www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

295. HƯƠNG NGỌC

Hoa nhân t́nh tử hoa đương khốc

Hoa vị t́nh sinh hoa dũ hương

Khả tích ái hoa nhân khứ hậu

Đố hoa phong vũ tiện xương cuồng




295.
THẦN MẪU ĐƠN
 

         Huyện Tức Mặc, tỉnh Sơn Đông, trên núi Lao Sơn, có cung Hạ Thanh, là nơi tu hành của đạo sĩ.

Trong cung, có vườn mẫu đơn, cây nào cũng cao hơn trượng. Ở góc vườn, có cây nại đông cao hơn hai trượng, chu vi đến mấy chục thước. Vào mùa hoa nở, trăm hoa đua sắc, cảnh vườn trông rất ngoạn mục.

          Huyện Giao Châu, có nho sinh Hoàng Huy Bá, ḍng dơi phú gia, có vợ là Ḥa-thị và một trai tên Hoàng Huy Thông. Nghe đồn cảnh vườn Hạ Thanh rất  ngoạn mục, Huy Bá sang Tức Mặc, lên núi Lao Sơn, xin đạo trưởng cho phép cất một thư pḥng để đọc sách, thưởng hoa. Đạo trưởng ưng thuận.

          Một hôm, ngồi trong cửa sổ nh́n ra vườn, chợt thấy một nữ lang áo trắng, cực kỳ diễm lệ, thấp thoáng trong hoa, Huy Bá cứ thắc mắc tại sao trong đạo cung, nơi tu hành, lại có người đẹp? Thấy lạ, Huy Bá vội đứng dậy, rảo bước ra vườn để nh́n kỹ giai nhân, nhưng khi ra tới nơi th́ nữ lang đă biến mất.

Từ đó, thấy ngày nào nữ lang cũng hiện ra, Huy Bá bèn nảy ư nấp ŕnh để được gặp giai nhân.

Một hôm, Huy Bá dậy sớm tắm gội rồi ra vườn, nấp trong bụi rậm.

Lát sau, thấy nữ lang hiện ra ở đằng xa cùng với một nữ lang áo đỏ, Huy Bá chú mục nh́n th́ thấy cả hai đang dắt tay nhau bước tới phía ḿnh, cùng cực kỳ diễm lệ, mỗi người một vẻ. Khi tới gần bụi rậm, chợt nữ lang áo đỏ dừng chân mà nói:"Ủa! Có người nấp ở quanh đây!" Nghe thấy thế, Huy Bá liền nhảy ra khỏi bụi rậm. Thấy người, hai nữ lang cùng ù té chạy, xiêm y phấp phới, hương thơm ngạt ngào. Huy Bá vội đuổi theo tới chân tường cuối vườn th́ bỗng thấy cả hai cùng biến mất. Buồn quá, Huy Bá nhặt một mảnh sành, vạch vào gốc nại đông một bài thơ 4 câu 5 chữ, rồi lững thững về pḥng, buông ḿnh xuống ghế mà tưởng nhớ giai nhân.

Đến tối, khi Huy Bá đứng dậy thắp đèn th́ chợt thấy cánh cửa kẹt mở, rồi có người bước vào pḥng.

Quay đầu nh́n, thấy là nữ lang áo trắng, Huy Bá mừng quá, vội chạy tới gần. Nữ lang đưa tay ra cản, nói:"Sao tú tài hung hăng quá thế? Hồi sáng cũng vậy, khi từ bụi rậm nhảy ra, tú tài hung hăng quá, khiến chúng thiếp khiếp đảm! Lát sau, khi chúng thiếp trở lại chỗ cây nại đông mới biết là tú tài đă đề thơ ở đó. V́ tú tài hung hăng, thiếp cứ ngỡ tú tài không thích thi ca! Đến khi thấy tú tài làm thơ hay quá, thiếp mới biết là ḿnh lầm! Tối nay hết sợ nên thiếp tới để làm quen!" Huy Bá hỏi:"Nương tử tên chi?" Nữ lang đáp:"Tên Hương Ngọc!" Hỏi:"Quê ở đâu?" Đáp: "Ở huyện B́nh Khang, tỉnh Sơn Đông này!" Hỏi:"Sao lại lên nơi tu hành của đạo sĩ mà cư ngụ?" Đáp:"Thiếp đâu có muốn lên đây! Bị bắt lên đây cư ngụ đó thôi!" Hỏi:"Ai bắt nương tử?" Đáp:"Một đạo sĩ trong cung này!" Huy Bá nói:"Xin cho biết đạo sĩ ấy tên chi để kẻ này rửa nhục cho!" Hương Ngọc đáp:"Tú tài chẳng nên làm thế!" Hỏi:"Tại sao?" Đáp:"V́ đạo sĩ ấy đạo đức lắm, chỉ bắt thiếp lên đây cư ngụ chứ có bức bách ǵ thiếp đâu?" Hỏi:"Thế nương tử không muốn thoát khỏi chốn này hay sao?" Hương Ngọc chúm chím cười mà đáp:"Không muốn!" Hỏi: "Tại sao?" Đáp:"V́ trước kia, khi chưa gặp được người nho sinh phong nhă như ư, thiếp cũng muốn thoát khỏi chốn này, nhưng bây giờ, đă gặp được người ấy rồi th́ thiếp lại đổi ư, chỉ muốn bị nhốt ở chốn này suốt đời để được cận kề với người ấy mà thôi!"

Thấy chuyện lạ, Huy Bá hỏi:"Người nho sinh ấy là ai?" Hương Ngọc ửng hồng đôi má, lấy tay chỉ ngực Huy Bá mà đáp:"Là tú tài này!" Thấy Hương Ngọc  bạo dạn như thế, Huy Bá liền hỏi:"Thế đêm nay nương tử có thể ở lại đây với tú tài này chăng?" Hương Ngọc mỉm cười, gật đầu.

Huy Bá liền bồng Hương Ngọc lên giường mà ân ái.

          Sáng sau, khi thức giấc, thấy trời đă rạng đông, Hương Ngọc vội vùng dậy mà nói:"Mải vui với chàng, quên cả trời sáng!" Chỉnh xong y phục, Hương Ngọc lại nói:"Thiếp mới nghĩ ra được mấy câu thơ để họa lại bài thơ của chàng. Nếu chàng hứa là không cười th́ thiếp sẽ đọc cho nghe!" Huy Bá gật đầu, đáp:"Xin hứa!" Hương Ngọc bèn lấy giọng rồi đọc bài thơ.

          Nghe xong, Huy Bá vùng dậy cầm tay Hương Ngọc mà nói:"Nàng đă đẹp, lại giỏi thi ca như thế th́ ta chết mệt v́ nàng mất thôi! Thế nhưng, mới tới đây tối qua, sao sáng nay đă đi? Bao giờ nàng trở lại?" Hương Ngọc cười, đáp:"Tối nay!" Huy Bá nói:"Cứ lúc nào rảnh rỗi th́ tới, chứ chờ đến tối th́ lâu quá!" Hương Ngọc mỉm cười mà gật đầu.

          Từ đó, tối nào Hương Ngọc cũng tới thư pḥng với Huy Bá, đến sáng lại ra đi.

Một tối, Huy Bá hỏi:"Nữ lang áo đỏ hôm nọ cùng đi với nàng là ai?" Hương Ngọc đáp:"Là Giáng Tuyết, người chị kết nghĩa của thiếp!"

Hỏi:"Nàng có thể mời chị ấy tới đây chơi được chăng?" Đáp:"Để thiếp thử đi ướm lời coi sao!" Rồi Hương Ngọc vụt chạy đi.

Lát sau, Hương Ngọc trở lại, nói:"Thiếp mời thế nào chị ấy cũng không chịu tới!" Huy Bá buồn rầu mà hỏi:"Tại sao?" Đáp:"V́ chị ấy lạnh lùng lắm chứ không nồng nàn như thiếp! Chị ấy chỉ thích thi ca thôi chứ chẳng thích cận kề nam nhân!" Hỏi:"Khó đến thế cơ ư?" Đáp:"Khó lắm! Tuy nhiên, khi nào gặp, chàng cứ thử nói khéo xem sao, biết đâu chị ấy chẳng siêu ḷng! Thế nhưng, bây giờ chàng đang có thiếp ở đây th́ đâu cần chị ấy?" Nói xong, Hương Ngọc chạy tới cầm tay Huy Bá, kéo lên giường mà nồng nàn suốt đêm. Sáng sau, Hương Ngọc lại ra đi.  

Nửa năm sau.

Một tối, khi tới thư pḥng, Hương Ngọc buồn rầu mà nói:"Thiếp muốn ở với chàng mà chàng c̣n chẳng giữ được, c̣n chị Giáng Tuyết không muốn ở với chàng th́ làm sao mà chàng giữ nổi? Đêm nay là đêm cuối cùng thiếp được ở với chàng! Sáng mai, thiếp sẽ phải xa chàng vĩnh viễn!" Kinh hăi quá, Huy Bá vội hỏi: "Tại sao?" Hương Ngọc đưa tay áo lên lau nước mắt mà đáp:"Chuyện ǵ cũng có nguyên do! Chuyện thiếp phải vĩnh viễn xa chàng cũng có nguyên do, nhưng thiếp chẳng dám nói cho chàng biết!" Huy Bá hỏi:"Tại sao?" Hương Ngọc chỉ mếu máo, lắc đầu. Suốt đêm, Hương Ngọc chỉ ngồi ở bàn sách mà khóc, không chịu đi nằm.

Sáng ra, Hương Ngọc gạt nước mắt mà nói:"Thôi! Chàng ở lại, thiếp đi đây!" rồi vụt đứng dậy, lướt đi, khiến Huy Bá không kịp nói một lời. Huy Bá cứ thắc mắc, không hiểu v́ nguyên do ǵ mà Hương Ngọc phải ra đi.

Khi trời sáng rơ, Huy Bá ra vườn coi hoa th́ thấy đạo trưởng đang tản bộ với một khách lạ ở trong vườn. Gặp Huy Bá, đạo trưởng giới thiệu:"Đây là Lam ông, người ở huyện này, lên đây du ngoạn!" Huy Bá vội chắp tay vái chào. Lam ông cũng chắp tay đáp lễ. Chợt nh́n thấy cây mẫu đơn hoa trắng, Lam ông thích quá, nói:"Xin đạo trưởng cho bản nhân cây này!" Đạo trưởng gật đầu, ưng thuận. Lam ông liền đánh cây đem đi, để lại một hốc đất trống ở trong vườn. Lúc đó, Huy Bá mới vỡ lẽ rằng Hương Ngọc là thần của cây mẫu đơn hoa trắng. Tuy rất buồn nhưng Huy Bá cũng chẳng làm chi được, chỉ biết thuê người xuống núi, t́m đến nhà Lam ông hỏi thăm tin tức về cây mẫu đơn.

Mấy hôm sau, người ấy lên núi báo tin rằng cây mẫu đơn mà Lam ông xin được của đạo trưởng, mỗi ngày một úa héo, Huy Bá buồn lắm, ngày nào cũng tới sụt sùi ở hốc đất trống, rồi về thư pḥng ngồi làm thơ than khóc mẫu đơn.

          Một hôm, Huy Bá ra thăm hốc đất th́ thấy Giáng Tuyết đang đứng ở đó. Thấy Huy Bá tiến tới phía ḿnh, Giáng Tuyết vẫn đứng im chứ không bỏ chạy như lần trước. Khi tới nơi, Huy Bá cầm ống tay áo Giáng Tuyết mà khóc. Giáng Tuyết cũng thương cảm mà khóc theo.

          Chờ cho Giáng Tuyết nín khóc, Huy Bá mới mời về thư pḥng tṛ chuyện. Giáng Tuyết nhận lời. Huy Bá liền dẫn Giáng Tuyết về thư pḥng, kéo ghế mời ngồi. Sau khi an tọa, Giáng Tuyết nói:"Hương Ngọc với thiếp rất thân nhau, kết nghĩa chị em từ hồi c̣n nhỏ! Nay đột nhiên phải vĩnh viễn xa nhau, thiếp buồn lắm. Thấy tú tài cũng đau khổ v́ phải xa Hương Ngọc, thiếp cảm thông mà thương hại tú tài!" Huy Bá hỏi:"Có khi nào thần hoa đă thác rồi lại được tái sinh không?" Giáng Tuyết gật đầu, đáp:"Có! Thỉnh thoảng Thượng Đế cũng cho một thần hoa được tái sinh!" Hỏi:"Thường th́ những thần hoa như thế nào mới được tái sinh?" Đáp:"Những thần hoa bị thác v́ cảm thương quá độ! Tuy nhiên, dù có được tái sinh th́ thần khí cũng đă tiêu tan, chẳng thể chuyện tṛ, ân ái như lúc sinh thời!" Huy Bá nói:"V́ phước mỏng nên kẻ này đă làm phương hại đến t́nh nhân! V́ phận không dày nên không được hưởng hai giai nhân cùng một lúc! Trước kia, kẻ này có nhờ Hương Ngọc đạo đạt mối t́nh của ḿnh đến nương tử, muốn mời tới chơi để cùng nhau đàm đạo thi ca, sao nương tử không tới?" Giáng Tuyết đáp:"Trước kia, khi tú tài quyến luyến Hương Ngọc, thiếp cứ ngỡ tú tài chỉ là một nho sinh dâm đăng, vô hạnh chứ chẳng phải là người có t́nh cảm. Nay thấy ngày nào tú tài cũng ra đây than khóc Hương Ngọc, thiếp mới biết tú tài cũng là kẻ chí t́nh. V́ thế hôm nay thiếp mới nhận lời tới đây tṛ chuyện! Tuy nhiên, thiếp tới đây là v́ t́nh cảm bạn bè chứ không phải v́ muốn cận kề nam nữ! Nếu tú tài toan dụ dỗ thiếp tới đây để làm chuyện ái ân thay cho Hương Ngọc th́ thiếp phải tuyệt giao thôi!" Nói xong, Giáng Tuyết đứng dậy xin cáo biệt. Huy Bá vội giữ lại mà nói:"Hương Ngọc vĩnh vi­ễn ra đi, kẻ này phải ở lại một ḿnh nên đêm ngày thương nhớ khôn nguôi. Nay chỉ mong được nương tử thương t́nh, ngày nào cũng tới đây tṛ chuyện cho khuây khỏa phần nào nỗi nhớ thương, chứ đâu dám có ư xúc phạm mà nương tử nỡ cự tuyệt?" Nghe Huy Bá nói, Giáng Tuyết không nỡ bỏ đi. Hai người bèn ngồi tṛ chuyện về thi ca cho đến tối.

Đêm ấy, Huy Bá nhường giường cho Giáng Tuyết nằm, c̣n ḿnh th́ trải chiếu xuống đất mà ngủ. Sáng sau, Giáng Tuyết từ biệt mà đi.

Ba hôm sau, không thấy Giáng Tuyết trở lại thư pḥng, Huy Bá buồn lắm.

          Đêm thứ tư, nằm nghe mưa rơi, thấy ḷng tê tái, nước mắt đẵm gối, trằn trọc trên giường, chẳng sao ngủ được, Huy Bá tung chăn ngồi dậy, ṃ ra bàn sách, đánh lửa thắp đèn, cầm bút viết một bài thơ tả cảm t́nh của ḿnh đối với Giáng Tuyết. Viết xong, Huy Bá cất tiếng ngâm. Chợt nghe có tiếng nói ở ngoài cửa sổ: "Có người làm thơ th́ cũng phải có kẻ họa thơ chứ?", Huy Bá nhận ra tiếng Giáng Tuyết, nên mừng quá, vội chạy ra mở cửa mời vào.

Vào pḥng, tới bàn sách, Giáng Tuyết ngồi xuống ghế, cầm bài thơ lên coi.

Thấy Huy Bá diễn tả t́nh cảm đối với ḿnh, Giáng Tuyết bèn cầm bút họa lại rồi đưa cho Huy Bá coi. Đọc bài họa, thấy t́nh cảm không được nồng nàn, Huy Bá trách:"Sao nương tử cứ lạnh lùng với kẻ này như thế?" Giáng Tuyết đáp:"Thiếp không thể nồng nàn với tú tài như Hương Ngọc được! Thiếp chỉ có thể an ủi tú tài được đôi chút mà thôi!" Huy Bá hỏi:"Nương tử có thể lên giường nằm một lần được chăng?" Giáng Tuyết lắc đầu, nghiêm mặt mà đáp:"Cái vui gặp nhau sao cứ phải ở chỗ ăn nằm?" Nghe thấy thế, Huy Bá đành thôi, không dám năn nỉ nữa.

Sáng ra, Giáng Tuyết lại từ biệt.

          Từ hôm ấy, cứ mỗi khi Huy Bá cảm thấy buồn th́ tự nhiên lại thấy Giáng Tuyết hiện ra. Thế nhưng, Giáng Tuyết chỉ tới để chuyện tṛ, làm thơ, họa thơ, chứ chẳng khi nào chịu lên giường nằm với Huy Bá.

Một hôm, khi Giáng Tuyết tới, Huy Bá nói:"Ngoài Hương Ngọc là vợ, tiểu sinh chỉ có nương tử là bạn, nên thỉnh thoảng cũng muốn tới thăm nương tử. Vậy xin nương tử cho tiểu sinh biết hiện nương tử cư ngụ ở cây mẫu đơn nào để tiểu sinh biết đường tới thăm? Tiểu sinh sẽ xin đánh cây mẫu đơn ấy về nhà trồng, kẻo lại bị người khác tới đánh đem đi mất!" Giáng Tuyết nói:"Thiếp tới đây là để  thăm tú tài! Chuyện tṛ như thế này là đủ rồi, tú tài đâu cần phải tới thăm thiếp làm chi? V́ thế, tú tài có biết nơi cư ngụ của thiếp th́ cũng vô ích mà thôi! Ngoài ra, thiếp đă ở quen nơi này rồi, nếu bị đem đi nơi khác th́ sẽ bị úa héo rồi thác như Hương Ngọc!" Huy Bá không nghe, cứ nắm lấy cổ tay Giáng Tuyết mà kéo ra vườn, bắt phải chỉ cho ḿnh biết nơi cư ngụ. Dọc đường, thấy cây mẫu đơn nào, Huy Bá cũng giơ tay chỉ mà hỏi:"Phải chăng nương tử cư ngụ ở đây?" khiến Giáng Tuyết cứ che miệng cười. Thừa lúc Huy Bá bất ư, Giáng Tuyết biến mất.

Biết Giáng Tuyết không muốn tiết lộ nơi cư ngụ nên từ đó, mỗi khi gặp Giáng Tuyết, Huy Bá không đả động chi đến chuyện ấy nữa.

Hai người cứ làm bạn thi ca với nhau như thế cho đến hết năm.

Cuối năm, Huy Bá về ăn Tết với vợ con rồi ở lại nhà luôn.

Hai tháng sau.

Một đêm, Huy Bá nằm chiêm bao thấy Giáng Tuyết tới thăm, vẻ mặt buồn rầu, ủ rũ. Huy Bá hỏi:"Sao nương tử buồn thế?" Giáng Tuyết đáp:"Thiếp sắp gặp đại nạn rồi! Tú tài hăy mau lên núi mà gặp thiếp! Nếu tú tài không lên ngay th́ e chúng ta không c̣n dịp gặp nhau nữa!" Tỉnh giấc, Huy Bá lấy làm lạ, vội sắm sửa hành trang rồi lên núi thăm Giáng Tuyết.

Tới nơi, Huy Bá được biết là đạo trưởng đang thuê thợ xây cất một ngôi nhà ở cuối vườn. V́ cây nại đông vướng víu, cản trở việc xây cất nên viên giám tạo xin đạo trưởng cho phép chặt đi.

Nghe chuyện, hiểu được lời nói của Giáng Tuyết trong giấc chiêm bao, Huy Bá bèn tŕnh bày câu chuyện với đạo trưởng, rồi năn nỉ đạo trưởng đừng cho viên giám tạo chặt cây nại đông.

Đạo trưởng suy nghĩ hồi lâu rồi gật đầu ưng thuận.

          Tối ấy, Huy Bá ở lại trên núi, vào thư pḥng ngồi đọc sách. Đột nhiên, Huy Bá thấy Giáng Tuyết hiện ra mà nói:"Thiếp  tới đây để cám ơn tú tài đă xin được đạo trưởng không cho viên giám tạo chặt cây nại đông!" Huy Bá cười mà nói: "Trước kia, v́ không chịu cho kẻ này biết nơi cư ngụ nên bây giờ mới gặp nguy cơ! Nếu chịu cho biết th́ kẻ này đă t́m cách xin với đạo trưởng đừng bao giờ cho phép ai chặt cây nại đông cả! Bây giờ kẻ này đă biết được nơi cư ngụ của nương tử rồi th́ ngày nào cũng xin nương tử tới đây chuyện tṛ! Nếu không, kẻ này sẽ bện bùi nhùi ngải, đem tới xông cây nại đông để cho nương tử phải lộ diện!" Giáng Tuyết nói:"Chính v́ biết tính tú tài ưa hành động ngỗ nghịch như thế nên trước kia thiếp mới giấu!"

Chuyện tṛ thêm một lát, Huy Bá nói:"Tối nay gặp nương tử, lại nhớ đến Hương Ngọc. Từ hồi dời đạo cung, xuống núi về nhà, kẻ này chưa có dịp ra thăm hốc đất. Bây giờ nương tử có thể cùng kẻ này ra đó tưởng nhớ Hương Ngọc được chăng?" Giáng Tuyết gật đầu. Hai người bèn ra thăm hốc đất, đứng sụt sùi đến nửa đêm. Thấy Huy Bá cảm thương quá độ, Giáng Tuyết phải gạt nước mắt mà an ủi, rồi hai người chia tay.

Huy Bá về thư pḥng, c̣n Giáng Tuyết th́ biến mất.

          Ba tối sau, Huy Bá không thấy Giáng Tuyết tới thăm ḿnh.

Tối thứ tư, trong lúc đang ngồi một ḿnh, đột nhiên Huy Bá thấy Giáng Tuyết hiện ra ở  ngoài cửa, rồi bước vào thư pḥng, mỉm cười mà nói:"Thiếp tới để báo cho tú tài biết một tin vui!" Huy Bá vội hỏi:"Tin chi?" Đáp:"V́ cảm cái chí t́nh của tú tài nên Thượng Đế đă cho Hương Ngọc được tái sinh ở cung Hạ Thanh này để xum họp với tú tài!" Mừng quá, Huy Bá hỏi:"Có thực thế chăng?" Giáng Tuyết đáp:"Thiếp nói dối tú tài để làm chi?" Hỏi:"Bao giờ th́ Hương Ngọc được tái sinh?" Đáp:"Tuy không rơ là bao giờ nhưng thiếp chắc cũng chẳng c̣n lâu nữa!" Hai người lại tṛ chuyện tới khuya rồi Huy Bá lại nhường giường cho Giáng Tuyết nằm. 

Sáng sau, khi ngủ dậy, Huy Bá nói:"V́ nương tử mà kẻ này mới trở lên đây! Cũng v́ nương tử mà kẻ này mới ở lại đây! Vậy th́, xin nương tử tối nào cũng tới đây tṛ chuyện, chớ để cho kẻ này bị cô đơn!"

Giáng Tuyết mỉm cười, gật đầu, rồi cáo biệt.

Thế nhưng, hai tối sau, Huy Bá không thấy Giáng Tuyết đâu.

Tối thứ ba, chờ măi không thấy Giáng Tuyết tới, Huy Bá bèn tới cây nại đông, ôm thân cây mà gọi:"Giáng Tuyết!" Gọi măi không thấy tiếng trả lời, Huy Bá bèn về pḥng, cầm đèn ra vườn hái lá ngải đem về pḥng ngồi bện bùi nhùi. Chợt Huy Bá thấy Giáng Tuyết hiện ra, vẻ mặt hốt hoảng, chạy tới giằng lấy bùi nhùi, ném ra ngoài cửa, rồi trách:"Sao tú tài ngỗ nghịch quá thế? Tối nay thiếp tới đây để tuyệt giao với tú tài!" Huy Bá chỉ cười, rồi đứng dậy bồng Giáng Tuyết, đặt lên một chiếc ghế trong thư pḥng. Chợt thấy có người bước vào pḥng, Huy Bá quay đầu nh́n th́ thấy là Hương Ngọc.

Xúc động quá, Huy Bá chạy ra ôm lấy Hương Ngọc, ứa nước mắt mà mếu máo. Hương Ngọc nhẹ gỡ tay Huy Bá ra, bước tới chỗ Giáng Tuyết, nắm lấy cổ tay mà nghẹn ngào nức nở. Giáng Tuyết cũng nức nở theo.

Lát sau, cả ba cùng ngồi bên nhau mà hàn huyên tâm sự.

Huy Bá hỏi Hương Ngọc:"Vừa rồi ôm nàng, thấy nàng khác hẳn, không thịt không da, chỉ tựa chiếc bóng! Thế là tại sao?" Hương Ngọc ứa nước mắt mà đáp: "Trước kia thiếp là thần của hoa nên thần khí được ngưng tụ mà thành người thực! Bây giờ thiếp là ma của hoa nên ma khí bị tản mát mà thành người ảo! Tuy chúng ḿnh đang được tái ngộ, nhưng xin chàng chớ nên coi là sự thực, mà chỉ nên coi là giấc chiêm bao!"

Giáng Tuyết nói với Hương Ngọc:"Trong thời gian qua, vắng em, chị khổ lắm v́ bị ông chồng em quấy rầy thái quá! Bây giờ, thấy em được về đây, chị mừng lắm v́ đă thoát được cái nạn ấy rồi!" Nói xong, Giáng Tuyết đứng dậy, cáo biệt hai người mà đi.

Huy Bá ra đóng cửa rồi vào bồng Hương Ngọc lên giường ân ái, nhưng thấy không được hạnh phúc như xưa.

Biết Huy Bá không được vui v́ ḿnh không c̣n thịt da như trước, Hương Ngọc bèn ngồi nhỏm dậy, cúi đầu mà hỏi:"Chàng có muốn thiếp được phục hồi thịt da như trước hay không?" Huy Bá đáp:"Sao nàng lại hỏi thế? Sao ta lại không muốn? Nhưng nếu muốn th́ phải làm thế nào?" Hương Ngọc đáp:"Chỉ cần tối nào chàng cũng đi hái cỏ bạch liễm đem về trộn với lưu hoàng rồi ngâm vào nước qua đêm. Sáng sau, đem nước ấy ra tưới cho cây mẫu đơn non ở hốc đất trống. Làm như thế đủ một năm th́ tự nhiên thiếp sẽ được phục hồi thịt da! Lúc đó th́ chàng sẽ tha hồ mà đ̣i thiếp báo đáp công ơn tái tạo!" Nói xong, Hương Ngọc đứng dậy mặc y phục, từ biệt mà đi.

Chờ cho Hương Ngọc đi rồi, Huy Bá mới cầm đèn ra vườn hái cỏ bạch liễm, đem về thư pḥng trộn với lưu hoàng, ngâm nước qua đêm.  

          Sáng sau, Huy Bá ra thăm vườn.

          Tới hốc đất trống, Huy Bá quả thấy có một cây mẫu đơn non mới mọc.

          Huy Bá bèn theo lời chỉ dẫn của Hương Ngọc, về lấy nước ngâm bạch liễm với lưu hoàng, đem ra tưới cho cây.

          Đứng nh́n, thấy cây non nớt, e không chịu nổi nắng mưa, Huy Bá lại dựng một dàn nhỏ, phủ đầy lá khô che cho cây.

Tối ấy, Hương Ngọc tới thư pḥng, nói với Huy Bá:"Cám ơn chàng đă tưới cho cây mẫu đơn. Chàng lại dựng dàn che mưa nắng cho cây, khiến thiếp cảm động lắm!" Huy Bá nói:"Sáng mai, ta sẽ ra đào cây mẫu đơn ấy đem về nhà trồng!" Hương Ngọc vội gạt đi:"Chớ! Thể chất cây c̣n ẻo lả lắm, không chịu nổi việc đào đi trồng lại đâu! Vả lại mỗi sinh vật đều có chỗ ở riêng. Cây mẫu đơn của thiếp không hợp với thủy thổ nhà chàng! Nếu chàng cứ nhất định đánh cây ấy đem về nhà trồng th́ thiếp e tuổi thọ của cây sẽ bị chiết giảm. C̣n nếu chàng thực tâm thương yêu thiếp th́ xin chàng hăy chịu khó chờ thiếp một năm. Sang năm, chúng ḿnh sẽ lại được cận kề với nhau, hạnh phúc với nhau như cũ!" Huy Bá nói:"Phải chờ một năm th́ lâu quá! Sao nàng không nói với Giáng Tuyết tới đây ở tạm với ta thay nàng?" Hương Ngọc cười, nói: "Nếu chàng không chịu nổi cảnh cô đơn, muốn chị Giáng Tuyết tới đây ở tạm với chàng thay thiếp th́ để thiếp thử năn nỉ chị ấy xem sao!"

Nói xong, Hương Ngọc bảo Huy Bá cầm đèn theo ḿnh ra gốc nại đông.

Tới nơi, Hương Ngọc bứt một cọng cỏ dài, ngắt ra một đoạn làm thước đo, rồi đo từ gốc cây trở lên, được 4 thước 6 tấc th́ dừng. Hương Ngọc lấy móng tay vạch nhẹ vào thân cây mà đánh dấu, rồi bảo Huy Bá lấy móng tay găi nhẹ vào chỗ đánh dấu.

Lát sau, đột nhiên Giáng Tuyết hiện ra, đi ṿng từ phía sau thân nại đông tới chỗ Hương Ngọc đứng, mỉm cười mà mắng yêu:"Con tiện t́ này! Chồng mi bạo ngược mà mi c̣n tiếp tay cho y bạo ngược thêm nữa hay sao?" Hương Ngọc nói: "Xin Chị chớ mắng em! V́ thể chất em c̣n ẻo lả, chưa chịu nổi mưa gió phũ phàng nên em mới phải tới nhờ Chị thay thế, bồi thị chồng em một năm. Sang năm, em cứng cáp, sẽ không dám phiền Chị nữa!" Giáng Tuyết ngần ngừ suy nghĩ.

Thấy thế, Huy Bá liền năn nỉ: "Sao nương tử chẳng nghĩ tới cái t́nh chí thiết của kẻ này mà nhận lời nhờ vả của Hương Ngọc?"

Giáng Tuyết nhăn mặt suy nghĩ hồi lâu rồi gật đầu ưng thuận. Mừng quá, Huy Bá vội dắt cả hai nữ lang về thư pḥng.

Vào pḥng, Hương Ngọc nói với Giáng Tuyết:"Em xin đa tạ Chị! Xin Chị  chịu khó giúp em một năm!" Nói xong, Hương Ngọc từ biệt hai người mà đi.

Huy Bá ra đóng cửa rồi vào bồng Giáng Tuyết lên giường mà ân ái.

Từ hôm ấy, tối nào Giáng Tuyết cũng tới với Huy Bá.

          Huy Bá ở lại thư pḥng trên cung Hạ Thanh để đọc sách, ân ái với Giáng Tuyết và chăm sóc cây mẫu đơn.

          Sáu tháng sau, cây cao hai thước.

Một tối cuối năm, thấy Huy Bá sửa soạn về nhà ăn Tết, Giáng Tuyết nói: "Năm nay, chàng về ăn Tết xong th́ nên ở lại nhà luôn, đừng lên đây bắt thiếp phải bồi thị nữa! Chờ đến tháng tư, khi cây mẫu đơn đă cứng cáp th́ chàng hăy lên đây mà đoàn tụ với Hương Ngọc!" Huy Bá gật đầu mà nói:"Cám ơn nàng đă cho hưởng những phút giây hạnh phúc bên nàng! Nay nàng muốn thế th́ xin lănh ư!"

Sáng sau, Huy Bá đem tiền lên biếu đạo trưởng, xin đạo trưởng cho ḿnh cây mẫu đơn non mới mọc ở hốc đất cũ. Đạo trưởng ưng thuận. Huy Bá bèn nhờ đạo trưởng cho người trông nom cây mẫu đơn giùm ḿnh trong thời gian ḿnh đi vắng. Đạo trưởng cũng ưng thuận.  Huy Bá bèn dặn ḍ đạo trưởng cách thức ngâm cỏ bạch li­ễm với lưu hoàng để lấy nước tưới cây. Sau đó, Huy Bá xin tạm biệt đạo trưởng, đem hành trang xuống núi, về nhà ăn Tết với vợ con, rồi ở lại nhà luôn.

          Đến đầu tháng tư, Huy Bá lại lên núi.

          Tới nơi, Huy Bá vội vào thư pḥng cởi bỏ hành trang rồi chạy ngay ra thăm cây mẫu đơn. Thấy cây đă cứng cáp và trổ một búp nụ, Huy Bá cứ đứng ngây người ra mà ngắm. Đột nhiên, búp nụ cứ lớn dần lên rất nhanh, thoạt tiên c̣n bằng nắm tay rồi sau bằng cái chậu. Lát sau, khi búp nụ đă nở thành hoa, Huy Bá chợt thấy một giai nhân nhỏ thó ngồi giữa nhị hoa, cứ lớn dần lên rồi bay ra khỏi đóa hoa mà đáp xuống cạnh Huy Bá. Nh́n kỹ, Huy Bá thấy giai nhân ấy chính là Hương Ngọc, nên mừng vô tả. Hương Ngọc cười mà hỏi:"Sao chàng tới trễ thế? Thiếp nằm trong búp nụ này chờ chàng đă từ lâu!" Huy Bá đáp:"Tại Giáng Tuyết dặn ta đến tháng tư hăy lên trên này!" Hương Ngọc cười mà nói:"Chắc chị ấy sợ chàng lên sớm mà thiếp chưa đủ cứng cáp th́ chị ấy lại phải chịu cảnh mưa gió phũ phàng!" Huy Bá cũng cười theo.

Dắt Hương Ngọc về thư pḥng, Huy Bá thấy Giáng Tuyết đă ngồi ở đó. Nh́n thấy Hương Ngọc, Giáng Tuyết mỉm cười mà nói:"Trong suốt một năm qua, đêm nào ta cũng chịu cái cảnh làm vợ giùm! Nay mi đă trở về đây th́ ta đă thoát được cái cảnh khổ sở ấy để trở lại làm bạn thi ca với chồng mi!" Hương Ngọc đáp: "Em xin đa tạ Chị. Nếu không có Chị th́ em chẳng biết phải nhờ ai bồi thị chồng em giùm trong năm qua! Chị thực là đại ân nhân của vợ chồng em đó!"

Huy Bá bèn bày tiệc rượu ăn mừng Hương Ngọc tái sinh. Vui đến nửa đêm, Giáng Tuyết cáo biệt.

Bồng Hương Ngọc lên giường ân ái, Huy Bá thấy bây giờ Hương Ngọc có phần c̣n nồng nàn hơn trước. Từ đó, hai người chung sống với nhau trong hạnh phúc tuyệt vời.

Thấm thoắt lại đến cuối năm. Huy Bá tạm biệt Hương Ngọc để về ăn Tết với vợ con. Qua Tết, vợ Huy Bá là Ḥa thị bị bạo bệnh mà thác. Chôn cất cho vợ xong, Huy Bá gọi con là Huy Thông vào mà trao cả sản nghiệp cho, rồi dọn lên ở hẳn trên cung Hạ Thanh. Tới nơi, ngày nào Huy Bá cũng dắt Hương Ngọc ra thăm cây mẫu đơn. Lúc đó, cây đă lớn như tất cả các cây khác ở trong vườn.

Một hôm, Huy Bá chỉ cây mẫu đơn mà nói với Hương Ngọc:"Sở dĩ nàng được tái sinh là v́ ta đă gửi trọn hồn ta vào cây này!" Hương Ngọc cười mà nói: "Để báo đáp công ơn chàng đă giúp cho thiếp được tái sinh, thiếp xin bồi thị chàng liên tiếp trong 10 năm nữa!" Từ đó, Huy Bá được sống hạnh phúc bên Hương Ngọc và được Giáng Tuyết lui tới làm bạn thi ca.

          Mười năm sau.

          Một hôm, Huy Bá bị bệnh, nằm liệt giường. Đạo trưởng cho người xuống núi báo tin cho Huy Thông hay. Huy Thông vội lên cung Hạ Thanh thăm cha. Tới nơi, Huy Thông được đạo trưởng dắt vào thư pḥng. Thấy cha nằm liệt giường, Huy Thông cảm thương, bật khóc thành tiếng. Huy Bá cười mà nói:"Con dở hơi lắm! Bây giờ là lúc ta sắp được sung sướng chứ có phải là lúc ta sắp bị khổ sở đâu mà con phải khóc?" Rồi Huy Bá đưa mắt nh́n đạo trưởng mà nói:"Kẻ này xin đa tạ đạo trưởng đă cho phép được sống hạnh phúc trên cung Hạ Thanh này trong mười mấy năm qua. Sau khi kẻ này qua đời, hàng ngày xin đạo trưởng cứ ra thăm cây mẫu đơn. Khi nào đạo trưởng thấy cây trổ thêm một nhánh phụ gồm 5 chiếc lá với một búp nụ màu đỏ th́ búp nụ ấy chính là kẻ này!" Đạo trưởng gật đầu.

Sau đó Huy Bá bị cấm khẩu. Huy Thông bèn vực cha lên xe, chở về nhà.

Xe vừa về tới cổng nhà th́ Huy Bá thác.

          Trên cung Hạ Thanh, ngày nào đạo trưởng cũng ra thăm cây mẫu đơn, nhưng không thấy chi lạ.

Năm sau.

Một hôm, đột nhiên đạo trưởng thấy cây mẫu đơn trổ thêm một nhánh phụ, gồm 5 chiếc lá, nhưng không có búp nụ màu đỏ như lời trăn trối của Huy Bá. Tuy nhiên, đạo trưởng cũng bón tưới cho cây, hy vọng sẽ có một búp nụ màu đỏ trổ trên nhánh phụ.

Thế nhưng, sau 3 năm bón tưới, đạo trưởng vẫn không thấy nhánh phụ trổ búp nụ.

          Đạo trưởng già rồi viên tịch. V́ chúng đệ tử không được nghe đạo trưởng đả động chi đến nhánh phụ trên cây mẫu đơn nên khi thấy nhánh phụ ấy không trổ hoa, họ bèn lấy dao chặt bỏ.

          Thế là tự nhiên cả cây mẫu đơn đều úa héo mà chết.

          Ít lâu sau, cây nại đông cũng úa héo mà chết theo.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com