www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

355. Phong Tam Nương

Hối bị t́nh ti nhất lũ khiên

Phượng thoa tích tặng thái triền miên

Khởi tri sắc giới vô đoan phá

Bất phục phi thăng đệ nhất thiên

 



355.
GÁI CHỒN LUYẾN ÁI TIỂU THƯ

 

          Huyện Lộc Thành, tỉnh Sơn Đông có quan tế tửu họ Phạm. Phạm công với phu nhân có 11 tiểu thư và một công tử. Mười tiểu thư đầu đă có chồng, chỉ c̣n công tử áp út với tiểu thư út, tên Vi Lan, chưa lập gia đ́nh. Vi Lan, 15 tuổi, dung nhan diễm lệ, phong thái khoan thai, được cha mẹ thương yêu rất mực. Có đám nào tới cầu hôn, Vi Lan cũng được cha mẹ hỏi ư, nhưng Vi Lan chưa ưng đám nào.

          Năm ấy, nhân tiết Thượng Nguyên, các ni cô trên chùa Thủy Nguyệt làm lễ tụng kinh Vu Lan Bồn. Phần lớn các thiếu nữ trong vùng đều được cha mẹ cho lên chùa coi lễ, sai người nhà đi theo. Vi Lan cũng được cha mẹ cho lên chùa coi lễ, sai hai t́ nữ theo hầu

          Coi lễ xong, thấy có người đi theo ḿnh Vi Lan quay đầu nh́n th́ thấy một nữ lang, đi một ḿnh, tuổi chừng đôi tám, nhan sắc tuyệt trần, đôi môi mấp máy như muốn nói điều chi. Tự nhiên Vi Lan cũng cảm thấy ưa thích, nên cứ nh́n nữ lang chằm chặp. Nữ lang bèn mỉm cười mà hỏi:"Phải chăng nương tử là tiểu thư thứ 11 của quan Phạm tế tửu?" Vi Lan đáp:"Thưa phải!" Nữ lang nói:"Thiếp vẫn được nghe đồn tiểu thư có dung nhan diễm lệ, phong thái khoan thai, nay được diện kiến mới biết lời đồn thực chẳng ngoa!" Vi Lan nói:"Đa tạ nương tử đă quá khen! Chẳng hay quư tính là chi?" Nữ lang đáp:"Thiếp họ Phong! V́ là con thứ ba trong gia đ́nh nên thiếp có tên là Tam Nương!" Vi Lan hỏi:"Nhà nương tử ở đâu?" Tam Nương đáp:"Cũng ở gần đây thôi!" rồi tiến tới cầm tay Vi Lan mà nói cười vui vẻ. Thế rồi hai người cứ quấn quưt nhau, chẳng muốn dời tay. Vi Lan hỏi:"Tại sao nương tử lại đi một ḿnh, chẳng có ai đi cùng?" Tam Nương mỉm cười mà đáp:"Song thân thiếp mất sớm, thiếp ở với bà vú. V́ trong nhà chỉ có hai người nên khi một người đi vắng th́ người kia phải ở nhà!"

_______________________________________________

[Thượng Nguyên = Rằm (15) tháng Giêng (01) âm lịch, Trung Nguyên = Rằm (15) tháng Bảy (07) âm lịch, Hạ Nguyên = Rằm (15) tháng Mười (10) âm lịch] 

          Thấy hai t́ nữ đứng chờ ḿnh, Vi Lan xin cáo biệt. Nh́n thấy Tam Nương nước mắt lưng tṛng, Vi Lan cũng cảm thấy buồn, bèn nói:"Mời nương tử về nhà tiểu muội chơi!" Tam Nương đáp:"Tiểu thư ở nơi lầu son gác tía với song thân cùng gia nhân, c̣n thiếp ở nơi xó xỉnh với bà vú, t́nh cảnh chênh lệch! Nếu thiên hạ biết chuyện thiếp tới chơi với tiểu thư th́ họ sẽ coi khinh thiếp!" Vi Lan nói: "Nếu chúng ḿnh gặp nhau luôn th́ mới sợ thiên hạ để ư, chứ mới gặp nhau lần đầu th́ việc chi mà sợ?" Tam Nương nói:"Thế nhưng, nếu thiếp đi đâu lâu th́ bà vú ở nhà lại sốt ruột! Thôi! Xin hẹn tiểu thư dịp khác!" Vi Lan bịn rịn hồi lâu rồi lấy ra một cành thoa vàng mà tặng Tam Nương. Tam Nương cũng rút từ mái tóc ra một cành trâm mà tặng lại.

          Về nhà, Vi Lan nhớ Tam Nương chẳng khác chi thiếu nữ nhớ t́nh nhân. Lấy cây trâm của Tam Nương ra coi, thấy nó không phải bằng vàng mà cũng không phải bằng ngọc, Vi Lan đem hỏi đám gia nhân với t́ nữ xem nó được làm bằng chất ǵ, nhưng chẳng ai biết! Ngày nào Vi Lan cũng mong Tam Nương tới chơi, nhưng không thấy Tam Nương đâu.

          Nửa năm sau.

          Vào dịp tiết Trung Nguyên, không thấy Tam Nương đến, Vi Lan nhớ quá mà thành bệnh. Thấy con bị bệnh, Phạm công với phu nhân ḍ hỏi đám t́ nữ nên biết nguyên do. Ông bà bèn sai gia nhân đến những xóm gần chùa Thủy Nguyệt hỏi thăm nhà Tam Nương nhưng không ai biết Tam Nương là ai cả.

          Hai tháng sau.

          Vào ngày trùng cửu (mồng 9 tháng 9), đám t́ nữ thấy Vi Lan buồn bă, ốm gầy, bèn năn nỉ Vi Lan ra vườn sau ngồi chơi giải sầu. Chúng vào pḥng lấy đệm đem ra trải ở chân bức tường phía đông cho Vi Lan ngồi.

          Chợt có một nữ lang ở ngoài đường, leo lên ngọn tường mà ḍm vào trong. Nhận ra nữ lang là Phong Tam Nương, Vi Lan vừa mừng vừa sợ.

          Chợt nghe thấy Tam Nương nói:"Đỡ thiếp xuống với!" Vi Lan vội sai hai t́ nữ chạy ra đỡ Tam Nương. Rồi Vi Lan bước tới, cầm tay Tam Nương, dắt đến đệm mời ngồi. Vi Lan lên tiếng trách:"Sao nương tử hẹn tới chơi mà 9 tháng nay, không thấy nương tử tới?" Tam Nương đáp:"V́ hai lư do: Một là v́ thiếp là kẻ nghèo hèn mà tiểu thư là người giàu sang, nên thiếp chẳng dám tới nhà tiểu thư, e bị đám gia nhân với t́ nữ nhà tiểu thư coi khinh! Hai là v́ nhà thiếp ở xa đây quá!" Hỏi:"Sao 9 tháng trước, ở trên chùa Thủy Nguyệt, nương tử nói rằng nhà nương tử ở gần đây?" Đáp:"V́ lúc đó, thiếp đang ỏ chơi tại nhà cậu thiếp!" Hỏi:"Sao hôm nay nương tử lại tới đây được?" Đáp:"V́ hai lư do: Một là v́ thiếp lại tới thăm cậu thiếp! Hai là v́ khi đi qua đây, nghe thấy ở trong này có tiếng nữ nhi cười nói, thiếp nổi hiếu kỳ, leo lên ngọn tường ḍm vào xem họ là ai? T́nh cờ, thấy họ là đám t́ nữ nhà tiểu thư, nên thiếp mới được gặp lại tiểu thư! Thực ra th́ từ hôm rằm tháng giêng, sau khi chia tay với tiểu thư, thiếp nhớ tiểu thư lắm!"

          Vi Lan nói:"Nương tử có biết không? V́ nhớ nuơng tử quá mà tiểu muội thành bệnh! Nay nương tử đă tới đây th́ xin nương tử ở lại cho tiểu muội khỏi bệnh!" Tam Nương bưng mặt khóc, rồi mếu máo nói:"Thiếp xin ở lại, nhưng xin tiểu thư giữ kín cho, v́ thiếp e người ngoài biết được, họ sẽ nói nọ nói kia! Vi Lan gật đầu, ra lệnh cho đám t́ nữ không được bép xép, rồi sai chúng cất đệm đi.

          Lát sau, Vi Lan dắt Tam Nương về pḥng, thắp hương thề nguyền, kết nghĩa chị em. V́ Tam Nương lớn hơn Vi Lan một tuổi nên làm chị. Từ đó, hai chị em ăn cùng mâm, nằm cùng chiếu, dùng chung áo quần giày dép. Tuy nhiên, hễ nghe thấy tiếng động lạ là Tam Nương lại chạy vào sau bức màn mà núp.

          Nhờ có Tam Nương tới ở chung, Vi Lan cảm thấy khoan khoái, dễ chịu, bệnh khỏi dần rồi mất hẳn.

          Nửa năm sau, Phạm công với phu nhân biết chuyện.

          Một hôm, khi hai chị em đang ngồi đánh cờ ở trong pḥng, chợt thấy phu nhân gión gién vào coi, Tam Nương vội đứng dậy thi lễ. Phu nhân gật đầu đáp lễ.

          Thấy Tam Nương tuổi chừng đôi tám, nhan sắc tuyệt trần, phu nhân thốt lên: "Đúng là bạn con ta!" Rồi phu nhân hỏi Vi Lan:"Trong chốn khuê pḥng, con có bạn tốt th́ cha mẹ đều mừng, sao lại phải giấu?" Vi Lan đáp:"V́ Chị Tam Nương dặn con phải giữ kín!" Phu nhân bèn quay qua hỏi Tam nương:"Nương tử tới làm bạn với gia nữ th́ chúng tôi rất thích, sao lại phải giấu?" Tam Nương ửng hồng đôi má, chẳng biết phải trả lời ra sao, chỉ đứng mân mê chiếc đai lưng. Phu nhân bèn nói:"Thôi! Hai người tiếp tục đánh cờ đi!" rồi dời khỏi pḥng. Tam Nương liền đứng dậy, xin cáo biệt. Vi Lan mếu máo, năn nỉ xin Tam Nương ở lại. Thấy thế, Tam Nương đành thở dài mà ở lại.

          Một tối, thấy Tam Nương từ phía nhà tắm chạy lên, vừa khóc vừa nói:"Đă bảo mà! Chị không thể ở lại đây với Em được đâu!" Vi Lan kinh hăi, hỏi:"Có chuyện chi thế?" Tam Nương đáp:"Chị vừa đem quần áo sạch đi tắm th́ đột nhiên bị một thiếu niên chặn lại chọc ghẹo! May mà chạy thoát được! Bị nhục như thế th́ c̣n mặt mũi nào mà ở lại đây?" Vi Lan hỏi:"Dung mạo thiếu niên ấy ra sao?" Tam Nương đáp:"Trông hao hao giống Em!" Vi Lan cười mà nói:"Em xin lỗi Chị! Tưởng là ai, chứ thiếu niên ấy chính là anh ruột em đó! Xin Chị cứ an tâm! Em sẽ mách mẹ em để mẹ em đánh anh ấy!" Kinh hăi quá, Tam Nương nói:"Ấy chớ! Em phải hứa với chị rằng Em sẽ không mách lệnh nghiêm với lệnh đường về chuyện này!" Vi Lan liền nói:"Nếu Chị muốn thế th́ em xin hứa!"

          Nhưng Tam Nương lại nói:"Chị đă quyết tâm ra đi rồi, Em ạ!" Biết chẳng thể giữ được Tam Nương, Vi Lan chỉ nói:"Tối đến, gia nhân đă khoá cổng! Xin Chị chờ đến sáng hăy đi!" Tam Nương nói:"Em hăy để cho chị đi ngay bây giờ! Nhà cậu chị ở gần đây! Cứ cho chị mượn cái thang để trèo qua tường là xong!"

          Vi Lan bèn sai hai t́ nữ đi lấy thang, dựa vào tường, rồi bảo chúng trèo theo sau Tam Nương để đi tiễn Tam Nương.

          Ba người đi được chừng một dặm th́ Tam Nương nói đă sắp Tam Nß½ng nói đă g¥n¶ng th́ Tam Nß½ng nói đă g¥n đªn nhà ông c§u r°i  tới nhà cậu ḿnh, rồi cám ơn hai t́ nữ, bảo chúng quay về.

          Tam Nương đi rồi, Vi Lan buồn bă, cứ nằm liệt giường mà khóc, âu sầu như gái mất chồng.

          Ba tháng sau.

          Một hôm, một t́ nữ thân tín của Vi Lan có việc phải tới xóm Đông.

          Đến tối, khi trở về, nh́n thấy Tam Nương đi ở ngoài đường, có bà vú đi theo, t́ nữ vội chạy tới hỏi:"Hồi này nương tử có được khoẻ không?" Tam Nương đáp:"Ta vẫn được b́nh an! Thế c̣n tiểu thư em cũng vẫn được b́nh an chứ?" T́ nữ lắc đầu mà đáp:"Không đâu! V́ nhớ nương tử, hồi này tiểu thư em yếu lắm, lúc nào cũng buồn rầu, đ̣i tự tử! Ba tháng nay, sao nương tử không tới thăm tiểu thư em lần nào? Thôi! Bây giờ nương tử hăy đi theo em để tới thăm tiểu thư em!" Nói xong, t́ nữ nắm tay Tam Nương mà kéo. Gỡ tay t́ nữ ra, Tam Nương nói:"Ta cũng nhớ tiểu thư em lắm, nhưng ta ngại đám gia nhân với t́ nữ nhà tiểu thư em đều biết là ta tới! Bây giờ em hăy về trước, mở cổng vườn sau ra, ta sẽ tới ngay!"

          T́ nữ vụt chạy về nhà, báo tin cho Vi Lan biết. Vi Lan mừng quá, vội bảo t́ nữ theo ḿnh ra mở cổng vườn sau. Thấy Tam Nương đứng một ḿnh ở ngoài cổng, Vi Lan hỏi:"Bà vú của Chị đâu?" Tam Nương đáp:"Bà ấy phải về trông nhà!" Vi Lan bèn dắt tay Tam Nương về pḥng, sai t́ nữ khóa cổng lại.

          Hai người bèn lên hai giường đối diện nhau mà nằm nói chuyện.

          Lát sau, khi thấy đám t́ nữ đă ngủ say, Tam Nương liền sang nằm chung với Vi Lan, rồi rỉ tai thầm th́:"Thấy Em buồn, chị muốn bàn với Em một chuyện!" Vi Lan hỏi:"Chuyện chi?" Tam Nương đáp:"Chuyện lấy chồng!" Vi Lan hỏi:"Lấy ai?" Đáp:"Lấy kẻ tài đức! Nếu thêm phú quư th́ càng hay, nhưng nếu không phú quư th́ cũng chẳng sao! Căn cứ vào tài sắc và địa vị của Em, Em có thể lấy chồng phú quư dễ như chơi! Thế nhưng, trong vùng này, phần lớn những con nhà phú quư đều thuộc phường hiếu sắc, hiếu danh chứ không có ai tài đức cả!" Vi Lan hỏi:"Trong những kẻ tới cầu hôn, làm thế nào để biết được ai là kẻ tài đức?" Tam Nương đáp: "Coi tướng!" Vi Lan đáp:"Em đâu có biết coi tướng!" Tam Nương nói:"Để chị coi giùm cho! Hồi nhỏ, chị có đọc sách tướng, chẳng coi sai bao giờ!"

          Rồi Tam Nương tiếp:"Để giấu không cho gia nhân và t́ nữ nhà này biết đêm nay chị tới đây, chị phải ra đi trước rạng đông! Ngày mai là tiết Thượng Nguyên, tṛn một năm kể từ ngày ta gặp nhau trên chùa Thủy Nguyệt! Trưa mai, Em nhớ lén lên chùa một ḿnh, chờ chị trong pḥng ni cô!" Nói xong, Tam Nương bảo Vi Lan ra mở cổng cho ḿnh.

          Trưa sau, đúng hẹn, Vi Lan lên chùa th́ thấy Tam Nương đă ở đó. Tam Nương liền dẫn Vi Lan đi thả bộ quanh chùa, rồi lén chỉ cho Vi Lan thấy một nho sinh mà nói:"Kẻ này là kẻ tài đức đó!" Vi Lan liếc nh́n th́ thấy nho sinh tuổi chừng 18, mặc quần thô áo vải, nhưng lại có phong độ tuấn vĩ. Tam Nương cười mà nói:"Nh́n thế đủ rồi! Em về đi! Tối nay nhớ đừng khóa cổng để cho chị vào nhà!" Vi Lan gật đầu mà về.  

          Tối ấy, quả nhiên Tam Nương lẻn được vào pḥng Vi Lan mà nói:"Chị đă hỏi thăm được rồi! Nho sinh ấy là Mạnh An Nhân, người làng ta!" Vi Lan sửng sốt, nói:"Song thân em có nói chuyện với nhau về nho sinh Mạnh An Nhân, khen là học giỏi nhưng chê là nhà nghèo! Nếu nho sinh trưa nay đúng là An Nhân th́ chắc là cha em không thuận đâu!" Tam Nương lắc đầu mà nói:"Sao Em cũng lại theo thói đời mà trọng giàu khinh nghèo như thế? Tuy nhiên, chị đă coi tướng cho nho sinh ấy rồi! Nho sinh ấy chẳng nghèo lâu đâu! Nếu Chị coi sai th́ không bao giờ Chị coi tướng cho ai nữa!" Vi Lan hỏi:"Thế bây giờ Chị bảo em phải làm như thế nào?" Tam Nương đáp:"Chỉ xin Em cho nho sinh ấy bất cứ một vật ǵ để làm tin!" Vi Lan cau mày mà nói:"Sao Chị lại xui em hành động khinh suất như vậy? Song thân em c̣n tại thế mà! Lỡ các người không thuận th́ em biết nói làm sao với nho sinh ấy?" Tam Nương đáp:"Chính v́ sợ lệnh nghiêm với lệnh đường chăng thuận nên chị mới khuyên Em làm như vậy! Điều quan trọng là Em có quyết tâm hay không mà thôi! Có dám sống chết với ư kiến của ḿnh hay không mà thôi! Nếu quyết tâm, dám sống chết th́ sẽ không có ai bắt được Em phải làm điều trái ư ḿnh!" Thấy Vi Lan c̣n dùng dằng, Tam Nương liền nói:"Nhân duyên của Em đă động, nhưng ma kiếp của chị chưa tiêu! Sở dĩ hôm nay chị tới đây là v́ muốn báo đáp tấm thịnh t́nh của Em khi trước! Nếu Em thuận th́ chị sẽ lấy cành thoa mà năm ngoái Em tặng chị, đem trao cho An Nhân, nói rằng Em nhờ chị chuyển tặng!" Rồi không để cho Vi Lan nói, Tam Nương vội cáo biệt, chạy ngay ra cổng mà đi.

          An Nhân là một nho sinh 18 tuổi, c̣n độc thân. đa tài, nhưng nhà nghèo. Năm ấy, An Nhân đang để ư kén vợ. Nhân tiết Thượng Nguyên, An Nhân lên chùa Thủy Nguyệt coi lễ th́ gặp hai nữ lang dung nhan diễm lệ. Đến khi về nhà, An Nhân cứ tơ tưởng măi.

          Đêm ấy, đang ngủ, bỗng nghe thấy có tiếng gơ cửa, An Nhân giật ḿnh thức giấc, vội vùng dậy thắp đèn, chạy ra mở. Thấy là một trong hai nữ lang mới gặp lúc ban ngày, An Nhân mừng quá, vội hỏi:"Chẳng hay quư tánh là chi?"  Nữ lang lẳng lặng bước vào nhà, rồi đáp:"Thiếp là Phong Tam Nương!" An Nhân hỏi:"Đêm đă khuya mà nương tử c̣n tới tệ xá th́ chắc là phải có chuyện chi quan trọng?" Tam Nương gật đầu mà đáp:"Đúng thế! Hôn sự của tú tài!" Mừng quá, An Nhân vội hỏi:"Phải chăng là hôn sự giữa nương tử với tiểu sinh?" Tam Nương lắc đầu mà đáp:"Không phải! Hôn sự giữa tú tài với tiểu thư đồng hành với thiếp!" An Nhân hỏi:"Tiểu thư ấy là ai?" Tam Nương đáp:"Là con gái út quan Phạm tế tửu, tên là Vi Lan! Vi Lan muốn kết hôn với tú tài!" Nghĩ ḿnh nhà nghèo, An Nhân không tin, nên hỏi:"Sao nương tử biết?" Tam Nương bèn lấy cành thoa ra trao cho An Nhân mà nói:"V́ Vi Lan nhờ thiếp chuyển tặng tú tài vật này!" Đón nhận cành thoa vàng, An Nhân mừng quá, liền thề thốt:"Phạm tiểu thư đă lưu tâm tới tiểu sinh như thế th́ tiểu sinh xin thề rằng nếu không được kết hôn với Phạm tiểu thư th́ tiểu sinh sẽ ở độc thân suốt đời!" Tam Nương bèn dặn An Nhân phải đi nhờ bà mối tới ngay nhà Phạm công mà cầu hôn cho ḿnh, rồi xin cáo biệt.

          Hôm sau, An Nhân đi nhờ bà mối tới nhà Phạm công, thưa chuyện với phu nhân. Phu nhân lắc đầu, chê An Nhân nghèo, rồi từ chối thẳng.

          V́ thất vọng, Vi Lan đâm ra oán hận Tam Nương đă dụ dỗ ḿnh ưng thuận rồi trao cành thoa của ḿnh cho An Nhân. Nay không có cách chi lấy lại được cành thoa, Vi Lan thầm nghĩ chỉ c̣n cách tự tử để mọi chuyện được êm xuôi.

          Trong huyện, có thanh niên Quách Hoài, con trai học quan Quách Thịnh.

          Quách Hoài được quan tể huyện Lộc Thành nhận cho làm chủ bạ ở huyện đường. Biết Phạm phu nhân từ chối lời cầu hôn của An Nhân, Quách Hoài bèn nhờ quan tể nói với Phạm công gả Vi Lan cho ḿnh. Nể uy thế của quan tể, Phạm công về nhà gọi vợ con vào thư pḥng nói chuyện. Phạm công hỏi Vi Lan:"Con có bằng ḷng kết hôn với Quách Hoài không?" Vi Lan đáp:"Thưa Cha, không!" Phu nhân hỏi:"Sao lại không?" Vi Lan không trả lời, chỉ ôm mặt khóc. Phạm công nói:"Thôi! Ta cho con về pḥng nghĩ lại!"

          Về pḥng, Vi Lan sai một t́ nữ thân tín lên thưa với phu nhân:"Tiểu thư sai tiện t́ lên đây thưa với phu nhân rằng nếu tiểu thư không được kết hôn với nho sinh Mạnh An Nhân th́ tiểu thư sẽ tự tử chứ không lấy chồng!" Phu nhân nói lại với chồng. Nghi Vi Lan đă có t́nh ư riêng với An Nhân, Phạm công nổi giận, bèn đơn phương quyết định gả Vi Lan cho Quách Hoài. Rồi Phạm công coi lịch, chọn ngày làm lễ vu quy cho con. Được tin, Vi Lan tuyệt thực, nằm thiêm thiếp trên giường. 

          Đêm hôm trước ngày vu quy, Vi Lan đang ngủ, đột nhiên vùng dậy, soi gương điểm trang rất đẹp. T́ nữ bèn chạy lên tŕnh phu nhân. Phu nhân mừng thầm, thở phào nhẹ nhơm. Thế nhưng, chỉ một lát sau, t́ nữ lại chạy lên tŕnh phu nhân rằng Vi Lan đă thắt cổ tự tử. Phu nhân thét lên một tiếng đau đớn. Biết tin, cả nhà kinh hoàng, khóc lóc, hối hận, nhưng đă muộn. Phạm công bèn cho quàn di thể Vi Lan ở pḥng khách ba ngày, rồi cho an táng trong nghĩa trang nhà họ Phạm.

          Từ lúc được bà mối về báo tin cho biết là việc cầu hôn không thành, An Nhân buồn rầu ủ rũ, nhưng vẫn nuôi hy vọng hăo huyền rằng có thể Phạm công với phu nhân sẽ đổi ư, cho gọi ḿnh tới nhà nói chuyện rồi thuận gả Vi Lan cho ḿnh. V́ thế, An Nhân nhờ người đi nghe ngóng thật tường tận về tin tức Vi Lan. Đến khi được tin Phạm công nổi giận, quyết định gả Vi Lan cho Quách Hoài và đă chọn ngày làm lễ vu quy cho Vi Lan, An Nhân mới hoàn toàn tuyệt vọng. Chẳng bao lâu, lại được tin Vi Lan tự tử, An Nhân càng buồn rầu đau khổ, chỉ hận đă không được cùng giai nhân tự tử.

          Hôm nghe tin di thể Vi Lan đă được an táng trong nghĩa trang nhà họ Phạm, An Nhân định đến tối, khi vắng người, sẽ tới mộ khóc giai nhân. 

          Chiều ấy, trên đường từ chợ về nhà, An Nhân chợt thấy từ xa có một nữ lang rảo bước tiến lại phía ḿnh. Chú mục nh́n, An Nhân nhận ra là Tam Nương. Khi hai bên gặp nhau, Tam Nương nói:"Mừng cho tú tài là hôn sự của tú tài với Phạm tiểu thư đă thành!" An Nhân ứa nước mắt mà hỏi:"Thế ra nương tử chưa biết tin Phạm tiểu thư đă mất rồi hay sao?" Tam Nương đáp:"Chính v́ thiếp đă biết tin ấy nên mới tới đây mừng cho tú tài là hôn sự đă thành!"

          Ngẩn ngơ, An Nhân nói:"Thực t́nh th́ tiểu sinh chẳng hiểu nương tử muốn nói chi?" Tam Nương đáp:"Phạm tiểu thư sẽ sống lại rồi sẽ kết hôn với tú tài!" Chẳng tin lời Tam Nương, An Nhân lắc đầu mà nói:"Từ thượng cổ đến giờ, có ai chết rồi mà sống lại được đâu?" Tam Nương căi:"Tuy từ thượng cổ đến giờ chưa có người chết sống lại, nhưng bây giờ sắp có th́ sao!" An Nhân hỏi:"Làm thế nào mà sống lại được?" Tam Nương đáp:"Thiếp có thuốc! Chỉ cần tú tài chạy đi nhờ bạn bè thân tín tới đào mộ Phạm tiểu thư lên, phá linh cữu, đem di thể Phạm tiểu thư cùng với bảo vật tuẫn táng về nhà tú tài, rồi lấp huyệt mộ lại như cũ! Thiếp sẽ tới nhà tú tài làm cho Phạm tiểu thư sống lại!"

          Nửa tin nửa ngờ, An Nhân vội xin cáo biệt, chạy đi nhờ bạn bè thân tín tới đào mộ Vi Lan, rồi đích thân An Nhân vác di thể Vi Lan lên vai, đem về nhà ḿnh.

          Vừa đặt di thể xuống giường, chợt An Nhân thấy Tam Nương mở cửa pḥng bước vào,  tay cầm một chén thuốc nước, đi tới giường, cậy miệng Vi Lan ra mà rót thuốc. Lát sau, thuốc ngấm, quả nhiên Vi Lan sống lại.

          Tỉnh dậy, đưa mắt nh́n quanh, thấy Tam Nương đứng cạnh, Vi Lan hỏi:"Chị ơi! Đây là đâu thế?" Tam Nương đưa tay chỉ An Nhân mà nói:"Đây là nhà của tú tài Mạnh An Nhân!" Rồi Tam Nương thuật lại đầu đuôi câu chuyện cho Vi Lan nghe. Nghe xong, Vi Lan mới hiểu ra, tựa như vừa trải qua một cơn ác mộng.

          E chuyện ḿnh làm cho Vi Lan sống lại sẽ bị tiết lậu ra ngoài, Tam Nương giục An Nhân dọn nhà đi xa.  Nghe lời Tam Nương, An Nhân lập tức dọn nhà vào một vùng núi, cách xa nhà cũ đến trên 15 dặm.

          Nhà mới có hai pḥng ngủ. Vi Lan dùng một pḥng làm pḥng riêng cho vợ chồng ḿnh, c̣n pḥng kia dành cho Tam Nương.

          Mới ở được có một ngày, sáng hôm sau Tam Nương đă xin cáo biệt. Vi Lan khóc lóc, năn nỉ xin Tam Nương ở lại để cho ḿnh có bạn hàn huyên. Thương hại Vi Lan, Tam Nương đành thở dài mà ở lại. Để có tiền sinh sống trong vùng núi, Vi Lan đem những bảo vật tuẫn táng ra chợ bán.

          Hàng ngày, khi An Nhân ra khỏi pḥng riêng th́ Tam Nương vào hàn huyên với Vi Lan, nhưng khi An Nhân trở vào pḥng th́ Tam Nương lại đi ra. Thấy thế, Vi Lan nói với Tam Nương:"Tuy chúng ḿnh chỉ là chị em kết nghĩa, nhưng em thấy chúng ḿnh c̣n thân nhau hơn cả chị em ruột! V́ thế, nếu em không được sống chung với Chị th́ em khổ lắm, khó mà sống nổi! Chi bằng chúng ḿnh cùng lấy chung một chồng cho vui!" Tam Nương đáp:"Không được đâu!" Vi Lan hỏi: "Tại sao?" Tam Nương đáp:"V́ Chị đă thề là sẽ không lấy chồng!" Vi Lan hỏi:"Tại sao Chị lại thề như thế?" Tam Nương đáp:"V́ hồi nhỏ, chị muốn học được bí quyết trường sinh bất tử! Nhân có một đạo sĩ nói rằng muốn học được bí quyết ấy qua phép thổ nạp, th́ chị phải thề là sẽ không lấy chồng! Thấy điều kiện quá dễ, chị vội thề ngay!" Vi Lan cười, nói:"Từ ngàn xưa, người đời thường nói đến bí quyết trường sinh bất tử, nhưng thực ra đó chỉ là một bí quyết tưởng tượng, hăo huyền! Sự thực th́ làm ǵ có bí quyết trường sinh bất tử? Em xin hỏi Chị rằng Chị đă thấy ai có bí quyết ấy chưa?" Tam Nương nói:"Tuy chị chưa thấy, nhưng điều đó không có nghĩa là trong tương lai sẽ không ai có bí quyết ấy! Thí dụ như bí quyết Ngũ Cầm Đồ của Hoa Đà, dùng để chữa bệnh cho cầm thú, là một bí quyết có thực! Thí dụ như các nhà tu luyện có phương pháp giữ cho khi huyết trong thân thể họ luôn luôn được lưu thông! Thế nhưng, cũng có lúc khí huyết trong thân thể họ không được lưu thông th́ họ bị bệnh. Tuy nhiên, lúc họ bị bệnh, họ chỉ cần dùng một bí quyết nhỏ là hết bệnh ngay! Như vậy, bí quyết nhỏ ấy không phải là có thực hay sao? C̣n về bí quyết mà chị đă được đạo sĩ truyền cho th́ có ai biết được là nó sẽ như thế nào đâu mà dám nói là nó không có thực?"  

          Vi Lan chỉ mỉm cười, vẫn không tin rằng bí quyết trường sinh bất tử là có thực mà cũng không tin rằng Tam Nương đă thề là sẽ không lấy chồng.  

          Hôm sau, Vi Lan bàn mưu với An Nhân, muốn cho An Nhân chiếm đoạt được Tam Nương. Thoạt tiên An Nhân từ chối, nhưng đến khi Vi Lan thuyết phục An Nhân rằng ḿnh không thể sống nếu không có Tam Nương ở cạnh, An Nhân đâm ra hoang mang, nên phải thuận theo ư muốn của Vi Lan.

          Hôm sau nữa, theo lời Vi Lan dặn, An Nhân lựa lúc có mặt cả ba người mà nói với Vi Lan:"Hôm nay, ta có việc phải đi xa, vài ba ngày mới về!" Rồi An Nhân bước ra khỏi cổng, nhưng chỉ đi quanh quẩn ở gần nhà.

          Tối ấy, ở nhà, Vi Lan mời Tam Nương sang pḥng ḿnh uống rượu. Vi Lan chuốc rượu cho Tam Nương say mèm rồi d́u Tam Nương lên giường ḿnh, nằm vào chỗ của ḿnh. Sau đó, Vi Lan ra cổng, gọi An Nhân vào pḥng đi ngủ, rồi Vi Lan sang ngủ ở pḥng Tam Nương.

          Đêm ấy, theo lời dặn của Vi Lan, An Nhân phải chiếm đoạt Tam Nương.

          Sáng sau, khi thức giấc, thấy ḿnh nằm cạnh An Nhân, Tam Nương hiểu chuyện, đành chỉ thở dài.

          Thế rồi, Tam Nương ngồi dậy, về pḥng ḿnh mà nói với Vi Lan:"Nếu chị chịu giữ ḿnh cho thực kỹ, không để bị phạm vào sắc giới th́ chị sẽ đắc đạo! Nay chị đă bị rơi vào mưu gian của em th́ âu cũng là cái số! Em hại chị rồi!"

          Nói xong, Tam Nương đi sửa soạn, rồi xin cáo biệt. Vi Lan bật khóc mà nói: "Chị là ân nhân của em th́ làm sao mà em có thể bàn mưu hại Chị được? Chẳng qua chỉ v́ em muốn Chị cũng được hưởng hạnh phúc như em mà thôi!" Sau đó, Vi Lan đem hết chuyện ḿnh bàn mưu với An Nhân ra mà thú thực với Tam Nương, xin Tam Nương tha tội cho ḿnh, cố giữ Tam Nương ở lại. Tam Nương nói:"Chị cũng có lỗi với Em vậy! Bây giờ, Chị phải thú thực với Em rằng Chị là chồn chứ chẳng phải là người! V́ có duyên gặp được sắc đẹp của Em nên đột nhiên chị đâm ra luyến ái Em rồi quấn quưt Em mà gây nên nông nỗi này! Đó là cái ma chướng nữ luyến! Nếu chị tự chế được th́ đâu chúng ḿnh có bị như ngày hôm nay? Tướng Em có phúc trạch lâu dài, đường đường chính chính, nên xin Em hăy trân trọng mà giữ ǵn lấy nó! C̣n như bây giờ chị ở lại với Em th́ cái ma chướng t́nh dục sẽ sinh sôi nảy nở măi, rồi nó sẽ khiến cho cả hai ta cùng bị khổ! Vậy th́ Em nên để cho chị ra đi là hơn!" Nói xong, Tam Nương biến mất.

          Vợ chồng Vi Lan với An Nhân chỉ biết đứng than thở và thương tiếc mà thôi.

          Năm sau, An Nhân đi thi hương, đậu cử nhân.

          Năm sau nữa, An Nhân đi thi hội, đậu tiến sĩ.

          Năm thứ ba, được triều đ́nh bổ nhậm làm quan trong hàn lâm viện, An Nhân liền về quê, tới nhà Phạm công, đưa danh thiếp xin được vào yết kiến.

          Nghĩ ḿnh không chịu gả con gái cho An Nhân để đến nỗi con gái ḿnh thắt cổ tự tử chết, Phạm công đâm ra hối hận rồi ngượng ngập, nên sai gia nhân ra từ chối, không tiếp An Nhân.

          An Nhân cứ đứng ở cổng mà năn nỉ với gia nhân. Gia nhân bèn vào tŕnh lại.

          Lúc đó, Phạm công mới chịu sai gia nhân ra mời An Nhân vào nhà.    

          Vào tới khách đường, An Nhân dùng lễ con rể ra mắt bố vợ, sụp xuống lạy Phạm công. Nghĩ rằng An Nhân diễu cợt để làm nhục ḿnh, Phạm công đùng đùng nổi giận. An Nhân bèn đem hết sự thực ra thuật lại, nhưng Phạm công không tin. An Nhân phải xin Phạm công cho gia nhân với t́ nữ đi theo ḿnh về gặp Vi Lan. Nửa tin nửa ngờ, Phạm công sai hai gia nhân với hai t́ nữ cùng đi theo An Nhân.

          Khi các gia nhân, t́ nữ cùng về thưa rằng đó là chuyện có thực, Phạm công mới tin.

          Vừa mừng vừa lo, Phạm công nghiêm cấm mọi người trong nhà không được tiết lộ câu chuyện ra ngoài, v́ sợ Quách Hoài sẽ kiện cáo, gây họa cho gia đ́nh ḿnh.

          Hai năm sau.

          Đột nhiên, Quách Hoài bị kết tội tiết lậu đề thi cho thí sinh, rồi cả hai cha con Quách Thịnh, Quách Hoài cùng bị đày đi quân thứ ở xa.

          Lúc đó, Phạm công mới để cho Vi Lan về thăm nhà.  

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com