www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

418. THIỆU NỮ

 

Thủy tiễn song đồng thiện tướng nhân

Viên khuy lục mạch diệu hồi xuân

Thung dung đàm tiếu hành vô sự

Điền tận nhân gian đố phụ tân

 


 


418.
NÀNG HẦU CẢM HÓA CHÍNH THÊ

 

          Huyện Thái B́nh, tỉnh An Huy, có tú tài họ Sài, tên Đ́nh Tân, 27 tuổi, được thừa hưởng gia tài lớn của cha mẹ. Đ́nh Tân có vợ họ Kim, cùng tuổi, chung sống trong ṿng kính ái. Kim thị không sanh nở được, nhưng lại rất mực ghen tuông, không muốn cho chồng có nàng hầu. Năm ấy, v́ muốn có con nối dơi tông đường, Đ́nh Tân cứ lấy trăm lạng vàng đi mua một cô gái họ Hoàng, đem về làm nàng hầu. Kim thị nổi ghen, ngày nào cũng đánh đập Hoàng thị vô cùng tàn nhẫn.

          Năm sau. Một hôm, Kim thị đánh Hoàng thị một trận đ̣n ghen từ sáng đến tối. V́ ở trong  nhà chẳng có ai dám đứng ra ngăn cản nên Hoàng thị bị đánh chết. Vừa buồn vừa giận, Đ́nh Tân bèn sai đám gia nhân dọn cho ḿnh một pḥng riêng. Trong sáu tháng liền, Đ́nh Tân chẳng hề bước chân tới pḥng vợ.

Đến dịp sinh nhật của Đ́nh Tân, Kim thị muốn làm lành với chồng, bèn bày một tiệc lớn cho tất cả gia nhân tham dự. V́ chẳng nỡ chối từ, Đ́nh Tân gắng tới dự, gượng nói gượng cười. Tối ấy, Kim thị lại bày một tiệc ở pḥng riêng, sai t́ nữ đi mời Đ́nh Tân tới dự. Lấy cớ là ban ngày đă uống nhiều, bây giờ say quá, muốn được nghỉ ngơi, Đ́nh Tân chối từ. Nghe t́ nữ về tŕnh báo, Kim thị bèn điểm trang lộng lẫy, rồi đích thân tới pḥng chồng, nói:"Suốt ngày hôm nay, thiếp chỉ có một ước nguyện là được chàng tới pḥng thiếp dự tiệc tay đôi với thiếp! Thế nhưng chàng lại lấy cớ say rượu mà chối từ! Bây giờ thiếp đích thân tới đây mời chàng sang pḥng thiếp dự bữa tiệc chót với thiếp rồi chúng ta chia tay!" Nghe vợ nói, Đ́nh Tân siêu ḷng, bèn theo vợ về pḥng. Trong tiệc, Kim thị nh́n thẳng vào mắt chồng mà nói: "Hôm nọ, v́ lỡ tay ngộ sát nàng hầu của chàng, hôm nay thiếp hối hận lắm! Thiếp cứ tự hỏi tại sao ḿnh lại có thể thù ghét Hoàng thị đến thế? Tuy nhiên, thiếp lại nghĩ rằng chẳng lẽ cái t́nh nghĩa kết tóc se tơ của chàng đối với thiếp đă cạn sạch rồi hay sao? Tối nay, thiếp hứa với chàng rằng từ rày về sau, chàng muốn lấy bao nhiêu nàng hầu thiếp cũng chiều ư, chẳng dám ghen tuông!" Nghe vợ nói ngọt, Đ́nh Tân mừng lắm, bỏ qua mọi chuyện, rồi hai vợ chồng lại chung sống trong ṿng kính ái.

Hôm sau, Kim thị sai t́ nữ đi mời một bà mối tới nhà nói chuyện. Khi bà mối tới, Kim thị nói:"Nhờ bà để ư xem có đám nào đẹp mà bà nghĩ rằng nhà tôi có thể mua về làm nàng hầu được th́ xin bà cho tôi biết, nhưng xin đừng cho nhà tôi hay!" Bà mối chỉ vâng dạ rồi xin cáo biệt.

          Về nhà, bà mối thầm nghĩ nếu ḿnh giới thiệu cho Đ́nh Tân một nàng hầu mới để rồi nàng hầu ấy lại bị giết chết như Hoàng thị th́ kể như ḿnh đă nhúng tay vào việc sát nhân. V́ thế bà mối cứ làm ngơ.

          Ba tháng sau, chẳng thấy bà mối giới thiệu ai, Kim thị sai t́ nữ tới giục. Bà mối lại vâng dạ cho có lệ.

          Hơn một năm sau. Chờ măi chẳng thấy bà mối giới thiệu người nào, Đ́nh Tân bèn đích thân đi nói với bà con bạn bè:"Nếu quư vị nghĩ có đám nào mà bản nhân có thể mua về làm nàng hầu được th́ xin quư vị cho biết!" Tháng sau, có người bạn ở làng bên sang mách với Đ́nh Tân rằng ở làng ḿnh có gia đ́nh họ Lâm, có cô gái nuôi 14 tuổi, từ Hà Bắc di cư xuống đă được ba năm. Bây giờ cô gái đă 17, ông bà Lâm muốn kén chồng cho con!" Khi người bạn về rồi, Đ́nh Tân thuật lại cho vợ nghe. Kim thị liền sai gia nhân giong xe cho ḿnh sang làng bên xem mặt Lâm thị. Thoạt nh́n thấy Lâm thị, Kim thị đă ưng ngay. Kim thị liền hỏi giá rồi chẳng hề mà cả, bỏ tiền ra mua Lâm thị, đem về cho chồng làm nàng hầu.

          Khi mới đem Lâm thị về, Kim thị chiều Lâm thị lắm, cho  ngồi ăn chung với ḿnh và chồng. Kim thị lại dắt Lâm thị vào pḥng riêng, đưa cho đủ thứ phấn son,  bảo thích thứ nào th́ cứ lấy mà dùng. Tuy nhiên, v́ là con gái Hà Bắc, Lâm thị chỉ phải học thêu thùa chứ không phải học các việc nữ công khác. Thấy thế, Kim thị bảo Lâm thị:"Nhà ta vốn là nhà cần kiệm, mua người về để làm việc chứ chẳng phải là để làm tranh mà ngắm như ở các nhà vương hầu!" Rồi Kim thị bắt Lâm thị học may áo quần, học làm đủ mọi thứ công việc. Kim thị dạy bảo Lâm thị rất nghiêm, tựa như thầy giáo dạy học tṛ.

          Thoạt tiên, mỗi khi Lâm thị làm sai một việc th́ Kim thị chỉ chửi mắng, song dần dần lại dùng roi vọt. Tuy Đ́nh Tân đau ḷng lắm, nhưng cũng chẳng làm chi được.

          Càng ngày, Kim thị càng đánh đập Lâm thị tàn nhẫn hơn. Thấy gót giày Lâm thị hơi lấm là Kim thị lấy gậy sắt đập vào chân, thấy tóc Lâm thị hơi rối là Kim thị lấy tay vả vào mặt.

          Một hôm, Lâm thị bị Kim thị đánh đ̣n ghen đau quá, quằn quại hồi lâu rồi la khóc đến đứt hơi.

          Tối ấy, thấy chẳng có cách chi tránh khỏi sự đau đớn xác thân do đ̣n ghen đem tới, Lâm thị bèn lấy một giải lụa thắt cổ tự tử chết.

          Thấy Kim thị ác độc quá, Đ́nh Tân oán hận vô cùng, chẳng thèm nói với Kim thị một lời. Kim thị có hỏi điều chi, Đ́nh Tân cûng làm ngơ, chẳng đáp. Thấy thế, Kim thị nổi giận, nói:"Thiếp dạy bảo Lâm thị là dạy bảo giùm chàng, c̣n Lâm thị thích chết th́ cự việc tự tử chết, chứ thiếp có tội chi mà bị oán hận?" Đ́nh Tân chẳng đáp. Lần này, hai người bất ḥa nghiêm trọng đến độ tuyệt hẳn t́nh nghĩa vợ chồng. 

          Sau khi làm lễ an táng cho Lâm thị, Đ́nh Tân thuê thợ sửa lại một biệt thự cũ, có ư mua một nàng hầu mới đem về đó ở chung. Thế nhưng, khi biệt thự đă được sửa xong, Đ́nh Tân vẫn chưa mua được nàng hầu nào.

          Sáu tháng sau.

          Nhân dịp đi đưa đám một người bạn, Đ́nh Tân gặp một nữ lang, tuổi chừng đôi tám, nhan sắc khuynh thành. Thấy Đ́nh Tân cứ đứng ngây người nh́n ngắm ḿnh, nữ lang cũng đưa mắt nh́n lại.

Đ́nh Tân hỏi thăm những người quen biết với gia đ́nh nữ lang th́ được biết nữ lang là con gái Thiệu tú tài ở trong làng. Họ thuật cho Đ́nh Tân nghe chuyện Thiệu thị thông minh từ tấm bé. Khi được cha đưa cho một bài văn hoặc bài thơ để coi, Thiệu thị chỉ đọc một lần là thuộc. Thiệu thị ham đọc sách, đặc biệt là các sách về y dược và tướng số. Thiệu ông quư con lắm, có đám nào tới hỏi, cũng để cho con được toàn quyền quyết định. Thế nhưng, trong ba năm qua, có rất nhiều đám tới hỏi, nhưng Thiệu thị chưa ưng đám nào. V́ thế, năm nay đă 17 tuổi, Thiệu thị vẫn c̣n độc thân.

          Nghe chuyện, Đ́nh Tân thầm nghĩ nếu ḿnh c̣n độc thân th́ dù có tới hỏi Thiệu thị làm chính thê cũng chưa chắc đă đuợc, huống chi là hỏi làm nàng hầu. Tuy nhiên, Đ́nh Tân vẫn cứ mơ tưởng đến Thiệu thị.

          Về nhà, Đ́nh Tân lại nghĩ v́ gia đ́nh họ Thiệu nghèo, nên ḿnh c thử dùng tiền bạc để lung lạc xem sao?  V́ thế, Đ́nh Tân mới tới nhờ mấy bà mối đi hỏi Thiệu thị giùm. Thế nhưng, bà mối nào cũng nghĩ Thiệu thị sẽ chẳng ưng thuận, đi hỏi chỉ tốn công vô ích, nên đều từ chối! Thấy thế, Đ́nh Tân cûng nguội dần, chẳng mơ uớc chi đến chuyện đi hỏi Thiệu thị nữa.

          Mấy hôm sau, có bà mối họ Giả tới nhà Đ́nh Tân bán châu báu. Mua xong, Đ́nh Tân lấy một món tiền riêng đem ra biếu Giả bà, rồi hỏi:"Chẳng hay bà có quen biết với gia đ́nh Thiệu tú tài ở làng ta không?" Giả bà đáp:"Thưa, có!" Đ́nh Tân bèn nói:"Ông bà Thiệu có người con gái 17, c̣n độc thân. Nay bản nhân muốn nhờ bà tới thưa với ông bà Thiệu cho bản nhân được cưới Thiệu thị về làm nàng hầu. Tuy biết khó thành, nhưng bản nhân vẫn muốn nhờ bà đạo đạt ư nguyện ấy lên ông bà Thiệu! Dù bên nhà gái chẳng thuận, bản nhân cûng chẳng dám trách bà! C̣n nếu bên nhà gái mà thuận th́ dù sính lễ có tới ngàn lạng vàng, bản nhân cûng chẳng dám tiếc!" Được biếu nhiều tiền, Giả bà nhận lời. 

          Hôm sau, Giả bà tới gơ cổng nhà họ Thiệu. Thiệu bà ra mở, mời Giả bà vào pḥng khách hàn huyên, rồi lên tiếng bảo Thiệu thị pha trà.

          Lát sau, khi thấy Thiệu thị bưng khay trà từ nhà trong ra pḥng khách, Giả bà sững sờ kinh ngạc, nói:"Trời ơi! Sao nương tử nhà ta lại có nhan sắc khuynh thành đến thế này! Nếu nương tử được Hán Đế vời vào Chiêu Dương Viện th́ so với nương tử, chị em Triệu Phi Yến đâu có thấm ǵ!"

Rồi Giả bà hỏi:"Thưa phu nhân, ai là người đă có cái diễm phước được làm phu quân của nương tử?" Thiệu bà chưa kịp đáp th́ Giả bà đă nói tiếp:"Nương tử nhà ta đẹp như thế này th́ thiếu chi các bậc vương hầu tranh nhau tới hỏi!" Thiệu bà thở dài mà nói:"Đâu dám mơ ước có con rể vương hầu! Chỉ cầu cho con gái lấy được tấm chồng có học mà thôi! Thế nhưng, gia nữ kén chồng lạ lắm, mười đám tới hỏi chẳng ưng lấy một, khiến chẳng ai hiểu thị muốn kén chồng như thế nào?"

Giả bà nói:"Phu nhân cûng chẳng nên oán trách nương tử nhà ta! Chẳng biết ai là người, kiếp trước đă tu được cái phước trạch lớn, để kiếp này lấy được nương tử? Hôm qua, có một chuyện nực cười lắm, chỉ dám thuật để phu nhân nghe, xin phu nhân bỏ ngoài tai cho! Phu nhân có biết tú tài họ Sài ở làng ta không?" Thiệu bà đáp:"Thưa, có!" Giả bà nói:"Hôm qua, Sài tú tài có thuật lại việc hôm nọ đi đưa đám một người bạn, tú tài có được nh́n thấy nương tử nhà ta! Tú tài nói nếu nương tử thuận về làm nàng hầu cho tú tài th́ dù sính l có tới ngàn lạng vàng, tú tài cũng chẳng dám tiếc! V́ nghĩ tú tài chẳng biết tự lượng phận ḿnh, lăo thân đă la cho một trận, khiến tú tài ngượng quá, phải nói lảng sang chuyện khác!" Thiệu bà mới mỉm cười, chưa kịp nói ǵ th́ Giả bà đă nói tiếp:"Nói cho cùng, nếu lệnh phu quân chẳng ưng đám này, mà để chờ đám khác th́ cûng tốt hơn thực! Bỏ một để chọn mười th́ cûng là phải lẽ!" Thiệu bà mỉm cười, chưa nói ǵ th́ Giả bà lại vỗ tay mà nói tiếp:"Nếu quả như thế th́ lệnh phu quân với phu nhân sẽ có con rể giàu sang gấp mười lần Sài tú tài! Hôm nay lăo thân tới đây c̣n được phu nhân thương t́nh, cho uống trà, ch mai sau, khi phu nhân đă giàu sang, ra ngoài th́ ngựa xe, về nhà th́ lầu gác, lăo thân có tới cổng th́ cũng sẽ bị gia nhân ra đuổi đi mà thôi!"

          Thiệu bà ngồi trầm ngâm hồi lâu, rồi đứng dậy, xin phép vào nhà trong. Thiệu bà gọi con gái theo ḿnh vào pḥng Thiệu ông để cùng bàn chuyện.

          Lát sau, cả ba người cùng ra pḥng khách.

          Thấy cả gia đ́nh họ Thiệu vào pḥng, Giả bà vội đựng dậy, chắp tay vái chào. Mọi người trong gia đ́nh họ Thiệu cùng chắp tay đáp lễ. Rồi mọi người cùng an tọa. Thiệu bà cười, nói:"Cháu gái bà lạ lùng lắm! Biết bao đám đến xin hỏi cưới về làm chính thê th́ chẳng ưng đám nào! Nay đám này đến xin hỏi cưới về làm nàng hầu th́ lại thuận! Chỉ sợ làng Nho họ cười cho thôi! Vả lại, nghe nói Sài phu nhân ghen tuông tàn nhẫn lắm, nên chúng tôi cũng sợ cho ch áu!" Giả bà nói:"Nghe nói nương tử nhà ta là người thông minh xuất chúng nên lăo thân nghĩ nương tử chẳng để cho làng Nho cười lệnh phu quân với phu nhân đâu! Mai sau, nếu nương tử sanh trai th́ nương tử sẽ lên chực phu nhân, và phu nhân sẽ lên chực đại phu nhân! C̣n chuyện Sài phu nhân ghen tuông th́ xin phu nhân đừng lo! Sài tú tài đă thuê thợ sửa chữa xong một biệt thự cũ để cưới nương tử nhà ta về đó ở chung!"

Nghe Giả bà nói, Thiệu ông mừng lắm, nói với Thiệu thị:"Chuyện này là do con toàn quyền quyết định! Lỡ mai sau có điều chi bất ổn th́ cûng đừng đổ lỗi cho cha mẹ mà oán trách cha mẹ! Tuy nhiên, v́ có mặt Giả bà ở đây, cha cũng khuyên con nên hỏi k ỹ mọi chuyện rồi hăy quyết định, kẻo mai sau lại hối!" Thiệu thị thẹn thùng mà nói:"Sính lễ nhà trai sẽ đem tới là một ngàn lạng vàng! Suốt đời, cha cần cù dạy học, mẹ cần cù tần tảo mà nhà ta vẫn nghèo! Nay cha mẹ đă già, nên dùng sính lễ ấy để an hưởng tuổi trời, coi như con đă biết báo hiếu! Riêng về phần con, con tự thấy có tướng má hồng phận bạc! V́ thế, nếu lấy một tấm chồng cao sang, được cả gia đ́nh nhà chồng yêu quư, th́ con sẽ bị yểu tử! C̣n nếu chịu làm nàng hầu cho người đă có chính thê để bị bạc đăi đôi chút th́ con sẽ được hưởng phúc! Vả lại, hôm nọ nh́n thấy Sài tú tài trong đám táng, con thấy là người có phúc tướng! V́ vậy, thế nào Sài tú tài cûng có ít nhất là một người con quư hiển!" Nghe Thiệu thị nói, Giả bà mừng quá, bèn xin cáo biệt cả gia đ́nh. Chẳng về nhà ḿnh, Giả bà tới thẳng nhà Đ́nh Tân, thuật lại đầu đuôi câu chuyện. Đ́nh Tân mừng lắm, sai gia nhân sửa soạn ngay ngựa xe cho ḿnh đem một ngàn lạng vàng tới nạp ông bà Thiệu. Rồi Đ́nh Tân xin ông bà Thiệu cho ḿnh được rước ngay Thiệu thị về biệt thự mới sửa chữa xong. Đ́nh Tân lại cấm cả đám gia nhân, chẳng ai được hở chuyện cho Kim thị biết.

          Về biệt thự, Thiệu thị nói với chồng:"Chàng mua thiếp về biệt thự này, bắt cả đám gia nhân phải kín miệng đối với phu nhân, chỉ là cái kế nhất thời! Nếu có thể th́ đám gia nhân cũng chỉ kín miệng được ít lâu chứ chẳng thể kín miệng măi măi được, và rồi thiếp sẽ phải chịu một đại họa. Muốn cho thiếp chỉ phải chịu một tiểu họa thôi th́ lang quân phải về thú thực mọi chuyện với phu nhân, rồi đưa thiếp về ở chung! Trong lúc ở chung, thiếp sẽ t́m cách cảm hóa phu nhân! Đó mới là cái kế lâu dài!" Đ́nh Tân lắc đầu, đáp:"Nàng chưa nh́n thấy cái ghen của vợ ta nên nàng chưa biết cái ghen ấy tàn nhẫn đến mức đă khiến cho vợ ta trở thành một con người bất khả cảm hóa!" Thiệu thị cũng lắc đầu, nói:"Nếu thiếp chẳng có tội lỗi ǵ th́ làm sao mà phu nhân có thể tàn nhẫn được? Trong thiên hạ, chẳng có người nào là người bất khả cảm hóa cả!" Đ́nh Tân lại lắc đầu, nói:"Không hẳn thế! Vợ ta có cái tàn nhẫn khác thường, ch chẳng phải là cái tàn nhẫn thông thường, để có thể lấy t́nh, lấy lư mà cảm hóa được!" Thiệu thị nói:"Đó là ư của chàng! C̣n thiếp ở địa vị nàng hầu th́ thiếp phải giữ phận nàng hầu, phải ở chung với phu nhân để hầu hạ và nghe lệnh phu nhân! Chỉ theo cách ấy, thiếp mới có thể ở lâu dài với chàng, chự theo cách này th́ chỉ có thể ở tạm bợ, được ngày nào hay ngày ấy mà thôi!" Nghe Thiệu thị nói, Đ́nh Tân c phân vân, trù trừ, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng dám đưa Thiệu thị về ra mắt Kim thị.

          Một hôm, chờ lúc Đ́nh Tân đi vắng, Thiệu thị lấy quần áo xanh của t́ nữ mặc vào người, sai gia nhân dắt lên sân cho ḿnh một con ngựa cái già, rồi sai một bà vú dẫn đường cho ḿnh tới nhà Kim thị.

          Tới nơi, Thiệu thị xin gặp Kim thị để lạy chào rồi nằm phục xuống đất mà tŕnh bày đầu đuôi câu chuyện.

          Thoạt tiên, Kim thị giận lắm, song v́ thấy Thiệu thị tự ư tới đầu thú, ăn mặc áo quần t́ nữ để tỏ vẻ khiêm tốn đối với ḿnh, nên cơn giận cûng nguôi. Kim thị bèn bảo Thiệu thị đứng dậy, sai gia nhân lấy áo gấm cho mặc, rồi nói:"Kẻ ấy chính là người đàn ông bất nghĩa đă khiến cho ta bị thiên hạ chê cười! Ngươi thử nghĩ coi! Lén vợ để đi lấy nàng hầu th́ có phải là bất nghĩa hay không? Trong nhà này, ngay cả những t́ nữ vô hạnh nhất cûng phải chê kẻ ấy là vô hạnh!" Thiệu thị nói: "Theo ngu ư, thiếp thấy Sài quân cûng đă hối hận lắm, nhưng chẳng chịu hạ ḿnh đó thôi! Ngạn ngữ có câu:"Người lớn chẳng khi nào chịu phục kẻ nhỏ!" Lấy lẽ mà suy th́ vợ phải hạ ḿnh đối với chồng, cûng như con phải hạ ḿnh đối với cha, nàng hầu phải hạ ḿnh đối với vợ cả vậy! Nay, nếu phu nhân chịu tỏ vẻ hối lỗi, th́ có thể làm cho mọi oán hận cũ trong Sài quân tiêu tan hết!" Kim thị nói:"Vẫn biết thế, nhưng kẻ ấy chẳng chịu tới đây th́ ta biết làm thế nào?" Tuy trong ḷng chẳng vui, nhưng Kim thị cûng sai đám t́ nữ dọn cho Thiệu thị một pḥng riêng.  

          Khi trở về biệt thự, nghe gia nhân tŕnh báo việc Thiệu thị đă tự ư sai bà vú dẫn đường tới nhà phu nhân tŕnh diện, Đ́nh Tân cứ thắc mắc tại sao Thiệu thị thông minh như thế mà c̣n dại dột, dấn thân dê vào hang cọp? Đ́nh Tân bối rối vô cùng, cứ phập phồng lo sợ, vội sai gia nhân giong xe cho ḿnh về nhà xem sao. Khi tới cổng nhà, thấy ở trong nhà im lặng như tờ, Đ́nh Tân mới an tâm.

          Thấy chồng về nhà, Thiệu thị vội chạy ra mở cửa pḥng, đón tiếp mà nói: "Thiếp đă tới đây tự thú với phu nhân rồi! Mọi việc đều được êm đẹp! Nay chàng đă vềđây th́ nên tới pḥng phu nhân mà thăm hỏi!" Với vẻ mặt ngại ngùng, Đ́nh Tân chẳng nói chi. Thiệu thị bèn rơm rớm nước mắt mà nói:"Thiếp khẩn khoản xin chàng hăy tới thăm hỏi phu nhân!" Đ́nh Tân chỉ lắc đầu, rồi lững thững bước vào pḥng khách mà ngồi.

          Thấy thế, Thiệu thị lại chạy tới pḥng Kim thị mà nói:"Sài quân mới về,c̣n ngượng ngùng nên chưa dám vào đây gặp phu nhân! Nay thiếp chỉ dám xin phu nhân một điều là phu nhân ra pḥng khách trách yêu Sài quân một câu!" Kim thị lắc đầu, nói:"Kẻ ấy chẳng chịu vào đây gặp ta th́ việc chi mà ta phải ra pḥng khách gặp kẻ ấy?" Thiệu thị nói:"Thưa phu nhân, thiếp đă có dịp tŕnh bày với phu nhân về chuyện vợ chồng làm lành với nhau rồi! Chồng mà phải hạ ḿnh làm lành với vợ th́ có khác chi vợ cả phải hạ ḿnh làm lành với nàng hầu? Vào thời nhà Hán, có nàng Mạnh Quang, cứ tới bữa ăn là nâng chén cơm ngang mày để dâng lên chồng, mà có bị người đời cười chê đâu? Sở dĩ như thế là v́ vợ cung kính đối với chồng là điều thuận lễ !"

          Nghe Thiệu thị nói, Kim thị thấy cũng xuôi tai, bèn ra pḥng khách gặp chồng, trách yêu:"Con thỏ ba hang  kia! C̣n về đây làm ǵ?" Nghe vợ trách yêu, Đ́nh Tân cũng chỉ cúi đầu thở dài, chẳng đáp. Kim thị bèn tới đứng cạnh chồng, lấy khuỷu tay huưch vào chồng. Đến lúc ấy, Đ́nh Tân mới gượng cười. Thấy thế, Kim thị cûng hơi nguôi giận, rồi lẳng lặng trở về pḥng riêng.

Thấy chồng vẫn ngồi yên, Thiệu thị bèn tới kéo chồng đứng dậy, đẩy vào pḥng Kim thị. Sau đó, Thiệu thị xuống bếp, sai gia nhân bưng tiệc rượu lên pḥng Kim thị. Từ đó, Đ́nh Tân lại ḥa thuận với Kim thị. 

          Đ́nh Tân vẫn đặt lệ là đêm nào Kim thị ngủ riêng th́ các t́ nữ phải luân phiên vào trực đêm trong pḥng Kim thị để Kim thị sai bảo. Từ hôm về ở chung với Kim thị, sáng nào Thiệu thị cûng dậy sớm, mặc áo quần t́ nữ, vào pḥng Kim thị hầu hạ, thay cho t́ nữ trực đêm. Khi Kim thị ngủ dậy, đi tắm, th́ Thiệu thị lấy khăn tay đưa hầu rất cung kính, luôn luôn giữ phận t́ nữ.

          Tối đến, khi thấy chồng vào pḥng ḿnh, Thiệu thị thường cự tuyệt, dắt chồng lên pḥng Kim thị. Cứ nửa tháng, Thiệu thị mới để cho chồng ngủ lại pḥng ḿnh một đêm. V́ thế, Kim thị đâm ra quư mến Thiệu thị.

          Tuy nhiên, lâu dần, Kim thị cảm thấy ḿnh thua sút Thiệu thị cả về nhan sắc, chữ nghĩa và đức hạnh, nên lại đâm ra đố kỵ. Thế nhưng, v́ Thiệu thị hầu hạ quá cẩn thận, chẳng làm điều chi thất thố, nên Kim thị chẳng có cớ chi để mắng chửi. V́ thế, thỉnh thoảng Kim thị lại phải đặt chuyện ra để mắng chửi Thiệu thị, song lần nào, Thiệu thị cûng cúi đầu nhận tội ngay, khiến Kim thị phải ngượng ngùng.

          Một đêm, Kim thị lại căi nhau với chồng, đến sáng nét mặt vẫn c̣n hầm hầm. Trong lúc hai vợ chồng c̣n nằm trên giường th́ Thiệu thị đă tới pḥng hầu hạ Kim thị. Khi bưng guơng tới cho Kim thị soi, chẳng may Thiệu thị lỡ tay đánh rớt, khiến gương vợ tan tành. Đang cơn tực giận, gặp được dịp ấy, Kim thị liền vùng dậy, túm lấy tóc Thiệu thị mà giật. Kinh hăi quá, Thiệu thị bèn quỳ xuống đất, xin được tha tội. Kim thị đă chẳng tha mà c̣n chạy đi lấy roi vút Thiệu thị trên hai chục lằn.

          Thấy Kim thị tàn nhẫn như thế, Đ́nh Tân chẳng nhịn được, bèn vùng dậy, bồng Thiệu thị chạy ra khỏi pḥng. Kim thị liền lồng lên đuổi theo để đánh Thiệu thị. Giận quá, Đ́nh Tân bèn đặt Thiệu thị xuống đất, giằng lấy roi mà quất túi bụi vào Kim thị, khiến Kim thị bị rách da mặt, máu chảy ṛng ṛng. Đ́nh Tân quẳng roi đi, rồi bước ra khỏi nhà. Từ đó, vợ chồng lại coi nhau như kẻ thù. Đ́nh Tân bèn cấm Thiệu thị không được vào hầu hạ Kim thị nữa, nhưng Thiệu thị chẳng nghe.

          Sáng nào Thiệu thị cûng dậy sớm, vào pḥng Kim thị, quỳ ở chân giường chờ Kim thị ngủ dậy để hầu hạ. Kim thị đập giường đập chiếu, mắng chửi ầm ĩ, đuổi Thiệu thị đi, nhưng Thiệu thị vẫn ở lại để chịu nghe mắng chửi và hầu hạ Kim thị. Ngày nào Kim thị cûng nghiến răng kèn kẹt, chỉ chờ chồng đi ra khỏi nhà là lấy roi vút lên đầu Thiệu thị. Biết thế, Đ́nh Tân bèn tạ tuyệt mọi việc giao tế, chỉ đóng cổng ở nhà, không đi đâu cả. V́ sợ bị chồng đánh, Kim thị chẳng dám đánh Thiệu thị nữa, bèn quay ra đánh t́ nữ để trút hận.     

          Từ hôm Kim thị tuyệt giao với chồng, Thiệu thị cûng chẳng dám ngủ chung với chồng, khiến Đ́nh Tân phải ngủ một ḿnh. Biết được chuyện ấy, Kim thị cũng cảm thấy đẹp ḷng. 

          Trong đám t́ nữ, có đứa họ Khương, khôn ngoan lanh lợi. Một hôm, t́nh cờ Kim thị bắt gặp chồng đứng nói chuyện với Khương thị, liền nghi ngay là chồng tư thông với Khương thị, bèn lấy roi đánh Khương thị vô cùng tàn nhẫn. Khương thị uất ức lắm, cứ ở chỗ vắng mặt Kim thị là réo tên Kim thị ra chửi.   

          Mấy hôm sau, thấy đến lượt Khương thị phải vào pḥng Kim thị trực đêm, Thiệu thị bèn nói với chồng:"Chàng chẳng nên để cho Khương thị vào trực đêm ở pḥng phu nhân!"  Đ́nh Tân hỏi:"Tại sao?" Thiệu thị đáp:"V́ trên mặt Khương thị đang có sát khí! Nếu chàng để cho thị vào trực đêm th́ thiếp ngại cho tính mạng của phu nhân lắm!" Nghe thấy thế, Đ́nh Tân liền cho gọi Khương thị lên pḥng riêng mà hỏi:"Tại sao mi lại định giết người?" Nghe Đ́nh Tân hỏi, Khương thị kinh hăi quá, c đứng im như pho tượng, chẳng đáp được lời nào. Đ́nh Tân bèn khám áo của Khương thị th́ bắt được một con dao nhọn. Hết đường chối căi, Khương thị bèn quỳ xuống sàn, năn nỉ:"Thiếp biết tội đă nhiều! Mong chủ nhân rộng lượng tha cho!" Đ́nh Tân toan gọi gia nhân đem Khương thị ra sân đánh th́ Thiệu thị chạy lên can:"Xin lang quân đừng cho đánh Khương thị!" Đ́nh Tân hỏi: "Tại sao?" Thiệu thị đáp:"V́ nếu lang quân cho đánh Khương thị th́ phu nhân sẽ biết chuyện! Mà phu nhân biết chuyện th́ Khương thị sẽ phải chết!" Đ́nh Tân hỏi: "Vậy th́ ta phải trừng phạt Khương thị như thế nào?" Thiệu thị đáp:"Tuy tội của Khương thị nặng, chẳng thể tha th, song thiếp thấy lang quân có bổn phận phải bảo vệ tính mạng cho Khương thị! Do đó, tốt hơn hết là lang quân nên bán Khương thị đi!" Nhân có người nhà giàu làng bên muốn mua t́ nữ đem về làm nàng hầu, Đ́nh Tân liền bán rẻ Khương thị cho người ấy.

          Thấy chồng bán Khương thị mà chẳng bàn với ḿnh, Kim thị uất ức lắm. Cho là chồng bị Thiệu thị xúi giục, Kim thị mắng chửi Thiệu thị hết sức độc địa. Thấy thế, Đ́nh Tân giận lắm, nói với Kim thị:"Ta phải bán Khương thị đi là v́ ngươi đă giết chết hai nàng hầu của ta!" Nói xong, Đ́nh Tân đi ra cổng.

          Thấy chồng nói khó hiểu, Kim thị bèn gọi đám gia nhân lên hỏi xem Đ́nh Tân nói như thế là nghĩa làm sao, nhưng chẳng gia nhân nào hiểu cả. Kim thị lại gọi Thiệu thị lên mà hỏi:"Kẻ ấy nói thế là nghĩa làm sao?" Thiệu thị đáp:"Thưa phu nhân, thiếp cûng không được biết là nghĩa làm sao!" Nghe Thiệu thị đáp thế, bỗng Kim thị nổi cơn thịnh nộ, xé áo Thiệu thị mà mắng chửi.

          Nghe thấy tiếng Kim thị mắng chửi Thiệu thị, Đ́nh Tân lại trở vào nhà, nói với Kim thị:"Hôm nọ tới phiên t́ nữ họ Khương vào pḥng ngươi trực đêm. Khương thị giấu dao trong áo để giết ngươi! May mà Thiệu thị biết coi tướng, nói trên mặt Khương thị có sát khí, khuyên ta chẳng nên cho Khương thị trực đêm, ta mới khám phá ra con dao Khương thị giấu trong áo. Ta toan cho ngươi biết song Thiệu thị nói nếu ta cho ngươi biết th́ Khương thị sẽ phải chết! V́ thế, ta mới bán Khương thị đi mà chẳng bàn với ngươi!" Nghe chồng nói, Kim thị mới vợ lẽ. Tuy thầm cám ơn Thiệu thị đă cứu mạng ḿnh, nhưng Kim thị vẫn nói với Đ́nh Tân: "Thiếp vẫn oán chàng về việc chẳng nói cho thiếp biết ngay vụ Khương thị giấu dao trong áo!" Thấy Kim thị đă làm lành với ḿnh, Đ́nh Tân chẳng muốn căi vă để mất ḥa khí, nên ra khỏi nhà. Chờ cho chồng đi xa, Kim thị mới lấy một thanh sắt, đem nung nóng đỏ, gọi Thiệu thị lên pḥng riêng mà mắng:"T́ nữ mưu giết chủ là tội chẳng thể tha th được! Tại sao ngươi lại dám tự tiện tha cho Khương thị?" Thiệu thị chưa kịp phân bua th́ Kim thị đă cầm thanh sắt nóng mà dí vào má Thiệu thị để hủy hoại nhan sắc. V́ má bị cháy, Thiệu thị đau rát quá, khóc thét lên, khiến cả đám gia nhân đều bất b́nh, ứa nước mắt. Có t́ nữ ̣a lên khóc, chạy tới chỗ Kim thị xin được thọ cực h́nh thay Thiệu thị. Thế nhưng, Kim thị chẳng nghe, lấy kim lớn thọc tới tấp vào cạnh sườn Thiệu thị tất cả là 23 mũi cho đến khi máu chảy đẫm áo, Thiệu thị mới dừng tay, rồi đuổi Thiệu thị về pḥng.   

          Lát sau, Đ́nh Tân ở ngoài về,vào pḥng thăm Thiệu thị. Thấy má Thiệu thị bị cháy, sườn bị chảy máu ướt đẫm, Đ́nh Tân gọi gia nhân vào pḥng hỏi chuyện. Nghe chúng thuật lại mọi chuyện đă xảy ra trong lúc ḿnh vắng nhà, Đ́nh Tân oán hận vợ vô cùng, liền chạy lên pḥng riêng để trừng trị Kim thị.

          Thấy thế, Thiệu thị vội nắm chặt lấy áo chồng mà can:"Trước khi nhận lời về làm nàng hầu cho ch àng, thiếp đă biết nhà chàng chẳng phải là thiên đường của thiếp! Khi nhận lời, thiếp đă biết ḿnh đang dấn thân vào nơi lửa bỏng! Thế mà thiếp vẫn quyết tâm nhận lời là v́ khi tự xem tướng, thiếp thấy ḿnh có tướng má hồng phận bạc! Tuy nhiên, thiếp chẳng dám tiết lậu thiên cơ để bị Trời Đất giận mà trừng phạt! Nay phu nhân đốt cháy má thiếp, chọc thủng sườn thiếp, nếu chàng chịu nhẫn nhục bỏ qua, th́ cái thịnh nộ của phu nhân kể như đă được chôn vùi, và may ra thiếp có cơ được hưởng phúc! C̣n nếu chàng quyết tâm làm ầm ĩ chuyện này, th́ có khác chi chàng đào cái thịnh nộ của phu nhân lên để cho nó được sống lại và chắc chắn là thiếp sẽ phải chịu một đại họa!" Nói xong, Thiệu thị tự đi lấy thuốc dịt và băng bó các vết thương cho ḿnh.

          Tuần sau, khi các vết thương thành sẹo, Thiệu thị lấy guơng ra soi, rồi chợt reo lên mà khoe với chồng:"Hôm nay, lang quân nên mừng cho thiếp!"  Đ́nh Tân hỏi:"Mừng về việc ǵ?" Thiệu thị đáp:"Mừng về việc thanh sắt nóng của phu nhân đă đốt cháy những vằn hắc ám trên mặt thiếp!" Từ đó, sáng nào Thiệu thị cũng lại dậy sớm, vào pḥng Kim thị, quỳ dưới chân giường, chờ Kim thị ngủ dậy để hầu hạ như cũ.

          Chợt nghĩ tuần trước ḿnh đốt má Thiệu thị mà bây giờ Thiệu thị vẫn vui vẻ với ḿnh, chẳng hề oán hận, Kim thị mới thấy là ḿnh đă nhỏ nhen, quá ác độc, trong khi Thiệu thị lại rộng lượng, chẳng thù dai. V́ thế, Kim thị cũng cảm thấy ngượng ngùng, hối hận.

          Từ đó, Kim thị đối xử với Thiệu thị tử tế hơn.

          Tháng sau.

          Một hôm, đột nhiên Kim thị bị bệnh bí tiểu, chẳng ăn được, chỉ uống nước, bụng ph́nh lên như cái trống, ngày đêm đau đớn rên la. Thiệu thị bèn bỏ cả ăn uống nghỉ ngơi, để tới cạnh Kim thị mà hầu hạ, chăm sóc, khiến Kim thị cûng thầm cám ơn. Tuy nhiên, khi Thiệu thị đem y lư ra tŕnh bày, xin cho ḿnh được bắt mạch hốt thuốc th́ Kim thị lại từ chối, v́ thầm nghĩ trước kia Thiệu thị đă bị ḿnh hành hạ bi thảm nên bây giờ, có thể Thiệu thị sẽ lợi dửng cơ hội này để báo thù, đầu độc ḿnh. Rồi Kim thị sai Thiệu thị đi mời chồng vào pḥng cho ḿnh nói chuyện. Thoạt tiên, v́ hận vợ quá ác độc, Đ́nh Tân chỉ mong vợ chóng chết, nên chẳng hỏi han chăm sóc chi cả. Thế nhưng, đến khi nghe Thiệu thị chuyển lời mời, Đ́nh Tân lại thương hại vợ, bèn vào nói chuyện.

          Lát sau, khi ra khỏi pḥng, Đ́nh Tân sai gia nhân đi rước thày lang tới nhà bắt mạch, hốt thuốc cho vợ. Khi thầy lang tới, Kim thị nói rằng ḿnh bị bệnh uất khí, xin thầy cho thuốc giải khí. Bắt mạch xong, thầy lang nói bệnh của Kim thị chẳng phải là bệnh uất khí, mà là bệnh bí tiểu, rồi thầy hốt thuốc lợi tiểu.

          Thầy lang về rồi, Kim thị sai Thiệu thị đem thuốc đi sắc. Uống hết ba thang, Kim thị vẫn chưa đi tiểu được, bèn sai gia nhân tới nói với thầy lang. Thầy đổi đơn, hốt ba thang thuốc mới, đưa cho gia nhân cầm về.

          Uống hết ba thang thuốc mới, thấy bệnh t́nh vẫn như cũ, Kim thị lại sai gia nhân tới nói với thầy lang. Thầy hốt thêm ba thang nữa, đưa cho gia nhân cầm về, nói rằng bệnh nặng, cần phải uống sáu thang mới khỏi! Kim thị lại sai Thiệu thị đem thuốc đi sắc. Thiệu thị nói:"Phu nhân đă uống hết ba thang thuốc mới mà vẫn chưa đi tiểu được! Bây giờ có uống thêm trăm thang nữa th́ cûng vô ích mà thôi!" Kim thị chẳng nghe, cứ bắt Thiệu thị đem đi sắc. Thấy bệnh t́nh của Kim thị đă tới hồi nguy kịch, Thiệu thị bèn kê đơn hốt thuốc theo ư ḿnh, đem đánh tráo với thuốc của thầy lang, rồi đem đi sắc.

          Uống hết một thang, chừng nửa giờ sau, đột nhiên Kim thị đi tiểu được ba lần liền, bửng xẹp hẳn xuống, bệnh t́nh thuyên giảm rạ rệt. Kim thị bèn hết lời ca tửng tài chữa bệnh của thầy lang, gọi thầy là Tái Thế Hoa Đà. Rồi Kim thị gọi Thiệu thị lên mà hỏi mỉa:"Bây giờ Nữ Hoa Đà đă thấy thuốc của thầy lang là hữu ích hay chưa?" Thấy Thiệu thị cùng đám t́ nữ c bưng miệng cười, Kim thị hỏi: "Tại sao các ngươi lại cười?" Thiệu thị bèn thuật lại chuyện ḿnh đánh tráo thuốc. Nghe xong, Kim thị bật khóc mà nói:"Từ trước đến giờ, ta vẫn được hiền muội săn sóc, che ch, mà ta chẳng biết! Đă thế, ta lại c̣n nghi oan cho hiền muội nữa! Thôi! Từ nay tr đi, ta sẽ nghe theo lời khuyên của hiền muội mà quản lư gia v ụ!"

          Tuần sau, thấy vợ khỏi hẳn bệnh, Đ́nh Tân sai gia nhân bày dạ tiệc ăn mừng. Tối ấy, Thiệu thị lên pḥng tiệc, đứng cầm hồ để hầu rượu chồng và Kim thị. Thấy thế, Kim thị vội đứng dậy, sai một t́ nữ đứng cầm hồ thay Thiệu thị, rồi dắt Thiệu thị vào bàn ngồi chung với ḿnh và chồng. Cả nhà đều thấy Kim thị thương yêu Thiệu thị, trái hẳn khi trước.

          Đến khuya, thấy Thiệu thị đựng dậy, dời bàn tiệc, xin phép đi làm việc, Kim thị liền sai hai t́ nữ tới nắm tay Thiệu thị mà giữ lại, ép ngồi tiếp tục yến ẩm, nói rằng việc ǵ th́ cũng cứ để mặc cho đám gia nhân làm. Tiệc tan, Kim thị lại ép Thiệu thị phải vào pḥng ngủ chung với ḿnh một đêm. Từ đó, làm việc ǵ, Kim thị cûng hỏi ư kiến Thiệu thị, ăn uống ǵ, Kim thị cũng mời Thiệu thị cùng ăn, thân mật c̣n hơn là đối với em gái.   

          Năm sau. Thiệu thị sanh con trai, đặt tên là Sài Đ́nh Tuấn. Sau khi sanh, Thiệu thị bị bệnh. Kim thị bèn tự tay chăm sóc hầu hạ Thiệu thị cực kỳ chu đáo, giống như đă từng chăm sóc hầu hạ mẹ ḿnh trước kia.

          Khi Thiệu thị vừa b́nh phục th́ lại đến lượt Kim thị bị bệnh suyễn, kḥ khè như muốn tắc thở, mặt mûi xanh xao, ngày đêm rên la thảm thiết, nói rằng chỉ muốn tự sát. Thiệu thị bèn đi mua kim về châm cựu cho Kim thị một mũi, khiến cơn đau ngưng ngay. Ba tuần sau, bệnh suyễn lại tái phát, Kim thị lại kḥ khè, Thiệu thị lại châm cứu cho một mũi, bệnh suyễn lại ngưng. Tuần sau, bệnh suyễn lại tái phát. Lần này, Thiệu thị phải châm cứu tới hai mûi, bệnh suyễn mới ngưng. Tuy lần nào bị bệnh suyễn hoành hành, Kim thị cûng được Thiệu thị chữa khỏi, nhưng Kim thị vẫn lo bệnh suyễn sẽ tái phát.

          Một đêm, Kim thị mộng thấy ḿnh bước vào một cung điện, bên trong có  các vị thần đang ngồi duyệt sổ sách trên bục cao ở cuối điện. Chợt có một vị ngửng nh́n Kim thị mà hỏi:"Có phải ngươi họ Kim không?" Kinh hăi quá, Kim thị đáp: "Thưa phải!" Vị thần nói:"Ngươi nhiều tội quá! Gần đây nhất, ngươi hành hạ thảm độc nàng hầu họ Thiệu của chồng ngươi! Tuy nhiên, ngươi đă bị chồng ngươi đánh rách da mặt th́ ngươi đă đền cái tội ấy rồi! Trước kia, ngươi đă giết chết hai nàng hầu họ Hoàng và họ Lâm của chồng ngươi! Đáng lẽ ngươi bị cắt giảm tuổi thọ để đền tội, nh ưng v́ ngươi đă biết hối cải nên ngươi chỉ bị 4 cơn suyễn, và 23 mũi kim châm để đền tội! Nay ngươi mới bị có 3 cơn suyễn và 4 mûi kim châm, nên ngày mai ngươi sẽ bị một cơn suyễn nữa!" Tỉnh giấc, Kim thị kinh hăi lắm. Tuy nhiên, Kim thị vẫn hy vọng chuyện trong mộng chỉ là chuyện hoang đường, không phù hợp với chuyện thực ở ngoài đời.

          Thế nhưng, tối sau, khi cơm nước xong, quả nhiên Kim thị lại lên cơn suyễn th 4, nhưng lần này đau đớn hơn 3 lần trước. Thấy Kim thị lại lên cơn suyễn, Thiệu thị lấy làm lạ, nói:"Theo chỗ thiếp được biết qua sách v th́ đáng lẽ phu nhân đă dứt hẳn được căn bệnh rồi mới phải! Thế nhưng tối nay, phu nhân lại lên cơn suyễn nữa th́ lạ quá! Xin phu nhân chịu khó để cho thiếp châm cứu một lần nữa, may ra sẽ dứt hẳn được căn bệnh! Tuy nhiên, thiếp chỉ ngại một điều là không biết phu nhân có chịu nổi sự đau đớn do châm cứu gây nên hay không?" Tin lời thần mộng, Kim thị nghĩ ḿnh phải chịu tổng cộng 23 mûi kim châm, song đến bây giờ ḿnh mới chịu có 4 mûi! Chi bằng lần này ḿnh nhờ Thiệu thị châm cả 19 mũi c̣n lại để ḿnh dứt hẳn được căn bệnh!

          Nghĩ thế, Kim thị liền nói với Thiệu thị:"Lần này, ta nhờ hiền muội châm cho ta cả thảy là 19 mũi kim!" Thiệu thị phá ra cười mà nói:"Chữa bệnh bằng châm cứu th́ phải châm vào đúng huyệt đạo chứ đâu có được châm bừa băi vào bất cứ chỗ nào trên thân?" Kim thị nói:"Hi«n muội chẳng cần phải châm vào đúng huyệt đạo mà chỉ cần châm đủ số 19 mũi là được!" Thiệu thị nghiêm nét mặt, lắc đầu mà nói:"Không được đâu! Là thầy châm cứu, thiếp chẳng dám làm thế! " Nghe Thiệu thị nói, Kim thị bèn ngồi vùng dậy, sụp lạy Thiệu thị mà nói:"Ta năn nỉ hiền muội cứ châm cho ta đủ 19 mũi!" Kinh hăi quá, Thiệu thị hỏi:"Phu nhân lấy con số 19 mũi kim châm này ở đâu ra?" Kim thị bèn thuật lại giấc mộng. Nghe xong, Thiệu thị trầm ngâm hồi lâu, rồi nói:"Nếu thế th́ thiếp xin tuân lệnh phu nhân!" Nói xong, Thiệu thị t́m đúng mạch lạc bộ vị trên thân Kim thị mà châm đủ số 19 mũi.

          Châm xong, Kim thị khỏi bệnh. Chẳng những thế, từ đó, căn bệnh suyễn của Kim thị cûng dứt hẳn. Và cũng từ đó, Kim thị sám hối, chẳng làm điều ác nữa.

          Từ lúc ông bà Thiệu gả Thiệu thị cho Đ́nh Tân làm nàng hầu để lấy ngàn lạng vàng sính l, làng Nho cảm thấy xấu hổ, dứt giao thiệp với gia đ́nh họ Thiệu.

          Lớn lên, người con của Thiệu thị, tức Đ́nh Tuấn, rất đẹp trai và thông minh, khiến Thiệu thị thường khen con có tướng văn học.

Năm lên 8, Đ́nh Tuấn đă nổi tiếng thần đồng. Năm 15, Đ́nh Tuấn thi đậu tiến sĩ, được nhà vua tuyển vào hàn lâm viện ở kinh đô. Lúc đó, Đ́nh Tân và Kim thị đều đă 42, c̣n Thiệu thị mới có 32. Khi Thiệu thị cưỡi ngựa về thăm cha mẹ, làng xóm đều nức nở ngợi khen, khiến ông bà Thiệu rất hănh diện. Từ đó, làng Nho mới bắt đầu lai văng và giao thiệp lại với gia đ́nh họ Thiệu.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com