www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

353. BÀNH HẢI THU


Ngọc địch tân phiên bạc hạnh lang

Quyên lan mộng tỉnh khách hoàn hương

Lăng cân nhất bức phân minh tại

Mạc bả tam niên cựu ước vong

 



353.
TIÊN ÔNG XUỐNG TRẦN LÀM MỐI

 

          Huyện Lai Châu, tỉnh Sơn Đông, có ông bà họ Bành, sanh gái đầu ḷng là Bành thị, chồng là Phạm tiến sĩ, rồi trai thứ là nho sinh Hiếu Cổ, c̣n độc thân, nổi tiếng cao nhă. V́ gia tư khá giả, ông bà nuôi một tiểu đồng với nhiều gia nhân.

          Trước kia, quan tể huyện Lai Châu là Lương tiến sĩ, quê ở huyện Dương Châu, có trai là Lương công tử. Khi làm quan tể ở Lai Châu, Lương công chơi thân với Bành ông nên Lương công tử c ũng chơi thân với Hiếu Cổ.

          Mấy năm sau, Lương công hồi hưu, đem gia đ́nh về Dương Châu.

          Mấy năm sau nữa, khi ông bà Bành qua đời, Hiếu Cổ vẫn cư ngụ trong ngôi nhà của cha mẹ với tiểu đồng cùng đám gia nhân.

          Một hôm, v́ muốn có nơi tĩnh mịch để đọc sách, Hiếu Cổ sang huyện Sơn La, thuê biệt thự ở gần núi, đem tiểu đồng cùng đám gia nhân sang cư ngụ.

          Ở Sơn La, Hiếu Cổ chỉ có một bạn văn là nho sinh họ Khâu, đă có vợ con, nhưng v́ Khâu sinh xấu tính nên Hiếu Cổ coi thường, ít khi giao thiệp. V́ thế, những khi rảnh rỗi, Hiếu Cổ rất buồn.

          Hàng năm, cứ vào tết Trung Thu, Hiếu Cổ lại về Lai Châu thăm bà con bạn bè, nhưng Trung Thu năm ấy, Hiếu Cổ ở lại Sơn La.

          Thấy trăng sáng lên cao, không có bạn đàm đạo, Hiếu Cổ buồn quá, sai gia nhân bày tiệc rượu ở pḥng khách rồi đi mời Khâu sinh tới yến ẩm, sai tiểu đồng đứng hầu rượu.

          Chợt nghe có tiếng người gọi cổng, tiểu đồng chạy ra coi th́ thấy khách cũng là nho sinh, muốn xin vào gặp chủ nhân. Tiểu đồng vào tŕnh th́ Hiếu Cổ xin phép Khâu sinh cho ḿnh ra đón khách.

          Thấy Hiếu Cổ, khách chắp tay vái chào. Hiếu Cổ cũng chắp tay đáp lễ, rồi hỏi:"Chẳng hay quư tính là chi, quư quán ở đâu?" Khách đáp:"Đệ là Bành Hải Thu, quê ở huyện Giang Đô!" Hiếu Cổ nói:"Nếu thế th́ huynh cùng họ với đệ! Chẳng hay huynh quang lâm tệ xá, có điều chi dạy bảo?" Hải Thu đáp:"Không dám! Hôm kia, trên đường du ngoạn qua huyện này, đệ thuê pḥng trọ ở ngoài chợ, được nghe danh huynh là nho sinh cao nhă. Đêm nay trăng sáng, ngồi trong quán trọ một ḿnh, đệ thấy buồn quá, nên mạo muội t́m tới, xin được gặp để đàm đạo!" Thấy Hải Thu mặc áo vải quần thô nhưng sạch sẽ chỉnh tề, dáng vẻ phong lưu, ngôn ngữ thanh tao, Hiếu Cổ trọng lắm, bèn mời vào nhà.

          Tới pḥng khách, khi Hiếu Cổ giới thiệu Khâu sinh với Hải Thu th́ Hải Thu có vẻ coi thường Khâu sinh.

          Hiếu Cổ sai tiểu đồng rót rượu mời Hải Thu rồi tự ḿnh tiếp đăi Hải Thu rất ân cần chu đáo.

          Nghe Hải Thu đàm đạo với Hiếu Cổ, Khâu sinh góp ư, nhưng Hải Thu cứ làm ngơ. Ngượng cho Khâu sinh, Hiếu Cổ bèn lớn tiếng huyên thiên để Khâu sinh đỡ ngượng, rồi đề nghị mỗi người ca một khúc, giúp vui cho cuộc rượu.

          Hiếu Cổ xin ca trước, rồi ca bản Phù Phong Hào Sĩ, khiến cả ba cùng cười.

          Hiếu Cổ mời Hải Thu ca. Hải Thu nói:"V́ đệ không biết ca nên đệ muốn nhờ người khác ca thay, liệu có được chăng?" Hiếu Cổ đáp:"Thưa được!" Hải Thu hỏi:"Ở huyện này, có danh ca nào không?" Hiếu Cổ đáp:"Thưa không!" Hải Thu bèn quay nói với tiểu đồng:"Ta vừa nhờ một nữ danh ca ở xa tới đây ca thay ta! Nàng đang đứng chờ ở ngoài cổng, phiền chú ra mở cổng, dẫn nàng vào đây!"

          Tiểu đồng vâng dạ, chạy ra coi th́ quả thấy một nữ lang đang đứng ở ngoài cổng. Tiểu đồng bèn mở cổng, mời nữ lang vào.

          Thấy nữ lang tuổi chừng đôi tám, phục sức sang trọng, choàng khăn màu vàng, hương thơm tỏa ngát, cốt cách phong nhă, Hiếu Cổ thích lắm, vội vàng đứng dậy, kéo ghế cạnh ḿnh, mời nữ lang ngồi. Hải Thu nói với nữ lang:"Nàng đang vui thú xướng ca, yến ẩm ở xa mà bị bản nhân phá cuộc vui, nhờ tới đây giúp đỡ, mong nàng không giận!" Nữ lang đáp:"Thiếp không dám!"

          Hiếu Cổ hỏi:"Xin huynh cho biết nương tử đây là ai?" Hải Thu đáp:"Nàng là du khách, tên Quyên Nương, đang cùng ba bạn xướng ca yến ẩm trên thuyền ở Tây Hồ để mua vui. V́ trong huyện này không có danh ca nào nên đệ mới phải nhờ nàng tới đây ca thay cho đệ, để đáp lễ nhị vị!" Quay qua nữ lang, Hải Thu nói: "Vừa rồi, bản nhân mới được nghe nàng ca bản Bạc Hạnh Lang trên thuyền! Bây giờ phiền nàng ca lại bản ấy để nhị vị đây thưởng thức!" Rồi Hải Thu rút chiếc sáo ở bắp chân ra mà thổi. Nữ lang liền cao giọng mà hát:  

Bạc Hạnh Lang! Bạc Hạnh Lang

Dắt ngựa tắm ở hồ xuân

Tiếng người xa, tiếng ngựa xa

Trời cao, sông rộng, trăng tṛn

Phóng ngựa ra đi không về

Ở nhà đèn đuốc c̣n sáng

Không oán v́ nhiều ly biệt

Chỉ buồn v́ ít gặp vui

Dù dừng vó ngựa ở đâu

Cũng đừng đánh rơi ngọn gió

Dù măi không được phong hầu

Cũng đừng biền biệt ra đi! 
 

          Khi tiếng sáo tiếng ca vừa dứt, Hiếu Cổ vỗ tay tán thưởng, tấm tắc khen măi không thôi. Hiếu Cổ hỏi Hải Thu:"Tây Hồ cách đây trên ngàn dặm mà sao trong khoảnh khắc, Quyên Nương đă tới được chốn này? Phải chăng huynh là tiên, dùng phép lạ đưa nàng tới?" Hải Thu đáp:"Đệ chẳng dám nhận ḿnh là tiên, nhưng đối với đệ th́ vạn dặm cũng chỉ dài bằng một chiếc sân thôi!"

          Hiếu Cổ lại mời tất cả mọi người yến ẩm, đàm đạo.

          Lát sau, chợt Hải Thu lên tiếng:"Đêm nay gió trăng ở đây đă đẹp, nhưng đệ nghĩ gió trăng ở Tây Hồ c̣n đẹp hơn, mà cũng đẹp hơn cả năm ngoái nữa! Vậy nhị vị có thể theo đệ với Quyên Nương tới Tây Hồ, thăm chốn ấy một chuyến được chăng?"

          Đang muốn t́m hiểu chuyện lạ lùng, Hiếu Cổ đáp:"Được huynh cho đi thăm lại cảnh Tây Hồ, đệ hân hạnh lắm!" Khâu sinh cũng gật đầu mà ưng thuận đi theo. Hải Thu bèn hỏi:"Nhị vị thích đi ngựa hay thuyền?" Hiếu Cổ đáp:"Xin được đi thuyền!" Hải Thu nói:"Ngựa th́ có sẵn, nhưng thuyền th́ xin chờ một lát, v́ thuyền đang bận chở khách trên thiên hà!"

          Rồi Hải Thu dẫn mọi người ra sân, đưa tay lên trời mà vẫy, lớn tiếng gọi: "Thuyền ơi! Xuống đây chở bọn ta đi chơi! Sẽ được thưởng nhiều tiền!"

          Lát sau, quả nhiên có một thuyền bồng, sắc màu rực rỡ, khói mây bao phủ, từ không trung lao xuống giữa sân. Hải Thu bèn đưa tay mời mọi người lên thuyền.

          Ngồi trong khoang, Hiếu Cổ chăm chú nh́n người lái, th́ thấy hai tay người ấy đang nắm chắc mái chèo, có gắn quạt lông chim, sắc màu rực rỡ.

          Đột nhiên, người ấy giơ mái chèo lên không trung mà khua. Lập tức, gió mát ùa tới, đẩy thuyền bồng lên cao, hướng về phương nam mà bay.

          Lát sau, thuyền nhẹ nhàng đáp xuống mặt nước mênh mông.

          Chợt nghe thấy  tiếng đàn sáo réo rắt, Hiếu Cổ leo lên mui coi th́ thấy trăng in đáy nước, thuyền được buông mặc cho trôi vào một nơi đô hội. Nh́n kỹ phong cảnh, đột nhiên Hiếu Cổ nhận ra đó là Tây Hồ, một nơi mà ḿnh đă tới thăm.

          Đột nhiên, từ trong khoang, Hải Thu đem thức ăn với rượu lạ lên mui, bày ra la liệt. Theo sau Hải Thu là Quyên Nương với Khâu sinh. Hải Thu bèn bảo Quyên Nương ngồi xuống cạnh Hải Thu rồi mời mọi người cùng yến ẩm.

          Lát sau, Hiếu Cổ ngoái nh́n về phía đuôi thuyền th́ thấy có một thuyền bồng khác đang lướt nhanh để bắt kịp thuyền Hải Thu. Khi bắt kịp, hai thuyền sóng đôi mà đi. Nh́n sang thuyền bên, Hiếu Cổ thấy trong khoang có ba người đang ngồi đánh cờ, cười nói ồn ào.

          Hải Thu búng một chén rượu bay về phía Quyên Nương mà nói:"Hăy cạn chén rượu tiễn biệt này!" Trong khi Quyên Nương tuân lời th́ Hiếu Cổ cứ bồi hồi quyến luyến, chỉ sợ Quyên Nương biến mất. Hiếu Cổ bèn đứng dậy, dùng chân dẵm nhẹ lên chân Quyên Nương, khiến Quyên Nương ngạc nhiên, ngước mắt mà liếc xéo Hiếu Cổ. Hiếu Cổ xao xuyến mà nói:"Xin nàng ước hẹn cho bao lâu nữa th́ được gặp lại nàng!" Quyên Nương đáp:"Chàng muốn gặp lại thiếp lúc nào mà chẳng được? Trong vùng này, ai cũng biết thiếp! Chàng cứ trở lại chốn này, hỏi thăm Quyên Nương th́ sẽ gặp! " Thấy hai người ước hẹn với nhau, Hải Thu mỉm cười, đứng dậy gỡ chiếc khăn lụa quấn trán Hiếu Cổ, trao cho Quyên Nương mà nói:"Để ta ước hẹn giùm cho! Ba năm nữa, hai người sẽ gặp lại nhau!"

          Nói xong, Hải Thu nhấc bổng Quyên Nương lên, đặt vào giữa ḷng bàn tay mà hỏi:"Phải chăng nàng là tiên?" rồi duỗi thẳng cánh tay sang khung cửa hẹp của khoang thuyền luớt bên, rẽ màn che mà thả xuống. Quyên Nương trườn ḿnh vào khoang tựa như rắn trườn qua cửa sổ.

          Lát sau, có tiếng người thuyền bên nói vọng sang:"Quyên Nương đă tỉnh rồi!" Tức th́ thuyền Hải Thu tách khỏi thuyền bên mà lướt đi.

          Ngồi trong thuyền Hải Thu, đưa mắt nh́n về phía bờ hồ ở chân trời, Hiếu Cổ thấy thuyền bè chen nhau ghé bến để du khách tấp nập lên bờ.   

          Chợt thấy chán cảnh đi thuyền, Hiếu Cổ nói với Hải Thu:"Bây giờ đệ thấy hết hứng đi thuyền rồi! Xin huynh cho đệ lên bờ đi ngựa!" Tức th́ Hải Thu sai người lái ghé thuyền vào bến, rồi nói:"Nhị vị lên bờ trước đi! Để đệ đi kiếm ngựa cho nhị vị cưỡi về Sơn La!"

          Hiếu Cổ dời thuyền, lên bờ đi xem phong cảnh để chờ Khâu sinh và Hải Thu. Đi được hơn một dặm, Hiếu Cổ dừng chân, quay nh́n về phía sau lưng th́ thấy Hải Thu đang dắt một con ngựa tới phía ḿnh.

          Tới chỗ Hiếu Cổ đứng, Hải Thu trao dây cương cho Hiếu Cổ mà nói:"Nhờ huynh giữ giùm ngựa này, để đệ đi kiếm hai ngựa nữa, cho ba người cùng có ngựa cưỡi!" Hiếu Cổ bèn đứng giữ ngựa để chờ Khâu sinh và Hải Thu. Chờ đến tối, chẳng thấy ai, Hiếu Cổ đành buộc ngựa vào cây rồi ngồi tựa gốc cây mà ngủ.

          Khi tỉnh giấc, thấy trời đă rạng đông mà vẫn chưa thấy Khâu sinh với Hải Thu đâu, Hiếu Cổ mới quyết định tháo ngựa, cưỡi trở lại bờ hồ để t́m Hải Thu.

          Tới bờ hồ, Hiếu Cổ mới biết là thuyền Hải Thu cũng như mọi người trên thuyền đều đă biến mất. Hiếu Cổ đành quyết định là chờ trời sáng rơ, ḿnh sẽ lên ngựa, cưỡi về Sơn La. Thế nhưng, khi nghĩ đến đường xa ngàn dặm, trong túi không một đồng lộ phí, Hiếu Cổ thực ư lo lường, bất giác thở dài.

          Khi trời sáng, chợt thấy trên lưng ngựa có buộc chiếc túi, Hiếu Cổ mừng quá, vội cởi túi mở coi, th́ thấy bên trong có 4 lạng vàng. Hiếu Cổ bèn cưỡi ngựa ra chợ, đổi vàng thành tiền, mua thực phẩm, rồi cưỡi ngựa về Sơn La.

          Lên đường, mới đi được chừng một dặm, Hiếu Cổ chợt thấy lương tâm cắn rứt về việc bỏ rơi Khâu sinh, nên quay trở lại gốc cây, ngồi chờ. Chờ đến trưa cũng chẳng thấy Khâu sinh đâu, Hiếu Cổ sốt ruột lắm. Chợt nhớ lời Quyên Nương, Hiếu Cổ nghĩ rằng nếu ḿnh chịu khó đi t́m Quyên Nương th́ may ra Quyên Nương có thể biết được hiện giờ mấy người trên thuyền Hải Thu đang ở đâu? Thế nhưng, đi khắp nơi trong vùng, hỏi thăm nhà Quyên Nương th́ chẳng ai biết Quyên Nương là ai! Bị tuyệt vọng, Hiếu Cổ mới quyết định cưỡi ngựa về Sơn La.

          Nửa tháng sau. Nhờ có ngựa khoẻ với 4 lạng vàng, Hiếu Cổ về tới Sơn La. Về nhà, Hiếu Cổ đem ngựa vào chuồng, buộc vào cột rồi lên pḥng khách.

          Thấy chủ nhân về, tiểu đồng cùng đám gia nhân vừa mừng vừa sợ, rủ nhau lên hỏi thăm. Hiếu Cổ thuật chuyện cho chúng nghe, rồi hỏi:"Hôm ta và Khâu sinh yến ẩm, có khách lạ tới thăm, dẫn chúng ta ra sân, bước lên thuyền lạ mà bay đi, th́ ở nhà, các ngươi nghĩ sao?" Đám gia nhân đáp:"Thưa chủ nhân, hôm đó tiểu đồng chạy xuống bếp báo cho chúng tiểu nhân biết chủ nhân với Khâu ông đă theo tiên ông Bành Hải Thu bay lên trời rồi. Kinh hăi quá, chúng tiểu nhân khóc lóc ầm ĩ, rồi chia nhau trông coi nhà cửa, mong chủ nhân sớm trở về. Thế nhưng trong thâm tâm, chúng tiểu nhân vẫn e rằng chẳng bao giờ chủ nhân trở về nữa!"

          Chợt nghĩ đến việc Khâu sinh bị mất tích, Hiếu Cổ kinh hăi, bèn dặn tiểu đồng cùng đám gia nhân:"Nếu gia đ́nh Khâu sinh biết tin ta về, thế nào họ cũng tới đây hỏi thăm tin tức Khâu sinh. Lúc đó, ta sẽ bị lúng túng, không biết trả lời ra sao. V́ thế, ta muốn các ngươi phải tạm thời giấu kín việc ta về, không được tiết lộ ra ngoài! Ta cũng sẽ chỉ ở trong nhà, không bước chân ra đường! Khi nào được tin tức ǵ về Khâu sinh, ta sẽ báo cho họ biết!" Chúng đồng thanh vâng dạ.

          Đám gia nhân lại hỏi:"Chủ nhân về đây bằng ǵ?" Hiếu Cổ đáp:"Bằng ngựa!" Hỏi:"Chủ nhân lấy ngựa ở đâu ra?" Đáp:"Tiên ông Bành Hải Thu cho!" Hỏi:"Ngựa ấy đâu?" Đáp:"Ta buộc nó ở dưới chuồng! Các ngươi hăy xuống lấy thóc và nước đem ra cho nó!" Chúng bèn chạy xuống chuồng xem ngựa tiên cho.

          Xuống chuồng, chúng chẳng thấy ngựa đâu mà chỉ thấy một người nằm trong chuồng, mặt xám như tro, đầu gục vào máng thóc, chân bị buộc vào cột bằng dây cỏ bện. Chúng tới gần coi th́ nhận ra là Khâu sinh. Kinh hăi quá, chúng vội chạy lên pḥng khách tŕnh Hiếu Cổ.

          Hiếu Cổ dẫn đám gia nhân xuống chuồng ngựa, tới cạnh Khâu sinh mà hỏi: "Khâu huynh đấy ư? Tại sao lại như thế này?" Thấy Khâu sinh chỉ ứa nước mắt nh́n ḿnh chứ không sao nói được, Hiếu Cổ cảm thấy bất nhẫn, bèn sai đám gia nhân cởi dây buộc, khiêng Khâu sinh lên pḥng khách, đặt nằm trên sập. Rồi Hiếu Cổ sai chúng xuống bếp nấu cháo cho Khâu sinh.

          Đứng coi đám gia nhân đút cháo cho Khâu sinh, Hiếu Cổ thấy Khâu sinh vẫn c̣n ngớ ngẩn như kẻ mất hồn, chỉ nuốt được mấy muỗng. Hiếu Cổ bèn bảo chúng ngưng đút cháo và ngồi canh cho Khâu sinh ngủ.

          Nửa đêm, khi thức giấc, Khâu sinh hơi tỉnh, ra hiệu rằng ḿnh muốn đi cầu. Đám gia nhân bèn d́u Khâu sinh ra nhà cầu th́ thấy Khâu sinh đi cầu ra toàn phân ngựa. Sau đó, chúng d́u Khâu sinh trở lại pḥng khách rồi chạy đi tŕnh chủ nhân.

          Hiếu Cổ bèn theo chúng ra pḥng khách, bảo chúng pha trà cho Khâu sinh uống. Uống hết b́nh trà, đột nhiên Khâu sinh nói được. Hiếu Cổ mừng lắm, vội đến cạnh sập mà hỏi:"Sau khi Hải Thu bảo chúng ta lên bờ trước để y đi kiếm ngựa cho chúng ta cưỡi về Sơn La th́ đệ dời thuyền, lên bờ đi xem phong cảnh để chờ huynh với Hải Thu. Sao đệ chờ măi mà không thấy huynh đâu?" Khâu sinh đáp: "Sau khi huynh dời thuyền, đệ cũng dời thuyền ngay, th́ đệ thấy y chạy theo đệ, rủ đi tản bộ. Tới chỗ vắng người, y đùa bỡn với đệ, rồi vỗ vào cổ đệ, khiến đệ bị mê đi mà ngă lăn xuống đất! Khi tỉnh dậy, đệ thấy ḿnh đă bị biến thành ngựa, rồi bị y dắt đi trao cho huynh"

          Hiếu Cổ hỏi:"Khi đă biến thành ngựa, huynh c̣n biết chi không?" Khâu sinh đáp:"Đệ biết hết mọi chuyện, duy chỉ có điều là không sao nói được mà thôi!"

          Suy nghĩ hồi lâu, Khâu sinh lại nói:"Đệ muốn được huynh giúp cho một việc!" Hiếu Cổ hỏi:"Huynh muốn đệ giúp việc chi?" Khâu sinh đáp:"Đệ coi việc bị biến thành ngựa là một nỗi nhục lớn! Đệ không thể chịu nổi việc vợ con ḿnh biết chuyện này! Vậy xin huynh dùng oai quyền mà nghiêm cấm đứa tiểu đồng cùng đám gia nhân không được tiết lậu chuyện này cho người khác biết!" Hiếu Cổ đáp: "Đệ xin hứa là đệ sẽ làm hết sức ḿnh!" Thế rồi, Hiếu Cổ lập tức triệu tập đứa tiểu đồng cùng đám gia nhân lên pḥng khách, nghiêm cấm chúng không được đả động chi tới chuyện Khâu sinh biến thành ngựa nữa.

          Khâu sinh bèn cám ơn Hiếu Cổ rồi xin cáo biệt.

          Hiếu Cổ liền sai gia nhân tiễn Khâu sinh về nhà.

          Mấy hôm sau, v́ tương tư Quyên Nương, Hiếu Cổ ngă bệnh. Đám gia nhân đi mời thầy lang tới nhà bắt mạch, hốt thuốc cho chủ. V́ muốn giấu mọi người câu chuyện riêng giữa ḿnh với Quyên Nương, Hiếu Cổ vẫn uống thuốc nhưng lại dùng cách tự chế t́nh cảm để chữa bệnh. Ba tháng sau, Hiếu Cổ mới b́nh phục.

          Ba năm sau, Hiếu Cổ trả lại biệt thự ở Sơn La cho chủ nhà, đem tiểu đồng cùng đám gia nhân trở về cư ngụ trong ngôi nhà cũ ở Lai Châu.

          Ba tháng sau, anh rể của Hiếu Cổ là Phạm công, được triều đ́nh bổ nhậm đi làm quan tể huyện Dương Châu. Phạm công bèn mời Hiếu Cổ cùng đi với vợ chồng ḿnh sang Dương Châu ở chơi một tháng. Nghĩ đến người bạn cũ là Lương công tử, quê ở Dương Châu, Hiếu Cổ bèn nhận lời mời để sang thăm bạn luôn thể.

          Tới nơi, hỏi được phủ đệ của Lương công tử, Hiếu Cổ tới thăm. Công tử mừng lắm, hàn huyên mọi nỗi, rồi sai đám gia nhân bày tiệc khoản đăi. Trong tiệc, công tử sai đám gia nhân ra kỹ viện Mai Hoa ở chợ gọi mấy ca nữ nổi tiếng vào phủ đệ đàn hát giúp vui. Khi bọn ca nữ tới, công tử hỏi đám gia nhân:"Sao không thấy Quyên Nương?" Đám gia nhân đáp:"Thưa công tử, v́ Quyên Nương cáo bệnh nên không tới!" Công tử nổi giận, nói:"V́ có được tiếng hát Trời cho nên thị tự cao tự đại! Các ngươi hăy đem dây ra kỹ viện, trói thị đem về đây cho ta!" Đám gia nhân vâng dạ mà đi. Nghe thấy tên Quyên Nương, Hiếu Cổ kinh hăi, bèn hỏi công tử:"Đệ vừa nghe thấy huynh nói đến Quyên Nương! Vậy Quyên Nương là ai?" Công tử đáp:"Thị là ca nữ có tiếng ca hay nhất vùng này! Nhờ Trời cho tiếng ca hay, thị cũng có chút danh. V́ thế, thị mới dám kiêu căng, ngông cuồng, vô lễ!" Hiếu Cổ nghĩ trong thiên hạ thiếu ǵ người trùng họ trùng tên nên có thể ca nữ ấy chỉ là một người khác, trùng tên với nàng Quyên Nương của ḿnh mà thôi! Thế nhưng, Hiếu Cổ vẫn thấy nôn nao, nóng ḷng muốn được gặp ca nữ ấy để xem có phải là nàng Quyên Nương của ḿnh hay không?   

          Lát sau, đám gia nhân dẫn một ca nữ vào pḥng khách. Nh́n ca nữ, Hiếu Cổ giật ḿnh kinh ngạc v́ thấy ca nữ đúng là nàng Quyên Nương của ḿnh, đă được Hải Thu nhờ tới biệt thự ḿnh thuê ở Sơn La để ca bản Bạc Hạnh Lang!

          Quyên Nương chắp tay vái chào công tử. Công tử tức giận, lớn tiếng mắng nhiếc. Quyên Nương chỉ cúi đầu im lặng.

          Thấy thế, Hiếu Cổ cảm thấy bất nhẫn, bèn lên tiếng, nói với công tử:"Nàng ca nữ này với đệ là chỗ quen biết! Nay đệ mạo muội dùng t́nh bạn để xin huynh rủ ḷng trắc ẩn mà tha thứ cho nàng!" Lương công tử đáp:"Huynh đă nói thế th́ đệ cũng xin vâng!"

          Nghe vị khách lạ nói, Quyên Nương sững sờ kinh ngạc, chẳng nhớ là ḿnh có quen biết với vị này bao giờ hay không?

          Công tử lại quay qua Quyên Nương mà ra lệnh:"Bành tiên sinh đây là bạn thân của ta! Hăy rót rượu mời tiên sinh! Rồi ngồi cạnh tiên sinh mà hầu chuyện!"

          Quyên Nương vâng dạ mà tuân lời.

          Hiếu Cổ hỏi Quyên Nương:"Nàng c̣n nhớ bản Bạc Hạnh Lang chăng?" Kinh ngạc quá, Quyên Nương giương mắt nh́n Hiếu Cổ chằm chặp hồi lâu, rồi gật đầu mà đáp:"Thiếp c̣n nhớ!" Hiếu Cổ nói:"Nếu thế th́ bây giờ, nàng có thể ca lại bản ấy cho ta nghe được chăng?" Quyên Nương gật đầu, đáp:"Thưa được!" rồi cất cao giọng mà ca. Lắng nghe, Hiếu Cổ thấy tiếng ca giống hệt tiếng ca ở Sơn La vào dịp tết Trung Thu, ba năm về trước. Hiếu Cổ lại hỏi:"Thế nàng có nhớ ra ta là ai chăng?" Quyên Nương nh́n Hiếu Cổ chằm chặp hồi lâu, rồi lắc đầu mà đáp: "Thưa, thiếp không nhớ!" Hiếu Cổ hỏi:"Tuy nàng không nhớ ta là ai, nhưng nàng có nhớ rằng có kẻ đă đưa cho nàng chiếc khăn lụa quấn trán ta chăng?" Như chợt nhớ ra điều ǵ, Quyên Nương kinh ngạc, nói:" Ủa! Thế ra tiên sinh là người đă bị gỡ mất chiếc khăn lụa quấn trán để trao cho thiếp rồi hẹn rằng ba năm nữa sẽ được gặp lại thiếp đó ư?" Hiếu Cổ đáp:"Ta là người ấy!"

          Bỗng cả hai cùng nghe thấy Lương công tử ra lệnh:"Quyên Nương! Đêm nay phải ở lại nhà ta để hầu hạ Bành tiên sinh!" Quyên Nương vội nói:"Tiện thiếp xin tuân lệnh công tử!" Công tử bèn sai t́ nữ dẫn Hiếu Cổ với Quyên Nương vào pḥng riêng.

          Vào pḥng, Hiếu Cổ nắm tay Quyên Nương mà nói:"Cái hẹn ước ba năm, bây giờ mới thấy đây!" Quyên Nương nói:"Xin tiên sinh cho phép thiếp được thuật lại những điều thiếp c̣n nhớ!" Hiếu Cổ gật đầu. Quyên Nương bèn thuật:"Ba năm về trước, thiếp theo ba người bạn đi du ngoạn ở Tây Hồ để xướng ca yến ẩm. Khi thiếp vừa ca xong bản Bạc Hạnh Lang, mới uống được lưng chén rượu th́ đột nhiên thấy ḿnh quá say, nằm gục xuống bàn mà ngủ. Trong lúc mơ màng, thiếp thấy có người tới dắt ḿnh bay lên không trung. Lát sau, người ấy dắt thiếp hạ xuống trước cổng một ngôi biệt thự ở gần núi. Thế rồi có một tiểu đồng từ trong biệt thự ra mở cổng, dẫn thiếp vào pḥng khách. Thiếp thấy có ba thực khách ngồi yến ẩm đàm đạo! Một khách là tiên sinh, c̣n hai khách kia, thiếp không biết là ai? Sau đó, một trong hai vị khách đă gọi thuyền hạ xuống sân biệt thự để đưa thiếp về Tây Hồ, có cả hai vị khách với tiên sinh đi tiễn. Tới Tây Hồ, một vị khách thả thiếp trở lại thuyền bọn thiếp! Thiếp phải trườn ḿnh qua cửa sổ mà vào khoang. Thiếp c̣n nhớ chính vị khách ấy đă gỡ chiếc khăn lụa quấn trán tiên sinh mà trao cho thiếp, hẹn tiên sinh ba năm sau mới gặp lại thiếp. Mỗi lần nghĩ tới, thiếp lại cho là ảo mộng. Thế nhưng giờ phút này, v́ chiếc khăn lụa vẫn c̣n nằm trong túi thiếp nên thiếp lại cho chuyện là chuyện có thực! V́ thế thiếp cứ phân vân!"

          Hiếu Cổ cũng thuật lại cho Quyên Nương nghe hai vị khách mà ḿnh c̣n nhớ, một vị là nho sinh ở gần biệt thự của ḿnh, c̣n vị kia là một tiên ông, đă làm mối cho ḿnh với Quyên Nương.

          Nghe xong, Quyên Nương gieo ḿnh vào ḷng Hiếu Cổ, nức nở mà nói: "Tiên ông đă làm mối cho chúng ḿnh th́ xin tiên sinh hăy cứu vớt thiếp ra khỏi bể khổ, đừng v́ thấy thiếp là kẻ trầm luân trong kỹ viện mà bỏ rơi thiếp!" Hiếu Cổ nói:"Ước hẹn trên thuyền tiên lúc nào cũng canh cánh bên ḷng ta! Trong ba năm qua, chẳng lúc nào ta quên được ước hẹn ấy! Ta chỉ e nàng không thuận theo ước hẹn ấy mà thôi! Nay biết ư nàng đă thuận th́ dù ta có phải dốc túi, bán ngựa để chuộc nàng ra khỏi kỹ viện, ta cũng chẳng từ!"

          Sáng sau, Hiếu Cổ tŕnh bày đầu đuôi câu chuyện cho Lương công tử nghe, rồi xin cáo biệt công tử mà về huyện thất của Phạm công.

          Hiếu Cổ dốc túi, mượn thêm tiền của anh rể cho đủ số ngàn vàng, đem tới kỹ viện Mai Hoa chuộc Quyên Nương ra, đưa về nhà ḿnh ở Lai Châu.

          Trên đường về nhà, hai người đi qua ngôi biệt thự cũ ở Sơn La. Khi Hiếu Cổ dắt Quyên Nương vào thăm biệt thự th́ đột nhiên Quyên Nương nhớ lại được chỗ ḿnh đă ngồi ca bản Bạc Hạnh Lang trong đêm Trung Thu ba năm về trước.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com