www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

352. CANH NƯƠNG

Phong ba hốt địa khởi đồng chu

Nhẫm nhược nga mi cánh phục thù

Tưởng kiến thương thương lân tiết liệt

Tam tinh trùng hứa phú trù mâu

 



352.
THIẾU PHỤ TRINH LIỆT

 

 

Tỉnh Hà Nam có gia đ́nh họ Kim, gia tư khá giả.

          Ông bà Kim chỉ có một trai, tên Đại Dụng, là nho sinh.

          Năm ấy, ông bà Kim cưới vợ cho con là nàng Chu Canh Nương, con gái Chu thái thú.

          Vợ chồng Đại Dụng xin được ở chung với cha mẹ để phụng dưỡng. V́ Canh Nương vừa đẹp, vừa hiền, vừa có hiếu với cha mẹ chồng nên được chồng thương yêu rất mực. Hai vợ chồng đặt ra hai cặp vè để đùa rỡn nhau trong pḥng riêng.

          Chồng th́ hỏi đùa vợ:  "Vịt bầu kia nặng lắm thay,

                      Làm sao cất cánh mà bay lên trời?"

          C̣n vợ th́ hỏi đùa chồng:    "Chó con kia bé tẻo teo,

                       Làm sao nuốt nổi con mèo này đây?"

          Năm sau, tỉnh Hà Nam bị nạn giặc cỏ nổi lên cướp phá, khiến con hầu đày tớ trong nhà họ Kim bỏ chạy tán loạn. Vợ chồng Đại Dụng phải tự tay gói ghém 4 bọc hành lư, dẫn cha mẹ chạy về phương nam.

          Sáng ấy, đang đi ở dọc đường, Đại Dụng gặp một thanh niên lực lưỡng, tuổi trạc 30, tự giới thiệu là Vương Thập Bát, quê ở Quảng Lăng, cũng đang dắt vợ là Đường thị, đi lánh nạn. Tuy Đường thị cũng xinh đẹp như Canh Nương, nhưng khi vừa nh́n thấy Canh Nương, Thập Bát đă mê ngay, vội tới làm quen với Đại Dụng, xin được t́nh nguyện hướng dẫn gia đ́nh Đại Dụng đi t́m nơi lánh nạn. Thấy Thập Bát khoẻ mạnh, xin t́nh nguyện giúp gia đ́nh ḿnh, Đại Dụng mừng lắm, bèn dẫn cả gia đ́nh đi theo vợ chồng Thập Bát. Đại Dụng bảo vợ tṛ chuyện với Đường thị. V́ tâm đầu ư hợp, hai người trở nên thân thiết. Đến trưa, khi tới bờ sông, Thập Bát bảo Đại Dụng cùng gia đ́nh đứng chờ để ḿnh đi thuê thuyền lớn cho hai gia đ́nh đi chung. Đại Dụng ưng thuận. Chờ cho Thập Bát đi khỏi, Canh Nương mới rỉ tai chồng mà nói:"Chàng nên đề pḥng gă này! Thiếp thấy h́nh như gă đang toan tính điều chi thâm độc!" Đại Dụng hỏi:"Sao nàng biết?" Canh Nương đáp:"V́ mắt gă cứ long lên ṣng sọc mà nh́n thiếp, mặt tái đi!" Đại Dụng gật đầu, rồi chạy đi t́m Thập Bát để đ̣i đi riêng. Chợt thấy Thập Bát chạy về nói đă thuê được thuyền, rồi thấy gă sốt sắng ôm hết hành lư của gia đ́nh ḿnh xuống thuyền, Đại Dụng lại bỏ ư định đ̣i đi riêng. Thập Bát bèn mời ông bà Kim xuống thuyền, ở khoang đầu, vợ chồng Đại Dụng ở khoang giữa, c̣n vợ chồng gă ở khoang cuối.

          Đại Dụng nghĩ Thập Bát đă đem vợ đi lánh nạn th́ chắc cũng không có toan tính ǵ thâm độc nên cũng thấy an tâm. Thế nhưng, khi thuyền vừa khởi hành, Đại Dụng đă thấy Thập Bát lấm lét leo lên đầu thuyền th́ thào với chủ thuyền. Thế rồi, khi mặt trời vừa lặn, ánh trăng tỏa xuống mặt nước, Đại Dụng thấy chủ thuyền rẽ thuyền vào một khúc sông âm u, hai bên bờ toàn là lau sậy, không sao nhận ra được phương hướng, nên mới sinh nghi, và hối hận là vợ ḿnh tinh ư, cảnh báo mà ḿnh không nghe. Tuy nhiên, thấy đă lỡ, chẳng thể làm chi được, Đại Dụng đành mặc cho số phận.

          Lát sau, khi thuyền ghé vào bờ, Thập Bát lên tiếng mời Kim ông với Đại Dụng đi theo ḿnh lên bờ chọn nơi lánh nạn. Đại Dụng vừa dắt cha lên mui thuyền th́ hai cha con liền bị Thập Bát với chủ thuyền nhảy xổ tới, đẩy xuống sông. Thấy động, Kim bà vội chạy lên mui coi th́ cũng bị Thập Bát đẩy xuống sông, rồi hô hoán:"Trời ơi! Cả gia đ́nh họ Kim cùng bị té xuống sông rồi!" Từ trong khoang nh́n ra ngoài, cả Canh Nương lẫn Đường thị cùng nh́n thấy rơ mọi diễn biến.

          Lát sau, Thập Bát ḅ vào khoang báo tin cho Canh Nương hay là cả gia đ́nh Canh Nương đă bị té xuống sông. Canh Nương chỉ khóc mà nói:"Chồng tôi với cha mẹ chồng tôi đều đă chết, tôi biết sống với ai bây giờ?" Thập Bát bèn khuyên:"Âu cũng là tại số! Xin Nương-tử đừng buồn! Quê tôi ở Kim Lăng. Tôi có nhà có ruộng. Mẹ tôi là Vương bà, em tôi là Thập Cửu, trông coi nhà ruộng giùm tôi. Nay xin mời Nương-Tử về sống với gia đ́nh tôi! Tôi xin bảo đảm là Nương-Tử sẽ không thiếu thốn thứ ǵ!" Canh Nương gạt nước mắt mà nói:"Nếu quả được như thế, th́ tôi cũng xin vâng!" Nghe Canh Nương nói, Thập Bát mừng quá, vội chạy ra ngoài lấy thực phẩm cùng vật dụng đem vào khoang biếu Canh Nương.  

          Tối ấy, Thập Bát đang nằm với vợ, bỗng vùng dậy, ḅ sang khoang Canh-Nương, đ̣i ân ái. Canh-Nương từ chối mà nói:”Thân tôi đang bị dơ!”. Thập Bát đành ḅ về khoang ḿnh, nằm với vợ. Lát sau, Canh Nương nghe thấy tiếng căi nhau bên khoang Thập Bát. Đường thị nói:"Đă giết chết 3 người vô tội như thế th́ thế nào cũng sẽ bị thần sét bổ vỡ đầu!" Thập Bát quát:"Bây giờ ta bổ vỡ đầu mi trước!" rồi đánh tát vợ. Đường thị hét:"Ta thà chết c̣n hơn sống để phải làm vợ tên giặc sát nhân!" Thập Bát bèn lôi vợ lên mui thuyền, đẩy xuống sông, rồi lớn tiếng tri hô rằng vợ ḿnh cũng bị té xuống sông rồi.

          Đêm ấy, Canh Nương lấy giấy bút ra viết một lá thư, cho vào phong b́, dán kín lại, cất vào túi.      

          Sáng sau, chủ thuyền lái thuyền xuôi Kim Lăng.

          Ba hôm sau, thuyền cập bến Kim Lăng. Thập Bát dẫn Canh Nương về nhà, đưa vào chào mẹ. Vương bà nói:"Cô này đâu có phải là con dâu ta?" Thập Bát nói:        

“Khi thuyền đi trên sông, vợ con lỡ chân té xuống sông rồi, c̣n đây là vợ kế, con mới cưới ở Hà Nam!” Rồi Thập Bát gọi Thập Cửu lên pḥng khách để giới thiệu chị dâu mới. Sau đó, Thập Bát dắt Canh Nương về pḥng ḿnh, đ̣i ân ái. Canh Nương cười mà nói:"Là đàn ông, đă ngoài 30, đă có vợ một lần, mà vẫn chưa biết tục lệ hôn nhân hay sao? Ngày tân hôn, đàn ông muốn làm lễ hợp cẩn với vợ, th́ dù là con nhà nghèo, cũng phải kiếm một hồ rượu lạt để vợ chồng đối ẩm, trước khi ân ái! Huống chi đàn ông con nhà giàu th́ việc mua một hồ rượu dễ quá đi thôi!  Bây giờ xin hăy đi kiếm một b́nh rượu về đây để túy lúy với nhau trước khi vui vầy!" Nghe Canh Nương nói, Thập Bát mừng quá, vội chạy ra chợ mua một hồ rượu nồng thực lớn, vác về pḥng. Canh Nương bèn lấy chén lớn rót rượu mời Thập Bát. Thập Bát nâng chén, uống cạn một hơi. Thấy Thập Bát cạn chén, Canh Nương lại rót đầy, rồi Thập Bát lại uống cạn. Cứ như thế, khi uống gần hết hồ rượu th́ Thập Bát say khướt, từ chối không uống nữa. Canh Nương lại rót thêm một chén mà ép. Nể vợ mới, Thập Bát lại nâng chén, nhăn mặt mà uống một hơi cạn sạch. Thế rồi Thập Bát say mèm, đánh rơi chiếc chén, ngă vật xuống giường.

          Để biết rơ Thập Bát say đến mức nào, Canh Nương nói lớn:"Để tôi đi tiểu, rồi sẽ vào ân ái!" Thấy Thập Bát mắt nhắm nghiền, miệng lè nhè, Canh Nương vội rảo bước xuống bếp, chọn con dao sắc nhất, đem lên pḥng.

          Canh Nương xắn tay áo, tay trái ấn mạnh đầu Thập Bát xuống gối, tay phải giơ con dao sắc lên cao.

          Ngỡ Canh Nương đùa rỡn với ḿnh, Thập Bát vẫn nhắm mắt, chỉ quơ tay lên vuốt má Canh Nương, miệng lè nhè nựng nịu. Canh Nương bèn tận lực mà chém một nhát dao phập vào cổ Thập Bát, máu tuôn xối xả. Thập Bát chưa chết, thét lên một tiếng mà vùng dậy, người lảo đảo. Canh Nương bèn dùng hai tay nắm chặt chuôi dao, ấn ngang vào cuống họng Thập Bát, khiến Thập Bát ngă vật xuống sàn, rồi tắt thở. Vuơng bà nghe tiếng con thét, vội chạy sang pḥng con coi. Đang cơn say máu trả thù, nh́n thấy Vương bà, Canh Nương liền cầm dao chém chết. Thập Cửu đang ở dưới bếp, thấy trên pḥng anh có tiếng ồn ào, vội chạy lên coi.

          Nghĩ ḿnh sẽ bị bắt hoặc bị giết, Canh Nương vội móc túi lấy lá thư ra, để lên thành cửa sổ, rồi tông cửa ra đường, chạy về phía bờ sông Kim Lăng.

          Thập Cửu thấy mẹ và anh đă bị chém chết, vội đuổi theo Canh Nương, c̣n Canh Nương th́ chạy tới bờ sông, đâm đầu ngay xuống sông tự tử.

          Khi đuổi tới nơi, thấy Canh Nương đă tự tử, Thập Cửu bèn hô hoán ầm lên, xin người qua đường, có ai biết bơi th́ nhảy xuống cứu Canh Nương giùm ḿnh. Có người thợ lặn, t́nh cờ đi qua, nghe tiếng hô hoán, vội nhảy xuống cứu, nhưng Canh Nương đă chết, chỉ vớt được xác thôi, trông vẫn tươi đẹp như lúc c̣n sống. Tuy không biết Canh Nương giết anh và mẹ ḿnh v́ lư do chi, Thập Cửu vẫn cứ thuê một đám công nhân trong thành Kim Lăng khiêng cả 3 xác Thập Bát, Vương bà và Canh Nương về nhà để làm lễ an táng.

          Khi đám công nhân đang khâm liệm 3 xác chết th́ trong đám bỗng có một người, t́nh cờ nh́n thấy phong thư trên thành cửa sổ, liền chạy tới lấy mở ra coi, rồi lớn tiếng đọc cho mọi người cùng nghe. Lúc đó, mọi người mới biết rằng đó là thư tuyệt mệnh của Canh Nương, tố cáo Thập Bát đă đẩy ông bà Kim, cùng Đại Dụng với Đường thị xuống sông. V́ thế, Canh Nương mới theo Thập Bát về đây để báo thù. Mọi người đều khen Canh Nương là thiếu phụ trinh liệt.

          Chuyện Canh Nương được đồn nhanh khắp vùng.

          Có một số người rủ nhau đi quyên được nhiều vàng bạc châu báu để làm tang lễ cho Canh Nương. Sau mọi chi phí cho đám táng, vàng bạc châu báu c̣n dư đều được bỏ vào linh cữu Canh Nương mà chôn theo xác.

          Sáng sau, có cả ngàn người hiếu kỳ tới nhà Thập Cửu để xem mặt Canh Nương rồi đi đưa đám. Có mấy kẻ hiếu sự c̣n về nhà mặc áo dài chấm gót, đội mũ gắn hạt châu rồi mới trở lại để đi đưa đám Canh Nương, khiến đám táng Canh Nương trở nên vô cùng trọng thể. Canh Nương được an táng ở nghĩa trang phía nam thành Kim Lăng.

          Thế nhưng, Canh Nương chưa chết. Trong cơn mê, Canh Nương mộng thấy có tiếng người nói văng vẳng bên tai:"Chồng nàng chưa chết! Vợ chồng sẽ được đoàn tụ!" Tỉnh mộng, sờ soạng chung quanh, thấy bốn bề đều là vách gỗ, Canh Nương mới nghĩ ra rằng ḿnh đă nhảy xuống sông tự tử và hiện thời chắc xác ḿnh đang được chôn trong linh cữu, nhưng Canh Nương không hề sợ chết mà chỉ cảm thấy một nỗi buồn vô biên.

          Đang lúc suy nghĩ, bỗng Canh Nương nghe thấy có tiếng cuốc đất ở phía trên ngôi mộ ḿnh.

          Lát sau, Canh Nương nghe thấy có tiếng búa đập phá linh cữu ḿnh.

          Nguyên là ở Kim Lăng có hai thiếu niên vô lại nghèo túng. V́ ban ngày, chúng nghe đồn trong linh cữu Canh Nương có vàng bạc châu báu tuẫn táng, nên ban đêm chúng rủ nhau ra đào mộ Canh Nương, phá linh cữu để lấy cắp bảo vật.

          Khi mở nắp linh cữu, bỗng thấy Canh Nương đứng bật dậy, chúng kinh hăi quá, vội quỳ xuống đất, rập đầu mà khấn:"Ngài là Thần-Trinh-Liệt nhập vào xác Nương-Tử! Chúng tiểu nhân là phường vô lại nghèo túng, không có tiền sinh sống nên mới dám mạo phạm đến mộ Nương-Tử, mong Thần tha tội chết cho!"

          Về phần ḿnh, Canh Nương nhanh trí nghĩ rằng khi chúng nhận ra ḿnh chỉ là người thường, chúng sẽ giết chết để phi tang, v́ chúng sợ để ḿnh sống th́ ḿnh sẽ khai với quan án rằng chúng chính là những kẻ đă đào mộ để lấy cắp bảo vật. V́ thế, Canh Nương cứ giả làm Thần-Trinh-Liệt mà nói:"V́ hai ngươi đào mộ người này, nên Ta mới cho người này sống lại! Vậy th́ Ta cho hai ngươi tất cả các bảo vật trong linh cữu! Hiện giờ, người này chưa nơi nương tựa, nên hai ngươi hăy đem người này đi bán cho một ngôi chùa để có thêm chút tiền, mà người này cũng  có nơi nương tựa!" Chúng lại rập đầu xuống đất mà khấn:"Chúng tiểu nhân làm điều bất nhân, nếu được Thần giữ kín cho, không tiết lậu ra ngoài, th́ cũng đă được may mắn lắm rồi, đâu c̣n dám nhận bảo vật trong linh cữu nữa! C̣n việc Thần bảo chúng tiểu nhân đem Nương-Tử đi bán cho một ngôi chùa th́ quả thực là chúng tiểu nhân không dám tuân lệnh! Nếu Nương-Tử cần nơi nương tựa th́ ở vùng này hiện có Cảnh-Phu-Nhân đang cần t́m một người tới ở chung. Chúng tiểu nhân nghĩ nếu Cảnh- Phu-Nhân được Nương-Tử tới xin ở chung th́ Phu-Nhân sẽ vui mừng lắm!" Canh Nương hỏi:"Cảnh-Phu-Nhân là ai?" Chúng đáp:"Là một nhà cự phú ở huyện Trấn Giang, tỉnh Giang Tô này! Phu-Nhân góa chồng, không con, hiện ở một ḿnh!" Canh-Nương bèn trao hết bảo vật cho chúng. Chúng không dám nhận. V́ Canh-Nương cứ ép nên chúng phải nhận rồi bảo nhau quỳ xuống đất lạy tạ Canh-Nương mà xin cáo biệt.

          Canh-Nương lần ṃ t́m được dinh cơ Cảnh-Phu-Nhân. Phu-Nhân hỏi lai lịch th́ Canh-Nương khai ḿnh là con gái của Chu thái thú, thuyền bị băo đánh đắm, may được sống sót, trôi giạt tới huyện Trấn Giang này.

          Phu-Nhân mừng lắm, nhận Canh-Nương làm con nuôi, ban cho Canh-Nương một t́ nữ riêng, tên Hồng-Nga, để sai bảo.

          Thỉnh thoảng, Phu-Nhân lại sai gia nhân đưa Canh-Nương đi du ngoạn.

          Nay nói về 4 người bị Thập Bát và chủ thuyền đẩy xuống sông.

          Ở vùng sông Hoài, có phú ông họ Doăn, vẫn bỏ tiền làm phước. Hàng ngày, Doăn ông thuê một số ngư phủ chèo thuyền trên sông để vớt các kẻ chết đuối.

          Khi bị Thập Bát đẩy xuống sông, Đại Dụng may mắn thoát chết nhờ bám được một tấm ván nổi, theo ḍng nước trôi đi. Đến tối, khi tấm ván trôi tới giang phận sông Hoài, th́ Đại Dụng được ngư phủ của Doăn ông vớt lên. Thấy Đại Dụng kiệt sức, bị hôn mê, Doăn ông liền cho gia nhân đưa về nhà ḿnh.

          Khi tỉnh cơn mê, Đại Dụng hỏi thăm đám gia nhân th́ được biết ḿnh đă được Doăn ông cứu sống. Đại Dụng vội lên pḥng khách lạy tạ Doăn ông. Doăn ông hỏi thăm về gia thế Đại Dụng. Đại Dụng cứ t́nh thực mà thưa rồi thuật lại việc làm đại ác của Thập Bát. Doăn ông bèn vỗ về an ủi Đại Dụng rồi bảo Đại Dụng hăy tạm ở lại để dạy con ḿnh học.

          Một mặt, Đại Dụng muốn xin từ giă Doăn ông để đi t́m cha mẹ và vợ, mặt khác, lại quyến luyến Doăn ông, không muốn xa dời vị ân nhân đă cứu mạng ḿnh, nên Đại Dụng cứ đắn đo, không quyết.

          Lát sau, chợt nghe tin ngư phủ lại vớt được di thể một ông lăo với di thể một bà lăo, Đại Dụng nghi là di thể cha mẹ ḿnh. Doăn ông bèn sai gia nhân giong xe cho ḿnh với Đại Dụng ra bến sông để xem có đúng không. Tới nơi, Đại Dụng nhận ra đúng là di thể cha mẹ nên Doăn ông sai gia nhân chở về nhà, sắm sửa quan tài để làm tang lễ.

          Trong khi Đại Dụng đứng khóc bên cạnh linh cữu cha mẹ th́ lại có tin ngư phủ vừa vớt được một thiếu phụ đang mê man. Doăn ông bèn sai lũ gia nhân cứu chữa cho thiếu phụ. Khi tỉnh cơn mê, thiếu phụ khai là vợ của nho sinh Kim Đại Dụng, ở Hà Nam. Lũ gia nhân bèn chở thiếu phụ về pḥng khách nhà Doăn ông. Doăn ông cho gọi Đại Dụng lên coi. Đại Dụng đinh ninh là Canh-Nương, nhưng khi lên pḥng khách, Đại Dụng mới biết là Đường thị.

          Nh́n thấy Đại Dụng, Đường thị bật khóc mà nói:"Thập Bát đă đẩy thiếp xuống sông để chiếm Chị Canh! Nay được sống sót, thiếp xin t́nh nguyện được làm nàng hầu của Đại-lang, chứ không dám xin ngôi vị của Chị Canh! Vậy xin Đại-lang đừng chê bỏ thiếp!" Đại Dụng nói:"Tôi đang phải lo tang lễ cho cha mẹ, rồi sau đó lại phải lo đến việc đi t́m vợ, đâu có th́ giờ mà lo cho vợ người khác?" Nghe thấy thế, Đường thị buồn rũ người.

          Nghe chuyện, Doăn ông nghĩ Thập Bát bị quả báo nên lại coi chuyện ấy là hỉ sự. Tối ấy, Doăn ông mời Đại Dụng với Đường thị lên pḥng khách nói chuyện. Doăn ông nói với Đại Dụng:"Tú tài nên nhận thiếu phụ này làm thứ thất!" Đại Dụng đáp:"Bẩm lăo trượng, v́ tiểu sinh đang cư tang song thân và đang nghĩ kế báo thù nên chưa thể nhận ai làm thứ thất được!" Đường thị bèn nói:"Đại lang nói như thế có đúng không? Giả sử lúc năy khi lên pḥng này, thấy thiếp là Chị Canh th́ liệu Đại lang có nói như thế không?" Nghe Đường thị nói, Doăn ông gật gù mà nói với Đại Dụng:"Thiếu phụ này nói có lư! Tú tài nên coi thiếu phụ này như thứ thất mới phải lẽ!" V́ nể Doăn ông, Đại Dụng đành nghe lời.

          Doăn ông bèn giở lịch ra coi ngày giờ tốt để làm lễ an táng cho ông bà Kim.

          Vào ngày cử hành tang lễ, Đường thị mặc áo sô gai thay cho Canh-Nương, khóc ông bà Kim tựa như khóc cha mẹ chồng.

          Tang lễ xong, Đại Dụng hỏi Đường thị:"Tại sao nàng lại nhận lời làm vợ Thập Bát?" Đường thị đáp:"V́ cha mẹ thiếp nghèo, mà con chó sói Vương Thập Bát lại xin nạp sính lễ cao nên cha mẹ thiếp ép thiếp phải nhận lời làm vợ y!" Đại Dụng hỏi:"Nay ta muốn hóa trang, giắt theo vơ khí, đi Quảng Lăng giết Thập Bát để báo thù cho cha mẹ, nàng có thể cho ta biết rơ nhà y ở đâu không?" Đường thị nói:"Y ở Kim Lăng chứ đâu có ở Quảng Lăng!” Đại Dụng hỏi:"Sao nàng biết?" Đường thị đáp:"V́ cha mẹ thiếp sanh thiếp ở Kim Lăng, mà cha mẹ y cũng sanh y ở Kim Lăng! Y nh́n thấy thiếp ở Kim Lăng mà y xin cưới thiếp cũng ở Kim Lăng! Lớn lên, y gia nhập đảng cướp biển cũng ở Kim Lăng! Y nói với Đại lang rằng y ở Quảng Lăng là y bịa đặt!" Đại Dụng nói:"Vậy th́ ta sẽ đi Kim Lăng, t́m y mà giết, để báo thù cho cha mẹ!" Đường thị nói:"Đại lang không nên đi!" Đại Dụng hỏi: "Tại sao?" Đường thị đáp:"V́ Đại lang là nho sinh yếu đuối mà y là giặc cướp lực lưỡng! Vả lại, Đại lang th́ đơn độc mà y th́ có nhiều đồng đảng ở Kim Lăng! Nếu Đại lang nhất định đi th́ thiếp e thù không báo được mà hoạ sẽ vương thân!" Nghe thấy thế, Đại Dụng đâm ra do dự. Ba hôm sau, Đại Dụng vẫn c̣n dùng dằng, nửa muốn đi, nửa muốn không.

          Được tin Canh Nương theo Thập Bát về ở Kim Lăng và đă giết được mẹ con Thập Bát, Đại Dụng mừng lắm, nhưng khi được tin Canh Nương đă đâm đầu xuống sông Kim Lăng tự tử th́ Đại Dụng lại rất buồn rầu. Đại Dụng bèn nói với Đường thị:"Canh Nương là thiếu phụ trinh liệt, đă thay ta mà báo thù cho cha mẹ ta! Vậy ta nỡ ḷng nào phụ Canh Nương mà đi lấy vợ khác! May mà ta chưa làm điều ô nhục với nàng!" Đường thị nói:"Thiếp đâu có muốn Đại lang phải làm điều ô nhục với thiếp? Thiếp không dám đ̣i làm kế thất của Đại lang mà chỉ dám xin làm nàng hầu của Đại lang mà thôi!" Đại Dụng nói:"Vậy th́ hăy chờ ta ba năm để ta măn tang cha mẹ với Canh Nương đă!" Đường thị nói:"Thiếp rất sung sướng mà chờ ba năm!" Từ đó, tuy ở với nhau, nhưng Đại Dụng với Đường thị vẫn ngủ riêng. Hàng ngày, Đại Dụng dạy con Doăn ông học, c̣n Đường thị th́ phụ giúp Doăn ông một số công việc nội trợ.

          Doăn ông có người bạn họ Viên, làm phó tướng quân trong binh đội triều đ́nh, đóng quân ở vùng sông Hoài. Thỉnh thoảng Viên công vẫn tới thăm Doăn ông, ở lại yến ẩm, đàm đạo đến khuya.

          Một hôm, Viên công tới thăm Doăn ông. Doăn ông sai gia nhân bày tiệc khoản đăi, mời cả Đại Dụng dự tiệc. Trong tiệc, Viên công đàm đạo rất tâm đầu ư hợp với Đại Dụng.

          Nhân dịp Viên công đang tuyển dụng một nho sinh trông nom Tham Cơ Vụ cho ḿnh, Viên công bèn ngỏ ư mời Đại Dụng. Đại Dụng nhận lời. Tối ấy, Đại Dụng bảo Đường thị sắm sửa hành trang cho ḿnh.

          Sáng sau, Viên công cho xe tới đón Đại Dụng. Đại Dụng bèn từ giă cha con Doăn ông và Đường thị mà lên đường nhậm chức, làm phụ tá cho Viên công.

          Ba năm sau.

          Nhân có đám giặc cỏ tràn đến vùng sông Hoài cướp phá, Viên công cất quân dẹp tan đám giặc, nên được triều đ́nh triệu về kinh đô ban thưởng. Viên công dn Đại Dụng đi theo. Tới kinh đô, Viên công tâu công cho Đại Dụng nên Đại Dụng cũng được ban thưởng.

          Khi trở lại vùng sông Hoài, Đại Dụng xin từ chức để về nhà Doăn ông, xin chính thức làm lễ thành hôn với Đường thị, cưới Đường thị làm kế thất.

          Ba hôm sau ngày cưới, Đại Dụng lên cám ơn Doăn ông và xin từ giă gia đ́nh Doăn ông để đưa Đường thị đi Kim Lăng viếng mộ Canh Nương rồi trở về Hà Nam sinh sống. Cha con Doăn ông bèn đi tiễn Đại Dụng với Đường thị tới tận bến sông để thuê thuyền đi Kim Lăng.

          Khi thuyền đi qua giang phận huyện Trấn Giang tỉnh Giang Tô, Đại Dụng nói với chủ thuyền cho thuyền ghé chân núi Kim Sơn, để vợ chồng ḿnh lên thăm ngọn núi lừng danh này.

          Trong khi chiếc thuyền chở vợ chồng Đại Dụng từ sông ghé vào chân núi th́ từ chân núi lại có một chiếc thuyền nhỏ chở một bà lăo với một thiếu phụ, quay mũi trở ra sông.

          Khi hai thuyền gặp nhau, Đại Dụng chợt thấy thiếu phụ trông giống Canh Nương quá, nên cứ sững sờ kinh ngạc. Ở thuyền kia, thiếu phụ cũng thấy một đàn ông bên thuyền này, trông giống Đại Dụng quá. Tuy nhiên, cả Đại Dụng lẫn thiếu phụ, không ai dám cho thuyền ḿnh ghé lại gần thuyền kia để hỏi thăm.

          Chợt nghĩ ra điều ǵ, đột nhiên Đại Dụng cất cao giọng mà ngâm hai câu:

"Vịt bầu kia nặng lắm thay,

Làm sao cất cánh mà bay lên trời?"

          Trên thuyền kia, thiếu phụ nghe thấy tiếng ngâm th́ mừng quá, vội cất cao giọng mà ngâm hai câu:

"Chó con kia bé tẻo teo,

Làm sao nuốt nổi con mèo này đây?"

          Nghe thấy tiếng ngâm, Đại Dụng sửng sốt, vội bảo chủ thuyền cho thuyền ḿnh ghé sát thuyền thiếu phụ.

          Nh́n kỹ, Đại Dụng nhận ra thiếu phụ đúng là vợ ḿnh. Ở thuyền ḿnh, Canh Nương cũng nhận ra đàn ông trên thuyền kia đúng là chồng ḿnh. Canh Nương vội sai t́ nữ Hồng Nga đỡ ḿnh sang thuyền Đại Dụng.

          Vợ chồng Đại Dụng ôm nhau khóc, khiến mọi người trên thuyền đều thương cảm. Canh Nương hỏi chồng:"Từ trong khoang nh́n ra, chính mắt thiếp đă trông thấy chàng bị Thập Bát đẩy xuống sông! Vậy sao chàng c̣n sống?" Đại Dụng bèn thuật lại hết mọi chuyện cho Canh Nương nghe. Rồi hỏi lại:"Ta cũng nghe đồn nàng đă đâm đầu xuống sông tứ tử, và di thể nàng đă được an táng trong nghĩa trang phía nam thành Kim Lăng! Vậy sao nàng c̣n sống?" Canh Nương bèn thuật hết mọi chuyện cho chồng nghe. Đại Dụng lại hỏi:"Sao hôm nay nàng lại đi thuyền trên sông này?" Canh Nương đáp:"V́ Cảnh mẫu muốn dẫn thiếp lên thăm núi Kim Sơn lừng danh trong vùng! Sáng nay, Cảnh mẫu sai gia nhân chèo thuyền tới chân núi. Bây giờ ra về, Trời run rủi cho thiếp được gặp lại chàng!"

          Chợt nh́n thấy Đường thị, Canh Nương kinh ngạc, hỏi:"Từ trong khoang nh́n ra, chính mắt thiếp cũng đă trông thấy Đường thị bị Thập Bát đẩy xuống sông! Sao Đường thị c̣n sống?" Đại Dụng bèn thuật lại hết mọi chuyện.

          Sau đó, Đại Dụng gọi Đường thị ra chào Canh Nương. Đường thị vội chạy ra, sụp xuống sàn thuyền mà lạy Canh Nương, theo đúng lễ nàng hầu ra mắt vợ cả. Canh Nương liền chạy tới nâng Đường thị dậy, rồi chắp tay mà nói:"Nàng với ta chỉ được tṛ chuyện với nhau có một lần mà ta cứ nhớ măi không quên! Ngỡ rằng âm dương đôi ngả, nào ngờ lại có phước được Ngô Việt một nhà! Đội ơn nàng đă thay ta mà an táng cha mẹ chồng, th́ đáng lẽ nàng phải để ta cám ơn nàng trước, chứ sao nàng lại lạy ta trước?" Đường thị bẽn lẽn, chẳng biết nói chi.

          Canh Nương hỏi tuổi Đường thị. Được biết Đường thị kém ḿnh một tuổi, Canh Nương bèn tự xưng là Chị, gọi Đường thị là Em.

          Đại Dụng dắt Canh Nương với Đường thị sang thuyền nhỏ, cùng sụp lạy Cảnh phu nhân. Sau đó, Đại Dụng xin Phu nhân nhận ḿnh làm con rể và Đường thị làm con gái, em của Canh Nương. Phu nhân nhận lời.

          Canh Nương thuật lại đầu đuôi mọi chuyện cho Cảnh-Phu-Nhân nghe. Phu nhân bèn bảo Đại Dụng nói với chủ thuyền chèo thuyền theo thuyền ḿnh.

          Tới bến, Phu-nhân mời tất cả mọi người lên nhà ḿnh ở chơi ba ngày.

          Sáng ngày thứ tư, Phu-nhân tiễn ba vợ chồng Đại Dụng xuống thuyền lớn. Chủ thuyền lái thuyền về Hà Nam.

          Từ đó, cứ mỗi ba tháng, ba vợ chồng Đại-Dụng lại thuê thuyền xuống thăm Cảnh-Phu-Nhân, cho đến năm Phu-Nhân mất mới thôi.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com