www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

412. HOÀNG CỬU LANG

Hưu thuyết hồ tuy sự vị phương

Hà sinh sắc đảm thái xương cuồng

Thế gian tẫn hữu phân đào tích

Hạp sử tương phùng Hoàng Cửu Lang

 


 


412.
CẬU CHÍN HỌ HOÀNG

 

          Huyện Thiều Khê, tỉnh Triết Giang, có nho sinh Hà Tử Tiêu, mắc chứng đồng tính luyến ái, hễ nh́n thấy trai đẹp là mê mẩn tâm thần.

          Tử Tiêu cất nhà trên bờ sông Thiều Khê, cư ngụ với tiểu đồng. Cổng chính ngôi nhà trông ra một cánh đồng mênh mông bát ngát.

          Hồi nhỏ, Tử Tiêu có 2 bạn học, một là Lă Bao, một là Vương Cự. Lă Bao vói Vương Cự lập chí khoa bảng, cùng thi đậu tiến sĩ, cùng được triều đ́nh bổ nhậm vào chức thái sử ở hàn lâm viện Triết Giang. Tử Tiêu lập chí khác 2 bạn, chỉ viết văn làm thơ, nổi tiếng danh sĩ trong vùng.

          Một hôm, vào lúc sẩm tối, Tử Tiêu ra cổng đứng hóng gió. Chợt thấy một thiếu phụ tuổi trạc ngũ tuần, dáng vẻ cao sang, cưỡi lừa đi qua, với một thiếu niên, tuổi chừng 16, đẹp như thiếu nữ đang xuân, cưỡi lừa theo sau.

          Nh́n thấy thiếu niên, bỗng Tử Tiêu mê mẩn tâm thần, cất bước đi theo. V́ bước chậm hơn lừa nên chỉ lát sau Tử Tiêu chẳng c̣n nh́n thấy lừa với người đâu nữa, đành thở dài mà quay về nhà.  

          Sáng sau, Tử Tiêu lại ra cổng đứng ngóng . Suốt ngày, không thấy thiếu niên đi qua, Tử Tiêu buồn lắm.

          Đến lúc sẩm tối, toan quay vào nhà, chợt Tử Tiêu thấy thiếu niên cưỡi lừa đi qua, nhưng không thấy thiếu phụ đi cùng.

          Mừng quá, Tử Tiêu vội chạy tới gần lừa mà hỏi:"Quư tính danh là ǵ?" Thiếu niên đáp:"Đệ họ Hoàng, nhưng v́ c̣n nhỏ nên chưa có tên! Người quen thường gọi đệ là Cậu Chín v́ đệ là con thứ 9 trong gia đ́nh!" Tử Tiêu hỏi:"Cậu Chín đi đâu thế?" Cậu Chín đáp:"Đệ tới nhà bà ngoại!" Hỏi:"Thiếu phụ chiều qua cưỡi lừa cùng đi với Cậu Chín là ai?" Đáp:"Là mẹ đệ!" Hỏi:"Sao hôm nay lệnh đường không cùng đi?" Đáp:"V́ hôm qua, khi tới thăm bà ngoại đệ, đột nhiên mẹ đệ bị bệnh, phải ở lại nhà Bà!" Tử Tiêu bèn nói:"Xin mời Cậu Chín quá bộ vào tệ xá nghỉ chân chút đă!" Cậu Chín từ chối mà đáp:"Không được đâu! Đệ phải tới nhà bà ngoại ngay, kẻo mẹ trông!"  Tử Tiêu không nghe, cứ cầm tay Cậu Chín mà kéo, khiến Cậu Chín phải xuống lừa, buộc ở cổng, theo Tử Tiêu vào nhà.

          Ngồi một lát, Cậu Chín đứng dậy, xin cáo biệt. Tử Tiêu năn nỉ Cậu Chín ở lại, nhưng Cậu Chín từ chối. Tử Tiêu đành đứng dậy cầm tay Cậu Chín mà tiễn ra cổng, ân cần dặn ḍ:"Khi nào có dịp đi qua tệ xá, thế nào cũng xin Cậu Chín ghé vào chơi!" Cậu Chín đáp:"Xin vâng!" rồi tháo lừa mà đi.

          Từ hôm ấy, Tử Tiêu tương tư Cậu Chín như kẻ khát nước, ngày nào cũng ra cổng ngóng. Thấy ai đi qua, Tử Tiêu cũng chăm chú nh́n.

          Một hôm, khi mặt trời vừa lặn, đột nhiên thấy Cậu Chín tới gơ cổng nhà ḿnh, Tử Tiêu vội chạy ra mở, ân cần dẫn Cậu Chín vào nhà, gọi tiểu đồng bưng rượu ra mời. Tử Tiêu hỏi:"Bao lâu th́ Cậu Chín qua đây một lần?" Cậu Chín đáp: "V́ mẹ đệ c̣n đau, phải ở lại nhà bà ngoại đệ, nên cứ ba ngày th́ đệ lại tới thăm mẹ đệ một lần!"

          Rượu được hai tuần, Cậu Chín đứng dậy, xin cáo biệt. Tử Tiêu cầm tay giữ lại, rồi khóa chặt cửa pḥng khách. Chẳng thể làm chi hơn, Cậu Chín thẹn đỏ mặt mà ngồi xuống ghế.

          Thấy trời đă tối, Tử Tiêu bèn thắp đèn, ngồi tṛ chuyện với Cậu Chín.

          V́ Cậu Chín ôn nhu như thiếu nữ chưa chồng, nên khi nghe Tử Tiêu nói chuyện ôm ấp xác thân th́ thẹn thùng ngượng ngập, quay mặt vào tường. Tử Tiêu bèn chạy tới ôm chặt lấy Cậu Chín mà đ̣i quyến luyến. Bỗng Cậu Chín nổi giận mà nói:"Ngỡ huynh là nho sinh phong nhă, đệ mới thuận giao du! Nào ngờ huynh hành động chẳng khác chi loài cầm thú!" Ngượng quá, Tử Tiêu đành buông Cậu Chín ra, chẳng dám nói chi thêm.

          Nh́n ra sân, thấy trời đă rạng đông, Cậu Chín liền đứng dậy, chẳng nói chẳng rằng, cất bước ra đi.

          E Cậu Chín tuyệt giao với ḿnh, ngày nào Tử Tiêu cũng ngóng xem Cậu Chín có tới nữa hay không. Trong hai hôm liền, không thấy Cậu Chín đi qua nhà ḿnh, Tử Tiêu đă thất vọng.

          Bỗng chiều hôm thứ 3, thấy Cậu Chín đi qua, Tử Tiêu vội chạy ra vồn vă mời vào. Nể lời, Cậu Chín theo Tử Tiêu vào pḥng khách. Tử Tiêu mời Cậu Chín ngồi rồi đứng chắp tay, nói lời tạ lỗi. Thấy vẻ mặt Cậu Chín vẫn b́nh thản, tựa như chẳng quan tâm chi tới tội lỗi của ḿnh, Tử Tiêu mừng lắm.

          Nghe Tử Tiêu tạ lỗi xong, Cậu Chín nói:"Ư huynh muốn thân ái với đệ, đệ xin ghi nhớ. Tuy nhiên, thân ái với nhau th́ cứ ǵ phải ôm ấp xác thân?" Tử Tiêu đành im lặng.

          Tối khuya, thấy Tử Tiêu mệt quá, ngồi ngủ gật, Cậu Chín bèn gión gién đứng dậy, lẻn bước ra đi. Nửa đêm tỉnh giấc, thấy Cậu Chín đi rồi, Tử Tiêu buồn lắm, cứ thở vắn than dài.  

          Sáng sau, Tử Tiêu như người mất hồn, bỏ ăn bỏ ngủ, thân h́nh tiều tuỵ, nằm liệt trên giường, chỉ sai tiểu đồng ra cổng đứng ngóng xem Cậu Chín có đi qua nhà ḿnh hay không.

          Hai hôm đầu, tiểu đồng không thấy chi. Hôm thứ 3, vào lúc sẩm tối, chợt thấy Cậu Chín cưỡi lừa đi qua, tiểu đồng vội chạy ra nắm áo Cậu Chín mà kéo xuống đất. Cậu Chín đành buộc lừa ở cổng rồi theo tiểu đồng vào nhà. Thấy Tử Tiêu gầy g̣, hơi thở yếu ớt, Cậu Chín kinh hăi, hỏi nguyên do. Tử Tiêu ứa nước mắt, thú thực rằng ḿnh muốn được cùng Cậu Chín ôm ấp xác thân.

          Nghe xong, Cậu Chín thở dài mà nói:"Theo thiển ư, ta không nên làm cái tṛ ấy v́ nó vừa vô ích với đệ, vừa nguy hại cho huynh! Tuy nhiên, nếu huynh vẫn thích th́ đệ cũng không tiếc! Ba hôm nữa, nếu huynh b́nh phục hẳn th́ đệ sẽ tới!" Nghe Cậu Chín nói, Tử Tiêu mừng lắm. Cậu Chín bèn cáo biệt.

          Được Cậu Chín hẹn tới, Tử Tiêu thấy trong người dễ chịu hẳn ra. Hai hôm sau, Tử Tiêu b́nh phục hẳn. Chiều hôm thứ 3, quả nhiên Cậu Chín đúng hẹn mà tới. Hai người bèn ôm ấp xác thân.

          Lúc sắp giă từ, Cậu Chín nói:"Đệ muốn nhờ huynh một việc, chẳng hay huynh có giúp cho chăng?" Tử Tiêu đáp:"Dĩ nhiên là ngu huynh phải giúp hiền đệ rồi, nhưng xin cho ngu huynh biết là việc chi?" Cậu Chín đáp:"Mẹ đệ vẫn c̣n bị đau, chưa khỏi! Các thầy thuốc đều nói chỉ có thuốc Tiên Thiên Đơn của quan thái y Tề Dă Vương mới trị được bệnh cho mẹ đệ thôi! Nghe đồn huynh quen thân với quan thái y nên đệ muốn tới nhờ huynh đi xin thuốc giùm!" Tử Tiêu vội gật đầu ưng thuận, hẹn Cậu Chín tối sau tới lấy thuốc.    

          Sáng sau, Tử Tiêu lên Hàng Châu, tới dinh quan thái y xin thuốc. Được quan thái y cho 3 thang, Tử Tiêu đem về. Tối ấy, đúng hẹn, Cậu Chín tới xin 3 thang thuốc, rồi chắp tay, nói:"Đệ xin thâm tạ huynh! Nhân đây, đệ xin báo để huynh rơ là đệ đă t́m được cho huynh một nữ lang cực đẹp!" Tử Tiêu hỏi:"Ai thế?" Cậu Chín đáp:"Cô em bên ngoại của đệ, tên là Cô Ba, con gái thứ 3 của ông cậu đệ, vừa đẹp vừa thông minh, lại lắm mưu nhiều kế! Sau khi xem mặt, nếu huynh ưng ư, đệ sẽ xin làm mối!" Tử Tiêu chỉ mỉm cười. Cậu Chín bèn xin cáo biệt.

          Cậu Chín đi rồi, Tử Tiêu nghĩ ḿnh đă tận t́nh xin thuốc cho mẹ Cậu Chín th́ chắc tối nào Cậu Chín cũng sẽ tới ở với ḿnh. Thế nhưng, hai hôm sau đó, Tử Tiêu không thấy Cậu Chín tới.

          Tối hôm thứ 3, Cậu Chín mới trỏ lại để xin thêm thuốc. Tử Tiêu giận giỗi, lên tiếng trách:"Ngu huynh nghĩ ḿnh đă tận t́nh với hiền đệ th́ chắc tối nào hiền đệ cũng sẽ tới với ngu huynh! Nhưng hai tối vừa qua, sao hiền đệ không tới?" Cậu Chín cười mà đáp:"V́ không muốn huynh sớm từ giă cơi đời, nên đệ mới ít tới! C̣n nếu huynh muốn tối nào đệ cũng tới th́ sau này, xin chớ trách!" Tử Tiêu nói: "Ngu huynh chỉ cần tối nào hiền đệ cũng tới đây với ngu huynh thôi! Dù xảy ra chuyện chi, ngu huynh cũng chẳng dám trách hiền đệ!" Thế là từ hôm ấy, tối nào Cậu Chín cũng tới với Tử Tiêu, và cứ ba ngày, Cậu Chín lại nhờ Tử Tiêu đi xin thêm thuốc giùm mẹ ḿnh.

          Sáng sau, Tử Tiêu lại lên Hàng Châu xin thuốc. Thấy Tử Tiêu tới xin thuốc luôn, quan thái y lấy làm lạ, bèn hỏi:"Chưa bao giờ bản y phải  cho bệnh nhân dùng thuốc đến quá 3 thang! Túc hạ quen bệnh nhân nào, đă xin giùm người ấy đến quá 3 thang mà vẫn chưa khỏi?" Tử Tiêu im lặng không đáp. Thấy thế, quan thái y cũng không hỏi chi thêm, lại hốt 3 thang mà trao cho Tử Tiêu. Chợt quan thái y hỏi:"Bản y thấy thần sắc túc hạ xấu lắm! Túc hạ có bị bệnh chi không?" Tử Tiêu lắc đầu, đáp:"Thưa không!" Quan thái y nói:"Để bản y bắt mạch cho túc hạ xem sao!" Sau khi bắt mạch, bỗng quan thái y kinh hăi, đứng bật dậy mà nói:"Túc hạ bị quỷ mạch do chồn gây ra! Bệnh đă nhập thái âm, không cẩn thận th́ chết!" Tử Tiêu không tin, tỏ ư nghi ngờ mà nói:"Đa tạ quan thái y đă cho người quen của bản nhân thêm 3 thang này! C̣n về phần ḿnh th́ bản nhân có tiếp xúc với chồn đâu mà bị quỷ mạch?" rồi xin cáo biệt, đem thuốc về nhà, giấu kỹ.

          Tối đến, khi Cậu Chín tới, Tử Tiêu thuật chuyện quan thái y bắt mạch cho ḿnh. Cậu Chín thở dài mà than:"Quan thái y Tề Dă Vương quả là một vị thần y! Thú thực với huynh, đệ là chồn! V́ thế, đệ nghĩ đệ không thể đem phước tới cho huynh được!" Ngỡ Cậu Chín nói dối để tuyệt giao với ḿnh, Tử Tiêu bèn giấu bớt 2 thang, chỉ trao cho Cậu Chín 1 thang.

          Tháng sau, thấy ḿnh quả nhiên bị bệnh, Tử Tiêu bèn sai tiểu đồng lên Hàng Châu thỉnh quan thái y tới nhà bắt mạch hốt thuốc cho ḿnh. Quan thái y tới nơi bắt mạch cho Tử Tiêu rồi nói:"Trước kia, bản y nói đúng, túc hạ không tin! Bây giờ, hồn khí túc hạ đă tan, dù là Hoa Đà Biển Thước cũng không cứu nổi!"

          Ngày nào Cậu Chín cũng tới thăm Tử Tiêu, rồi nói:"V́ trước kia, huynh không tin là đệ nói thực nên bây giờ huynh mới đến nỗi này!"

          Tuần sau, Tử Tiêu chết. Nghe tin, Cậu Chín tới khóc lóc một lần, rồi bỏ đi biệt tăm.

          Lúc bấy giờ, ở kinh đô, có gian thần Tần Phiên, rất tham bạo, nhận của hối lộ quá nhiều, bắt nạt đám triều thần. Đám triều thần đều sợ Tần Phiên, chẳng ai dám nói chi, chỉ có thái sử Lă Bao là can đảm, dâng sớ lên nhà vua, đàn hặc Tần Phiên. Tuy nhiên, v́ mạnh thế nên Tần Phiên chẳng những không bị cách chức mà c̣n được thăng chức, rồi được bổ nhậm đi làm tuần vũ tỉnh Triết Giang, quê hương của Lă Bao, Vương Cự với Tử Tiêu.  

          Tới Triết Giang nhậm chức, Tần Phiên sai đám thuộc hạ ḍm ngó việc làm của Lă Bao với Vương Cự. Nghe đám thuộc hạ tŕnh rằng Vương Cự có ư tạo phản và Lă Bao có thư từ với Vương Cự, Tần Phiên liền sai đám thuộc hạ đem nhiều tiền bạc cho một tên gia nhân nhà Vương Cự, bảo y lấy trộm một lá thư của Lă Bao viết cho Vương Cự, cũ hay mới ǵ cũng được. Tên gia nhân lấy trộm được một lá thư cũ của Lă Bao viết cho Vương Cự từ hồi hai người c̣n là bạn học nhỏ tuổi.

          Tần Phiên bèn dùng lá thư ấy để uy hiếp Lă Bao. Kinh hăi quá, Lă Bao thắt cổ tự tử. V́ quá thương chồng, Lă phu nhân cũng thắt cổ chết theo. Đám gia nhân bèn quàn di thể Lă Bao với phu nhân trong pḥng khách.

          Hôm sau, đột nhiên Lă Bao sống lại. Đám gia nhân kinh hăi, lên pḥng khách khấn khứa mà hỏi:"Thưa Lă Thái Sử, phải chăng Thái Sử đă hoàn sinh?" Lă Bao đáp:"Bây giờ, ta không c̣n là Lă Thái Sử nữa mà là nho sĩ Hà Tử Tiêu!" Kinh ngạc quá, đám gia nhân bèn thử đem chuyện nhà Lă Bao ra hỏi th́ thấy Lă Bao chẳng biết ǵ, nhưng khi đem chuyện nhà Tử Tiêu ra hỏi th́ Lă Bao biết hết. V́ thế chúng đồn rằng Lă Bao hoàn sinh là Hà Tử Tiêu trong xác Lă Bao rồi chúng gọi Lă Bao là Hà Thái Sử.

          Đám gia nhân nhà Lă Bao cố giữ Hà Thái Sử nhà Lă Bao, nhưng Hà Thái Sử không chịu, cứ sang ở nhà Tử Tiêu và tự xưng là Hà Tử Tiêu.

          Tần Phiên vẫn nghi là Lă Bao giả chết rồi tung tin là ḿnh đă chết thực và cho Tử Tiêu mượn xác. V́ thế, Tần Phiên vẫn t́m cách ám hại Hà Thái Sử, sai đám thuộc hạ tới nhà Tử Tiêu, đ̣i Hà Thái Sử phải hối lộ cho ḿnh 1000 lạng vàng th́ ḿnh mới hủy lá thư ấy đi cho. Kinh hăi quá, Hà Thái sử phải liều nhận lời, hẹn trong ṿng một tháng sẽ xin nạp đủ. Thế nhưng, sự thực th́ Hà Thái Sử lo lắng lắm, v́ chẳng biết đào vàng ở đâu ra!  

          Chiều ấy, vào lúc sẩm tối, bỗng tiểu đồng nhà Tử Tiêu chạy vào tŕnh với Hà Thái Sử  rằng có Cậu Chín tới thăm. Hà Thái Sử mừng lắm, vội chạy ra đón, dẫn Cậu Chín vào pḥng khách, mời ngồi hàn huyên, mừng mừng tủi tủi.  

          Lát sau, đột nhiên Hà Thái Sử nói:"Tối nay, ngu huynh muốn được cùng hiền đệ ôm ấp xác thân!" Cậu Chín đáp:"Kiếp trước, huynh là danh sĩ. V́ muốn ôm ấp xác thân với đệ mà huynh bị thác! Kiếp này, huynh là thái sử. Nay lại muốn ôm ấp xác thân với đệ để lại bị thác hay sao? Hay là huynh có kiếp thứ 3?" Hà Thái Sử nói:"Ngu huynh hối hận là đă mượn xác của Lă Bao để sống lại! Bây giờ ngu huynh mới biết sống c̣n khổ hơn chết! Nếu biết thế th́ ngu huynh đă không mượn xác của Lă Bao!" Cậu Chín hỏi:"Huynh khổ t́nh hay khổ v́ tiền?  Hà Thái Sử đáp:"Khổ v́ tiền!" Cậu Chín hỏi:"Huynh khổ v́ tiền như thế nào?" Tử Tiêu bèn thuật chuyện Tần Phiên đ̣i hối lộ 1000 lạng vàng.

          Cậu Chín nói:"Đệ biết huynh muốn sống lại là để được đoàn tụ với đệ, nhưng chẳng may, huynh lại vướng vào vụ Tần Phiên đ̣i tiền hối lộ! Muốn dàn xếp được chuyện này th́ huynh cần phải có một người vợ lắm mưu nhiều kế!" Hà Thái Sử hỏi:"Làm sao mà có được người vợ như thế?" Cậu Chín đáp:"Trong kiếp trước của huynh, đệ có nói về cô em bên ngoại của đệ, tên là Cô Ba, vừa đẹp vừa thông minh, lại lắm mưu nhiều kế! Nếu huynh ưng ư, đệ sẽ xin làm mối! Huynh c̣n nhớ không?" Hà Thái Sử hỏi:"Bây giờ ngu huynh phải làm thế nào để gặp được Cô Ba?" Cậu Chín đáp:"Trưa mai, đệ sẽ dẫn Cô Ba đi thăm mẹ đệ! Đường đi phải qua cổng nhà này! Tới đây, đệ sẽ giả vờ khát, vào xin nước uống! Lúc đó, xin huynh làm 2 điều sau: Một là huynh phải tự nhận ḿnh là anh bên nội của đệ, cùng họ Hoàng với đệ! Hai là huynh phải theo dơi diễn biến, để khi thấy đúng lúc, th́ phải nói câu Hai con lừa đâu mất rồi? " Nói xong, Cậu Chín cáo biệt.

          Sáng sau, Hà Thái Sử ra cổng nhà Tử Tiêu đứng chờ.

          Đến trưa, quả nhiên có 2 người cưỡi lừa đi qua. Đi đầu là một nữ lang, mày ngài mắt phượng, đẹp tựa tiên nữ trong tranh, đi sau chính là Cậu Chín. Cậu Chín chắp tay vái chào Hà Thái Sử. Hà Thái Sử chắp tay đáp lễ. Cậu Chín bèn lên tiếng gọi nữ lang:"Cô Ba ơi! Chờ ngu huynh nói với người này một câu!" Nữ lang bèn dừng lừa. Cậu Chín giới thiệu:"Đây là Cô Ba, em bên ngoại của đệ!" Rồi Cậu Chín giới thiệu:"C̣n đây là người anh cùng họ với ngu huynh, tên là Hoàng Tử Tiêu, trước kia là danh sĩ, bây giờ là thái sử! " Hà Thái Sử chắp tay vái chào Cô Ba. Cô Ba chắp tay đáp lễ. Bỗng Cậu Chín nói với Hà Thái Sử:"Đệ khát quá! Xin huynh cho đệ chén nước!" Hà Thái Sử bèn nói:"Xin mời nhị vị vào tệ xá dùng trà!" Thấy Cô Ba lưỡng lự, Cậu Chín bèn nói:"Cô Ba đừng ngại! Ngu huynh bảo đảm Hà Thái Sử đây rất tốt! Ta hăy vào nhà nghỉ chân một lát!" Rồi Cậu Chín chạy tới đỡ Cô Ba xuống đất, buộc cả 2 lừa ở ngoài cổng.

          Hà Thái S mời 2 người vào nhà, pha trà mời uống, rồi nói với Cậu Chín: "Nếu trước kia được hiền đệ giới thiệu sớm th́ bây giờ ngu huynh đâu c̣n phải độc thân?" Nghe Hà Thái Sử ám chỉ ḿnh, Cô Ba bèn lập tức đứng dậy mà nói với Cậu Chín:"Anh Chín ơi! Ta đi thôi!" Bỗng Hà Thái Sử  nh́n ra cổng mà nói:"Hai con lừa đâu mất rồi?" Lập tức, Cậu Chín phóng ḿnh ra cổng t́m lừa.

          Thấy ở trong pḥng chỉ c̣n Cô Ba với ḿnh, Hà Thái S bèn chạy tới ôm lấy Cô Ba mà đ̣i ân ái. Cô Ba tái mặt chống cự, miệng la lớn:"Anh Chín!" Không thấy Cậu Chín đáp lời, Cô Ba bèn quay qua mắng Hà Thái Sử:"Đă có vợ, sao c̣n chôn vùi liêm sỉ kẻ khác?" Hà Thái Sử phân trần:"Tôi đă có vợ đâu!" Cô Ba nói: "Bây giờ dù chưa vợ, nhưng sau này lấy vợ th́ sao? Phải chỉ Trời vạch Đất mà thề rằng chỉ có kẻ này là vợ thôi th́ mới ḥng được chấp thuận!" Hà Thái Sử bèn chỉ Trời vạch Đất mà thề. Quả nhiên Cô Ba không chống cự nữa.

          Lát sau, Cậu Chín trở vào nhà. Nh́n thấy Cậu Chín, Cô Ba đùng đùng nổi giận, chỉ mặt mà nói:"Anh dẫn muội đi thăm mà lại để cho người ta chôn vùi liêm sỉ của muội như thế này ư?" Cậu Chín đáp:"Xin Cô Ba hăy b́nh tĩnh! Ngu huynh bảo đảm rằng Hà Thái S đây là người mà Cô Ba có thể tin cậy được! Để ngu huynh thưa chuyện với Mợ th́ Cô Ba không có lỗi chi đâu!" Thấy trời đă về chiều, Cậu Chín vội xin cáo biệt để đi thăm mẹ. Hà Thái Sử giữ Cậu Chín ở lại nhưng Cậu Chín không chịu, nói rằng mẹ ḿnh đang trông chờ ḿnh. Cô Ba bèn nói:"đang trông Anh Chín dẫn muội tới thăm! Vậy Anh Chín phải cho muội đi theo kẻo bị kinh ngạc!" Cậu Chín nói:"Cô Ba khỏi lo! Cứ để ngu huynh nói khéo là mẹ ngu huynh sẽ vui ḷng!" Nói xong, Cậu Chín ra cổng, tháo lừa cưỡi đi.

          Ba hôm sau. Trưa ấy, khi ra cổng hóng gió, bỗng Hà Thái Sử thấy một thiếu phụ, tuổi trạc tứ tuần, dáng vẻ thanh tú, giống hệt Cô Ba, dẫn một t́ nữ đi qua cổng nhà Tử Tiêu. Hà Thái Sử vội lên tiếng gọi Cô Ba ra coi. Ra đến nơi, Cô Ba nhận ra mẹ ḿnh, c̣n thiếu phụ cũng nhận ra con ḿnh. Ngạc nhiên, thiếu phụ hỏi:"Sao con lại ở đây?" Thẹn thùng, Cô Ba không đáp. Thấy thế, Hà Thái Sử bèn mời thiếu phụ cùng t́ nữ vào nhà, rồi Hà Thái Sử sụp lạy thiếu phụ theo lễ chàng rể lạy mẹ vợ. Sau đó, Hà Thái Sử tŕnh thiếu phụ đầu đuôi mọi chuyện.

          Nghe xong, thiếu phụ cười mà nói:"Thằng Chín nhà này vốn tính trí trá! Y đă bày được kế cho con phải kết hôn với Hà Thái Sử đây th́ ắt y sẽ c̣n bày được nhiều kế khác!" Cô Ba bèn xin phép mẹ xuống bếp làm cơm. Ăn uống xong, thiếu phụ lại dẫn t́ nữ tiếp tục lên đường. Cô Ba hỏi mẹ dẫn t́ nữ đi đâu th́ thiếu phụ đáp là dẫn thị đi thăm mẹ Cậu Chín.

          Được vợ đẹp, Hà Thái Sử măn nguyện lắm. Tuy nhiên v́ vẫn lo việc phải nạp 1000 lạng vàng cho Tần Phiên, Hà Thái Sử lại buồn thiu. Thấy thế, Cô Ba hỏi nguyên do. Hà Thái Sử bèn thuật lại mọi chuyện. Nghe xong, Cô Ba nói:"Chàng khỏi lo! Chuyện này th́ một ḿnh Anh Chín cũng có thể giải quyết được!" Hà Thái Sử hỏi:"Giải quyết bằng cách nào?" Cô Ba đáp:"Chắc chàng có được nghe thiên hạ đồn quan tuần vũ Tần Phiên cũng mắc chứng đồng tính luyến ái như Hà Tử Tiêu! V́ thế, Tần Phiên rất mê các con trai đẹp có tiếng hát hay! Nay Anh Chín vừa đẹp trai lại vừa hát hay th́ chắc chắn là nếu Tần Phiên nh́n thấy Anh th́ sẽ phải mê! Ai đang có oán thù với Tần Phiên, mà có Anh Chín để đem tặng Tần Phiên th́ ắt là oán thù sẽ tiêu giải!" Hà Thái S nói:"Chỉ sợ Anh Chín không thuận mà thôi!" Cô Ba nói:"Th́ chàng phải năn nỉ Anh ấy!"

          Hôm sau, khi thấy Cậu Chín tới, Hà Thái Sử bèn nằm ḅ xuống mà đón tiếp. Kinh hăi quá, Cậu Chín hỏi:"Huynh đă thân ái với đệ qua hai kiếp th́ ắt huynh đă biết rằng từ đỉnh đầu tới gót chân, đệ chưa hề tiếc huynh chút ǵ! Vậy tại sao hôm nay huynh lại đối xử với đệ quá cung kính như thế này?"Hà Thái Sử bèn đem chuyện vợ ḿnh bảo phải năn nỉ Cậu Chín giải quyết cho chuyện Tần Phiên đ̣i hối lộ 1000 lạng vàng. Cậu Chín đứng thừ người suy nghĩ. Thấy thế, Cô Ba nói:"Anh Chín à! Nếu không phải là Anh th́ ai là người đă làm cho muội bị thất thân với Hà Thái Sử? Bây giờ nếu Anh không chịu giải quyết chuyện Tần Phiên đ̣i Hà Thái Sử hối lộ 1000 lạng vàng, th́ ắt là Hà Thái Sử sẽ bị Tần Phiên ám hại, rồi ắt là muội sẽ trở thành gái goá! Liệu Anh có đang tâm nh́n muội bị goá hay không?" Nghe Cô Ba nói, bất đắc dĩ Cậu Chín phải nhận lời.

          Được Cậu Chín chấp thuận, Hà Thái Sử  bèn viết thư cho Vương Cự, nhờ Cậu Chín chuyển giao. Đọc thư xong, thấy Hà Thái Sử  nói muốn cho người em bà con là Cậu Chín được sang ở nhờ nhà ḿnh ít lâu, Vương Cự hiểu ngay thâm ư của Hà Thái Sử.

          Tuần sau, Vương Cự đặt tiệc lớn, mời Tần Phiên tới dự, nói rằng có mỹ nam múa hát. Tần Phiên nhận lời. Giữa tiệc, Vương Cự sai Cậu Chín ra múa vũ khúc Thiên Ma, uyển chuyển như vũ nữ. Tần Phiên mê mẩn tâm thần, đ̣i đổi hết gia sản lấy Cậu Chín! Vương Cự giả vờ như suy nghĩ lung lắm.   

          Lát sau, Vương Cự thưa với Tần Phiên rằng ḿnh đă suy nghĩ chín rồi, nay bằng ḷng đem Cậu Chín biếu không tuần vũ. Tần Phiên mừng lắm, nói rằng kể từ giờ phút này, bao nhiêu oán thù cũ giữa ḿnh với hai thái sử Vương Cự và Lă Bao đều được hủy bỏ.

          Từ ngày được Cậu Chín, Tần Phiên chẳng lúc nào dời Cậu Chín. Cũng từ ngày ấy, 12 thị thiếp trước kia được Tần Phiên sủng ái, nay đều bị coi rẻ.

          Hàng ngày, thực phẩm mà Tần Phiên cung cấp cho Cậu Chín giống hệt thực phẩm của các vị vương giả. Hàng tháng, vàng bạc mà Tần Phiên cung cấp cho Cậu Chín lên đến trên 30,000 lạng.

          Nửa năm sau, Tần Phiên bị bệnh. Biết Tần Phiên sắp chết, Cậu Chín bèn sai gia nhân chở hết vàng bạc về nhà ḿnh, nhưng tung tin là chở về quê tuần vũ. Tháng sau, Tần Phiên chết.

          Sau tang lễ, Cậu Chín bỏ tiền ra xây cất nhà cửa, sắm sửa đồ đạc, nuôi nô nam t́ nữ, rồi rước mẹ ḿnh với mẹ Cô Ba cùng về ở chung.

          Mỗi khi ra khỏi nhà, bao giờ Cậu Chín cũng xênh xang ngựa xe áo quần, khiến người ngoài, không ai biết Cậu Chín là chồn.  

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com