www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

351. HIỆP NỮ

Ân cừu liễu liễu phiêu nhiên khứ

Ngọc mạo hoa dung hà xứ tầm

Vô phục tầm thường nhi nữ thái

Ẩn nương can đảm Tiểu Nga tâm

 



351.
NỮ LANG NGHĨA HIỆP

 

          Thành Kim Lăng, huyện Giang Ninh, tỉnh Giang Tô, có nho sinh họ Cố 25 tuổi, c̣n độc thân, ở với mẹ. Cố sinh có tài hội họa, sinh nhai bằng nghề vẽ thuê, nhưng v́ lấy tiền công rẻ quá nên nhà rất nghèo.

          Trước cửa nhà Cố sinh có ngôi nhà bỏ trống của phú ông họ Triệu ỏ trong thành. Một hôm, có một nữ lang, tuổi chừng đôi chín, dung nhan di­ễm lệ, dẫn một bà lăo tới nhà Triệu-ông, xin thuê ngôi nhà bỏ trống. Đă mấy lần Cố sinh định sang làm quen để hỏi thăm họ tên, quê quán nữ lang, nhưng v́ thấy trong gia đ́nh không có đàn ông nên Cố sinh giữ tiếng, không dám sang.

          Hôm sau, khi đi chợ về, t́nh cờ Cố sinh gặp nữ lang từ trong pḥng mẹ ḿnh bước ra. Nh́n thấy Cố sinh, nữ lang không hề né tránh mà cũng chẳng chào hỏi, cứ làm ngơ, mặt lạnh như băng. Cố sinh vào pḥng, hỏi Cố bà:"Mẹ ơi! Nữ lang trước cửa sang nhà ḿnh làm chi thế?" Cố bà đáp:"Sang mượn kéo với thước về may vá!" Hỏi:"Mẹ có hỏi tên họ, quê quán nàng không?" Đáp:"Có, nhưng nàng chỉ lắc  đầu, không đáp!" Hỏi:"Mẹ có hỏi xem bà lăo ở chung là ai không?" Đáp:"Có! Đó là mẹ nàng!" Hỏi:"Mẹ có hỏi chi khác nữa không?" Đáp:"Có! Mẹ hỏi tại sao không lấy chồng th́ nàng đáp v́ là con một nên muốn ở nhà phụng dưỡng mẹ!"

          Lát sau, chợt Cố bà nói:"Để sáng mai mẹ sang bên ấy chào bà lăo, nhân tiện xem t́nh ư nàng ra sao? Nếu nàng không có nhiều cao vọng th́ mẹ sẽ lựa lời xin hỏi cưới cho con!" Cố sinh lặng im không đáp.

          Hôm sau, Cố bà sang chào bà lăo th́ được biết bà lăo bị nghễnh ngăng, phải nói lớn mới nghe thấy. Đi xem pḥng ốc, Cố bà thấy nhà nghèo lắm, trong bếp không có lấy một bát gạo để dành cho hôm sau.

          Thấy nữ lang ngồi may vá, Cố bà hỏi bà lăo:"Nương tử nhà ta làm nghề chi?" Bà lăo không đáp chỉ giơ tay trỏ vào 2 bàn tay nữ lang.

          Lát sau, Cố bà nói:"Nay nếu hai gia đ́nh nhập một để nấu ăn chung th́ lăo bà nghĩ thế nào?" Bà lăo gật đầu, nhưng rồi lại nói:"Xin lăo bà hỏi thẳng cháu!" Cố bà bèn hỏi nữ lang, nhưng nữ lang không đáp, chỉ ngồi im may vá! V́ thế, Cố bà cũng không biết t́nh ư của nữ lang ra sao.

          Về nhà, Cố bà thuật chuyện cho con nghe, rồi nói:"Nàng được cái là không hiềm nhà ta nghèo nhưng tính nết th́ lạnh lùng thái quá, không nói mà cũng chẳng cười. Đẹp th́ đẹp như đào như lư mà lạnh th́ lạnh như tuyết như băng! Thực là người lạ lùng, khó hiểu!" Hai mẹ con cứ bàn tán với nhau măi về nữ lang.

          Một hôm, Cố sinh đem giấy bút ra đầu hồi ngồi vẽ. Chợt có một thiếu niên, dáng dấp thanh tú, khuôn mặt đẹp đẽ, nhưng điệu bộ khinh bạc, bước tới cạnh, đưa cho Cố sinh một bức họa cũ mà hỏi:"Tiền công vẽ lại bức họa này là bao nhiêu?" Cố sinh nói giá. Thiếu niên ưng thuận. Cố sinh bèn ngồi vẽ, rồi trao bức họa cho thiếu niên. Thiếu niên móc túi lấy tiền ra trả, rồi cáo biệt.

          Hai ngày sau, thiếu niên lại tới thuê Cố sinh vẽ lại một bức họa khác. Thế rồi, cứ vài ba ngày, thiếu niên lại tới thuê Cố sinh vẽ lại một bức hoạ. Lâu dần, thiếu niên trở thành quen thân với Cố sinh, rồi đâm ra chớt nhả.

          Một hôm, thiếu niên t́nh cờ gặp nữ lang ở nhà Cố sinh đi ra. Thấy nữ lang di­ễm lệ, thiếu niên bèn đưa mắt tống t́nh, rồi buông lời thô bỉ vô lễ­ mà tán tỉnh. Nữ lang vẫn lạnh như băng như tuyết, chẳng phản ứng chi.  

          Chờ cho nữ lang ra khỏi nhà, thiếu niên mới hỏi Cố sinh:"Nương tử vừa rồi là ai thế?" Cố sinh đáp:"Là nữ lang láng giềng, ở ngôi nhà trước cửa!" Thiếu niên nói:"Anh nghiêm túc quá! Có người láng giềng đẹp như thế mà không biết tán tỉnh!" Cố sinh nói:"Tôi sợ lắm!" Thiếu niên cười, nói:"Sợ cái ǵ! Xấu mới sợ, chứ đẹp như thế th́ việc ǵ mà sợ?" Cố sinh lặng im, không đáp.

          Lát sau, khi thiếu niên đă đem bức họa đi, Cố sinh vào nhà hỏi mẹ xem nữ lang trước cửa sang nhà ḿnh làm chi. Cố bà đáp:"Sang xin gạo! Hai hôm nay, mẹ con nàng không có chi ăn! Nàng rất có hiếu, v́ sợ mẹ đói, đành đi xin gạo! Mẹ bảo nàng rằng khi con vẽ xong, sẽ vào quyết định. Vậy nếu con có thể giúp được th́ con cũng nên giúp!" Nghe mẹ nói, Cố sinh bèn đem một đấu gạo sang gơ cửa ngôi nhà. Nữ lang ra mở. Cố sinh nói:"Mẹ tôi sai tôi đem đấu gạo này sang biếu Bác với Cô nương!" Nữ lang nhận gạo, nhưng không nói một lời cám ơn.

          Từ hôm ấy, ngày nào nữ lang cũng sang giúp Cố bà làm đủ mọi việc. V́ thế, Cố bà quư mến lắm, gọi nữ lang bằng Con.

          Thấy nữ lang quán xuyến mọi công việc trong nhà ḿnh như thể nàng là vợ ḿnh, Cố sinh thầm cám ơn. V́ thế, mỗi khi được ai biếu xén thức ǵ, Cố sinh cũng chia đôi, đem biếu mẹ con nữ lang một nửa. Tuy lần nào nữ lang cũng nhận phần biếu, nhưng chưa lần nào nữ lang nói một lời cám ơn.

          Tháng sau, đột nhiên Cố bà bị một ung nhọt mọc ở chỗ kín, ngày đêm đau đớn rên la. Biết chuyện, nữ lang bèn sang săn sóc cho Cố bà. Mỗi ngày 3 buổi, nữ lang chẳng nề dơ bẩn, lấy nước sạch đem vào rửa ung nhọt cho Cố bà, rồi dịt thuốc vào. Thấy thế, Cố Bà cảm động lắm, nói với nữ lang:"Chao ôi! Nếu già này có phước mà được một nàng dâu như Con th́ chắc là già này sẽ được phụng dưỡng cho đến khi chết!", rồi ứa nước mắt khóc. Nữ lang bèn an ủi mà nói:"Con trai Bác c̣n có hiếu hơn con nhiều!" Cố bà nói:"Tuy nó cũng có hiếu, nhưng v́ nó là con trai, đâu có thể làm được những việc phiền hà ở chốn khuê pḥng? Vả lại, v́ già này đă cao tuổi, có thể chết bất cứ lúc nào, nên già này rất lo về việc nó chưa có vợ, để có con nối dơi tông đường!"

          Đang nói chuyện với nữ lang, chợt thấy con bước vào pḥng, Cố bà liền khóc mà nói:"Mẹ con ta mang ơn Cô nương đây nhiều lắm! Con phải ghi nhớ mà trả ơn!" Cố sinh liền phục xuống sàn mà lạy nữ lang. Nữ lang nói:"Anh đừng làm thế! Anh kính trọng mẹ tôi, giúp đỡ mẹ tôi, mà tôi chưa tạ ơn anh, sao anh lại tạ ơn tôi?" Nghe thấy thế, Cố sinh càng kính mến nữ lang hơn, nhưng Cố sinh thấy ḿnh vẫn không thể nào lay chuyển được cơi ḷng cứng rắn của nữ lang.

          Một sáng, đang ngồi vẽ ở đầu hồi, chợt thấy nữ lang từ xa trở về nhà, Cố sinh bèn ngưng vẽ, chăm chú nh́n nữ lang.

          Bỗng thấy nữ lang quay đầu nh́n ḿnh mỉm cười, Cố sinh mừng quá, vội buông bút vẽ, băng đường sang gặp. Thấy nữ lang mở cổng vào nhà, Cố sinh theo vào. Thấy nữ lang không phản đối, Cố sinh liền theo vào tận pḥng riêng. Thấy nữ lang khóa cửa pḥng, Cố sinh bèn cợt nhả xem sao. Thấy nữ lang không chống cự, Cố sinh bèn ôm chầm lấy mà âu yếm, rồi d́u lên giường mà ân ái.

          Sau cuộc mây mưa, nữ lang lại lạnh lùng mà nói:"Xin anh nhớ kỹ cho rằng việc này chỉ có thể xảy ra một lần, chứ không thể xảy ra lần thứ hai đâu!" Nghe thấy thế, Cố sinh buồn lắm, bèn chỉnh lại y phục, rồi ra về.

          Sáng sau, Cố sinh lại ra đầu hồi ngồi vẽ.

          Lát sau, thấy nữ lang từ trong nhà mở cổng ra đường, Cố sinh lại băng sang gặp mà nói:"Xin cho tôi một buổi hẹn để tôi lại được gặp Cô nương như sáng qua!" Nữ lang không đáp, chỉ nghiêm nét mặt, cau mày nh́n Cố sinh, rồi bỏ đi. 

          Tuy nhiên, ngày nào nữ lang cũng vẫn sang nhà Cố sinh để giúp đỡ, chăm sóc Cố bà. Thế nhưng, mỗi khi gặp Cố sinh, nữ lang lại làm ngơ, không chào hỏi mà cũng chẳng bắt chuyện. Cố sinh thử nói đùa bóng gió xa xôi, nhưng nữ lang vẫn làm ngơ, tựa như không nghe thấy ǵ, vẻ mặt vẫn lạnh như tuyết như băng.

          Một hôm, nữ lang thấy Cố sinh không có khách tới thuê vẽ, bèn sang gặp mà hỏi:"Thiếu niên thường tới đây thuê anh vẽ là ai?" Cố sinh đáp:"Tôi chỉ biết y là kẻ có tiền, tới đây thuê vẽ lại mấy bức họa cũ!" Nữ lang nói:"Anh không nên giao thiệp với y nữa!" Cố sinh hỏi:"Tại sao?" Nữ lang đáp:"V́ y là một kẻ bất lương!" Cố sinh hỏi:"Sao Cô nương biết là y bất lương?" Nữ lang đáp:"V́ y đă vô lễ với tôi nhiều lần!" Cố sinh hỏi:"Y vô l­ễ với Cô nương như thế nào ?" Nữ lang đáp:"Y đă dùng những lời thô bỉ để tán tỉnh tôi! Nay tôi nhờ anh nhắn lại với y rằng y là một kẻ bất lương và nếu y c̣n dám vô l­ễ với tôi như thế nữa th́ nghĩa là y hết muốn sống rồi đó!"

          Hôm sau, khi thấy thiếu niên tới thuê ḿnh vẽ, Cố sinh nói:"Cô láng giềng nhà tôi nhờ nhắn lại với túc hạ rằng túc hạ là một kẻ bất lương, đă nhiều lần vô lễ với nàng, và nếu túc hạ c̣n dám dùng những lời thô bỉ để tán tỉnh nàng nữa th́ nghĩa là túc hạ hết muốn sống rồi đó!" Nghe thấy thế, thiếu niên tỏ vẻ bực tức. Cố sinh nói tiếp:"Theo thiển ư th́ nàng không phải là người d­ễ làm thân đâu! Túc hạ nên cẩn thận!" Thiếu niên liền cau mày mà nói:"Nếu nàng không phải là người dễ làm thân th́ tại sao anh lại làm thân được?" Cố sinh đáp:"Tôi đâu có làm thân được với nàng!" Thiếu niên nói:"Nếu anh không làm thân được với nàng th́ tại sao nàng lại dám đem những lời tán tỉnh thô bỉ của tôi ra mà thuật lại cho anh nghe?" Cố sinh cứng họng, không biết trả lời ra sao. Thiếu niên bèn nói:"Tôi cũng nhờ anh nhắn lại với nàng rằng nàng không nên làm bộ ta đây đoan chính nữa! Nếu nàng c̣n dọa nạt tôi th́ tôi sẽ nói toạc câu chuyện này ra cho thiên hạ cùng hay!" Thiếu niên thấy Cố sinh giận ḿnh lắm, nhưng vẫn giả như không biết, cứ ngồi mắng nhiếc nữ lang. Cố sinh bèn nổi giận, cau mày mà nói:"Thôi! đừng nói nữa!" Thấy thế, thiếu niên mới đứng dậy từ biệt mà đi.

          Một tối, Cố sinh đang ngồi một ḿnh trong pḥng khách, chợt thấy có kẻ đẩy cửa vào pḥng. Nh́n ra cửa, thấy là nữ lang, Cố sinh mừng quá, vội đứng dậy kéo ghế mời ngồi. Khi hai người đă an tọa, nữ lang mới mỉm cười mà nói:"Anh với tôi, t́nh duyên chưa dứt, âu cũng là tại số!" Mừng quá, tim Cố sinh đập th́nh thịch.

          Bỗng nghe có tiếng giày lẹp xẹp, cả hai cùng đứng phắt dậy. Lập tức, hai cánh cửa pḥng bị đẩy mở tung, rồi thiếu niên chạy vụt vào pḥng. Kinh hăi quá, Cố sinh hỏi:"Đêm hôm khuya khoắt, túc hạ tới nhà tôi làm ǵ?" Thiếu niên cười, đáp:"Tôi tới để coi xem cô nương của anh đoan chính tới mức nào?" Nói xong, thiếu niên quay qua nữ lang mà hỏi:"Bây giờ th́ cô hết làm bộ ta đây đoan chính rồi chứ? Hết mắng nhiếc người khác là bất lương rồi chứ?" Vừa thẹn vừa giận, hai má đỏ ửng, lông mày dựng ngược, nữ lang không đáp, chỉ lật vạt áo, để lộ túi da, nhanh tay rút ra một ngọn đao 7 lưỡi, bằng thép sáng loáng. Nh́n thấy thế, thiếu niên kinh hăi, vội quay người bỏ chạy. Nữ lang liền phóng ḿnh đuổi theo.

          Ra đường, nữ lang đảo mắt nh́n quanh, rồi đột nhiên phóng ngọn đao lên trời. Ngọn đao vạch ra một đường bay sáng rực như cầu ṿng, phát ra một âm thanh vi vu như tiếng gió. Thế rồi, khi nữ lang giơ tay ngoắc th́ lập tức ngọn đao bay trở lại, nằm gọn trong ḷng bàn tay. Nữ lang vừa cất ngọn đao vào túi th́ Cố sinh chợt nghe thấy tiếng một vật nặng từ trên cao rơi bịch xuống đất.

          Thắp đuốc lên coi, Cố sinh thấy là xác một chồn lông trắng, đầu ḿnh đều khác với các chồn thường. Kinh hăi quá, Cố sinh hỏi:"Chồn này ở đâu ra?" Nữ lang đáp:"Đó là thiếu niên đẹp trai vẫn tới thuê anh vẽ!" Hỏi:"Sao Cô nương lại giết y?" Đáp:"V́ tôi đă nhắn anh cảnh cáo y mà y vẫn coi thường lời cảnh cáo, nghĩa là y hết muốn sống rồi!"  

          Cố sinh nói:"Thôi! Chuyện ấy đă qua, bây giờ đến chuyện đôi ta. Xin Cô  nương hăy vào pḥng riêng với tôi!" Nữ lang lắc đầu, nói:"Vừa bị cái con yêu vật kia làm hết hứng thú rồi! Thôi! Để tối mai!" Nói xong, nữ lang ra khỏi cửa, băng đường về nhà.

          Tối sau, Cố sinh ngồi chờ ở pḥng khách.

          Lát sau, quả nhiên nữ lang bước vào pḥng. Cố sinh hỏi:"Tối qua, Cô nương giết chồn bằng pháp thuật ǵ?" Nữ lang đáp:"Anh không nên biết, mà nên quên hẳn chuyện ấy đi! Nếu anh tiết lậu chuyện ấy ra ngoài th́ chắc chắn là anh sẽ mắc đại họa!" Cố sinh nói:"Được rồi! Kể từ giờ, tôi sẽ quên hẳn chuyện ấy! Bây giờ, nói chuyện đôi ta. Cô nương có thuận cho tôi xin cưới hỏi không?" Nữ lang đáp:"Đă giúp đỡ lẫn nhau, đă ân ái với nhau, th́ đă là vợ chồng rồi, cần chi phải cưới hỏi nữa?" Cố sinh hỏi:"Thế làm vợ tôi, Cô nương có sợ nghèo không?" Nữ lang đáp: "Dĩ nhiên là tôi không sợ, v́ nếu sợ th́ tôi đă dọn nhà đi từ lâu rồi! Cũng chính v́ anh nghèo mà đêm nay tôi mới sang đây lần nữa!" Nghe thấy thế, Cố sinh bèn d́u nữ lang lên giường mà ân ái.

          Sau cuộc mây mưa, nữ lang ngồi dậy mặc y phục, rồi dặn Cố sinh:"Việc cẩu hợp với nhau như thế này, không thể nào xảy ra thường xuyên được! Khi nào thấy được th́ tôi sẽ sang đây, c̣n khi nào thấy không được th́ xin đừng mất th́ giờ năn nỉ, v́ dù có năn nỉ th́ cũng vô ích mà thôi!"

          Từ đó, nữ lang coi Cố sinh như một kẻ hoàn toàn xa lạ, trong khi Cố sinh lại coi ḿnh như một kẻ cực kỳ thân thiết với nữ lang. V́ thế, mỗi lần gặp nhau, Cố sinh lại ngỏ ư muốn mời nữ lang tới nơi vắng vẻ để giăi bày tâm sự, nhưng lần nào nữ lang cũng cương quyết chối từ.

          Tuy nhiên, ngày nào nữ lang cũng vẫn sang giúp Cố bà làm mọi việc nội trợ, chẳng khác chi nàng dâu chính thức của Cố bà.

          Ba tháng sau, bà mẹ nữ lang qua đời. Cố sinh tận t́nh lo toan tang lễ­. Sau lễ  ­ an táng mẹ, nữ lang vẫn cư ngụ một ḿnh trong ngôi nhà.

          Hơn một tháng sau.

          Một trưa, chợt nghĩ nữ lang cư ngụ một ḿnh th́ ắt phải buồn, ḿnh có thể sang tỉ tê được, Cố sinh liền chạy sang ngôi nhà, trèo tường vào sân, lên cửa chính gọi vọng vào nhà nhưng không có tiếng đáp.

          Ghé mắt ḍm qua khe cửa, thấy mọi pḥng đều trống, Cố sinh nghi nữ lang có hẹn với trai và hiện đang đi gặp trai, nên buồn bă ra về.

          Chờ đến nửa đêm, Cố sinh lại chạy sang ngôi nhà, trèo tường vào sân, lên cửa chính gọi vọng vào. Vẫn không thấy có tiếng đáp, Cố sinh lại buồn bă ra về, nghĩ rằng nữ lang đă bỏ ngôi nhà mà đi theo trai.

          Sáng sau, thấy nữ lang lại sang nhà ḿnh làm việc giúp mẹ ḿnh, Cố sinh ngạc nhiên lắm.

          Vừa ghen vừa hờn, Cố sinh không thèm chào hỏi, bỏ nhà ra đường. Thấy thế, nữ lang đuổi theo mà hỏi:"Có phải anh nghi tôi có hẹn với trai nên ghen rồi đâm ra hờn không?" V́ vẫn c̣n hờn, Cố sinh không đáp. Nữ lang nói:"Tôi không làm điều chi bất chính để cho anh phải ghen đâu! Chỉ v́ tôi đang có tâm sự riêng, chưa đến lúc nói cho anh biết được nên tôi chưa thể giải được nỗi nghi của anh đó thôi! Tin hay không là quyền của anh!" Cố sinh vẫn im lặng.

          Nữ lang nói:"Bây giờ xin anh giải quyết cho một điều phiền hà!" Lúc đó, Cố sinh mới hỏi:"Điều chi?" Nữ lang đáp:"Tôi mang thai với anh đă được 8 tháng, nay sắp sanh rồi! Mong rằng đứa bé sẽ là con trai! V́ chưa được mọi người chính thức công nhận là vợ anh, nên tôi không thể sanh con đường đường chính chính như các phụ nữ có chồng, mà sẽ phải sanh con trong cảnh giấu diếm. Vậy xin anh đừng nói cho ai biết đứa bé là con tôi!" Cố sinh liền gật đầu mà nói:"Xin vâng!" Nữ lang lại nói:"Tuy nhiên, tôi chỉ có thể sanh con giùm anh thôi, chứ tôi không thể nuôi nó giùm anh được! Vậy hôm nay anh hăy về thưa chuyện với Bác, rồi tung tin rằng anh vừa xin được một hài nhi đem về làm con nuôi, và nhờ Bác t́m cho một bà vú để nuôi hài nhi!" Cố sinh lại gật đầu mà nói:"Xin vâng!"

          Tối ấy, sau khi nữ lang cáo biệt, Cố sinh liền vào pḥng mẹ, thuật lại cho mẹ nghe câu chuyện mà nữ lang vừa kể. Nghe xong, Cố bà cười mà nói:"Nữ lang này thực là người lạ lùng, khó hiểu! Nếu mẹ có đem sính l­ẽ sang xin hỏi cưới nàng cho con th́ chắc là nàng sẽ từ chối! Thế mà nàng lại chịu chung đụng với con để cho mẹ có đứa cháu nội nối dơi tông đường th́ quả thực nàng là người lạ lùng, khó hiểu!" Từ đó, mẹ con Cố bà chỉ đợi ngày nữ lang sanh.

          Hơn một tháng sau.

          Trong 3 ngày liền, không thấy nữ lang sang giúp ḿnh làm việc nội trợ như mọi khi, Cố bà bèn sang ngôi nhà để thăm nữ lang.

          Thấy cánh cổng chỉ khép hờ, Cố bà bèn qua cổng vào sân rồi lên gơ cửa pḥng khách. Chờ hồi lâu, Cố bà mới thấy nữ lang ra mở, mời bà vào nhà, rồi đóng cửa lại. Thấy nữ lang đầu bù tóc rối, mặt mũi lem luốc, rồi nghe có tiếng hài nhi khóc oe oe, Cố bà kinh ngạc, hỏi:"Con sanh cháu bé từ bao giờ?" Nữ lang đáp: "Thưa Bác, con đă sanh cháu từ 3 hôm nay!" Hỏi:"Trai hay gái?" Đáp:"Thưa, trai!" Mừng quá, Cố bà chạy vội tới giường coi th́ thấy hài nhi được quấn trong tă lót, má phính, trán rộng. Cố bà liền hỏi:"Bây giờ chỉ có một thân một ḿnh th́ con lấy ǵ mà nuôi cháu bé?" Nữ lang đáp:"Hài nhi này là cháu nội của Bác! Vậy con xin Bác nuôi nó giùm con!"

          Cố bà hỏi:"Con định đi đâu mà không nuôi cháu?" Nữ lang đáp:"Con có nỗi khổ tâm riêng, bây giờ chưa thể tiết lộ với Bác được! Đêm nay, vào giữa giờ tí, xin Bác sang đây ẵm cháu về nhà!" Cố bà bèn từ biệt nữ lang.

          Về nhà, Cố bà thuật chuyện cho Cố sinh nghe. Hai mẹ con cùng lấy làm lạ về các hành vi lạ lùng của nữ lang. Đêm ấy, vào giữa giờ tí, hai mẹ con cùng sang nhà nữ lang, ẵm hài nhi về nhà ḿnh.

          Sáng sau, Cố sinh sang nhà nữ lang thăm ḍ th́ thấy ngôi nhà bỏ trống, nữ lang mất tích. Liên tiếp trong 3 ngày, Cố sinh thấy ngôi nhà vẫn bỏ trống.

          Vào nửa đêm hôm thứ tư, khi đang ngồi đọc sách ở pḥng khách, chợt nghe có tiếng gơ cửa, Cố sinh đứng dậy chạy ra mở, th́ thấy chính là nữ lang. 

          Sau khi vào pḥng khách, bỗng nữ lang nói:"Đêm nay tôi sang đây để xin từ biệt Bác với anh!" Cố sinh nói:"Trước khi từ biệt, xin Cô nương hăy cắt nghĩa cho tôi nghe về những hành vi lạ lùng của Cô nương mà mẹ con tôi vẫn thắc mắc!" Nữ lang cười, hỏi:"Tôi có hành vi nào mà anh cho là lạ lùng?" Cố sinh đáp:"Mẹ tôi thường nói nếu Bà có sang xin hỏi cưới Cô nương cho tôi th́ chắc là Cô nương sẽ từ chối! Thế mà Cô nương lại chịu chung đụng với tôi để cho mẹ tôi một đứa cháu nội nối dơi tông đường th́ Cô nương quả là người lạ lùng, khó hiểu!" Nữ lang cười mà nói:"Có ǵ là khó hiểu đâu! Nguyên tôi đă chịu ơn lớn của Bác, nên chẳng thể  nào quên được! Một hôm, Bác có nói với tôi rằng Bác đă cao tuổi, có thể chết bất cứ lúc nào, nên Bác rất lo về việc anh chưa có vợ, để có con nối dơi tông đường! Mà tôi th́ thấy anh nghèo quá, không biết đến bao giờ anh mới có tiền cưới vợ, nên tôi mới nảy ư sanh cho anh một đứa con. Sau khi gần anh lần đầu, tôi nghĩ là minh sẽ mang thai nên tôi có nói với anh rằng việc ấy chỉ có thể xảy ra một lần, chứ không thể xảy ra lần thứ hai! Thế nhưng khi biết là ḿnh chưa mang thai, tôi có sang đây nói với anh rằng v́ số trời, t́nh duyên giữa chúng ta chưa hết, rồi tôi lại gần anh thêm một lần nữa! Nay th́ tôi đă sanh được cho Bác một đứa cháu nội để nối dơi tông đường nên chí tôi đă toại, tôi không c̣n ân hận chi nữa!"

          Ngưng một lát, nữ lang lại cười mà hỏi:"Tôi c̣n có hành vi nào mà anh cho là lạ nữa không?" Cố sinh đáp:"C̣n! Tại sao khi mẹ tôi hỏi tên họ, quê quán Cô nương th́ Cô nương chỉ lắc đầu, không đáp?" Nữ lang đáp:"V́ lúc đó tôi sợ kẻ thù của tôi sẽ t́m ra mẹ con tôi nên tôi phải giấu tên họ, quê quán. Bây giờ th́ tôi hết sợ rồi, nên tôi có thể nói cho anh biết rằng tôi họ Mạnh, quê ở Triết Giang!"

          Ngưng một lát, nữ lang lại cười mà hỏi:"Tôi c̣n có hành vi nào mà anh cho là lạ nữa không?" Cố sinh đáp:"C̣n! Sau khi Bác mất, ngày cũng như đêm, bất cứ  lần nào tôi sang bên ấy t́m Cô nương th́ cũng thấy Cô nương đi vắng! Vậy Cô nương đi đâu?" Nữ lang đáp:"Tôi đi thăm ḍ con đường dẫn tới nhà kẻ thù cho quen thuộc, kẻo e lầm lẫn!"

          Ngưng một lát, nữ lang lại cười mà hỏi:"Anh c̣n muốn hỏi câu ǵ nữa không?" Cố sinh đáp:"C̣n! Tại sao hôm nay Cô nương lại dám tiết lậu với tôi đủ mọi chuyện, không c̣n lạ lùng khó hiểu như trước nữa?" Nữ lang mỉm cười, rồi lật vạt áo, tháo chiếc túi da, giơ lên cao mà nói:"V́ tôi đă chặt được đầu kẻ thù, cho vào chiếc túi này!" Nói xong, nữ lang mở túi, nắm tóc lôi ra một thủ cấp bê bết máu tươi của một hán tử cường tráng, râu rậm, mắt sâu! Cố sinh kinh hăi mà hỏi: "Kẻ này là ai?" Nữ lang đáp:"Trước kia, y là kẻ thù của cha tôi! Bây giờ, y kẻ thù của tôi! Khi cha tôi đang làm quan tư mă ở Triết Giang, th́ y vu hăm cha tôi khiến cha tôi bị giết, nhà cửa ruộng vườn đều bị tịch thu. Tôi phải thay tên đổi họ, cơng mẹ già đi trốn, ṛng ră trong 3 năm trời! Vậy y là kẻ thù của tôi v́ y đă giết cha tôi và đă khiến cho mẹ con tôi bị khốn đốn!"

          Cố sinh hỏi:"Cô nương là một nữ lang yếu đuối mà kẻ thù lại là một hán tử cường tráng! Vậy th́ làm thế nào mà Cô nương tử lấy được thủ cấp của y?" Nữ lang đáp:"Tôi dùng phép phóng đao 7 lưỡi để giết y cũng giống như đă giết con chồn lông trắng, rồi tôi chặt lấy thủ cấp của y mà cho vào túi da này!"

          Cố sinh hỏi:"Tại sao cô nương không báo thù ngay mà phải đợi đến bây giờ?" Nữ lang đáp:"V́ lúc đó mẹ tôi c̣n tại thế! Tôi e nếu tôi thất bại, bị kẻ thù giết chết, th́ tôi sẽ trở thành đứa con bất hiếu, không chịu ở lại cơi trần mà phụng dưỡng mẹ già!"

          Cố sinh lại hỏi:"Tại sao sau khi Bác đă tạ thế, Cô nương không báo thù ngay?" Nữ lang đáp:"V́ lúc đó tôi lại phải mang cái thai của anh ở trong bụng!"

          Ngưng một lát, nữ lang lại cười mà hỏi:"Anh c̣n muốn hỏi câu ǵ nữa không?" Cố sinh lắc đầu mà đáp:"Không! Như thế là đủ rồi!"

          Thấy nữ lang cho thủ cấp kẻ thù vào túi da, giắt sau vạt áo, rồi bước ra cửa, Cố sinh nói:"Cô nương hăy chờ một lát để tôi vào đánh thức mẹ tôi, mời Bà ra đây từ biệt Cô nương luôn thể!" Nữ lang lắc đầu mà nói:"Xin anh đừng làm kinh động Bác, để Bác được an giấc đêm nay!" Cố sinh lại nói:"Cô nương hăy chờ một lát để tôi vào ẵm Hài-nhi ra đây từ biệt Mẹ!" Nữ lang lại lắc đầu mà nói:"Xin anh đừng làm cho con bị thức giấc, để cho nó được ngủ yên đêm nay!" Cố sinh lại hỏi:"Cô nương thấy tương lai của hài nhi ra sao?" Nữ lang đáp:"Hài nhi này có thể làm rạng rỡ tông môn! V́ thế, anh phải trông nom nó cho kỹ!" Thấy Cố sinh ngập ngừng, nữ lang cười mà hỏi:"Chắc anh c̣n muốn hỏi điều chi nữa phải không?" Cố sinh gật đầu, hỏi:"Thế c̣n tương lai của tôi ra sao?" Nữ lang thở dài mà đáp: "Anh đă hỏi th́ tôi phải nói thực! Phúc của anh mỏng lắm! Anh không được thọ đâu!" Nghe thấy thế, Cố sinh buồn bă, nhắm mắt mà hỏi:"Thế bây giờ, cô nương đi đâu?" Không nghe thấy tiếng trả lời, Cố sinh mở mắt ra coi th́ thấy nữ lang đă biến mất.

       Ba năm sau.

       Quả nhiên Cố sinh chết, Cố bà phải thay con mà nuôi hài nhi.

       Mười tám năm sau.

       Hài nhi thi đậu tiến sĩ, phụng dưỡng bà nội cho đến khi bà mất.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com