bắt đầu chịu nói chuyện, Chu Mạnh hỏi tiếp:"Nếu thế th́ đệ bỏ nhà ra để đi để làm chi?" Thành Đức đáp:"V́ biết người ta sắp bỏ ḿnh nên ḿnh bỏ người ta trước!" Nghe thấy thế, Chu Mạnh chẳng hiểu Thành Đức muốn nói chi, chỉ ngồi ngây người mà nh́n Thành Đức.

Lát sau, Chu Mạnh lại hỏi: "Gần đây, đệ ở đâu?" Thành Đức đáp:"Ở Thượng Thanh Cung!" Hỏi:"Thượng Thanh Cung ở đâu?" Đáp:"Ở trên núi Lao Sơn!" Hỏi: "Núi Lao Sơn ở đâu?" Đáp:"Ở huyện Tức Mặc, tỉnh Sơn Đông này!" Khi tiệc tan, Chu Mạnh mời Thành Đức theo ḿnh vào thư pḥng, nằm trên hai chiếc giường đối diện mà tṛ chuyện.

Tṛ chuyện hồi lâu, Chu Mạnh mệt quá, ngủ thiếp đi. Chợt mộng thấy Thành Đức hành động khác thường, cởi trần, nằm đè lên ngực ḿnh, khiến ḿnh tức ngực, Chu Mạnh bèn lên tiếng hỏi:"Sao đệ lại nằm đè lên ngực ta?" Thấy Thành Đức không đáp, Chu Mạnh kinh hăi quá mà tỉnh giấc, mới biết là ḿnh nằm chiêm bao.

Chu Mạnh bèn vùng dậy, lớn tiếng gọi:"Thành Đức!" nhưng không có tiếng đáp. Định thần hồi lâu, Chu Mạnh mới biết rằng giường ḿnh bỏ trống, ḿnh đang nằm trên giường Thành Đức, c̣n Thành Đức th́ đă biến mất. Chu Mạnh bèn lẩm bẩm:"Quái lạ! Ta không uống chút rượu nào mà sao lại say chuếnh choáng như  thế này?" rồi lên tiếng gọi gia nhân. Gia nhân rủ nhau cầm đèn chạy lên thư pḥng coi, th́ chỉ thấy Thành Đức chứ không thấy chủ ḿnh đâu.

Chợt đưa tay vuốt râu, thấy cằm ḿnh nhẵn nhụi, Chu Mạnh lấy gương ra soi th́ thấy ḿnh đă hoá ra Thành Đức. Kinh ngạc quá, Chu Mạnh lại lẩm bẩm: "Quái lạ! Bây giờ Thành đệ là ta, c̣n ta là ai?" Thế rồi, Chu Mạnh chợt hiểu rằng v́ Thành Đức không muốn cho ai biết y xuống núi, về làng dụ ḿnh lên núi học đạo, nên y đă dùng ảo thuật hoán h́nh với ḿnh mà trở lên núi.

Sáng sau, Chu Trọng tới thăm anh. Không thấy anh đâu, chỉ thấy Thành Đức nằm trên giường, Chu Trọng tức quá, cầm gậy đuổi đi. Chu Mạnh phân trần:"Ta là Chu Mạnh, anh ruột chú đây mà! Ta vừa bị Thành Đức dùng ảo thuật hoán h́nh ra Thành Đức !" Cho là Thành Đức nói sàm, Chu Trọng cứ cầm gậy đuổi đi.

Thấy em không chịu tin lời ḿnh, Chu Mạnh đành sai kẻ gia nhân thân tín, là Thẩm Hoán, xuống chuồng đem ngựa lên cho ḿnh giong lên núi Lao Sơn t́m Thành Đức, bảo Thẩm Hoán đi bộ theo sau, ḿnh sẽ ngồi chờ ở chân núi.

Hai ngày sau.

Khi ngựa của Chu Mạnh tới chân núi Lao Sơn, Chu Mạnh bèn buộc ngựa vào gốc cổ thụ, ngồi chờ Thẩm Hoán. Nh́n đám người qua lại trên đường, Chu Mạnh nhận thấy có rất nhiều đạo sĩ.

Lát sau, có đạo sĩ dừng chân ở gốc cổ thụ, hỏi chuyện Chu Mạnh. Trong lúc chuyện tṛ, Chu Mạnh hỏi:"Đạo sĩ có biết một đồng đạo nào tên là Thành Đức không?" Đạo sĩ cười mà đáp:"Bần đạo có nghe nói về Thành đạo sĩ ở Thượng Thanh Cung, nhưng chưa được gặp mặt!" Lát sau, đạo sĩ cáo biệt mà lên núi.

Nh́n theo, Chu Mạnh thấy đạo sĩ dừng chân ở sườn núi để nói chuyện với khách hạ sơn, rồi đạo sĩ lại tiếp tục lên núi.

Khi thấy khách hạ sơn xuống tới chỗ ḿnh ngồi, Chu Mạnh nhận ra khách là Phùng Phát. người làng ḿnh. Ngỡ Chu Mạnh là Thành Đức, Phùng Phát nói: "Chào Thành huynh. Gần chục năm nay, đệ không được gặp huynh mà chỉ được nghe đồn là huynh đă lên núi học đạo. Sao bây giờ huynh lại ngồi ở chân núi?" Chu Mạnh đáp:"Bản nhân không phải là Thành Đức, mà là Chu Mạnh!" rồi thuật chuyện ḿnh bị Thành Đức hoán h́nh. Nghe chuyện, Phùng Phát kinh hăi, nói: "Nếu thế th́ người lên núi mà đệ vừa gặp lúc năy, đúng là Thành đạo sĩ. Khi gặp người ấy, đệ ngỡ là huynh, bây giờ gặp huynh, đệ lại ngỡ là Thành đạo sĩ!" Chu Mạnh hỏi:"Nếu đúng thế th́ lúc năy, Thành Đức khoác h́nh bản nhân, đứng đây nói chuyện với bản nhân mà sao bản nhân không nhận ra h́nh ḿnh?" Phùng Phát không đáp mà chỉ nói:"Muốn gặp Thành đạo sĩ th́ hăy đuổi theo ngay, thế nào cũng gặp!" Rồi Phùng Phát xin cáo biệt.

Chu Mạnh vừa ngồi xuống gốc cây th́ thấy Thẩm Hoán từ xa chạy tới. Chu Mạnh bèn bảo Thẩm Hoán theo sau ngựa ḿnh mà lên núi. Thấy trên núi chỉ có cỏ xanh bát ngát, không biết phải theo ngả nào để t́m Thành Đức, Chu Mạnh lại quyết định quay về nhà. Nhưng rồi, nghĩ ḿnh đă bị hoán h́nh, nếu bây giờ quay về nhà th́ sẽ lại bị em đuổi đi, Chu Mạnh lại quyết định lên núi t́m Thành Đức. Thấy đường núi quanh co khúc khuỷu, Chu Mạnh bèn trao ngựa cho Thẩm Hoán, bảo giong về nhà, c̣n ḿnh th́ cứ chọn bừa một đường mà leo lên cao.

Lát sau, trông thấy một tiểu đồng ngồi nghỉ trên tảng đá ở đằng xa, Chu Mạnh vội rảo bước tới gần mà hỏi:"Tiểu đạo sĩ có biết đạo sĩ Thành Đức ở trên núi này không?" Tiểu đồng gật đầu, đáp:"Thưa có!" Mừng quá, Chu Mạnh hỏi:"Muốn tới chỗ ở của Thành đạo sĩ th́ phải đi theo ngả nào?" Tiểu đồng đáp:"Xin cứ đi theo tiểu đạo" Chu Mạnh hỏi:"Tiểu đạo sĩ cũng muốn tới chỗ ở của Thành đạo sĩ hay sao?" Tiểu đồng đáp:"Thưa phải" Chu Mạnh hỏi:"Tiểu đạo sĩ tới đó làm chi?" Tiểu đồng chỉ bọc hành lư đặt cạnh tảng đá mà đáp:"Tiểu đạo phải vác bọc lương thực và y phục này lên cho Thành đạo sĩ!" Chu Mạnh hỏi:"Tại sao tiểu đạo sĩ lại phải làm việc này?" Tiểu đồng đáp:"V́ tiểu đạo là đệ tử của Thành đạo sĩ!" Nghe tiểu đồng đáp, Chu Mạnh vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Chu Mạnh hỏi:"Từ đây lên đó mất bao lâu?" Tiểu đồng đáp:"Mất 3 ngày!" Thế rồi, Chu Mạnh cứ theo tiểu đồng mà leo núi.

Ăn dưới trăng, ngủ dưới sương, 3 ngày sau Chu Mạnh mới được tiểu đồng dẫn lên một toà nhà rộng lớn ở trên núi. Chu Mạnh hỏi:"Đây là Thượng Thanh Cung phải không?" Tiểu đồng lắc đầu, đáp:"Thưa không phải!"

Tiểu đồng chạy vào toà nhà báo tin có khách tới. Thành Đức tất tưởi chạy ra coi. Lúc bấy giờ, Chu Mạnh mới nh́n thấy Thành Đức đang khoác h́nh ḿnh, với bộ râu quai nón mọc quanh cằm. Sau khi chào hỏi, Thành Đức cầm tay Chu Mạnh mà dắt vào khách đường rộng lớn, sai tiểu đồng bày tiệc thết đăi.

Trong lúc yến ẩm, chợt thấy trên cành cây đặt ở góc khách đường có con chim lạ, không biết tên chi, cất tiếng hót như tiếng sáo diều, đột nhiên Chu Mạnh cảm thấy các ư niệm trần tục trong ḷng ḿnh đều biến mất, chẳng c̣n vương vấn chi tới chuyện trần gian.

Yến ẩm xong, Thành Đức dẫn Chu Mạnh tới ngồi trên hai tấm bồ đoàn trải gần bức tường phía bắc khách đường mà tham thiền.

Đến canh hai, chợt Chu Mạnh cảm thấy bao chuyện lo âu trong ḷng ḿnh đều biến mất, rồi thấy ḿnh đang đổi chỗ ngồi với Thành Đức.

Hốt nhiên, Chu Mạnh tỉnh giấc.

Nghi rằng Thành Đức đă hoán h́nh với ḿnh để cả hai cùng trở về h́nh cũ, Chu Mạnh đưa mắt nh́n Thành Đức th́ quả thấy đúng như thế. Thử đưa tay lên cằm vuốt râu, Chu Mạnh thấy bộ râu quai nón của ḿnh vẫn rậm rạp như xưa.

Đến  rạng đông, Chu Mạnh đứng dậy, xin cáo biệt. Thành Đức năn nỉ Chu Mạnh ở lại thêm 3 ngày. Nể lời, Chu Mạnh ở lại. Thành Đức bèn dẫn Chu Mạnh vào một căn pḥng mà nói:" Đệ dành pḥng này cho huynh đă từ lâu rồi!"

Tối ngày thứ tư, Thành Đức nói với Chu Mạnh: "Sớm mai, đệ sẽ ti­ễn huynh về tận làng. Huynh hăy ngủ một chút để lấy sức mà đi đường! Chu Mạnh bèn vào pḥng nằm ngủ.

Đến rạng đông, Chu Mạnh thấy Thành Đức vào pḥng ḿnh mà đánh thức: "Dậy đi huynh. Hành trang của huynh đă được sửa soạn rồi!" Chu Mạnh bèn nhỏm dậy, tắm gội sạch sẽ, rồi đi theo Thành Đức, th́ thấy Thành Đức đang dẫn ḿnh xuống núi theo một con đường khác con đường mà tiểu đồng đă dẫn ḿnh lên.

Mới đi được một lát, Chu Mạnh đă nh́n thấy cổng làng, nên rất ngạc nhiên. Bỗng Thành Đức ngồi xuống vệ đường mà nói:"Bây giờ huynh về nhà một ḿnh đi! Đệ ngồi chờ ở đây. Nếu thấy cần đệ giúp chuyện ǵ, xin cứ trở lại đây cho đệ biết!" Chu Mạnh nói:"Sao đệ không theo ta, cùng về nhà một thể?" Thành Đức lắc đầu từ chối. Chu Mạnh đành phải lủi thủi về nhà một ḿnh.

Tới nhà, Chu Mạnh gơ cổng. Thấy vắng lặng, Chu Mạnh chợt nảy ư muốn nhảy qua hàng rào để vào nhà xem sao? Hốt nhiên, Chu Mạnh thấy thân ḿnh nhẹ tựa chiếc lá, bay bổng lên cao, vượt qua hàng rào mà vào sân.

Đi thẳng tới pḥng vợ, nh́n qua màn giấy che khung cửa, Chu Mạnh thấy ở trong pḥng có ánh đèn lờ mờ, chiếu h́nh dáng Vương thị với một đàn ông.

Nổi cơn ghen, mặt mày Chu Mạnh bừng nóng. Thấm nước bọt vào ngón tay, Chu Mạnh khẽ chọc thủng màn, ghé mắt ḍm vào th́ thấy Vương thị đang ngồi trong ḷng kẻ gia nhân tên Dương Xá, nói chuyện rất âu yếm mặn nồng.

Lửa ghen bùng cháy, Chu Mạnh toan xô cửa chạy vào, nhưng lại ḱm ngay được v́ nghĩ ḿnh không thể địch nổi Dương Xá. Chu Mạnh bèn lẳng lặng, gión gién ra mở cổng, chạy tới cổng làng, thuật lại cho Thành Đức nghe rồi yêu cầu Thành Đức giúp sức.

Mời Thành Đức theo về nhà, Chu Mạnh dẫn thẳng tới pḥng Vương thị, nhặt đá đập cửa. Vương thị với Dương Xá cùng kinh hăi, khuân đồ đạc chặn cửa. Thành Đức bèn rút kiếm gỗ chém mạnh một nhát vào cửa, khiến cửa bật tung.

Thấy Chu Mạnh chạy vào pḥng, Dương Xá vội chạy ra, nhưng bị Thành Đức đứng ở cửa, vung kiếm bổ mạnh xuống bả vai, khiến cánh tay phải ĺa khỏi thân. Dương Xá nhịn đau mà chạy thoát.

Chu Mạnh nắm lấy Vương thị mà đánh, bắt phải khai thực xem đă tư thông với Dương Xá từ bao giờ. Bị đ̣n đau quá, Vương thị phải thú nhận là đă tư thông với Dương Xá từ ngày Chu Mạnh bị huyện tể giam vào ngục huyện đường.

Nổi cơn ghen, Chu Mạnh mượn kiếm gỗ của Thành Đức mà chém đầu Vương thị. Kiếm gỗ sắc bén chẳng khác chi kiếm thép, chém đầu Vương thị bay xuống sàn pḥng. Chưa nguôi cơn ghen, Chu Mạnh lại dùng kiếm mổ bụng, moi ruột Vương thị, đem ra treo ḷng tḥng trên cành cây ở trước sân nhà.

Thành Đức hỏi:"Bây giờ huynh tính sao? Muốn ở lại nhà hay là muốn theo đệ lên núi?" Chẳng c̣n do dự chi nữa, Chu Mạnh đáp:"Ta chán cảnh trần gian này lắm rồi. Bây giờ ta xin đi theo đệ!" Thế là hai anh em lại cùng nhau lên núi Lao Sơn.

Chợt tỉnh giấc, Chu Mạnh mới biết là ḿnh vừa nằm chiêm bao v́ thấy thân ḿnh đang nằm trên chiếc giường tối qua, trong căn pḥng Thành Đức đă dành cho ḿnh trên núi Lao Sơn.

Chu Mạnh bèn ngồi dậy, bước ra khách đường. Thấy Thành Đức đang ngồi uống trà, Chu Mạnh nói:"Ta vừa nằm chiêm bao thấy một ác mộng, kinh hăi vô cùng!" Thành Đức cười, nói:"Chẳng phải mộng đâu! Thực đó! Thực th́ huynh cho là mộng! Mà mộng th́ huynh lại cho là thực!" Chu Mạnh ngạc nhiên, hỏi:"Đệ có biết ác mộng của ta ra sao đâu mà dám nói là thực?" Thành Đức bèn đi lấy kiếm gỗ đưa ra cho Chu Mạnh coi, rồi nói:"Huynh đă dùng kiếm này để chém ai th́ máu của người ấy vẫn c̣n vấy trên kiếm!" Nh́n thanh kiếm gỗ vấy máu, Chu Mạnh kinh hăi quá, thầm nghĩ Thành Đức đă dùng ảo thuật để dụ ḿnh lên núi học đạo.

Như đọc được ư nghĩ của Chu Mạnh, Thành Đức gọi tiểu đồng đi lấy bọc hành trang của Chu Mạnh đem ra khách đường để ḿnh ti­ễn Chu Mạnh xuống núi.

Thấm thoắt đă tới cổng làng. Thành Đức lại dừng chân, ngồi xuống vệ đường mà nói:"Đêm qua, đệ ngồi chờ huynh ở đây, huynh c̣n nhớ không? Bây giờ đệ lại ngồi chờ huynh ở đây. Nếu quá trưa mà không thấy huynh trở lại th́ đệ sẽ trở lên núi một ḿnh. Đệ chán cái cảnh độc ác, ô trọc dưới trần gian này lắm rồi!" Chu Mạnh bèn về nhà một ḿnh.

Tới nhà, Chu Mạnh gơ cổng. Thấy vắng lặng, Chu Mạnh bèn tới nhà em để hỏi nguyên do. Nh́n thấy anh, Chu Trọng oà lên khóc. Kinh ngạc quá, Chu Mạnh hỏi:"Sao chú lại khóc?" Chu Trọng đáp:"Sau khi Thành Đức tới thăm đại ca th́ đại ca bỏ nhà ra đi. Thấy Thành Đức không chịu đi, cứ ở lại nhà đại ca, đệ phải cầm gậy đuổi đi. Thế rồi, đêm sau, có kẻ cướp vào nhà, chặt đứt cánh tay gia nhân Dương Xá, chém đầu Chị, mổ bụng, moi ruột, đem ra treo ḷng tḥng trên cành cây ở trước sân nhà. Dương Xá đă bỏ trốn. Đệ đă niêm phong nhà đại ca, giải tán hết gia nhân, chỉ giữ lại bà vú bế cháu Chu Chính về đây ở. Quan tể đang cho lùng bắt hung thủ, nhưng đến giờ này vẫn chưa bắt được!" Chu Mạnh bèn thuật cho em nghe đủ mọi chuyện, từ chuyện Thành Đức hoán h́nh với ḿnh đến chuyện ḿnh mộng thấy ḿnh giết Vương thị. Rồi Chu Mạnh dặn em phải bỏ qua mọi chuyện ấy, không được nhắc đến nữa. Tuy kinh ngạc lắm, nhưng Chu Trọng cũng gật đầu vâng dạ. Chu Mạnh hỏi:"Con anh đâu?" Chu Trọng bèn lên tiếng gọi bà vú bế Chu Chính ra pḥng khách gặp cha. Nh́n thấy con nằm trong địu, Chu Mạnh thở dài mà nói:"Ta chán cái cảnh trần gian này lắm rồi. Hôm nay, ta về đây để biếu chú toàn bộ sản nghiệp của ta. Chú nhận đi! C̣n thằng con trai nằm trong cái địu này rất quan trọng với việc nối dơi tông đường cho ḍng họ Chu nhà ḿnh. Vậy chú hăy trông nom cháu cho cẩn thận"

Nói xong, Chu Mạnh đứng dậy nói lời từ biệt em. Chu Trọng khóc lóc, nước mắt lă chă, nhưng Chu Mạnh chỉ cười mà đi, chẳng quay đầu lại.

Chu Trọng bèn chạy theo anh để ti­ễn chân. Tới cổng làng, Chu Mạnh mới quay đầu lại nói với em: "Nhẫn nhục là đức tính quư nhất. Chú nên nhẫn nhục!" Nói xong, Chu Mạnh sánh vai Thành Đức mà đi.

Chu Trọng toan nói điều ǵ th́ chợt thấy Thành Đức vẫy tay áo, khiến cả Thành Đức lẫn Chu Mạnh đều biến mất. Chẳng nh́n thấy chi nữa, Chu Trọng ngậm ngùi hồi lâu, rồi ứa nước mắt mà ra về.

V́ Chu Trọng chất phác thực thà, không biết quản lư sản nghiệp của anh cho, nên chỉ ít năm sau, sản nghiệp ấy cũng tiêu tan dần cho đến hết.

Thấy sản nghiệp của ḿnh đă tiêu tan, chẳng c̣n tiền rước thầy đồ về nhà dạy cháu học, Chu Trọng đành phải đích thân dạy cháu.

Năm sau.

Một sáng, Chu Trọng ra coi pḥng học. Chợt thấy ở trên bàn sách có một phong thư dán kín, ngoài b́ đề ba chữ Gửi Chu Trọng, đúng là thủ bút của anh ḿnh, Chu Trọng vội chạy tới, mở ra coi th́ thấy trong thư chỉ có một vành kim loại dài chừng hai ngón tay.

Kinh ngạc quá, Chu Trọng bèn để vành ấy lên nghiên mực đá rồi xuống bếp hỏi bà vú:"Từ hôm qua đến giờ có ai vào nhà ḿnh không?" Bà vú đáp:"Thưa không!"

Chu Trọng bèn trở lên pḥng học để xem lại vành ấy.

Tới bàn sách, đột nhiên Chu Trọng thấy nghiên đá đă biến thành nghiên vàng, óng a óng ánh. Nghi là vàng giả, Chu Trọng lấy đá ra thử th́ thấy đúng là vàng thực.

Nghe đồn Chu Trọng được nghiên vàng của tiên cho, phú ông trong huyện t́m tới nhà Chu Trọng, xin được coi nghiên vàng. Coi xong, phú ông xin đem 2,000 lạng vàng tới đổi lấy nghiên vàng. Chu Trọng ưng thuận.

Đổi được 2,000 lạng vàng, Chu Trọng bèn chia đôi, trao cho cháu là Chu Chính 1,000 lạng, c̣n 1,000 lạng, Chu Trọng giữ lại cho ḿnh để dưỡng lăo.

V́ thế, ở huyện Văn Đăng mới có tin đồn là hai nhà họ Chu và Thành có thuật điểm đá hóa vàng.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com